Trang : 62
Con Lê càu nhàu. Đúng là đồ chó vàng, trở mặt nhanh như ăn cướp. Thằng chả mặt dày hơn tấm thớt, làm như chưa hề đụng móng tay móng chân con Lê. Nếu không phải con Lê, mà vợ của hắn, chắc hắn vẫn an nhiên “lao động” một cách gớm ghiếc như thế. Tệ hơn cả súc vật. Con Lê cố nuốt nước bọt đang muốn nhổ xuống đất. Cũng không thể đứng nhìn, con Lê lui gót, khép cửa lại.
“Thấy ông chưa?”
Tên áo vàng ngó lên, cười đểu, tiếp:
“Giờ này là “đàn anh” bận tiếp xúc với dân. Sao ? Không chờ được hả?”
Con Lê không thèm trả lời. Ra khỏi phường, cái cảnh thằng tình nhân cũ hành hạ cô Tuyết không ngừng ám ảnh nó. Nó cũng hiểu là từ nay, nơi”nhờ cậy” của nó cũng không còn hiệu nghiệm nữa. Sầu đời, nó tạt vô quán kem “Bố Già”kêu một chai bia. Cả người nó đang lạnh tanh, nó muốn hâm nóng máu huyết một tí. Có lẽ vì vậy mà nó xuống bến sông trễ. Vẫn còn một chiếc ghe đợi nó.
“Lên lẹ đi bà, người ta xong cả rồi bà mới vác mặt tới.”
Con Lê bước lên. Chiếc thuyền vẫn chưa chịu nhúc nhích.
“Sao vậy?”
“Sao giăng gì bà ơi. Bà chung tiền ghe trước cho nó ăn chắc, cả tiền neo ghe đợi bà luôn...”
“Tao chưa có một cắc lấy gì chung cho mày. Vô duyên.”
“Bà nhớ, đừng như lần trước muốn đưa nhiêu là đưa đâu nghen. Có giá cả hẳn hoi.”
“Được rồi.Mày thấy con Nết tới chưa?”
“Đâu lâu lắc như bà. Có việc làm mà không “tớp” cho lẹ là có kẻ thay thế ngay, hổng ai rảnh chờ...”
Trên sông tối om. Trên ghe cũng không có lấy một ngọn đèn dầu nhỏ. Bắt đầu ra sông, lúc này con Lê mới thấy khoẳn khoái vì gió táp vào mặt mát rượi.
Đã có ghe chở hàng chờ sẳn giữa giòng. Sang qua cho con Lê một tên to như bò mộng mà đen như cột nhà cháy. Trước khi lâm trận, thằng nhỏ đưa ghe nhắc nhở:
“Hượm một tí. Bà lấy tiền trước cho ăn chắc. Hỏi đi.”
Bằng mấy tiếng Anh buộc phải học để “làm nghề”, con Lê cũng cố gắng làm cho tên ngoại hiểu và chung tiền trước.
Lúc đó, ghe đã chui vào một con lạch nhỏ ở phía Thủ Thiêm, không còn thấy trời thấy đất gì nữa. Và con Lê bị thằng ngoại quốc cũng đen thui như đêm trùm lấp luôn. Ở sau mui ghe, thằng nhỏ buông chèo, ngồi ca vọng cổ sửa lời tầm bậy tầm bạ rất thô tục...
Con Lê mệt ngất ngư, đầu óc như có hàng trăm sao xẹt và rồi những ngôi sao chụm lại với nhau thành một vòm ánh sáng...Không phải, tại nó lơ mơ đó thôi. Đèn Pin, một, hai, rồi ba cái chiếu vào nó. Tàu tuần tra cặp lại, mấy người công an nhảy qua.
“Nằm yên.”
Giữ yên tư thế.”
Thằng ngoại quốc không hiểu tiếng Việt, đã không giữ yên mà còn gấp rút cố cho xong chuyện. Vậy mà mấy tên công an còn đứng chờ, mắt nhìn trân trân. Lúc tên ngoại quốc đã xong, mặc quần áo thì một trong ba người công an ra lệnh:
“Mày chở nó trả về tàu đi rồi mai tới phường làm việc”.
Thằng nhỏ dạ một tiếng, coi như việc như thế này xảy ra quá thường.
“Còn cô này, sang tàu tuần về phường.”
“Mặc áo quần mau lên.”
