Trang 31
Cuối cùng,cũng bắt đầu vô phim...
Không ai để ý tới cô gái nhỏ Ngọc Lựu, từ chiều đã đi chơi lang thang với bọn trẻ bụi đời. Con bé có về ăn cơm chiều với chị ở, nhưng nó không có ai để nói chuyện. Con em hắn hôm nay được bà ngoại cho người sang đón về bên. Nó muốn đi theo cũng được, nhưng nó phải đi học buổi sáng. Con bé nhớ lại, suốt buổi sáng ở trường, nó chưa hề để vào tai một lời giảng nào của cô giáo. Hơn một tháng nay, đêm nào nó cũng rình coi những phim chiếu trong phòng kín của mẹ và chú Bảnh cho một số người xem, rồi những cảnh”kỳ cục” mà nó thường thấy mẹ nó và chú Bảnh hay làm lại xẩy ra cho nhiều cặp, ngay chính trong căn lầu nhà nó....Chiều nay nó có kể cho thằng Hiếng nghe và có hứa đêm nay sẽ cho thằng Hiếng cùng xem...
Chị ở đã gài cửa sau, phụ rửa ly tách trước quán. Con bé biết tìm chìa khóa ở đâu. Lúc mò mẫn đi trong con ngõ cụt, nó cố gắng để tránh đụng mấy người bụi đời, xì ke nằm co quắp. Chúng nó có tín hiệu gọi nhau, nhưng con Lựu phải đợi khá lâu. Thằng Hiếng như đã ngủ một giấc.
“Mày ngủ rồi hả?”
“Ừa. Má tao không cho thức khuya. Còn bả thức thì được...”
“Mày sướng, được má mày cưng...”
“Cưng cái búa! Mày hổng biết đó thôi, bả bắt tao ngủ vì tối nào thằng cha đó cũng tới...”
“Thằng cha nào vậy?”
“À, ông học tập về vợ bỏ, thất nghiệp, má tao thương tình rinh về, ổng không có hộ khẩu, mày.”
Con Lựu kéo tay thằng Hiếng:
” Thôi kệ ông ta. Đi mày, mày có biết muộn lắm rồi không?”
“Thì đi...”
Chúng rón rén vào nhà. Lên cầu thang thằng Hiếng dừng lại:
“Lỡ má mày bắt được thì sao?”
“Má tao? Giờ này trời sập bà cũng không biết mày ơi. Yên tâm đi mà...Tao rình coi hoài má tao đâu có biết bao giờ.”
Nó ghé tai thằng Hiếng:
“Mày thấy gì cũng đừng kêu nghe. Mày phải cắn răng lại, bặm môi thật chặt nghe. Chuyện kỳ lắm. Mày hứa đi.”
“Tao Hứa!”
“Mày cũng không được kể cho đứa nào nghe”
“Ừ”
“Thề đi!”
“Tao thề. Tao không nói. Đứa nào nói cho đi cải tạo mút mùa luôn!”
“Xì”
Con Lựu bĩu môi. Nó đã nghe má nó sửa lưng một người quen rồi. Bữa ba nó ở tù, cô Nguyệt tới hỏi thăm sao ba nó đi cải tạo vậy, má nó nổi nóng liền:” Đâu phải dân Ngụy mà cải tạo. Anh ấy chỉ bị giữ để điều tra thôi...” Như vậy, chữ cải tạo còn nặng hơn là chữ ở tù nữa. Đầu óc non nớt của nó chẳng thể hiểu nổi. Nhưng nghe thằng Hiếng thề, nó cho là thề độc như thế độc lắm, nên yên tâm.
