📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

LỬA LÒNG CHƯA TẮT - HÀN PHONG

135 trả lời, 15.217 lượt xem — Trang 4 / 5
VỀ ĐI EM
 
Đã xa rồi đừng thương nhớ chi em
Khung trời ấy đâu có vàng hoa cúc
Anh – hiện thân của kiếp người du mục
Suốt đời mình đeo bám chốn đồng xanh
 
Nhớ làm gì gã nghệ sĩ vô danh
Lang thang mãi chưa tìm ra chân lý
Anh chấp nhận làm một người ích kỷ
Chỉ ruổi rong theo đuổi giấc mơ đời
 
Những ảnh hình rồi cũng sẽ phai phôi
Dư âm cũ thời gian dần bôi xóa
Kỷ niệm đã tan khi cuộc tình đổ vỡ
Còn lại gì ngoài một chút chua cay
 
Hãy vững lòng với cuộc sống hôm nay
Đừng tưởng tiếc một chân trời mộng ảo
Sự thật đớn đau chẳng hề ngụy tạo
Vấn vương chi thêm sầu héo tim mình
 
Hãy tin rằng ngày mai sẽ bình minh
Dẫu không có anh cùng chung nhịp bước
Ngẩng cao đầu và đi về phía trước
Ánh mặt trời sẽ soi lối cho em
 
Đừng nhớ về anh những phút yếu mềm
Cũng đừng trách rằng lòng anh phụ bạc
Lý tưởng hai ta mỗi người mỗi khác
Hãy quay về với thực tại đi em…
 
Hàn Phong
Lắc bầu rượu dốc nghiêng non nước xuống, chén tiếu đàm mời mọc Trích Tiên;
Hóng túi thơ nong hết gió trăng vào, cơn xướng họa thì thầm lão Đỗ.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: HÀN PHONG

VỀ ĐI EM
 
Đã xa rồi đừng thương nhớ chi em
Khung trời ấy đâu có vàng hoa cúc
Anh – hiện thân của kiếp người du mục
Suốt đời mình đeo bám chốn đồng xanh
 
Nhớ làm gì gã nghệ sĩ vô danh
Lang thang mãi chưa tìm ra chân lý
Anh chấp nhận làm một người ích kỷ
Chỉ ruổi rong theo đuổi giấc mơ đời
 
Những ảnh hình rồi cũng sẽ phai phôi
Dư âm cũ thời gian dần bôi xóa
Kỷ niệm đã tan khi cuộc tình đổ vỡ
Còn lại gì ngoài một chút chua cay
 
Hãy vững lòng với cuộc sống hôm nay
Đừng tưởng tiếc một chân trời mộng ảo
Sự thật đớn đau chẳng hề ngụy tạo
Vấn vương chi thêm sầu héo tim mình
 
Hãy tin rằng ngày mai sẽ bình minh
Dẫu không có anh cùng chung nhịp bước
Ngẩng cao đầu và đi về phía trước
Ánh mặt trời sẽ soi lối cho em
 
Đừng nhớ về anh những phút yếu mềm
Cũng đừng trách rằng lòng anh phụ bạc
Lý tưởng hai ta mỗi người mỗi khác
Hãy quay về với thực tại đi em…
 
Hàn Phong

Thôi em về
Trừơng Phi Bảo
 
Thôi em về, cơn mưa chiều đã tạnh
Chuyến xe đời sắp chuyển bánh rồi anh
Em dẫu biết chuyện tình rất mong manh
Nên nào dám trách hờn ai phụ bạc
 
Thôi em về cùng nỗi buồn man mác
Có gì đâu anh day dứt, muộn phiền
Trả cho nhau lại một khoảng trời riêng
Trong tình yêu mình vốn không duyên phận
 
Thôi em về, hứa không bao giờ giận
Nói thiệt mà, đừng vứơng bận chi nhau
Em sẽ giấu thật kỹ những thương đau
Và chôn chặt biết bao là kỷ niệm
 
Thôi em về, mang khối tình tẩm liệm
Chít khăn tang cho ngày tháng sau này
Anh vui vẽ với lầu mộng đắp xây
Em quyết chẳng ghen vi một ai khác
 
Thôi em về cùng trái tim tan nát
Ngã ba lòng ngơ ngác, bóng lẽ loi
Ngoái đầu lại anh đã thật xa xôi
Nuốt nước mắt, cố ngăn đôi dòng lệ
 
Thôi em về, em về thật anh nhé!
 
5-1-2008
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: HÀN PHONG

VỀ ĐI EM
 
Đã xa rồi đừng thương nhớ chi em
Khung trời ấy đâu có vàng hoa cúc
Anh – hiện thân của kiếp người du mục
Suốt đời mình đeo bám chốn đồng xanh
....................................................
Hàn Phong

 
Rồi mai sau khi uống trọn duyên lành
Hồi ức vẩn trọn nguyên khung trời ấy
Vàng kỹ niệm...mấy ai còn nhìn thấy
Ngoài hai người đến chết vẩn nhớ nhau...
LS
 


📎 koreanpark010
Đăng nhập để trả lời
0
Cảm ơn huynh Lyen Son đã ghé thăm, hy vọng sẽ được xướng hoạ với huynh thường xuyên. Chúc huynh vui.[:D]





TÌM LẠI MỘT MÙA THU
 
Anh trở về tìm lại một mùa thu
Nghe xao xác sau vườn chiều lộng gió
Màu áo em không còn vàng trước ngõ
Tiếng chim buồn cũng thôi hót trong cây
 
Mùa thu nào anh đứng dưới mưa bay
Quay quắt đợi bước chân người con gái
Cánh thư xanh với bao điều vụng dại
Mãi rụt rè chẳng dám ngỏ cùng em
 