Lê không kịp cài nút áo đã bị mấy tên công an kéo sang tàu tuần tra. Nó bị xô ngồi xuống sàn tàu. Lúc đó nó mới nhìn thấy con Nết, cũng ngồi bó rọ một góc. Không hiểu sao con Lê mệt quá, nó thở không ra hơi. Hồi nãy, trước khi lâm trận, thằng ngoại đen đã uống một thứ thuốc và bắt con Lê cũng uống theo. Cho nên, chỉ một thằng mà con Lê bãi hoãi, ngất ngư như hồi còn nhỏ bị một tốp con trai “bề” tưởng chết luôn. Con Nết lết lại gần, thì thào:
“Đêm nay không dè tụi nó bố ráp dữ quá, dính nhiều lắm. Chở đi hai tàu rồi.”
Con Lê nói không ra tiếng:
“Xui.Tao biết...”
Trên tàu có gần chục tên công an. Sao chúng không dẫn hai đứa về phường mà tàu cứ chạy lòng vòng trên sông. Cho tới khi chúng nó hiểu ra thì đã muộn. Chúng đem hai cô gái xuống tầng dưới tàu tuần. Chừng đó đứa xé nát áo quần hai cô gái ra như một đàn mèo xúm xít vờn hai con chuột nhỏ. Con Lê lạy van:
“Mấy anh tha cho em đi...em thiệt cạn sức rồi...”
“Yên. Nghe lời chúng anh, xong chúng anh thả về, không làm gì hết.”
Con Lê rên rĩ:
“Lạy mấy anh, để bữa khác em trả nợ, hôm nay...hôm nay...ái da, em lạy các anh...”
“Đừng giỡn. Mấy cô thì sợ gì cơ chứ. Không chết đâu, chỉ có anh đây chết, chết, chết....”
Không biết đến đứa thứ mấy thì con Lê thét lên một tiếng như rách toang màn ruột, rồi rên rĩ ầm ì trong miệng:
“Cứu tao, Nết ơi. Tao không chịu được nữa. Tao chết mất...”
Con Lê thấy vùng ánh sáng xanh lè trong mắt chớp lên khuôn mặt của chị Bảy cà tong, đang héo hắt ngồi chờ thằng Long Tân Định như sắp hóa đá. Rồi mặt thằng anh Hai Nuôi, thằng Tửng...cuối cùng là khuôn mặt của tên phó công an cúi xuống và cất tiếng cười. Nó muốn hét, muốn kêu cứu, nhưng tiếng khàn khàn phát ra từ trong cuống họng là hai tiếng: “Mẹ ơi!”. Rồi cổ họng con Lê cứng đặc lại, nó không thể phát ra một âm thanh gì nữa.
Con Nết cũng không khá gì hơn. Nó như bị tứ mã phanh thây và người nó đã đứt ra từng đoạn, không còn khúc nào liên lạc được với khúc nào. Bất thình lình nó hét lên như con heo bị chọc tiết và trước khi ngất đi, nó còn nhìn kịp đôi mắt con Lê trắng dã, trợn ngược.
Chiếc tàu tuần vẫn nổ máy chạy xình xịch trên mặt sông. Một ánh trăng non như cái lưỡi liềm, xanh nhợt nhạt, lơ lửng một cách ơ hờ. Tiếng thì thầm rơi lẫn trong tiếng sông nước rạt rào:
“Làm sao đây?”
“Ném mẹ nó xuống sông.”
“Đúng rồi. Ném xuống. Vậy là phi tang.”
Hai tiếng bõm, bõm sát nhau rồi hết. Tiếng xình xịch nổ lớn, con tàu đảo một vòng rồi đâm đầu bỏ chạy. Sông khép kín trong bóng đêm dày...
.
Con Nết mở mắt. Có cảnh địa phủ không? Quỉ sứ đầu trâu mặt ngựa có đứng cạnh nó không? Còn vạc dầu sôi trên lửa nữa. Cũng có thể đang ở chỗ quỉ sứ cưa xẻ, chặt tay chân, cắt lưỡi người. Nó biết, nó mà chết thì đầy tội lỗi. Đã có việc gì nó chưa làm qua? Đĩ điếm, cướp giựt, lừa đảo, ăn gian nói dối, chửi cha mắng mẹ, chuyện gì cũng có nó ở trỏng. Vậy là nó đang đứng ở tầng mấy địa ngục? Có tiếng quỉ sứ cười hăng hắc như trẻ con đấy thôi. Nhìn quanh. Lạ chưa? Địa ngục mà là một túp lều tranh mà nó không nằm trong vạc dầu sôi mà trên tấm ván gỗ.
