Diễn Đàn » Tùy Bút - Tản Văn

Phía tối tâm hồn tôi, là ....

110 trả lời, 25.070 lượt xem — Trang 3 / 4
Hôm nay thứ 7 rảng rang, conbé ngồi trên Net nghịch ngợm và quay về những trang nhà ngày xưa , nó đã lượm lặt được đôi dòng cảm xúc xa xưa giờ đọc lại mới thấy mình thật trẻ con, hiếu thắng và bướng bỉnh, những dòng viết ngây ngô nhưng tràn đầy kỷ niệm sống động qua từng dòng từng chữ của con bé, ngồi đọc lại tự dưng con bé nảy ý định muốn cóp nhặt những trang kỉ niệm về Mai Hoa để lưu giữ những kỉ niệm, hình ảnh đẹp đẽ nhất trong cuộc đời của con bé nguoitoithuong bướng bỉnh này. Những bài trong trang blog của nó được cóp nhặt về đây để rồi nó quyết định xoá sạch đi những dòng blog cũ chỉ lưu giữ và độc quyền tại trang này mà thôi...
 
 
Tản mạn về ngày đầu tiên xa Hà nội !



Sinh ra và lớn lên tại Hà nội, chưa 1 lần rời khỏi Hà nội đi đâu quá 1 tuần, vậy mà hôm nay con bé dám tự ý dời HN đi xa, nó quyết định bỏ HN trong 3 tháng. Chuyến đi này con bé có nhiều trăn trở, bỏ lại nhiều thứ dở dang, công việc dở dang, ước mơ dở dang để trốn chạy, để theo đuổi một thứ còn viển vông hơn những gì nó đã ước mơ đó là tìm lại chính mình. Con bé nhớ tới một người đã nói với nó 1 câu mà nó nhớ mãi :" Có đôi khi chính mình không là sự trở ngại,nhưng chính mình lại là những gì lớn nhất để vượt qua !".Một câu triết lý khó hiểu nhưng nó lại tâm đắc và đắc ý khoác ba lô lên đường để vượt qua những thử thách đầu tiên của chính bản thân, để nó trưởng thành hơn...

Mấy ngày trước con bé bị rối loạn bởi một mớ suy nghĩ hỗn độn, nó chẳng hiểu nên làm gì và làm như thế nào cho đúng, nó càng cố gắng giúp mọi người thì nó càng vướng chân vào một đống rắc rối, một mớ hỗn độn... và nó thất vọng , chán chường , nó nghĩ , nó vô dụng. Gần đến ngày nó đi mọi thứ vẫn rối tung, trong đầu nó mâu thuẫn rất nhiều giữa niềm đam mê với việc nó đang làm thúc giục nó phải cố gắng hơn nữa, bên cạnh đó nỗi ám ảnh thất bại khiến nó nhụt trí ...nó tự hứa sẽ stop mọi việc nó đang cố gắng làm, nó tự an ủi rằng mình vô dụng để cố thơ ơ mọi chuyện mặc dù đóviệc thờ ơ đó không phải tính cách của nó!

Ngày hôm sau con bé dậy rất sớm, để chuẩn bị cho chuyến đi xa, con bé đã cố gắng trấn an mọi người trong gia đình rằng nó sẽ không sao bằng một buổi dã ngoại tại công viên nước Hồ Tây... nhưng ở khu vui chơi giải trí không níu giữ được tâm hồn nó..mà tâm hồn nólại bay bổng lơ lửng quay về với niềm đam mê của nó, nó ko đành lòng bỏ tâm huyết của nó ở lại như thế khi mà nó chưa biết cái gì sẽ đến với thành quả và ước mơ của nó....nó xin phép mọi người trong gia đinh để nó đi theo và quay về với ước mơ đó lần cuối !
Nó tìm được một chỗ ngồi, những gì nó thấy, nó được nghe khiến nó ngạc nhiên, mọi thứ ngoài sức tưởng tượng của nó .. nó vui ra mặt và nghĩ thầm: vậy là ước mơ của nó, tâm huyết của nó không chết vào ngày hôm nay, cái ngày nó rời khỏi HN .. ban đầu nó không hy vọng quá nhiều nên nó ko thất vọng mà giờ nó thấy vui ... Con bé không biết nói gì chỉ đứng nhìn và mỉm cười mãn nguyện ...

- Mình đi ăn cái gì đi ! Uhm Okie!-Sau cuộc họp con bé đi ăn với một người bạn vào lần cuối vì chỉ còn hơn 5 tiếng nữa con bé rời HN, một món ăn nó thích, nó thấy ngon có lẽ là do người mời nó .
 Nó ngơ ngác nhìn từng ngóc ngách của HN lần cuối, nó đi lang thang qua từng con phố rồi nhớ ra nó cần hỏi một câu với một người nó kính trọng :
- Anh rảnh không ? em có thể bắt cóc anh 30phút chứ ? Okie em đến nha!
Con bé đến và nhận được câu trả lời mặc dù nó muốn có nhiều hơn thế, nó muốn nhìn thấy lại tâm huyết của người này như hôm đầu tiên nó contact, giờ không thấy rõ, tâm huyết mờ nhạt nhưng nó không buồn, và thất vọng vì nó đã biết cảm thông với những lý do rất chính đáng cũng giống như nó, nó đang trốn chạy đấy thôi...!
Trước giờ lên tàu 1 tiếng nó còn kịp online để chat với người nó yêu quý nhất, người cho nó nhiều niềm tin là chỗ dựa cho nó về tinh thần, con bé đã hứa sẽ trưởng thành hơn, chín chắn hơn để người ta thôi lo lắng về nó, nó hứa sẽ tự take care bản thân mình nhiều hơn nữa vì rằng bản thân nó cũng đang lên tiếng ĐÀ ĐẢO chính nó, ĐÀ ĐẢO chính sự ngược đãi bản thân của nó.... Nó hứa nhưng nó không biết mình có làm nổi không ??Hứa để mọi người an tâm vì nó luôn mong muốn những người xung quanh nó luôn luôn HAPPY, HAPPY, chỉ HAPPY mà thôi! Đừng quá lo cho nó...nó sẽ trưởng thành ...nó hứa nó sẽ có trọn ven 24h vui vẻ, nó đã hứa rồi mà, nó sẽ thực hiện được ............

Con bé ghét sự chia tay, nó rất yếu đuối nên nó thường cố tình tỏ ra mạnh mẽ và cứng rắn nó không muốn để người thân ra ga tiễn nó, nó chia tay mọi người ở nhà rồi khoác balô lên taxi ra ga, nó đến ga sớm, đang loay hoay tìm khoang của mình nó va phải một người cao to..... khiến nó ngã nhào :
- Á á đau quá ! con bé chỉ kịp kêu lên!
- Iam sorry !
- Sorry cái giề- con bé bật lại chưa hết câu vội tròn xoe mắt nhìn : hả ??? con bé đụng phải một bác Tây ba lô to gấp đôi nó ! hic hic!
- Are you OK?? Mr tây hỏi
- hic Ok! OK
Mr Tây đỡ nó dậy rùi cùng nó đi tìm khoang cho nó... he he , thực ra con bé tìm hộ Mr Tây đó khoang của Mr ấy rùi con bé chuồn về chỗ của nó rồi an toạ tại đó ....
Tàu SE1 khởi hành! con bé ngơ ngác ngó nhìn mọi người, tự dưng thấy lòng buồn ghê, 4 đồng chí cùng đoàn đang ngồi chơi tá lả , con bé chẳng thích thú lắm nên chạy lang thang một đoạn con tàu ,cố nhìn HN lần cuối, mắt con bé ngó lơ từng đoạn phố thân quen, từng ngôi nhà, HN buổi tối cộng với tâm trạng buồn con bé nghêu ngao hát : Hà Nội ơi ! ta nhớ không quên ..!
Bỗng nhiên có tiếng nói làm đứt mạch nghêu ngao của con bé :
- Hello! Mr Tây chào nó
- Hi - nó đáp
Hóa ra là Mr Tây lúc nãy nó đụng nhầm, Mr ấy đi cùng chuyến với nó thế là Mr ấy ra làm quen với con bé . con bé đang buồn tự dưng có người đến buôn chuyện cũng hay con bé tám luôn ( nhiều lúc chẳng hiểu mình đang nói gì chỉ thấy Mr Tây nhe răng cười hihih) cũng hay !
Bất ngờ thay Mr Tây này cũng ở cùng khu resort với nó, con bé lẩm bẩm ; không biết điềm lành hay rủi đây ! He he he con bé tám mỏi mồm quá bèn chia tay Mr Tây ấy để chui vô khoang của nó !
Hết quay bên này lại sang bên nọ, KHÔNG NGỦ ĐƯỢC con bé ngồi dậy nhìn đồng hồ, hic hic hơn 2giờ sáng rùi ...tự dưng thèm vào NET quá làm gì cho hết time bây giờ nhỉ ? Con bé mới nhớ ra quyển sổ diary..uhm nhỉ.. đúng rồi..viết linh tinh vậy, con bé ngồi viết lung tung , viết về những người nó gặp, nó mới quen , viết về sư huynh . Í trời, tự dưng con bé nhớ đến sư huynh của nó , sáng nay nó gặp nhưng chắc sư huynh của nó không biết chiều nay nó vào Đà nẵng, nó đãng trí thật quên mất tạm biệt sư huynh, kiểu này huynh của nó biết tin chắc giận nó lắm! Tự dưng thèm vào NET để gửi tin nhắn cho huynh quá ( Iam so sorry).....Huynh à muội giao lại TÀNG KINH CÁC cho huynh nhá, muội quyết ngao du sơn thuỷ đây, huynh đừng trách muội sao không từ biệt cũng giống huynh thôi, huynh đã mấy lần trún muội xuống núi để lên Nga My phái còn gì. Thời gian ở TÀNG KNH CÁC vui thiệt huynh ạ, huynh muội mình thanh thản trà đạo, cờ quạt cũng thấy vui huynh há
Ngồi viết linh tinh cộng thêm một ngày mệt mỏi quá sức ..con bé thiếp đi lúc nào không biết lúc tỉnh dậy đã hơn 9 rưỡi sáng, con bé bắt đầu thấy đói và mỏi, nó rời khỏi khoang đi lang thang và làm vài động tác thể dục, bất chợt nó lại đụng tiếp vào Mr Tây ( lần này nó hết hứng thú trò chuyện vì vẫn còn ngái ngủ )nó chào hỏi xã giao rùi chui tọt vào khoang ngồi gặm bánh mỳ, 4 đồng chí đi cùng take care nó rất cẩn thận khi nghe nó kể về Mr Tây hihih !
Xuống đến ga nó được đưa lên taxi và đi thẳng tới nơi cần đến, nhận phòng sắp sếp đồ đạc thật nhanh nó lấy điện thoại ra thi ôi thôi quá trời tin nhắn với cuộc gọi nhỡ, nó quyết định online, phải vào net đã, nó nhận được khá nhiều tin nhắn OFFLINE trong đó có một tin nhắn của Ban quản lý nhà ga như sau :
-Ban Quản lý GA Hà Nội xin thông báo! BQL chúng tôi mới hiện đang tạm thu giữ 2 Hộp Dark Chocolate, (Noir 74% - Carrefour và Pretjels - Carletti) do một hành khách nào đó để quên tại phòng chờ. Ai là chủ nhân của 2 hộp Dark Chocolate xin vui lòng liên hệ với BQL GA Hà Nội.Thời gian nhận lại hàng tới tháng 6 năm 2008 (theo thời hạn ghi trên date của sản phẩm). Thân mến!Chúc em có một chuyến đi công tác vui vẻ, vạn sự tốt lành và như ý!
He he he con bé ngạc nhiên và thích thú , nó ngồi cả buổi để chat và trả lời hết các tin nhắn nó nhận được.......tự dưng lại thèm dark chocolate..... lại giá mà ...lại nếu như .... THÈM QUÁ ! MUỐN ĂN CHOCOLATE , con bé nhắn tin nhờ đồng nghiệp của nó đi tìm và mua cho nó ... tự dưng thèm chocolate đến lạ......
Buổi tối hôm đó con bé không đi chơi vơi mọi người mà chui vô NET, con bé nhớ Hà Nội , nhớ nhà kinh khủng, nó ngồi viết lại một chút cảm xúc nó nhất thời cảm nhận trong nỗi nhớ HN, nhớ những người thân yêu ...Nó biết rằng bắt đầu từ mai nó sẽ không có time chui vô net nhiều, công việc sẽ cuốn hút nó, nó sẽ tạm quên mọi thứ trong thời gian tới. Nó mong những dòng nó viết hôm nay chính là lời cám ơn những người đã giúp nó hoàn thành một phần tâm nguyện , một phần ước mơ của nó ...XIN CÁM ƠN!!!
Đà nẵng 29.05.2007
ThanhMai's blog
.......
 
Ngoại Tình!


Anh là một người đàn ông từng trải, nó nghĩ vậy, ở anh toát lên vẻ chân thành mà ngay từ lần đầu gặp gỡ anh đã thổ lộ. Anh thông minh đa tài và từng trải, ít nhất sự từng trải của anh còn thể hiện qua cuộc hôn nhân đầu tiên và qua những thất bại mà anh đã gặp trên bước đường anh đã đi qua. Điều chua chát nhất là giờ anh có thể đứng dậy và sự nghiệp thành công của anh lại nhờ vào những thất bại đó.

Mấy ngày nghỉ ở thành phố nhỏ bé này không phù hợp với cuộc sống gấp gáp của nó, thời gian của con bé đã không còn được tính bằng đơn vị ngày nữa mà thay bằng giờ và phút, thời gian dành cho việc ngủ cũng vì thế được giảm đi một nửa, điều đó cũng coi như nó đang sống dài hơn mọi người hoặc gần bằng....Hôm nay nó muốn thay đổi, cái đầu muốn ngăn cản nhưng con tim lại muốn nổi loạn, muốn bay ra khỏi vỏ bọc cứng nhắc hàng ngày.Buồn chán và hụt hẫng. Nó cảm thấy cô đơn ngay trong chính gia đình mình..Nhiều người nói nó đang có một cuộc sống hạnh phúc...

- Anh có thể đến bên em bây giờ được không ??? Em cảm thấy trống trải quá! Em cần ai đó để làm bạn!

Lời đề nghị của nó được anh chấp nhận ngay, nó không dám tin anh sẽ đến vì chỗ nó ở cách xa anh quá...những hơn 1000km cơ, con bé vơ vẩn nghĩ

Tiếng chuông điện thoại vang lên, nó không tin vào tai mình, anh đang đến giữa trời nắng chang chang như thiêu như đốt, với giọng nói hào hứng của người thắng trận:

- Anh đang nhận vé lên máy bay và đang trên đường đến chỗ em, em ra đón anh ở sân bay được không??Hẹn em 10:30pm tại Nội bài nhé! Đừng để anh chờ lâu huh!

Vừa hồi hộp vừa ngạc nhiên, mình phải làm gì nhỉ, đúng rồi đầu tiên mình phải ..... make up, ....nope .....nope...không nên make up, mình phải ...... natural....đúng rồi phải natural...mấy giờ rồi nhỉ?? còn 2 tiếng nữa. Nghe tin anh đang bay ra, nó cuống cuồng không biết phải làm gì....

Cuối cùng cũng bình tĩnh trở lại, không quá cầu kỳ trong trang phục, chỉ đem theo túi xách và điện thoại cầm tay, con bé bắt taxi ra sân bay . Chờ anh khoảng 1 tiếng thì chuyến bay của anh cũng đến. Chọn một chỗ đứng và chuẩn bị đếm : 1...................2................3.................4................5 lập tức điện thoại của nó vang lên, đầu dây bên kia là giọng nói quen thuộc của anh :

- Em đến chưa anh đang chờ em nè! Em đâu rồi???

- Em đến rồi nhưng không thấy anh đâu, anh có thấy cô bé nào giơ biển ghi tên anh không ???

- Aha ... anh thấy rồi!

Nó chưa kịp nói gì thì anh đã vỗ vai khiến nó giật nảy mình : Chào Mai ! How are u?

Con bé quay ngoắt lại nhìn anh không thốt lên một từ nào, rồi đột nhiên nó phản ứng theo phản xạ tự nhiên của mình, quay ngoắt lưng lại với anh, cầm điện thoại lên và call cho anh. Anh quá ngạc nhiên với phản ứng kỳ lạ của nó nhưng rồi anh cũng nhấc máy: - Alô ! Sao thế cô bé???

Con bé thản nhiên nói : Alố ! anh có mang theo chứng minh thư or passport chứ?? Đưa nó cho em !

Nói rồi nó giập máy và quay lại nhìn anh rất ngộ nghĩnh. Anh ngoan ngoãn đưa chứng minh thư cho nó xem, nó nhận lấy và nhìn chăm chú vào mẩu giấy có ghi tên anh, kèm theo ảnh hẳn hoi. Anh quan sát từng cử chỉ của nó rồi mỉm cười hỏi: - Sao nào ? đã tin anh chưa???

- Yeah...........!

- Tin rồi hả ?? giờ thì làm gì nữa nhỉ???

Con bé mỉm cười dang hai tay ra ôm chặt lấy anh : - Em muốn trước khi ôm anh, em phải tìm thấy cảm giác quen thuộc của anh, và phải là anh chứ không ai khác! Thủ tục này chỉ xảy ra vì đơn giản đây là lầnđầu em gặp mặt anh, lần đầu tiên chúng ta gặp mặt mà phải không anh?


Anh ôm nó thật chặt, cười và nói : Anh nhớ em ! Anh không nghĩ mình có thể ôm em như thế này!... Tình ảo mà sao thật đến lạ, cưng há?
Cái ôm của anh thể hiện hết tình cảm anh dành cho nó. " Anh nhớ em! " ba chữ đó thật nhiều ý nghĩa.
Anh và nó ra về bằng taxi, anh nghỉ tại một khách sạn khá nổi tiếng gần trung tâm thành phố. Anh đưa nó lên phòng, một căn phòng khá đẹp dành cho các đôi tình nhân. Nó vào phòng, anh khoá cửa lại, đặt túi xách lên bàn, anh đứng ngay sau lưng nó, vòng tay ôm nó nhẹ nhàng, thì thầm vào tai nó những điều nó chưa bao giờ nghe, những lời của anh nó nghe không hiểu ....vì tất cả toàn bằng Tiếng Anh. Nó quay lại nhìn anh, đặt tay lên môi anh ra hiệu im lặng:
- Suỵt, anh có cảm thấy gì không, căn phòng thứ ba đang nóng dần lên, khiến cho ngôi nhà rung lên liên hồi...hihihi..giờ anh chuẩn bị đi tắm và nghỉ ngơi, chút nữa em quay lại đưa anh đi ăn nhé!..
- Em lại copy lời trong truyện rồi, no........nope......nope ...anh không muốn bị bỏ rơi, anh sẽ chỉ làm những gì trái tim anh mách bảo thôi, anh không thể để em đi lúc này được, anh không muốn bị sắp đặt như trong truyện.
- Vậy giờ anh muốn gì, anh muốn ôm em, hôn em hay muốn ngủ với em ???
- Có thật em muốn nghe, trái tim anh nói rằng nó muốn được ôm em, hôn em nếu được hơn thế nữa thì anh muốn ngủ với em ....
Con bé bối rối đứng lặng im tròn xoe mắt nhìn anh không thốt lên một lời.... bởi trong truyện không có tình huống khó xử này. Anh cũng nhìn nó với một nụ cười đầy thách thức, rõ ràng nó đang đứng trong thế của người thua cuộc còn anh lại làm chủ trò chơi mà chính nó là người khai cuộc..Nó đúng là con bé ngốc nghếch nhất thế gian....
- 1 - 0 rồi nhé, ahaha anh đùa thôi, trông em kìa không giống người đàn bà từng trải chút nào. Thôi đợi anh chút, anh đi tắm và thay đồ rồi chúng mình đi ăn, anh đói rồi. Anh cũng có nhiều chuyện muốn nói với em lắm, đợi anh nhé!
Nửa tiếng sau anh và nó có mặt tại phòng ăn của khách sạn, suốt bữa ăn nó không nói một từ chỉ mỉm cười nhìn anh rồi quay đi, khi đó anh vẫn thao thao kể chuyện của anh, những chuyện nó chưa được biết, chuyện về lần đầu anh gặp nó trên Net như một định mệnh, chuyện cảm nhận về nó thật khác so với bây giờ.... rồi cả những chuyện chính trường, chuyện kinh doanh của anh, chuyện anh đàm phán rất lâu mới có được chuyến đi này chỉ có 2 ngày ở HN, anh luôn là người bận rộn, con bé chăm chú nghe nhưng vẫn không nói gì chỉ mỉm cười, anh nói :
- Anh thật đúng là một lão già may mắn.......... đừng bỏ anh tối nay ... em nhé!
- Úi trời ... anh lại làm em sặc rồi nè... hụhuhụhuhụ...
Anh xích lại ngồi gần nó hơn, nhẹ nhàng cầm tay nó và nói : Anh chờ cơ hội này lâu lắm rồi, thật đấy!....và anh đặt lên môi nó một nụ hôn ngọt ngào bất tận............ anh khiến nó bối rối...........!
Anh uống nhiều hơn, nói nhiều hơn dường như anh chưa bao giờ được nói, mọi suy nghĩ của anh đều bộc lộ hết. Trước mắt nó không có hình ảnh của một lão già nhàm chán như anh vẫn kể, mà thay vào đó là hình ảnh của người đàn ông mới chập chững bước vào yêu.... Trời ạ anh say thật rồi.. con bé không biết rượu làm anh say hay bởi lý do nào đó, nó chỉ biết lúc đó anh đã quá say rồi, nó kêu 2 người phục vụ dìu anh về phòng, nhìn anh ngủ ngon lành như một đứa trẻ, giấc ngủ khiến con người trở nên đẹp đẽ đến thánh thiện và hiền lành hơn, nó nhẹ nhàng kéo chăn cho anh rồi ra bàn ghi lại lời nhắn :
- Em đi đây, xin lỗi vì không thể ở lại với anh, cám ơn anh đã cho em giây phút hạnh phúc và vui vẻ bên anh trong buổi tối nay. Em chỉ xin mang theo nụ hôn ngọt ngào của anh trên con đường ngắn ngủi của mình, em sẽ sống những ngày tháng có ích nhất của đời mình anh ạ trong đó có hình ảnh của anh , anh cho em một nghị lực phi thường và một tình yêu tuyệt vời..... và có một điều duy em muốn nói với anh : I love you so much!
Trước khi con bé rời khỏi khách sạn, nó lôi điện thoại từ chiếc túi xách, gỡ bỏ sim cho vào một phong bì nhỏ gửi lại cho anh. Nó vừa đi vừa lẩm nhẩm những câu thơ mà hồi xa xưa con bé rất thích, cái thủa thấy mình thật ngây thơ :
Ngây thơ em hỏi anh...
Sao mặt hồ có sóng ...??? anh mỉm cười lấp lửng ...
Vì sóng thích hôn bờ...
Em nũng nịu ứ ừ ...khác cơ không phải thế ??
Anh với em cũng vậy .... Sao chẳng thấy sóng đâu ???
Anh vuốt nhẹ mái đầu .... hôn môi em nồng cháy ...
Em ơi ! Em có thấy ..... sóng đang cuộn trong tim .....

