Diễn Đàn » Tùy Bút - Tản Văn

Phía tối tâm hồn tôi, là ....

110 trả lời, 25.072 lượt xem — Trang 2 / 4
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-26 09:52:18nguoitoithuong>
Mùa Thu
 
Trời Hà nội đang chuyển mình vào Thu, những cơn gió nhẹ mát đã thay thế cái nóng oi nồng của mùa hè rực lửa. Mùa hè đi qua lúc nào mà con bé chẳng hay cứ mải mê, cặm cụi vào công việc, hết việc thì cắm cúi vào thơ thẩn, viết lách và hoài vọng về một cái tình yêu mơ hồ xa xôi.. lúc thực, lúc hư.. . Hôm nay bất chợt cảm nhận mùa thu về thật diệu kỳ, mười hai giờ trưa vừa tạm dừng hết công việc là nó bật nhạc thả hồn đong đưa với bài : "Giấc mơ trưa" của Giáng Sơn... Thả hồn vu vơ, thanh thản ra ban công hít thở không khí ngoài trời và chợt nhận ra : " À Thu đã về " Mùa thu về không ồn ào như mùa hạ, âm thanh Thu thật nhẹ nhàng, những cơn gió thổi man mát làn da, cái nắng dịu dàng chiếu đủ để nó cảm nhận giữa trời thu dịu dàng lan tỏa, dễ chịu , ấm ấp không oi nồng . Đứng trên ban công tầng 4 hít thở không khí và ngắm nhìn dòng người phía dưới nó thấy rõ sự chuyển động của sự sống. Cây bàng rung rinh khoe tán lá trước cửa ban công.. gió cứ thế nhẹ nhàng thổi.... bất chợt nó nhớ lại mấy câu thơ mà hồi đi học nhỏ liu riu tụi nó thường truyền miệng nhau, cái hồi nhí nhảnh nào biết làm thơ ra sao, làm văn thế nào đâu, nhưng những dòng lưu bút hồi đó của nó viết cho bạn bè, đứa nào cũng thích, cũng muốn nó ghi.... chẳng biết có phải bởi những cảm nhận chân thành của nó với mọi người ...cũng có thể còn bởi cái  tính hay để ý  và  hay quan tâm nên cảm xúc của nó khác với đám bạn cùng lứa vô tâm kia chăng... nó không biết nữa...:
 
Trước cổng nhà tôi có cây bàng
Tán nhiều lá rộng khoe nắng vàng
Sau mỗi buổi chiều hè êm ả
Yêu mến cây gió thổi nhẹ nhàng
 
Nó không biết bài thơ này ai là tác giả nhưng từng lời từng chữ cứ đọng lại trong ký ức nó thôi, đọng lại cùng với những ký ức tuổi thơ cắp sách đến trường với những hàng sấu già, những cây bàng xanh lá.. và những tiếng ve râm ran trong tán lá bàng rung rinh trước  gió....
Mùa thu đến cũng là lúc con phố tràn ngập lá sấu rơi rụng và khi đó trò chơi thủa ấu thơ của tụi nó chỉ là những chiếc lá sấu kia, những trò đùa nghịch ngợm vun đống lá đốt khói um, với những tiếng cười trong trẻo vào những sáng dậy sớm đùa nghịch trên đường vắng...giữa thủ đô mà có một con phố nhỏ đã lưu giữ tuổi thơ của con bé ở đó đấy!
Con phố mà nó hằng yêu mến có lần nó bắt gặp con phố này trong thơ của Hoangau - Phố Quán Sứ.
Một con phố nhỏ yên tĩnh không ồn ào được chắn bởi dọc từ đầu này cho đến cuối phố là hai cái bệnh viện to đùng cứ chềnh ềnh ra vậy thôi...Ký ức cho nó nhớ lại cả ngôi trường đầu tiên nó học, trường tiểu học nho nhỏ nằm trên con phố hết năm này sang năm khác vẫn ở đó... vẫn từng lứa học sinh từ đó đi ra và đôi lúc ghé về ngang qua đó nó lại nhìn thấy hình ảnh mình trong cái cặp sách to đùng...Tuổi thơ êm đềm cùng với những cảm nhận về Thu đầu tiên trong tâm trí là từ thủa đó mà ra ..cho đến bây giờ mọi thứ đã thay đổi, con phố thay đổi, không còn yên tĩnh như xưa, nó cũng không còn ở nơi đó nữa và cảm nhận của nó về mùa thu không còn sâu sắc và trong trẻo như trước nữa....Có nhiều lúc nó thấy cảm xúc của nó vô hồn qua những lời thơ, những dòng tản mạn vô duyên nhất...đó phải chăng là khi cảm xúc bị bào mòn... có dần dần biến mất không nhỉ?
Nó sợ điều đó xảy ra nên mỗi khi nó cảm nhận được điều gì là phải ghi lại ngay như hôm nay chẳng hạn nó cảm nhận bài trưa hè của anh vậy, rất đáng trân trọng về..một trưa hè êm ả :
 
CẢM XÚC TRƯA HÈ

Tong...
Tong...
Tong...
Chỉ là những trưa hè tĩnh lặng vắng tiếng ve
Mưa trợt đến
Ướt đẫm sân hè vàng hoè sắc lá
Tiếng nước hay tiếng lòng xao xuyến lạ
Rớt bên thềm
Xen lẫn tiếng mưa rơi...

Tong...
Tong...
Tong...
Những giọt nước cuối ngày như cũng muốn một lần thôi
Được góp cho đời
Những thanh âm dịu ngọt
Lung linh lắm trước khi vào lòng đất
Khẽ mỉm cười
Vì đã trọn một đời vui.

Tong...
Tong...
Tong...
Giọt nước nào mang hình bóng em tôi
Nhỏ đẫm ướt đôi tay không nhắn gửi một lời...
Đêm xuống
Đầy trời sao vẫn tối
Giọt nước nào,
Thấm buốt... trái tim tôi...

- Ngọn Gió Đêm 23/8/2008 -
 
Hôm nay bất chợt nhận thấy sự thay đổi trong cảm xúc, con bé vội vàng mở Mai Hoa quán ra viết những gì còn đọng lại chút ít ký ức về tuổi thơ mà giờ đã bị lấp đầy bởi những con số, bởi những chữ ét sì hai gạch ($) kia và bởi công việc...mà đôi lúc nó đã quên...!
 
 
 
cám ơn mọi người đã ghé chơi... cám ơn nhìu vì mỗi lần nhìn view page con bé lại thêm hứng khởi để viết tiếp..cám ơn những lời động viên đại loại như sau mà đọc xong con bé vui lắm :
NTT ơi viết tiếp đi..... chấm... chấm..chấm...
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=375063
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-27 12:44:12nguoitoithuong>
Người tình Hennessy
 
Bữa nay ký ức của con bé bất chợt tạt ngang về sau cuộc trò chuyện nhanh của nó với anh Chim Yến. Anh đã nhắc nó nhớ lại cái trang web thân thương mà ngày xưa đêm nào nó cũng trong vai nàng Scheherazade kiều diễm và thông minh, khơi gợi sự chú ý và cuốn hút nhà vua vào những câu chuyện ly kỳ hấp dẫn sau mỗi đêm. Đêm nào nó cũng thức đến gần hai giờ sáng chỉ để post một câu chuyện mà nó sưu tầm hay một tác phẩm nó vừa hòan thành. Box " Ngàn lẻ một đêm" của nó ra đời như một nơi thư giãn giảm sì tret khá hiệu quả cho các thành viên chơi chứng của CLB mà nó đã tham gia.
Nhớ ngày đầu mở box nó không biết phải đặt tiêu đề ra sao và viết như thế nào để câu chữ không quá lố bịch mà vẫn thu hút được nhiều người tham gia. Một sáng lập viên, hay một hoạt náo viên khi trong đầu có sẵn ý tưởng thực hiện nhưng nếu chỉ đi sai nước cờ đầu tiên thì mọi thành quả đều đi tong. Vì vậy người khởi xướng các câu chuyện hay các chủ đề bao giờ cũng phải là người nắm chắc ngòi bút của mình thì mới thể hiện đúng vai mình muốn diễn. Vậy mà nó thì ngược lại, khi đó ngòi bút của nó còn non nớt lắm, câu văn còn xộc xệch, ý nọ chồng chéo ý kia chẳng ra làm sao cả.. cứ viết theo cảm xúc và nhiệt huyết lúc đó mà thôi, cũng may thêm vào đó nó còn có niềm đam mê viết, đọc, học hỏi và thế là nó dần dần tự sửa mình trong từng câu văn, trong từng lời nói. Về điểm này nó thua anh, bởi anh của nó rất khéo trong từng câu chữ, bài anh viết dù ngắn hay dài cũng thể hiện đủ ý muốn nói, đĩnh đạc, có chừng mực khiến ai cũng nể... vì lẽ đó mà nó hay để ý đến ngôn từ của anh, có thể đó cũng là cách dẫn nó lại gần anh hơn.
Nó nhớ có lần ngồi đọc báo cùng cha bên bàn trà, nó vớ phải bài " Người tình hennessy " nó đọc nghiến ngấu, từng lời, từng chữ thật hay. Một bài quảng cáo về một loại rượu ngoại với những ý từ thật nhẹ nhàng nhưng sao nó cảm nhận được nhiều cảm xúc đến vậy. Bài báo diễn tả một chuyện tình lãng mạn bắt nguồn từ dòng congnac sánh vàng chảy ngọt lịm vào cổ  tan ra mê li thơm đến nồng nàn quyến rũ, để rồi , cứ muốn uống hoài, uống hoài, uống mãi mà thôi...
Đọc từng dòng chữ trong bài nó cảm nhận được mùi rượu bằng khứu giác, bằng cảm xúc, bằng tất cả các giác quan mà nó có thể tưởng tượng được..tự dưng nó thèm rượu đến lạ..
Nó đưa bài đó cho cha, hai cha con ngồi đọc rồi nhìn nhau cười và tâm đắc với cách thưởng rượu của đôi tình nhân trong đó. Nó thấy hình tượng người đàn ông trong truyện hệt như cha nó vậy, cái nét phong trần từng trải kia là điểm mạnh đánh vào những trái tim yếu đuối mong manh.
Tác giả Hàn Phi đã cho nó thấy những điều cha nó dạy về thưởng rượu..quả đúng là không có trường lớp chính quy nào dạy cả. Tất cả điều đó chỉ xuất phát từ niềm đam mê rượu mà ra..
Câu chuyện bắt đầu như vầy nè :

Người tình Hennessy
 
 
Buổi chiều cuối năm dần cạn sau cả một ngày trời không ra nắng không ra mưa, thỉnh thoảng lây rây vài giọt rơi, thỉnh thoảng lại loang loang vài vệt nắng. Nàng lặng lẽ ngồi bên chiếc bàn kê sát cửa sổ mắt mơ màng nhìn những vệt nắng màu vàng sóng sánh đang chuyển dần sang màu hổ phách y như ly Hennessy trước mặt. Nàng nhớ anh. Cứ vào cái ngày tận cùng của năm thì nỗi nhớ lại nhiều hơn, lắng đọng hơn.

Nâng ly rượu lên, ấp vòng cung của chiếc ly ôm khít lấy cái mũi hếch mà anh vẫn bảo là "sự minh chứng cho tính bướng bỉnh " của mình, khẽ hít một hơi thật dài. Mùi hương thơm lan toả nhè nhẹ, có một chút hơi men cay, có một chút ngọt lắng, lại có vị đăng đắng...nhưng ngây ngất lạ thường - như cuộc tình của nàng. Anh gọi nàng là " người tình Hennessy ", bởi hôm đầu tiên gặp nhau, anh thấy nàng đứng một góc lặng lẽ uống rượu, mà lại là cognacchứ không phải vang như các quý bà vẫn chọn. Bộ đầm nàng mặc hôm đó cũng màu hổ phách - y như màu cognac mà nàng đang uống. Đôi khi nàng tự hỏi, nếu không có buổi tiệc hôm đó thì sao nhỉ ? Cái người đàn ông tóc bù xù bê ly rượu xăm xăm đến " mời người đẹp một ly " để rồi cuốn nàng vào men cay tình ái của anh.

Chuyện tình của họ như được làm từ rượu. Anh bảo nàng, uống cognac mà dốc thẳng vào họng thì đúng là phụ công người làm. Anh thường tắt hết đèn, đốt một ngọn nến, mà phải là nến thật đẹp. Nâng chai rượu một cách cẩn trọng rồi khẽ nghiêng chai để dòng rượu chảy từ từ vào ly. Anh dạy nàng, màu rượu nói lên rất nhiều điều, cũng như nhìn ngực để biết các cô gái đang ở độ tuổi nào vậy. Màu rơm vàng là rượu hơi " trẻ", vàng sẫm là lâu năm hơn, rồi đến các màu chứng tỏ "thâm niên" hơn là hổ phách, nâu hung...Nàng nhớ hôm đó, anh cầm ly rượu, vòng ra sau bàn, đứng phía sau nàng, khẽ kéo nàng hơi ngửa cổ ra đằng sau, tựa vào ngực anh. Anh bảo " em nhắm mắt lại " nàng thấy một mùi thơm hoa trái lan toả khi anh đưa ly Hennessy lên sát mũi nàng : mùi của hoa ly, hoa hồng, hoa nhài, có cả hoa diên vĩ ( như tưởng tượng của nàng ) và mùi đào , nho, hạt dẻ, xen lẫn mùi gỗ sồi...,anh nói đó là " montant " khi ta chưa lắc ly. Rồi tay anh khẽ xoay, xoay nhẹ nhàng, một hương vị khác nồng nàn và quyến rũ như một người thiếu phụ đang yêu trong đêm tân hôn - mùi của cognac.

Anh thường bảo, thời buổi này, nhiều người uống cognac, nhưng lại uống theo kiểu "ta đây", có tiền chứ không biết thưởng thức. Ai lại, đem cognac mà uống để nhậu, cứ dzô-dzô thậm chí với cả lòng lợn, thịt chó, đúng là phí rượu. Cognac chỉ để uống " thật nhã " phải thưởng thức bằng vị giác, nhấp từng ngụm nhỏ, thả lỏng người, để cho rượu chảy từ đầu lưỡi xuống họng. Anh thường chọn loại ly pha lê hình hoa Tulip - cách thưởng thức rượu truyền thống bởi hình dáng hơi bầu bên dưới và miệng nhỏ hơn ở bên trên của loại ly này giúp lưu giữ toàn bộ mùi hương của cognac và chỉ cho phép mùi hương toả ra dần dần khi uống. Thỉnh thoảng , anh cũng cách tân với cognac, dùng ly bầu loại thấp hoặc ly to, pha với soda, tonic hoặc đá, anh gọi đó là "phá cách". Nàng thường nghe như nuốt từng lời của anh, nhưng nàng có cách đến với Hennessy theo cách riêng của mình. Nàng thích đưa ly rượu vừa được rót khi mà mùi nó còn sộc lên ghé sát vào mũi và hít một hơi thật dài, cảm nhận tất cả hương vị của cognac bằng khứu giác. Rồi nàng đưa lưỡi khẽ nhấm nháp vị Hennessy ngọt ngào nơi đầu lưỡi và sau đó mới nhấm nháp một ngụm thật nhỏ. Tuyệt vời thư giãn. Tuyệt vời hưởng thụ và ...tuyệt đỉnh thăng hoa!

Hồi đó, bạn bè bảo, mày cứ theo thằng cha ấy, suốt ngày rượu với chè. Nàng đã cố công nói về vẻ đẹp của " thưởng rượu " chứ không phải " nốc rượu "mà chúng nó chẳng để lọt vào tai. Nhưng, giờ thì trào lưu uống rượu - không phải nói chuẩn hơn là " thưởng rượu "- đã là một phần" tất yếu của cuộc sống ". Nếu như cách đây ít lâu, hiếm ai thấy phụ nữ uống rượu thì giờ đây, cách uống rượu, cách cảm nhận rượu đã là một sự lãng mạn, với wishky đó là sự mạnh mẽ, cá tính thì với cognac là sự lịch lãm và một niềm hấp dẫn, quyến rũ "chết người"!

Thế rồi vòng đời cuốn xoáy, anh xa nàng, anh đã cập một bến mới. Nhưng nàng vẫn nhớ anh, vẫn thèm được như một con mèo nhỏ chui vào vòng tay anh ấm áp, để hít hà mùi mồ hôi oi nồng mạnh mẽ đầy nam tính. Nàng nhớ đến buổi lễ kỷ niệm ngồi nhìn nhau, cùng nâng ly Hennessy thơm nức mũi để rồi uống cùng với mắt môi nhau. Nàng nhớ cảm giác nằm lên bụng anh, ngửi mùi thuốc lá quen thuộc và nghe anh kể đủ các thứ chuyện chính trường, kinh doanh, đến chuyện cua gái hồi trẻ , chuyện cười và chuyện về người đàn ông làm ra rượu Hennessy - Richard Hennessy...

Giờ đây, nàng ngồi một mình bên ly Hennessy hảo hạng mà anh đã mua về tặng nàng hồi anh đi du viễn Châu Âu. Anh nói, chai rượu ấy - Richard Hennessy Cognac - được mua từ chính hầm rượu của nhà sáng lập, do ông này tạo ra từ năm 1774 . Richard Hennessy Cognac được biểu hiện toàn bộ sự đa dạng, chiều sâu , sự cân bằng , và tinh tế của các loại eau-de-vie rất lâu năm với mùi hương đậm đà thể hiện sự giao thoa giữa những kỷ nguyên của qua khứ và hiên tại, sự tươi mát của tuổi trẻ và sự vĩnh cửu . Khi ấy anh hứa vào ngày tận cùng của năm, anh sẽ cùng nàng thưởng thức mùi vị hoàn hảo của dòng rượu này . Nhưng rồi anh đã không thực hiện được lời hứa của mình . Và dù đến rồi đi " tôi cũng xin tạ ơn người " , ít nhất anh đã cho nàng biết đến một tình yêu cháy bỏng, đam mê cho dù với thời gian tình yêu ấy đã chát chao và đắng đau. Như một dòng cognac chảy ngọt lịm vào trong cổ, tan ra mê li thơm đến nồng nàn quyến rũ, để rồi , uống hoài, uống hoài, uống mãi...
Có lẽ giờ này anh đang nâng ly một ly Hennessy với một người đàn bà khác nhưng ly rượu ấy vẫn sẽ thơm ngon như mùi thơm nồng nàn của loại nho trắng vẫn đọng mãi trong lòng em, vì với anh em đã biết đến Hennessy và trở thành người tình Hennessy - không thể quên, không thể từ chối và say chọn một đời!
- Hàn Phi -
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=375063
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-27 16:19:42HL_99>
                                         
                                       Thu tới chưa ?
                                    
Mà lòng như thầm hỏi
                                            
Ừ !
                                    
Sắp thu rồi !
                                    
Lá vàng xào xạc rơi
                                    
Mùa thu này em đã có tôi 
                                   
Ta bên nhau những ngày nắng đẹp
                                    
Mối tình thu ngàn năm không khép
                                    Em và tôi trọn vẹn giấc mơ thu ...
                                                    Nhưng !
                                    Ta gần nhau bấy nhiêu thôi chưa đủ 
                                    Nụ hôn dài , giấc ngủ chập chờn bên 
                                    Tình yêu ơi ! Anh yêu mắt môi mềm 
                                    Từng nụ cười trong em đầy quyến rũ
...
                                                         *       
                                    Lần đầu gặp , ngỡ tình yêu chưa đủ
                                    Vị hương tình ấp ủ với thời gian
                                    Dù cho hoa kia sớm nở tối tàn
                                    Hai trái tim vẫn hòa cùng nhịp đập .

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-27 10:56:28HL_99>
im lặng một khoang xanh....ta hoài nuôi hi vọng
Một khung trời gió lộng .....Ta ngồi ngắm mây bay
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-28 07:36:12nguoitoithuong>
Đại ca !