“Nó tỉnh rồi kìa, má.”
Tin được không? Má ai? Bảy cà tong? Đâu phải. Già ngắt, rụng hết răng nên móm mém. Con Lê thấy nụ cười trơ lợi của bà cụ:
“Tỉnh rồi ha con gái. Mèn ơi, tao lo quá, sợ mày ổng sống nổi.”
“Tui đang ở đâu đây? Tui chết hay sống.”
“Ha, lúc nãy thì chết, nay coi như sống rồi. Thấy sao?”
“Chóng mặt. Cái đầu tui quay, mắt tui quay. Nhiều vòng xanh vàng quay...mà tui đang ở...”
“Nhà tao. Nhà con Giỏi, mày...”
Không nhớ. Không biết.
“Con Giỏi. Tui hổng biết con Giỏi là ai...”
“Được rồi. Mày không chết, mày sống rồi. Nghỉ đi, khỏe hãy nói chuyện. Con Giỏi vớt mày dưới sông lên, lúc đó cái bụng mày căng phùng như có chửa tới ngày đẻ.”
“Vậy sao?”
Cũng không nhớ gì hết. Con Nết chỉ buồn ngủ. Bà cụ cầm cái quạt xua đàn muỗi kêu ran ran muốn xông tới.
“Ừa, thôi ngủ đi.”
Và con Nết ngủ liền. Từ dưới bếp, một cô gái vén cái màn rách đi lên, tóc tai chưa chải.
“Tỉnh rồi hen má?”
“Ừa, mới tỉnh đã mê lại. Hổng biết....”
“Thằng Chảy vác chạy mấy vòng xốc nước ra nhiều lắm. Mình mẩy cổ bầm dập hết trơn, đâu cũng có dấu răng. Tui biết cổ mà....”
“Làm gì?”
“Làm gái. Chắc bị tụi nó lừa bịp chi đây? Hôm qua tui chạy trên sông thấy tàu tuần quần dữ lắm mà sao hổng cứu nổi cổ để ra thân thè như vầy...”
“Mày nói tàu tuần gì?”
“Tàu tuần bắt mấy cô gái điếm đi “hàng ngoại”, má. Bắt là tù vài ba tháng cực khổ lắm.”
Bà cụ già thở ra, bất bình:
“Chúng nó bắt gái thôi chớ đâu cứu người mày. Chúng nó với quỷ khác gì nhau. Mày cũng thương cái thân mày, đừng liều quá...”
“Ha, con hổng ngu. Con chỉ buôn bán hàng thiệt, đổi chác, chớ không dại buôn thịt sống đâu má ơi. Mấy cổ tội lắm.”
“Hổng ai muốn. Đói đầu gối phải bò là vậy. Thời buổi ma vương này, ma quỷ thành người nên thế gian mới khổ. Đọc kinh nghe nói...”
“Nữa má. Con biết rồi. Con nghe riết rồi thuộc, má khỏi nhắc. Con đi nấu miếng cháo lát cổ tỉnh cho cổ ăn. Má lấy chai dầu gió xức trong người cho cổ, nhiều vết sước vết bầm lắm má.”
“Được. Được.”
Cây chùm ruột bên chái tranh bị gió thổi run lên, cành lá xơ xác. Thằng nhỏ đang vươn tay hái chùm trái, rụt lại. Cô gái ló đầu ra:
“Bưởi à. Chết nghen mầy. Xuống. Mày hông thấy gió lớn sao mậy. té cái là dập đầu. Xuống. Tao biểu xuống.”
“Xuống thì xuống, làm gì dữ thần vậy bà.”
“Mày đi xuống dưới cậu Thày xin cho tao mấy viên thuốc đau nhức. Đi rồi về liền nghe mầy.”
“Phải xin cho cái cổ làm gái không?”
“Im đi. Mày biết gì mà nói. Tao biểu đi là đi.”
Cô gái đưa chân dọa đá. Thằng nhỏ ù té chạy. Lúc trở vô, đứng bên cạnh cô gái được vớt dưới sông lên, cô nghe tiếng rên nho nhỏ.
“Chị đau lắm không? Chị tỉnh chưa?”