...mấy hôm sau con bé nhận được lời nhắn của anh trên yahoo : Em yêu! ...anh chẳng biết trong đầu em đang xảy ra chuyện gì nữa.....nhưng cho dù điều gì đã xảy ra, cũng đừng như thế với anh!...lời nhắn khiến nó bối rối, nó thực sự nhớ anh nhưng nó vẫn lặng thinh....ít nhất như thế sẽ tốt hơn cho anh và cho nó...
Hà nội, 14.02.2006
ThanhMai 's story
......
 
Cung tuổi song ngư[/align]
Con bé mang cung tuổi song ngư, nó cũng không biết mình mang cung tuổi này cho đến hôm nay một cô bạn đã nói cho nó biết điều ấy và gửi cho con bé lá số tuổi "Song ngư" của nó. Đọc xong  và suy ngẫm, tự dưng cảm thấy vui vì có thể biết thêm một điều mới mẻ về cung tuổi của mình.
Không cần nghe những tiên đoán chiêm tinh, nhiều người cũng đã biết đàn bà Song Ngư có duyên thầm như thế nào. Dĩ nhiên có những nhược điểm, nhưng nhìn chung nàng chính là loại người tình lý tưởng mà đàn ông mơ ước.
Thậm chí trong thời đại ngày nay, khi phần đông phụ nữ sống tự chủ, khoáng đạt, giá trị của nàng không hề suy giảm mà còn tăng lên. Người vợ Song Ngư không bao giờ có ý định thể hiện vượt trội chồng hoặc làm điều gì đó ít nhiều động chạm sĩ diện đàn ông. Nàng vui lòng để chàng chăm sóc: kéo ghế cho nàng ngồi, giúp khoác áo choàng, dắt hộ xe vào nhà… Nàng lắng nghe tất cả những gì chàng muốn nói. Đáp lại, nàng chỉ mong ước một điều - hãy chăm sóc nàng và bảo vệ nàng trước mọi điều có thể xảy ra trên đời này. Nàng sung sướng dựa vào tay chàng, và vui mừng nói cho chàng biết rằng chính cánh tay này nàng đã mong đợi suốt cuộc đời. Chẳng lẽ bạn không cho rằng lời thổ lộ như thế có thể làm mát lòng bất kỳ đấng mày râu nào? Vậy nên không đáng ngạc nhiên khi thấy người đàn bà Song Ngư được đàn ông yêu chuộng. Bên nàng, chàng cảm thấy dễ chịu, bình yên, vui vẻ, như trên cõi thiên thai.
 
Diễn viên Elizabeth Taylor thuộc cung Song Ngư.
Song Ngư đầy nữ tính, mềm mại, dễ chịu, khiến đàn ông cứ sà vào họ như những con ong quanh khóm hoa. Chỉ cần trao đổi vài câu với nàng, người đàn ông đã cảm thấy thư giãn, trút bỏ gánh nặng của những khó khăn và lo toan. Chuyện trò với nàng thường gợi cho bạn liên tưởng về một bếp lửa hồng ấm cúng trong đêm đông. Song Ngư cho bạn thấy rõ rằng nàng sẽ không bao giờ gây sức ép với bạn, đòi hỏi cái này cái khác, và không bao giờ quở trách.
Tuy nhiên không nên hiểu lời nói của nàng một cách thẳng tuột theo nghĩa đen. Bạn ngạc nhiên ư? Như thế cũng phải. Không nên tin nàng trong mọi lúc một cách mù quáng. Đàn bà Song Ngư khó nắm bắt, thậm chí có lúc nàng như một ảo ảnh, nhất là khi nàng cảm hóa bạn và có thể điều khiển được bạn theo ý thích.
Nàng như thể không phải là tạo hoá của trần giới, luôn khó khăn chịu đựng những chật vật trong cuộc đời nhọc nhằn của chúng ta. Dịu dàng, thơ ngây, yếu đuối  - đó là những gì nàng thích thể hiện trước con mắt mọi người xung quanh.
Tâm trạng của nàng đổi thay nhanh hơn những đám mây trong mùa mưa. Song Ngư vô cùng đa sầu đa cảm, nàng có thể khóc thổn thức hàng giờ liền . Hơn nữa, khi đó nàng sẽ nhìn bạn với ánh mắt đầy trách móc, như thể bạn vừa đập chết một chú thỏ non vô tội ngay trước mặt nàng. Người đàn bà Song Ngư thích tạo ấn tượng là người hoàn toàn yếu đuối và bởi thế rơi vào tình trạng tinh thần suy sụp. Bạn cần thuyết phục nàng thoát khỏi quan niệm sai lầm đó và biết cách khắc phục sự bi quan, thiếu tự tin.
Song Ngư dành cho con cái toàn bộ trái tim mình, ngoại trừ một mẩu nhỏ thuộc về bạn. Nàng sẽ yêu nhất đứa con yếu đuối nhất, hay đau ốm nhất và không xinh đẹp bằng những đứa khác. Người đàn bà này vì con có thể hy sinh tất cả trên đời. Nhưng do bản tính quá mềm mỏng và nhu mì, nàng không có đủ khả năng rèn giũa chúng thành những người mạnh mẽ, cứng rắn và có ý thức kỷ luật.
Người vợ Song Ngư sẵn lòng nhường chồng quyền đảm bảo cuộc sống vật chất cho nàng, không thích can thiệp vào các vấn đề tài chính. Nàng đã phải lo cho bản thân trước khi gặp bạn như thế là đủ rồi. Tuy nhiên nếu hoàn cảnh kinh tế không được thuận lợi, nàng (không phải là không vui lòng) sẽ giúp bạn vượt qua những khó khăn tài chính. Điều đó không có nghĩa là nàng sẽ lại đi làm lam lũ kiếm tiền. Đơn giản là nàng sẽ cố gắng cắt giảm khẩu vị của mình, ví dụ, thay vì dùng champagne trong bữa tối nàng sẽ uống nước táo.
Bạn cần luôn luôn ghi nhớ sinh nhật của nàng, ngày cưới, ngày ăn hỏi của các bạn, và tất cả những ngày khác mà đối với nàng là quan trọng. Nếu không nàng sẽ giận bạn đến muốn chết. Bạn cần biết rằng, kể cả khi bạn đã chung sống với nàng tới 3 thập kỷ và nuôi dạy những 4 đứa con khôn lớn, tự đáy tâm hồn nàng vẫn mãi là cô bé ngây thơ, dịu dàng, dễ thương mà ngày nào xa xưa đã chinh phục bạn. ( hihihihihih....sao mà đúng thía nhỉ [:D]...)
 
ThanhMai's blog 04.03.2007
 
.....
 

 
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=375063
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-29 11:01:41nguoitoithuong>
 
Ba đêm Sài Gòn đáng nhớ!


- Chị iu à,đọc cho em số CMT nào - Út điện thoại cho nó vẻ vội vàng
- Làm chi vậy cưng ? – con bé ngơ ngác hỏi Út
- Chị cứ đọc đi nhanh lên em đang vội lắm – Út nhanh miệng trả lời
Nó không hiểu cô bé Ut mún gì mà cần số CMT của nó, nó đọc cho xong rùi mới biết cô bé đang đặt vé máy bay cho 4 anh em làm chuyến bay dự đám cưới chị iu .
Vậy là nhóm 5 anh em của nó bắt đầu dần tan rã, manh nha tan rã biểu hiện đầu tiên là việc chị iu của tụi nó đi lấy chồng xa. Mấy anh em không còn có những phút quay quần trún sếp đi café trong giờ làm việc nữa . Một cảm giác thật thích thú, cứ mỗi buổi sáng đại ca nhắn tin cho 4 anh em hẹn café và ăn sáng là con bé tranh thủ chạy hết mọi việc rồi đến thật nhanh để ngồi đoàn tụ cùng mấy anh em . Giây phút gặp nhau thật thoải mái, anh em trò chuyện vui vẻ và thường xuyên làm náo loạn cả quán Hà nội phố . Nó không còn nhớ anh em tụi nó chơi với nhau bắt đầu từ khi nào nhưng khi hình thành một nhóm rồi thì không thể tách rời. Đại ca là người anh cả khiến cả nhóm yêu quí và cảm mến. Năm anh em sống rất thoải mái và luôn coi nhau như anh em một nhà, bất cứ ai có chuyện gì thì đều được mọi người đưa ra bàn bạc và cùng giải quyết . Vấn đề lần này khó hơn đó là việc tiễn chị iu của tụi nó đi lấy chồng. Tình cảm chia xa và đây cũng được mọi người coi là việc hệ trọng nên 4 anh em phải thu xếp mọi việc để cả bốn cùng đi chung 1 chuyến bay vào SG.
Con bé ngồi nhẩm tính , không được rồi , sếp vừa giao cho nó mấy việc quan trọng vào ngày thứ 6, có mấy khoản chi khá gấp và rất quan trọng,nó chả giao được cho ai. Út hẹn nó 4giờ chiều gặp nhau để ra sân bay, biết làm sao bây giờ con bé nghĩ ngợi…nó bèn call cho Ut :
- Ngày mai chị nhiều việc lắm kưng ơi ! chắc chị đổi vé đi ngày thứ 7 thôi em à
- Vé em đặt rồi, không đổi được chị iu à !Út than nhiên trả lời
- Úi vậy làm sao bây giờ - giọng con bé mếu máo , trong khi đó cô bé Út cười khoái trí : Chị cố gắng thu xếp nha , kiểu gì cũng đừng có bỏ cuộc đấy…
Con bé cũng chuẩn bị mọi việc từ hôm trước,nên cũng đỡ vất vả hơn.Nó đến Cty từ 6.30sáng, cùng mấy đồng nghiệp mở kho hàng… nhìn kho hàng mà nó choáng váng, hàng nguyên container chắc kiểm đến mai may ra xong.. Nó nhìn kho hàng rồi lắc đầu,ngao ngán, cầm điện thoại nên call cho đại ca:
- Đại ca ơi ! chắc chuyến này em cancle roài hay để em đi chuyến sau thôi, nhìu thía này có làm đến hết đêm cũng chả xong, mọi người đi trước nha…- nó than thở
Đại ca động viên nó bảo cố gắng, dù sao cả 4 anh em phải cùng nhau vào. Nên con bé hì hục làm quên ăn , cố làm thật nhanh, chia theo nhóm, may thay làm đến 11h sếp call cho nó cần nó đến ngay và thế là công việc còn lại sếp giao cho người khác thay nó..
Phù ..làm việc kiểu chạy xô thía này đến mệt, con bé làm xong hết chuyện sếp giao trước 2 h chiều rồi chợt nhớ ra nó phải làm báo cáo quỹ, chốt quỹ để thứ hai đầu tuần kiểm kê, nó về văn phòng thiệt nhanh ngồi hì hục làm, đếm đếm , kiểm kiểm , vào máy mọi dữ liệu chừng 1 tiếng sau công việc đã ổn , nó đang ngồi thở định ấn nút Send để đẩy cái mail báo caó công việc cuối tuần đi thì ….tin tin tin … điện thoại của nó réo lên 1 tin nhắn :
Chị đang cần 200triệu gấp, em mang đến cho chị vì chị đang họp HDQTnên ko talk đc ! Tin nhắn của sếp danh cho nó .
Hic hic sớm không kêu , muộn không kêu mà sếp kêu ngay giờ này, cái giờ GMT đã gần đến mà xoay đâu ra số tiền đó bây giờ, nó check két hic hic ko đủ , check Tài khoản thì có nhưng giờ ko có chữ ký của sếp thì bít tính sao mà đã 3 giờ rùi …đúng là nghiệt ngã … Đang vật vã tính toán thì điện thoại đại ca gọi tới :
- Em xong việc chưa , mọingười hẹn nhau ở Đào tấn nha , em tới nhé
Con bé mếu máo trong điện thoại: Em chưa đâu còn 1 khoản tiền em cần chuyển, em sẽ cố gắng đến đó lúc 4 h nhưng ko chắc đâu đại ca ạ hic hic giờ đã hơn 3 h rùi,
Giập máy và leo lên con dream chiến nó vừa đi vừa call cho một người rất quan trọng, chị iu mà nó quen thân tại ngân hàng :
Chị giúp em nhé, cho em nợ chữ ký sếp nha , em đến Ngân hàng chị rút nhé , thứ hai em hứa sẽ có đủ chứng từ cho chị ..
Thía là OK may mà nó còn 1 phao cứu sinh, phóng vội ra Ngân hàng ôm 200tr về đặt tại phòng sếp giao cho thư ký, ký nhận rồi con bé phóng ngay đến chỗ hẹn với đại ca.
Phóng đến nơi chờ đại ca con bé mới nhớ ra mình chưa ăn gì cả suốt sáng … hic hic đói quá , đói đến mệt lả…con bé thở phào nhẹ nhõm vì cuối cùng nó cũng đến chỗ hẹn với mọi người
Vừa gặp đại ca mừng mừng tủi tủi,nó chui tọt vào xe chưa kịp kể lể giề thì đại ca báo nó 1 tin làm nó suýt xỉu, cái tin đáng buồn kia làm nó hết cả hào hứng, mà không riêng nó, cả mấy anh em đều như lính thất trận, đó là chuyện Út làm rớt túi đồ gồm tất cả tư trang, tiền bạc, vé máy bay và những giấy tờ quan trọng ….
Cứ tưởng mọi chuyện như thế là over...thế nhưng cả bốn anh em vấn quyết tâm dẹp bỏ mọi chuyện và quyết định ra sân bay đi , kiểu gì cũng phải bay vào với chị iu với hành trang là 4 chiếc vé điện tử vẫn có thể vô SG như thường … qủa thật trời không phụ lòng người mấy anh em ra kịp chuyến bay, nhân viên soát vé cũng dễ dàng , dường như mọi chuyện có phần may mắn hơn, cả bốn thở phảo nhẹ nhõm khi đặt chân lên máy bay, thế là chuyến đi của chúng ta bắt đầu, nó ngoái lại nhìn HN lần cuối, lòng thầm nhủ :
- Tạm biệt HN, mong HN hay bình yên như thế đến khi nó quay về, đừng giông tố HN nhé!
Nó đang theo đuổi những ý nghĩ vu vơ của mình thì nghe tiếng anh iu Miến trộn kêu ca, hì hì thì ra cô bé Út đang trút giận lên người anh iu, nó mỉm cười cảm thông với anh iu mà chả bít làm gì hơn he he
Thế rồi chuyến bay của nó từ từ cất cánh lên không trung với từng vết cắn của Út kèm theo những tiếng rên đau xót của anh iu . Đại ca mang cho nó máy lastop để nó nghịch cho đỡ bùn, nó và đại ca bắt đầu làm thơ, cả đoạn đường đi nó cười nghiêng ngả khi đọc lại những vẫn thơ nó viết cho anh iu và Út .

Một chuyến bay đêm có bốn người
Ta cùng lơ lửng với mây trôi
Lavie thay rượu ta cùng uống
Nước suối mà sao say quá trời...

May sao em tôi đã ngủ rồi
Không thì Kế Phú thân tả tơi
Toàn thân bầm tím vết răng cắn
Kỷ niệm chuyến bay thật đã đời ..

Giờ chuyến bay đêm đã nửa đường
Nhìn em út cưng ngủ dễ thương
Kế phú miệt mài đang tính toán
Làm sao lo đủ xiền ăn đường ..hic hic hic

A! nghĩ ra rồi có cách hay
Kế phú vỗ trán nghĩ ra ngay
Ngày mai họp SAFC ta bàn chuyện
Làm hòm từ thiện mua vé bay ..... h hi hi

Ừ nhỉ cách này em thấy hay
Em Mai vỗ tay động viên này
Ngày mai vào Safc ta làm nhé
Có tiền vui vẻ chẳng phải vay ...he he he

Dẫu sao vẫn kịp chuyến đi này !
Vẫn còn thơ thẩn vẫn còn say !
Say trên không trung bằng nước khoáng
Cả bốn anh em cười ngất ngây...


Chuyến bay lần thứ hai đặt chân lên đất SG khiến nó có nhiều cảm xúc, trong lòng nó vui hơn khi nhìn ngắm lại những con đường từ sân bay vào thành phố, những con đường bắt đầu quen thuộc hơn lần đầu tiên nó vào SG ,khi đó nó lấy 1 chiếc Atila của đứa em, nó nhảy lên phóng đi dạo phố khiến mọi người lo lắng vì nó không bít đường lại không có giấy tờ xe hihi, nghĩ lại nó thấy lần đó vui thật. Cuối cùng bốn anh em nó cũng tìm được 1 cái Khách sạn để nghỉ ngơi. Bốn anh em tranh nhau vào nhà tắm ..hihih nó chiếm được nhà tắm đầu tiên . he he thích thật đó cởi bỏ tất cả những gì bụi đường vương vấn trong bộ quần áo đi đường và nó trở lại là chính mình trong bộ váy nhẹ nhàng, cả bốn anh em lại đẹp đẽ trong bộ quần áo mới như vừa trút bỏ hết những ưu phiền, những chuyện không vui để trở lại với không khí SG rực lửa về đêm, hoà mình vào hơi thở đêm Sài Gòn, thưởng thức cái gió mơn man cháy khát những ly Ken mát lạnh, chút hơi men nhẹ nhàng của Ken khiến nó nhìn mọi vật về đêm quyến rũ hơn, nhưng món ăn ngon mà bình dị, lại những tiếng cười ròn rã của cô Út tiếng và chị hai miền nam của nó nhẹ nhàng bay bổng. Nó được ngắm chị sau những tháng ngày trò chuyện trên mạng, chị iu của nó thật hiền và đẹp. Một vẻ đẹp, hiền dịu đến thánh thiện, đi chơi với chị nó chỉ sợ đêm SG cuốn phăng mất chị iu, nên nó thường hoảng hốt ngó lại coi chị còn đó không. SG về đêm đẹp lạ lùng dường như mọi hoạt động, vui chơi của SG cũng chỉ bắt đầu sau 10 giờ vì thế cuộc vui của anh em nó cũng bắt đầu từ 12h đêm
- Mình đi chơi tiếp đi , đến SG mà ngủ thì phí quá chị ơi , mình chơi hết đêm chị nhé! Cô bé Út hào hứng nói.
- ừa nhưng ….Con bé cũng hứng chí nhưng nó ngó vô Miến trộn thì thấy anh iu có vẻ mệt rùi, đang lưỡng lự thì Phương Nam đến ( một anh hai Sài Gòn đây roài )thế là mọi sự sắp đặt không cưỡng lại số trời, hai chị em nó mặc áo phông và sooc ngắn tũn đi dép lào chui ra khỏi khách sạn, cả bốn anh em lại nhảy lên taxi đi nhậu. Hai tăng nhậu say đến 4 h sáng 4 anh em lê bước về khách sạn đã làm náo loạn cả khách sạn chỉ đến khi chiu vô phòng thì không khí yên tĩnh của khách sạn mới được trả lại .
Anh iu miến trộn nằm thẳng cẳng, Út chui vô ngâm mình trong bồn nước, chả khuyên được cô bé ngang bướng này, vì có 1 sở thích kỳ quái, nhậu say về lại thích ngâm mình trong nước ấm, thôi đành cho cô bé thoải mái vậy. Mình chui vô net làm thơ chờ Út ra ngủ cùng :
- Anh iu nghe thế này có được không nha : … Phải sửa gì nữa không ??
- Anh iu miến trộn mắt nhắm mắt mở ầm ừ : Hay rồi em post đi !
Được gần một tiếng mà không thấy bé Út nói hát gì, con bé sợ quá kêu anh iu:
Này anh, anh có nghe tiếng Út ko ? sao tự dưng chả thấy giọng Út nhỉ ?? Vừa nãy còn nghe tiếng hát, tiếng nghịch nước , tiếng nước chảy .. mà giờ im bặt là sao ??? hay … ÚT chìm ròai …!
Miến trộn đang mơ ngủ choàng tỉnh dậy: ừa .. lúc nãy còn hát một mình , giờ chả hỉu sao im tiếng thía.. hay là ngủ … mà ngủ sao được … thôi để anh kêu thử
Miến trộn giơ chân đạp vào cách cửa buồng tắm mấy phát làm Út đang thăng thăng bỗng giật mình quát ầm lên :
- Gì thế ! em đã bảo để cho anh chị 1 tiếng mừ , chưa hết 45phút mà đã kêu em là sao .. em đang thư giãn mừ vậy làm em mất hứng rùi hic hic
- Iam so sorry.. thì anh cứ tưởng em nghỉm rùi .. chả thấy hát hò hay động đậy gì cả.. im lặng thía nên anh lo .. thui em cứ tiếp tục thư và giãn đi há hi hi …  
Con bé ôm bụng cười … ặc ặc ..chit mất hóa ra nàng ta đang thư giãn ….
5 phút sau cô nàng cũng chịu rời bồn tắm vô giường ngủ với con bé hihi cứ nhìn mặt Út và miến trộn là chit cười ….
Đang mơ màng thì nghe tiếng chuông điện thoại kêu rinh vừa kịp tỉnh ngủ thì con bé nghe tiếng hét thất thanh của Miến trộn ở giường bên. Con bé vùng dậy hỏi: chuyện gì thía ??
Út ôm bụng cười sặc sụa : Bùn cười quá chị iu ơi !
- Chuyện gì ? em lại cắn miến trộn hả ? con bé ngơ ngác hỏi
- Không , chị iu ạ ! em thức cả đêm canh cho hai anh chị ngủ nè- Út thanh minh
- Hả vậy sao em ko ngủ ?? con bé hỏi
- Thì em có ngủ được đâu nên thức xem hai anh chị ngủ thấy vui quá trời, chị iu nói mơ bên giường này thì bên giường kia anh iu trả lời chị bằng thơ.. ha ha em ngồi giữa bùn cười quá đi thui. Sáng nay em đứng cạnh đầu giường của anh iu để tắt điện thoại, ai ngờ ảnh tỉnh dậy mắt nhắm mắt mở nhìn thấy em đứng đó rùi choàng tỉnh cơn mơ hét ầm lên .. hi hi hi chit mất
- Con bé ngơ ngác quay sang anh iu: Sao lại hét thía anh iu ??
Út kể típ : chị ko bít hả? trời ơi gần 30 năm roài chưa có lần nào thức dậy thấy con gái đứng cạnh đầu giường chớp chớp mắt nhìn ..nên mới thía … sốc chị ạ hic hic
- hơ ừa vậy hả ! Con bé cười ra cả nước mắt , hic hic thương anh iu ghê .. thía là sốc rùi , tổn thương tinh thần cấp 1 rùi
Ở đời anh chả sợ gì đâu
Ba mươi năm ấy chưa lần đầu
Sáng ra tỉnh giấc anh nhìn thấy
Em gái xinh tươi đứng gật đầu

Sau cú sốc đó anh thỉnh cầu
Tinh thần thương tổn biết bao lâu
Út ơi Út hỡi thương anh nhé
Đừng làm thương tổn anh thêm sâu

Anh hứa từ nay anh bít rồi
Anh chỉ nghe lời mình Út thôi
Út Thương anh nhé đừng cắn nữa
Từ nay anh hứa sẽ nghe lời


Vậy là chuyến bay của nó cũng an toàn và đêm đầu tiên con bé làm bản tổng kết lại như sau : Đại ca ngủ trọn đêm nhất , Miến trộn và nó ngủ được ba tiếng, Út chả ngủ tiếng nào, kỷ lục nhất trong đêm là 3 tăng nhậu rượu bia lẫn lỗn nhưng rượu bia chẳng làm ai say, mấy anh em vẫn tỉnh táo, thương mỗi miến trộn thân thể bầm tím thương tích đầy mình do Út gây lên và đặc biệt hơn là tổn thương về tinh thần sau cú sốc sáng nay nên hỏi gì Miến trộn cũng ko nói chỉ nghe lời Út thôi hihi

( ký sự được ghi lại bởi cảm nhận của con bé còn nhìu cảm nhận hay hơn của những thành viên cùng đoàn , nếu có dịp họ sẽ kể cho các bạn nghe, còn những đêm tiếp theo ... có nên post nữa hay không nhỉ hì hì )
ThanhMai 's blog
........
 