Nó nắm tay thằng Hiếng dẫn lên cầu thang. Phía trước nhà, quán vẫn còn mở cửa bán. Khách về khuya, con Lựu biết quá mà, mấy cô gái ngồi với ngoại quốc. Có lần ham nhìn mấy ông ngồi ôm mấy cô, con Lựu đã bị mẹ nó lôi tuốt vào nhà trong, còn xáng cho mấy cái tát, cấm không được béng mãn ra nhà ngoài khi quán đang bán hàng, có khách. Bây giờ, nó chẳng thèm nhìn cái cảnh bề hề giữa gái vá khách nữa đâu. Không có gì ly kỳ hết. Cái tivi mẹ và chú nó, vẫn chiếu những phim cho một số khách quen coi, nó thích xem hơn...Không hiều sao, hôm nay nó nhất định phải cho thằng Hiếng xem chung với nó.
Hai đứa đi lên lầu. Vắng ngắt. Qua khoảng hành lang lộ thiên, tuốt phòng sau, lâu nay bỏ không, mẹ và chú Bảnh nó mới sửa sang lại nó làm dấu cho thằng Hiếng cùng nó khiêng chiếc ghế dài đặt dưới cửa sổ.
“Suỵt, đừng gây tiếng động gì hết nghe. Cẩn thận...”
Thằng Hiếng gật đầu. Tấm màn cửa ngắn, thiếu khoảng hơn phân vải, hai đứa, bốn mắt, dán chặt vào màn ảnh ti vi đang chớp chớp từng hình ảnh. Thằng Hiếng ôm mắt:
“Ghê quá mày ơi. Tao không xem...”
“Suỵt. Mày ngu lắm. Xem đi mà...”
Con Lựu đưa tay bịt miệng thằng bạn hàng xóm. Chỉ một lúc đầu vùng vằng, lát sau, mắt thằng Hiếng muốn đứng tròng mà miệng không ngậm lại được. Một giòng nước miếng chảy ra bên mép. Chỉ màn ảnh tivi là chớp sáng các hình ảnh, còn xung quanh, như chìm vào trong bóng tối hết. Nhưng quen mắt, hai đứa trẻ cũng nhận ra, bộ dạng mấy người lớn, kể cả mẹ con Lựu và chú Bảnh, cũng y hệt như hình ảnh trên màn ảnh nhỏ. Thằng Hiếng bịt chặt mắt lại, nhảy xuống ghế. Con Lựu xuống theo:
“Mày sao vậy?”
“Tao không coi mấy thứ này. Kỳ quá à Lựu, tụi mình con nít mà.”
Con Lựu kéo thằng Hiếng ra phòng trước, nó ép chặt người vào thằng bạn:
“Mày cho tao coi được không?”
“Không!”
Thằng Hiếng giọng dứt khoát. Nó cố đẩy con nhỏ ra, nhưng tay chân nó yếu xìu.
“Nè, mày không cho coi tao cũng biết...Mày...như vậy là được rồi...”
“Không..tao hổng biết à nghe...Lựu, mày đừng tầm bậy tầm bạ...”
“Tầm bậy cái gì kia? Tao muốn biết....mày cho tao coi...Khiếp chưa, mày cũng lớn như chú Bảnh rồi...mày...”
“Đừng, tao buồn tiểu..., buông tao ra...”
Con Lựu ôm thằng bạn chặt cứng.
“Hiếng, mày ngu quá, tụi mình bắt chước, chắc lạ mà vui lắm...Hiếng, mày với tao...”
“Không, không...tao về....”
“Tao không cho mày về. Tao la lên, mẹ và chú tao biết được bắt mày ở tù luôn, mày sợ không?”
Thằng Hiếng làm thinh. Con Lựu kéo thằng nhỏ vào buồng tắm, đóng cửa lại.
“Tao sợ lắm, không được đâu...”
“Một chút nữa thôi. Mày ngu quá, không phải làm vậy đâu...”
“Tao không nhớ...Mà thôi, má tao biết bả đánh tao chết...Không, không, tao hổng chịu....không mà, không... Thấy không, tao đâu có biết làm...”
“Ừa, mày ngu quá. Tao biết, mày để tao...”
“Mày đừng cắn. Tao không chơi, tao không chịu vậy đâu...Ui da, Lựu, mày...thôi, mày làm tao sợ...sợ quá...”