Để từng chiều anh đợi nắng vàng lên
Nghe tiếng guốc rơi dài miền thương nhớ
Làn khói buồn vương đều theo nhịp thở
Vẽ chân dung cuộc tình nhỏ câm lời
 
Dòng sông nào con nước đã chia phôi
Mang theo cả mùa thu vàng sắc áo
Tình xa xăm chỉ còn là hư ảo
Kỷ niệm đời man mác một lần yêu
 
Trở về đây hoang lạnh giữa trời chiều
Có tiếng guốc vọng về từ xa vắng
Một cánh hoa nở bừng trong sắc nắng
Dẫn anh về đối diện với mùa thu
 
Hàn Phong
Lắc bầu rượu dốc nghiêng non nước xuống, chén tiếu đàm mời mọc Trích Tiên;
Hóng túi thơ nong hết gió trăng vào, cơn xướng họa thì thầm lão Đỗ.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-10 06:26:49LEMINHLIENTHANHTHO>
KHÚC NHẠC XUÂN
 
              Tặng HÀN PHONG!
27 mùa xuân tươi sắc màu
Mẹ cha mừng con trai thành nhân
Thầy cô vui học trò thành đạt
Bạn bè nâng li mừng em thành công.
 
27 xuân sang, bao ân tình em nhỉ
Ghi khắc vào tim thơ vỗ cánh bay lên
Lửa lòng em thắp cùng nhân thế.
Đem nụ cười tươi góp mặt với đời.
 
Tôi lần tìm trang thơ buổi ấy
Em đau đáu niềm riêng,sâu lắng tình đời
Ai chỉ quen em với nụ cười vui
Tôi luôn nhớ dòng khô lệ chảy...
 
Ai không đau không thành nhân,
Ai không vui không là cuộc sống!
Em biết biến mình thành khúc hát
Tôi gảy lên những nốt nhạc xuân.
           Lê Minh Liên Thanh Thơ
              8/2/1981 * 8/2/2008

Đăng nhập để trả lời
0
Ừ NHỈ
 
Ừ nhỉ ! người đã thành dĩ vãng
Mây không về núi ngự chiều nay
Còn ai để ngỏ câu tình tự
Dưới cội hoa vàng hương vẫn bay
 
Ừ nhỉ ! người chẳng còn quay lại
Xa xót màu đêm thổi gió về
Trăng khuya cô độc treo đầu núi
Cả tiếng thở dài cũng mỏi mê
 
Ừ nhỉ ! ánh hào quang đã tắt
Còn mong chi nữa phút đầu thai
Ta nghe từng bước đời quay mặt
Nhẹ chút sầu vương dưới gót hài
 
Ừ nhỉ ! người đã thành xa lạ
Như cánh chim bay phía cuối trời
Khinh cừu đã nhuốm màu sương gió
Ta khoát lên mình chút lẻ loi
 
22/02/2008
Hàn Phong
Lắc bầu rượu dốc nghiêng non nước xuống, chén tiếu đàm mời mọc Trích Tiên;
Hóng túi thơ nong hết gió trăng vào, cơn xướng họa thì thầm lão Đỗ.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-09 14:08:35Huyền Băng>
CƠN MƯA HẠ
 
Đêm nay nghe tiếng mưa về
Cơn mưa đầu hạ não nề bên song
Nhớ xưa em bước theo chồng
Giữa chiều nắng hạ mưa lòng tôi rơi
 
Bao năm lưu lạc bước đời
Mà chưa quên được dáng người ngày xưa
Tình em thay lá, chuyển mùa
Tình tôi nguyên vẹn như vừa mới yêu
 
Những khi gió lạnh trở chiều
Về qua đường cũ lòng hiu hắt sầu
Biết người còn nhớ đến nhau
Hay phồn hoa đã thay màu xiêm y ?

Bên song mưa vẫn thầm thì
Ngỡ cơn mưa tiễn người đi thuở nào
 
07/03/2008
Hàn Phong
NVT
 
r
Lắc bầu rượu dốc nghiêng non nước xuống, chén tiếu đàm mời mọc Trích Tiên;
Hóng túi thơ nong hết gió trăng vào, cơn xướng họa thì thầm lão Đỗ.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-09 13:32:11Truongsoi>
           Hỏi thầy Tú
 
Thầy Tú đi đâu suốt bấy nay
Để ta mong nhớ những đêm  ngày
Nấu đường được mẻ thì khê cháy
Vê kẹo vài cây đã chén ngay
Thầy bận việc gì mà trốn mất
Thơ làm ai giúp sửa cho hay
Mong thầy chiếu cố quan tâm với
Trò dốt người ta trách cả thầy

 
Hư vô
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-11-25 12:22:34thienlydochanh>
----------------
Đời là vạn ngày sầu. Biết tìm vui chốn nào?
Đăng nhập để trả lời
0
thienlydochanh

Chào bạn!
Hôm nay tôi vô tình ghé qua trang thơ thấy một cái tên "Hàn Phong" làm tôi hơi sững sớ và hơi chút giật mình... Và tôi đã đọc những bài thơ sáng tác của bạn. Có thể nói có một số bài thơ bạn làm rất xứng đáng với hai chữ :"Hàn Phong - Gió lạnh", tuy nhiên tôi vẫn thấy bạn hơi dẽ dãi trong ngôn từ thơ ca quá! Bạn có hiểu ý nghĩa đích thực của hai chữ "Hàn Phong" không? Không biết bạn có phải là người yêu thơ Hàn Mặc Tử không? Và bạn cũng sẽ rất nhạc nhiên khi có cũng có một người có tên là "Hàn Phong" mà bạn đã lấy làm bút danh. Nhưng theo tôi được biết thì thì cái bút danh" Hàn Phong" của người đó đã lấy và dùng tính đến nay được 13 năm rồi (Từ năm 1995). Hàn Phong được ghép từ hai trữ đầu của hai bút hiệu sau: Hàn Mạc Tử và Phong Trần ( cả hai đều là bút danh của của nhà thơ Hàn Mặc Tử). Đó là một người bạn của tôi.Thơ của người đó rất xứng với hai chữ "Hàn Phong" và xứng đáng được coi là người tiếp nối giọng thơ và phong cách của nhà thơ "Hàn Mặc Tử". Xin trích nột số vần thơ của người đó....
 