Đêm thứ hai



Tỉnh giấc sau cú hét thất thanh của anh iu Miến Trộn, con bé vô nhà tắm thay đồ và make up. Nó muốn make up thật đẹp để che hết những vết mệt mỏi vui chơi của đêm qua, nghĩ lại thấy vui thật . Lịch sáng hôm nay của anh em tụi nó sẽ là mạnh ai nấy đi nhưng khi nào có phone của đại ca là phải tập trung. Anh iu Miến trộn đi tiếp khách ngay tại café Sỏi Đá , đó là điểm mà đại ca hẹn 4 anh em , Út thì đi lễ chùa sau đó đi Suối tiên cưỡi voi cùng bạn trai, con bé nhìn đồng hồ, úi hôm nay nó cũng khá bận đây .
Nó phải đến cty có chút việc sau đó nó có hẹn với người đến đón nó đi chơi nhưng lại trùng time với lịch hẹn của đại ca, “ có thể mình sẽ thất hẹn với đại ca “ hi hi hi..nó nghĩ thầm . 7h30 điện thoại của nó rung liên hồi, con bé biết ngay là người đón nó đã đến, nó tạm biệt anh iu Miến trộn và chạy vội xuống cầu thang vì nó không muốn người ta phóng lên phòng tìm nó. Chạm mặt người ta ngay chân cầu thang, con bé cười, nhào tới :
- Em chào anh !
- Chào em , khỏe không cưng ? vào từ hôm qua sao ko call cho anh ra đón – anh mừng rỡ ôm nó .
Em vào từ đêm qua , call cho anh thì nghe điện thoại của anh nói “ thuê bao quý khách đang take care thuê bao khác” , nghe thía thử hỏi em còn dám gọi nữa hay ko?? Con bé mếu máo
-Hả, làm gì có, hôm qua anh sạc điện thoại trong phòng mà, thôi hôm nay anh đền nha , đền nguyên ngày đó - anh nhìn nó mỉm cười
-Thiệt hả ?? wow vui quá vậy anh đưa em đến cty nhé, sau đó đưa em về nhà anh nha
-Uhm, em muốn gì anh cũng chiều mà, lâu rồi em chưa gặp chị chắc chị biết sẽ vui lắm đó!
-Dạ em cũng lâu ko gặp chị ,em nhớ chị quá, nhưng hôm nay hổng bít có time đến nhà anh ko nữa-con bé lẩm nhẩm
-Nếu em bận thì cứ đi, để lần sau qua nhà anh cũng được,mà em vào đây 2 hôm thì sao đi đâu được, thôi cứ thế đã nếu cần anh đưa đi đâu thì call anh nghen
Nó và anh quen nhau được hai năm rồi, thân thiết như anh em ruột, anh quý nó lắm, nó nhớ hồi nó quen anh. cũng vô tình trong một ván cờ, khi nó đang lang thang trên vào trang vinagame rồi chọn môn cờ nó yêu thích, tạo một bàn trống và ngồi chờ, khoảng 2 phút sau anh với nick “ Cầu hòa”và 1 người nữa có nick” Sát Thủ” xuất hiện, cả hai cùng invite nó .Nó không đủ điểm đánh với anh và người join được với nó lại là nick Sát thủ , anh ngồi xem nó đánh, rồi gửi tin cho nó từng nước đi hay, nó nghe theo và thắng Sát thủ 1-0. Ván thứ 2 anh lại làm quân sư cho nó, nhưng nó bướng bỉnh không cần và đi theo những nước riêng của nó, với những nước cờ ngớ ngẩn như muốn chứng tỏ với anh bản lĩnh của mình, bản lĩnh thì chưa thấy đâu mà con bé đã để cờ rơi vào thế bí, anh xuýt xoa gửi tin nhắn, nó căng thẳng nghĩ cách phá , cố gắng tập trung bình tĩnh và không màng đến những tin nhắn của anh, nó phá được thế cờ tàn trong tích tắc và thở phào nhẹ nhõm:
-Khá , em đánh khá lắm- anh gửi tin
-Tks anh, giờ em đủ điểm đánh với anh rồi, cùng làm 1 ván nào, Cầu hòa !
-Uhm,đi cẩn thận nghen, lần này là đấu thật đó ! anh nói
-Nó trả lời lạnh nhạt : Go!

Suốt ván đó anh đi những nước cờ đơn giản hết sức khiến nó không ngờ , nó thắng anh mà ko thấy vui, ván thứ hai nó bướng bỉnh tấn công khiến anh bối rối trong phòng thủ . Dù sao nó cũng công nhận anh là một tay cờ giỏi , chỉ bằng ba nước đơn giản anh bắt sống tướng của nó . Nó quen anh cũng từ ván cờ đó, rồi mail qua mail lại và hằng đêm anh và nó luyện cờ cho đến một hôm nó gặp anh tại Hà Nội trong một buổi hội thảo về chuyên đề về marketing và điều khiến con bé ngạc nhiên hơn là việc anh lại làm chuyên viên marketing cho chính  Công ty nó .
- Đúng là quả đất tròn cô bé nhỉ ! anh cười nhìn nó đang e lệ trong bộ áo dài lễ tân duyên dáng- trông em không khác so với những gì anh hình dung
-Hi hi đúng là quả đất tròn thật ,em đã nghe danh anh nhiều nhưng không ngờ anh lại là …. – nócười đáp lễ
-Là gì vậy ..em nói tiếp đi , cách nói lấp lửng này không giống em tẹo nào – anh mỉm cười khích nó
-Không ngờ anh lại là Cầu Hòa, người tự nhận là anh trai của em Mai
-Ha ha ha em bất ngờ lắm ư? Anh thì không vì em đã cho anh email của cty nên anh đã biết rõ em rồi , cô bé bướng bỉnh ạ!
-Bướng bỉnh ?? em bướng bỉnh hồi nào – nó hỏi dồn
-Ngay khi ván cờ thứ hai, khi em đấu với Sát Thủ mà ko cần sự trợ giúp của anh, và em đã cố chứng minh em thắng bằng năng lực của em … em đã để lại ấn tượng cho anh ngay lần đầu tiên đó , nên anh đã tìm hiểu về em ngay khi biết email cty của em ….Vậy đó cô bé ạ!
Nó mỉm cười mà không nói được câu nào, quả thật đây là điều bất ngờ với nó. Tình bạn của anh và nó kéo dài được 5 tháng thì nó quyết định giới thiệu cho anh cô bạn gái của nó, nó không muốn anh mãi như thế đến già.. sự sắp đặt của nó đến khéo để đến giờ nó có thêm chị dâu và một người anh trai đáng mến.
-Hôm nay mình chơi tiếp ván cờ đêm trước anh nợ nhé – anh kéo nó về hiện tại
-Dạ, nhất trí . Nhưng mà cá độ gì đây anh – Con bé hếch mũi thách thức
-Một chầu nhậu tại Hooc môn vào ngày mai – anh cười
-Hooc môn hả ? xa không anh ? Vừa bày cờ nó vừa hứng thú hỏi anh
-Không xa , mất 2 tiếng thôi, anh có cuộc hội thảo ở đó, mà dưới đó anh có đám bạn , vui lắm cũng khoái nhậu nên có lẽ rủ em đi hợp hơn đi với chị em , anh nháy mắt cười
-Được rồi, cứ chơi hết ván này đã nha, em sẽ tính tiếp, vì em đi theo mấy người bạn thân mà không muốn tách rời nhưng nêu sắp xếp được lịch em sẽ đi chơi với anh để xem rượu Hoocmon ngon cỡ nào – nó cười khoái trá
-Ùhm mà này anh nghe nói em đang tham gia CK hả, theo tin của FBI mà anh có được thì em cũng là nhân vật quan trọng đấy nhỉ? – anh cười bí ẩn
-Ủa sao anh biết ? mà này anh biết được những gì về em rồi,để em xem tin nội gián của anh nhanh và chính xác cỡ nào ? nó thè lưỡi trêu anh
Nó không ngờ anh biết nhiều về chuyện của nó đến thế, anh vẫn như xưa , luôn dõi theo từng bước nó trưởng thành, những lúc nó vui hay buồn anh đều hiểu , nhiều khi nó trốn gặp anh trên net khi nó online, nhưng qua mỗi nước cờ của nó anh lại hiểu và không hỏi thêm . Nhưng hôm nay nó nghe được những gì anh nói thì nó thật sự đi hết những bất ngờ này đến bất ngờ khác. Những chuyện nó làm được việc trong CLB của nó, những chuyện nó dàn xếp ra sao để mọi việc trong CLB hòan hảo , tạo uy tín cho những người nó quý mến hay cả những chuyện tiêu cực mà không ai biết .
-Anh theo dõi em hả ?Nó nhìn anh thắc mắc
-Không, anh quan tâm đến em. Anh hiểu em muốn làm gì, hiểu cả suy nghĩ của em nhưng anh thấy em còn non nớt quá. Xã hội không tốt đẹp đến nhường vậy đâu, nếu em cứ vậy sẽ còn có nhiều người lợi dụng lòng tốt của em đấy. Anh vẫn luôn là anh trai của em như em hằng mong muốn,vì thế anh muốn em tự đứng vững, và chín chắn hơn.Cũng như nước cờ em đang đi. Anh đã thấy sự mất cân bằng ở đó, em đang đi lạc hướng ban đầu em muốn công …vậy đó , nhìn nước cờ này anh thấy sự chán nản, từ công em chuyển sang thủ mà thủ một cách vô thức….
Anh cho nó chút thời gian ngắn ngủi đủ để nó suy nghĩ hết ý của anh muốn nó hiểu rồi anh lại nói tiếp :
- Em hãy tiếp tục sống đúng là em, yêu và thương rõ ràng, việc em thích làm em cứ làm, không thích nữa hãy bỏ đi chứ đừng níu kéo, đừng vì ai nữa, em hãy vì bản thân em, vì gia đình em. Một điều anh muốn nói chính nữa là việc em đã xao nhãng bản thân,… nhìn em xem, em gầy hơn so với lần anh gặp, đừng hành hạ bản thân mình thế chứ… Thôi ván cờ này bỏ qua, coi như mình chưa đánh, giờ anh đưa em đi ăn gì đó rồi đưa em về với bạn của em. Nếu mai em đi được thì call cho anh , anh đợi .
Con bé cứ tròn xoe mắt nhìn anh, hôm nay nó thấy anh thật lạ, lạ hơn so với những gì nó biết về anh , hóa ra hai năm qua nó chả hiểu nhiều về anh cả mà ngược lại, anh hiểu quá rõ con người nó. Anh khiến nó hết sức ngạc nhiên.
Từ trước đến nay anh vẫn luôn ở bên nó như một người anh đáng kính, luôn nghe những chuyện vui buồn nó kể, anh dạy cho nó nhiều điều ..và cứ thế cho đến tận bây giờ..
Tạm gác câu chuyện của anh lại, nó trở về điểm hẹn với đại ca, chui vô quán Sỏi đá gặp gỡ mọi người nó vui lắm, nhưngchuyện về anh vẫn thấp thoáng trong đầu.Buổi chiều cả nhóm nó đi hát karaoke , con bé thấy ai cũng vui vẻ , một không khí tuyệt vời, nó và Út luôn canh đại ca, không cho ai đến gần đại ca cả, trừ chị iu của tụi nó. Lại nói đến chị iu, cả nhóm của nó iu chị iu nhất, cũng chưa bao giờ gặp mặt chị ngoài đời cả chỉ chat vơi nhau hàng ngày trên net thôi, vậy mà cả bốn anh em nó đều rất quý, mến chi iu, cảm nhận đầu tiên về chị là chị rất hiền, rất dịu dàng và có một nét đẹp hiền đến thánh thiện chị như người thuộc thế giới khác, không xô bồ hiện thực, không đua chen, chị nhạy cảm, tình cảm của chị dành tụi nó cũng rất chân thành, tụi nó cũng nâng niu tình cảm chị dành cho nên 4 anh em hết sức trân trọng, lần này vào SG tất cả chỉ muốn gặp chị mà thôi ..
Nó bỏ mặc đại ca ở lại, kéo anh iu lên chùa. Hai anh em bắt taxi lên chùa Vĩnh Nghiêm, một ngôi chùa to và đẹp, nó và anh iu đi dạo quanh chùa vãn cảnh, đến chính điện 2 anh em nó tìm 1 góc và ngồi nghe sư thầy giảng đạo. Nó ngồi và cố tập trung loại bỏ những suy nghĩ để đầu mình trống rỗng, nhắm mắt lại và thả hồn vào lời kinh câu kệ, nó cảm thấy thỏai mái hơn . Trong một khoảng khắc nào đó nó cảm thấy vô thức rồi bất chợt những hình ảnh rất thân quen hiện về ,nó thấy rõ nó của những năm trước, nó thấy nhưng điều nó làm, nó thấy hình ảnh lần đầu nó contact với một người nhiều đầy nhiệt huyết, nó thấy hình của nó khi truyền ngọn lửa nhiệt huyết, nó thấy hình ảnh lần đầu gặp đại ca , gặp Ut , gặp anh iu Miến trộn, gặp chị Linh iu mến… tất cả những người nó gặp đều hiện lại trong ký ức của nó, những chuyện vui có ,buồn có, những việcnó làm được trong một năm, những gì nó làm được cho gia đình nhỏ bé..Có lẽ hôm nay ngồi thả hồn để nhớ nó mời biết nó chưa làm được gì cho tổ ấm của nó, HN của nó luôn bình dị bên cạnh nó, có lẽ anh đã đúng, những lời sáng nay anh nói với nó khiến nó nghĩ ngợi và nhận ra một điều …không phải một điều mà đúng hơn là rất nhiều điều nó sẽ phải làm sau chuyến đi này. Rất ít khi nó lên chùa, và thường khi lên chùa nó chỉ cầu xin bình an với khỏe mạnh, nó nhớ có 1 lần nó stress và mệt mỏi vì công việc và nó đã lên chùa, chắp tay cầm que nhang đứng thả hồn rong ruổi kiếm tìm sự thanh thản mặc dù bên tai nó cứ văng vẳng tiếng của 1 người đang cầu khấn xin sỏ rất nhiều, nó không quan tâm, mà hầu như nó không còn để ý , nó chỉ biết nó đứng đó rất lâu cứ đứng thả hồn như thế cho đến khi cây nhang cháy gần hết nó mới bừng tỉnh cắm nhang và ra về , thấy lòng mình thật nhẹ nhàng và thoải mái. Giờ cũng vậy nó thấy mình thanh thản hơn ….
Hai anh em nó ra về đến khách sạn nó leo lên giường ngủ, nó buồn ngủ díp mắt, nó cảm thấy người hơi nóng, nó ho nhiều hơn, Út về thấy vậy tưởng nó ốm, và để yên cho nó ngủ . Nhưng nào con bé có ngủ được , cơn ho nhiều hơn, có thấy lạnh mà trong người thì nóng, biết chắc mình ốm rồi , nó bảo đại ca và Út cùng chị Linh cứ đi ăn, nó sẽ không đi , nó muốn ngủ … nằm nhưng ko tài nào ngủ được khi chị Linh và Út trò chuyện bên tai ,anh iu Miến trộn thì thay đồ rồi đi tiếp khách, đại ca về và bắt mọi người phải đi ăn vì tối nay chị iu của nó mời cơm mấy anh em, nên nó phải dậy, phải đi vì nó không muốn mọi người lo cho nó. Bữa cơm ngon ghê, có lẽ tại nó ham chơi nên chả ăn uống gì, tối nay mới thấy cơm ngon thật , Chị iu của nó đưa tất cả đi ăn món cơm Bắc , ngon làm nó nhớ mãi … Lần đầu chị iu của nó tham gia cùng mọi người nên nó vui lắm , nó và Út đòi lên sàn nhảy, đại ca gàn :
-Thôi , anh chỉ thích uống café thôi chứ lên sàn đau đầu lắm, tìm cho anh quán café nào đó là được rồi
-Không, lên sàn vui lắm đại ca ơi! Anh không nhảy thì ngồi uống rượu hoặc café cũng được mừ - nó và Út phụ họa
Hai đứa luôn mồm nói khiến đại ca không từ chối nổi, chị iu của nó thì không hiểu hai cô bé nghịch ngơm này nói gì nhưng chị lại vui khi nghe chúng nó ríu ra ríu rít chị bảo :
-Nghe tụi em ríu rít như chim ý, chị hổng hiểu nhưng nghe cũng thấy vui vui
Cả mấy anh em cười khoái chí và phải tường thuật lại từ từ cho chị nghe , rủ chị cùng lên sàn với tụi nó
-Ừ , chị chìu tụi em đó , đi thì đi – chị nói
- Đấy , đại ca thấy chưa , chi iu cũng muốn đi nè, giờ tùy đại ca , đại ca chọn sàn hay café tụi em hổng bít , nhưng có điều nếu đại ca chọn café thì phải đi một mình roài .- Nó và Út đồng thanh trêu đại ca
Vậy tất cả cùng lên sàn , nó call cho Hưng, cậu em chịu chơi nhất SG:
-Em à ! chị mà , chị muốn lên sàn bây giờ , em chọn sàn nào đó vui vui và đặt bàn nhé, tụi chị mới vô SG nên hổng bít sàn nào vui cả - nó nói
- Dạ, ủa chị mới vô hả, được để em đặt bàn nha rồi em gọi lại- nói rồi Hưng giập máy
-Lên sàn, let’s go ! nó và Út đồng thanh thật to trong taxi.
Trên sàn đông thật , Hưng chọn cho tụi nó 1 bàn đứng, cậu bé này cũng hay lắm, chịu chơi và rất quý mấy anh em tụi nó. Nó bắt đầu thấy lạnh, ho nhiều hơn, không khí trên sàn lạnh quá , kèm theo Remy pha đá và coke , càng uống nó càng ho nhiều, đến khi không chịu nối nó phải mặc áo của Út mà vẫn thấy lạnh thấu xương. Mọi người uống máu ghê, 6 anh em hết 1 chai Remy cao, đến khi chị Thaihuu đến cùng PhươngNam thì đã sang chai mới, dù uống vui mấy, nhảy máu đến mấy nó đều không rời mắt khỏi chị iu và Út. Thói quen của nó, luôn bảo vệ và để ý đến những người nó iu mến, nhất là chỗ này, một nơi không mấy an toàn và rất lộm nhộm, chính vì vậy mà mỗi lần Út hay chị iu mà vô Toilet là nó chạy theo ngay, chỉ đứng ngoài cửa để quan sát và lo cho hai người, nó không muốn điều gì xảy ra với người nó yêu mến, Nó không cho chị iu của nó uống rượu, ly rượu của chị, nó nâng lên uống cạn 1 hơi sạch hết mùi rượu rồi nó đổ coke vào, đưa cho chị rồi ghé tai nói với chị :
- Chị không được uống bất kỳ ly rượu khác ngoài ly em đưa, chị nhớ nhé , ly của chị là coke nguyên chất , không làm chị say , chị phải nhớ chỉ cầm nguyên lý này thôi chị nhé
Chị nhìn nó mỉm cười, có lẽ do một phút sơ ý, nó mải nhảy với Phương nam và Út nên không để ý đến nhân viên phục vụ không biết đã rót vào ly của chị iu nó một chút rượu. Thật tai hại, ly rượu đó làm chị iu nó say, nó sợ và lo cho chị, nhấp môi lại ly đó nó nhận ra ngay. Cảm thấy giận mình ghê vì chút nhất thời ham chơi quên mất chị iu, nó đưa chị iu ngồi lên ghế và gọi đại ca đến giúp vì ngay lúc đó cả chị iu và anh iu Miến trộn đều say khướt.Nó take care anh iu, đại ca giúp chị iu uống nước chanh, nó nhìn út đang mải nhảy với mọi người , nó cũng muốn nhưng nghĩ đến anh iu thía này đành thôi, thỉnh thoảng ham vui nó để anh iu nằm đó cho đại ca take care luôn, chui ra nhảy cùng mọi người một chút cho ấm người rùi lại quay lại. Nó lạnh vì nhiệt độ ở đây và lạnh bởi uống rượu đá nhiều, nó ho nhiều và thấy người bắt đầu nóng… nó biết nó sẽ ốm…
Đến hơn mười hai giờ đêm , mọi người kéo nhau về khách sạn, anh iu Miến trộn say quá hổng bít gì, tụi nó quăng lên giường cho ngủ một giấc, nó và mọi người đi nhậu tiếp. Đi nhậu ngà ngà say nó chẳng nhớ rõ lắm chỉ biết sau đó mọi người về nhà của Hưng Nguyễn lúc đó cũng hơn 3 giờ đêm, một đêm thật nhiều cảm xúc, vui có, buốn có, lo lắng có , dù thế nào mọi người cũng có một đêm đầy kỷ niệm. Đại ca và Hưng Nguyễn ngủ một phòng , nó và Út cùng chị iu ngủ một phòng, ba chị em nó ôm nhau ngủ, có lẽ đây là đêm đầu tiên mà cả ba chị em nó cùng ngủ chung với nhau. Thật ấm áp lạ thường, nó mỉm cười vì có một giấc mơ đẹp về chị iu !
Trong giấc mơ nó thấy hạnh phúc xung quanh những người yêu thương, nó thấy mọi người đều mỉm cười thân thiện với nó. Đó là điều con bé mong mỏi nhất, giờ có lẽ con bé đã có thể trả lời anh câu hỏi nó sẽ được gì từ những việc nó làm …đơn giản lắm nó sẽ được tình cảm chân thành của những người yêu quý nó, không phải tiền bạc , vật chất, mà là một đêm vui vẻ và an lành, ấm áp tràn đầy tình thương yêu, như vậy nè, nó mỉm cười rúc đầu ôm chị ngủ tiếp…

http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=375063
Đăng nhập để trả lời
0
Con gái!