Một lúc sau, thằng Hiếng khóc hinh hích. Con Lựu thừ người ra. Nó dỗ bạn:
“Mày đâu có gì đâu mà khóc. Nín đi, kỳ lắm Hiếng ơi...”
Thằng Hiếng đẩy con Lựu ra:
“Từ nay tao không gặp mày nữa, tao không chơi với mày nữa đâu. Tao về...”
“Mày giận tao?”
“Ừ đó.”
Nó bỏ đi xuống cầu thang. Con Lựu đi theo mở cửa sau. Thằng Hiếng không thèm nói một lời, chạy thẳng một mạch vào trong bóng tối. Con Lựu thờ thẫn đi vào nhà. Đứng trong bếp, nó nhìn quanh...Ừ, tao cũng không cần mày nữa đâu. Đồ làm phách. Đồ phách chó. Nghỉ chơi thì nghỉ luôn. Mình đã tốt với nó mà nó không biết. ..Hừ. Con Lựu lấy cái muỗng, nó gõ nhẹ lên bếp như gõ vào đầu thằng Hiếng:
“Đồ ngu. Tao không cần mày nữa.”
Nó bỏ lên nhà, leo lên giường nằm. Phía sau, trong cái phòng nhỏ, tiếng máy tivi kêu không thành tiếng, như bị ai bịt miệng. Nó thở dài, ngày nào mẹ nó và chú nó cũng như vầy hết...còn nó...Hơ, cái thằng Hiếng trông đen thùi lui như con trâu con mà da nó mềm và mát quá. Hồi nãy...kỳ quá...Nó cắn chặt ngón tay thật đau để phải kêu lên. Nhưng chán quá, chưa được gì nó đã bỏ chạy rồi...Hình như chưa được gì hết. Nó cầm cái muỗng lên ngắm nghía.
Sáng hôm sau, lúc con Lê đi xuống nhà, chị Mùi thấy đũng quần con nhỏ dính máu. Chị kéo nó lại:
“Ha, Lựu, em sao vậy? Tới đây chị coi.”
Con Lựu đi ké né, có vẻ khó khăn.
“Đâu, có gì đâu?”
“Dính máu nè. Thấy đường kinh? Làm gì có...Lựu, em có té đâu không?”
“Không. Em không té.”
“Vậy phải nói cho bà biết...”
“Đừng, chị đừng nói...”
Lúc lên dọn dẹp giường cho tiểu thư, chị Mùi thấy dưới gối có cái muỗng. Chị ngao ngán lắc đầu.
Trong phòng, Bảnh và bà chủ còn ngủ say như chết. Điệu này, cơm chiều lại kể như là bữa cơm trưa nữa. Hôm nào chiếu phim trên lầu, sáng ra, cả Bảnh và bà chủ như người bị bệnh sốt thương hàn mới dậy...
Cứ như vậy, con Lựu không hư sao được. Nhưng chị biết chị phải làm sao rồi. Cứ bưng tai, bịt mắt, câm họng lại là được yên thân. Dại gì mà xía vô chuyện nhà cán bộ. Chị chỉ gặp thằng Hiếng bắt nọn nó. Thằng nhỏ khóc như cha chết mẹ chết:
“Em...em đâu có làm gì, nó làm hết trơn...em..”
Thấy thằng nhỏ mặt cắt không còn hột máu, chị Mùi thương hại thả cho nó đi. Đúng là thằng bé không có làm gì, chính tự tay con Lựu làm và gây nên thương tích. Chị định cho bà chủ biết, nhưng thấy mấy ngày sau, con Lựu có vẻ bình thường lại, chị thôi. Chị muốn thương con bé, nhưng lạ chưa, lòng chị dửng dưng. Thật đúng là cả lò nhà chúng nó, muốn thương mà thương không vô.
Rủa cho cái tức nó xuống bụng. Mà sao bụng chị lại ghét cả chị nữa.