 
Con bé có cái tính bắng nha bắng nhắng, chẳng có việc gì là nó chịu làm nghiêm túc cả, với nó mọi chuyện đều xuất phát từ sở thích mà thôi. Tham gia CLB CK cũng vậy, chỉ muốn mình học hỏi, mở mang thêm về chút kiến thức hạn hẹp mà ở trường nó không tài  nào tải nổi mớ hỗn độn đó vào cái đầu bé nhỏ của mình..
Từ khi CLB của nó hình thành, nó có thêm nhiều bạn mới, nhiều đến nỗi nó không thể phân biệt được ai tốt ai xấu, bởi có rất nhiều thành phần thành viên tham gia... mà khi đó nó lại ở trong ban tiếp nhận các thành viên mới - là nhịp cầu nối mọi người cũ, mới với nhau. Nhiệm vụ của nó là phải hỗ trợ ban điều hành về thông tin các thành viên tham gia đại loại như tên, tuổi, điạ chỉ , lý lịch trích ngang, hiện giữ bao nhiêu cp , chơi mã giề...hì hì túm lại là càng nhiều thông tin càng tốt, để ban điều hành dễ quản lý.
Từ một con bé nhút nhát nay đã trở nên năng động và hoạt náo hơn. Rất nhiều cú điện thoại gọi đến, nhiều messages gửi đi trong một ngày làm việc của nó tại văn phòng, đã khá bận rộn giờ lại thêm niềm say mê vào nhiệm vụ mới nữa..khiến nó bối rối nhưng bù lại rất vui ...vì thế dù có bị làm phiền đến mấy thì trên môi nó vẫn nở nụ cười tươi rói mỗi khi talk với new members. Nó rất thích thú - cái chức danh ban thư ký kia nó khoái lắm vì được trò chuyện với rất nhiều người, và lại là trung tâm của sự chú ý, là hoạt náo viên tình nguyện trong các bữa tiệc..lúc đó nó vô tư ghê..tham gia mà chẳng vì mục đích gì cả.. thích thú và đam mê như một niềm hứng khởi mới...
Thế rồi CLB của nó cũng có chút danh tiếng vì những người trong ban điều hành khá giỏi, nhiều người tìm đến xin tham gia...trong đó có một anh. Anh ý được mọi người giới thiệu đến với nó, anh nhắn tin cho nó xin điạ chỉ mail để dễ bề contact...Sau buổi chat đó nó gặp lại anh ý cùng với một nhóm người trên bàn nhậu. Lúc đó nó chưa dám lại gần anh ý vì sợ lắm, ngoại hình to lớn khiến nó hổng dám lại gần mí lại có biết anh ý ra sao đâu mà gần...
Sau này nó mới biết anh ấy là một người anh rất..rất tốt.. và cũng vô tình thôi anh ý cũng thích thơ và tham gia CLB thơ của nó ngay khi nó vừa mở quán. 


Thương Em gái quá ! huhuhu.
......Tội nghiệp thân Em thi đánh cờ
Bị dồn cho chạy tướt cả bơ
Ngựa, xe, tướng sĩ hoang mang quá
Tính kế hoãn binh ? đánh cờ hoà
 

Cái quán rượu của nó khi đó còn chưa có tên gọi bởi nó còn đang phân vân không biết có ai hứng thú cùng nó đối đáp không. Khi có người xướng thì phải có kẻ hoạ , vậy muốn làm cho quán vui vẻ thì phải có người múa cùng, nó không biết tìm ai..buồn quá đành lập một nick ảo vừa tung vừa hứng... cũng may khi đó anh đã hứng thú chui vào giúp nó cùng một vài người nữa.... Những lời thơ hết sức vô tư nhưng chính đấy lại xây dựng nên tình cảm huynh muội bền vững...

Khà khà ! có quán rượu bên đường ta làm một một chum uống chơi ....
...................................
 
Ta rẽ qua đây quán rượu này
Thử xem âm tửu mấy để say
Quả thật ! rượu nồng tri âm kỷ
khách uống hỏi thăm rượu tên gì ?
*****

Anh thích rượu của chủ quán này quá ! mà tên chủ quán là gì ?
Anh cứ tạm đặt tên là '????? tri âm kỷ
(MrKhoangxanh)
 
Càng đọc nó càng thấy thơ của anh hay và hài hước đấy chứ, có vẻ hợp gu của nó rồi và từ đó kẻ xướng người hoạ từng đêm không ngủ chỉ để làm thơ... thay nhau canh gác chòi thơ nho nhỏ yên bình ngay trên mảnh đất đầy xương máu, đầy biến động của thị trường, của tranh mua tranh bán và của những gì mà người ta không ngờ tới.. nơi đó lại có những tâm hồn đồng điệu, rồi cũng được gắn mác trở thành thi sĩ ... mảnh đất đó tụ hội những con người đồng cảm thơ ca đến với nhau... với những lời thơ đơn sơ mộc mạc nhưng chứa chan tình cảm đằm thắm thiết tha mặn nồng...

Chẳng biết rượu em uống thế nào ?
Đêm về mộng mị cứ chiêm bao
Giật mình tỉnh giấc hình bóng cũ
Nhớ tới cố nhân vẫy tay chào ?????? nhớ người yêu cũ quá ....hihihic
(Mr Khoang xanh)
 
Chào chủ quán ơi ơi ơi ! nhốt hộ con chó vào , kẻo uống chén rượu nó ngoạm cho 1 phát thì tẻo tèo teo ....hihic

Đi qua đi lại vẫn muốn vào
Mùi thơm thịt chó nhớ làm sao ?
Chả thơm Quạt giấy bưng ra trước
rượu chửa mang ra đã hết mồi

hihihi.....Chản bít uống rượu nên chén hết cả mồi ....lão chủ quán đâu ! cho thêm thịt chó...khikhì
( Mr Khoang xanh )

Khoangxanh đi vắng mới dăm ngày
Giờ về hội ngộ đọc thơ hay
Tìm đến quán rượu tri âm kỷ
Đàm đạo chuyện 'CHỨNG '! Cụng ly này..
******

Lại rượu ! Cụng ly với tất cả AE nào hsc ơi 

Ta bít thân ta tuổi đã già !
Rượu bia thì được ! Gái bỏ qua ...
Răng thì rệu rạo lung lay hết
Còn chi nói chuyện trăng với hoa ?
 
Rồi cứ thế hằng đêm nó vào vai cô chủ quán nhỏ bán buôn đong đưa hàng, còn anh là khách thơ ghé ngang thi phú vui vẻ quên tháng ngày... đến một hôm anh nói muốn nhận nó làm tiểu muội, anh nói cho nó nghe về cuộc đời anh về những gì anh trải nghiệm, anh nói rằng tất cả chỉ là phù du, được mất cũng chỉ trong gang tấc có chăng chỉ là tình cảm mới bến vững mà thôi.. Nó nghe có cái nó hiểu..có cái thì chịu thôi, hổng hiểu chi  cả..mà cũng hổng dám hỏi lại vì sợ đại ca buồn. Kể từ đó nó kêu anh là đại ca luôn, là người anh cả của nó, là chỗ dựa tinh thần cho nó và nó quý trọng đại ca từ đó cho đến bây giờ và mãi mãi về sau..
CLB của tụi nó offline gặp  mỗi tuần một lần rất vui chủ yếu là bàn đến các vấn đề về cổ phiếu, nhận định xu hướng cho thị trường vào tuần tới.. Sau mỗi lần offline về là mấy anh em lại rủ nhau nhậu nhẹt và từ đó thành lập một nhóm những 5 anh em thân thiết kết nghĩa trong đó có nó, đại ca, anh iu và 3 chị em gái nữa.
Đại ca nó là một người khá nhạy cảm, sống nội tâm và hết lòng vì anh em, không bao giờ để anh em bị thiệt thòi. Nó là tiểu muội iu nên được đại ca cưng chiều nhất. Nó nhớ lần đầu tiên đại ca chat với nó bảo muốn kết nghĩa huynh muội, nó OK đồng ý rồi thế là đại ca vui mừng làm ngay một bài thơ post lên diễn đàn mà hồi đó đại ca đã biết nó sắm hai vai, một vai là lão chủ quán HSC và một vai làm nàng thơ lẳng lơ đa tình ..anh liền post bài ngụ ý luôn :
Chà chà .....Cạch với lão một ly nào...Nếu lão đồng ý.. Ta kết tình huynh đệ..hì hì
Hôm nay ! Hai mươi mốt .. cuối tuần
Anh Em nhà Lão kết tình nghĩa Huynh
Trời cao xin hãy Chứng minh !
Cho tình huynh đệ Nghĩa tình đậm sâu ....
(21/7/2007)

Đệ đâu rùi ?............Hôm nay huynh quá vui mừng
Có người Em tốt , có tiểu đệ ngoan
Từ nay khi có việc bàn
Rượu ngon đệ rót ! Miếng ngon đệ mời
Mỗi khi tàn các cuộc chơi
Nếu say đã có đệ rồi ! chẳng lo..

.....uống thoải mái phải không đệ ....hì hì .. quẳng huynh lên xích lô về cổng là xong
Lại thơ và rượu !..............
Chiều nay uống rượu lơ mơ ?
Nên Huynh để Muội bơ vơ ở nhà
Rượu vào Huynh lại lời ra ?
May cho Huynh quá toàn là người quen
Chắc rằng Huynh đã say mèm ?
Người ta chẳng nỡ chẳng thèm chửi cay
Muội ơi huynh biết thế này ?
Nếu không có Muội chẳng hay một mình
Từ nay Huynh sẽ chung tình
Đi đâu cũng có Muội Huynh chung đường ......
 
 

Nó biết đại ca quý nó lắm nên nó thương đành hanh tranh dành tình cảm của đại ca với các sư tỷ khác. Nó được cưng nhất nên các tỷ tỷ cũng chỉ cười trừ ai ai cũng bấm bụng cười nó vì thế mà những chuyện nhơn nhớn nó hổng bao giờ được nghe đâu chỉ đến khi  khi các câu chuyện có hồi kết thì nó mới được nghe tường thuật chi tiết và khá đầy đủ … lúc đó trông nó dễ thương lắm .. mắt thì chữ O miệng chữ a mà kêu lên “ í vậy hả ? sao em hổng bít chi cả “. Mặc dù biết muộn màng nhưng nó chẳng khi nào giận mọi người  bởi nó biết ai ai cũng yêu quý nó và không muốn nó phải suy nghĩ nhiều và chính vì vậy nên nó cứ sống vô tư ..chít từ từ .. đến khi nào mọi người mún kể thì nó mới chịu nghe .
Đại ca nó đào hoa lắm, đại ca tự nhận rằng anh không biết làm thơ nhưng nó thấy thơ của anh rất hay … thơ hay, đa tình và sống tình cảm, lãng mạn …cứ mỗi bài thơ anh post lên là khi đó mấy chị em nó lại mở roomchat vào bàn tán tranh dành nhau : “đại ca viết tặng chị đấy”... thấy mấy chị tranh giành nhau nó cũng thường hùa theo :
- “Í Đại ca cưng em nhất nên bài đó anh ấy viết cho em mừ”
Nó biết thừa tính đại ca… anh quý mến các chị ấy và cả quý mến nó nữa. Nên anh thường dành những ý thơ hay chỉ để viết về mấy chị em nhà mình ... và anh thường ghi như vầy nè  : tặng một người …
Xa em mới có vài giờ
Mà dưng anh thấy thẫn thờ vì em
Bỏ bê chứng khoán sách đèn Bao nhiêu ?
Mã tốt chẳng thèm nghĩ suy
Vắng em tiền có nghĩa chi ?
Rượu không muốn uống huống chi là gì ?
Anh đành ôm nỗi sầu bi
Kiếp sau anh sẽ chẳng vì em đâu ?.....

Với thể loại thơ tình thì đại ca của nó viết rất lãng mạn, bay bổng. Ai đọc mà chẳng rung cảm theo từng nhịp thơ, từng đoạn trích khi đại ca đã viết về nàng thơ của lòng anh:
Anh viết tên em giữa bầu trời
Mây hồng ghen tỵ lạnh lùng trôi
Gió kia ngừng thổi ghen em đó
Tình anh tất cả chỉ vậy thôi

Ta muốn tặng em triệu đóa hồng
Khi về bên ấy tỏa hương thơm
Mùi hương hoa tình theo em mãi
Đến trọn đời em ...Cuộc tình nồng
....
Anh nhớ em nhiều em biết không
Như áng mây cao nhớ nắng hồng
Như con sông kia cuồn cuộn chảy
Ở tận cuối nguồn Biển ngóng trông ...!
 
Mới đầu con bé cứ nghĩ rằng đại ca thơ thẩn vu vơ ai dè càng đọc càng thấm sâu là mối tình thầm lặng của hai người bắt đầu từ những dòng thơ vui …rồi quyện vào nhau bằng những ngôn từ sâu đậm hai người hai ngả phương trời xa xôi.... hằng đêm nhớ nhau họ lại dùng chỉ thơ kéo tình lại gần nhau thêm, sưởi ấm lòng nhau bằng những câu thơ ấm nồng… bằng mây bằng gió bằng cả lửa lòng trao nhau … Nó vô tư không hề nhận thấy sự khác biệt của đại ca... thế nên nó vẫn vui vẻ hòa tấu cùng anh sau mỗi đêm …nếu khi đó nó biết chuyện này thì sao nhỉ ..nó có giận dỗi hay trách móc đại ca không ? hay nó vui vẻ đón nhận và vun đắp tình yêu của đại ca lên cao… Dù biết hay không đi nữa thì sự vô tư kia của nó cũng khiến cho tình cảm của đại ca thêm đẹp nó nghĩ vậy bởi hằng đêm nó vẫn đọc và múa phụ họa cho hai người mà ..Tình yêu của đại ca thật đẹp rất đáng trân trọng
 Anh muốn tặng em một khoảng trời
Nơi ấy yên bình ngắm mưa rơi
Em ngồi họa thơ anh viết nhạc
Quanh quẩn bên nhau đến cuối đời....
...
Anh muốn tặng em những nụ cười
Xóa đi nếp cũ đôi bờ môi
Khi nhìn em vui anh hạnh phúc
Trọn vẹn tình anh trao hết rồi ....

..nó đọc nhưng không dám thích những lời thơ hoa mỹ kia bởi nó sợ những lời thơ hoa mỹ sẽ héo rụng khi tình yêu tan vỡ …và còn bởi lúc đó trong tim nó có một tình thơ riêng nó dành cho một thi sĩ khác mất rồi... cái người đã trộm mất trái tim nó ngay ván cờ thơ đầu tiên ..
Đại ca của nó cũng là người sống nội tâm anh dồn nén tình cảm bao năm đến bây giờ anh  mới chịu bộc lộ chút ít trong thơ. Đại ca yêu cũng dào dạt cháy bỏng lắm anh thường dùng thơ tâm sự lòng mình, mà chắc chỉ có những người sâu sắc mới hiểu nổi chứ những đứa vô tâm như con bé thì chỉ hiểu sơ sơ, bài thơ đó hay ở câu nào thôi còn ý tứ cả bài thế nào thì chắc những người trong cuộc sẽ hiểu hơn nó nhiều. Phải chăng do quá gần gũi, tình cảm với thơ mà vì thế những bài tiếp theo nó đọc thấy man mác buồn cứ như một định mệnh một điều gì đó sắp xảy ra ..phải chăng đó là sự tiên đoán?..hay chỉ là vô tình hoặc sự chủ ý của người làm thơ ..nó không biết nhưng sự tiên đoán thì nó tin là đúng vì nó đã từng chứng kiến điều đó xảy ra với nó ..giờ lại là với đại ca bắt đầu từ những tình cảm đầu tiên rồi đến sự chia tay như một điều tất yếu .. nếu biết trước điều đó sẽ xảy ra liệu có nên chăng ta cứ phải lòng nhau để rồi đớn đau chia tay?.. hay ta bỏ cuộc ngay từ phút ban đầu … nó dành câu hỏi này cho hai người trong cuộc còn với nó nó có đáp án rồi … nếu để một lần biết tình yêu đích thực của mình ra sao mà sau đó biết mình phải chịu cay đắng đau đớn thì nó vẫn sẵn sàng thử hơn là việc cứ thu mình lại một góc...Tại sao không thử sống và yêu dạt dào... một lần thôi cũng đủ đến  ngàn đời..tình yêu kỳ diệu bởi lẽ đó chăng...
 
Bức thư tình anh gửi bằng thơ
Lần đầu gặp em thật bất ngờ
Có phải hồn thơ tình anh thức
Một chút thẫn thờ với ngẩn ngơ
 
Anh gửi tình anh bằng ý thơ
Trao gửi mỗi đêm rồi đợi chờ
Đợi người trên net cùng đổi ẩm
Cứ vậy tình nồng với vẩn vơ .
 
Giờ thì trang thơ cứ đầy dần
Tình đâu không thấy vơi mấy phân
Người trên net ảo hư vô quá
Chờ mãi người đâu ? Mộng ái ân
***
Tình yêu là gì ! Hỡi tình yêu
Để nhớ để thương khổ đau nhiều
Tình yêu là gì để tim nát
Để vỡ mộng đời chốn cô liêu .
 
Ta chẳng cần gì ai hiểu ta
Cứ để vậy đi tình nhạt nhòa
Tình bạn tình yêu là gì thế
Cớ sao chưa đậm đã phôi pha .
 
Như loài thú lạc cũng ái ân
Cũng ở bên nhau chẳng kém phần
Mà người đời sao yêu là thế
Vô tình hay hữu làm khổ thân
***
Thơ về em!!.
Tôi viết lên đây những vần thơ
Chợt nghĩ vu vơ rồi thẫn thờ
Em là ai Mà lòng tôi nhớ
Quen từ khi nào ? Tưởng là mơ.
***
Tôi hỏi lòng tôi tựa bao giờ
Yêu thương người ấy viết thành thơ
Dẫu cho bằng lòng yên gia thất
Nhưng gặp lại rồi cứ ngẩn ngơ
***
Tôi hỏi lòng mình Lỗi với ai
Đã mấy mượi năm chặng đường dài
Vui buồn cay đắng đã lùi lại
Cưỡng sao mệnh trời ngưòi có hay
***
Tôi viết về em người tôi thương
Nỗi nhớ không tên Đoạn tình trường
Ấp ủ bóng hình gần che khuất
Âm thầm em bước lạnh đêm sương ...
***
Lòng tự hỏi lòng chỉ vậy thôi ..
Trời đã phân chia số phận rồi
Yêu người bằng lòng thôi xa cách
Tôi nhớ thương người , Người nhớ tôi
 
Đại ca của nó viết thơ tình lãng mạn thì viết thơ đời cũng không kém phần bi thương . Thị trường sụp đổ kéo theo gần hết trọn gia tài của anh.. bao nhiêu thứ bay theo mớ giấy lộn ..con bé ngẩn ngơ nhìn đại ca buồn lòng mà không biết phải nói gì, chia sẻ ra sao với anh, nó thương đại ca lắm nhưng biết sao được vì nó chẳng giúp được gì ... có lẽ nó là con bé may mắn hơn cả vì không dấn thân quá sâu vào thị trường cổ phiếu lúc bấy giờ .. mớ cổ phiếu lẻ chơi vui lúc được lúc mất nhưng sau một thời gian khá bận bịu nó tự rời sàn luôn, rút ngay khi vờ ni có dấu hiệu rơi. Không có thời gian ngó ngàng nó cứ để mớ cổ phiếu lẻ trong tài khoản coi như mớ đầu tư dài hạn nhỏ xiu xíu mà chả nghĩ đến ..chính vì thế trong nhóm nó chơi thì nó là đứa may mắn nhất vì đêm đêm vẫn có thể kê cao gối mà ngủ, chẳng phải nghĩ suy gì, cứ thơ cờ rượu thôi... Nó may mắn bao nhiêu thì ngược lại đại ca nó xui xẻo bấy nhiêu ( không riêng gì anh, các nhà đầu tư nhỏ lẻ vào thời điểm đó cũng chung số phận…), nó nhìn mớ tài sản đại ca liệt kê ra mà lòng buồn rười rượi, ngần đấy thôi nếu quy ra tiền chắc cũng đủ cho những mơ ước mong manh của nó thành hiện thực…đủ mua một căn nhà đẹp, một con xế ngon và đủ để làm những điều khác nữa ...
Vờni rớt khiến nhà nhà điên đảo… như một cơn bão lốc cuốn trôi tất cả mọi thứ cứ như ảo ảnh trước mắt cơn khủng hỏang cứ từ từ tiến đến gần …Nó biết đại ca sốc lắm phải có chút thời gian anh mới xoay chuyển trở lại với lời thơ đượm buồn đầy lời oán trách … một năm làm ăn không ra gì

Mưa ơi mưa đừng tạnh
Mưa mưa mãi không thôi
Mưa cuốn trôi phiền muộn
Mưa dìm ngập lòng tôi
 
Mưa làm mất tất cả
Mưa để lại một người
Mưa làm ơn xin trả
Mưa ơi người ta yêu
 
Mưa cuốn trôi chứng khoán
Mưa nhấn chìm đô la
Mưa ơi ta không oán
Mưa làm nhẹ lòng ta ...
****
Chứng khoán 2007

Chứng khoán năm nay thật bất ngờ
Nhà nhà chao đảo VỜ NI rơi
Tưởng chừng xuân nay năm con tý
Người người đón tết vui với đời
 
Chứng khoán năm nay thất thu rồi
Bởi vì N N dẫn cuộc chơi
Không lường được hết bao non kém
Để nhà đầu tư ngậm ngùi ngồi ...
 
Chứng khoán năm nay thật là tồi
Là người lì lợm cũng chết thôi
Kẹp trên kẹp dưới thua không chứ
Chẳng phải vì tham để nợ đời ...
 
Chứng khoán năm nay thua ĐẤT rồi
Ai mà khôn khéo rút thôi chơi
Đầu tư vào nhà không lo chết
Nếu có lỡ băng ...hihihi , để ở thôi !
 
Lão chúc anh em trên diễn đàn
Năm mới vui khỏe và an khang
Dù thua hay thắng thôi ! Để đó
Qua tết chơi rồi thắng vẻ vang ...
....
Đêm nay lão buồn quá
Quán vắng khách vào ra
Mình lão ngồi ngâm nga
Nhìn đời cùng men rượu
 
Bạn chơi chứng thủa nào
Mỗi ngày một hư hao
Tiền của bỗng dưng mất
Người đi chẳng câu chào ?
 