*******
 
Chào bạn Thiên Lý Độc Hành !
 
Rất cảm ơn bạn về những lời giảng giải rất hay về hai chữ "Hàn Phong". Thật ra, tôi dùng bút hiệu này cũng đã 10 năm (1998) và khi tôi lấy bút hiệu này, chưa có nhà thơ tên Hàn Phong nào được người ta công nhận là một nhà thơ nổi tiếng nên sự trùng tên cũng là chuyện không lạ. Nhưng Hàn Phong với tôi chỉ có nghĩa là gió lạnh mà thôi, còn tại sao thì chắc chỉ có tôi mới biết. Mong bạn hiểu rằng thơ của tôi là của tôi thôi, tôi không có ý tiếp nối hay kế thừa dòng thơ của Hàn Mặc Tử, bởi vậy nó có xứng đáng với cái tên hay không cũng không liên quan gì đến Hàn Mặc Tử cả, mỗi người đều có cách nghĩ và cách cảm riêng. Với tôi thì hoàn toàn không muốn thơ của mình giống với người nổi tiếng nào, nổi tiếng vì... giống người khác không phải là điều hay.
 
Nếu bạn hay ai đó mang thơ của người tên Hàn Phong lên đăng ở diễn đàn này cũng đều được mọi người ủng hộ, cái mà người đọc cần là những bài thơ hay và giàu cảm xúc chứ không phải ở cái tên.
Tôi là người làm thơ nghiệp dư, chỉ hứng thì làm chứ không biết gì nhiều, và cũng không hiểu "dễ dãi trong ngôn từ" là như thế nào và thế nào được coi là nghiêm túc, tôi thấy có nhiều bài thơ đọc lên nghe rất hay, rất "kêu" và rất...hoành tráng, nhưng đọc xong thì chẳng thấy cảm xúc gì cả. Ngôn từ dù sao cũng chỉ là phương tiện để thể hiện xúc cảm của con người, bởi vậy nó cần sự chân thật hơn là hoa mỹ, bởi vậy làm thơ không nhất thiết phải 'kêu gào", "quằn quại" thì mới được coi là thơ hay. Cái mà bạn coi là hay có thể đối với người khác lại rất bình thuờng, mỗi người chúng ta đều đọc thơ và cảm thơ theo cảm xúc của mình, nếu thơ được nhiều người đọc và nhớ đến thì đó đã là sự thành công.
 
Chúc bạn hạnh phúc và thuởng thức được nhiều tác phẩm mình yêu thích.
 
Hàn Phong
N-V-T
Lắc bầu rượu dốc nghiêng non nước xuống, chén tiếu đàm mời mọc Trích Tiên;
Hóng túi thơ nong hết gió trăng vào, cơn xướng họa thì thầm lão Đỗ.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: thienlydochanh

Chào bạn!
Hôm nay tôi vô tình ghé qua trang thơ thấy một cái tên "Hàn Phong" làm tôi hơi sững sớ và hơi chút giật mình... Và tôi đã đọc những bài thơ sáng tác của bạn. Có thể nói có một số bài thơ bạn làm rất xứng đáng với hai chữ :"Hàn Phong - Gió lạnh", tuy nhiên tôi vẫn thấy bạn hơi dẽ dãi trong ngôn từ thơ ca quá! Bạn có hiểu ý nghĩa đích thực của hai chữ "Hàn Phong" không? Không biết bạn có phải là người yêu thơ Hàn Mặc Tử không? Và bạn cũng sẽ rất nhạc nhiên khi có cũng có một người có tên là "Hàn Phong" mà bạn đã lấy làm bút danh. Nhưng theo tôi được biết thì thì cái bút danh" Hàn Phong" của người đó đã lấy và dùng tính đến nay được 13 năm rồi (Từ năm 1995). Hàn Phong được ghép từ hai trữ đầu của hai bút hiệu sau: Hàn Mạc Tử và Phong Trần ( cả hai đều là bút danh của của nhà thơ Hàn Mặc Tử). Đó là một người bạn của tôi.Thơ của người đó rất xứng với hai chữ "Hàn Phong" và xứng đáng được coi là người tiếp nối giọng thơ và phong cách của nhà thơ "Hàn Mặc Tử". Xin trích nột số vần thơ của người đó:

"Ta nằm nghe nước mắt chảy trong tim,
Làm chết đuối mùa hạ về Hương Cảng..."
.......

"Nếu có khi nào em nhớ đến anh,
Nước mắt rơi chỉ còn là vô nghĩa...
Màn đêm đã buông về nơi mộ địa,
Một mình anh trần trụi vết đau đời..."

.....

"Nghiệt ngã quá! Em ngất đi trong mộng,
Anh điên cuồng gần tảng sáng miên man.."

.....

"Ta ẩn náu trong màn đêm buốt giá,
Để thét cười điên dại với cô liêu.
Với mật đắng hàng đêm tôi tắm rửa,
Để biết đau hai chữ xé toạc lòng..."

hay bài thơ sau:

                                                                   Trường Hận Ca

                                        Khúc ca nào còn hận đến hôm nay,
                                        Ta mãi hát giữa cuộc đời dâu bể...
                                        Xin đừng lau khô giọt lệ nhân thế,
                                        Hãy để rơi trên đôi mắt vô tình...