Con gái mít mướt, ừ con gái mít mượt thật, hơi tý là khóc, hờn và giận dỗi. Em, con gái 100% nhưng không biết khóc, không biết hờn giận ai …
- vì sao thế ?
- Không biết …anh nói đùa : Chắc tại em không phải là người có trái tim yếu đuối đấy mà?

- Ừ có thể …

Em thấy cảnh chia tay quá nhiều, rốt cục con gái vẫn khóc, có người con gái khóc lặng lẽ, âm thầm, cũng có người chửi rủa, lăng mạ người tình vì sao thế ..?? có phải vì còn yêu .. còn giận và còn phải chửi rủa..

- Ừ có thể …

Anh yêu con gái, yêu con gái mít mướt hay hờn dỗi…em đoán vậy, vì thế em biết mình không phải đối tượng anh nhắm vào, nên em vô tư khoác vai anh như hai thằng con trai ngạo nghễ đi đến trường ..

Nhớ có lần em nói em muốn mạnh mẽ như con trai, muốn làm con trai để thỏa trí tang bồng, ngao du sơn thuỷ … và ít nhất là muốn thoát khỏi vỏ bọc mít mướt yếu đuối ... thì ngay lập tức ước muốn đó bị giập tắt bởi câu nói lạnh lùng của anh :

- Điều lố bịch nhất của con gái thời nay chính là muốn trở thành con trai đấy em !

- Vậy ư ? Ừ có thể …

Vì muốn để điều lố bịch đó không thể xảy ra anh đã luôn sát cánh bên em trong suốt thời gian ở trường, trong những bữa tiệc, và ngay cả trong những ngày trọng đại nhất. Cứ lầm lũi, cục mịch, ầm thầm bên em như hình với bóng…Không hứa hẹn điều gì, không chiếm hữu thời gian của em và cũng không bó buộc em với thế giới xung quanh...nhiều lúc em tự hỏi : Tại sao ?

- Chẳng tại sao cả… vậy thôi !

Rồi có một buổi tan trường anh không sánh bứơc cùng em vì bên em là một gã con trai khác. Vài ngày sau đó em nói : Em đang yêu, anh ta cũng được đấy chứ anh nhỉ?

- ừ , có thể … nhưng …em hạnh phúc chứ ? ý anh là em thấy vui bên anh ta chứ ?

- Ừ , em vui, rất vui !

Em thao thao kể cho anh nghe về người bạn trai mới hấp dẫn em, rồi những giận hờn vu vơ khi người ta thờ ơ em …để rồi em nhận ra mình đã ngộ nhận tình yêu đó … Em khóc, lần đầu tiên em khóc trước mặt anh, nước mắt tuôn rơi không ngượng ngùng, em không biết từ bao giờ anh đã giang sẵn cánh tay cho em bờ vai để nức nở và nỗi buồn mau chóng tan nhanh. Em lại vô tư cười đùa, nghịch ngợm, ríu rít bên anh. Em vô tư đến nỗi không nhận ra niềm hạnh phúc nhỏ nhoi của anh là khi ở bên em, khi thấy em cười, em ríu rít hát khe khẽ hay ngay cả khi anh đón em đến trường, em tóc tai bú dù ngáp ngắn ngáp dài khi còn ngái ngủ..

Lần thứ hai em nói, em có người yêu, vẫn câu hỏi cũ :
- Em hạnh phúc và vui vẻ bên anh ấy chứ ?


- Dạ vâng, em tin thế!

- ừ , anh chúc em hạnh phúc !

Công việc part-time chiếm ½ thời gian học hành, em và anh cùng chạy đua với thời gian để tốt nghiệp ra trường nhanh nhất. Anh vừa học và làm việc đan xen, còn em phải chia thân làm 3: Công việc - Học Hành – Tình yêu … khá vất vả nhưng rốt cuộc hậu vận cũng êm xuôi. Anh cử nhân kinh tế, theo học tiếp và ổn định công việc sớm hơn em. Em ra trường và quyết định lấy chồng rồi mới lo sự nghiệp.

Nhìn tấm thiệp cưới em gửi, anh giấu nỗi buồn và mỉm cười chúc em hạnh phúc. Ngày cưới, em cứ nghĩ anh không đến, ai ngờ anh đến sớm, trang hoàng nhà cửa, phông bạt bởi biết nhà em neo người, anh làm hết mọi việc rồi cáo lỗi ra về, em nhùng nhằng níu giữ, cho đến khi anh chìa ra tấm vé đi SG em mới chịu buông tay ...

- Hạnh phúc nhé em !

Lần đầu tiên em cảm thấy sắp mất một thứ quý giá vô cùng, nước mặt trực trào lăn ra, anh mỉm cười xoa dịu :

- Đừng khóc, xấu lắm, cười lên em, khi nào muốn khóc hãy gọi anh, anh sẽ về..

- Take care anh nhé!

Mấy năm không gặp nhau, em bận rộn với nhiều mối quan hệ, công việc, gia đình .. ít còn nhớ đến anh. Ngược lại anh vẫn nhớ tới ngày sinh nhật em, năm nào cũng có quà gửi về nhà bố mẹ em, vì anh biết nơi đó là nơi tìm em dễ nhất…

Năm nay khác với những năm trước, anh khiến em ngạc nhiên, không nhận ra anh, anh khác quá, khác thật nhiều, và cách anh làm em vui cũng khác trước thật nhiều, không cục mịch, lầm lũi thay vào đó là sự lãng mạn đến bất ngờ. Anh cho em một bài toán đố khiến em bất ngờ vô cùng khi biết lời giải, nhận được quà anh gửi đến tay được vài hôm thì em nhận được tin nhắn của anh :

- Lotus muốn gặp em Mai, mong em đừng từ chối, hân hạnh được gặp Mai tại Nắng Sài Gòn đường Nguyễn Chí Thanh, Mai nhé!

Em đắn đo vì không biết nhân vật đó là ai , đến… không đến…. đến …. hay không đến….. ừ thì đến.( nếu biết là anh em đã chạy vội đến chứ nào cần đắn đo ..)

Đến sớm tìm kiếm, chưa thấy ai ở đó, em vừa lẩm bẩm tính định nguyền rủa thì nhận ra hình bóng quen thuộc :

- Anh đó hả, lâu quá không gặp anh rồi, anh khác quá à ?- Em nhẩy tưng tưng trong chiếc váy quà tặng sinh nhật anh gửi :

- Ừ đúng là rất vừa, rất hợp và em rất duyên dáng!

- Trời, không chào hỏi em mà chỉ nhìn cái váy đó là sao?- Em giận dữ

- Tại em quyến rũ qúa mà, à còn đây nữa, giới thiệu với em : Đây là anh Bình bên NH Đại Á

- Úi không phải chứ? Anh Bình nữa này ? Hai người quen nhau hả ? vậy sao không nói sớm, ghét anh Bình quá, ra HN không kêu em là sao ?

- Thì đó tụi anh kêu em nè, bất ngờ phải hông ?

Đúng là thật bất ngờ, em lại gặp lại 2 người anh đáng mến. Em không dám nhí nhố nữa, ngồi im nghe hai người kể chuyện, đề tài lại xoay quanh Chứng khoán, vì CK mới tìm ra em, và vì CK mới tạo cho em những niềm vui và bất ngờ như thế…

- Em hạnh phúc không ?

- Em vui và hạnh phúc bên gia đình nhỏ của em…

- ừ vậy lời chúc phúc của anh có hiệu nghiệm rồi… vì thế mà mấy năm nay em không gọi anh về để mượn bờ vai này nữa mà … anh cố tình trêu trọc

- Giờ thì chưa , nhưng không bít chừng mấy năm nữa em kêu anh hoài cho vợ anh ghen chít anh đấy nhé!

- Anh chưa lấy vợ ….

- Tại sao?

- Vì chưa tìm được người ưng ý ? Ngày xưa tìm được một cô nhưng lỡ để tuột mất rồi..

- Anh trêu em hả , SG thiếu gì , ĐN cũng vậy !

- Ừ nhiều nhưng không hợp …

- Hi hi.. mà này anh làm thơ hay thế… ngày trước chả bao giờ anh viết thơ cả ..ngưỡng mộ anh luôn đấy !Em thích các bài của anh mà hay nhất là bài này nè :
 Vừa hay tin em bệnh
Ngỡ tim mình nứt đôi
Trời sao không dành lấy
Gánh đau này riêng tôi

Em yếu mềm như cỏ
Ngã quằn giữa bão giông
Phải chi tôi là đá
Cho em nương vào lòng

Chân trời mênh mông quá
Làm sao đến cùng em
Lời nguyện cầu cũng loãng
Vào không gian ảo huyền

Ước mong liều thuốc đắng
Đưa em về bình yên
Mong ngày mai còn đó
Bình minh em dịu hiền...



- Ừ buồn thì viết, mà ngày trước em có nói em thích đọc thơ đâu, anh viết nhưng bỏ đi hết rồi. Ngày trước anh viết nhiều về người con gái có trái tim yếu đuối và mít mướt nhưng cố tỏ ra can trường và mạnh mẽ. Cô ấy càng cố gắng bao nhiêu thì càng lộ ra vẻ yếu đuối bên trong và cần anh che chở. Anh viết nhiều cho cô ấy bởi anh yêu cô ấy, yêu cái nét ngây ngô và nhí nhảnh, nhưng chưa bao giờ đưa cho cô ấy xem vì anh sợ mất đi tình cảm đẹp đẽ của cô ấy với anh …Giờ anh biết cô ấy cũng yêu thơ trên Net, nên anh đã làm thật nhiều thơ mong cô ấy vui vẻ và thực tâm muốn cô ấy hạnh phúc!

Em ngượng ngùng nghe những lời tâm sự mà không thốt lên một từ… ừ thôi không nói lại hay hơn, em không muốn ảo tưởng cũng không muốn phá vỡ những gì đã được định hình lên khuôn khổ và theo quy luật sẵn có, em không thể chia trái tim mình thành trăm ngàn mảnh, với anh em lại càng không thể bởi em mãi dành tình cảm cao quý thiêng liêng cho anh hơn hẳn tình yêu tầm thường đơn giản đó anh trai đáng kính à, anh sẽ luôn che chở cho em dẫu cho anh ở phương trời khác lạ phải không anh ….

Em thôi không khóc, những giọt lệ lăn ngược vào trong sau mỗi đêm kể từ ngày anh ra đi xa em mãi mãi, cách biệt hai phương trời.... những vần thơ thôi không còn thổn thức đã kết thúc trang thơ mà em yêu thích, nơi em thả buồn vu vơ đấy anh !


ThanhMai's blog - 03.05.08








Những Giấc Mơ Dài (Sáng tác: Huy Tuấn - Thể hiện: Thu Minh)

Có những đêm anh xa em, em buồn lắm
Ánh sao khuya như cùng em đếm từng giờ
Mà đâu chỉ có một lần cách xa

Từng đêm em sống, sống giữa chơi vơi
Giữa những đắm say bên nỗi đau
Có khi nào tình yêu đến như giấc mơ?
Được yêu được sống chẳng còn vấn vương
Nồng nàn những giấc mơ dài có nhau

Và rồi từng đêm em mơ, em mơ
Giữa những đắm day bao nỗi đau
Vẫn biết rằng tinh yêu đến không như giấc mơ
Vẫn muốn bên anh bên anh ấm nồng
Tựa như một giấc mơ dài có nhau.........
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=375063
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-01 12:06:01nguoitoithuong>

 Vượt qua chính mình !!!


 
Có đôi khi chính mình không là sự trở ngại, nhưng chính mình lại là những gì lớn nhất để vượt qua….