Tiền bạc phù du thế
Có mua tình được đâu
Để rồi tình hoang phế
Tiền ư ! Vẫn u sầu ...
 
Đêm nay lão không ngủ
Ngẫm cảnh đời thực hư
Biết khi nào cho đủ
Đầy vơi phép cộng trừ ...
....
Thoáng vù từ sướng thành khổ đau
Bỗng chốc trắng tay thành kẻ giàu
Tình đang mộng đẹp chợt tan vỡ
Đời chưa trọn vẹn đã mất nhau !!!

Dù thất bại hay vấp ngã đại ca nó vẫn can trường đứng lên vẫn ngày đêm là nguồn động viên an ủi lớn nhất của con bé khi anh biết nó bệnh, khi nó bị cú hích của cuộc đời đẩy đưa hay khi cú ngã do mất mát người thân .. anh vẫn động viên nó nhiều … vẫn ở bên nó, anh dành tình cảm cho nó như với một cô em gái nhỏ chính vì thế mà đại ca mới đặt tên nó cho pass đăng nhập của anh và làm bài thơ với 28 chữ Mai trong bài “ I Love Mai “ nhân ngày nó tròn 28 tuổi, cái tuổi nhị phát đẹp đẽ lung linh kia… nó cảm kích vô cùng bởi sau cú ngã về niềm tin, về tình người nét ảo thì anh là một trong những chỗ dựa tinh thần lớn nhất của nó ..
 
Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Em có thêm nhiều người tốt để tin yêu
 Tất cả những gì nó muốn nói đã gói trọn trong hai từ " Thank You" này rồi .Và thêm lời cuối cùng cho bài viết dài dòng, con bé chỉ muốn mọi người hiểu  :" dù bất kỳ chuyện gì đã xảy ra, thì đại ca, anh iu và hai sư tỷ xinh đẹp kia luôn luôn được đứng trong hàng ngũ gia đình, là thành viên danh dự trong mái nhà thân yêu của bé Mai ".... nhớ nhé.. mãi mãi đấy mọi người ạ!
 
 
 
 
 
 
 
 
"I love Mai" được post sau bài viết này bởi HL_99 là những tình cảm chân thành đại ca dành cho con bé đấy, anh nhỉ! [;)][;)][:D]
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=375063
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-27 15:17:48HL_99>
   I [color=#ff0033]love Mai[/color]

Mai ơi hết xuân rồi
Sao Mai vẫn nở hoa
Mai ơi có yêu ta
Xin Mai đừng vàng úa


[/align]           *

[/align]Mai ơi đừng buồn nữa
Vì cái rét mùa đông
Mai ơi Mai biết không
Ta yêu Mai màu trắng


[/align]           *

[/align]Mai ơi Mai yêu nắng
Ta cũng yêu sớm mai
Mai ơi Mai yêu ai
Ta mong Mai hạnh phúc


[/align]           *

[/align]Mai ơi ta cầu chúc
Cho Mai luôn bình yên
Mai ơi Mai hãy quên
Những buồn đau nho nhỏ.....


[/align]          *
Mai ơi kiếp hoa cỏ
Nhưng mai thật dịu hiền
Mai ơi khéo đặt tên
Nghe tên ai cũng mến


[/align]          *
Mai ơi mùa hạ tới
Mai hết lạnh hay chưa
Mai ơi những cơn mưa
Báo mùa hè đã đến


[/align]         *
Mai ơi Thắp ngọn nến
Hát lên bản tình ca
Mai ơi sao thiết tha

Như tình cây và đất
[/align]         *

[/align]Mai ơi ta xin khất
Đến mùa xuân năm sau
Mai ơi đù đi đâu
Màu hoa vàng ta nhớ .....!! 



[/align]                                             
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-28 07:39:30hoangau>
Hị hị, chen ngang tí !
 
Từ hôm có MHST này, một "nghi án" mới dần dần sáng tỏ !
 
 

RE: Bắc thang lên hỏi ông Trăng - 28.3.2008 7:44:04   

nguoitoithuong

Bạn Thâm Giao


Bắc thang lên hỏi ông Trăng
Làm sao kiếm được một thằng chồng ngoan
Ông trăng còn mắc lang thang
Cho nên ổng chỉ mang qua chị Hằng

Đu dây qua hỏi chị Hằng
Chị ơi chị kiếm được thằng nào chưa
Hằng Nga bật khóc như mưa...
Bao thiên niên kỷ...kiếm chưa được nè!

Chị Hằng còn chưa kiếm được chồng ngoan, huống chi chị em ta.


RE: Bắc thang lên hỏi ông Trăng - 28.3.2008 11:07:41   

Nam Phuong Nhan

Bắt thang lên hỏi chị Hằng[sm=105.gif]
Người Tôi Thương đó là ...thằng hay ...em? [sm=4_1_6.gif]
Chị Hằng bảo rằng tự...xem [sm=106.gif]
Chứ chị mà biết chị đem dìa rồi [sm=34.gif]
NPN 


RE: Bắc thang lên hỏi ông Trăng - 28.3.2008 22:37:12   

hoangau

Bạn " ngu-oi-toi-thu-ong "
Sáng nay lên hỏi, chắc không phải... thằng.
Nhưng mà hôm trước nói năng
Nghe qua Ngâu cũng nghĩ rằng... chẳng em.
Nói nhỏ này: "Nhạn cứ... xem.
Biết đâu bà mụ nhập nhèm cũng nên...".
 

RE: Bắc thang lên hỏi ông Trăng - 1.4.2008 10:22:43   

hoangau

Nhạn ui, dũng cảm lên đi !
Mấy hôm... hổng thấy... nói gì... là sao???

_____________________________


[:D][:D][:D]

Cái kiểu không dám nói gì thế này, chắc là xem rồi !

Nhà trẻ http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=353773
Chat room http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=345893
Phòng khám Răng-Hàm-Lưỡi http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-30 10:06:19HL_99>
Người huynh thương đâu rồi
Biết tìm em đâu đây
Ồ ! Muội anh có lẽ
Đang trốn trong đám mây !
 
Em đi đã lâu ngày
Mình huynh trông quán vắng
Trời buồn không buông nắng
Nên thơ sầu đơn côi.
 
Muội thương em đâu rồi
Đến giờ phải về thôi
Phiêu du chi biển cả
Về quán ta , ta ngồi...

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-01 19:22:11nguoitoithuong>
Empty!
 
 
Ngày chủ nhật mà sao đầu óc nó trống rỗng đến thế. Mọi thứ cứ bay vụt ra khỏi cái đầu bé nhỏ của nó thôi. Trống rỗng tạo cảm giác hoang mang lo sợ hơn là trống rỗng mà hồn thanh thản. Nó chới với không kiểm soát nổi mình nữa và chợt nhớ hôm nay là ngày mùng một, nó phải lên chùa gặp Bà. Nó là đứa vô tâm, vô thưởng, vô phạt, vô lo, vô nghĩ và có chút vô tín ngưỡng nữa nên nó ít khi lên chùa. Thường thì nó hay lên chùa khi mà đầu nó nặng trịch với những mớ suy nghĩ rối bời nhưng giờ cửa chùa là nơi nó thường lui tới. Nơi nó đến để thăm viếng Bà và mới đây đã hình thành như một thói quen. Lên chùa cúng Bà, cầu mong hồn Bà siêu thoát và cũng là để tâm sự mọi chuyện đời với Bà... Riêng với nó Bà nội mãi là người gần gũi ,chăm nom , và yêu thương nó nhiều nhất.
Đêm không ngủ nổi, suy nghĩ nhiều cũng đến vậy thôi, cứ gồng mình lên rồi cũng chẳng được gì chi bằng cứ vậy thôi lại hóa hay... cứ để mọi thứ tự đến không nên sắp đặt chào đón trước điều gì... đôi khi có lẽ phải thả mình mặc dòng đời cuốn trôi lại hóa hay.. Cái đầu con bé cứ bung lên khi nghĩ về công việc... Tạm quên bằng thế cờ tàn của anh Nguyễn Thế Duyên bày sẵn.. thả lỏng suy nghĩ viết đôi dòng tự sự và giao lưu tại trang đó  rồi về Mai Hoa sơn trang ghi vài dòng trước khi go to bed khi trời vừa vào canh ba..sắp sáng rồi đó ! Đón một ngày mới trước khi đi ngủ [:D] và con bé không quên dời bài vết của nó từ bên nhà anh NTD về sơn trang của mình:
 
Chào anh Nguyễn Thế Duyên !
Đêm nay trằn trọc không ngủ nổi, nguoitoithuong tính vô vnThưquán làm vài bài tự sự thì thấy dòng title của anh lôi cuốn quá "Cờ tàn", đã thế anh lại thêm dòng ghi chú trong ngoặc (Mời các cao thủ thơ đường họa) làm NTT chỉ dám mon men đến đọc. Đọc xong tính đi luôn bởi NTT hổng phải cao thủ đường thi, cũng hổng phải cao thủ cờ quạt nên hổng dám bon chen làm hỏng thế cờ của anh. Nhưng vào đọc xong rồi chạy ra thì cũng thấy..kỳ kỳ sao đó, mới lại món cờ quạt NTT cũng bít chút xíu... nên...  tính đi tính lại NTT quyết định đặt viết vài dòng nói suy nghĩ của mình chứ hổng dám chỉ giáo gì đâu anh NTD nha, thế cờ anh viết đúng là cờ tàn thật, quân của chàng thấy ngay còn 1pháo đầu, 1 tốt đầu đang trên thế nhập cung làm ngòi. Thế của nàng thì hic..có đôi tượng nhưng anh ép hổng cho dùng lại còn ép mất cả sĩ nữa.. vậy là thế cờcủa nàng mãi mãi chỉ là phòngthủ phải hông anh NTD. Anh NTD cho NTT viết mấy dòng thơ vui bất chợt chạy qua, có gì sai sót mong mọi người chỉ dùm nha :
 
Nước cùng !
 
Cờ tàn dí tốt nhập thâm cung  
Dồn thế cờ em tướng khốn cùng
Đành quên đôi tượng không kịp đỡ
Chợt nhớ sĩ hòanh vẫn còn sung
Bình tâm tướng sĩ phòng thủ chắc
Vội vàng dí tốt chiếm hòang cung
Há phải chăng đây còn tình nghĩa ???
Mà sao cứ ép….. đến nước cùng  [:D][:D][:D]
(nguoitoithuong)
hihi Anh NTD ơi nếu cứ tiếp tục đi chốt nữa, ép thế cờ của nàng ý vào thế bí  thì sao nhỉ [8D] bởi NTT đã thấy cấm vệ quân " Sỹ" của nàng ý vẫn còn "sung" kia kìa [:D][:D]..bít làm sao bi giờ [8|]

 
 
Hoạ lại cờ tàn
 
Cờ tàn mất sỉ tượng đang banh
Bị pháo chàng đe trước cổng thành
Một chốt lăm le chờ nhập nội
Hai vua trống trải xuất cho nhanh
"Đi về một cõi" chàng chờ thiếp
"Tiến thẳng sài gòn" mụ ngóng anh!
Thế cuộc cờ người sao vẩn thế?
Hàng đêm trông đợi, mộng chưa thành!
 
LYênSơn

 

ham vui hoạ với huynh tí, Tú hổng rành vụ này lắm, chỉ chơi thôi
 
HOẠ CỜ TÀN

Đang cơn bĩ cực mã vô cung
Sĩ, tượng giương lên đỡ chẳng xong
Tướng vội ra biên nhằm tránh kiếm
Xe liền thọc xuống quét ngay hông
Pháo chơi cảm tử lui về giữ
Tốt lại ra quân đuổi đến cùng
Chuyển được thế nguy ra...thế bí
Phen này đã chịu trói hay không?

Tú Lòng...Thòng
 
 
Giữ thành !
 
Cờ tàn mặt tướng khá mong manh
Thu quân phòng thủ giữ cho lành
Tấn công tới tấp đà thế thắng
Phòng thủ vội vàng giữ thanh danh
Địch công pháo điệp hăm hở chiếu
Ta bền sĩ tượng nào dám banh
Cờ tàn vẫn vậy anh luôn chiếu
Mặc kệ...tướng em..cố giữ thành
(nguoitoithuong)
 
 

Hoangau cờ quạt không biết mấy, thơ Đường cũng chỉ  ... lẹt đẹt thủ thôi, nhưng cái tính ham vui không kiềm chế được, có gì mong các cao thủ bỏ quá cho !

Ban đầu chàng đã chiếm thế công
Cứ ép thiếp hoài, tức cành hông.
Pháo mã vừa ra liền vặt trụi
Tốt đầu một bước đã chìm sông.
Song xe nhất sĩ làm sao cản
Rút tượng pháo lồng cũng chẳng xong.
Ở chốn sa trường chàng bách thắng
Tình trường biết có vậy hay không !
(Hoangau)
[:D] 
 
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=375063
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-01 18:49:27nguoitoithuong>
Hưởng thụ 
 


Tuần vừa qua con bé đón nhận được khá nhiều tin tức mới, rất nhiều tin vui và bất ngờ, nhưng kèm theo đó cũng không ít tin khiến nó bàng hoàng... Tin vui đầu tiên nó nhận là cái tin chuyển đổi công việc... cái tin này đi kèm theo là một số thay đổi về công việc hàng ngày của nó.. nghe chừng thì có vẻ dễ dàng nhưng thực chất lại chiếm của nó không ít thời gian và niềm hứng thú... Nó thích công việc mới vì nó tin vào khả năng của mình nhưng bên cạnh đó để nhận công việc này nó phải gồng mình lên nhiều hơn.. bởi những áp lực công việc mới  kia sẽ đem đến. Chắc chắn nó phải vừa học, vừa hoàn thiện mình nhiều hơn nữa... Một tuần khiến nó căng thẳng với các sản phẩm mới, các chiến lược phát triển nguồn sản phẩm mới này trước khi chuẩn bị tung ra thị trường, bắt đầu từ những khâu nhỏ nhặt nhất nó cũng phải tham gia... thăm dò và định hướng sản phẩm đó không khó bởi nó tin vào nguồn khách hàng tiềm năng có sẵn của Công ty bên cạnh đó lại là sự cạnh tranh ngầm của dòng sản phẩm mới với chính các dòng sản phẩm cũ.. đó mới là vấn đề..để tồn tại... và để nó còn phải đau đầu dài dài..
Từ khi có Mai Hoa sơn trang, nó bắt đầu thấy thoải mái, nhẹ nhàng hơn khi cái đầu không phải nhớ quá nhiều, và thoải mái hơn khi mọi người hiểu nó qua từng trang viết... nhưng trên hết thảy mọi điều, đó là nó dám nói mọi thứ nó nghĩ, nó dám thổ lộ tình yêu của nó mặc dù tình yêu đó không được thừa nhận..cũng có sao đâu..chỉ cần biết nó yêu anh và anh cũng một thời yêu  nó... Nó vui khi thấy anh vui, nó buồn khi thấy anh trầm ngâm qua những câu thơ.. nó theo anh ngày đêm như hình với bóng, tìm những vần thơ của anh và đọc nghiến ngấu ..mặc dù những dòng thơ kia không dành cho nó, nó cũng chẳng chút ganh tỵ mà ngược lại nó còn thấy vui khi anh say mê hoạ thơ nữa chứ, mỗi lần anh vô tình nhắc tên nó hay những kỷ niệm về mối tình của nó thì tim nó chợt rung lên nhè nhẹ và nó thấy hồn mình bay bổng một cách lạ kỳ .. Cách nó yêu anh cũng kỳ lạ thế đâý..để rồi cho đến hôm nay nó đọc những lời suy tư của anh khiến nó buồn bã kinh khủng.. những dòng tâm sự như đổ sập trước mắt nó khi đọc những dòng viết kia . Một cảm giác vô cảm lành lạnh, lo sợ khi anh khép cửa lòng mình lại và khoá chặt trái tim mình trong đó.. vậy là mãi mãi phía tối tâm hồn anh không bao giờ là lối em qua  ư? Buồn thật buồn.. buồn hơn nữa khi biết chính cái lý do để anh đóng sập tim mình là vì cảm hứng thi ca đã cạn kiệt, do công việc, hay do trái tim anh bắt đầu chai lỳ với cảm xúc..
Nếu vậy đó thật là một điều đáng tiếc, nó tiếc cho những câu thơ chan chứa nồng nàn lửa tình bị khóa trái … bị cầm tù trong trái tim anh … đọc những dòng anh viết nó cũng hiểu và cảm nhận được một phần  điều anh muốn giãi bày vì đã có lúc nó từng như vậy .. Không trách móc, không PM cho anh cứ vậy thôi coi như nó đã biết và thấu hiểu cảm xúc đó .. "Tất cả dường như đều đã bị hoá lỏng và bốc hơi khỏi thể xác và linh hồn tôi nhẹ như những làn khói sương từ khi nào tôi cũng không hay biết. Những ngọn lửa yêu thương vừa bùng cháy sáng trong tim...; Những rung động cảm xúc mạnh mẽ trong tâm hồn...; Những khát khao khoái lạc nóng bong trong tâm trí... Giờ đây, bỗng trốc nguội lạnh, khô cằn và vụn vỡ. Thơ bỗng xa lạ và vô cảm với tôi. Tôi bỗng thấy ghê sợ và khiếp hãi ngay cả với những ảo ảnh về những "nàng thơ" trong tâm trí... Thật kỳ lạ!

Tôi không xác định và cũng không muốn xác định tất cả những điều trên là tốt hay xấu (?!). Nhưng có một điều chắc chắn tôi đã xác định được đó là : "Từ nay, mọi lối nhỏ bước vào thế giới tâm hồn tôi; Mọi khe kẽ ánh sáng có thể lọt vào "phía tối tâm hồn" tôi... ngay trong hôm nay, ngay trong lúc này và ngay sau những dòng viết này đều sẽ được đóng kín và khoá chặt.

Vĩnh biệt thế giới của những câu từ...!"



Đầu óc căng như dây đàn vì áp lực công việc, vì tất cả cứ đến cùng một lúc và vì nó sợ bị nhiễm cảm giác chai lỳ cảm xúc như anh nên nó quyết định dẹp bỏ tất cả để... đi tìm lại chính mình, tìm lại ngôn ngữ của cơ thể mình xem thực sự mình muốn gì...cách duy nhất nó có thể làm lúc này là nghỉ ngơi và thư giãn.
Bao nhiêu năm cứ làm việc miệt mài mà nó quên bẵng mất công ty của nó là nơi cung cấp sự thư giãn tuyệt vời nhất... Ừ nhỉ vậy mà nó quên đấy.. nếu vậy hôm nay phải nghỉ để đi tìm sự thư giãn trong làn sương thảo mộc mát lạnh trong từng giọt tinh dầu thấm đầy chất Spa.... 
Liệu pháp Spa giảm stress  bắt đầu từ 6.30pm đến 9.30pm sắp đến rồi..nó đành tạm biệt mọi người giữa chừng để chuẩn bị bước thế giới huyền bí phương đông để đi tìm thứ ngôn ngữ của cơ thể, của làn da và của tâm hồn nữa....
Sau khi tắm qua để rũ bỏ lớp bụi đường nó bắt đầu thả lỏng cơ thể bước vào liệu pháp đầu tiên “phòng xông hơi khô”. Đây đâu phải lần đầu tiên nó xông hơi nhưng mỗi lần stress mà bước vào đây thì dường như những căng thẳng mệt mỏi của nó bị giữ lại ngay khi nó bước chân trở ra.. Cảm giác nhẹ nhàng êm ái hơn khi làn da của nó được massage nhẹ nhàng, mùi tinh dầu thảo dược cứ nhẹ nhàng lan tỏa, thấm dần vào từng thớ thịt chạy dọc khắp cơ thể… Giờ nó mới nhớ lời cô bé nhân viên chọn giúp nó tên loại massage giảm stress đáng nhớ này “ Four hands massage”. Bốn bàn tay massage nhẹ nhàng khắp cơ thế, ấn vừa đủ lực cân bằng trên bốn ngón tay vào các huyệt đạo tạo cảm giác thư thái nhẹ nhàng ru nó chìm dần vào giấc ngủ … một giấc ngủ thật sâu ..đến khi tỉnh dậy nó thấy người nhẹ bổng, bước đôi chân trần vào bồn sục sáng khoái làm sao. Từng đợt sóng nước một lần nữa có tác dụng massage khắp cơ thể cứ đẩy người nó dần lâng lâng theo sóng nước và ru hồn nó chìm vào bản nhạc không lời …Một cảm giác tuyệt đỉnh thăng hoa, tuyệt vời thư giãn mà lâu rồi nó quên bẵng mất....Rời khỏi phòng massage nó được đưa đến phòng “ Hair care  and Nail care “ con bé chọn loại dưỡng tóc đặc biệt chọn màu móng nhã nhặn và tận hưởng những dịch vụ tốt nhất .
Nó đã làm được 4 năm ở công ty mà ít khi nó cho phép mình làm khách VIP, không phải nó không có tiền để làm mà vì nó quá bận rộn với công việc .. 3 tuần trước khi nó vừa giúp sếp làm một hồ sơ vay vốn hòan chỉnh, sếp thưởng cho nó 1 thẻ VIP làm dịch vụ  và hôm nay nó mới có cơ hội mang ra sài … đúng là VIP thật vì nếu không nó đã phải thanh tóan với tổng số tiền lên hơn hai triệu đồng cho 1 liệu pháp giảm stress này … khá mắc đấy chứ nhưng khoái thật [:D][:D]
Rời khỏi nơi này nó thanh thản chạy xe về nhà, vui vẻ lẩm nhẩm bài hát nó yêu thích “ Tôi yêu những gì đến tự nhiên … những câu nói thành thật và yêu ngày nắng ..” Nó biết sau đợt này nó sẽ chẳng có cơ hội rảnh rang với những dòng tản mạn vu vơ , với thơ, với cờ và với rượu nữa đâu vì sắp tới có một kế hoạch cho công việc của nó vừa được update lại mà con bé mới hòan chỉnh đã kịp mail cho các sếp của nó. Nhưng nó vẫn tự hứa sẽ online trong trang nhà của nó mỗi đêm để nó có thể gặp những người nó yêu mến !
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=375063
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-06 20:56:18nguoitoithuong>
Đêm mưa!
 