                                        Mộng với mộng sao chỉ toàn điêu linh?
                                        Tình hỡi tình sao chỉ là mây khói?
                                        Ai có nghe trong những lời trăng trối,
                                        Một linh hồn níu kéo với thời gian?

                                        Thôi im đi! Khúc hát của hoang đàng,
                                        Hãy lắng nghe bên đời ta gió thổi...
                                        Khi kỉ niệm chỉ toàn lời sám hối
                                        Hiện tại là gì?Ta biết về đâu?

                                       Tương lai ư? Đâu phải phép nhiệm màu,
                                       Ta sẽ sống không cần tình yêu nữa..
                                       Dẫu trái tim chỉ còn lại một nửa,
                                       Ân tình kia giờ cũng trả xong rồi...

                                       Ngủ ngoan nhé! Trái tim của ta ơi,
                                       Đừng thức dậy giữa cuộc đời bão tố...
                                       Và buồn ơi, chỉ mình ta sầu nhớ
                                       Xin cho em hạnh phúc của riêng mình..

                                                                                    Hàn Phong

                        Bất mãn

                                         Anh những tưởng cuộc đời thôi sóng gió,
                                        Khi gặp em anh đã lỡ yêu rồi.
                                        Nhưng tim em còn nhỏ quá em ơi,
                                        Đâu chứa nổi cuộc đời anh bất mãn...
 
                                        Đời nghèo quá! Chỉ có thơ làm bạn,
                                        Mộng huy hoàng xin hẹn ở kiếp sau.
                                        Đừng nói nữa để cho lòng thêm đau,
                                        Kỉ niệm xưa không một lần trách móc?
 
                                        Biển nổi sóng cho long em biết khóc,
                                        Anh vẫn hoài nghi giọt nước mắt đời.
                                       Trái tim anh không bao giờ hiểu nổi,
                                       Dẫu một lần anh hiểu để yêu em.
 
                                       Thôi hãy để cho lòng đời đóng khép,
                                       Trong tim em.Anh đi suốt một đời...
                                       Và đêm nay mưa giăng về tạ lỗi,
                              Thơ viết đôi dòng dang dở đời nhau...

                                                                                Hàn Phong

(Hai bài thơ trên đã được bạn Tiền Như Mạng đã đăng trên diễn đàn này, sau đó mới xin phép tác giả của những bài thơ đó. Vì Tiền Như Mạng cũng là một người bạn thân của "Hàn Phong"- Không phải bạn Hàn Phong trên diễn đàn này).

Lãng tử ca

Vì người chẳng thể yêu thơ,
Để ta còn mãi bơ vơ giữa đời...
Tóc xanh mấy sời bạc rồi,
Từng đêm thức trắng ta ngồi ru ta
Cô đơn mơ cánh tay ngà,
Cho ta nương náu dẫu là phút giây
Chén buồn ai cạn cùng đây?
Làm sao quên hết những ngày điêu linh?
Trong tim chôn một bóng hình,
Trở thành lãng tử vô tình mỹ nhân.
Tình yêu đo nặng bao cân,
Mà đời trả giá trăm ngàn đắng cay?

                                                                            Hàn Phong


Và rấ rất nhiều câu thơ và bài thơ khác nữa mà mình thuộc được... Vì thơ của người có bút danh là "Hàn Phong" đó rất buồn, viết bằng chính nỗi đau của cuộc đời của người đó nên bạn tôi không bao muốn đăng, vì sợ sẽ chẳng ai hiểu được mình. Nhưng vì tôi và  "Tiền Như Mạng" là hai người bạn thân nên đã mạn phép đăng thơ của ngưới đó, để chia sẻ và tìm sự cảm thông, tìm một hồn thơ tri âm cho một linh hôn thơ lạc lõng và lạnh lẽo đó! Hy vọng sẽ có một ngày bạn và người đó sẽ cùng nhau trao đổi, bình luận về thơ ca. Vì cả hai người đều có chung một bút danh là "Hàn Phong"

 
 
                Lạ?
 
Lại có chuyện gì lạ nữa đây?
Khiến gã Tiều phu mắt cay cay
Một chữ có thể mang nhiều nghĩa
Sao chỉ nhìn theo một góc này
 
Bà Xuân Hương có hai cái quạt
Một giếng thanh tân nước vơi đầy
Đố ai bắt chước mà giống được
Chưa hiểu sao thắc mắc ở đây?
 
Ôi cơn gió lạnh đến cắt lòng
Thổi vào hoang vắng chạnh lòng không?
Có phải đồng âm là đạo trích
Để được vang theo tiếng bong bong?
 
Thơ viết ra là để dâng đời
Cốt sao đồng cảm mọi người vui
Nước mắt rơi ướt nhoè con chữ
Phải đâu danh hão chỉ mượn thôi
 
Có khi chỉ nghe tiếng chông chùa
Cũng thấu tâm tư vị chân tu
Có ai biết Người Nam hay Nữ?
Chủ Trì hay chú Tiểu  mới vô?
 
Xưa nay các bậc đáng anh hào
Vì đời trải khó nhọc biết bao
Chả ai đem xuống mồ tất cả
Mà trên đời còn tiếng thanh cao
 
Diễn đàn chỉ là viết mua vui
Tâm sự cùng nhau anh với tôi
Phù hợp tâm tư thì mến mộ
Hảo tâm của quý dâng mọi người./.

 
Hư vô
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-11 15:35:20LEMINHLIENTHANHTHO>
Bạn lòng
         Tặng truongsoiHÀN PHONG!
Bạn mới đến chưa hiểu nhiều
Buông lời nói dở, chạnh lòng đau
HÀN PHONG ấm ức, buồn lắm nhỉ
May có chàng Trương hiểu ngọn ngành
Đem thơ nói hộ tình thi hữu
Chia sẻ bạn thơ đỡ buồn lòng.
 
