<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-11 12:43:42HÀN PHONG>
ĐÊM BUỒN NGHE MỘNG ĐI HOANG
Có đôi lúc chợt thấy đời mệt mỏi
Nhìn hoàng hôn trầm xuống giữa bờ vai
Trong sầu muộn lòng mình như tự hỏi
Ngày còn lên hay chỉ có đêm dài?
Đời phố thị chen chân ngày hối hả
Nợ áo cơm khỏa lấp chí giang hồ
Đâu những buổi bạn bè bên chiếu rượu
Cùng thả hồn qua điệu nhạc tango
Từng chén đắng gợi sầu lên chếnh choáng
Thuốc trên môi nhưng lửa cháy trong lòng
Ngồi lật lại đời mình - trang giấy trắng
Giấc mơ nào toan tính mãi chưa xong
Có đôi lúc chợt thấy mình tư lự
Mượn bài thơ bôi xoá nỗi niềm riêng
Làm sao xoá được muôn vàn tâm sự
Vẫn dâng trào theo ngọn sóng chao nghiêng
Lòng hiu hắt đón đêm về gõ cửa
Ngày đã qua trong bóng nắng huy hoàng
Bao sầu muộn chong đèn lên mắt úa
Khép mi hờ cho mộng ảo đi hoang
10-04-2010
Hàn Phong
Có đôi lúc chợt thấy đời mệt mỏi
Nhìn hoàng hôn trầm xuống giữa bờ vai
Trong sầu muộn lòng mình như tự hỏi
Ngày còn lên hay chỉ có đêm dài?
Đời phố thị chen chân ngày hối hả
Nợ áo cơm khỏa lấp chí giang hồ
Đâu những buổi bạn bè bên chiếu rượu
Cùng thả hồn qua điệu nhạc tango
Từng chén đắng gợi sầu lên chếnh choáng
Thuốc trên môi nhưng lửa cháy trong lòng
Ngồi lật lại đời mình - trang giấy trắng
Giấc mơ nào toan tính mãi chưa xong
Có đôi lúc chợt thấy mình tư lự
Mượn bài thơ bôi xoá nỗi niềm riêng
Làm sao xoá được muôn vàn tâm sự
Vẫn dâng trào theo ngọn sóng chao nghiêng
Lòng hiu hắt đón đêm về gõ cửa
Ngày đã qua trong bóng nắng huy hoàng
Bao sầu muộn chong đèn lên mắt úa
Khép mi hờ cho mộng ảo đi hoang
10-04-2010
Hàn Phong
Lắc bầu rượu dốc nghiêng non nước xuống, chén tiếu đàm mời mọc Trích Tiên;
Hóng túi thơ nong hết gió trăng vào, cơn xướng họa thì thầm lão Đỗ.
Hóng túi thơ nong hết gió trăng vào, cơn xướng họa thì thầm lão Đỗ.
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
mở cửa vườn "Trào phúng ăn theo" đùa cho đỡ buồn 