Bầu trời buồn ủ rũ
Mây đen sấm, giật, lùa
Bao nhiêu dòng thơ cũ
Trôi theo từng cơn mưa
 
Đêm nay em không ngủ
Ngồi đếm hạt mưa rơi
Từng hạt mưa ủ rũ
Rơi ướt thơ em rồi
 
Tiết trời chuyển vào thu
Giống như người em gái
Cứ đỏng đảnh..... e ngại
Thích dỗi hờn vu vơ
 
Em nhớ người tình thơ
Thủa thơ còn bỡ ngỡ
Đợi khi tình gõ cửa
Chợt giấu lệ khóc vờ
 
Bên ngòai mưa vẫn rơi
Tí tách ... thơ rối bời
Đan xen từng kỉ niệm
Hiện về trên bờ môi
 
Đêm mưa thơ rã rời
Bên ngòai cũng vậy thôi
Đường đời muôn ngàn lối 
Chân mỏi gối rụng rời
 
Em, anh hai đường thẳng
Sao không đi cùng nhau
Cố tìm chi tiệm cận
Cho tim đau đớn sầu
 
Thà cứ đi cùng nhau
Song hành đến bạc đầu 
Hơn làm tim đau đớn
Bởi rễ tình bám sâu
 
Ngẩn ngơ suốt đêm thâu
Chữ nghĩa tuột khỏi đầu
Mai Hoa buồn ngơ ngác
Tình ơi mi ở đâu !!!
 
 
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=375063
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-05 06:38:23hoangau>
xoá vì trùng!
(lỗi tại cái com-pu-tơ chứ hong phải lỗi của hn đâu nha! [:D])

Nhà trẻ http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=353773
Chat room http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=345893
Phòng khám Răng-Hàm-Lưỡi http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx
Đăng nhập để trả lời
0


Trích đoạn: nguoitoithuong

...
 
Em, anh hai đường thẳng
Sao không đi cùng nhau
Cố tìm chi tiệm cận
Cho tim đau đớn sầu
 
Thà cứ đi cùng nhau
Song hành đến bạc đầu 
Hơn làm tim đau đớn
Bởi rễ tình bám sâu

 ...
 Tình ơi mi ở đâu !!!



Tiếng vọng

Em một mình ngồi chắp vá tình yêu.
Những xa xót tưởng chừng đã cũ.
Em một mình với đêm mưa là đủ.
Kỷ niệm xưa tan ướt sũng trong lòng.

Có thật sự mình hạnh phúc hay không ?
Câu trả lời lâu nay mình né tránh.
Đang lớn dần một khoảng không buốt lạnh
Làm hai đường tiệm cận tách dần nhau.

Em đã quen buồn mà không khóc từ lâu
Bởi đã quen làm một người cứng rắn.
Và có lẽ, sẽ quen giữ cho lòng bình thản
Để vắng anh trong những lúc vui buồn.


Nhà trẻ http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=353773
Chat room http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=345893
Phòng khám Răng-Hàm-Lưỡi http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-08 23:51:19nguoitoithuong>
Hoangau


 
Lần đầu tiên con bé bước vào vườn thơ thư quán là do sự rủ rê của anh Chim Yến. Lúc đó mọi thứ với nó đều xa lạ, thấy cái gì cũng mới lạ, thấy trang nhà của ai cũng hay, vào đây nó mới biết ở đây có cả một trời thơ, một rừng thi sĩ với các thể loại thơ ca hò vè .. thơ tình cảm, thơ hài hước, thơ lâm li bi đát cũng có tuốt… Mỗi người một vẻ, tạo nên một phong cách riêng cho từng trang nhà... Nơi đây đúng là quá trời về thơ, đọc hòai đọc mãi mà hổng hết nổi. Nó cứ như chú ếch con cố gắng nhảy ra khỏi cái giếng đẹp đẽ của mình mà giương hai con mắt tròn xoe nhìn thế giới mới lạ -cái thế giới nó vừa bước chân vào. Vào một thế giới mới và gặp nhiều cao thủ khiến nó có vẻ camơ- run và tự nhiên mất hẳn sự tự tin vào bản thân vì vậy nó dè chừng hơn với các ngôn từ mà nó định dùng… không thỏai mái, bỗ bã như ở trang nhà, cứ giữ ý tứ trong từng câu nói trong từng lời thơ…Đúng là lần đầu tiên bao giờ cũng thiêng liêng và đáng nhớ nhất.. và lần đầu tiên của nó ở đây nó đã gặp Hoangau và rồi tự dưng cảm mến Hoangau từ lúc nào không hay bởi chất thơ hài hước dí dỏm. Lúc đó nó chẳng biết gì về Hoangau cả, nghe đâu chỉ biết profile của "nàng" ấy là người Hà nội…hình như nó có cảm giác Hoangau là người HàNội thiệt bởi cách dùng từ dân dã mà thâm thúy nhưng cũng hài hước không kém, tất cả đều mang những nét đặc chưng riêng của dân Bắc trong từng câu chữ :
          NÓI VỚI ANH

" Anh lên Quán Sứ một chiều
Thấy anh, Di Lặc bỗng nheo mắt cười " 
Em lên Quán Sứ chẵn mười
Sao không cụ Phật nào cười với em  !!!
Hay cụ ... cảnh giác chờ xem
" Biết đâu lại chợt thèm ... trêu ta... "
 
Cứu người phúc đẳng hà sa.
Thôi không cứu được thì ta chọc cười.
Nụ cười  - thuốc bổ anh ơi.
Ít nhiều thuyên giảm bệnh đời khổ đau.

Chẳng ai tránh được u sầu.
Vui lên ! Đừng để buồn đau nuốt mình !
 
(hoangau)
 
Con bé rất ngưỡng mộ thơ của Hoangau, hồi mới biết nó cũng ngỡ ngàng lắm giờ thêm chút thông tin nội gián  vừa moi được của anh chàng "điệp viên Chim yến" nó mới biết Hoangau không phải đồng trang đồng lứa với nó mà Hoangau hơn hẳn nó một cấp độ... phải gọi thía nào nhỉ... đúng rùi là sư tỷ đó …tính ra Ngâu thực sự là đồng niên mới tỷ tỷ iu quý của nó cơ...đọc lại nó mới thấy rõ sự ngây thơ vô tội của mình... hổng bít gì hết trơn nha tỷ nha.. đừng oánh muội tội thất lễ nha...quả đúng là thơ ca hổng bao giờ có tuổi... tỷ nhờ. con bé khoái bài thơ dậy sớm của tỷ lắm đấy..rất bình dị mà thanh thản :

Đã lâu lắm mới được ngày dậy sớm
Từ lúc trời đất vẫn tối nhá nhem.
Vài ba khuôn cửa sổ đã sáng đèn
Bà hàng xóm ra vườn ho húng hắng.

Con cún đốm giật mình kêu ủng oẳng
Rồi lại chìm vào giấc ngủ say sưa.
Hình như trời cũng mới tạnh cơn mưa.
Mưa chứ nhỉ, sương đâu mà ướt thế  !!!

Phía chân trời tấm rèm mây chợt hé
Mặt trời còn ngái ngủ phải chui ra.
Trùm vội chiếc khăn tươi óng mỡ gà
Pha một chút sắc hồng duyên dáng.

Lòng phấn chấn, thế là em lên mạng
Coi như bài thể dục mấy ngón tay.
Nhìn thấy gì là phải viết lại ngay
Kẻo rồi chẳng ai tin em dậy sớm     
( Hoangau)



Hay quá hà , nguoitoithuong đọc mà cảm nhận hết âm thanh của sự sống trong một sáng mùa hè.. rất đặc biệt mà đã lâu rồi nguoitoithuong chưa dậy sớm đến vậy.. hì hì hôm nào cũng thử...dậy sớm xem thía nào nè : 
 

Rủ rê!

Nghe tin Ngâu dậy sớm
Ôi vui thật là vui
Lại có thơ đọc rồi
Vì.....Hoa Ngâu dậy sớm
 
 Sáng sớm một mùi thơm
Thoang thoảng bay nhè nhẹ
Ngâu ơi cho tôi biết
Sao dậy sớm vậy nè

Thức dậy trong đêm hè
Chắc trong lòng xốn sang
Có chuyện gì Ngâu nhỉ
Hay Ngâu chuyển Hoa vàng

Bạn thơ muốn ghé sang
Thăm vườn thơ Ngâu mãi
Nhưng rồi lòng sợ hãi
Vì sợ hoa .... chích châm... í quên .. vì  sợ ong chích châm

Bữa nay lên cơn hâm 
Sang nhà rủ Ngâu đó
Thử biến mình thành gió
Đi chọc ghẹo mọi người
 
Ngâu ơi ta đi thôi
Sang nhà Sơn huynh nhé
Chùa Thầy Trạc cũng ghé
Điểm dừng nhà chị Liên
 
Một ngày chẳng bình yên.... í quên Một ngày thật bình yên
Ngày Hoa Ngâu dậy sớm  
( nguoitoithuong)


 
He he, ngày Hn dậy sớm không biết có phải là ngày chẳng bình yên không, nhưng chắc chắn là ngày chẳng bình thường ...
Ntt sợ Ngâu chích châm hả, trời đất, vào hẳn nhà "châm ... chích" xịn còn chả sợ nữa là vào quán chè ngọt ngào thế này !!! Vào đây chỉ nhận được "ánh mắt hình viên ... kẹo" thôi hà.  
 

...
Ngâu ơi ta đi thôi
Sang nhà Sơn huynh nhé
Chùa Thầy Trạc cũng ghé
Điểm dừng nhà chị Liên 

Nghe rủ rê thích liền
Nhưng mà đang đói quá
Ăn tạm gì đã nhá
Rồi chúng mình cùng đi.

NTT thích gì
Ngâu mời  ... online nhé !

 
( Hoangau)


Hôm nay bé dậy sớm
Chắc là có chuyện gì
Chứ giờ này mọi khi
Bé còn đang ngủ nướng
 
Bé Ngâu nhà mình bướng
Mẹ gọi có nghe đâu.... ( gọi hoài chẳng động đậy.... )
Hôm nay là lần đầu
Bé trở mình dậy sớm

Mẹ bắt được quả tớm
Thì ra bé tương tư
Bởi hôm qua...hình như ..
Nhận tin chàng Kim nhắn...
..... nhắn giề chỉ có trời bít , đất bít....Ngâu bít  và Nguoitoithuong hổng có bít  và giờ lại rất mún bít
( nguoitoithuong)
Thật chẳng dại nào giống dại nào.
Dậy sớm mà thành chuyện xôn xao.
Người thì tủm tỉm môi cứ bĩu
Người thì nghi vấn hỏi tại sao.

Lại hội chẩn ra bệnh ... tương tư
Vì chàng Kim nhắn (chỉ ... hình như).
Chàng đâu chẳng thấy vào cãi nhỉ
Không lửa mà sao khói mịt mù.

Còn nữa, "tin vịt" với "tin gà"
Họ đoán mãi mà đoán chẳng ra.
Thôi cứ chung lồng đem nhốt hết
Đằng nào chẳng bán chợ làng ta.

Thôi nhé, hoangau sợ lắm rồi
Dậy sớm một lần đủ lôi thôi.
Từ nay nhất quyết không tái phạm
Không dám chạy đua với mặt trời.

 
( Hoangau)
Hổng biết người ta nhắc kim nào 
Trùng tên lòng động vào xem sao
Thì ra sự kiện Ngâu dậy sớm
Chấn động thi đàn chuyện xôn xao

Là VIP đôi khi thật là phiền
Trăm lời đồn thổi việc tự nhiên
Hàng đống lý do Ngâu dậy sớm
Mất ngủ ,đói lòng ,có việc riêng...

Ai bảo chuyện gì cũng đem khoe
Cho nên vỡ lỡ chuyện toé loe
Giá mà có nói đêm mất ngủ
Họ đồn đang yêu người mới toe

Từ nay cứ ngủ chán thì thôi
Chỉ chuyện này thôi đủ biết rồi
"Tin bạn mất chồng " rồi có bận 
Vịt gà nhiều cứ bán cho tôi...
(kimrbl )

Thì tớ đang nói Kim đấy thôi
Hổng nhẽ Kim Trọng .. hả trời ơi
Thi đàn đâu nhiều chàng Kim thế
Tớ nhắc tên rồi .. có hắt (xì)..hơi
 
Kim này hổng biết chuyện gì rồi
Gà vịt nhiều lắm .. Ngâu đang xơi
Mà nè buôn chi mua nhiều dữ
Chắc định cạnh tranh quán Ngâu rồi
 
Hờ hờ ... tính Ngâu vốn dĩ đã thế rồi
Trông ngầu như thế nhưng than ôi
Ai nói cái gì Ngâu cũng gật
Mất bạn.... giữ chồng ...hổng buông rơi...
 
Ngâu nhà ta thía đấy..hì hì hì
(nguoitoithuong)

Không ngờ chỉ vắng mấy ngày, chị em Ngâu - người tôi thương, lại thân nhau đến vậy...

Bạn - Chồng hai vế ở hai nơi
Là bạn, em yêu bởi tiếng, lời...
Mất tiếng, tắt lời vì...cải lộn
Là chồng với vợ đó em ơi!

(Lyenson)
Từ giờ xin mãi là bạn thôi
Quý nhau thân quen "bởi....tiếng lời "
Tình bạn hai chữ thiêng liêng lắm
Chớ thêm sau đó ..một chữ "đời "
 
Thêm sau chữ "bạn" một chữ "đời"
Bao nhiêu tình nghĩa thía là toi
Ngày xưa anh mún là gì nhỉ
Thì là " Bạn... đời" đó em ơi 
( nguoitoithuong)

Lời thơ của tỷ thì đặc sệt giọng Bắc, chính vì thế mà nó tin ngay cái giọng điệu kia không thể là người miền nam được nhưng đó chỉ là một nghi vấn mà nómoi được từ anh Chim yến. Nó thích giọng thơ của tỷ Ngâu, thích kiểu châm chích người khác vui vẻ, thỏai mái mà ngay người bị chích thấy nhói đau mà vẫn cười tươi thật tươi. Càng hâm mộ lại càng muốn biết nhiều hơn, mà muốn biết nhiều hơn thì  chỉ có một cách là moi thông tin thôi..Nó hì hục tìm mọi cách moi thông tin từ anh Chim yến, nó gặng hỏi hòai, dùng 360 kế sách lui, công dồn ép kiểu gì mãi không được… Nó phục anh luôn và thầm nghĩ không hiểu anh Chim Yến bị làm sao mà giữ miếng ghê thế, anh rất Quách Tỉnh trong từng lời nhẹ nhàng dò hỏi của nó, rồi nâng dần lên cấp độ tấn công tới tấp, ép thế, dồn quân ..hạ sách hơn cả là dùng kế mỹ nhân giận dỗi cũng thua ý chí sắt đá của anh Chim Yến… Sau một hồi đấu trí con bé giờ cờ hàng thua và chấp nhận không có chút thông tin gì thêm về tỷ tỷ Ngâu nữa … lúc bấy giờ anh ý mới tiết lộ tại "Cô khủng long răng nhọn" cự nự anh, hổng thèm nhìn mặt anh từ sáng tới giờ vì tội anh Pr (Public relation )quảng cáo quá nhiều về Hoangau cho giới báo chí vnthuquan, cho nên từ bây giờ cô khung long răng nhọn sẽ hổng thèm nhìn mặt anh cho đến khi nào anh bảo tòan thông tin cho cô ấy …. Đến nước này con bé cũng đàh chịu thôi, chẳng dám tin điều gì nữa … biết đâu lại trúng kế anh Chim yến, anh ý tung hỏa mù lên thì ai biết đâu mà lần, cũng giống như nich người tôi thuong vậy đó , anh ấy biết rõ nhưng cứ buộc miệng nói rồi buộc miệng post thông tin sửa sai nhưng rồi cũng chính anh ấy phải tháo dỡ lời đính chính vì sợ chị bạn buồn .. thật đáng thương …. Nhưng có ai thương con bé không nhỉ, nó cũng buồn chứ bộ việc nó buồn chắc không ảnh hưởng đến ai nên chẳng ai cần biết, vì vậy mà từ giờ nó tự hứa với bản thân nếu có niềm vui thì nó chia sẻ còn nỗi buồn thì mãi giấu chặt trong lòng mà thôi… Hôm nay nó muốn viết thật nhiều về tỷ Ngau nhưng tiếc rằng thông tin của nó không nhiều, bị hạn chế và phụ thuộc vào anh điệp viên Chim Yến kia  nhưng dù thế nào đi nữa nó cũng rất vui vì có một người bạn vui tính như tỷ ý …Hôm nay đánh liều viết một bài về “ cô bạn vàng “ với tiêu đề rất hot “ HoaNgau”, nó chỉ muốn nói rằng ngày nào, sáng nào con bé cũng phải mò vào đây tranh thủ đọc thơ Hoangau, Lyenson, lientho, Thầy Trạc, NS và không quên ghé qua MaiHoa sơn trang để ngó xem có ai để lại bút tích gì không
 

 HL tìm bạn, lạc vào đây.
Ngâu cũng đang tìm mấy hôm nay.
Nguoitoithuong bỗng ... bay đâu mất
Hiu hắt Mai_Hoa_quán thế này.

Hôm trước sang phá phách hồi lâu
Nhưng mà không thấy nói đi đâu.
Hay là ngẫu hứng, nàng Nam tiến !!!
Cố đợi ít hôm, chớ vội sầu !
(hoangau)


Tìm được rồi ngâu ơi
Bởi em tôi mải chơi
Nên quên ngày quên tháng
Bỏ quán xưa trống vắng


Để thơ buồn lẻ loi
Nay em tôi về rồi
Vườn thơ lại đông khách
Mời Ngâu bạn chung vách


Ghé tới quán Ngươi Thương
Rượu cạn chén " thơ vương"
Bạn , ta cùng đàm đạo
Tạm quên chuyện cơm áo


Chỉ thơ và hoa thôi
Chuyện tình đẹp lứa đôi
Ta chờ Ngâu đến nhé. 
HL_99

Ngâu ngày nào cũng ghé
Đến Mai_Hoa_Sơn_Trang.
Của cô bạn mai vàng
Để ngồi nghe tâm sự.


Bao nhiêu điều lý thú
Bao nhiêu tình yêu thương.
Những xúc cảm bình thường
Nhưng vô cùng trong trẻo.

Dù chỉ on tí tẹo
Ngâu cũng lượn qua đây.
Bạn bè có gì hay
Thì kể nhau nghe nhé !
 (hoangau)
 
Nói nhỏ Ngâu nghe nè...
Bé Thanh Mai đang nhè,
Vì giận hờn ai đó...(?)
Em giở trò làm khó


Không chịu trút tâm tình
Giờ em quyết làm thinh
Chờ Hoa Ngâu năn nỉ...
(việc gì? biết chết liền!)
Lyenson
 
Nụ Mai vàng còn bé
Trong lòng của HL
Vì kết nghĩa muội huynh
Nên cưng chiều Mai nhất


Mai sống thích chân thật
Mảnh mai và dịu dàng
Đọc thơ nàng thấy ngang
Không phải vì Mai bướng

Mây tuần nay cứ tưởng
Mai nam tiến về rồi
Nhưng không phải Ngâu ơi
Vì Mai giận mình đó

Mối tình nàng chưa tỏ
Nay đôi ngả đôi đường
Chút tình thơ vấn vương
Nên cánh Mai tàn úa....

Ôi chuyện tình muôn thủa
Biết bao giờ mới thôi
Biết yêu là khổ rồi
Gặp nhau rồi xa cách


Ngâu ơi bạn sát vách
Nếu hiểu Người Tôi Thương
Thì Ngâu sẽ tỏ tường
Cùng xẻ chia tâm sự

Trên dòng đời lữ thứ
Đâu thiếu chi bạn hiền 
Nhưng quý ở cái duyên
Gặp nhau trên thư Quán...
HL_99
 

Ca ca này rõ chán
Đã biết Mai giận mình
Thế mà cứ làm thinh
Để nàng sầu cùng tủi.