Mỗi đứa mỗi quê, mỗi cảnh đời, mỗi việc
Chỉ có chung tình là khách thơ
Xa xôi cách mặt, lòng không vắng
Chia sẻ cùng nhau ý - tâm đồng.
 
Bạn vàng, bạn ngọc, bạn lòng mong
Hơi ấm bàn tay Trương Sỏi trao cùng
HÀN PHONG bắt chặt tình bằng hữu
Thi phú cùng nhau cạn chén sầu!
                             Lê Minh Liên Thanh Thơ
                                     11/3/2008
HÀN PHONG thân mến!
 Độ rày vắng bóng em trên thi đàn chị cũng hơi lo, nhưng cuộc sống còn nhiều điều để ta trải lòng chứ đâu chỉ có thơ.Chị biết vậy nên dù em có bận hay đau ốm thì bạn bè trên thi đàn vẫn nhớ và mong đọc thơ em.Đọc bài thơ "Lạ"của truongsoi khiến chị nhớ ngay đến bài thơ: “Với bàn tay ấy” của thi sĩ Xuân Diệu tặng thi sĩ Huy Cận.Câu đầu rất hay:
              Với bàn tay ấy trong tay
              Tôi đã nguôi quên hận tháng ngày...
Theo chị, chúng ta dừng cuộc trao đổi với thienlydochanh ở đây và không nên trách người ít hiểu biết.Chị lại nhớ đến lời bài hát: “Không gì vui thì hãy gắng nhớ lấy đôi lần” huống chi em  đã có, đang có  những  trang thơ đầy ắp tiếng cười thân ái của bạn yêu thơ khi họ xướng hoạ, chia sẻ cùng em bao điều em trăn trở với đời.
      Chúc em khoẻ, vui, được nhiều bạn yêu quý.Có bận gì cũng phải  đăng thơ của ba em thường xuyên nhé!
     Cho chị gửi lời thăm Vân nhé!
                        Thân mến!
 

Đăng nhập để trả lời
0
Hơi ấm bàn tay Trương Sỏi trao cùng
HÀN PHONG bắt chặt tình bằng hữu
Thi phú cùng nhau cạn chén sầu!
Lê Minh Liên Thanh Thơ
11/3/2008

 
Gửi chị Liên Thanh Thơ
 
Chị sao chẳng đoái thương tôi
Viết tên "bên trọng bên khinh" hả giời
Trương Sỏi chữ bé giun ơi
HÀN PHONG chữ lớn lưng trời rồng bay
Chắc thiên vị Hàn Phong đây
Còn ghét cái gã mặt dày Tiều Phu
Dù sao cũng gọi tiếng Bu
Cảm ơn đã đọc thơ dù không hay
Có chị san sẻ hàng ngày
Hàn Phong nhất định thơ hay càng nhiều
Chị thương cho hắn bình rươu
May chăng gã đoái mời Tiều cùng say
Xin tạm biệt chị ở đây
Chúc chị vui khoẻ nhà đầy tiếng thơ./.
 
 
Hư vô
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-07-17 18:32:51Liên Thơ>
GIỌT MẬT TẶNG ĐỜI  
Trước bao la vũ trụ
Ta vô cùng nhỏ nhoi !
Trước mênh mang năm tháng
Kiếp người - sương khói thôi...

Một chút tình trong bạn
Một chút nghĩa trong tôi
Góp lại thành giọt mật 
Tặng vị ngọt cho đời...
Nguyễn Thành Dũng
              17/7/2008
           XIN...
    Quý nhau cốt ở tấm lòng
Tài - danh như nước xuôi dòng mà thôi
  Nguyện xin làm chút gió trời
Gửi về khắp nẻo muôn lời tri ân...  
           Hàn Phong 17/7/2008
Một chút tình ta...
Một chút tình ta với nghĩa đời
Dâng nhau muôn thuở chẳng so đo
Không đủ thời gian mà tha thiết
Chưa se mật ngọt đã sang mùa
Em ơi nhanh với đời phơi phới
Ta hăm hở trao đi kẻo muộn lối về...
         Lê Minh Liên Thanh Thơ
        23 giờ kém 20 phút, 17/7/2008
[sm=rose.gif] Liên Thơ vẫn từng lắng nghe tiếng lòng của các em với đời.Hơn ai hết thơ chính là biểu hiện của tấm tình và trí tuệ...các em.Sự chân thật đến thánh thiện trong từng hơi thở để thơ cất cánh bay và ngụ lại trong tim bạn đọc...Chúc các em khoẻ, vui, hạnh phúc...Xin hãy là những gì các em muốn để dành trao cho đời mật ngọt tình yêu...mãi mãi không cùng...
    Thân thương... [sm=rose.gif]

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-07-18 05:58:13HÀN PHONG>
Cảm ơn chị Liên Thơ đã ghé thăm và...tặng quà. Trang này em thả trôi đã lâu, vậy mà chị vẫn tìm được và giúp nó "sống lại" nữa. Chúc chị vui, khoẻ, yêu đời và ngày càng nhiều bạn hữu để san sẻ niềm tâm sự nha.
 
 
TỰ SỰ
 
Đã lâu chẳng trở lại nhà
Nhìn quan san rộng trăng nhòa chân mây
 
Nhạc, hoa khôn giúp lòng khuây
Rượu ngon chuốc mãi đắng cay đời mình
 
Giấc chiều đất khách buồn tênh
Mộng tha hương lại lênh đênh tìm về
 
Biết cùng ai những tỉ tê
Bên khung cửa hẹp dấu xe vội vàng
 
Hàn Phong
Lắc bầu rượu dốc nghiêng non nước xuống, chén tiếu đàm mời mọc Trích Tiên;
Hóng túi thơ nong hết gió trăng vào, cơn xướng họa thì thầm lão Đỗ.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: HÀN PHONG

...  Trang này em thả trôi đã lâu, vậy mà chị vẫn tìm được và giúp nó "sống lại" nữa ...
 