Cuối cùng,cũng bắt đầu vô phim...
Không ai để ý tới cô gái nhỏ Ngọc Lựu, từ chiều đã đi chơi lang thang với bọn trẻ bụi đời. Con bé có về ăn cơm chiều với chị ở, nhưng nó không có ai để nói chuyện. Con em hắn hôm nay được bà ngoại cho người sang đón về bên. Nó muốn đi theo cũng được, nhưng nó phải đi học buổi sáng. Con bé nhớ lại, suốt buổi sáng ở trường, nó chưa hề để vào tai một lời giảng nào của cô giáo. Hơn một tháng nay, đêm nào nó cũng rình coi những phim chiếu trong phòng kín của mẹ và chú Bảnh cho một số người xem, rồi những cảnh”kỳ cục” mà nó thường thấy mẹ nó và chú Bảnh hay làm lại xẩy ra cho nhiều cặp, ngay chính trong căn lầu nhà nó....Chiều nay nó có kể cho thằng Hiếng nghe và có hứa đêm nay sẽ cho thằng Hiếng cùng xem...
Chị ở đã gài cửa sau, phụ rửa ly tách trước quán. Con bé biết tìm chìa khóa ở đâu. Lúc mò mẫn đi trong con ngõ cụt, nó cố gắng để tránh đụng mấy người bụi đời, xì ke nằm co quắp. Chúng nó có tín hiệu gọi nhau, nhưng con Lựu phải đợi khá lâu. Thằng Hiếng như đã ngủ một giấc.
“Mày ngủ rồi hả?”
“Ừa. Má tao không cho thức khuya. Còn bả thức thì được...”
“Mày sướng, được má mày cưng...”
“Cưng cái búa! Mày hổng biết đó thôi, bả bắt tao ngủ vì tối nào thằng cha đó cũng tới...”
“Thằng cha nào vậy?”
“À, ông học tập về vợ bỏ, thất nghiệp, má tao thương tình rinh về, ổng không có hộ khẩu, mày.”
Con Lựu kéo tay thằng Hiếng:
” Thôi kệ ông ta. Đi mày, mày có biết muộn lắm rồi không?”
“Thì đi...”
Chúng rón rén vào nhà. Lên cầu thang thằng Hiếng dừng lại:
“Lỡ má mày bắt được thì sao?”
“Má tao? Giờ này trời sập bà cũng không biết mày ơi. Yên tâm đi mà...Tao rình coi hoài má tao đâu có biết bao giờ.”
Nó ghé tai thằng Hiếng:
“Mày thấy gì cũng đừng kêu nghe. Mày phải cắn răng lại, bặm môi thật chặt nghe. Chuyện kỳ lắm. Mày hứa đi.”
“Tao Hứa!”
“Mày cũng không được kể cho đứa nào nghe”
“Ừ”
“Thề đi!”
“Tao thề. Tao không nói. Đứa nào nói cho đi cải tạo mút mùa luôn!”
“Xì”
Con Lựu bĩu môi. Nó đã nghe má nó sửa lưng một người quen rồi. Bữa ba nó ở tù, cô Nguyệt tới hỏi thăm sao ba nó đi cải tạo vậy, má nó nổi nóng liền:” Đâu phải dân Ngụy mà cải tạo. Anh ấy chỉ bị giữ để điều tra thôi...” Như vậy, chữ cải tạo còn nặng hơn là chữ ở tù nữa. Đầu óc non nớt của nó chẳng thể hiểu nổi. Nhưng nghe thằng Hiếng thề, nó cho là thề độc như thế độc lắm, nên yên tâm.