Mau mau về chuộc tội
"Một quả trả cục vàng"
Tặng cả túi ba gang
cho nàng tha hồ đựng.
 (hoangau)

Con bé đọc bài viết của Hoangau viết dành cho nó, nó vui lắm, nó đã lấy lạicho mình khá nhiều niềm tin mà thi thoảng con bé làm rơi vãi mất. Nó đúng là đứa vô tâm, nếu ai hiểu nó thì sẽ chẳng bao giờ trách nó vì sao không trả lời thơ của người post tặng hay vì sao lâu nó không chào thăm hỏi, giống như chị iu nó vậy, chẳng bao giờ trách nó điều gì cả, chị cứ lo hòai cho nó mãi thôi…. Cám ơn những người bạn thơ,những người chị iu đã cho ngươitôithương sức lực và niềm tin để tiếp tục ước mơ và không ngừng mơ ước về một tình yêu xa xôi, trôi nổi không bến bờ...
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=375063
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: nguoitoithuong


.....Nó hì hục tìm mọi cách moi thông tin từ anh Chim yến, nó gặng hỏi hòai, dùng 360 kế sách lui, công dồn ép kiểu gì mãi không được… Nó phục anh luôn và thầm nghĩ không hiểu anh Chim Yến bị làm sao mà giữ miếng ghê thế, anh rất Quách Tỉnh trong từng lời nhẹ nhàng dò hỏi của nó, rồi nâng dần lên cấp độ tấn công tới tấp, ép thế, dồn quân ..hạ sách hơn cả là dùng kế mỹ nhân giận dỗi cũng thua ý chí sắt đá của anh Chim Yến… Sau một hồi đấu trí con bé giờ cờ hàng thua và chấp nhận không có chút thông tin gì thêm về tỷ tỷ Ngâu nữa … lúc bấy giờ anh ý mới tiết lộ tại "Cô khủng long răng nhọn" cự nự anh, hổng thèm nhìn mặt anh từ sáng tới giờ vì tội anh Pr (Public relation )quảng cáo quá nhiều về Hoangau cho giới báo chí vnthuquan, cho nên từ bây giờ cô khung long răng nhọn sẽ hổng thèm nhìn mặt anh cho đến khi nào anh bảo tòan thông tin cho cô ấy …. Đến nước này con bé cũng đàh chịu thôi, chẳng dám tin điều gì nữa … biết đâu lại trúng kế anh Chim yến, anh ý tung hỏa mù lên thì ai biết đâu mà lần ......



Trùi ui NTT ui, nàng này thật là có năng khiếu làm người khác xúc động đó nha ! Cảm động quá đi mất ! Sao mà lại cảm động thế này cơ chứ ! [:D]

Hoá ra là NTT vẫn tìm cách moi thông tin về Hn từ anh "Chim yến" à ? Huynh này thật là tệ, nỡ lòng nào làm em nó phá sản cả 360 kế sách mà chả cắn rứt lương tâm tẹo nào. Thôi huynh biết gì thì nói đi, "nói thẳng, nói thật, nói hết" nhá !

May nhờ có NTT, Hn mới biết là huynh này nói xấu Hn như vậy đấy, dám gọi Hn là khủng long răng nhọn. Mà tức nhất là lại chẳng nói rõ khủng long gì. Hãy đợi đấy nhé huynh !

(Bật mí với NTT một thông tin nha: cái "biết đâu" í, nó xảy ra rồi đấy. NTT đã bị huynh í tung hoả mù rồi đấy, trúng kế rồi đấy ! [:D] Thế đã thiệt hại gì chưa ? )

Nhà trẻ http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=353773
Chat room http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=345893
Phòng khám Răng-Hàm-Lưỡi http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: hoangau

......

(Bật mí với NTT một thông tin nha: cái "biết đâu" í, nó xảy ra rồi đấy. NTT đã bị huynh í tung hoả mù rồi đấy, trúng kế rồi đấy ! [:D] Thế đã thiệt hại gì chưa ? )

 
Tỷ ơi ráng đợi hồi sau sẽ rõ...[:D][:D][:)][:)] mấy bữa nay muội bận tít mù nên hổng vít được gì mặc dù có các bài title rất hay, cứ nối nhau dài dài trong đầu mà chưa có time chuyển tải thành con chữ để dán về Mai Hoa sơn trang.. chán quá tỷ ơi hì hì...[:D] nhưng muội nói thiệt nha, tỷ như vậy mừ bị kêu là khủng long răng nhọn thì bực thiệt nha... theo như muội tìm kiếm thì ngày xưa, cái thời kỳ khủng long ý, có giống khủng long răng nhọn đấy, và được kêu rằng là Khủng long bạo chúa đó tỷ à, nhưng giờ tuyệt chủng mất tiêu [:D][:D]muội  chỉ bit vậy thui nha, í hình như chưa đâu tỷ à vì theo lời anh Chim Yến thì..
........ hì hì ở vnthưquán thì chưa đâu tỷ ơi![:D][:D]
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=375063
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-25 17:44:08nguoitoithuong>
 
Lyenson
( Một đời lỡ dở - nặng nợ non sông - góp chút tấm lòng - chấn hưng văn hóa )
 
Phần I : Nói tôn tốt về anh ý [:D][:D][:D]
 
Chẳng phải giới thiệu nhiều, ai vào đọc trang nhà của con bé đều biết đến người bạn thơ đáng mến này, bởi con bé cũng viết kha khá nhiều về anh, hơn thế nữa nó còn đặt cho anh một cái tên rất dễ thương " Anh Chim Yến ". Bữa nay nó thức trắng đêm chỉ vì một món là lạ có tên gọi " Cafein", cái món chết tiệt này khiến nó không tài nào dỗ hai mí mắt ngoan ngoãn đi vào giấc ngủ được. Và thế là nó quyết định online vào Mai Hoa dọn dẹp nhà cửa. Dạo này ít khách quá, hình như chả có ai lai vãng thì phải, mạng nhện bám đầy quán, cây hoa Mai nhớ ai mà queo quắt thế này, trông thảm quá...nào dọn dẹp quán nhé, thêm một chút không khí cho quán tươi trẻ nào.
Nhớ bữa trước con bé đe dọa anh Chim Yến kiểu kiểu như tụi khủng bố thường làm thế này nè :Anh chuẩn bị tinh thần đi nhé, mấy bữa nữa em sẽ nhắm mục tiêu vào anh đấy[:D][:D]
Và hôm nay nó chính thức nhắm mục tiêu vào khai thác triệt để con người bí ẩn thứ 2 đứng sau tỷ Hoangau. Thực ra nó biết anh Chim Yến là một ẩn số tương đối khó mà nó đã kỳ công tìm hiểu. Ngược lại với nó, anh Chim yến lại biết quá nhiều và quá rõ về con bé nguoitoithuong ngang bướng này. Kể cũng lạ, chả hiểu có nguyên do, duyên cớ , nợ nần gì không mà lần đầu nó gặp anh í nó thấy ấn tượng và bí ẩn ngay khi anh cùng nó đấu tranh chỉ vì cái profile riêng tư của nó trong trang web dành cho những người Việt ở nước ngoài. Tranh cãi chỉ vì trong profile của nó ghi nơi đến là : Thủ đô nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Và họ phản đối con bé bằng mấy câu hỏi rất...rất... như vậy nè : Bạn ThanhMai có nghĩ đến lá cờ Vàng 3 sọc ở đầu trang khi bạn đưa ra địa điểm trên không?..v..v.
 Đơn giản chỉ có vậy mà cả ban Kỹ thuật của web đó muốn con bé gỡ bỏ cái địa danh nó sinh ra xuống,  ấm ức không phải vì cái bạn gì kia mà vì tính bảo thủ cố chấp của ban QT diễn đàn, bởi nó vào đấy vì thơ ca chứ con bé đâu có quan tâm đến các vấn đề chính trị, bực mình và bướng bỉnh con bé cho luôn một bài rõ dài  :
 
Cờ vàng ba sọc ở trang đầu
Mới vào đã thấy..có sao đâu
Chỉ vì yêu thơ nên mới ghé
Làm chi bắt bẻ đến đau đầu
 
Thủ đô Hà nội trong tim ta
Là nơi ta sống ta dựng nhà
Tại sao người cứ đôi co thế
Có ảnh hưởng gì mà nói ra
 
Ta yêu tiếng Việt, yêu thơ ca
Người cũng như ta - gốc Việt mà
Tại sao người viết như muốn trách
Rũ bỏ cội nguồn nơi sinh ra
 
Ta vào đến đây cũng vì là
Yêu thơ mến rượu quý bạn xa
Ta biết nơi đây hồn rực lửa
Nỗi niềm tâm sự khách xứ xa
 
Vẫn nỗi trông mong về quê nhà
Nỗi hận trong lòng năm tháng qua
Đọc thơ ta biết bao kỷ niệm
Chất chứa từng người chẳng phôi pha
 
Quá khứ làm sao ta xóa nhòa
Vết hằn của người viễn xứ xa
Những mong thời gian xoa dịu nhé
Nỗi buồn vợi hết cùng hòa ca
 
Ta nào có lỗi mà người la
Người ơi nghĩ lại chớ trách ta
Nơi sinh đã vậy ta không chối
Không thể viết bừa, đừng trách nha
 
Kèm theo bài thơ trên là một bài tự sự khá dài, con bé biết không thể tranh cãi điều gì ở nơi đây khi mà trong lòng họ có những niềm uất hận, nó không muốn cải thiện điều gì cả mà nó chỉ muốn người ta tôn trọng nó, tôn trọng cả nơi nó sinh ra. Nó thấy thật nực cười khi mà cả ban Kỹ thuật cũng bênh vực đa số thành viên của họ, buộc nó phải tháo gỡ cái địa danh sinh ra nó. Anh Chim Yến bênh vực nó, chắc bởi có lẽ đó là trang thơ của anh mà cũng có lẽ anh đã hiểu ý kiến của nó. Sau mấy bữa chẳng thay đổi được điều gì, hai anh em nó chẳng hẹn mà nên...đành khăn gói kick chuột rời khỏi trang web đó mà chẳng thèm tạ từ một câu. Từ đó trở đi nó dị ứng với những trang web độc quyền kiểu đó, con bé nhận thấy chẳng có một trang web nào như trang HNSC của tụi nó, thân thiện hòa nhã và vui vẻ. Rồi từ bữa đó thỉnh thoảng  nó qua lại thăm viếng anh Chim Yến tại trang nhà anh mới xây nhưng nơi đó mọi người cũng không ưa kẻ đến từ Thủ đô Hà nội và thêm lần nữa nó nói lời từ biệt không tham gia các trang web mang tính phân biệt chủng tộc như vậy nữa. Thi thoảng chat thăm hỏi anh Chim Yến, cho đến một hôm anh giới thiệu nó đến trang vnthuquan. "Quá tang ba bận", lần này nó dò xét hơn, thôi đành tạm ghi nơi mình sống là Vùng trời bình yên , ý muốn nói con bé chỉ muốn bình yên thôi, không ganh đua gì đâu nhé, Vùng trời bình yên là nơi nó đang sống, thật tự do , vẫy vùng trong khoảng trời của mình. Thỏai mái tự do trong nichname NTT, con bé cảm nhận vnthuquan thân quen ,hòa nhã vui vẻ, nó hứng thú dựng Mai Hoa sơn trang như một điều chắc chắn : Có an cư mới lạc nghiệp... nó mong rằng xây dựng được vùng trời bình yên ở nơi đây.. 
Cứ thế vẫy vùng trong vùng trời bình yên thôi cho đến một hôm nó bắt gặp một giọng nói là lạ gọi đến số điện thoại của nó và làm thay đổi tất cả suy nghĩ và niềm đam mê của con bé. Giọng nói lạ đó đã cho con bé những bất ngờ đáng kể, cho nó thêm niềm tin mà ngay lúc bấy giờ tinh thần nó suy sụp đến nỗi phải thốt lên :
 
"Hãy cho em một điểm tựa, em sắp ngã mất rồi..."[&amp;o][&amp;o][&amp;o][&amp;o]
 
Một điểm tựa tinh thần lúc đó cần hơn cả chính là một bờ vai ...điểm tựa đó cho nó cảm hứng đam mê để tiếp tục viết những gì nó suy nghĩ và trải lòng. Hơn thế nữa, có lẽ anh Chim Yến là người bạn ảo đầu tiên muốn tìm hiểu về con bé...anh Chim Yến khiến con bé thực sự tò mò và ngạc nhiên với câu hỏi của anh dành cho nó :
- Em có quen ai là TMT và HNT không?
- Dạ không..à mà hình như là có [;)], nhưng chuyện gì vậy anh? nó ngơ ngác hỏi [8|]
- HNT  là vợ của TMT, HNT vừa mới sinh em bé và đang ở nhà ngoại....còn TMT là chủ thuê bao của số điện thoại em đang dùng[8D]
Vẻ ngạc nhiên của nó lộ rõ bằng những câu hỏi dồn dập để tìm xem tại sao anh biết thông tin đó, nó muốn biết cách anh tìm nó thế nào để nó học cách đó rồi tìm lại thông tin của anh. Con bé đúng là thật thà khi tin rằng anh vào trang mobile tìm thông tin khách hàng... Trời ơi , nếu hãng moblie tạo điều kiện cho khách hàng làm vậy thì hẳn có  vô số đơn kiện họ vì sự vi phạm thông tin riêng tư khách hàng rồi[:D] Nó ngu ngơ đến ngốc nghếch và bị cuốn hút vào những điều anh nói mà không suy xét nghi ngờ gì cả , chứ bình thường ai nói với nó đại loại kiểu đó thì chắc nó đã có hàng ngàn câu hỏi lật lại rồi chỉ vì anh nói ra tên 1 người nó quen nên nó cứng họng luôn, và con bé tin rằng anh biết bằng cách nào đó mà anh tìm ra được những thông tin về nó, càng làm nó hứng thú hỏi dò :
- Nói cho em nghe anh tìm ra số điện thọai của em như thế nào?
- Thông tin của em public nhiều quá nên tìm em dễ còn hơn ăn gỏi...[:)][:)] Trước tiên anh search google ra số điện thoại của em sau đó hỏi tổng đài 1080 ra địa chỉ thuê bao. Rồi từ địa chỉ thuê bao tra danh bạ ra số điện thoại nhà riêng [:D][:D]- Anh Chim Yến cứ thao thao kể cho nó nghe thành tích của anh í
- Rồi sao nữa , kể tiếp em nghe - Nó sốt sắng muốn nghe hết những chu trình anh kiếm nó thế nào
- Rồi điện thoại đến số đó chứ sao - Anh chọc tức nó
- Thì em biết anh sẽ điện thoại nhưng em muốn hỏi làm sao mà anh biết TNT có vợ và có em bé nữa [8|] lại còn đang ở bên ngoại nữa nè, đó mới là điều đáng hỏi
Anh càng dửng dưng nó càng sốt sắng, lẩm bẩm không biết người ta biết gì về mình chưa nhỉ, với ngần ấy thông tin cũng chẳng tìm ra nó, bởi anh bạn TMT của nó kia cùng gia đình anh ấy đâu có biết nhiều về con bé. Nó chắc cú anh chả biết gì nhiều ngòai những thông tin riêng tư về anh bạn TMT của nó, nhưng điều nó muốn biết đó là học cách lấy thông tin của người khác như thế nào từ anh Chim Yến ...
- Ờ thì may mắn cho anh khi gọi điện hỏi gặp TMT thì gặp bố của anh ấy, bằng ngôn ngữ của "dân buôn lậu "anh nhanh chóng dễ dàng moi thông tin từ cụ [:D][:D]
- Nhưng sao anh lại có đầy đủ thông tin về cô vợ của TMT?
- Tại cụ khai ra mà, anh còn có cả số điện thoại của bố mẹ đẻ của vợ anh bạn em đó.. em cần không?? [:D][:D] anh khoe như một chiến tích [:)]
- Dạ không [8D] nhưng em phục anh đấy. Hơn tuần qua em theo cách của anh mà tìm hòai thông tin về 1 số điện thoại mà không được gì - Con bé ấm ức nói [&amp;o]
- Thế số đó là số nào đưa anh tìm giúp - anh gợi ý
Con bé như mở cờ trong bụng, chỉ chờ có thế nó đưa vội cho anh số điện thoại của anh [:D][:D]. Nhưng quả thật như Hoangau nói, anh Chim Yến đúng là cao thủ trong việc giữ thông tin, anh í toàn hun khói tung hỏa mù khiến con bé không biết phải tin ai và tin những gì anh ấy nói là thật.
- Sao em không vào vnthuquan chơi, bên này vui lắm- anh hồ hởi khoe - Anh đang điều tra một vụ, quan trọng lắm [8D]
- Anh điều tra ai?- nó hỏi - Anh là công an hả? Mà nghi lắm cơ, cái vụ anh tìm ra em thì chắc anh phải có "nghề" đó nha[8|]
- Anh đang điều tra cô Hoangau, cô này cũng dân Hà nội - Anh khoe
- Anh điều tra cô ấy làm chi vậy? Nó có chút thắc mắc vì lúc đó nó đâu biết Hoangau là cô nào? mới lại, nó nghĩ thầm : Cô Hoangau và cô nguoitoithuong cũng " chẳng liên quan điều gì đến nhau cả "-
- Cô ấy là bạn thơ í mà, anh đang tìm tri kỷ thôi , em xem qua cái này thì biết - anh giải thích
Nói rồi anh gửi cho nó cả một đường link của trang nhà cô Ngâu, sau một hồi đọc miên man con bé dò hỏi anh :
- Anh muốn tìm hiểu gì về cô ấy vậy?
- thì mún xem..cô ấy có chồng chưa - anh thản nhiên nói
- Chỉ xem thôi sao? con bé cười ngặt nghẽo : Mắc công chi điều tra, cứ chatroom rồi hỏi thẳng cô ấy, còn nhớ vụ hỏi nickYH của em khi lần đầu anh gặp không?
Con bé bày cách cho anh tìm hiểu cô Hoangau, cứ thật thà như vậy đấy nhưng nó không ngờ rằng anh biết về cô ấy nhiều lắm mà thi thỏang anh chia sẻ cho nó chút xíu. Chính vì những chia sẻ của anh nên nó càng hiểu cô Hoangau này nhiều hơn, mỗi ngày anh ngấm ngầm cho nó chút xíu thơ Hoangau vào đầu, và đầu độc nó bằng ngôn ngữ vnthưquan cho đến một ngày nó can đảm xuất hiện với nick nguoitoithuong và để đến bây giờ nó thức cả một đêm viết về những kỷ niệm của nó và anh Chim yến. Nó không dám chắc nó hiểu anh ấy thật nhiều nhưng nó dám chắc anh Chim yến là một người bạn thơ, tri kỷ rất tuyệt vời mà giờ đây anh đã đứng vào danh sách trang trọng trong list friend của nó rồi đấy. Điều đó cũng thay nó trả lời câu hỏi của  tỷ Ngâu trong lần trước tỷ hạ cố đến MHST và để lại câu thắc mắc sau nè : Bật mí với NTT một thông tin nha: cái "biết đâu" í, nó xảy ra rồi đấy. NTT đã bị huynh í tung hoả mù rồi đấy, trúng kế rồi đấy ! [:D] Thế đã thiệt hại gì chưa? Giờ thì NTT có thể trả lời tỷ rồi đó, thiệt hại nhiều lắm nè, huynh í ác lắm nè, tòan hun khói tung hỏa mù thôi nè, Con bé  thiệt hại nặng nề  nữa là đằng  khác... Vụ thiệt hại lớn nhất kể từ khi nghe anh Chim Yến tung hỏa mù ,con bé cứ thật thà tin thôi.
Con bé ngang bướng là vậy nhưng thật thà và cởi mở hay giúp đỡ mọi người nhiều lắm. Phàm ai là bạn của con bé mà cần nó giúp là nó chẳng nề hà chi đâu. Bữa đó nó vừa mới rời công việc xong để thư thái nghỉ trưa thì nó nhận được tin nhắn trợ giúp của anh Chim yến.
- Em à, em rảnh thì search google tìm cho anh nơi bán hạt giống nhé - anh chim yến nhờ vả
Oạch... hạt giống... chơi bời, nhờ vả gì mà ác dữ... Con bé chuyên ngành về " cô sờ me tic " (cosmetic ) vậy mà anh muốn nó tìm hạt giống... cái vụ này là lạc chuồng rồi nha. Giả như anh nói muốn tìm hiểu kem dưỡng da nào hiệu quả, hay chống nắng , chống nhăn, lão hóa hay tàn nhang thì ok, chỉ sau 1phút anh có ngay địa chỉ và thông tin về vụ đó.. chứ đằng này hạt giống..từ bé đến giờ nó còn chưa được nhìn thấy một hạt giống nào.. nữa là.. Muốn từ chối lắm nhưng lại thôi vì nghĩ chắc anh Chim Yến bận lắm mà chắc anh í cần lắm mới nhờ vả thế chứ rảnh thì đã không, nó ngây ngô vậy đó, thôi thì đành search vậy.. cứ tưởng dễ ai dè khó ra phết vì nó chưa thực sự hiểu điều anh í muốn là gì? Và tại sao cái hạt giống bé xíu ấy lại quan trọng với anh? Sau một hồi kiếm tìm nó đưa cho anh một số web nó đọc lướt qua nhưng anh chẳng ưng cái nào... Gần... sắp...chuẩn bị.... NẢN... thì anh lại cho nó thêm thông tin bổ ích về hạt giống đó... vậy là nó lại ngồi nghiền ngẫm.. nó cứ nghiền ngẫm như vậy... lúc đầu là cưỡi ngựa xem hoa, sau dần tìm hiểu ngày càng sâu hơn nó bắt đầu thấy hay... Nhưng vẫn chỉ dừng ở mức độ hay thôi vì nó chưa biết ý tưởng của anh là gì ?
Anh có một cái biệt tài là biết cách thu hút nó vào một việc nào đó, cách anh cứ tung hỏa mù lên rồi đánh vào điểm tò mò của nó, dẫn nó dần đến niềm đam mê. Anh nói : Em thuộc dạng nếu không nắm rõ tình hình thì không tham gia [:)]
HỜ Hờ...Có vẻ đúng vậy đó vì khi anh thấy nó hỏi quá nhiều về cái hạt giống anh muốn nó tìm. Con bé cứ ngây ngô nghĩ rằng anh có ít thông tin về loại hạt giống này và anh cần nó tìm hỉêu thật kỹ. Nhưng kỳ thực anh có tất cả rồi, thông tin , phươngán, chiến lược....
Nó chẳng biết gì cả cứ thật thà nhồi nhét mớ kiến thức đó vào đầu chỉ vì anh í nói anh í muốn vậy khi nó hỏi : anh có chắc anh cần em đọc và nghiên cứu dự án trồng hạt giống đó?  Câu " sure " của anh đã điều khiển tay nó cứ lướt chuột search và mắt thì dán chặt vào màn hình đọc và tìm hiểu , đầu óc nó chỉ có tồn tại cái tên hạt giống mà anh đưa và anh í cho nó ngấm dần dự án của anh. Nó bắt đầu thích nghiên cứu về loại cây , và sản phẩm sạch sinh học rất có ích này. Anh đầu độc nó như vậy đó và nó ngoan ngoãn mắc bẫy một cách đơn giản. Chắc gìơ thì tỷ Ngâu của nó cũng hiểu điều nó thiệt hại nặng nề mà nó phải chịu rùi nhỉ[:D][:D] đó là cái từ BIO đấy tỷ ơi!
Hiện gìơ các sản phẩm sinh học vẫn chưa được phổ biến rộng rãi vì còn đanng trong quá trình nghiên cứu, nhưng dù vậy mọi người đã dần hiểu phần nào tính tích cực mà các sản phẩm BIO mang lại. Cũng là một điều bất ngờ hơn đến với nó chính là việc nghiên cứu sản phẩm BIO của anh mà nó có thêm ý tưởng nhập loại hàng cosmetic cao cấp sản xuất bằng công nghệ sinh học không có tác động phụ, rất tốt cho người tiêu dùng và môi trường. Chỉ ba, bốn năm nữa thôi cái từ BIO sẽ không còn xa lạ với mọi người nữa và người ta sẽ tích cực dùng sản phẩm BIO thay thế sản phẩm hóa chất hơn bây gìơ như xăng dầu, mỹ phẩm,...v v  và Bio sẽ lên ngôi đấy, anh nhỉ..
 