Ngày đó có một chàng trai quen một cô gái trên mạng, anh quen cô vô tình trong một trận cờ qua một cái nick rất dễ thương “ Roses”
- Anh  hơi phân vân tại sao em chọn nick “ Roses “ chứ không phải “ Rose” ?
- Em chọn nick : Roses chỉ vì đơn giản cánh đàn ông các anh thường nghĩ mình là những chú ong thợ thích đánh hoa cả cụm, chứ chẳng có anh chàng nào thích sở hữu duy nhất một bông trong cả vườn hoa đẹp bao giờ .
Cô nhí nhảnh vui tươi, tràn đầy sức trẻ như chính cái nick của mình, trái ngược với cô anh lại là một người trầm lặng, ít nói, già dặn với vẻ  chững chạc của một người đàn ông từng trải. Và họ quen nhau từ đó, trên thế giới mạng đầy ảo ảnh.. ai cũng nói chat chỉ là một thứ giải trí trên mạng ảo, nó không có thật trên đời, mọi người có thể lừa dối nhau, tâng bốc mình để thêm phần thi vị cho cuộc sống vốn tẻ nhạt đời thường nhưng dường như những điều đó lại không xảy ra với ho, nghĩa là từng lời anh kể rất chân thành, anh luôn sống thật với lòng mình và cô gái cũng vậy. Họ nói cho nhau về gia đình mình, về cuộc sống của mình, mỗi người có một cuộc sống khác xa nhau nhưng chính điểm khác nhau ấy dường như lại bù đắp cho nhau rất nhiều, giúp họ lại gần nhau hơn. Họ kể cho nhau nghe về một nửa của mình, về những người thân thiết nhất của họ, về những suy nghĩ và những điều trăn trở mà họ gặp phải trong cuộc sống,
Sự chia xẻ đã dẫn họ gần nhau hơn. Cô gái luôn coi anh như một người thầy luôn hướng dẫn cho cô tìm ra ẩn số mà cuộc đời trớ trêu luôn thử thách cô, anh luôn là người đi trước dẫn dắt cô qua những bước đi nhỏ trên con đường đời dài dằng dặc những chông gai.
Khi buồn cô gái thích uống rượu, thích nhâm nhi từng giọt rượu cháy rát họng, khi vui cô cũng thích rượu, rượu như một người bạn luôn song hành với cô và chưa bao giờ rượu bỏ rơi cô dù cho cô giàu có hay nghèo hèn. Anh không thích rượu, bởi công việc của anh thường xuyên phải tiếp xúc với chúng, anh ghét rượu nên anh luôn muốn cô tách khỏi người bạn mà cô luôn song hành. Khi buồn anh thích chơi trống và piano, anh nói:
- Âm nhạc thực sự là một người bạn tốt luôn nuôi dưỡng tâm hồn anh, luôn cho anh những giây phút thư giãn thực sự, giúp anh xoá sạch những con số, những phương án kinh doanh, giúp anh thực sự là chính mình sau những ngày làm việc đầy căng thẳng và mệt mỏi....
Đã có nhiều đêm anh gọi cho cô chỉ muốn cô nghe một bản nhạc piano do anh tự thể hiện, chỉ một bản nhạc mà không có thêm 1 lời nào kèm theo, một bản nhạc trữ tình du dương réo rắt trong đêm, kéo tâm hồn cô lại gần anh hơn qua từng nốt nhạc tràn đầy cảm xúc…
Cô gái thích nhạc Trịnh, anh cũng vậy, uhm vậy đó ít ra thì anh và cô cũng bắt đầu có một điểm chung về dòng nhạc Trịnh. Anh có thể kể cho cô nghe từng giai thoại của Trịnh, từng bản nhạc của Trịnh, anh thích nhạc Trịnh đến nỗi mỗi lần anh kể về Trịnh dường như anh đang hoá thân vào chính nhân vật đó vậy. Anh nói :
- Đời anh và Trịnh sao giống nhau ghê, cứ lao đầu vào công việc, để đốt cháy, để cống hiến và rồi số phận cũng chẳng khá hơn …vẫn cứ cô đơn và chết lạnh lẽo bên đời mà thôi..
Cô thường vụng về trong sự an ủi, nên những lúc như vậy cô chỉ ở bên anh …nghe và im lặng… như một sự chia sẻ, đồng cảm với anh .
Hai người chưa bao giờ gặp mặt nhau, họ sống cách xa nhau hơn ngàn cây số, khác nhau rất nhiều về phong tục tập quán, nhưng những điều đấy chẳng là gì mà ngược lại, có phần giúp họ hiểu nhau hơn, hiểu những phong tục của nhau hơn và hiểu cả những ngôn ngữ của nhau hơn.
Cô cho anh thấy thế giới nhỏ bé của mình qua những trang blog, anh là người đầu tiên cô cho anh biết về thế giới nội tâm của mình… Qua những dòng cô viết anh biết cô là người đặc biệt .... anh nói :
- Em sẽ thành nhà văn thực thụ nếu biết trau chuốt và gọt dũa nhưng câu từ bởi sự cảm nhận thế giới xung quanh của em rất tốt. Cám ơn đã cho anh đọc những dòng chân thành này ..anh không ngờ một cô bé ham kinh doanh như em lại sống nội tâm đến vậy!
- Nó ngây ngô phải không anh ? – Cô ngượng ngùng
- Không, ngòi bút của em rất chân thực, chỉ có điều anh sợ cuộc đời sẽ làm hỏng những dòng viết của em, hỏng cảm xúc của em mất thôi.
Ngày lại ngày anh ở bên cô , cho cô xem thế giới của anh, một thế giới cực kỳ bận rộn với các cuộc họp báo, một thế giới của những người thành đạt, những vị CEO, manager … của các quan chức cấp cao trong thành phố nơi anh sống. Anh muốn cô biết một ngày của anh dài cỡ nào, lịch họp kín mít, và trong những buổi họp quan trọng đó anh thường mang cô theo, bằng cách nào ư ? bằng internet, những lúc đó cô cảm thấy mình như đang ngồi cạnh anh trong túi áo ngực của anh vậy. Anh cho cô nghe những cuộc họp báo qua voice chat, mỗi cuộc họp như vậy anh thường nhắc cô ghi nhớ những vấn đề chính, những vấn đề người ta nêu ra và những vấn đề anh đã giải quyết được. Mỗi lần như vậy cô thường thu chúng lại vào những cuốn băng nhỏ, lưu giữ chúng như một bài học bổ ích. Cô thích thú bởi các bài giảng thực tế và hữu ích của anh.
Anh thông minh, đa tài, ngoài việc làm cố vấn Marketing cho các công ty anh còn là một thầy giáo khá giỏi. Cô nhớ lần đầu khi quen anh, anh nói
- Em có biết ông Rober Orzechowski không ? ổng là cha nuôi anh đó . That’s why I can speak English better than Vietnamese…
- Really ? thật không tin nổi. Anh may mắn vậy sao giờ này thần Cupid không đến với anh nhỉ – Cô lên giọng trêu anh
- Cupid was kidnapped….. beause he never comes to see me ! He has been kidnapped by someone luckier people – Anh thở dài đáp lại
- I don’t think so, maybe....he will come to you someday- Cô nói vui với anh
- I hope so, I will make that trip as soon as I can … maybe tomorrow – Anh nói
- Sorry ? where are you going to ..? Cô ngạc nhiên nghe lời thông báo của anh
- … to Hanoi- anh thản nhiên đáp - ….prepared to meet with me huh!...
- … oh...but I am not …ready – cô vẫn giữ giọng trêu trọc anh
Giữ vẻ bình tĩnh anh nói :
- I gave you a chance to meet and see me in real life …
- Để làm gì cơ chứ, anh và em biết mặt nhau qua ảnh rồi đó thôi …- cô chống trả
- Aha… picture is not gooooood…….. you can meet me, for a coffee … anh cười chế nhạo- Em không muốn gặp anh sao ? Được rồi em nhận file này đi , có khá đầy đủ về thông tin của anh trong đó nếu em muốn kiểm chứng, CV của anh đó.
- Em nhận chưa ? anh nôn nóng
- Yeah…! Câu trả lời lấp lửng của cô cùng hình ảnh con icon đáng yêu hiện trên màn hình
- Giờ đã tin ông đó  có thật chưa ? và còn sợ ông ấy bắt cóc hay lừa đảo nữa hông ?
- No……. but…….ur status is  … – lại dòng chữ lấp lửng của cô
- Yeah, you now have ALL INFOR about me ! but divorced ! last year … looking for a new partner ! dòng chữ của anh hiện lên…. I am an honest person ! And that is why I need honest friend ! I have to go now … I will call u later Ok? I know…I know what you want to say … I want be ur friend… and that is why I sent you my CV … maybe see u tomorrow …Bye for now …nói xong anh vội vàng bỏ đi...
Sự việc diễn ra quá nhanh khiến cô không thốt lên một từ …. Cái ngày anh nói anh ra HN khiến cô bối rối, cô cuống cuồng sắp đặt công việc đâu ra đấy để rồi thất vọng khi nghe tin anh không thể ra được vì một dự án mới cần anh ở lại…cô nghẹn ngào nghe tim mình đau nhói… Tiếp theo là hàng nghìn lần anh hứa sẽ ra và ở  bên cô, dường như cô chẳng còn chút niềm tin nào vào những lời anh hứa …có lẽ tình ảo hãy cứ để nó ảo sẽ đẹp hơn rất nhiều….
Cô biết anh là người của công việc, anh sẽ chết nếu bắt anh ngồi một chỗ, anh hăng say công việc nhiều khi quên mất trái tim già yếu của anh không chịu nổi những sức ép của guồng quay công việc,nó đã quá già để chịu đựng nhiều đến như thế, đã nhiều lần nó đòi đình công nghỉ ngơi nhưng anh hoài không chịu. . Cứ nghĩ về anh cô lại xót xa.. có lẽ..phải..có lẽ chính anh đã cho cô niềm say mê công việc, cô như sản phẩm anh tạo ra, tính tự chủ và sáng tạo trong công việc đều do anh dạy cô cả, càng ngày cô càng thấy mình như một phiên bản y chang anh vậy …
Anh là một nhà quản lý giỏi, ở mảnh đất của anh, anh là người nổi tiếng bởi tài năng và óc phán đoán, những chương trình anh làm đều mang lại nhiều thành công cho các công ty, mỗi dự án của anh làm thường mang lại lợi nhuận rất cao, không những thế nó còn có sức ảnh hưởng lớn đến các đối thủ cạnh tranh, khiến họ có 2 lựa chọn hoặc là chạy theo sau hoặc là đứng lại... siêu thị Nguyễn Kim chính là một ví dụ điển hình, khiến các trung tâm điện máy khác phải điêu đứng sau mỗi mùa sale off. Chính vì vậy có khá nhiều công ty mời anh về nhưng anh không chịu bởi anh ghét bị gò bó, anh thích làm việc trong môi trường sáng tạo, anh luôn muốn mọi người hiểu đích thực giá trị sản phẩm trí óc của anh làm ra, cũng như hiểu được giá trị con người anh. Anh bị quay trong guồng quay của công việc, điều có có nghĩa anh ít có thời gian ở bên cô. Nhớ lần anh nói:
- Anh đã qua cái tuổi tán tỉnh vu vơ mất rồi cô bé ơi, nên anh sẽ không có nhiều thời gian cho những việc vô bổ đó đâu bé à !
- Vậy sao anh, uhm đúng là anh quá già để làm những điều đó vì thế hãy đừng cố tán tỉnh em nữa...cách hay nhất là anh chịu để em tán tỉnh anh đi … được hông nè ? cô tinh nghịch trả lời
Cô luôn vậy, giữ giọng cười trong trẻo, vô lo, vô nghĩ, cô cứ ở bên anh mãi cho đến khi tin nhắn của anh thưa dần, những cuộc điện thoại đường dài ngắn lại và những lần thất hứa nhiều hơn khiến tiếng cười của cô trở lên gượng gạo khi nghe anh nói sẽ ra Hà nội vào những ngày tới ……
Cô tạm gác câu chuyện của anh lại vì vào dịp cuối năm công ty cô khá bận, thường là những mùa sale off hay hội nghị khách hàng đã chiếm gần hết đa số quỹ thời gian của cô. Công việc nhiều khi chiếm trọn vẹn cả trí nhớ của cô. Bữa anh ra cũng đồng nghĩa cô phải đứng ra tổ chức sự kiện trọng đại cho công ty. Một bữa tiệc cuối năm thay lời cám ơn khách hàng thân quen, trung thành và cũng là một buổi tiệc tối dành cho toàn thể khách hàng và tất cả nhân viên trong công ty . Công việc chuẩn bị cuốn hút cô cả một ngày nhiều đến nỗi cô đã xao nhãng cả những cuộc gọi của anh, anh nói sẽ đến Nội Bài sau 2 tiếng nữa … Cô mải miết làm việc, thỉnh thoảng không quên ngó qua đồng hồ…. đã quá 2 tiếng rất lâu rồi nhưng không nhận thêm một tin nhắn nào từ anh… Cô lại chép miệng “ hứa thật nhiều rồi thất hữa cũng thật nhiều “ dường như cô đã quá quen với điều đó, ngày trước thì cảm thông đôi khi có hơi buồn chút xị, sau này rồi cũng thấy bình thường…Cô thở dài và đi lựa chọn trang phục cho buổi tiệc tối, quần áo, đầu tóc, make up … chỉ ít phút sau cô từ một cô bé lọ lem bỗng dưng biến thành một nàng công chúa, cô không tin khi thấy mình trong gương, khẽ mỉm cười một mình và tự tin bước ra tiếp tục mọi công việc được giao.
 8 giờ tối hoàn thành mọi công việc, cô một mình đảo qua các bàn tiệc, trò chuyện dăm ba câu với người quen, rồi tự cho phép mình thư giãn hoà vào dòng nhạc du dương phía trên và nhấm nháp vài ngụm rượu vang ngọt lịm. Điện thoại rung lên nhè nhẹ phá vỡ mọi cảm xúc của cô, tên anh trong điện thoại cứ nhấp nháy liên hồi, cô bình thản nghe và vô cùng ngạc nhiên khi biết anh đang chờ cô ở sảnh ngoài, cô không tin vào tai mình hấp tấp chạy ra vẫn giữ nguyên điện thoại để nghe tiếng anh, để không bị nhầm anh với ai khác, ra tới sảnh rồi tai vẫn nghe giọng anh trong điện thoại, anh đứng đó cách cô 3 bước chân, nhìn cô không chớp mắt, cô cũng ngây người nhìn anh, tim cô đập loạn nhịp, cứ như một giấc mơ, là anh đây ư? Cô không tin vào mắt mình  … đúng là anh thật rồi, cô lẩm nhẩm trong điện thoại. Sau giây phút bàng hoàng cô dẫn anh vào nhập tiệc, cô để ý anh nhìn cô hoài không chớp mắt, cả hai không nói gì, tay anh nắm chặt tay cô không rời…
Một điệu  nhạc Vales nhẹ nhàng vang lên anh đưa cô từng bước nhẹ nhàng, cô và anh chìm trong điệu Vales du dương, trữ tình…
Kết thúc điệu vales anh mỉm cười thì thầm : Tối nay em thật đẹp và duyên dáng, anh không ngờ em trẻ và đẹp đến vậy… anh đã bỏ lỡ rất nhiều điều phải không em ?
Cô thẹn thùng không nói..
Tan tiệc cô đưa anh về khách sạn của anh bằng xe của mình, cô chỉ định đưa anh đến cổng khách sạn, nhưng anh đã thuyết phục cô lên một chút với anh. Vào cái giờ đó cô e không tiện nhưng cũng không muốn anh buồn.. cô đã đồng ý bước vào. Anh đưa cô vào phòng, căn phòng trở nên ấm cúng hơn khi anh đóng cửa lại và giang hai tay nhìn cô. Cô mỉm cười và vòng tay ôm chầm lấy anh. Cảm giác hai người xa lạ đã mất hẳn, anh ghì chặt lấy cô khiến cô nghẹt thở, cô hôn anh và không kìm nổi xúc động cô vội đẩy anh ra ……cái đầu cô đang đấu tranh với mọi thứ, bổng dưng chúng trở lên hỗn độn,  rối tung , cô không biết cô đang muốn gì …cô cứ mơ hồ chưa thực sự tin rằng anh ở kia trước mắt cô, muốn gần cô, muốn trao cho cô tình yêu của mình, anh muốn biến thế giới ảo trước mắt cô trở thành thực…và cô sợ... cô sợ.. tự dưng cô lại sợ, một nỗi sợ hãi vô hình khiến cô thu mình lại vào ngay chính cái vỏ ốc mà ngày ngày cô vẫn nương tựa, cô sợ phút giây ảo ảnh này sẽ mãi là ảo ảnh, cô sợ phá vỡ quy luật tự nhiên bởi tình ảo và thật sẽ khác xa nhau nhiều lắm, cô sợ trái tim mình vỡ vụn …
Cô khiến anh khó hiểu, anh giơ passpost cho cô xem, và như đã hứa anh đọc cho cô nghe bài báo mà anh đã viết. .. Đầu óc cô trống rỗng chẳng biết anh đang đọc gì…. cô muốn về , muốn trốn chạy cảm xúc thật của mình …Cô rời khỏi khách sạn hẹn ngày mai sẽ đón anh, cô bỏ chạy và để lại trong anh một dấu chấm hỏi ngơ ngác … cô phóng xe như điên.. cô khóc , cô sợ anh thấy được cảm xúc thật của cô …cô sợ sự tôn trọng sẽ biến mất …  cái tin nhắn đáng ghét của anh ngay lúc đó khiến cô khóc oà …I did my promise! The rest is all yours! You can have me or never!Anyway, I’m only the 3rd room.!
Cả một đêm không ngủ, cô  nghĩ đến hai người đàn ông của mình đang say giấc, cô thấy mình thật ích kỷ…đầu óc trở lên trống rỗng cô không biết ngày mai sẽ nói gì với anh…
 
Cô bắt đầu kể cho anh nghe một câu chuyên, để giúp anh cố hiểu được cái cảm xúc mơ hồ của cô, về một cậu bé chăn cừu làm mất lòng tin của mọi người, để rồi nhận được bài học đắt giá về lòng tin. Cô ứng dụng câu chuyện đó vào những lần thất hứa của anh, giờ cảm giác của cô rất mơ hồ chưa cảm nhận cô có anh, và tất cả những nỗi lo sợ của cô, cô thổn thức với anh mong rằng anh hiểu cô hơn….Anh nhìn cô với ánh nhìn cảm thông, ôm cô vào lòng nhẹ nhàng như ôm một chú mèo con…
Một tiếng cuối cùng anh ở trong thành phố của cô, khoảng cách  sao gần quá…mong manh và dễ  vỡ .. họ đã có những giây phút tuyệt vời để cảm nhận nụ hôn chảy bỏng của nhau, sự cuồng nhiệt của họ dường như không giới hạn …và tiếc rẳng cả hai cái đầu quá tỉnh táo để nhận thức sự vội vã sẽ giết chết tình yêu, sự tôn trọng là tôn chỉ sống của của mỗi người ….
 
Thời gian trôi thật nhanh, cô ngồi đó ngắm nhìn anh chế ngự bản thân bằng điếu thuốc, cách anh nhả khói và gõ tàn thuốc rất bối rối….Mắt anh nhắm nghiền lại không dám nhìn ngắm cô vì sợ trái tim cuồng nhiệt của anh sẽ chiến thắng lý trí. Điếu thuốc làm anh tỉnh táo hơn .. . Cô ngồi đó ngắm  nhìn anh, mùi Hugo for men quyện với làn khói thuốc tạo nên một cảm xúc mạnh khiến cô nhớ mãi không quên … để rồi đã nhiều lần cô va phải mùi hương này, và giật mình ngơ ngác nghĩ đến anh … Cô cứ lưu giữ hình ảnh của anh trong tim, hình ảnh người đàn ông chế ngự cảm xúc với điếu thuốc trên tay mãi mãi luôn là hình ảnh đẹp và ấn tượng trong lòng cô…..
Chỉ khi anh rời khỏi cô, cô mới thấy mình hụt hẫng, trống trải, cô muốn ra ngay sân bay nhìn bóng dáng anh lần cuối, muốn giữ chặt anh lại, muốn ôm anh thổn thức và hơn thế nữa cô đã từng nghĩ sẽ bỏ mặc mọi thứ, sẽ theo anh đến cùng trời cuối biển….tay cô bấm điện thoại gọi cho anh, tiếng anh vẳng bên tai cho cô hiểu rằng anh đã rời xa cô, cô phóng xe loanh quanh thành phố của mình , ngơ ngác qua từng con đường có dáng anh và cô, có những kỉ niệm của họ mà vừa mới chỉ  xảy ra ngày hôm qua…. Cô đã làm những điều cô phải làm, cô đã làm tròn trách nhiệm của cô với cuộc sống, với người thân nhưng cô không làm tròn tình cảm với anh … trớ trêu thay …
Cuộc sống thật nhiều thử thách, luôn tạo ra những trớ trêu thử thách lòng người, đó là lần cuối cùng cô vượt qua chính thử thách của bản thân… có lẽ số phận của cô là phải rời xa anh … có lẽ đó là điều đúng đắn nhất mà cô đã làm…
Giờ này khi cô viết lên nhưng dòng trên cũng là lúc cô để lòng mình tĩnh lặng, để cái tâm mình yên tịnh, đã 3 năm cô lao đầu vào công việc để cô là chính cô … Cô chỉ biết cám ơn cuộc sống này cho cô biết cô luôn có những  người thân yêu bên cạnh, cho cô đi đúng con đường cô đã chọn để cô không phải hối hận khi nghĩ về anh …. Trái tim cô đã thôi thổn thức, nó vẫn luôn dành ngăn thứ 3 cho người cô yêu mến nhất…
 
Chàng thầm mong nàng sẽ ở lại bên chàng để vơi đi nỗi mong nhớ ngày đêm....Nàng thì vội vã trốn chạy vì e rằng cảm xúc sắp nổ tung sẽ làm tổn hại đến những giá trị vĩnh hằng....
 
Và chính họ đã trốn chạy những cảm xúc chân thật nhất của mình...để rồi khi cách xa nhau hàng vạn dặm, họ lại mong muốn thuộc về nhau...
 
Hãy vượt qua chính mình.....vượt qua những cảm xúc chân thật nhất, mà đôi khi chúng ta chỉ được một lần cảm nhận, trước khi nó vụt trôi đi xa....Tiếc thay đó chính là điều mà tất cả chúng ta đã vẫn làm....và chỉ khi điều ấy vuột mất....nó tạo ra cảm giác chông chênh và xao xuyến thôi thúc và đốt cháy tất cả tâm trí...Ôi nếu như....những chữ Nếu đáng ghét ấy không tồn tại....như chính chúng vẫn luôn tồn tại...
 
Chàng ra đi mang trong lòng nỗi khao khát cháy bỏng có được giây phút xưa....chỉ để cam đảm vượt qua ranh giới mong manh ấy...Nàng thiêu đốt mình và hỏang hốt nhận ra đang vẽ lên trong lòng và hành động mình chân dung của những đê mê mạnh mẽ...và tâm trí thì lang thang phiêu bạt qua khỏang không để tìm về chàng..!
 
 
  
 
 ***
 
 
 
 
 
Người ta thường nói " Tình đầu, tình cuối là mối tình đẹp nhất" nhưng với cô đây không phải mối tình đầu, cũng chưa là mối tình cuối nhưng lại là mối tình ảo đẹp đẽ nhất cô còn lưu giữ trong tim.... đã ba năm cô để nó ngủ quên trong căn phòng thứ ba lạnh lẽo cho đến đêm qua, một người bạn thực lòng muốn cô kể lại.. thức cả đêm để viết những dòng chân thực về mối tình  ảo vốn không đoạn kết mà cô đã bỏ quên...trong những năm qua !
 
 
 
ThanhMai-30.11.2008 
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=375063
Đăng nhập để trả lời
0

Muội ơi, để tỷ nín thở chờ lâu quá là ... hại sức khoẻ lắm đó nha ! [:D][:D][:D]

Nhà trẻ http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=353773
Chat room http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=345893
Phòng khám Răng-Hàm-Lưỡi http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-06 12:36:04nguoitoithuong>
Trích đoạn: hoangau

Muội ơi, để tỷ nín thở chờ lâu quá là ... hại sức khoẻ lắm đó nha ! [:D][:D][:D]

 
 
Tỷ ơi! tỷ nín thở dụ gì mà khổ thân đến thía ….ai bắt tỷ phải làm chuyện oái ăm vậy nhỉ … thở đi tỷ ưi ….cứ thở tự nhiên đi tỷ …..thở đi cho nhẹ gánh đời mờ tỷ....
Mụi công nhận là tỷ thật tinh ý khi nhận xét hai anh chàng trong hai câu chuyện của mụi đều là một, mụi vui lém vì bít tỷ đã đến và chia sẻ mí mụi những thắc mắc trong đầu khi tỷ vô trang nhà của mụi.. những thắc mắc đó thiệt là dễ thương..
 
hoangau :  ừa, man trong bài đó có phải man trong bài "ngoại tình" hong dzị ?
.............
hoangau : chị cũng đoán dzị, nhưng thía thì 2 lần gặp đều là gặp mặt đầu tiên à em, hay là nhầm chỗ neo?[8|]
.............
hoangau :  à, nghĩa là bài "ngoại tình" là suy diễn thui há[8D]
...........
hoangau : à, mà chuyện trước có chi tiết cô em đưa thiếp mời cưới, có phải em có gđ rùi hong[;)]
..........
hoangau : chị đọc 1 lúc thấy lộn nhào cả[:D]
..........
hoangau : em giỏi quá, đọc bài viết của em cuốn hút lém
............
hoangau : thía cô em đưa thiếp mời làm ông anh phải vù vào SG lun hong phải là em há ?.. nhưng mờ ... em đã có gđ chưa dzị ?
.............
Chắc giờ những thắc mắc của tỷ hết roài phải hông tỷ ơi.... cám ơn tỷ rất nhiều....đã chia sẻ cũng mụi những cảm xúc mừ khó nắm bắt tại một thời điểm [:D]
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=375063
Đăng nhập để trả lời
0
- Anh hơi phân vân tại sao em chọn nick “ Roses “ chứ không phải “ Rose” ?
- Em chọn nick : Roses chỉ vì đơn giản cánh đàn ông các anh thường nghĩ mình là những chú ong thợ thích đánh hoa cả cụm, chứ chẳng có anh chàng nào thích sở hữu duy nhất một bông trong cả vườn hoa đẹp bao giờ .


Chào ngươitôithuong

Thấy NTT chơi chữ hay quá đi , mà đúng nữa đấy [8D]

Nình ông nào đọc xong bài này, thế nào tối cũng nằm " gát chân lên trán " suy nghĩ những câu NTT nói đấy [:D]

Chúc NTT luôn vui




Đăng nhập để trả lời
0
Mình dốt tiếng Anh nên cứ nghĩ Roseshồng nhiều cánh chứ! [:D][:D][:D]
Mà có ai dám ôm nhổ cả cụm hồng bao giờ cà? Gai hồng đâm chít...
Bứt từng bông thì còn có thể [:)].
Nguoitoithuong bi giờ có nhiều đồng minh quá hen! Công tử Lỳ cũng lên tiếng binh vực nữa kìa.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lyenson

Mình dốt tiếng Anh nên cứ nghĩ Roseshồng nhiều cánh chứ! [:D][:D][:D]
Mà có ai dám ôm nhổ cả cụm hồng bao giờ cà? Gai hồng đâm chít...
Bứt từng bông thì còn có thể [:)].
Nguoitoithuong bi giờ có nhiều đồng minh quá hen! Công tử Lỳ cũng lên tiếng binh vực nữa kìa.


Hic, thía mờ cũng đòi. Anh đã thấy bông hồng nào 1 cánh chưa ? [:D]

Em cũng chưa thấy có ai dám... ôm nhổ cả cụm hồng, nhưng mỗi tay bứt một bông thì rùi. [;)]

hi hi hi

Nhà trẻ http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=353773
Chat room http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=345893
Phòng khám Răng-Hàm-Lưỡi http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lyenson

Mình dốt tiếng Anh nên cứ nghĩ Roseshồng nhiều cánh chứ! [:D][:D][:D]
Mà có ai dám ôm nhổ cả cụm hồng bao giờ cà? Gai hồng đâm chít...
Bứt từng bông thì còn có thể [:)].
Nguoitoithuong bi giờ có nhiều đồng minh quá hen! Công tử Lỳ cũng lên tiếng binh vực nữa kìa.

 
Anh Chim yến à, NTT hổng bình loạn thêm nữa nha …NTT hổng coi nhưng câu anh viết trên kia là cảm nhận thực sự của anh đâu nha…NTT chỉ xin nhận những dòng anh đã nhận xét và PM riêng cho NTT thôi nà..đó mí là những dòng chân thực…. NTT xin cám ơn người độc giả đầu tiên khuyến khích và cặm cụi đọc những dòng vô nghĩa trong MHST của NTT ..cám ơn anh thiệt nhìu !!![;)]
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=375063
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Ct.Ly

- Anh hơi phân vân tại sao em chọn nick “ Roses “ chứ không phải “ Rose” ?
- Em chọn nick : Roses chỉ vì đơn giản cánh đàn ông các anh thường nghĩ mình là những chú ong thợ thích đánh hoa cả cụm, chứ chẳng có anh chàng nào thích sở hữu duy nhất một bông trong cả vườn hoa đẹp bao giờ .


Chào ngươitôithuong

Thấy NTT chơi chữ hay quá đi , mà đúng nữa đấy [8D]

Nình ông nào đọc xong bài này, thế nào tối cũng nằm " gát chân lên trán " suy nghĩ những câu NTT nói đấy [:D]

Chúc NTT luôn vui

 
Xin chào Ct.Ly, thật vui và vô cùng bất ngờ cho MHST của NTT được hân hạnh đón tiếp Ct.Ly bữa nay, biết Ct.ly đã lâu nhưng chưa có dịp " chạm trán "  [:D] lần này Ct.Ly đến tệ xá của NTT coi như bữa "chạm mặt" hay còn gọi là "ra mắt" rùi đó nha[;)]
NTT hổng dám chơi chữ , chơi nghĩa gì đâu hà, chẳng qua đó chỉ là nhất thời phản ứng nhanh khi NTT vô tình quen 1 anh chàng có tính đào hoa  trên mạng vậy thôi mà... Bữa nay mí bít Ct.Ly đến thăm, NTT vui lắm í.. [;)] Ct. Ly cứ tự nhiên dạo chơi nghen, thỉnh thoảng NTT cũng mún Ct.Ly mang chút hơi ấm của Đào Hoa Đảo đến sưởi ấm những đêm đông giá lạnh tại Sơn trang heo hút của NTT này nghen...[:D]
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=375063
Đăng nhập để trả lời
0
Bạn  nghĩ độ tuổi nào thích hợp cho việc đi lấy chồng?
 