 
TỰ SỰ
 
Đã lâu chẳng trở lại nhà
Nhìn quan san rộng trăng nhòa chân mây
 
Nhạc, hoa khôn giúp lòng khuây
Rượu ngon chuốc mãi đắng cay đời mình
 
Giấc chiều đất khách buồn tênh
Mộng tha hương lại lênh đênh tìm về
 
Biết cùng ai những tỉ tê
Bên khung cửa hẹp dấu xe vội vàng
 
Hàn Phong


 
Nhạc, hoa khôn giúp lòng khuây  (HP)
Lênh đênh hồn chất thêm đầy hàn phong.
Thực chưa tắt được lửa lòng
Câu thơ đành đẫm bụi hồng đó thôi !
 
 

Nhà trẻ http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=353773
Chat room http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=345893
Phòng khám Răng-Hàm-Lưỡi http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx
Đăng nhập để trả lời
0
Xin phép Huynh Nguyễn Thế Duyên và Thành Dũng được đưa bài của mọi người về đây lưu cho nó "xôm tụ" ha.
 
 
Gió Đông
                Gửi Hàn Phong
Nếu không có gió đông
Quét đi bao lá úa
Thì cây sao còn chỗ
Nảy lộc khi Xuân về
Và nàng Bân sẽ chết
Thơ sẽ buồn tái tê
 
Nguyễn Thế Duyên
 
Chào thi huynh Nguyễn Thế Duyên! nhân ghé ngang qua thấy bài thơ của huynh hay hay... nên Thành Dũng cũng nổi hứng, xin mạn phép thả vào đây vài dòng góp vui huynh nhé?
HÀN PHONG (*)
 
(Tặng thi huynh Hàn Phong)
 
Nếu không có "gió lạnh"
Thì sao gọi HÀN PHONG?
Có cái rét ngoài mặt
Lại làm ấm trong lòng !
 
Tiếng là "gió lạnh" đấy
Mà có lạnh ai đâu !
Chỉ thổi vào cuộc sống
Làn gió yêu thương nhau...
 
"Gió lạnh" mà như thế
Xin được "lạnh" suốt đời
Những vần thơ biết hát
Dịu dàng ru hồn người... 
  

-------------------------------------------
 
(*) HÀN PHONG: nghĩa Hán - Việt là: gió lạnh

Lắc bầu rượu dốc nghiêng non nước xuống, chén tiếu đàm mời mọc Trích Tiên;
Hóng túi thơ nong hết gió trăng vào, cơn xướng họa thì thầm lão Đỗ.
Đăng nhập để trả lời
0
Nhạc, hoa khôn giúp lòng khuây  (HP)
Lênh đênh hồn chất thêm đầy hàn phong.
Thực chưa tắt được lửa lòng
Câu thơ đành đẫm bụi hồng đó thôi !
 
Hoa Ngâu
 
Nhạc, hoa khôn giúp lòng vui
Gặp Hoa Ngâu lại yêu đời lên ngay
Rượu ngon chưa uống đã say
Thơ hay chưa đọc cũng...say như thuờng
 
HP
Lắc bầu rượu dốc nghiêng non nước xuống, chén tiếu đàm mời mọc Trích Tiên;
Hóng túi thơ nong hết gió trăng vào, cơn xướng họa thì thầm lão Đỗ.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-07-21 06:11:51kimrbl>
Trích đoạn: HÀN PHONG

Nhạc, hoa khôn giúp lòng khuây  (HP)
Lênh đênh hồn chất thêm đầy hàn phong.
Thực chưa tắt được lửa lòng
Câu thơ đành đẫm bụi hồng đó thôi !
 
Hoa Ngâu
 
Nhạc, hoa khôn giúp lòng vui
Gặp Hoa Ngâu lại yêu đời lên ngay
Rượu ngon chưa uống đã say
Thơ hay chưa đọc cũng...say như thuờng
 
HP


gió lạnh
 
hoàng hôn còn chửa kịp buông
ào ào gió lạnh đã vương khắp nhà
ngồi buồn nhớ bạn thuở xưa
phương trời xa cách mấy mùa biệt ly
hững hờ kẻ ở người đi
ong đà quên lối nhớ gì mật hoa
nhớ người nghĩa cũ đậm đà
gửi cho chút lạnh để mà nhớ nhau...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-07-21 11:14:12bietaiaibiet>
Xin phép Huynh Nguyễn Thế Duyên và Thành Dũng được đưa bài của mọi người về đây lưu cho nó "xôm tụ" ha.
 
 
Gió Đông
              Gửi Hàn Phong
Nếu không có gió đông
Quét đi bao lá úa
Thì cây sao còn chỗ
Nảy lộc khi Xuân về
Và nàng Bân sẽ chết
Thơ sẽ buồn tái tê
 
Nguyễn Thế Duyên

Chào thi huynh Nguyễn Thế Duyên! nhân ghé ngang qua thấy bài thơ của huynh hay hay... nên Thành Dũng cũng nổi hứng, xin mạn phép thả vào đây vài dòng góp vui huynh nhé?


HÀN PHONG (*) 
(Tặng thi huynh Hàn Phong)

Nếu không có "gió lạnh"
Thì sao gọi HÀN PHONG?
Có cái rét ngoài mặt
Lại làm ấm trong lòng !

Tiếng là "gió lạnh" đấy
Mà có lạnh ai đâu !
Chỉ thổi vào cuộc sống
Làn gió yêu thương nhau...