còn tiếp phần II : nói xâu xấu
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=375063
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: nguoitoithuong

 
Lyenson
( Một đời lỡ dở - nặng nợ non sông - góp chút tấm lòng - chấn hưng văn hóa )
 



NTT à, slogan quá hay !


Trích đoạn: nguoitoithuong


- Anh muốn tìm hiểu gì về cô ấy vậy?
- thì mún xem..cô ấy có chồng chưa.



Ntt cứ nói với anh chim yến là "cô ấy có chồng gòy !"

[:D][:D][:D]


Nhà trẻ http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=353773
Chat room http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=345893
Phòng khám Răng-Hàm-Lưỡi http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: hoangau

Trích đoạn: nguoitoithuong

 
Lyenson
( Một đời lỡ dở - nặng nợ non sông - góp chút tấm lòng - chấn hưng văn hóa )
 



NTT à, slogan quá hay !


Trích đoạn: nguoitoithuong


- Anh muốn tìm hiểu gì về cô ấy vậy?
- thì mún xem..cô ấy có chồng chưa.



Ntt cứ nói với anh chim yến là "cô ấy có chồng gòy !"

[:D][:D][:D]



 
NTT xin chào tỷ Hoangau , có duyên quá tỷ ơi, gặp được tỷ nơi này, vào giờ này hẳn là một hân hạnh lớn cho muội rùi, cái vụ anh Chim Yến còn hồi II đó nha tỷ , muội chưa viết vì còn mải sưu tập thông tin để viết cho nó chân thực vì anh í mún thía tỷ à. Cái sologan đó muội cũng thích lắm chính vì thế nên muội mới chọn anh Chim yến là bạn từ hồi xưa đó chứ [8D][8D] đâu phải tự dưng mừ mún quen là quen được đâu tỷ há..cái vụ kia thì có lẽ anh Chim yến bít rùi tỷ à [;)][;)] Thui chúc tỷ ngủ ngon nha. Good AM tỷ nha[:D][:D][:D]
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=375063
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-01 20:53:23nguoitoithuong>
Cho em một ngày, một ngày thôi...!
 
 
- Sáng tác: Dương Thụ -
 
Cho em một ngày, một ngày thôi
Một ngày không khắc khoải chờ đợi
Một ngày không mưa rơi, mưa rơi buồn tủi
Một ngày không tê tái heo may
Cho em một ngày, một ngày thôi
Một ngày không có đêm vời vợi
Một ngày đôi chân, đôi chân không mệt mỏi
Đường về không có lá thu rơi
Là một ngày anh đến không trễ hẹn cùng em
Một nụ hôn say đắm sau những lời đầu tiên
Ngày mùa đông ấm áp trong vòng tay anh nồng nàn
Một ngày cho em, cho em một ngày dịu dàng
Là một ngày anh đến như ước nguyện của em
Ngày trời xanh trong vắt như tiếng cười của anh
Ngày mùa đông ấm áp trong vòng tay anh nồng nàn
Một ngày cho em, cho em một ngày dịu dàng...!
 

Đêm, thời gian đang lắng chìm dần vào không gian yên tĩnh, một mình con bé ngồi thả hồn theo tiếng hát và dòng nhạc buồn của Thanh Lam càng khiến lòng khắc khỏai, buồn bã và mệt mỏi. Buồn cười thật, dạo này con bé lại thích nghe nhạc ban đêm, mấy bữa bận rộn không có thời gian vào Net cứ về đến nhà là ngủ thôi.. mệt muốn chết.. Công việc thật nhiều, nhân viên mới thì vừa tuyển xong nhưng new quá, chẳng biết làm cái gì cả, cái gì cũng phải chờ đến sự chỉ đạo của con bé... nó thì chẳng muốn làm "chỉ đạo Khắc Huề"  tẹo nào nhưng nó không làm thì ai làm bây gìơ, sếp nó cũng bận nhiều việc lại không có mặt tại phòng bao gìơ cả, vì thế giao cả cho nó việc quản lý nhân viên, quản lý kho hàng, quản lý tòan bộ phòng luôn...cuối tuần chỉ việc báo cáo lại với sếp thôi... Nhiều lúc con bé chẳng biết phải làm gì nữa vì có quá nhiều việc để làm... không biết nên làm gì trước nên làm gì sau vì việc gì cũng gấp, cũng rất urgent... Giá mà nó xẻ được người ra nhỉ, thì khi đó nó sẽ xẻ làm ba..nhưng tiếc thay nó chỉ vẫn là nó , vẫn một thân một mình chứ không phải ba đầu sáu tay nên cứ tặc lưỡi tiếp tục làm thôi...
Bốn ngày trời không mạng, không nét, tòan phải lao động chân tay...bởi văn phòng của tụi nó chuyển địa điểm, cứ tưởng là sếp thuê trọn gói thì sẽ không phải làm gì, sẽ rảnh rang.. ai ngờ còn bận hơn... Văn phòng mới phải được setup lại cho hoành tráng từ bàn ghế , tủ kệ, mọi thứ đều mới cả, sếp giao nhiệm vụ setup văn phòng cho nó, vừa vui nhưng cũng mệt lả đi chứ, may mà còn có 2 nhân viên sai vặt nên cũng đỡ hơn. Ba đứa tụi nó hì hục lau dọn, trang trí, set up một văn phòng theo ý nó, nó chọn một chỗ ngồi đẹp nhất gần cửa sổ , phòng nó chọn cũng có một cái ban công khá đẹp.. nó tính sẽ trồng hoa ngoài đó..có thể là mấy giò phong lan, hay cũng có thể là một cây mai trắng nhỏ bé mong manh để nơi cửa sổ nhỉ...cũng có thể là một cây mai chiếu thủy chẳng hạn cây này cũng khó tìm lắm nha bởi nó mới chỉ nhìn thấy loài hoa đó trong ảnh thôi... mai trắng có vẻ đẹp giản dị và mong manh, mai vàng thì mạnh mẽ tràn đầy sức sống, sôi nổi và tràn đầy nhiệt huyết, nó cũng thích lắm. Tết vừa rồi con bé được chị Linh yêu hứa tặng một cây nhưng rồi.. bất đắc dĩ con bé phải cho chị yêu nợ cây mai vàng kiêu hãnh sang năm sau...Nhận công việc mới, văn phòng mới và nhân viên mới con bé vừa vui và cũng vừa mệt... Đại tỷ yêu dấu của nó biết chuyện liền gửi quà ra động viên an ủi con bé. Hôm nay con bé vui mừng nhận quà mà không thốt lên lời.. Đại tỷ của nó lúc nào cũng chu đáo như vậy đó.. con bé hứa sẽ cố gắng thiệt nhiều để có thể nó đạt được mong ước của chị dành cho nó... Con bé cứ mơ màng thả hồn theo mơ ước mãi đến khi sếp call cho nó, nó mới trở về hiện tại . Sếp cần nó giúp đỡ một việc quan trọng vào ngày mai...Ngày mai nó được sếp chọn đi mở hàng, khai trương một ngân hàng của sếp, nó lại vào vai khách hàng đến tặng hoa và gửi vào đó 2,4tỷ VNĐ để lấy hên... Cũng buồn cười thật..lấy hên chi bằng mấy việc đó, sếp nó thiệt tình là mê tín...lại chỉ thích nó đi thôi vì nó hợp tuổi với cái ngân hàng kia và hợp với sếp nữa.. Vậy đó, mai lại là một ngày vô cùng bận rộn trong những chuỗi ngày vô cùng bận rộn tiếp theo của con bé. Nhiều lúc nó nghĩ chẳng hiểu sao nó cứ phải gồng mình như một cỗ máy để làm gì? để kiếm sống mưu sinh? để tồn tại? hay chỉ là một thú vui công việc? Nó không biết !.. chỉ biết nó cứ làm không ngừng nghỉ..thậm chí làm cả chủ nhật.. mục đích của nó nhiều khi bị xáo trộn? nó vốn dĩ là một đứa sống nguyên tắc... nhưng chính những cái nguyên tắc kia suýt bóp nó nghẹt thở..bởi vậy đôi lúc nó cứ  như đoàn tàu muốn chạy lệch khỏi đường ray...mặc kệ mọi thứ ra sao thì ra... Sống nguyên tắc theo bản năng là vậy mà, chỉ vì con bé muốn được yêu thương hờn ghét và muốn được thốt lên như vầy đấy : Cho em một ngày một ngày thôi....!
Phải chi anh cho em một ngày để em được là chính em, một ngày em có thể nghe giọng anh gọi đến, một ngày em được người em yêu thương quan tâm nâng niu , một ngày để em cảm thấy mình nhỏ bé bên anh... một ngày thôi, để em thấy anh cần em thế nào? một ngày để em có thể cùng anh chìm trong men rượu, và say trong men tình... Một ngày thôi, điều đó có quá lớn lao không anh?
Đêm càng về khuya,tiếng côn trùng nghe sao da diết đến thế .. Con bé cứ ngồi đây cảm nhận Hà nội đang dần chuyển mình vào đông bắt đầu từ những cơn gió se se lành lành đầu mùa ...có thể là ngày mai hay ngày mốt Hà nội sẽ bị nhấn chìm trong cái lạnh mùa đông và khi đó con bé sẽ phải đương đầu với những cái rét giá buốt mà nó không hề muốn chào đón, bởi nó rất sợ... nó sợ mùa đông , nó sợ những đêm đông lạnh buốt không gì có thể cưỡng lại được,.. nó sợ lắm, nó sợ những gì nó đã trải qua... Mùa đông ơi, xin đừng đến..!
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=375063
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-02 12:21:03lyenson>
Trích đoạn: nguoitoithuong

.........
Phải chi anh cho em một ngày để em được là chính em, một ngày em có thể nghe giọng anh gọi đến, một ngày em được người em yêu thương quan tâm nâng niu , một ngày để em cảm thấy mình nhỏ bé bên anh... một ngày thôi, để em thấy anh cần em thế nào? một ngày để em có thể cùng anh chìm trong men rượu, và say trong men tình... Một ngày thôi, điều đó có quá lớn lao không anh?
.......

Đọc những dòng này của người tôi thương, lòng ta bồi hồi và nghe
Tâm hồn xao động...
http://mp3.baamboo.com/Mp3/default/1/1/mp3/VMOibSBI4buTbiBYYW8gxJDhu5luZw==/nhac-music-mp3--Tam-Hon-Xao-Dong.html
Nhạc Hoa
Lời Việt: Chu Minh Ký

Đời anh như con thuyền
trôi giữa dòng sông mênh mông lãng du
Cơn gió êm ru tháng năm lòng hoang vắng

Rồi hôm nay không là mơ,
vòng tay em ru anh làm thơ
Biết mong chờ,
anh biết bay giờ anh đã yêu

Thuyền anh trôi trên sông tình em,
em đã cho anh giây phút xao động
Người ơi cho anh được yêu,
cho anh được có em
Người yêu ơi anh như người say,
em có hay em là bến neo dừng
Người yêu ơi xin em đừng đi,
xin em đừng hững hờ

Chờ em trên con đường xa
bóng hình em như muôn sắc hoa
Trong nắng mai ta sánh vai cùng nhau đến chân trời yêu

Đời anh như con thuyền
trôi giữa dòng sông mênh mông lãng du
Có gió êm ru tháng năm lòng hoang vắng

Rồi hôm nay không là mơ,
vòng tay em ru anh làm thơ
Biết mong chờ,
anh biết bây giờ anh đã yêu

Thuyền anh trôi trên sông tình em,
em đã cho anh giây phút xao động
Người ơi cho anh được yêu cho anh được có em
Người yêu ơi anh như người say,
em có hay em là bến neo dừng
Người ơi xin em đừng đi,
xin em đừng hững hờ
Ôi tình yêu!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-04 16:28:27hoangau>
Trích đoạn: nguoitoithuong

...

Phải chi anh cho em một ngày để em được là chính em, một ngày em có thể nghe giọng anh gọi đến, một ngày em được người em yêu thương quan tâm nâng niu , một ngày để em cảm thấy mình nhỏ bé bên anh... một ngày thôi, để em thấy anh cần em thế nào? một ngày để em có thể cùng anh chìm trong men rượu, và say trong men tình... Một ngày thôi, điều đó có quá lớn lao không anh?
Đêm càng về khuya,tiếng côn trùng nghe sao da diết đến thế .. Con bé cứ ngồi đây cảm nhận Hà nội đang dần chuyển mình vào đông bắt đầu từ những cơn gió se se lành lành đầu mùa ...có thể là ngày mai hay ngày mốt Hà nội sẽ bị nhấn chìm trong cái lạnh mùa đông và khi đó con bé sẽ phải đương đầu với những cái rét giá buốt mà nó không hề muốn chào đón, bởi nó rất sợ... nó sợ mùa đông , nó sợ những đêm đông lạnh buốt không gì có thể cưỡng lại được,.. nó sợ lắm, nó sợ những gì nó đã trải qua... Mùa đông ơi, xin đừng đến..!


NTT à, có thể, ngay ngày mai, em sẽ có được một ngày như em mong ước. Nhưng, ngày hôm sau thì sẽ ra sao ?
Chị đã từng có không chỉ một ngày, mà nhiều ngày như thế. Chị đã nghĩ rằng, từ đó về sau mình sẽ chỉ có những mùa ấm áp, sẽ được che chở nâng niu. Nhưng, đến bây giờ thì chị đã quen thôi không chờ đợi niềm vui, chờ đợi sự chở che từ người chị đã từng yêu thương nhất. Những tháng ngày vật vã đã qua đi. Cuộc sống đã giúp chị hiểu hết những xót xa của hai từ “dị mộng”. Em có nhớ những câu thơ của Lưu Quang Vũ không ?
 
Anh biết tình yêu không phải vô biên
Như tia nắng chúng mình không sống mãi
Như câu thơ chắc gì ai đọc lại
Ai biết ngày mai sẽ có những gì
(Và anh tồn tại – LQV)
 
Đôi điều chia sẻ cùng em. Chị mong em luôn tìm được trong Vùng trời bình yên của mình những mùa ấm áp !
 
 
CUỐI MÙA
 
Thu sắp qua rồi, anh biết không anh  !
Em đã nghe hơi sương ùa xuống phố.
Cái lạnh se lòng đã vịn khung cửa sổ.
Chới với trên cây chùm hoa sữa cuối cùng.
 
Thu sắp qua rồi, anh có biết không  ?
Hanh hao gió, nụ cười em nứt nẻ.
Mùa hạ đã xa. Nồng nàn thời son trẻ
Mình dành dụm cho nhau được những gì ?
 
Em đã chờ anh nhen nhóm lại đam mê.
Ứa máu bàn tay em níu vào kỷ niệm.
Từng giọt hồng rơi
                             rơi
                                  giọt lên mũi kiếm
Cay nghiệt, vô tình, anh khía nát lòng em.
 
Thu sắp qua rồi. Mưa gió lạnh thêm.
Em đã gắng choàng cho mình chiếc áo.
Em chỉ lo, lúc đi qua mùa bão
Nắng vườn yêu không ấm nổi tim mình.
 
Mùa đông đến rồi, đến sớm phải không anh ?
Em nhận vòng tay anh, mà xót xa ứa lệ
Giá anh đừng làm em nguội lạnh đi nhiều thế .…
 
Có cháy lại được không một đám tro tàn !!!
(2007)
 

Nhà trẻ http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=353773
Chat room http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=345893
Phòng khám Răng-Hàm-Lưỡi http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx
Đăng nhập để trả lời
0
Đêm càng về khuya,tiếng côn trùng nghe sao da diết đến thế .. Con bé cứ ngồi đây cảm nhận Hà nội đang dần chuyển mình vào đông bắt đầu từ những cơn gió se se lành lành đầu mùa ...có thể là ngày mai hay ngày mốt Hà nội sẽ bị nhấn chìm trong cái lạnh mùa đông và khi đó con bé sẽ phải đương đầu với những cái rét giá buốt mà nó không hề muốn chào đón, bởi nó rất sợ... nó sợ mùa đông , nó sợ những đêm đông lạnh buốt không gì có thể cưỡng lại được,.. nó sợ lắm, nó sợ những gì nó đã trải qua... Mùa đông ơi, xin đừng đến..!

 
Đã lâu rồi một thói quen mà hàng năm nay anh vẫn thường làm đó là cứ mỗi tối vào net để đọc thơ của em và bạn hữu ! Giờ không còn được như vậy nữa bé iu của anh à ,mọi sự đã bị xáo trộn kể từ khi công việc làm ăn chuyển sang một lĩnh vực mới , thời hoàng kim đã lùi lại sau lưng và con đường mới đầy gian nan trắc trở.
Nói về đêm , nói về mùa đông lạnh giá ! Thật đáng sợ phải không em , vòng quay của bốn mùa làm sao cưỡng lại được.
" Một trang thơ chở đầy nắng vàng rực rỡ có đủ làm lòng em ấm lại giữa cái rét mùa đông " ? Hỡi muội iu .
 
Tưởng rằng sẽ quên mùa đông giá lạnh
Quên những đêm dài lạnh lẽo mình em
Đêm cô đơn ngắm trăng buông ngoài thềm
Cùng đêm trắng với cơn đau cào cấu...!
 