Từ đôi mắt nhắm kín, những giọt lệ trào ra. Lúc này thì con Nết biết được là nó sống rồi. Nhưng con con Lê. Nó đã nhìn thấy đôi mắt trắng dã, trợn ngược, chắc chắn con Lê dã chết. Nó nấc lên.
“Đừng khóc. Sống rồi là mừng chớ sao khóc.”
Con Giỏi càng vỗ về, con Nết càng khóc rấm rứt. Nó cắn môi, nuốt, nhưng lệ cứ chảy và nghẹn ngào, sợ hãi, tủi nhục cứ nấc ở cổ họng...
“Tui còn con bạn nữa, nó đâu?”
“Bạn nào. Tui vớt chị chớ ai. Tui chỉ thấy có mình chị.”
Con Giỏi nhớ lại. Tối hôm qua, trên sông “động” tàu tuần. Nó thả thuyền đứng một chỗ im trên sông. Bỗng con thuyền chao nhẹ và muốn quay vòng. Nó mò mẫn và cảm thấy có vật gì vướng mắc nơi mái chèo. Nó nhảy xuống gỡ và cứu được cô gái mà nó đoán là “làm nghề” trên sông.
“Vậy là nó chết mất tiêu rồi. Con Lê...”
Con Nết khóc cay đắng, như đau khổ, khóc lóc trước cái chết của một đứa em ruột thịt.
.
Thằng Bò bò tới góc Bô-đa thì gặp con Liên đang đi thất thểu như con ma đói trong xó tối. Thiệt, coi bộ dạng con Liên nó giật mình luôn. Bao lâu rồi không gặp con này? Sao mà nó đổ dốc lẹ vậy. Khổ không, ốm tong ốm teo mà cái đít vẫn nhoi nhoi càng khó coi. Trời đâu có lạnh bao nhiêu mà khăn quàng cổ, áo len bao ngoài càng thêm tơi tả. Cổ cũng từ phía bờ sông đi lên. Điệu này mới “lâm trận” với tụi Đông Đức là chắc mẻm. Trong giới đồn là con Liên chỉ “bắt” Đông Đức mà thôi. Bữa lâu rồi, con Quê có kể với nó:
“Con Lé đang hy vọng được một thằng Đông Đức làm giấy bảo lãnh đi Đức. Biết sao hôn, nó bị lao tới thời kỳ thứ ba rồi, thằng Đông Đức này còn trẻ, thương nó lắm. Đang làm giấy tờ cưới nó, đưa nó về Đức chữa bệnh. Nếu được tao cũng mừng cho nó. Ở đây, chết chắc...”
Biết rồi. Thằng Bò có nhìn thấy thằng ngoại quốc đó nữa. Cao ngồng, cũng ốm nhom. Lần nào tàu cặp bến cũng dáo dác đi tìm con Liên. Con Lan Ngầu Pín nói thằng này mê con Liên hết biết, mà con Liên thì cà-chớn lắm, cái thân không lo, lo kiếm tiền. Kiếm chi cho nhiều, bộ để mua cái hòm chắc. Thằng Bò cũng đã nghe hai con “đĩ” cãi nhau, vui lắm.
“Ê bà Liên. Thua trận sao tiêu điều quá vậy?”
Đang ho, tay ôm ngực, con Liên cũng cười:
“Ông cố nội mày. Ừa, tao thì lúc nào chẳng thua.”
“Phải. Nếu một mình thằng ốm của mầy thì mầy dứt đẹp, đằng này mày xáp chiến mấy thằng một lúc, còn mạng là may, phải hôn.”
“Biết cức gì mà nói. Giờ này mày còn Bò đi đâu? Ăn cắp hả?”
“Nè, cái miệng của bà ăn cức nên thối hoắc hà. Có thấy con Quê đâu không?”
“Cái con cụt tay phải hôn? Tao hổng thấy.”
“Mấy bữa trước cũng hổng thấy?”
“Ừa. Mày tìm nó chi vậy? Có phải nó nợ tiền mày không? Con đó lóng này bết lắm.”
“Không phải chuyện của bà nghen...”
Con Liên bỏ đi. Nó không muốn cãi với thằng Bò nữa vì cơn ho đã chặn họng nó.
Bước thêm mấy bước nữa, con Liên thấy một bóng đen lù lù chận đầu. Một lúc nó mới nhận ra.
“Hôi, mày làm gì vậy?”
“Tao làm gì đâu. Tao chỉ hỏi mày có chịu...với tao không? Tao có tiền nè.”