"Gió lạnh" mà như thế
Xin được "lạnh" suốt đời
Những vần thơ biết hát
Dịu dàng ru hồn người... 

---------------------------------------------------------

(*) HÀN PHONG: nghĩa Hán-Việt là: gió lạnh


 
 Thi huynh Hàn Phong thân mến ! thơ viết tặng thi huynh rồi thì sắp xếp vào đâu thì là tùy huynh thôi mà !
 
Xin Tùy...
 
Bài thơ nay đã gửi trao
Tùy người sắp đặt làm sao mặc dầu...
 
Ví như gái mới làm dâu
Mẹ chồng nói chuyện đẩu đâu cũng cười !
 
Híc! híc![:D][:D]. Chúc thi huynh luôn vui và bình an nha !
 
 
 
Nguyễn Thành Dũng
________________

Đường dẫn:
[link=http://vnthuquan.org/diendan/tm.aspx?
m=297398]* Trang chính[/link]
* Trang lưu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-07-21 09:24:38Trạc Tuyền>
 Lửa lòng không tắt
 
Sự đời chưa tắt lửa lòng
Cho nên trong chốn bụi hồng bừng sôi
Cơn Gió Lạnh gọi thơ ơi!
Tiếng Hàn Phong ới...có tôi đây này
 
Cùng gieo những áng thơ hay
Chốn hồng trần những vơi đầy buồn vui
Đăng nhập để trả lời
0
Lửa lòng sợ tắt sao đang
Hồng trần nhen nhóm lửa càng bùng lên
Hàn Phong hẳn sẽ không quên
Nhiệt Phong lại trở thành tên chính mình
 
(anhtrangthu)

 
Lửa lòng sợ ... bén linh tinh  [:D]
Gọi "HÀN PHONG" để ... răn mình chị ơi.  [:D][:D][:D]
Kẻo mai rơm cháy hết rồi
"NHIỆT PHONG" chẳng kiếm được nơi ... , hoá "CUỒNG PHONG" [:D][:D][:D]
 
(hoangau)

Nhà trẻ http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=353773
Chat room http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=345893
Phòng khám Răng-Hàm-Lưỡi http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-07-25 13:13:26kimrbl>
Trích đoạn: hoangau

Lửa lòng sợ tắt sao đang
Hồng trần nhen nhóm lửa càng bùng lên
Hàn Phong hẳn sẽ không quên
Nhiệt Phong lại trở thành tên chính mình
 
(anhtrangthu)

Lửa lòng sợ ... bén linh tinh  [:D]
Gọi "HÀN PHONG" để ... răn mình chị ơi.  [:D][:D][:D]
Kẻo mai rơm cháy hết rồi
"NHIỆT PHONG" chẳng kiếm được nơi ... , hoá "CUỒNG PHONG" [:D][:D][:D]
 
(hoangau)



Đâu riêng gái mới cưới chồng
Hồng trần đều muốn hàn phong thật dài
Lửa lòng bùng cháy trong ai
Nhiệt phong chân vắt lên vai mà chuồn
 
kimrbl
 
 
Đăng nhập để trả lời
0

Lửa lòng sợ tắt sao đang
Hồng trần nhen nhóm lửa càng bùng lên
Hàn Phong hẳn sẽ không quên
Nhiệt Phong lại trở thành tên chính mình
 
(anhtrangthu)

Lửa lòng sợ ... bén linh tinh  [:D]
Gọi "HÀN PHONG" để ... răn mình chị ơi.  [:D][:D][:D]
Kẻo mai rơm cháy hết rồi
"NHIỆT PHONG" chẳng kiếm được nơi ... , hoá "CUỒNG PHONG" [:D][:D][:D]
 
(hoangau)

Trời ơi thật quá nhiều PHONG
Còn...trần chắc hẳn cũng đong được nhiều
Nên tôi cứ thử ghép liều...[:D][:D][:D]
(anhtrangthu)

Hồng trần ghép với NHIỆT PHONG
Thanh trần
ghép với HÀN PHONG

Hoàng trần ghép với CUỒNG PHONG
[sm=banana.gif][sm=banana.gif][sm=banana.gif]

Vịnh Ánh Trăng
ĐÊM ĐÔNG
Tại Anh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-24 10:21:13HÀN PHONG>
THƠ CHO MẸ
Kính Tặng Mẹ
 
Con ngồi nghe tiếng mưa rơi
Chợt thương bóng Mẹ bên trời lắt lay
Một đời lận đận trả vay
Lo bầy con tự những ngày nằm nôi
 
Giờ đây con lớn khôn rồi
Vẫn còn bé bỏng trong lời ầu ơ
Con đi phố thị xa mờ
Bài thơ năm cũ lững lờ vọng theo
 
“…Nuôi con gặp phải cảnh nghèo
Nuôi con lội sối lên đèo quản chi
Công danh dù có gặp thì
Thương con Mẹ cũng bõ khi ngậm sầu…”
 
Mẹ ru con đến bao lâu
Để khi nhìn lại mái đầu dần phai
Trắng đêm trong tiếng thở dài
Câu thơ cho Mẹ vẫn hoài dở dang ?!!!
 