Nó nắm tay thằng Hiếng dẫn lên cầu thang. Phía trước nhà, quán vẫn còn mở cửa bán. Khách về khuya, con Lựu biết quá mà, mấy cô gái ngồi với ngoại quốc. Có lần ham nhìn mấy ông ngồi ôm mấy cô, con Lựu đã bị mẹ nó lôi tuốt vào nhà trong, còn xáng cho mấy cái tát, cấm không được béng mãn ra nhà ngoài khi quán đang bán hàng, có khách. Bây giờ, nó chẳng thèm nhìn cái cảnh bề hề giữa gái vá khách nữa đâu. Không có gì ly kỳ hết. Cái tivi mẹ và chú nó, vẫn chiếu những phim cho một số khách quen coi, nó thích xem hơn...Không hiều sao, hôm nay nó nhất định phải cho thằng Hiếng xem chung với nó.
Hai đứa đi lên lầu. Vắng ngắt. Qua khoảng hành lang lộ thiên, tuốt phòng sau, lâu nay bỏ không, mẹ và chú Bảnh nó mới sửa sang lại nó làm dấu cho thằng Hiếng cùng nó khiêng chiếc ghế dài đặt dưới cửa sổ.
“Suỵt, đừng gây tiếng động gì hết nghe. Cẩn thận...”
Thằng Hiếng gật đầu. Tấm màn cửa ngắn, thiếu khoảng hơn phân vải, hai đứa, bốn mắt, dán chặt vào màn ảnh ti vi đang chớp chớp từng hình ảnh. Thằng Hiếng ôm mắt:
“Ghê quá mày ơi. Tao không xem...”
“Suỵt. Mày ngu lắm. Xem đi mà...”
Con Lựu đưa tay bịt miệng thằng bạn hàng xóm. Chỉ một lúc đầu vùng vằng, lát sau, mắt thằng Hiếng muốn đứng tròng mà miệng không ngậm lại được. Một giòng nước miếng chảy ra bên mép. Chỉ màn ảnh tivi là chớp sáng các hình ảnh, còn xung quanh, như chìm vào trong bóng tối hết. Nhưng quen mắt, hai đứa trẻ cũng nhận ra, bộ dạng mấy người lớn, kể cả mẹ con Lựu và chú Bảnh, cũng y hệt như hình ảnh trên màn ảnh nhỏ. Thằng Hiếng bịt chặt mắt lại, nhảy xuống ghế. Con Lựu xuống theo:
“Mày sao vậy?”
“Tao không coi mấy thứ này. Kỳ quá à Lựu, tụi mình con nít mà.”
Con Lựu kéo thằng Hiếng ra phòng trước, nó ép chặt người vào thằng bạn:
“Mày cho tao coi được không?”
“Không!”
Thằng Hiếng giọng dứt khoát. Nó cố đẩy con nhỏ ra, nhưng tay chân nó yếu xìu.
“Nè, mày không cho coi tao cũng biết...Mày...như vậy là được rồi...”
“Không..tao hổng biết à nghe...Lựu, mày đừng tầm bậy tầm bạ...”
“Tầm bậy cái gì kia? Tao muốn biết....mày cho tao coi...Khiếp chưa, mày cũng lớn như chú Bảnh rồi...mày...”
“Đừng, tao buồn tiểu..., buông tao ra...”
Con Lựu ôm thằng bạn chặt cứng.
“Hiếng, mày ngu quá, tụi mình bắt chước, chắc lạ mà vui lắm...Hiếng, mày với tao...”
“Không, không...tao về....”
“Tao không cho mày về. Tao la lên, mẹ và chú tao biết được bắt mày ở tù luôn, mày sợ không?”
Thằng Hiếng làm thinh. Con Lựu kéo thằng nhỏ vào buồng tắm, đóng cửa lại.
“Tao sợ lắm, không được đâu...”
“Một chút nữa thôi. Mày ngu quá, không phải làm vậy đâu...”
“Tao không nhớ...Mà thôi, má tao biết bả đánh tao chết...Không, không, tao hổng chịu....không mà, không... Thấy không, tao đâu có biết làm...”
“Ừa, mày ngu quá. Tao biết, mày để tao...”
“Mày đừng cắn. Tao không chơi, tao không chịu vậy đâu...Ui da, Lựu, mày...thôi, mày làm tao sợ...sợ quá...”