Con Lê càu nhàu. Đúng là đồ chó vàng, trở mặt nhanh như ăn cướp. Thằng chả mặt dày hơn tấm thớt, làm như chưa hề đụng móng tay móng chân con Lê. Nếu không phải con Lê, mà vợ của hắn, chắc hắn vẫn an nhiên “lao động” một cách gớm ghiếc như thế. Tệ hơn cả súc vật. Con Lê cố nuốt nước bọt đang muốn nhổ xuống đất. Cũng không thể đứng nhìn, con Lê lui gót, khép cửa lại.
“Thấy ông chưa?”
Tên áo vàng ngó lên, cười đểu, tiếp:
“Giờ này là “đàn anh” bận tiếp xúc với dân. Sao ? Không chờ được hả?”
Con Lê không thèm trả lời. Ra khỏi phường, cái cảnh thằng tình nhân cũ hành hạ cô Tuyết không ngừng ám ảnh nó. Nó cũng hiểu là từ nay, nơi”nhờ cậy” của nó cũng không còn hiệu nghiệm nữa. Sầu đời, nó tạt vô quán kem “Bố Già”kêu một chai bia. Cả người nó đang lạnh tanh, nó muốn hâm nóng máu huyết một tí. Có lẽ vì vậy mà nó xuống bến sông trễ. Vẫn còn một chiếc ghe đợi nó.
“Lên lẹ đi bà, người ta xong cả rồi bà mới vác mặt tới.”
Con Lê bước lên. Chiếc thuyền vẫn chưa chịu nhúc nhích.
“Sao vậy?”
“Sao giăng gì bà ơi. Bà chung tiền ghe trước cho nó ăn chắc, cả tiền neo ghe đợi bà luôn...”
“Tao chưa có một cắc lấy gì chung cho mày. Vô duyên.”
“Bà nhớ, đừng như lần trước muốn đưa nhiêu là đưa đâu nghen. Có giá cả hẳn hoi.”
“Được rồi.Mày thấy con Nết tới chưa?”
“Đâu lâu lắc như bà. Có việc làm mà không “tớp” cho lẹ là có kẻ thay thế ngay, hổng ai rảnh chờ...”
Trên sông tối om. Trên ghe cũng không có lấy một ngọn đèn dầu nhỏ. Bắt đầu ra sông, lúc này con Lê mới thấy khoẳn khoái vì gió táp vào mặt mát rượi.
Đã có ghe chở hàng chờ sẳn giữa giòng. Sang qua cho con Lê một tên to như bò mộng mà đen như cột nhà cháy. Trước khi lâm trận, thằng nhỏ đưa ghe nhắc nhở:
“Hượm một tí. Bà lấy tiền trước cho ăn chắc. Hỏi đi.”
Bằng mấy tiếng Anh buộc phải học để “làm nghề”, con Lê cũng cố gắng làm cho tên ngoại hiểu và chung tiền trước.
Lúc đó, ghe đã chui vào một con lạch nhỏ ở phía Thủ Thiêm, không còn thấy trời thấy đất gì nữa. Và con Lê bị thằng ngoại quốc cũng đen thui như đêm trùm lấp luôn. Ở sau mui ghe, thằng nhỏ buông chèo, ngồi ca vọng cổ sửa lời tầm bậy tầm bạ rất thô tục...
Con Lê mệt ngất ngư, đầu óc như có hàng trăm sao xẹt và rồi những ngôi sao chụm lại với nhau thành một vòm ánh sáng...Không phải, tại nó lơ mơ đó thôi. Đèn Pin, một, hai, rồi ba cái chiếu vào nó. Tàu tuần tra cặp lại, mấy người công an nhảy qua.
“Nằm yên.”
Giữ yên tư thế.”
Thằng ngoại quốc không hiểu tiếng Việt, đã không giữ yên mà còn gấp rút cố cho xong chuyện. Vậy mà mấy tên công an còn đứng chờ, mắt nhìn trân trân. Lúc tên ngoại quốc đã xong, mặc quần áo thì một trong ba người công an ra lệnh:
“Mày chở nó trả về tàu đi rồi mai tới phường làm việc”.
Thằng nhỏ dạ một tiếng, coi như việc như thế này xảy ra quá thường.
“Còn cô này, sang tàu tuần về phường.”
“Mặc áo quần mau lên.”