 
"Mảnh mây hồng yên nghỉ
Tựa mình trên vách đá cao nghiêm "
Đăng nhập để trả lời
0
Hơn 10 ngày nay không thấy em viết gì! Thật là xót xa trong dạ...
Người tôi thương cứ viết tất cả thói xấu của anh nha! Nhưng nhớ rằng, thói xấu lớn nhất của anh là: luôn nhớ đến em.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-14 11:21:19nguoitoithuong>
Trích đoạn: lyenson

Hơn 10 ngày nay không thấy em viết gì! Thật là xót xa trong dạ...
Người tôi thương cứ viết tất cả thói xấu của anh nha! Nhưng nhớ rằng, thói xấu lớn nhất của anh là: luôn nhớ đến em.


Anh luôn nhớ đến em
Xạo....nhưng nghe vẫn thèm
Có phải không anh nhỉ?
Hay chỉ nhớ môi mềm..!

Tỷ Ngâu vừa mới nhắc
Để cho em chết thèm
Vụ việc lâu rồi ấy
Môi mềm....gãy răng em [:D]

Tỷ ấy sẽ tỵ em
Đọc rồi anh nhớ nghen
Đừng nhắc chi thương nhớ
Không khéo tỷ chết... thèm
 
Cám ơn Chim Yến nghen 
Tỷ Ngâu vẫn thường khen
Sao không gặp anh sớm
Chắc giờ...hổng chết .... thèm !
 
Vui vì có anh em
Ngày nào cũng vào xem
Đi xa hoài vẫn nhớ
Mai Hoa luôn sáng đèn..!
 
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=375063
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-14 09:06:44nguoitoithuong>
Thu tàn..!

Trông chiếc lá vàng rơi
Ngỡ mùa thu đang tới
Nhìn cơn mưa bối rối
Trốn nắng vàng hồng tươi 

Em cần lắm nụ cười
Như  lời người an ủi
Khi em buồn, em tủi 
Nép mình một bờ vai 

Xưa .....
Nhớ tiếng nói của ai 
Trong mỗi sớm ban mai 
Từng lời sao dịu ngọt 
Như rót mật vào tai  

Nay...
Cuộc sống đầy hối hả
Chuyển mình thu vội qua
Em không là em nữa
Mất cảm xúc mặn mà

Đâu phải là gỗ đá
Trong bão táp mưa sa
Em chỉ là cô bé
Đứng bên lề thu qua...!
-14.10.2008-
 
 
 

P/s : cám ơn tất cả anh chị em đã ghé qua Mai Hoa sơn trang của ngườitoithuong ... cũng như những tình cảm của anh chị em dành cho NTT, NTT thật cảm động và hết sức trân trọng... 
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=375063
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-18 22:49:17nguoitoithuong>
Quyền được sống !
 
 
Từ khi chuyển sang phòng làm việc mới, công việc của con bé nhiều hơn hẳn, quỹ thời gian dự phòng cho những việc vui chơi nhậu nhẹt đã dần bị lấn chiếm. Hai tuần gần đây nó không thể về nhà sớm hơn 8h 30 tối, lúc nào cũng trong tình trạng thiếu và thèm ngủ kinh khủng. Nó không có nhiều thời gian nữa, nói đúng hơn là phòng của tụi nó không còn nhiều thời gian. Cuộc tổng tiến công của tụi nó ngày một gần hơn mà mọi việc chuẩn bị chưa đâu vào đâu. Nhiều lúc cứ thốt lên giá như một ngày có 36 tiếng thì hay biết mấy...câu nói đó giờ đã thành câu cửa miệng của nó từ khi nào không hay ... đến nỗi sếp phải bật cười và phong danh hiệu "Ms 36 hours" cho nó.Nhiều việc và chỉ luôn nghĩ đến công việc .. khác hẳn ngày xưa, ngày xưa nó cũng nhiều việc lắm nhưng nó không có trách  nhiệm như bây giờ bởi khi đó công việc chỉ được phép theo nó ở công ty thôi, còn khi nó tan sở thì mọi việc bị níu lại không vương vấn nổi trong đầu nó nửa giây nhưng bây giờ khác rồi , công việc theo nó vào cả từng giấc ngủ... chắc xong đợt event này nó sẽ nghỉ phép đi đâu đó để giải tỏa cái mớ hỗn độn đang tồn tại trong bộ nhớ bé nhỏ hãn hĩu của nó.  
Nhận công việc mới đồng nghĩa nhận thêm một bà sếp nữa. Từ trước tới giờ nó chỉ biết và tôn thờ 1 sếp lớn nhất giờ thì thêm một bà sếp bé nhỏ đáng yêu.Hai người hai tính cách khác hẳn nhau, mỗi người hội tụ những đức tính mà nó yêu mến, và mỗi người dạy nó một cách khác nhau nhưng dù thế nào thì cả hai đều thể hiện những việc thiện xuất phát từ tâm khiến nó cảm phục. Việc lớn hay việc nhỏ của hai sếp con bé đều để ý và học hỏi. Rõ ràng thì việc đìều hành kinh doanh và giao tế thì sếp lớn hơn hẳn rồi và con bé được học khá nhiều trong thời gian qua. Sếp lớn điều hành mọi thứ rất thẳng tay...không khoan dung nhân nhượng nói một cách khác tệ hơn là tưởng chừng như rất ác.... mọi thứ cứ đúng lý mà làm ... còn sếp nhỏ thì dùng tình nhiều hơn . Con bé thích cả hai cách, cách hành thiện của sếp lớn cũng vậy : Sếp thương người nhưng không bao giờ sếp trực tiếp dang tay giúp mà bao giờ cũng phải có điều kiện kèm theo. Như một sự đảm bảo lâu dài, nó hiểu rất rõ ý nghĩa của câu : Giúp người khó bằng một cần câu hơn là một con cá , đó dường như là một triết lý mà sếp lớn hay dùng . Còn sếp nhỏ thì ngược lại " cứu người phúc đẳng hà sa" cứ giúp được bao nhiêu là giúp thiệt tình, bỏ tất cả để giúp nếu làm sếp cảm động.
Mấy hôm trước bận túi bụi với hàng hóa nhập về, với hơn container hàng từ Ý chuyển sang qua cảng Hải Phòng, Trong lúc làm việc sếp nhỏ hỏi nó một câu  khiến nó ngỡ ngàng :
- Em đã bao giờ làm việc thiện chưa ?
Đấy, ngỡ ngàng chưa ? nhưng nó phải thú thật ngay là lâu rồi nó chưa làm việc thiện sau cái vụ làm việc thiện ngớ ngẩn nhất mà nó từng tham gia :Quyên góp ủng hộ đồng bào lũ lụt của CLB tụi nó cho Miền Trung gian khó. Từ vụ đó nó nản, không dám làm thiện nữa, bởi nó sợ cái tâm thiện kia của nó bị nhiễm bụi. Cái tổ chức nó và mọi người gây dựng rất tuyệt nhưng vì một con sâu bỏ rầu nồi canh nên cái việc thiện kia của tụi nó chừng như vô nghĩa, vô nghĩa ngay trong tiềm thức lúc đó nó cảm nhận được mặc dù kết quả đã trở về ý nghĩa ban đầu. Kết thúc việc thiện cuối cùng mà nó làm công khai trước ngôn luận, và từ đó nó chả còn tin vào tổ chức cứu đói, viện trợ nào nữa... Nhưng hôm nay câu hỏi của sếp nhỏ khiến nó suy nghĩ, ừ vì cuộc sống hối hả mà nó quên mất có rất nhiều cảnh đời đáng thương và thế giới này còn có rất nhiều , phải đó rất nhiều người tốt....
Nó cứ trò xoe mắt nhìn sếp, nghe sếp kể về trang web sếp đang tham gia, một Hội quán trên web trẻ thơ, nơi thắp sáng những niềm tin của những mảnh đời bất hạnh. Mọi người đóng góp tiền tuy tâm, hội quán sẽ dùng tiền đó chi trả công khai cho những mảnh đời éo le ưu tiên số một là trẻ thơ- thiên thần nhỏ bé. Sếp nó vốn là người nhạy cảm, nó nghe sếp kể về một cô bé con mới 2 tháng tuổi bị gia đình bỏ rơi ngay trong bệnh viện khi biết bé bị bệnh Megacolon  (không có hậu môn) cô bé Hân đó thật thương tâm, nó nghe kể thôi mà cũng trào lên niềm xúc động . Và thế là hôm nay nó và sếp ghé thăm bé Hân ở viện Nhi. Một trang web tuyệt vời làm được một việc tưởng chừng như không thể - kết nối những tấm lòng vàng đến với nhau. Thành viên là các bà mẹ trẻ, với công việc gia đình và cơ quan rất bận rộn nhưng khi cảm nhận nỗi đau của con thơ thì họ lại tranh thủ thời gian đến thăm bé. Cứ lần lượt kéo nhau vào thăm thôi, nào ai biết là ai đâu ngòai biết nhau qua Hội quán, Hội quán tài trợ cho bé tất cả bằng chính tiền của các thành viên hảo tâm, khó khăn nhất là thuê người chăm sóc bé bởi quy định của bệnh viện chỉ cho phép người thân chăm nom, mà khổ thân Gia Hân bé bỏng nào có ai thân thích, gia đình đã bỏ con ngay khi con được sinh ra. Vậy là giải pháp dành cho hội quán và các mẹ là phải thay nhau vào trông con thôi, cứ thế người ở gần thì đến theo giờ, người ở xa thì ngóng tin con trên trang web. Sếp nó cũng vậy ngóng tin trên web và thấy trưa nay không có mẹ nào vào với bé Hân, sếp rủ nó đi cùng.
Vào viện Nhi lúc 1 giờ trưa, hai chị em đi tìm phòng của bé . Nhìn con bé nhỏ xíu mới hai tháng tuổi nhỏ tin tin trong vòng tay sếp mà nó không tưởng. Khi vào tới nơi đã thấy một mẹ ở đó với Gia Hân, mẹ này cũng mới tham gia nên chưa có nick trên diễn đàn, mẹ í cũng có 1 đứa con nhỏ mới 10 tháng tuổi,bà mẹ đó gửi con cho bà ngoại và chui vào đây chăm sóc Gia Hân mấy tiếng buổi chiều.Một nghĩa cử thầm lặng, một tấm lòng hiếm có. Bởi chị đâu có rảnh rang, và cũng không muốn khoe trương nhưng đến bằng tấm lòng nhân hậu, chị trông Gia Hân suốt hơn hai tiếng cho đến khi hai chị em nó đến.
 Sếp bế bé Hân trên tay mà nước mắt, nước mụi cứ giàn dụa, thương lắm cơ khi nhìn con đau quặn từng cơn khi được thay tã, con sinh ra đã không được vuông tròn, một căn bệnh giờ tại khoa tiêu hóa của viện Nhi không còn là hiếm. Nhưng con đáng thương hơn bởi con không người chăm sóc, thiếu tình thương, sống vất vưởng ở viện may nhờ Hội quán đưa tin con mới được nhập viện, được quan tâm và có cơ may sống sót. Nhìn tấm thân bé nhỏ của con co rúm lại khi thay băng, con đã được phẫu thuật hai lần để có được hậu môn nhân tạo, nhưng cơ may thì chưa biết thế nào , nhỏ như cái kẹo, cơn đau hoành hành, cái bụng thì chướng to nhìn mà tội nghiệp. Hai tháng tuổi mà chỉ gần đầy hai kg, cái mồm thì luôn chóp chép đòi ăn, nhưng bệnh của con đâu có được ăn uống gì đâu, chỉ truyền thôi, các mẹ vào bế con mà con cứ dụi đầu tìm nguồn sữa thân thương, tìm hơi ấm của mẹ. Đôi mắt hấp háy tinh nhanh cứ ngơ ngác không biết lạ gì đâu, ai bế cũng được con không kén chọn bởi con thiếu tình thương của mẹ mà , mẹ nào cũng hiểu và trào dâng niềm xót xa. Đôi mắt con hấp háy như muốn đòi sự sống, đòi quyền làm người mà cha mẹ con đã bỏ mặc, mình con chống chọi với cơn đau, những vết tím bầm của kim tiêm chích thuốc tìm ven, hay truyền nước khiến ai thấy cũng phải xót xa.....
Kể cũng lạ, chẳng máu mủ ruột rà gì mà những mẹ vào thăm con mẹ nào cũng khóc, khóc khi thấy con đau, và khóc khi thấy những vết tím bần hay khi thấy miệng con chóp chép đòi ti mà không được. Các mẹ cảm nhận hết những nỗi đau đớn của con, cái bàn tay tin tin, cái miệng xinh xắn nhăn nheo hết cả, ai cũng thương , cũng nựng con, tình thương yêu của các mẹ cảm động đến cả  các cô y tá, hộ lý kể cả bác sỹ cũng phải dè chừng và con được ưu tiên nhiều hơn.
Con bé cố dấu giọt nước mắt nỏng hổi trực trào ra khi nghe một bà mẹ trẻ giường bên kể về bệnh tình của câu bé con mới 15 tháng tuổi. Lúc đầu nó cũng ngạc nhiên vì thái độ thờ ơ, buông xuôi được thốt lên từ miệng của bà mẹ:
- Bác sĩ nói nếu cơ thể cháu không chịu nổi dịch truyền thì bệnh viện trả về
Cậu bé con mới 15 tháng tuổi, mặt mũi khôi ngô và rất lém lỉnh thông minh, nhưng bị một căn bệnh quái ác " Liệt dây thần kinh ruột " có nghĩa đường ruột của bé không hoạt động, mọi thức ăn vào đến ruột không được hoạt động cứ ở im đó và bụng phình chướng lên..Ruột không hoạt động nên bé không được quyền ăn bất cứ thứ gì, bởi có ăn cũng đâu giải quyết được điều gì, ngược lại còn bị ảnh hưởng mà khiến bé ói ra liên tục, nhưng cơn đau hoành hành, cứ bám chặt lấy mẹ, thèm ăn mọi thứ kinh khủng thấy ai ăn gì là đòi nhưng bé không thể ăn được.... bà mẹ trẻ đã cạn kiệt nước mắt vì con, qua lời kể không còn đọng chút xúc động trong khi đó con bé và sếp cứ thế khóc như mưa, sao thương thằng bé con đến vậy, thương nhất ánh mắt nó nhìn đến tội nghiệp, nửa lạ nửa sợ hãi cứ bám chặt lấy mẹ, nó đâu biết bệnh của nó vô phương cứu chữa, người mẹ trẻ không còn biết tin vào điều gì nữa, không còn đủ sức để khóc để nghe những lời an ủi bởi sự chiến đấu với bệnh tật của gia đình cô ta đã quá dài..đã phải đến hồi kết thúc. Cô bé đó trực bật khóc khi con bé vô tình hỏi tuổi của cô ta. Có lẽ do tủi thân mà cô bé trào nước mắt , khóc vì tủi thân số phận mình, khóc vì đứa nhìn ánh mắt ngơ ngác của con và có lẽ cô ta khóc vì sự đồng cảm của những người dưng như nó và sếp...Nhìn thằng bé con mà lòng nó quặn đau, ánh mắt ngơ ngác của cu cậu như đang muốn tìm hiểu tại sao mẹ nó khóc?, tại sao mấy người lạ trước mặt nó cũng khóc.?.. bác sĩ đã chính thức cho phép cu cậu ăn bất cứ thứ gì nó muốn việc đó cũng đồng nghĩa với việc người mẹ trẻ thu gom đồ chuẩn bị rời viện về nhà tự chăm sóc lẫn nhau.. Như một lời tuyên án, con bé không cầm nổi nước mắt nó khóc nức nở cùng sếp, hai chị em nó  cứ ngồi đó mà khóc hết nhìn cậu bé con đoản mệnh rồi nhìn bé Hân. Bé Gia Hân nếu không được chăm sóc kỹ vết mổ không mau lành thì ruột của con cũng sẽ giống vậy mất thôi. Cứ nấn ná ở lại thêm chút nữa rồi cũng đến lúc nó và sếp phải về công ty. Trước khi ra cửa con bé không quên quay lại giường của hai mẹ con cậu bé nhỏ, dúi vào tay bà mẹ cái phong bì nho nhỏ con bé nói trong dòng nước mắt ngân ngấn:
- Em có thể giúp chị mua bất cứ thứ gì cháu muốn ăn... chỉ là tấm lòng nho nhỏ chị dành cho cháu nhận cho chị vui
Người mẹ ngỡ ngàng,  cảm động trước những lời nó nói chan chứa  nước mắt.... Cô ta trẻ quá , trẻ hơn so với cái tuổi 22, quá trẻ để chịu một nỗi đau mất mát nhường vậy...
Nó ra về và tâm trí  nó bị chi phối quá nhiều từ sự việc vừa xảy ra, từ bây giờ có lẽ nó sẽ sống có ích hơn, sẽ hạn chế thôi không buồn vu vơ, với những trò vô bổ bắt bóng đuổi hình. Thời gian của nó sẽ dành vào những việc làm có ích hơn, nó sẽ dang rộng vòng tay với những mảnh đời bất hạnh, nó sẽ là một người mẹ tốt... tốt hơn trước thật nhiều, sống trách nhiệm hơn và thôi kêu ca, ca thán bởi nó biết nó có 1 cuộc sống sung sướng hơn rất nhiều người...
Và quan trọng hơn cả là nó biết rằng dù cuộc sống có bận rộn đến thế nào thì nó sẽ không quên dành tình thương cho những người nó yêu quý.
Nó mong sao Gia Hân của tụi nó đủ sức chiến đấu với bệnh tật, con đủ sức mà, phải không con yêu!
 
-
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=375063
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-06 11:16:29nguoitoithuong>
Busy!