 
Một đề tài khá thú vị mà chỉ có 2 thành viên nữ tham gia thì quả là đáng tiếc, nguoitoithuong vào trang này ngay khi được chủ nhân topic giới thiệu và mời mọc vô quậy phá. Bữa đó thiệt tình quá bận, nên đành hứa suông với người ta để rồi mấy bữa nay cứ thấy áy náy làm sao... vì tội chưa trả bài..[:D] Đêm nay dù hai mí mắt cứ díu lại, khép chặt đòi "go to bed" nhưng lỡ lời đã hứa nên nguoitoithuong đành phải lấy 2 que tăm chống 2 mí mắt lên để gõ mổ cò trả bài nè [:)][:D]
Mới dạo qua một vòng mà đã thấy mọi người bàn bạc rất xôm, có mấy ý chính mọi người nói hết cả rồi. Đúng là cái câu hỏi kia nếu chỉ đọc qua thì ý rất hạn hẹp. Độ tuổi thích hợp để "chống lầy" là bao nhiêu ư? đó, đơn giản lắm như tỷ tỷ Ngâu  nói đúng rồi đó hoặc mọi  người vào chỉ cần tích lên cái câu hỏi điều tra ở trên là đủ. Nhưng nếu chỉ hiểu như vậy thì người lập ra cái topic này chắc chắn nản lắm vì hổng moi thêm được thông tin nào cả [:)][:)][:)].  Bởi vậy nguoitoithuong nghĩ rằng câu hỏi kia không hạn hẹp đến vậy đâu, đấy chính là câu hỏi mở đó với đầy đủ ý tứ rất rộng nữa nè, : "mong các bạn (nhất là phái nữ) vào cho biết ý kiến của các bạn; về tuổi nên lập gia đình của chị em ngày nay, cũng như các mặt tiến bộ hay tiêu cực của việc “muộn lấy chồng”?? vậy đó [:)]

Hẳn những ai đọc từ đầu sẽ thấy rõ các bài phân tích lợi hại của việc lấy chồng muộn ( ảnh hưởng tâm sinh lý, tuổi tác sinh con cái..) và ảnh hưởng của việc lấy chồng sớm nữa chứ. Đúng như các bài trên đã nói hết rồi, bữa nay nguoitoithuong sẽ viết riêng những suy nghĩ của mình với đề tài này nha ( có gì hổng phải mong bà con miễn trách)
Một cô gái cứng tuổi vẫn còn độc thân giờ đây không còn gì lạ so với ngày xưa, nhưng tại các công sở, họ vẫn là mối quan tâm của nhiều người....?? tại sao vậy nhỉ?  theo bạn thì những cô gái đó sẽ cảm thấy thế nào? và vấn đề của họ là gì?
Ngày nay xã hội càng phát triển thì phụ nữ càng năng động và giỏi giang hơn. Họ ham học hỏi, thích đua chen, thăng tiến, thích được thể hiện mình ngang ngửa phái mạnh để xứng đáng với câu " Nam nữ bình quyền ". Trong các công ty nước ngoài hầu hết các chị em thành đạt đều giữ những chức vụ khá quan trọng, giỏi giang, xinh đẹp, họ là điển hình của danh hiệu " những cô gái ngàn đô " đã thể hiện mức lương và vị trí tương xứng của họ. Thế nhưng sự thành công trong sự nghiệp rất khó đi liền với tình yêu và hạnh phúc.Vì vậy những cô gái của chúng ta mắc phải một vấn đề cực nan giải : Làm sao kiếm được một tấm chồng xứng đáng?? Việc chọn lựa một anh chồng giờ không hòan toàn do phái mạnh quyết định nữa[:D] Bởi các cô gái thành đạt, có điều kiện để mơ ước một cuộc sống phù hợp, một đức lang quân phù hợp mà không hẳn bằng mọi cách, không hẳn thấy ai cũng vơ liền . Các cô gái đó quá bận rộn với các vấn đề của mình, không phải không có ai để lấy, mà là lấy người thế nào kia.? Đấy, " chống ề" một cách sang trọng thời nay là thế đó hay nói cách khác là kiểu ế rất " xịn " : có bằng cấp, có tiền bạc và sự nghiệp và đặc biệt hơn là họ có niềm đam mê khác ngang ngửa hôn nhân.
Chính vì thế hiện nay đã xuất hiện xu hướng các cô gái "lười yêu","lười lấy chồng" họ ngại yêu chỉ vì đơn giản thời gian của họ bị các niềm đam mê kia chiếm hữu mất. Xã hội phát triển, vì thế việc cho con cái du học, xuất ngoại, biết nhiều ngôn ngữ vi tính, mở rộng nhiều mối quan hệ đã khiến giới trẻ quá bận rộn vào mọi thứ: các forum, các blog, game, các CLB, các thần tượng ca nhạc điện ảnh,.. và cả một nền văn chương trên mạng... chỉ để chơi thôi nhưng cũng khiến các giới online thức khuya lắm... tạo cho họ một môi trường sống gấp gáp vì thế họ trở nên lười yêu, nhưng lại rất đam mê kiếm tiền và thích du lịch.. Họ dần dần thờ ơ với hôn nhân đến nỗi có một số chị em tuyên bố " tôn thờ chủ nghĩa độc thân " " Chả cần lấy chồng đâu " Bây gìơ cũng có khối các cô gái , ca sĩ, người đẹp nổi tiếng cũng tự tìm cách sinh con đấy thôi? Họ đâu có cần ông chồng nào đâu mà vẫn sống vui, vẫn sống đẹp mà chẳng bị người đời chê trách như : " Không chồng mà chửa mới ngoan "[:)][:)][:)][:)] Nào đâu có bị cạo gáy bôi vôi, thả sông như ngay xưa nữa nào... Họ ế không phải vì kém cỏi, xấu xí, nghèo khổ hay thất học mà chỉ đơn giản họ sợ vớ phải các ông chồng không ra gì thì đời còn khổ hơn[:o][:o] Và đến đây có phần vấn đề cũng được sáng tỏ hơn phần nào dành cho phái mạnh : phải làm sao cố gắng hơn nữa, hòan hảo hơn nữa giỏi giang hơn nữa để xứng tầm với tư duy tích cực của các cô gái
Nguoitoithuong có một cô bạn gái cũng chạm ngưỡng "ê sắc" đã chia sẻ chút cảm giác mà cô ta đang cảm nhận về vấn đề trên, cô ta thở dài nói :" Vẫn vậy thôi, chờ đợi hòai chưa thấy nhưng có lẽ cứ sống theo bản năng lại hay hơn! " Nguoitoithuong tâm đắc câu nói " Sống theo bản năng " Phụ nữ ai chả muốn sống theo bản năng : được yêu, được ghét , được mưu cầu hạnh phúc... được che chở và được yêu thương, đôi khi yếu lòng họ cần một bờ vai để được thỏa cơn thổn thức dồn nén sau chuỗi ngày dài mệt mỏi với vỏ bọc cứng rắn luôn tỏ ra mạnh mẽ....
Ngày nay độ tuổi thích hợp lấy chồng có xu thế muộn hơn, có lẽ từ 24-30t. Cá nhân nguoitoithuong nghĩ rằng độ tuổi 24-30 thậm chí trên 30 cũng thích hợp bởi khi đó họ chín chắn hơn, kinh tế ổn định và nếu kiếm được người đàn ông tương xứng tại thời điểm đó thì hạnh phúc đã trong tầm tay.. còn không thì họ sẽ cứ tiếp tục sống, sống theo bản năng ....một cách hoang dã [:D][:D]
NTT thích định nghĩa từ " bạn đời"như sau:đó không phải là người yêu ta nhiều nhất, cũng không phải người ta yêu nhất mà chỉ đơn giản là người đến đúng thời điểm nhất... đúng thời điểm ta cần người đó nhất...để cùng ta đi nốt quãng đời còn lại [:D][:D] Vì thế đâu có nhất thiết người đó đến khi ta 20 hay 30 cũng có thể như bài của bác" lang thang "viết vậy nè :

Sáu mươi là tuổi dậy thì
Bảy mươi là tuổi mới đi vào đời
Tám mươi là tuổi ăn chơi...
Chín mươi mới gặp bạn đời đấy thôi [:D][:D]
-nguoitoithuong-

90t thì đã sao nè , thế giới ối người vậy đó, hẳn chưa ai quên vụ đám cưới của quý bà lấy một chàng trai trẻ 25 t và sau 2 hôm động phòng thì chú rể phải sướt mướt đưa tiễn người bạn đời về cõi thiên thai...có lẽ đó chắc chỉ là ví dụ điển hình thôi nhỉ [:D][:D][:D]

&lt; Sửa đổi bởi: nguoitoithuong -- 19.9.2008 3:10:56 &gt;
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=375063
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-04 17:40:44HL_99>
Muội iu ơi em viết tự truyện thật hay và nhiều cảm xúc..


Với Lotus thật là một dấu chấm vô hình , Thơ anh ấy hay và lãng mạn.
 Có thể một nhà thơ lớn có nhiều bài thơ hay nhưng đại ca em ko thuộc được bài nào , nhưng ở Lotus đại ca đọc có một lần rồi thuộc..
Phải chăng khi người đã đi xa thường để lại đời những dấu chân kỷ niệm. "Rồi mai này người còn nhớ đến ta"  


      ********

Trưa nào cũng ghé qua
Mong chờ nàng thơ đến
Lời thề xưa em hẹn
Gặp nhau chỉ trong thơ

Giờ em mở quán thơ
Ngày nào anh cũng đến
Nhưng em hoài thất hẹn
Anh vẫn hoài bơ vơ

Vì đời không như mơ
Anh trốn vào trong mộng
Vậy mà không em ơi
Ta vẫn hoài xa cách