11/03/2008
Hàn Phong
N-V-T
Lắc bầu rượu dốc nghiêng non nước xuống, chén tiếu đàm mời mọc Trích Tiên;
Hóng túi thơ nong hết gió trăng vào, cơn xướng họa thì thầm lão Đỗ.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-24 10:17:52HÀN PHONG>
HỘI NGỘ
 
Gần chục năm rồi anh “bắc tiến”
Phần tôi cũng lưu lạc “nam chinh”
Gặp nhau hơi thở như nghèn nghẹn
Rượu chuốc không vơi chuyện chúng mình
 
Từ độ xa trường, xa phố huyện
Văn chương tôi bỗng hóa dư thừa
Dăm ngón võ mèo anh đã luyện
Bây giờ đem bán chẳng ai mua
 
Sách đèn không giúp đời cơm áo
Cũng giúp mình thêm hiểu sự đời
Thị thành quay quắt công danh hão
Đâu làm mờ nhạt nghĩa anh - tôi
 
Mấy cô xóm Đạo mười năm trước
Giờ đã nên gia thất cả rồi
Đôi bận tôi về không gặp được
Năm tháng theo nhau mãi đổi dời
 
Mai anh có về thăm phố núi
Thăm nước sông Ba chảy ngược dòng
Hỏi Vực Ba Tầng trên Xóm Cát:
Có còn nhớ đến chuyện xưa không?
 
Mai anh có về thăm phố núi
Ghé làng Gia Hội uống dùm tôi
Rượu cần đêm trại say hương lửa
“Nước mắt quê hương” của một thời…
 
SG tháng 8-08
Hàn Phong
Lắc bầu rượu dốc nghiêng non nước xuống, chén tiếu đàm mời mọc Trích Tiên;
Hóng túi thơ nong hết gió trăng vào, cơn xướng họa thì thầm lão Đỗ.
Đăng nhập để trả lời
0
Sao bây giờ mới đọc lửa lòng?
Ngọn lửa ấm nồng của gió đông
Mới biết vì sao xuân lại đến
Ngay sau mùa đông lạnh tê lòng
 
Hóa ra trong gió mùa đông ấy
Đâu chỉ tiếng cười ngạo cuộc đời
Một chút lửa lòng âm ỉ cháy
Đủ tan đi giá lạnh cuộc đời
 
Trong hàn có nhiệt
Trong âm có dương
Trong cười có khóc
Chẳng phi thường nhưng cũng chẳng thường
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: nguyễn thế duyên

Sao bây giờ mới đọc lửa lòng?
Ngọn lửa ấm nồng của gió đông
Mới biết vì sao xuân lại đến
Ngay sau mùa đông lạnh tê lòng

Hóa ra trong gió mùa đông ấy
Đâu chỉ tiếng cười ngạo cuộc đời
Một chút lửa lòng âm ỉ cháy
Đủ tan đi giá lạnh cuộc đời

Trong hàn có nhiệt
Trong âm có dương
Trong cười có khóc
Chẳng phi thường nhưng cũng chẳng thường

***
Đã lâu không về trang này, không biết tiền bối đã ghé thăm và tặng thơ nên tiếp đón chậm trễ.  Móng tiền bối từ bi hỉ xả, mở lượng mà bỏ qua cho. Cảm ơn tiền bối đã quá khen làm HP thật xấu hổ. Chúc tiền bối một mùa Giáng Sinh vui và hạn phúc.
hàn Phong
Lắc bầu rượu dốc nghiêng non nước xuống, chén tiếu đàm mời mọc Trích Tiên;
Hóng túi thơ nong hết gió trăng vào, cơn xướng họa thì thầm lão Đỗ.
Đăng nhập để trả lời
0

HAI MÙA GIÁNG SINH
Tặng Phong Doanh

Đã hai mùa Giáng sinh
Hai mùa ta cách biệt
Cơn gió đông ùa về
Bên cõi lòng da diết

Một câu chuyện xa xưa
Tưởng trôi vào quên lãng
Nhưng nỗi buồn xa xưa
Vẫn đi cùng năm tháng

Em xanh xao mắt huyền
Trong dòng đời bụi bặm
Tôi rong rêu cung đàn
Theo tháng ngày lận đận

Ngọn nến hồng đêm nay
Đã chừng như tắt lịm
Giọt rượu đắng trên môi
Còn vương đầy kỷ niệm

Mùa đông rồi cũng qua
Nhưng người giờ đi mãi
Như gió chiều tê tái
Thổi chiếc lá xa bay

Mùa Giáng sinh lại đến
Em phương nào có hay
Một mình tôi cạn chén
Xót xa tràn mi cay

Hàn Phong

Lắc bầu rượu dốc nghiêng non nước xuống, chén tiếu đàm mời mọc Trích Tiên;
Hóng túi thơ nong hết gió trăng vào, cơn xướng họa thì thầm lão Đỗ.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-24 10:16:44HÀN PHONG>

 
ĐOẠN CUỐI CUỘC TÌNH
Tặng chị CĐ
 
Thôi đã hết người không còn trở lại
Cánh chim bay khuất dạng phía chân đồi
Dư âm cũ như còn vang vọng mãi
Nụ hôn đầu thành lệ nóng trên môi
 
Vườn tình ái từ đây đành khép cổng
Trái yêu thương rụng xuống nấm mồ xanh
Vùi chôn cả một khung trời hoa mộng
Cả cuộc tình tôi đã gởi cho anh
 
Vàng son đó nhòa tan trong đáy mắt
Ngoài song thưa trăng đổ lạnh một vừng
Tôi ngồi lại giữa lòng đêm huyền hoặc
Nghe bên đời giun dế khóc rưng rưng
 
Thôi đã hết một chuyện tình lận đận
Trả tôi về sống lại buổi bình yên
Trong tiềm thức đã nhạt nhòa son phấn
Và trăm năm chăn chiếu lạnh hương nguyền
 
Cơn gió thoảng điệu buồn vào giấc ngủ
Người đã đi, chiếc lá đã lìa cành
Tôi nhặt nhạnh những tro tàn năm cũ
Gởi lại cho đời chút ân sủng mong manh
 
Hàn Phong


📎 DSCF4913a copy
Lắc bầu rượu dốc nghiêng non nước xuống, chén tiếu đàm mời mọc Trích Tiên;
Hóng túi thơ nong hết gió trăng vào, cơn xướng họa thì thầm lão Đỗ.
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»