Lê không kịp cài nút áo đã bị mấy tên công an kéo sang tàu tuần tra. Nó bị xô ngồi xuống sàn tàu. Lúc đó nó mới nhìn thấy con Nết, cũng ngồi bó rọ một góc. Không hiểu sao con Lê mệt quá, nó thở không ra hơi. Hồi nãy, trước khi lâm trận, thằng ngoại đen đã uống một thứ thuốc và bắt con Lê cũng uống theo. Cho nên, chỉ một thằng mà con Lê bãi hoãi, ngất ngư như hồi còn nhỏ bị một tốp con trai “bề” tưởng chết luôn. Con Nết lết lại gần, thì thào:
“Đêm nay không dè tụi nó bố ráp dữ quá, dính nhiều lắm. Chở đi hai tàu rồi.”
Con Lê nói không ra tiếng:
“Xui.Tao biết...”
Trên tàu có gần chục tên công an. Sao chúng không dẫn hai đứa về phường mà tàu cứ chạy lòng vòng trên sông. Cho tới khi chúng nó hiểu ra thì đã muộn. Chúng đem hai cô gái xuống tầng dưới tàu tuần. Chừng đó đứa xé nát áo quần hai cô gái ra như một đàn mèo xúm xít vờn hai con chuột nhỏ. Con Lê lạy van:
“Mấy anh tha cho em đi...em thiệt cạn sức rồi...”
“Yên. Nghe lời chúng anh, xong chúng anh thả về, không làm gì hết.”
Con Lê rên rĩ:
“Lạy mấy anh, để bữa khác em trả nợ, hôm nay...hôm nay...ái da, em lạy các anh...”
“Đừng giỡn. Mấy cô thì sợ gì cơ chứ. Không chết đâu, chỉ có anh đây chết, chết, chết....”
Không biết đến đứa thứ mấy thì con Lê thét lên một tiếng như rách toang màn ruột, rồi rên rĩ ầm ì trong miệng:
“Cứu tao, Nết ơi. Tao không chịu được nữa. Tao chết mất...”
Con Lê thấy vùng ánh sáng xanh lè trong mắt chớp lên khuôn mặt của chị Bảy cà tong, đang héo hắt ngồi chờ thằng Long Tân Định như sắp hóa đá. Rồi mặt thằng anh Hai Nuôi, thằng Tửng...cuối cùng là khuôn mặt của tên phó công an cúi xuống và cất tiếng cười. Nó muốn hét, muốn kêu cứu, nhưng tiếng khàn khàn phát ra từ trong cuống họng là hai tiếng: “Mẹ ơi!”. Rồi cổ họng con Lê cứng đặc lại, nó không thể phát ra một âm thanh gì nữa.
Con Nết cũng không khá gì hơn. Nó như bị tứ mã phanh thây và người nó đã đứt ra từng đoạn, không còn khúc nào liên lạc được với khúc nào. Bất thình lình nó hét lên như con heo bị chọc tiết và trước khi ngất đi, nó còn nhìn kịp đôi mắt con Lê trắng dã, trợn ngược.
Chiếc tàu tuần vẫn nổ máy chạy xình xịch trên mặt sông. Một ánh trăng non như cái lưỡi liềm, xanh nhợt nhạt, lơ lửng một cách ơ hờ. Tiếng thì thầm rơi lẫn trong tiếng sông nước rạt rào:
“Làm sao đây?”
“Ném mẹ nó xuống sông.”
“Đúng rồi. Ném xuống. Vậy là phi tang.”
Hai tiếng bõm, bõm sát nhau rồi hết. Tiếng xình xịch nổ lớn, con tàu đảo một vòng rồi đâm đầu bỏ chạy. Sông khép kín trong bóng đêm dày...
.
Con Nết mở mắt. Có cảnh địa phủ không? Quỉ sứ đầu trâu mặt ngựa có đứng cạnh nó không? Còn vạc dầu sôi trên lửa nữa. Cũng có thể đang ở chỗ quỉ sứ cưa xẻ, chặt tay chân, cắt lưỡi người. Nó biết, nó mà chết thì đầy tội lỗi. Đã có việc gì nó chưa làm qua? Đĩ điếm, cướp giựt, lừa đảo, ăn gian nói dối, chửi cha mắng mẹ, chuyện gì cũng có nó ở trỏng. Vậy là nó đang đứng ở tầng mấy địa ngục? Có tiếng quỉ sứ cười hăng hắc như trẻ con đấy thôi. Nhìn quanh. Lạ chưa? Địa ngục mà là một túp lều tranh mà nó không nằm trong vạc dầu sôi mà trên tấm ván gỗ.