 
Lotus


~~~~~~~~~~~~~~

Bài thơ hay cuối cùng
Gửi em ở quán thơ
Là lần cuối tương phùng
Hẹn nhau chốn xa mờ

Chưa lần anh lỗi hẹn
Để em phải đợi chờ
Nhưng lần này thất hẹn
Xa rời cả trang thơ

Ai trong đời chẳng vậy
Yêu rồi biết mộng mơ
Ẩn hồn trong trang giấy
Chút tình thơ dại khờ

Hôm nay như mọi ngày
Thơ anh đến tìm em
Như duyên trời định vậy
Bóng ai khuất bên thềm ...

Thôi ! Đường đời đôi ngả
Mệnh phải chia ly rồi
Anh ra nơi biển cả
Em ở lại đời thôi

Vĩnh biệt thơ và người
Lời chia tay thật vội
Cuộc đời chia hai lối
Thơ một mình đơn côi

Tôi vẫn mãi là tôi
Tôi dù xa lạc lối
Tôi nhớ người nhớ cội
Tôi mãi mãi lẻ loi ..... Thank Lotus đã để lại những vần thơ hay , gieo những cảm xúc lạ ...! Vài dòng họa với người ...

Khoangxanh
 
Bác khuyên tôi đấy ư? Lotus tôi xin cám ơn, bác có giống tôi không ?

Tôi đã gặp em một tâm hồn
Nửa vầng trăng sáng lạnh hoàng hôn
Những dòng vu vơ sầu rất thật
Tim tôi đồng cảm một nỗi buồn

Tôi đã yêu em một tâm hồn
Nhưng chẳng thể nào đến gần hơn
Khoảng cách không gian vời vợi quá
Tôi sợ làm em sẽ thêm buồn

Tuy đã dặn lòng không được yêu
Nhưng sao vẫn thấy nhớ thương nhiều
Câu thơ càng lúc càng say đắm
Lòng tôi bối rối biết bao nhiêu

Tôi chỉ muốn em thật sự vui
Dám đâu gieo nhớ đến cho người
Nếu lỡ vô tình làm em khóc
Tìm này tôi chắc vỡ làm đôi

Em cứ quên tôi, bỏ tôi đi
Tôi quen chịu đựng chẳng hề chi
Hơn để sau này em đau khổ
Tôi còn xa xót gấp trăm kỳ

 
Lotus


*********************

[color=#800080]Ôi xót xa thay một kiếp người
Vui thì chưa trọn sầu chưa vơi
Cay đắng trong đời âm thầm chịu
Chỉ muốn người thương hạnh phúc thôi ...

Gặp lại nhau chi hỡi ơi người
Để sầu để khổ nát lòng tôi
Cuộc vui chưa tàn người đã vội
Ra đi để lại tôi với đời ......



Giờ đọc lại thơ người
Lòng ai có lẻ loi
Trái tim kia rụng rời
Khi người đã xa tôi

Tình yêu xa tầm với
Là tình yêu đơn côi
Tình yêu xa vời vợi
Thì thôi mất nhau rồi

Lotus hỡi chàng ơi
Chàng tình si là thế
Tình chưa thắm lệ rơi
Cõi tình giờ hoang phế ....
 
Khoangxanh
 
Thật là những kỷ niệm đẹp phải không muội ! Thời gian sẽ xoá nhoà đi tất cả chỉ còn lại những dư âm của những ngày tháng cũ.
Em dành thời gian cho mình và giữ gìn sức khoẻ nghe muội iu . Chúc em luôn vui tươi và hạnh phúc.
 
 Đạica Kx
 
 
[/color]



[/align]
"Mảnh mây hồng yên nghỉ
Tựa mình trên vách đá cao nghiêm "
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: HL_99

Muội iu ơi em viết tự truyện thật hay và nhiều cảm xúc..

........................................................................
Thật là những kỷ niệm đẹp phải không muội ! Thời gian sẽ xoá nhoà đi tất cả chỉ còn lại những dư âm của những ngày tháng cũ.
Em dành thời gian cho mình và giữ gìn sức khoẻ nghe muội iu . Chúc em luôn vui tươi và hạnh phúc.
 
 Đạica Kx

 
Đại ca à… em cũng sẽ không bình luận gì thêm những điều anh viết, cám ơn đại ca đã giúp em vượt qua những lúc tuyệt vọng, chia xẻ cùng em những vết thương lòng và em mong rằng những điều em chia sẻ dưới đây giúp đại ca hiểu vì sao trang này lại là những dòng mà phía tối tâm hồn em bộc lộ…
Đại ca à, ai ai trong chúng ta cũng luôn tồn tại những mảng sáng và những mảng tối trong tâm hồn, nơi góc khuất trong tâm hồn mà ít người dám bộc lộ, có lần đại ca hỏi em” thế phía tối còn nữa không?”, “những mảng tối nhất là gì và những mảng sáng sẽ ở đâu”… lúc đó em chỉ có thể cười trừ chứ chưa dám giải thích gìơ em sẽ bày tỏ cho đại ca rõ nghen…Em chọn nơi này để viết về những mảng tối bởi những mảng sáng ngày ngày em phải thể hiện, chúng là một phần tất yếu mà ngày nào em cũng khoác như khoe một bộ áo mới đẹp đẽ … rất bình thản, dường như mảng sáng không có gì là chê trách nếu ví chúng như những chiếc mặt nạ thì chính xác ý của em hơn…
Và chắc rằng ai trong chúng ta .. ngày ngày vẫn làm và đeo những chiếc mặt nạ xinh xắn đẹp đẽ kia ..còn mảng tối thì sao… cũng như 1 phần của chiếc mặt nạ xinh đẹp hàng ngày bị gỡ xuống thì có còn gì đẹp đẽ để nêu ra …đa phần mọi người giấu kín hoặc nhồi nhét chúng vào một xó xỉnh nào đó để rồi đến một ngày nó có thể bùng nổ hoặc có thể bị cầm tù trong xó tối đó vĩnh viễn … em viết ra chỉ để thảo mãn ý thích bản thân, để nhẹ nhàng hơn khi nghĩ về mình, đế tự mình đối diện với những mảng tối của chính mình , sống thật với mình ..và chẳng mong ai đó vô tình đọc những dòng này sẽ hiểu theo nghĩa tích cực hay tiêu cực gì cũng được ví như sao có người đa tình thế, hoặc con bé này có vấn đề gì không nhỉ
vân vân...ai đó có thể nói em sống ích kỷ cũng đúng...chẳng sao, bản chất của con người mà hoặc có người lại cho rằng em đang pr hay public bản thân nhiều như vậy có sợ không nếu như ai đó đọc được những điều này họ lại biết quá rõ về em rồi nhưng mối lo sẽ xuất hiện em không sợ sao?? Xin thưa , em sợ....sợ chứ nhưng nỗi sợ đó không đáng sợ bằng phải sống giả dối với chính mình, đó mới là nỗi sợ lớn nhất đại ca.... giờ thì đại ca đã hiểu vì sao em mở MHST này rồi phải không a... [:D][:)] và phía tối tâm hồn em sẽ còn dài tập đến khi nào em ngừng thở hoặc khi nào công việc quật ngã em thì mới chấm dứt..![;)]
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=375063
Đăng nhập để trả lời
0
Bạn nghĩ độ tuổi nào thích hợp cho việc đi lấy chồng?

Cô bé ơi mong rằng năm năm nữa cô bé hãy đọc lại bài viết này và không ân hận. Chỉ xin nhắc cô bé một điều "hạnh phúc là một tổng thể vì vậy nó cần một trái tim đam mê và một cái đầu tỉnh táo"
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-11 06:58:16nguoitoithuong>
Trích đoạn: nguyễn thế duyên

Cô bé ơi mong rằng năm năm nữa cô bé hãy đọc lại bài viết này và không ân hận. Chỉ xin nhắc cô bé một điều "hạnh phúc là một tổng thể vì vậy nó cần một trái tim đam mê và một cái đầu tỉnh táo"


Xin chào anh Nguyễn Thế Duyên, bất ngờ quá hôm nay NTT mới được biết anh đến sơn trang nhà mình, vừa vui và thật bất ngờ, NTT cứ thầm vui và tủm tỉm cười mãi cái câu anh viết trên kia, chắc tại anh NTD chưa đọc bài viết đó của NTT và cũng chắc anh không biết hoàn cảnh bài viết đó ra đời ra sao đâu nên anh mí nhận xét thế chứ[:D]... đó là một bài viết đã lâu của NTT tại box Du lịch của anh Lyenson tại Vnthuquan, bữa trước buồn bực không viết nổi những bài hay nên NTT mới rời bài viết đó về trang nhà thôi mà, thực tình NTT cũng sẽ mãi không ân hận giả như  sau 5 năm hay 10 năm đọc lại những dòng đã viết thì NTT  cũng có hề chi đâu anh vì theo những gì em viết ở trên đó : " thậm chí trên 30 cũng thích hợp bởi khi đó họ chín chắn hơn, kinh tế ổn định và nếu kiếm được người đàn ông tương xứng tại thời điểm đó thì hạnh phúc đã trong tầm tay.. còn không thì họ sẽ cứ tiếp tục sống, sống theo bản năng ....một cách hoang dã [:D][:D] "thế đấy!... có thể anh NTD sẽ cho rằng NTT có tính bảo thủ nhưng thực vậy đó [:D][:D]bởi NTT thích sống theo bản năng thôi mà...[;)]

Hôm nay,NTT suy nghĩ rất nhiều câu định nghĩa của anh về hạnh phúc phải chăng hạnh phúc là một tổng thể ( có vẻ rất mâu thuẫn anh nhỉ!) bởi con người khi đã có 1 trái tim đam mê lại có thêm cái đầu tỉnh táo nữa vậy cái đầu tỉnh táo có làm hỏng mất những niềm đam mê đó không hả  anh Duyên? ( hình như NTT hơi mu muội trong vấn đề này ) bởi nếu vậy thì có vẻ như NTT đã và đang sống trong hạnh phúc như định nghĩa của anh Duyên mà hổng hay biết chỉ đến hôm nay NTT mới chợt nhận ra mình có hạnh phúc thật giản đơn và bình dị  .. càng ngẫm nghĩ lại càng thấy câu định nghĩa của anh thật quá tuyệt.... hạnh phúc chỉ đơn giản vậy thôi phải không anh? Cám ơn anh Duyên thật nhiều tiếc rằng NTT dạo này quá bận rộn với niềm đam mê công việc nên ít có thời gian ghé trang nhà anh để đón đọc những câu thơ và những chia sẻ của anh ( NTT thích cái trang Cờ tàn mà anh đã bỏ lạc rất lâu rôi... đôi khi nghĩ thấy tiếc cho một chủ đề hay đã bị lãng quên .... cũng bất lực vì không đủ tài giúp anh duy trì topic đó ) Mong rằng một ngày nào đó NTT rảng rang hơn sẽ cùng anh trao đổi nhiều  nghen!
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=375063
Đăng nhập để trả lời
0
Em iu à , Những điều em tâm sự ở trên làm đai ca em cũng phải suy nghĩ nhiều.
ở mỗi con người bên trong đều có những khoảng tối của tâm hồn mà không phải ai cũng nói được ra
Tất cả chúng ta đây đang sống với mặt thuận của cuộc đời , ở đó là tất cả những gì tốt đẹp nhất được phô bày bằng cuộc sống hiện tại.
Còn những uẩn khúc trong tâm hồn , trong tình yêu và sự nghiệp hay nói cách khác là mặt trái trong cuộc sống thì có ai muốn thể hiện ra , nó là cái bóng luôn đi bên cạnh ở mỗi con người. Có thể nó ko xấu xa , ko có tội nhưng thực tế thì lại không thể chấp nhận được em à.Bởi vậy mới nói tình cảm và lý trí con người phức tạp vô cùng , chính đại ca em đây cũng đang trong tình trạng như vậy.
Anh hiểu những gì em muốn nói và có thể em cũng hiểu anh định nói gì... sự thật là chưa bao giờ huynh muội ta nói ra , thôi thì cuộc sống là vậy ta nên sống với chính mình và những gì ta gọi là mặt trái đó là những bí mật nho nhỏ của cuộc đời muội iu à.
Chúc em cùng với thời gian sẽ hoàn thiện bản thân mình hơn.
                                                       đại ca Kx.
"Mảnh mây hồng yên nghỉ
Tựa mình trên vách đá cao nghiêm "
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-22 08:29:14lyenson>
 Chúc em Mai một giáng sinh vui vẻ và an lành.

📎 merrychristmasbaby
Đăng nhập để trả lời
0

Chúc muội iu một mùa Giáng Sinh vui vẻ !




📎 gs2.

Nhà trẻ http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=353773
Chat room http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=345893
Phòng khám Răng-Hàm-Lưỡi http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx
Đăng nhập để trả lời
0
.

📎 n6

Nhà trẻ http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=353773
Chat room http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=345893
Phòng khám Răng-Hàm-Lưỡi http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx
Đăng nhập để trả lời
0
.

📎 lavender

Nhà trẻ http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=353773
Chat room http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=345893
Phòng khám Răng-Hàm-Lưỡi http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx
Đăng nhập để trả lời
0
TỐNG CỰU NGHINH TÂN
 
 
Ngày cuối năm, mọi thứ tưởng chừng như rối tung , tất bật, bận rộn cuốn trôi vào trong mớ giấy tờ hỗn độn, những kế hoạch, nhưng chương trình siêu khuyến mãi, thu hồi công nợ khách hàng, số liệu tồn kho và  những chiến lược cho năm mới... lượng khách hàng tăng dần tương ứng với lượng hàng trong kho giảm theo....và tỷ lệ với công nợ khách hàng kéo lên, nếu cân bằng những điều này ổn thỏa thì đó là điều tốt đẹp nhất trong ngày cuối cùng trong tháng và cũng là ngày cuối cùng tống tiễn mọi xui xẻo tồn tại trong năm.Ngày cuối năm công việc dồn dập không còn sức đâu để nhìn ngắm để cảm nhận và để ngồi viết những dòng vẩn vơ.. tối mặt từ sáng nay đến trưa khi công việc cũng hòm hòm, cũng để cho con bé chút time thư thái vẩn vơ.. Nhìn văn phòng trống trơn, nhân viên thì chạy nhớn nhác từ sáng, nó chẳng hiểu nhân viên đi công việc hay đi chơi.. nó không còn time để quan tâm quản lý đám nhân viên vô tích sự.. thở dài ngán ngẩm nghĩ đến chỉ còn mình nó ngồi làm việc trong cái ngày hôm nay, sếp nó bỏ mặc phòng nó và làm  ngày chuyến du xuân sang HONG KONG chơi.. nó buồn bã vô cùng sao cái gì cũng đến tay nó nhỉ, làm lương nhân viên, thúc đẩy doanh số phòng và thu hồi công nợ, đặt hàng từ Ý ,.. nó mệt mỏi với ý nghĩ cứ một mình làm việc kiểu này chán đến nỗi anh hỏi nó : Dạo này em có gì mới không? Nó bận đến nỗi không nhớ dạo này nó còn gì mới để kể anh nghe không nữa... nực cười thật...ngày trước nó thường thích câu nói vậy : Burn me........... Let me die in those memory !!!  Giờ thì nó không còn chút thì giờ rảnh rang để nghĩ về điều gì hay thơ thẩn vu vơ bởi  chính nó cũng đang bị đốt cháy  trong núi công việc đấy thôi...
Đôi khi mệt mỏi, nó thường cố gắng gượng động viên bản thân bằng những ngọn nến nhỏ trắng muốt được đựng trong những khay thiếc tròn nhỏ cao 1.5cm... thấy mình tựa như những ngọn nến đó , cứ cháy và tan chảy hết lớp sáp trắng muốt với ngọn bấc ngắn tũn nhưng cháy hết mình, mạnh mẽ đủ để làm sôi nước và những giọt tinh dầu thơm phức trongchiếc bunner bằng gốm sứ... Mùa đông lạnh lẽo nó thích đốt đèn thư giãn, cảm giác có ánh sáng của nến khiến căn phòng như ấm dần lên cùng với mùi oải hương nó yêu thích mỗi khi căng thẳng, mỗi khi cần cảm giác ấm áp thì mùi quế cay ấm nồng dưới sức nóng của ánh nến khiến mùi quế dường như có sức nóng đủ mạnh làm ấm cả căn phòng lạnh giá... mỗi khi đi chơi về người lạnh cóng nó vội châm lửa đốt nến trong chiếc đèn yêu thích lên chọn một mùi hương quyến rũ và áp hai tay lên thân đèn, một cảm giác ấm áp truyền sang đôi tay, truyền bằng khứu giác..thật thư thái và ấm cúng lạ thường...
Cuối năm làm bản tổng kết mà không biết nên viết gì, tham vọng thì chưa đạt tới, nguyện ước thì vẫn chưa tròn, bạn bè cũ  một vài người ra đi một vài người bạn mới đến.. tình cảm đã khác hơn nhạt nhòa trong suy nghĩ con tim đã chịu nghe theo cái đầu sai bảo rằng : Bớt nổi loạn đi để thiên hạ thái bình !
Những tin nhắn thưa thớt nhưng lần thất hẹn thường xuyên đồng nghĩa với những đêm thơ nét ảo ngưng lại và nó thôi không còn cảm xúc mò vào blog để ngó nghía phía tối tâm hồn anh nữa.... thi thoảng vô tình đọc những dòng anh viết về cảm xúc của anh khi đọc thơ cho cô bé  Hoài nó thầm mỉm cười bởi nó biết rằng nàng thơ trong anh giờ không còn là nó nưã.. không thấy buồn cũng không hẳn vui hình như lúc đó cảm xúc của nó là biết rồi... và chẳng nên thay đổi điều gì cứ để anh như vậy bởi anh không còn quan trọng đối với nó, không còn khiến nó ngày đêm thơ thẩn cũng không còn khiến nó ngẩn ngơ trong những câu lục bát hay thất ngôn , năm chữ.... chỉ duy nhất có một người hiểu nó và luôn ở bên động viên khi nó rối tung đọc những dòng anh trả lời bé Hoài
Con bé như vậy đó, những người bạn mới chắc hẳn nghĩ về nó khác lắm, nó rất cởi mở nhưng giới hạn vẫn ngăn nó lại nhiều khi nó muốn nói nhiều hơn thế nhưng nó sợ những điều nó viết ra bạn mới không tài nào hiểu nổi thôi đành mang tiếng là thờ ơ nhạt nhẽo còn hơn.... Trên cái web này ai nghĩ nó là ảo thì sẽ là ảo còn với nó những dòng nó đã viết không hề ảo chút nào rất chân thật... chân thành chỉ bởi đó là những mảng tối tâm hồn con bé viết ra vậy mà....
Ngày cuối năm thật lộn xộn mọi thứ cứ tung tăng trước mắt nó,  ngay cả những điều nó muốn nói ra cũng bị rối tung, đảo lộn hết trơn... nó chẳng biết nó đang sắp chữ viết điều gì..thôi đành xêp bốn chữ vậy thôi : Tống cựu nghinh tân!
 
 
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=375063
Đăng nhập để trả lời
0
ANH IU !
 
Anh iu là một biệt danh mà con bé đặt cho một người luôn ở bên khi nó buồn. Hai từ "anh iu" thi thoảng được nó nhắc trong MHST. Ngày trước nó thường gọi anh là Miến trộn bởi đó là món nó và anh hay đi cùng mấy sư tỷ và đại ca  đi thưởng thức thay cơm trưa. Anh iu của nó giản dị, chân thành và rất kín tiếng mãi sau này nó mới khám phá ra những gì phía sau anh iu nó che dấu , cũng có chút tâm hồn đồng điệu giống nó, cũng chơi hết mình và sống nhiệt tình. Thêm một cái đặc biệt nữa là anh iu của nó cùng rất thích rươu... thích ngồi nhâm nhi rượu.. thích bàn luận về thơ ,về những người bạn thơ mà nó và anh cùng có , thi thoảng là những chuyện về kinh doanhcủa anh nó cũng rất thích nghe, cũng học được khá nhiều điều từ những gì anh kể. Nó nhớ có lần nó và anh cùng ngồi nhậu vô tình anh hỏi :
- Sao em không gọi anh là ANH YÊU mà lại là ANH IU thôi, anh không chịu vậy đâu - có lý do gì khác không? Anh cười trêu ghẹo nó
- Hông gọi anh là anh Yêu được bởi vì list friend trong điện thoại của em sắp đặt trước rồi , em có anh Yêu 1 không thể thay thế mà lại không muốn anh đứng sau ai nên đặt riêng cho anh một nick đẹp vậy mà.. nghe iu thía còn gìê - nó nhăn mũi cười
Và từ đó đến sau này nó mãi gọi anh là anh iu. Nó nhớ lần đầu nó gặp anh trên Net, anh gửi mail làm quen muốn tham gia CLB nó đang gây dựng, những lời trong mail rất đĩnh đạc, tự giới thiệu là giám đốc điều hành một công ty, tiếp nhận thông tin của anh nó cởi mở vô cùng, cởi mở động viên anh đến oflline động viên anh tự tin tham gia và nó nhớ hồi đó nó như ngọn nến cháy hết mình chỉ vì 3 chữ CÂU LẠC BỘ. Điều đáng ngạc nhiên hơn sau này anh mới kể anh biết về CLB lâu rồi nhưng chỉ khi vào web site của CLB anh vô tình đọc được bài nó viết, thấy nó năng nổ, nhiệt huyết và vô cùng lãng mạn trong box chuyện tình nó viết hằng đêm đã khiến anh hứng thú contact ngay sau đó.
Một thời gian sau khi quen biết nó lập hội nhóm ngay trong đó có anh iu, đại ca, và mấy sư tỷ vui tính suốt ngày tụ tập thơ ca hò vè nhậu nhẹt điển hình là chuyến go to HCMcity của bốn anh em tụi nó đã làm náo loạn SG trong ba đêm đáng nhớ...
Sau chuyến đi về mọi người bận rộn hơn, ít còn thời gian gần gũi nhậu nhẹt hay gặp gỡ cafe cafáo nhưng thi thoảng anh iu và nó vẫn gặp nhau trên nét..  công việc tưởng chừng cứ bận rộn suốt như thế thì anh em nó tan tác mất thôi , nhưng không mọiviệc lại thay đổi đến bất ngờ sau một vài sự kiện xảy ra trong nhóm hội của anh em nó và điều đó đã làm thay đổi tất cả.. nó có thêm một người thực sự hiểu nó. Lần đầu tiên nó và anh ngồi tâm sự theo đúng nghĩa của từ tâm sự. Mọi lần nó và anh cũng có những giây phút tâm sự nhưng thực chất đó mới chỉ dừng ở hai từ chia sẻ và cảm thông còn lần này thì khác tâm sự đúng nghĩa theo hai chiều nó nói anh nghe và anh nói nó nghe chứ không giống như những lần trước chỉ mình nó nói...
Nó và anh đã ngầm có sự thống nhất cứ gọi trước 5h30 pm thì nhậu vô tư nhưng hôm nào muốn nhậu mà gọi sau 5h30 thì chỉ nghe chuông đổ chứ đừng mong nhấc máy [:D], giao ước của anh em tụi nó là vậy. Và hôm đó 5h00 anh nhắn tới :
- Anh thèm rượu ốc quá , đi nhé ! - mấy dòng chữ ngắn gọn của anh hiện lên
- me too, ở đâu anh? - nó nhắn còn ngắn hơn
vậy là địa điểm đã sẵn sàng và thời gian phóng tới đó vào cái giờ tan tầm này quả là cực hình, nhưng hôm nay trong đầu nó đang bị oánh nhau lộn tung, bí mật lớn nhỏ cứ muốn xổ lồng bay ra nó không kìm lại được... muốn có ai đó để talk để chia sẻ để cái đầu nó ổn định hơn và thật trùng lặp anh cũng muốn chia sẻ... lần đầu tiên anh nó với nó như vậy.. Hai cái đầu chụm vào nhau với một đĩa ốc luộc , ốc xào, sò nướng cùng một chai vokca nhỏ kèm hai cái ly.. mùi rượu ốc thơm lừng cuốn theo những dòng suy tư trăn trở , những bí mật dần hé lộ và những niềm vui được nhân lên nhiều hơn... ngoài sức tưởng tượng của nó..
- Này anh , sao anh không yêu em luôn cho rồi nhỉ - nó cười trêu ghẹo
- Thì anh vẫn iu em đấy thôi , em iu - anh phá lên cười
uhm vậy đó... anh vẫn "iu" nó cũng như nó vẫn "iu" anh nhưng cái động từ kia chẳng thể và chẳng bao giờ được chia đúng ngôi hay được viết đúng chữ và đúng nghĩa nhất bởi nó hiểu anh cần gì và anh cũng hiểu nó cần gì ở anh , nó có thể kể cho anh cảm giác nó yêu một ai đó cũng như nó có thể im lặng nghe anh nói về những mối tình của anh những vấn đề anh gặp phải..... Và rồi bí mật của anh em nó dần dần được bộc lộ mà chỉ hai anh em nó biết mà thôi...
Nhớ có lần nó đưa anh đọc một câu chuyện nó viết về chính nó  và thú vị khi thấy anh ngơ ngác hỏi :
-Anh đọc xong rồi,anh hiểu câu chuyện này,em nghĩ ra câu chuyện hay thật,em giỏi đấy[:D]- anh cười nhắn lại
- Ối trời...chuyện thiệt của em đó ,đâu cứ nói bịa là bịa đc [&amp;o] - nó thốt lên
- Anh ko tin nó hoàn toàn là thật,em viết chuyện tốt đấy[:D] - Anh typing trả lời
Được rồi, khi nào rảnh em kể anh nghe,giờ anh coi như chuyện em viết cũng đc, nhất định một hôm nào đó, nhất định thế.... - Nó ương bướng viết trả  
- nhưnganh vẫn thấy sao đó... chuyện này của em thì anh ko tin,chẳng lẽ anh hiểu em ko đúng ư ?- Anh cố cãi
Nó không nói gì lẳng lặng out ra khỏi YH trước khi out kịp để lại đường link trang nhà của nó tại vnthuquan. Sáng hôm sau nó bất ngờ nhận được messengers của anh
 
[sm=blowing%20kisses.gif] x 100 cái, anh hôm qua đã đọc hết Mai Hoa Sơn Trang của em rồi ? anh âu yếm gửi tin nhắn đáng iu
- có phải vì thế mà hôm nay anh bù đắp = ngần ấy nụ hun hông ?? nó ngang bướng đáp lại
- không, bình thường anh vẫn hun đủ từng đó - anh  vẫn từ tốn trả lời
- vậy sao nè? hay anh vẫn nghĩ câu chuyện em nói hôm qua là chuyện đùa - nó trả miếng
- anh hiểu em rồi? đúng là anh hiểu em,cũng như trong mỗi còn người vẫn còn những góc khuất ko phải dễ dàng nhận ra, nhưng quan trọng là mình suy nghĩ đến nhau, quan tâm với nhau là được. Và hơn nữa tôn trọng những góc khuất, nơi riêng tư như vậy, và bây giờ anh hiểu em thêm một bậc nữa thêm một góc khuất nữa của em.. - Anh vỗ về nó
- cái bậc đó có khác xưa ko? đừng khác nhé anh?[&amp;o]  Con bé nũng nịu
- không khác, đương nhiên là không khác mà , anh đã hiểu thêm về em qua từng dòng tự sự, cũng hơi có một chút bất ngờ khi tiếp nhận thêm cái góc khuất này,nhưng vui nhiều hơn vì em đã tâm sự và chia sẻ cùng anh - anh nhẹ nhàng với nó
Lúc nào anh cũng thế , rất điềm đạm chứ chẳng như nó, hiếu thắng, ngang bướng và vô cùng bảo thủ :
- tại mọi người nghĩ em con nít thôi ,có khi nào mún nghe em thổ lộ đâu - nó pha chút hơn dỗi
- ko phải là nghĩ em con nít,nhưng ko nghĩ em như thế,bởi vậy anh mới nói là anh thêm hiểu về em, về cái cuộc sống phức tạp này,ko thể nhìn bề ngoài mà đánh giá được con người, cũng như bản chất của sự việc như vẻ bề ngoài của em được  một cô bé con lúc nào cũng tỏ vẻ nhí nhảnh funny- anh trêu nó