Mấy tuần nay công việc cứ cuốn lấy nó, điều khiển nó và lôi nó vào những mớ bòng bong công việc mà không thể nào tháo gỡ ra được. Nhiều lúc nó cảm thấy cần thời gian biết bao, muốn có đôi phút trôi qua vô vị để cảm nhận sự  yên tĩnh trong tâm hồn để công việc ngừng nghỉ lại ít phút. Bắt đầu một ngày mới luôn là một chuỗi các email công việc chuyển tới hòm thư của nó, nối tiếp đó là danh sách công việc dành cho nhân viên mới, sự vụng về và thiếu kinh nghiệm của 3 nhân viên nam mới không thể giúp ích cho nó mà góp phần tạo thêm công ăn việc làm trong quỹ thời gian làm việc vốn dĩ hạn hẹp của con bé. Sự bận rộn cứ nối tiếp nhau ngày một ngày đốt cháy hết niềm nhiệt huyết đam mê có sẵn của nó từ lúc nào không hay, những lúc mệt mỏi là những lúc nó cảm thấy vô vị nhất. Cứ nhìn thành quả công việc của ba cậu nhân viên mới, nó lại thêm phần chán nản… nó muốn bỏ cuộc ngay tức thì … nhưng bỏ thì ai sẽ làm, nếu chỉ vì khó khăn mà nản thế thì có phải là nó nữa không? và sếp sẽ nghĩ gì về nó… Vốn dĩ trước nay nó chỉ có 1 Sếp duy nhất nhưng từ khi nó chấp nhận lời sếp chuyển sang phòng này thì nó phải theo lệch của  1 sếp bé nữa và là người điều hành chính của phòng nó. Sếp đều hành thì quá bận rộn với công việc cũ của nhãn hàng đã xâm nhập vào VN cách đây hơn 10 năm. Sự phát triển của nhãn hàng đó đang ngày một hoàn thiện thì mối quan hệ của văn phòng đại diện cho nhãn hàng muốn thu về để tự quản lý. Sếp nó bực tức lắm nhưng vẫn nín nhịn dần trao trả lại nhãn hàng đó cho bên đại diện quản lý. Đó là bài học mà các sếp đã biết, tính hai mặt của độc quyền là vậy… và ngậm bồ hòn làm ngọt sếp phải tung ra độc chiêu mới, một sản phẩm mới với tính năng hơn hẳn các sản phẩm trước nay mà công ty vẫn đang phân phối ra thị trường, cũng là sản phẩm làm đẹp thôi nhưng phải hơn hẳn và ưu việt hơn rất nhiều các sản phẩm cũ, một thử thách không nhỏ dành cho phòng của nó là được sếp giao cho việc xây dựng thương hiệu một loại sản phẩm cao cấp mang tính đột phá trong ngành mỹ phẩm. Sự ưu đãi này không hề dễ dàng chút nào mà đó chính là một thử thách khá cao của sếp dành cho phòng nó. Một làn sóng ngầm giữa các phòng với nhau, bởi nguồn khách hàng trên thị trường có hạn và nguồn khách hàng chủ yếu của công ty chính là các salon , các thẩm mỹ viện cao cấp. Việc xây dựng mô hình chuỗi salon bio tiêu chuẩn theo các nước Châu Âu quả là điều khó tưởng tượng, bởi để tìm được một salon đẳng cấp và như ý đồng nghĩa với việc phải có các chính sách phù hợp ưu đãi cho salon đó quy chuẩn theo mô hình đề ra là rất khó, kinh phí hạn hẹp mọi việc làm đều bắt đầu bằng sức người là chủ yếu … hạn hẹp đến cả nhân viên. Đó là lý do mà công việc chiếm hết thời gian rảnh rỗi của nó, khiến nó trở thành một người cứng nhắc trong công việc, suốt ngày nhăn nhó và luôn luôn bận rộn. Mới có hơn hai tuần thôi mà nó đã thành một bà già khó tính với nhân viên mới, lúc nào cũng chỉ muốn nổ tung. Điện thoại khách hàng gọi đến, lịch hẹn đến salon nói chuyện cứ kín mít hết cả tuần... đã thế phòng tụi nó còn có một chương trình dạ tiệc cuối tháng- một sự công bố báo giới, khách hàng về dòng sản phẩm mới này. Chương trình hấp dẫn nhưng rất urgent chỉ có 2 tuần để chuẩn bị tất cả, khách hàng, địa điểm, đặt tiệc, in thiếp , lên chương trình , chọn người mẫu, phát thiệp ... Cả hai tuần làm việc không nghỉ, sự cố gắng của cả phòng bằng mọi cách phải kiếm đủ lượng khách hàng, đủ đơn đặt hàng khiến ai cũng căng như dây đàn... tần xuất làm việc gấp hai ba ngày thường, cái guồng công việc dần được đi vào từng nhân viên, ba anh chàng lính mới của nó đã biết những gì phải làm và nó cũng nhận thấy sự tiến bộ của từng người... Công việc của nó là cầu nối ở giữa sếp và nhân viên, cứ ủng hộ và không tiếc lời động viên từng người cố gắng bằng cách hỗ trợ cùng nhân viên đến trực tiếp các salon, hộ hợ nhân viên qua điện thoại, và hỗ trợ sếp chọn người mẫu và làm người mẫu luôn... Một ngày nó không nhớ nổi nó phải làm những gì công viêc cứ nhiều đến nỗi nó làm theo phản xạ, một lúc làm đôi ba công việc , vừa nghe  điện thoại của khách hàng vừa làm phiếu xuất kho, cứ như thế không khi nào là không làm đôi ba việc một lúc... và bỏ bữa liên tục... sau 2 tuần nó sút cân trông thấy , lúc nào cũng trong tình trang thiếu ngủ.... sếp an ủi nó rằng như thế càng giống siêu mẫu.... cực nhất là cả ngày đi nhiều mỏi chân, mệt mà chẳng được nghỉ vì sếp bắt cả nhóm người mẫu tập kịch bản diễn tập... người nó mệt phờ không thể đi uyển chuyển điệu đà như sếp được, nó muốn nói với sếp :" Em mệt lắm ! em bỏ cuộc.." nhưng nó  không nói thành lời vì nó biết nếu nó nói câu đó thôi thì tất cả mọi người sẽ nản....bởi ai cũng trong tình trạng quá tải....
Mấy buổi diễn tập không được như ý, sếp nó buồn lắm...  Bữa đó nó nói chuyện với sếp bảo sếp của lên kịch bản sẵn và nó tin mọi người sẽ làm đươc, nó hứa với sếp mọi việc sẽ ổn. nó không biết lúc đó nó  thuyết phục ra sao mà sếp nó tin nó lắm.. ít nhất nó không muốn sếp nó nản khi này.. tinh thần quyết định tất cả mà- Nó nghĩ đơn giản vậy đó...
Ngày 28/10/2008
Trước giờ hoàng đạo nó lo lắng không biết mọi thứ sẽ ra sao cả phòng đến công ty rất sớm, chẳng ai  bảo ai cứ tự làm những việc mà mọi người thấy, bàn giao từng người từng công vệc cụ thể... Mọi người sốt sắng gọi điện  cho khách hàng mời lần cuối... Nó hơi lo lắng, mối lo của nó chủ yếu là khách hàng nếu hôm nay không ai đến thì sao nhỉ...!Thành công hay thất bại cũng chỉ ít phút nữa thôi.... Nó hít một hơi dài đi thay đồ và make up... Một cái váy điểm hoa không nổi trội cùng tông màu tím make up khiến nó nhẹ nhàng hơn trong bộ tóc uốn lọn to ngang vai... Hôm nay nó chưa phải diễn nên chỉ vậy thôi..... Nhẹ nhàng và duyên dáng tăng thêm độ tự tin cho nó khi tiếp xúc với khách hàng, đứng tại của lớn chào đón và dẫn khách hàng an tọa vào bàn hội thảo... nó thấy mình tự tin hơn rất nhiều.... Đang bận rộn với khách hàng bỗng dưng điện thoại của nó rung lên:
- Alo!- Nó nhẹ nhàng chuyển vị trí ra sau để nghe điện thoại, một số lạ hoắt nhưng giọng nói thì chẳng lạ tẹo nào [:)]
- Chào em Mai! Anh thay mặt vnthuquan gửi lời chúc em thành công trong buổi hội thảo của mình nghen, có nhận ra anh không nè[;)]
Úi chời cái giọng này dù có thay độ trầm bổng nó cũng nhận ra ngay, vậy là lời chúc này thay cho câu anh không đến được rồi, hơi bùn một chút nhưng nó vẫn vui vì ít ra cũng có người chúc nó thành công, nó mong nó thành công bởi buổi tiệc này là sự thể hiện bao công sức của rất nhiều người, và đặc biệt là nó, chưa có lần nào nó đặt nhiều hy vọng như lần này...!Câu chúc của anh cho nó thêm niềm tin như người bạn luôn đồng hàng bên nó vậy.... Nó cám ơn anh rất nhiều !
Trước đấy mấy ngày con bé đã gửi những lời mời chân trọng đến những người nó yêu quý mong sao họ đến mang thêm chút động viên cho nó hoặc ít ra là cho nó chút xíu tự tin- cái mà nó rất cần khi đó. Khoảng dăm người nó đã mời, có một vài người nó không dám mời chỉ vì nó sợ nhận được lời từ chối của người ta... nên nó đã không mời, đại ca của nó hiểu ý nó và anh đã mời giúp nó...nhưng có lẽ đúng như dự đoán của nó người ta không đến! Uhm thôi vậy, nó chuẩn bị tất cả để là một người khác cơ mà, một người mới, công việc mới... vậy sao còn phải suy nghĩ và buồn về những điều rất cũ.. nó đang cố gắng gieo trồng một mầm sống mới, nảy sinh và đang sống dần trong nó thì những cái suy nghĩ cũ hãy tạm dần cho vào ký ức đi thôi.. , Nó biết vậy cơ mà, tại sao nó cứ phải chịu đựng những cái không đâu, tại sao nó cứ phải đọc và hiểu người khác trong khi đó chẳng ai hiểu nó cả....
Uhm nào thôi bỏ hết ra khỏi đầu đi nhé, nó chuẩn bị bước lên sàn diễn phía trước kia kìa..và sẽ bỏ lại phía sau tâm hồn những khoảng trống tối tăm vô định, tạm biệt nhé những suy nghĩ vu vơ, tạm biệt nhé người tình bóng đêm của em và tạm biệt hình ảnh ngôi sao Mai nhỏ bé... Nó bước lên sàn diễn để tỏa sáng để thành một người mới.... Nó không biết trông nó sẽ thế nào sau vài nhát kéo.... Ngày mai nó sẽ là người khác..rất khác..!
Đang mải mê theo đuổi những ý nghĩ ngơ ngẩn vừa lo sợ vừa vu vơ thì điện thoại của nó lại một lần reo lên : Ah Tỷ Ngâu gọi đến :
- Helo em , đang ở đâu đó em?
- Hế lô chị, dạ em đang ở 59A Lý Thái Tổ , chị rảnh qua với em đi
Thế là ok liền , tỷ ý đến thật hiền dịu , khiến nó bất ngờ, cám ơn tỷ rất nhiều đã đến với nó dù chỉ là ít phút thôi cũng khiến nó thấy rộn ràng vui vui... Khách khứa nhiều nên nó không thể nói chuyện với tỷ nhiều hơn, và chỉ kịp mời tỷ tách trà nói chưa đầy mấy câu nó đã bị kéo đi ngay, tiếc quá là tiếc.... chưa kịp tám với tỷ chuyện gì cũng chưa kịp hỏi chuyện tỷ thì tỷ ý lại phải về.... Cám ơn tỷ thật nhiều tỷ nha đã đến trong ngày trọng đại của em !
 



[/align][/align]
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=375063
Đăng nhập để trả lời
0
Thư tình cho em mùa nước nổi!


Nhỏ cưng của anh !

Thiệt tình là anh rất muốn gửi từ phương Nam xa xôi và ấm áp cho em một chiếc ghe chèo hay chiếc xuồng ba lá . Em sẽ đội nón lá và mặc áo bà ba, khua nhẹ mái dầm trên phố, thỉnh thoảng lườm một thằng chả nào đó chạy tắc ráng băng qua làm chiếc thuyền em tròng trành. Em có thể đi vớt những dải lục bình tím mải miết trôi trên đường Nguyễn Chí Thanh. Nam Bắc sẽ giao hòa trong những ngày mưa lịch sử của thủ đô văn hiến.

Anh đã đặt hàng một cái xuồng như thế, của một tiệm mộc bên dòng Vàm Cỏ Tây. Anh sung sướng nghĩ đến những thằng đại gia lâu nay tán tỉnh em và chở em đi cà phê bằng Lexus, bây giờ ghen tỵ với chiếc xuồng anh gửi. Con Lexus của nó thì đang nổi bồng bềnh trong tầng hầm The Manor, đợi hết những ngày mưa đưa thì ra tiệm giặt mui nệm.

Em của anh sẽ có những ngày thú vị chèo thuyền lên Lý Thường Kiệt mà nhâm nhi cà phê Phố. Buổi sáng, em chèo đến phở Thìn ở Lò Ðúc, rời quán phở, em hãnh diện cặp mạn thuyền vào một tiệm Spa và đưa dây mũi cho nhân viên bảo vệ rồi khỏa đôi chân ngà ngọc của em cho sạch rác . Sau đó bước lên lầu nằm thư giãn trong mùi tinh dầu oải hương.

Anh thương dáng em chèo xuồng đi dự hội nghị . Em nhớ đến sớm để có chỗ buộc thuyền em nhé? Vào những ngày này, em nên để theo trên xuồng một vài cái ruột xe bơm căng. Khi đến thăm nhà bạn trong ngõ nhỏ phố nhỏ, hãy buộc xuồng cần thận rồi bơi phao vào ngõ.

Những ngày này, nếu ở chung cư, em hãy đừng quên luyện tập cho dáng người thon thả. Mỗi chiều hãy mặc bikini xuống sân, anh yêu dáng em vẫy vùng trong làn nước chung cư. Mây trời có xanh và nắng có vàng sau những ngày mưa? Nhưng cẩn thận em nhé, anh không tin là dòng nước ngập ở thủ đô có chất dưỡng da, chỉ tin nó có nhiều vi trùng và xác chuột.

Em hãy thỏa sức với niềm đam mê thể thao cảm giác mạnh, săn bắn chẳng hạn. Anh nghĩ lũ chuột từ cống rãnh sẽ trèo lên những khu cao ốc. Anh có thể gửi cho em một khẩu súng hơi. Anh thích thú với suy nghĩ em mạnh mẽ với khẩu súng trong tay và chức vụ tổ trưởng tổ săn chuột cống vừa được khu phố bổ nhiệm.

Rồi đây CSGT Ðường bộ sẽ sát nhập với CSGT Ðường thủy khi mà những con đường thủ đô hóa những dòng kênh. Buổi chiều em đi làm về ngang qua Văn Miếu sẽ thấy những cụ già ngồi thư thả buông cần kiếm con rô, con diếc và tranh luận với nhau về lời nói : " Nhân dân ta ỷ lại nhà nước lắm " của ông bí thơ Nghị.

Anh sẽ gửi cho em cả một tay lưới bén. Ðêm đêm em có thể ra góc đường Bưởi với phố Ðội Cấn và giăng lưới. Mưa thế này, cá Hồ Tây sẽ tràn lên tha hồ cho em bắt. Sông Tô Lịch thúi inh mấy chục năm nay từ nay sẽ cuộn sóng. Sẽ là những dề rau muống tươi xanh như cái thời Nguyễn Bính ngồi bờ sông ấy mà viết Cô hàng xén, Lỡ bước sang ngang từ những năm 40 của thế kỷ trước.

Nếu em về Sơn Tây, em ạ, đừng chèo xuồng theo quốc lộ 32, coi chừng nước cuốn em ra sông Ðáy. Có đi Bắc Ninh cũng chớ dại chèo xuồng theo ngả bờ đê mà nước nó cuốn em xuống sông Ðuống. Và em đừng đi Hải Phòng em nhé, anh nghĩ những con sóng đường 5 sẽ nhấn chìm em của anh.

Giờ này ngoài ấy đang vào vụ đánh bắt cá phải không em? Anh yêu những làng nghề cá vừa mọc lên giữa trung tâm thủ đô Hà Nội. Nếu chúng mình cưới nhau, anh sẽ cố vay ngân hàng để thành lập một công ty đánh bắt. Với đội tàu hùng hậu, sản phẩm của chúng ta sẽ bán khắp siêu thị trong nước và vươn vòi xuất khẩu sang EU. Chúng ta thừa lãng mạn nhưng cũng phải thực tế và táo bạo trọng kinh doanh em ạ. Tình yêu không thể bền vững nếu chúng mình thiếu đói.

Nếu em từng về Bến Tre, em sẽ thương những con đò dọc sông Hàm Luông cuộn đỏ phù sa. Hôm nay anh đọc báo và thương những con đò dọc phố Thành Công như thế. Mỗi chuyến đò đầu phố cuối phố là 20 ngàn đồng. Anh đọc thấy trong đó sự sáng tạo và vượt khó, nhạy bén trong kinh doanh của người dân thủ đô thời hội nhập.

Anh đã từng yêu Hà Nội nắng vàng phấp phới áo lụa Hà Ðông, anh thêm yêu Hà Nội mùa nước nổi. Mai này về thủ đô, tình yêu chúng mình sẽ ghi dấu những ngày chèo thuyền giăng lưới, bên những căn nhà sàn soi bóng dòng sông phố. Ðã thương em chân dài váy ngắn, giờ nhớ thêm dáng em lui cui làm cá bên sàn nước với mái tóc dài ướt mưa .

Anh sẽ về Mộc Hóa mua một ít giống tràm đưa ra ngoài ấy, chúng mình sẽ trồng một rừng tràm trên sân Quần Ngựa. Rồi anh ra Nam Thăng Long thuê đất, mình rải một ít giống sú vẹt và nuôi tôm quảng canh. Anh vui sướng và tự hào nghĩ rằng mai này mỗi lần đi xa, chúng mình sẽ thuê ca nô ra Nội Bài. Ca nô xe sóng lao đi giữa rừng sú vẹt, rừng đước, vuông tôm... Và trên máy bay anh sẽ mỉm cười hẹn trở về khi dưới cánh bay là mái nhà thân thương, có em đợi anh giữa mùa hương tràm bát ngát

Anh yêu Hà Nội và yêu em, yêu những cao ốc nghiêng mình bên dòng nước mưa trộn nước cống rãnh, sông hồ.

Tạm biệt em và hẹn gặp lại Hà Nội !


Anh iu của em 

Mấy ngày Hà Lội vào mùa nước nổi,
Vắng tin em lòng anh luống mong chờ.
Nhờ bạn bè viết một lá thơ...
Đem vào quán gởi cho người thương đoá!
Đăng nhập để trả lời
0
Chời ơi! lâu quá rồi không vào, mai hoa sơn trang sao mà bùn ủ rũ thế này, đọc bài thơ tình của anh Chim Yến khiến con bé ngậm ngùi xúc động hổng nói thành lời, cứ để hoài bài đó thi thoảng mệt mỏi lại vô đọc để được thấy an ủi phần nào... Nguoitoithuong có một tính cực kỳ xấu đó là hay... tưởng bở [:D], thấy những dòng anh Chim yến để lại như vậy tự dưng lại thấy  ấm lòng đến lạ.. nhất là những hôm Hà Nội trời trở gió ( bão )... mưa nước ngập quá bụng luôn.. lại nhớ đến bài viết của anh Chim yến nhân hôm con bé mời anh vô thế giới nhỏ bé của nó và anh đã lưu lại những kỷ niệm khiến nó nhớ mãi không quên :
 
Trời khóc mặc trời lệ ổng rơi
Sáng mai đường ngập em tôi...bơi
Ước gì ta được bay ra đấy
Ẵm cõng em đi suốt cuộc đời!
Lyenson
 
Lời người nói thiệt hay giỡn chơi
Mún cõng em đi suốt cuộc đời
Tích cũ tuồng xưa còn tái diễn
Ông lão cõng vợ ra chợ chơi
 
Tích cũ  tuồng xưa cổ mất rồi
Diễn lại tuống này vui quá thôi
Anh liệu xem mình còn đủ sức
Cõng em đi hết phố CHỢ GIỜI 
thanhmai2000
 
Đời người nghĩ kỹ chỉ cuộc chơi
Đè cỡi lên nhau thấm vị đời
Đua tranh thiên hạ anh nào ngán
Để chỉ mình em thắng cuộc chơi
***
Chỉ cần em biết người thương...Mai
nhất ở trên đời...Anh chớ ai!
Sợ nói huyên thuyên em biết được...
Anh già quá date e hổng hay!
Lyenson
 
Hằng đêm online chỉ trực chờ đối thơ hoạ nhịp từng dòng thơ giờ đã trở thành những dòng kí ức đôi khi được níu kéo về thực tại cho con bé thêm những nghị lực mới, những phút relax thực sự để tìm phần lãng mạn trong tâm hồn mà đôi khi đã bị cuộc sống bận rộn chiếm hữu khiến tâm hồn nó trở nên khô cằn như một mảnh đất trơ trụi mất sạch cảm xúc vui, buồn, hờn, giận.... mất hết cả những hứng thú mà xưa kia đã tồn tại trong nó, những niềm vui rất nhỏ như xây dựng thư quán rộn tiếng cười, nó có thể vào vai bất kỳ người nào với những dòng thơ ngộ nghĩnh trêu ghẹo mọi người,  nó nhớ như in từng cảm xúc khi nó viết mặc dù giờ đã không còn....
 

Ngày xưa em Mai mở quán hàng
Trong "vườn hội ngộ" rộng thênh thang
Vạn bối thân làm lữ khách tới
Ghé quán em Mai ..xin mở hàng   : 

Anh theo bước em qua mở hàng
Quán nhà em đẹp rộng thênh thang
Khiến chân lãng tử dùng dằng bước
Vừa mới trở về lại muốn sang
 
ThanhMai : Cám ơn anh đã ghé mở hàng
Đợi em lấy ghế, rượu em mang
Chén này anh uống là ra mắt
Và thêm chén nữa em đắt hàng
 
Lời em mời gọi ôi dịu dàng
Khiến chân lãng tử lại muốn sang
Lần đầu cứ ngỡ là duyên số
Phải lòng từ đó bóng hình nàng
 
Này cô chủ quán, hỏi tên nàng?
Năm nay đã đón mấy xuân sang?
Bến mộng vẫn như ngày xưa ấy?
Hay khách thuyền quyên khá bẽ bàng?
 
ThanhMai : Thanh Mai đích thị chính tên nàng
Năm nay hai mấy cái xuân sang
Chàng vào ứng thơ lời hỏi khéo
Thẹn thùng e ấp, em dịu dàng

Ô hay! Tiên nữ hay là nàng?
Vừa từ phương bắc gởi thư sang
Lời nhỏ nhẹ đưa, vừa khôn khéo
Em muốn vào Nam? Thật dễ dàng!

Đối ẩm thi họa nhớ tiếng cười 
Đêm nào cũng đợi mình em tôi
Kỉ niệm về em đầy trang viết
Vắng bóng em rồi ... thơ mất vui ...  
 
Và rồi những dòng thơ đi thơ lại đã chấm dứt từ khi con bé bị niềm đam mê công việc níu giữ, không còn chút time rảnh rỗi để nó ngồi đọc hay ngồi ngâm nga những câu thơ bộc phát ... những dòng thơ đã né tránh nó, không cho nó cơ hội tiến gần thơ hơn nữa không cho nó cơ hội thành nhà thơ mà có lẽ nó chỉ là một nhà thơ nửa mùa, yêu thơ mà không dám chiếm hữu thơ..chỉ say đắm và tôn thờ vậy thôi...vậy là những dòng thơ cuối cùng nó để lại tại vnthưquán trong trang thơ của anh Chim Yến còn lại là những dòng này thôi.... chia tay và tạm xa thơ một thời gian : 


Lời anh còn đó sao vội quên
Hứa sẽ bên em hết muộn phiền
Chữ anh in đậm thư quán vắng
Người thương mai đó thành nick-name
 
Nhớ xưa thư quán sau mỗi đêm
Cùng em đối thơ dưới ánh đèn 
Hữu duyên lạc bước nơi quán vắng
Thơ cờ ... tiệc rượu.... em kề bên
 
Thời gian ngắn quá.... anh đã quên
Quên dòng thơ rơi rớt bên thềm
Quán vắng ngày xưa giờ thêm vắng
Em đã biếng cười.... sau mỗi đêm
 
Hôm nay Hà nội lại mưa thêm
Gió đông lành lạnh lùa vào đêm
Ước sao có được bờ vai ấm
Trú mưa cùng em dưới ánh đèn ..!


http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=375063
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 » »»