Tình ảo
Chưa biết mặt sao như đã quen?
Tên chưa biết sao lòng đã nhớ?
Chưa gì cả sao đã là một nửa?
Thơ viết trong nỗi nhớ vơi đầy
Chưa một lần được nắm bàn tay
Nếu có hôn cũng chỉ là hôn ảo
Sao lòng đã như trong tâm bão
Chút bình yên trong bao nỗi bồn chồn
Mà sao em có lắm láng giềng
Con bướm trắng cứ chở thơ tình tới
Ở ngoài đời ai mà chịu nổi
Ngọn lửa tình rán cháy nỗi hờn gen
Chẳng dám đề trong thơ tặng em
Bài thơ gửi đi không địa chỉ
Mà sao cứ đinh ninh vậy nhỉ?
Bài thơ tôi sẽ đậu ở lòng em
Đêm về mở P M
Hòm thư rỗng, Thư em không gửi tới
Em không hiểu hay em không dám nói
Những nhớ mong vẫn dấu kín trong lòng
Mỏi mắt chờ
Mòn mắt trông
Tình ảo trên đời có hay không?
Tôi về gom hết thơ tôi lại
Đốt hết cho em khỏi bận lòng
Nguyễn Thế Duyên
Tình ảo
Tình ảo mà sao phải bận lòng
Xin ai nếu nhớ cứ hoài trông
Dòng thơ thắm đậm tình duyên mộng
Dịu êm cưng nựng trái tim hồng
Tình ảo mà sao phải bận lòng
Thơ tình xin thả giữa tầng không
Lời vàng ta sánh cùng ý ngọc
Để hồn ấm áp giữa trời đông
Tình ảo mà sao phải bận lòng
Dù cho ngày tháng mãi hoài mong
Xin đừng rán cháy hờn ghen nhé
Để thơ đẹp ý phải nghẹn dòng
Tình ảo mà sao phải bận lòng
Lời thơ loang toả đến mênh mông
Xin đừng đốt đi lời tình tứ
Để đời lưu giữ mộng xuân hồng
T.T.K.8.2.2009
TÌNH ẢO
Vì ảo cho nên mới bận lòng (*)
Vì ảo cho nên mới hoài mong (*)
Vì ảo nên mộng xuân lan toả (*)
Vì ảo nên người mỏi mắt trông
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
. (**)
Tình ảo là tình trong ... tủ kính
Cứ sáng long lanh chẳng bụi mờ.
Sở dĩ sao trời luôn bí ẩn
Vì chỉ ngắm thôi, chẳng được sờ
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
.
Tình ảo, nên ghen cũng đáng yêu
Ghen ảo nên không thiệt hại nhiều [sm=9.gif].
Vì tình, dẫu có gây mỏi mắt (**)
So với thất tình, chẳng bao nhiêu [sm=5.gif].
Chỉ mỗi éo le khoản thơ tình
Thơ tình là ... thật ! (khỏi chứng minh
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
).
Nhưng mà đốt mãi không chịu cháy.
Kể cả cách này cũng chẳng linh [sm=smashy.gif] [sm=smashy.gif] [sm=smashy.gif] .
Nếu muốn tình ảo hết bận lòng
Chuyển thành ... tình thật, thế là xong.
Biết đâu khi hết "mờ nhân ảnh"
Sẽ "đầy hoàng hôn trong mắt trong" [sm=khoc.gif] [sm=khoc.gif] [sm=khoc.gif]
(hoangau)
----------------------
(*) Ý thơ T.T.K
(**) Ý thơ NTD
Đừng Tỉnh con tim
Có thể ta đã mắc sai lầm
Nhưng xin mi tim ơi đừng tỉnh
Để tình yêu chắp cho ta đôi cánh
Ta bay lên trên đau khổ cuộc đời
Cái ta cần đâu phải một làn môi
Hừng hực cháy trong lửa tình thiêu đốt
Cái ta cần một phút thôi lắng xuống
Con tim ta vùi ngủ giữa lòng em
Và những phút lặng im
Khe khẽ chứ, hai con tim đang ngủ
Để hôm sau có thể
Ta sẽ thành một kẻ đốt đền "1"
Đừng tỉnh con tim
Hãy ngắm nàng trong mờ mờ nhân ảnh
Để yêu nàng một tình yêu cổ tích
Hoàng hôn sẽ đầy trong mắt bởi chờ mong
Nguyễn Thế Duyên
Tình là ảo hay thật?
Cho hay tình ảo cũng là tình
Nhớ, hoài, trông, mộng, dạ rung rinh
Không ảo, mà chân, nên xin chớ
Mang búa, đem dao đập "bóng hình" [sm=smashy.gif]
Là tình thì có thật bao giờ?
Hồn say, bóng lẫn, đắm trong mơ
Mây gió bồng bềnh, trăng mờ tỏ
Bướm vờn, hoa quyến, gửi theo thơ.
Dẫu biết tình là mối dây oan
Lòng ta vẫn cứ rộng tiếng đàn
Vượt qua bể đời đầy đau khổ
Nhanh như "tin nhắn" đến bên nàng.
Lưới tình trời trải khắp nơi nơi
Dẫu thưa mà khó lọt ai ơi
Có nhỡ sa chân vào lưới ấy
Thôi đành phó thác mệnh cho trời.
Minh Xuân