Nó muốn nói nhiều lắm với anh rằng thực ra ngay từ đầu nó đã hiểu con người anh rồi,anh là người biết lắng nghe và dễ đồng cảm, đã nhiều lần nó nghĩ đến hôm nào đó sẽ chia sẻ với anh nhiều hơn bởi nó nhận thấy anh là 1 người bạn thầm lặng có thể nghe nó nói bất cứ điều gì. Cho đến bây giờ anh vẫn vậy, vẫn thi thoảng call cho nó để nghe nó nói để thấy ít ra còn có nó hiểu anh  cũng như nó vậy , nó đánh đổi tất cả để có được một người bạn như anh, một người có thể giữ chià khóa bí mật trong lòng nó để cái đầu nó khỏi nổ tung để nó có một chỗ dựa mà tính ra nó có rất nhiều chỗ dựa tinh thần vững chắc nhưng tại với bản tính tham lam vốn có nó cứ giữ khư khư chẳng buông rời cái nào...nó tham lam ích kỷ là  vậy nhưng sao chẳng ai trách cứ nó nhỉ.. phải chăng cứ thảnh thơi sống thật với mình thì mình được nhiều hơn những gì mình mất ư.. nó chẳng biết nữa nó không ảo tưởng và nó  tôn trọng những tình bạn khác giới thuần khiết luôn luôn như là một thứ vô cùng quý giá ... mãi như vậy anh iu nhé ! [sm=secret.gif]
 
 
 
 
 
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=375063
Đăng nhập để trả lời
0
Tất niên cuối năm
 
Hà nội ngày cuối năm
Mời bà con đến thăm
Quán thơ say nho nhỏ
Đường về hiu hút gió

Ngõ nhỏ khó vào thăm
Điều kiện còn khó khăn
Mong năm sau sẽ khác
Chủ quán đà thoái thác

Bỏ bê trễ quán say
Mong năm mới đổi thay
Quán đông vui người đến
Quán say tình thơ hẹn

Ngày tất niên cuối năm
Khách nhậu vô rầm rầm
Xả cái xui năm cũ
Năm mới thắng lợi thu

Gấp năm lần năm ngoái
Năm trước mất mùa khoai
Năm nay mong mùa lúa
Bởi rượu  làm từ lúa

Nên giá sẽ rẻ hơn
Anh em nhậu khỏi buồn
Vì giá tăng lên xuống
Đến quán khỏi nhậu suông

Rượu tràn đầy trong hũ
Tiền chủ quán hổng thu
Bởi chào mừng năm mới
Nào hãy cùng tới thôi

Ta xả xui đi chứ...!
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=375063
Đăng nhập để trả lời
0
Ơi Mai Hoa trang chủ
Rượu còn hũ nào không?
Giờ sắp hết mùa đông
Nhưng trời còn lạnh lắm.

Thi thoảng vài tia nắng
Có đủ để má hồng
Có đủ để ... môi cong
(Môi ... nhậu và... nhõng nhẽo [:D][:D][:D]).

Đường sơn trang lắt léo
Vào rồi hổng muốn ra
Lại có rượu làm quà
Ai dại gì không tới  [:)][:D][:)].


Nhà trẻ http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=353773
Chat room http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=345893
Phòng khám Răng-Hàm-Lưỡi http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx
Đăng nhập để trả lời
0
A ! tỷ tỷ mới tới
Muội mời tỷ vô trong
Tỷ ơi mời vô phòng
Ngồi trong này cho ấm
 
Bên ngoài trời lâm râm
Nhưng cũng đủ lạnh giá
Tỷ ơi! đợi muội nhá
Muội mang trà lên ngay
 
Ngày rằm muội ăn chay
Nên hổng mời rượu được 
Thôi tỷ dùng tạm nước
Rồi bữa khác tới đây
 
Mụi đãi tỷ nhậu say
Rồi cùng ngồi thủ thỉ  
Ngày cuối năm hoan hỉ
Tỷ thu được nhìu hông
 
Đủ tiền mua phấn hồng
Tô hồng hồng đôi má
(Thưởng )Tháng 13 thích nhá
Tha hồ mua sắm thôi
 
Mới bữa trước hôm rồi
Muội mua về một đống
Nào là phấn má hồng
Nào là son tô môi
 
Make up lên rạng ngời
Hứng khởi đi chợ Tết
Ra đường trai theo miết
Tắc nghẽn cả giao thông
 
Tỷ ơi tỷ thấy không
Xuân đang về trước ngõ...!
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=375063
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: nguoitoithuong

...
 
Tỷ ơi tỷ thấy không
Xuân đang về trước ngõ...!



Đã quá lâu rồi đó
Muội không về sơn trang
Đã hết mùa mai vàng
Sắp mùa hoa xoan nở.

Sơn trang um tùm cỏ
Rượu chẳng có hũ nào
Khách đến biết làm sao
Đành quay ra lủi thủi.

Chắc muội bận túi bụi
Với phấn má, son môi
Với những buổi đi chơi
Zai theo, xua không hết. [:D]

Hẹn nhau từ hôm Tết
Đến giờ vẫn ... im re.
Muội "đền bù" đi nhe
Không đền là tỷ ... khóc !

Hic hic

[:D][:D][:D][:D][:D]


Nhà trẻ http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=353773
Chat room http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=345893
Phòng khám Răng-Hàm-Lưỡi http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: hoangau

Trích đoạn: nguoitoithuong

...
 
Tỷ ơi tỷ thấy không
Xuân đang về trước ngõ...!



Đã quá lâu rồi đó
Muội không về sơn trang
Đã hết mùa mai vàng
Sắp mùa hoa xoan nở.

Sơn trang um tùm cỏ
Rượu chẳng có hũ nào
Khách đến biết làm sao
Đành quay ra lủi thủi.

Chắc muội bận túi bụi
Với phấn má, son môi
Với những buổi đi chơi
Zai theo, xua không hết. [:D]

Hẹn nhau từ hôm Tết
Đến giờ vẫn ... im re.
Muội "đền bù" đi nhe
Không đền là tỷ ... khóc !

Hic hic

[:D][:D][:D][:D][:D]


 
Tỷ ơi đời khó nhọc
Nên muội phải bon chen
Tất bật lúc sáng đèn
Chiều về xâm xẩm tối

Đâu phải có vậy thôi 
Công việc cứ rối bời 
Chưa tìm ra lối thoát
Vào Đà Nẵng công tác

Lại tới Hải phòng ngồi
Nghe cứ tưởng thảnh thơi
Nhưng mà bận cực đó
Thị trường giờ vốn....khó !

Muội cứ phải chạy theo
Thời gian trôi vèo vèo
Leo thêm vài tháng nữa
Rồi những gì muội hứa

Muội trả đủ vốn mà
Tỷ ơi! đừng có la
Tội nghiệp muội lắm lắm
Đợi hè về nắng ấm 

Muội với tỷ dạo chơi
Và khi đó thảnh thơi
Ta tha hồ du hí
Giờ muội bận một tí
 
Trả lời rồi đi ngay
Muội mong tỷ hàng ngày
Ngó sơn trang muội với
Có gì hay..í ới
 
Tỷ cứ nhắn muội nha
Khi rảnh muội về nhà
Trả lời ngay lập tức [:D][:D][:D]
 
 
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=375063
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-03-12 08:31:03nguoitoithuong>
Đoản văn cho bạn... 
 
 
1. Khi chưa quen bạn, nó là con bé nghịch ngợm và nam tính với những sở thích kỳ cục chẳng giống bất kỳ đứa con gái cùng tuổi nào, bắt đầu từ cách ăn mặc cho đến sở thích đều giống hệt một thằng con trai ngổ ngáo. Vào năm cấp 3 nó vẫn vậy, mẹ chẳng bao giờ thấy bất kỳ cái váy hay bộ áo điệu đà nào trong tủ quần áo của nó cả, mà thay vào đó chỉ duy nhất là bộ sưu tập quần jean áo phông hoặc sơ mi, mùa hè thì sooc và áo phông là những thứ nó ưa mặc nhất bởi sự tiện lợi, mát mẻ và thoải mái khi chơi các môn thể thao. Dưới sân trường nó luôn là gương mặt tiêu biểu để đám con trai vây quanh và thách đố tài năng với môn thể thao họ nhà " Cầu " điển hình là môn Cầu mây - đó một trong những sở trường, sở đoản của nó. Với bản tính như vậy cho nên nó chỉ giỏi các môn tự nhiên và ghét nhất các môn xã hội đặc biệt là môn Văn, nó không thể tiếp thu nổi một tiết học văn của thầy chủ nhiệm mặc dù thầy ưu ái nó nhất, thường xuyên kèm cặp nó bằng những bài văn mẫu có sẵn nhưng tâm hồn nó lúc đó sao mà khô cằn đến thế không thể tiếp thu, cảm nhận nổi. Hàng ngày sau giờ học nó thích cùng đám con trai túm tụm trên sân trường mải mê qua những pha cầu ngoạn mục, những tiếng la hét cổ vũ cùng nó bay theo quả Cầu mây và trong đám đông la ó không ngớt đó có bạn.
2. Khi chưa biết nó, bạn là cô gái chăm chỉ học hành, gia đình giàu có nhưng không kiêu sa. Bạn theo gia đình chuyển ra Hà Nội sau nhiều năm sinh sống tại quê nhà. Cha bạn làm quan chức ở Hà Nội khá giả đã đưa cả gia đình chuyển về Hà Nội sinh sống. Bạn vốn nhút nhát, hiền lành thì càng nhút nhát hơn khi chuyển đến trường nó. Nó nghịch ngợm bao nhiêu, bạn hiền lành bấy nhiêu, nó nhí nhảnh hoạt bát, bạn lầm lì ít nói, bởi bạn thiếu tự tin, mặc cảm và tự ti về vẻ bề ngoài không xinh xắn. Bạn cô lập với mọi người,còn nó thì cởi mở với những ai nó gặp và tiếp xúc. Nhớ lần đó trên sân trường bạn ngồi đọc sách trong khi nó đang mải mê với những trái cầu, vì mải đón những pha cầu hay mà nó xoạc người ngã nhào trước mặt bạn, nó xước xát , trầy trụa với cẳng tay tím bầm, bạn lại gần đưa nó khăn lau, rồi từ đó bạn và nó thân nhau. Hàng ngày nó nhỉ nhảnh bên bạn, bạn vui vẻ cởi mở hơn khi tiếp xúc với nó. Nó giúp bạn giải những bài toán khó, bạn giúp nó học môn Văn chán ngắt, nó dạy bạn các môn thể thao và cứ thế tình bạn của nó khăng khít như vậy cho đến hết những năm tháng hai đứa học dưới mái nhà trường.  
3. Nó cứ bên bạn và thao thao kể cho bạn nghe về những anh chàng trong lớp đại học, bạn hứng thú nghe và ao ước chỉ được một chút duyên thầm, một chút ngoại hình và một chút khiếu hài hước nhí nhảnh của nó. Bạn ao ước có 1 anh chàng bạch mã luôn kề bên bạn và rồi bạn tìm được 1 anh chàng yêu bạn. Nó vui mừng và cùng bạn chia sẻ niềm vui đó… Nhưng rồi chẳng bao lâu nó phát hiện ra anh chàng bạch mã của bạn là một tên họ sở đội lốt thư sinh, một tên du côn du đãng đã từng có một hồ sơ không sạch sẽ trong trại cải tạo … Nó buồn và không biết nói sao cho bạn hiểu, không biết nên nói thật điều đó cho ban hay không bởi nó thấy gương mặt bạn tràn trề hạnh phúc và vui vẻ bên gã đó …
Và rồi đến một hôm nó đã kể hết cho bạn nghe … bạn không nói gì chỉ im lặng và từ đó bạn lầm lũi hơn, nó vẫn ở bên chia sẻ cho đến ngày nó thấy thất vọng khi biết bạn không thể dứt khỏi gã họ sở kia chỉ vì đó là mối tình đầu tiên của bạn… nó can ngăn, gia đình bạn ngăn cấm nhưng mọi thứ đều vô ích .. nó đành để bạn tự chọn con đường bạn sẽ đi mặc dù con đường đó nó đã vẽ cho bạn thấy những hố sâu nguy hiểm ….Nó bất lực không còn cách nào khác …là cứ dõi theo những bước bạn đi .
4. Gia đình bạn mai mối cho bạn một anh chàng thư sinh ngoại tỉnh, ba mẹ bạn chọn anh ta và ép bạn theo mối tơ duyên mà hai cụ đã dàn dựng. Họ chuẩn bị chu đáo từ công ăn việc làm của anh chàng kia khi lấy được bạn, gia đình nhà anh ta được xây dựng lại từ tiền của cha mẹ bạn gửi cho, và thêm một ngôi nhà đẹp đẽ tại Hà nội mà hai cụ cho hai vợ chồng bạn với đầy đủ tiện nghi khiến bất cứ anh chàng nào cũng phải ao ước. Anh chàng được chọn làm rể của nhà bạn là một người hiền lành, thương yêu bạn, không đua đòi,  và có nề nếp gia phong . Đó là một mẫu người chồng lý tưởng  theo những gì nó nhìn nhận.
5. Bạn không thể phản đối cuộc hôn nhân đó, chấp nhận và ràng buộc hai mối quan hệ cho đến khi người tình của bạn bị đưa vào trại cai nghiện bạn mới thực sự trở về với chính cuộc sống thực của bạn. Mấy tháng sau bạn báo cho nó hai tin vui: Tin thứ nhất bạn khoe rằng bạn và chồng đã thực sự hiểu nhau , bạn không còn chút tình cảm nào vương vấn của mối tình đầu . Tin vui thứ hai bạn báo bạn có tin mừng và hai vợ chồng bạn đang chờ chào đón đứa con đầu lòng. Nó nhận được tin bạn chia sẻ mà vui mừng như của chính mình có được hạnh phúc đó. Niềm vui chẳng được bao lâu nó lại nhận được một tin hết sức bất ngờ từ bạn qua một tin nhắn gửi cho nó :
- Bạn ơi ! mình muốn chết quá … mình cần bạn lắm .. bạn đến nhé !
Nó vội vàng bỏ dở công việc lao đến nhà bạn, căn nhà khang trang nhưng vắng vẻ , cái không khí âm u trong nhà khiến nó ngạt thở. Cuối cùng nó cũng thấy bạn đang ủ rũ trong phòng ngủ, ánh đèn lờ mờ, mọi thứ bừa bãi, cứ như vừa xảy ra một vụ động đất tại đây hoặc ít nhất hình như cũng là một vụ cãi vã, đập phá vừa xảy ra thì phải …
Sau mấy phút hoàn hồn, con bé ngồi xuống hỏi chuyện bạn thân của mình, nó muốn biết chuyện gì đã và đang xảy ra…
- Hết tất cả rồi bạn ơi, mình chẳng còn gì nữa … tại mình cả , mình ân hận lắm bạn ơi , giá như mình nghe lời bạn khuyên thì không đến nông nỗi này …
Từng lời bạn kể như những mũi dao khía vào lòng nó, bạn vật vã, điên loạn lúc khóc, lúc cười kể lại toàn bộ câu chuyện cho nó nghe. Mọi chuyện sáng tỏ nhưng thật đau lòng, chỉ vì mối tình đầu u mê, mê muội bạn đã trao thân cho người tình để rồi nhiễm một căn bệnh chết người, đau đơn hơn là đến bây gìơ, khi bạn đang mang đứa con của người chồng đáng thương đã được hơn 8 tháng, đã sắp đến khi bé chào đời bạn mới biết mình mang mầm bệnh chết người kia. Nghe bạn kể mà con bé xót xa, nó không biết phải nói gì với bạn nó nữa, cứ nhìn bạn đau đớn dằn vặt và điên loạn nó càng rối trí … Nó không biết lúc đó mọi người vào hoàn cảnh nó sẽ làm gì ? sẽ xử sự ra sao? vỗ về an ủi thế nào đây, hất hủi, tránh xa, hay  bỏ mặc ???
Nó im lặng nghe bạn nói, nó dường như không tin vào mắt mình, một người bạn mà nó đã thân trở lên điên loạn .. Nó thương … thương đứa con trong bụng bạn, bé con có tội gì đâu khi mà việc làm sai của mẹ khiến bé không được chào đời.., nó thương người chồng của bạn, anh ta có tội gì đâu khi biết chuyện cũng sốc quá bỏ đi, nó thương cha mẹ bạn vì hai cụ quá kỳ vọng vào cô con gái rượu, nó thương gia đình chồng bạn vì họ chân chất thật thà, nếu như giờ bạn lây căn bệnh chết người đó cho con trai họ thì họ sẽ nghĩ gì về bạn, nhân cách đạo đức gìơ còn gì nữa không? sự hổ thẹn của cha mẹ bạn với họ hàng, với thông gia, với  làng xóm sẽ thế nào … nó nghĩ ra hàng nghìn thứ đủ để bạn không tìm ra lý do để tự mình tìm đến cái chết … Nó đã nói và phân tích cho bạn hiểu nhiều thứ, tất cả lỗi lầm của bạn làm bạn phải gánh chịu nhưng sự chịu đựng đó không hề có một mình bởi còn có nó đứng kế bên gánh vác cho bạn mà. Nó không biết sao lúc đó nó có thể tự tin nói đến thế, cứ thao thao nói với 1 triết lý hết sức đơn giản :
- Thà sống hạnh phúc trong 5 năm hay 10 năm còn hơn sống trầy trụa lay lắt mà không mang lại cho người thân mình niềm vui.. Bạn hãy tin vào đứa con, hãy tin chồng bạn, mình nghĩ anh ấy sẽ hiểu và thông cảm với bạn rất nhiều.
Nó củng cố tinh thần bạn, sốc bạn lên, vỗ về và cho bạn một niềm tin luôn có nó ở bên. Nó vạch ra một kế hoạch cho bạn để bạn hoà nhập với mọi người, để mọi người thân không hề biết bạn đang bị làm sao, họ không nên biết những điều đó vì nó không muốn ai xa lánh hay đối xử với bạn như một con bệnh…Cả kế hoạch dự kiến bạn sẽ sinh và sinh bé ra sao … tất cả đều có sự giúp đỡ của nó ..để bạn an tâm .
Chẳng biết tại sao nó lại có thể làm nhà thuyết giáo giỏi đến vậy, nó tìm hiểu thông tin về căn bệnh chết người, nó đến các trung tâm tư vấn để nghe và hiểu nguyên lý lây lan của bệnh, cách phòng trừ và các loại thuốc chữa trị. Đầu tiên là phải củng cố tinh thần bệnh nhân, nó cố gắng làm bằng mọi cách, nó đưa bạn tiếp xúc với những người cùng cảnh ngộ, với những tư vấn viên nhiệt tình, nó cần cho bạn hiểu rõ về căn bệnh chết người đó. Tiếp đến nó phải làm cầu nối với chồng bạn, giúp anh hiểu và bắt tay vào cùng với nó, vì chỉ có anh mới là nguồn an ủi bạn đứng lên chống chọi với tất cả:  bệnh tật, dư luận.... Nó hứa sẽ ở bên cả hai trong những giai đoạn khó khăn này .
Tinh thần quyết định tất cả, quả đúng như vậy cô bạn của nó mới chỉ ở giai đoạn đầu , mọi thứ chưa có gì là ghê gớm cả, nếu cứ giữ cho mình thanh thản, ăn uống đầy đủ , ít suy nghĩ thì sức đề kháng sẽ vẫn hoạt động tốt, đặc biệt phải giữ cho mình không bị ốm, hay cảm cúm. Nó cứ ở bên động viên hai vợ chồng bạn cho đến ngày bạn sinh. Một ngày không mấy suôn sẻ ….
Mọi người cứ xa xả nói về việc tránh kỳ thị hay việc giang rộng cánh tay với những người nhiễm H nhưng mọi thứ đó chỉ là chót lưỡi đầu môi, ít ai có thể làm được điều đó. Và bệnh viện cũng là một trong những nơi như vậy, thoạt đầu các tranh ảnh, áp phíc đều giang rộng tấm lòng nhân ái nhưng lòng người thì chẳng được như vậy.. hạn hẹp làm sao !
Nó đưa bạn vào nhà hộ sinh, ngay cảm giác đầu tiên nó đã thấy rõ sự kỳ thị đáng kể, bạn bị cách ly một phòng riêng, cứ bị nằm chờ ở đó mất nửa ngày.. nó thấy thật đau xót..cực chẳng đã nó đến thẳng phòng gặp bác sĩ và đặt thẳng vấn đề mong bác sĩ hợp tác và giữ kín, nó thuê y tá riêng thuê phòng riêng và mọi thứ đều riêng biệt để khi người nhà của bạn vào thăm họ không bị sốc, và không biết bạn nằm ở phòng dành cho bệnh nhân nhiễm H.
Nó dàn sếp để bạn sinh đẻ trong điều kiện hết sức bình thường, bé con chào đời được tiêm nhiễm ngay lập tức, bác sĩ trưởng khoa phải giúp bạn hoàn thành việc giải thích với gia đình, với cách chăm sóc, theo dõi bé tại viện 1 tuần. Nó và chồng bạn thay nhau ở bên để gia đình khỏi nghi ngờ bất cứ điều gì, bé con chào đời kháu khỉnh đáng yêu và thật may mắn cháu không hề bị sao cả, hoàn toàn khoẻ mạnh …đó là điều nó và vợ chồng bạn cảm thấy vui nhất… bởi đó chính là niềm tin để bạn sống tốt, sống vui và khoẻ mạnh cho đến nay .
6. Cũng thật kỳ lạ, bởi nó là người khó có thể giữ bí mật lâu đến vậy, thế mà lần này nó đã mang bí mật của bạn cho đến nay khi mà bạn đã và đang cũng gia đình sống hạnh phúc, và thiên thần may mắn nhỏ bé của bạn đã được gần 5 tuổi, xinh xắn đáng yêu luôn là nguồn động viên bạn tiếp tục sống và chống chọi với căn bệnh quái ác kia .. Nó vẫn ở bên cầu chúc cho bạn và gia đình luôn hạnh phúc … bởi hạnh phúc giản đơn chỉ có vậy, hạnh phúc dài hay ngắn là do chính mình nuôi dưỡng và nắm giữ phải không bạn ?
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=375063
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-04-22 13:45:26nguoitoithuong>
Tản mạn tháng ba ...
 
 
Tháng ba là tháng của riêng em, anh nhỉ!

Không phải chỉ vì tháng ba là tháng đẹp nhất trong năm đâu… này nhé, tháng ba là tháng em được sinh ra, là tháng mà cây cối đâm trồi nảy lộc, cũng là tháng mà những người phụ nữ được tôn vinh và cả người phụ nữ anh yêu cũng được tôn vinh nữa đấy. Tháng ba là tháng mà anh sẽ không bao giờ được quên đâu anh yêu nhé, bởi tháng ba gắn liền với mọi tình cảm của chúng mình, là tháng anh thể hiện tình yêu em nhiều nhất. Rõ ràng một điều rằng em yêu tháng ba nhiều hơn hẳn cái ngày lễ tình yêu của tháng 2 đấy chỉ vì đó là tháng gắn nhiều kỷ niệm nhất của em với anh, và là tháng mà em không thể quên trong đời.
Ngày em sinh ra là một trong những ngày đầu tháng ba khi cái lạnh vẫn còn đeo đẳng, những hạt mưa phùn vẫn còn lất phất bay nếu tính theo lịch âm thì em sinh suýt soát ngày rằm tháng riêng đấy. Mẹ bảo : May quá, con bé nhà mình tránh được cái ngày rằm chứ không thì …sinh gái hôm rằm .. ghê gớm lắm thay …
Mà cũng may thật anh nhỉ, chứ nếu em sinh vào ngày rằm chắc em không "hiền lành" như vậy phải không anh? "Hiền" và đáng yêu nữa đấy, anh vẫn thường nói thế mà. Dù mẹ có nói sao anh vẫn cứ yêu, anh nói nếu em sinh hôm rằm anh cũng chẳng sợ đâu vì anh được sinh ra là trai mùng một cơ mà … Ấy vậy mà gái suýt soát hôm rằm vẫn bắt nạt được trai mùng một cơ đấy… ai bảo chứ …tất cả cũng tại ông thầy bói đấy thôi .. vớ vẩn thật,  bói toán kiểu gì không biết cứ khăng khăng nói chúng mình "tam hợp hoá ..tam tai", rồi cự tuyệt không chịu tác hợp cho đôi mình ..nhưng anh biết rồi đấy ..tính em ngang bướng lắm cơ, "càng cấm càng làm cho bằng được"... vì thế em tự mình cưỡng số trời để rồi cũng vào cái ngày lẻ, tháng lẻ, năm lẻ đó em quyết định cho hạnh phúc của em ..mà cũng hay thật, hạnh phúc của em có duyên với số lẻ mà tận cùng một chuỗi con số xấu xí, lẻ loi nhất ấy lại chính là con số 3 anh ạ… Và cũng chính vào tháng ba năm đó chúng mình có hạnh phúc trọn vẹn anh nhỉ!
 Chưa bao giờ em viết cho anh …à mà không phải vậy, đã có lần em viết và gửi cho riêng anh nhưng lâu lắm rồi cái thủa em còn trẻ con ngây ngô với những dòng hờn dỗi vu vơ, chẳng rõ anh còn nhớ không? cái thủa em gọi anh bằng hai chữ thân thương “ Anh YÊU “ và quen miệng gọi anh cho đến giờ hai chữ đó vẫn không ai được dùng ngoài anh cả.
Anh yêu em theo cách của mình, bao bọc và chăm sóc em với một nguyên lý “ Thích là được! “ . Kỳ không khi em cứ nói thích gì là được thứ đó, anh chiều em quá mức đến nỗi em hư lúc nào không hay … tất cả cũng tại anh đấy !
Em thích đi đây đi đó, anh cho em tự do, anh cho em làm điều em muốn, và đôi khi anh dạy em nhưng điều hết sức nhỏ nhặt đến gìơ em vẫn còn nhớ, anh cho em niềm tin vào bản thân, và cả vào con người anh. Để mỗi khi em làm bất cứ điều gì em đều cân nhắc : ĐÚNG hay SAI ? Sống bản năng theo lý chí … thật không dễ chút nào !
nhưng chính vì thế em mới nhận thấy mình thay đổi và hoàn thiện hơn rất nhiều so với cái thủa ngây ngô, trẻ con… cái thủa mà em chỉ cần ai đó ở bên để níu giữ em, hướng cho em biết đi con đường thẳng, níu em khỏi những thói hư, để em luôn là chính em, cái thủa em phải thốt lên :



Xin đừng làm chiếc bóng
Đứng bên lề đời tôi
Bởi cuộc tình đơn côi
Nên bóng kia tan biến
 
Xin đừng làm chiếc bóng
Mải miết chạy theo tôi
Để khi tôi ngoảnh lại
Bóng tan biến mất rồi
 
Xin đừng làm chiếc bóng
Che mát cuộc đời tôi
Bởi tôi cần ánh nắng
Hong cuộc tình thêm tươi
 
Xin đừng làm chiếc bóng
Dật dờ bên cạnh tôi
Trong những đêm tôi ngủ
Bóng chẳng làm tôi vui
 
Xin đừng làm chiếc bóng
Xin cám ơn tình người
Bởi tôi cần một thứ
Níu chân tôi giữa đời ..
- ThanhMai -
P/s: I need ur love! .
 
Và cho đến bây giờ ngồi ngẫm lại em mới thấy mình đã thực sự trưởng thành, khi mà gần ba mươi cái tháng ba đã đi qua giờ em thấy ý nghĩa thực sự mình có hạnh phúc nhiều đến thế nào, chúng mình không ràng buộc nhau nhưng dường như những thủ tục ràng buộc bị thiếu kia lại gần như gắn kết chúng mình nhiều hơn những gì chúng mình có. Để anh có thể đánh bật các vệ tinh xung quanh em bằng một sợi dây vô hình nào đó và để đến gìơ em vẫn là cô bé tự do nhí nhảnh của anh.
 
Anh sẽ là chiếc bóng
Chở che cuộc đời em
Mỗi khi em mệt mỏi
Anh cho em nụ cười
 
Xin đừng khóc em ơi
Nhạt nhoà đôi dòng lệ
Nhìn em buồn như thế
Anh thấy lòng nhói đau
 
Hãy xích lại gần nhau
Giang đôi tay trìu mến
Giả như em muốn thêm
Cứ ôm đừng ngại ngần
 
Và cũng đừng phân vân
Nếu muốn hôn em nhé!
Anh sẽ không tránh né 
Khi em giận, em hờn
 
Thoảng phút chốc cô đơn 
Là lúc em hờn dỗi
Yêu em tôi xin đổi
Kiếp bóng níu chân người !!
- Thanhmai -

 
Tình yêu anh dành cho em thật đặc biệt, cám ơn anh nhiều lắm anh yêu! Em thật hạnh phúc vì biết mình sẽ còn rất nhiều cái tháng ba vui vẻ và ấm áp bên anh…anh yêu nhỉ!
 
- Tháng ba 2009 -

http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=375063
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 » »»