“Nó tỉnh rồi kìa, má.”
Tin được không? Má ai? Bảy cà tong? Đâu phải. Già ngắt, rụng hết răng nên móm mém. Con Lê thấy nụ cười trơ lợi của bà cụ:
“Tỉnh rồi ha con gái. Mèn ơi, tao lo quá, sợ mày ổng sống nổi.”
“Tui đang ở đâu đây? Tui chết hay sống.”
“Ha, lúc nãy thì chết, nay coi như sống rồi. Thấy sao?”
“Chóng mặt. Cái đầu tui quay, mắt tui quay. Nhiều vòng xanh vàng quay...mà tui đang ở...”
“Nhà tao. Nhà con Giỏi, mày...”
Không nhớ. Không biết.
“Con Giỏi. Tui hổng biết con Giỏi là ai...”
“Được rồi. Mày không chết, mày sống rồi. Nghỉ đi, khỏe hãy nói chuyện. Con Giỏi vớt mày dưới sông lên, lúc đó cái bụng mày căng phùng như có chửa tới ngày đẻ.”
“Vậy sao?”
Cũng không nhớ gì hết. Con Nết chỉ buồn ngủ. Bà cụ cầm cái quạt xua đàn muỗi kêu ran ran muốn xông tới.
“Ừa, thôi ngủ đi.”
Và con Nết ngủ liền. Từ dưới bếp, một cô gái vén cái màn rách đi lên, tóc tai chưa chải.
“Tỉnh rồi hen má?”
“Ừa, mới tỉnh đã mê lại. Hổng biết....”
“Thằng Chảy vác chạy mấy vòng xốc nước ra nhiều lắm. Mình mẩy cổ bầm dập hết trơn, đâu cũng có dấu răng. Tui biết cổ mà....”
“Làm gì?”
“Làm gái. Chắc bị tụi nó lừa bịp chi đây? Hôm qua tui chạy trên sông thấy tàu tuần quần dữ lắm mà sao hổng cứu nổi cổ để ra thân thè như vầy...”
“Mày nói tàu tuần gì?”
“Tàu tuần bắt mấy cô gái điếm đi “hàng ngoại”, má. Bắt là tù vài ba tháng cực khổ lắm.”
Bà cụ già thở ra, bất bình:
“Chúng nó bắt gái thôi chớ đâu cứu người mày. Chúng nó với quỷ khác gì nhau. Mày cũng thương cái thân mày, đừng liều quá...”
“Ha, con hổng ngu. Con chỉ buôn bán hàng thiệt, đổi chác, chớ không dại buôn thịt sống đâu má ơi. Mấy cổ tội lắm.”
“Hổng ai muốn. Đói đầu gối phải bò là vậy. Thời buổi ma vương này, ma quỷ thành người nên thế gian mới khổ. Đọc kinh nghe nói...”
“Nữa má. Con biết rồi. Con nghe riết rồi thuộc, má khỏi nhắc. Con đi nấu miếng cháo lát cổ tỉnh cho cổ ăn. Má lấy chai dầu gió xức trong người cho cổ, nhiều vết sước vết bầm lắm má.”
“Được. Được.”
Cây chùm ruột bên chái tranh bị gió thổi run lên, cành lá xơ xác. Thằng nhỏ đang vươn tay hái chùm trái, rụt lại. Cô gái ló đầu ra:
“Bưởi à. Chết nghen mầy. Xuống. Mày hông thấy gió lớn sao mậy. té cái là dập đầu. Xuống. Tao biểu xuống.”
“Xuống thì xuống, làm gì dữ thần vậy bà.”
“Mày đi xuống dưới cậu Thày xin cho tao mấy viên thuốc đau nhức. Đi rồi về liền nghe mầy.”
“Phải xin cho cái cổ làm gái không?”
“Im đi. Mày biết gì mà nói. Tao biểu đi là đi.”
Cô gái đưa chân dọa đá. Thằng nhỏ ù té chạy. Lúc trở vô, đứng bên cạnh cô gái được vớt dưới sông lên, cô nghe tiếng rên nho nhỏ.
“Chị đau lắm không? Chị tỉnh chưa?”