Một lúc sau, thằng Hiếng khóc hinh hích. Con Lựu thừ người ra. Nó dỗ bạn:
“Mày đâu có gì đâu mà khóc. Nín đi, kỳ lắm Hiếng ơi...”
Thằng Hiếng đẩy con Lựu ra:
“Từ nay tao không gặp mày nữa, tao không chơi với mày nữa đâu. Tao về...”
“Mày giận tao?”
“Ừ đó.”
Nó bỏ đi xuống cầu thang. Con Lựu đi theo mở cửa sau. Thằng Hiếng không thèm nói một lời, chạy thẳng một mạch vào trong bóng tối. Con Lựu thờ thẫn đi vào nhà. Đứng trong bếp, nó nhìn quanh...Ừ, tao cũng không cần mày nữa đâu. Đồ làm phách. Đồ phách chó. Nghỉ chơi thì nghỉ luôn. Mình đã tốt với nó mà nó không biết. ..Hừ. Con Lựu lấy cái muỗng, nó gõ nhẹ lên bếp như gõ vào đầu thằng Hiếng:
“Đồ ngu. Tao không cần mày nữa.”
Nó bỏ lên nhà, leo lên giường nằm. Phía sau, trong cái phòng nhỏ, tiếng máy tivi kêu không thành tiếng, như bị ai bịt miệng. Nó thở dài, ngày nào mẹ nó và chú nó cũng như vầy hết...còn nó...Hơ, cái thằng Hiếng trông đen thùi lui như con trâu con mà da nó mềm và mát quá. Hồi nãy...kỳ quá...Nó cắn chặt ngón tay thật đau để phải kêu lên. Nhưng chán quá, chưa được gì nó đã bỏ chạy rồi...Hình như chưa được gì hết. Nó cầm cái muỗng lên ngắm nghía.
Sáng hôm sau, lúc con Lê đi xuống nhà, chị Mùi thấy đũng quần con nhỏ dính máu. Chị kéo nó lại:
“Ha, Lựu, em sao vậy? Tới đây chị coi.”
Con Lựu đi ké né, có vẻ khó khăn.
“Đâu, có gì đâu?”
“Dính máu nè. Thấy đường kinh? Làm gì có...Lựu, em có té đâu không?”
“Không. Em không té.”
“Vậy phải nói cho bà biết...”
“Đừng, chị đừng nói...”
Lúc lên dọn dẹp giường cho tiểu thư, chị Mùi thấy dưới gối có cái muỗng. Chị ngao ngán lắc đầu.
Trong phòng, Bảnh và bà chủ còn ngủ say như chết. Điệu này, cơm chiều lại kể như là bữa cơm trưa nữa. Hôm nào chiếu phim trên lầu, sáng ra, cả Bảnh và bà chủ như người bị bệnh sốt thương hàn mới dậy...
Cứ như vậy, con Lựu không hư sao được. Nhưng chị biết chị phải làm sao rồi. Cứ bưng tai, bịt mắt, câm họng lại là được yên thân. Dại gì mà xía vô chuyện nhà cán bộ. Chị chỉ gặp thằng Hiếng bắt nọn nó. Thằng nhỏ khóc như cha chết mẹ chết:
“Em...em đâu có làm gì, nó làm hết trơn...em..”
Thấy thằng nhỏ mặt cắt không còn hột máu, chị Mùi thương hại thả cho nó đi. Đúng là thằng bé không có làm gì, chính tự tay con Lựu làm và gây nên thương tích. Chị định cho bà chủ biết, nhưng thấy mấy ngày sau, con Lựu có vẻ bình thường lại, chị thôi. Chị muốn thương con bé, nhưng lạ chưa, lòng chị dửng dưng. Thật đúng là cả lò nhà chúng nó, muốn thương mà thương không vô.
Rủa cho cái tức nó xuống bụng. Mà sao bụng chị lại ghét cả chị nữa.