Từ đôi mắt nhắm kín, những giọt lệ trào ra. Lúc này thì con Nết biết được là nó sống rồi. Nhưng con con Lê. Nó đã nhìn thấy đôi mắt trắng dã, trợn ngược, chắc chắn con Lê dã chết. Nó nấc lên.
“Đừng khóc. Sống rồi là mừng chớ sao khóc.”
Con Giỏi càng vỗ về, con Nết càng khóc rấm rứt. Nó cắn môi, nuốt, nhưng lệ cứ chảy và nghẹn ngào, sợ hãi, tủi nhục cứ nấc ở cổ họng...
“Tui còn con bạn nữa, nó đâu?”
“Bạn nào. Tui vớt chị chớ ai. Tui chỉ thấy có mình chị.”
Con Giỏi nhớ lại. Tối hôm qua, trên sông “động” tàu tuần. Nó thả thuyền đứng một chỗ im trên sông. Bỗng con thuyền chao nhẹ và muốn quay vòng. Nó mò mẫn và cảm thấy có vật gì vướng mắc nơi mái chèo. Nó nhảy xuống gỡ và cứu được cô gái mà nó đoán là “làm nghề” trên sông.
“Vậy là nó chết mất tiêu rồi. Con Lê...”
Con Nết khóc cay đắng, như đau khổ, khóc lóc trước cái chết của một đứa em ruột thịt.
.
Thằng Bò bò tới góc Bô-đa thì gặp con Liên đang đi thất thểu như con ma đói trong xó tối. Thiệt, coi bộ dạng con Liên nó giật mình luôn. Bao lâu rồi không gặp con này? Sao mà nó đổ dốc lẹ vậy. Khổ không, ốm tong ốm teo mà cái đít vẫn nhoi nhoi càng khó coi. Trời đâu có lạnh bao nhiêu mà khăn quàng cổ, áo len bao ngoài càng thêm tơi tả. Cổ cũng từ phía bờ sông đi lên. Điệu này mới “lâm trận” với tụi Đông Đức là chắc mẻm. Trong giới đồn là con Liên chỉ “bắt” Đông Đức mà thôi. Bữa lâu rồi, con Quê có kể với nó:
“Con Lé đang hy vọng được một thằng Đông Đức làm giấy bảo lãnh đi Đức. Biết sao hôn, nó bị lao tới thời kỳ thứ ba rồi, thằng Đông Đức này còn trẻ, thương nó lắm. Đang làm giấy tờ cưới nó, đưa nó về Đức chữa bệnh. Nếu được tao cũng mừng cho nó. Ở đây, chết chắc...”
Biết rồi. Thằng Bò có nhìn thấy thằng ngoại quốc đó nữa. Cao ngồng, cũng ốm nhom. Lần nào tàu cặp bến cũng dáo dác đi tìm con Liên. Con Lan Ngầu Pín nói thằng này mê con Liên hết biết, mà con Liên thì cà-chớn lắm, cái thân không lo, lo kiếm tiền. Kiếm chi cho nhiều, bộ để mua cái hòm chắc. Thằng Bò cũng đã nghe hai con “đĩ” cãi nhau, vui lắm.
“Ê bà Liên. Thua trận sao tiêu điều quá vậy?”
Đang ho, tay ôm ngực, con Liên cũng cười:
“Ông cố nội mày. Ừa, tao thì lúc nào chẳng thua.”
“Phải. Nếu một mình thằng ốm của mầy thì mầy dứt đẹp, đằng này mày xáp chiến mấy thằng một lúc, còn mạng là may, phải hôn.”
“Biết cức gì mà nói. Giờ này mày còn Bò đi đâu? Ăn cắp hả?”
“Nè, cái miệng của bà ăn cức nên thối hoắc hà. Có thấy con Quê đâu không?”
“Cái con cụt tay phải hôn? Tao hổng thấy.”
“Mấy bữa trước cũng hổng thấy?”
“Ừa. Mày tìm nó chi vậy? Có phải nó nợ tiền mày không? Con đó lóng này bết lắm.”
“Không phải chuyện của bà nghen...”
Con Liên bỏ đi. Nó không muốn cãi với thằng Bò nữa vì cơn ho đã chặn họng nó.
Bước thêm mấy bước nữa, con Liên thấy một bóng đen lù lù chận đầu. Một lúc nó mới nhận ra.
“Hôi, mày làm gì vậy?”
“Tao làm gì đâu. Tao chỉ hỏi mày có chịu...với tao không? Tao có tiền nè.”