Hôm nay thứ 7 rảng rang, conbé ngồi trên Net nghịch ngợm và quay về những trang nhà ngày xưa , nó đã lượm lặt được đôi dòng cảm xúc xa xưa giờ đọc lại mới thấy mình thật trẻ con, hiếu thắng và bướng bỉnh, những dòng viết ngây ngô nhưng tràn đầy kỷ niệm sống động qua từng dòng từng chữ của con bé, ngồi đọc lại tự dưng con bé nảy ý định muốn cóp nhặt những trang kỉ niệm về Mai Hoa để lưu giữ những kỉ niệm, hình ảnh đẹp đẽ nhất trong cuộc đời của con bé nguoitoithuong bướng bỉnh này. Những bài trong trang blog của nó được cóp nhặt về đây để rồi nó quyết định xoá sạch đi những dòng blog cũ chỉ lưu giữ và độc quyền tại trang này mà thôi...
Sinh ra và lớn lên tại Hà nội, chưa 1 lần rời khỏi Hà nội đi đâu quá 1 tuần, vậy mà hôm nay con bé dám tự ý dời HN đi xa, nó quyết định bỏ HN trong 3 tháng. Chuyến đi này con bé có nhiều trăn trở, bỏ lại nhiều thứ dở dang, công việc dở dang, ước mơ dở dang để trốn chạy, để theo đuổi một thứ còn viển vông hơn những gì nó đã ước mơ đó là tìm lại chính mình. Con bé nhớ tới một người đã nói với nó 1 câu mà nó nhớ mãi :" Có đôi khi chính mình không là sự trở ngại,nhưng chính mình lại là những gì lớn nhất để vượt qua !".Một câu triết lý khó hiểu nhưng nó lại tâm đắc và đắc ý khoác ba lô lên đường để vượt qua những thử thách đầu tiên của chính bản thân, để nó trưởng thành hơn...
Mấy ngày trước con bé bị rối loạn bởi một mớ suy nghĩ hỗn độn, nó chẳng hiểu nên làm gì và làm như thế nào cho đúng, nó càng cố gắng giúp mọi người thì nó càng vướng chân vào một đống rắc rối, một mớ hỗn độn... và nó thất vọng , chán chường , nó nghĩ , nó vô dụng. Gần đến ngày nó đi mọi thứ vẫn rối tung, trong đầu nó mâu thuẫn rất nhiều giữa niềm đam mê với việc nó đang làm thúc giục nó phải cố gắng hơn nữa, bên cạnh đó nỗi ám ảnh thất bại khiến nó nhụt trí ...nó tự hứa sẽ stop mọi việc nó đang cố gắng làm, nó tự an ủi rằng mình vô dụng để cố thơ ơ mọi chuyện mặc dù đóviệc thờ ơ đó không phải tính cách của nó!
Ngày hôm sau con bé dậy rất sớm, để chuẩn bị cho chuyến đi xa, con bé đã cố gắng trấn an mọi người trong gia đình rằng nó sẽ không sao bằng một buổi dã ngoại tại công viên nước Hồ Tây... nhưng ở khu vui chơi giải trí không níu giữ được tâm hồn nó..mà tâm hồn nólại bay bổng lơ lửng quay về với niềm đam mê của nó, nó ko đành lòng bỏ tâm huyết của nó ở lại như thế khi mà nó chưa biết cái gì sẽ đến với thành quả và ước mơ của nó....nó xin phép mọi người trong gia đinh để nó đi theo và quay về với ước mơ đó lần cuối !
Nó tìm được một chỗ ngồi, những gì nó thấy, nó được nghe khiến nó ngạc nhiên, mọi thứ ngoài sức tưởng tượng của nó .. nó vui ra mặt và nghĩ thầm: vậy là ước mơ của nó, tâm huyết của nó không chết vào ngày hôm nay, cái ngày nó rời khỏi HN .. ban đầu nó không hy vọng quá nhiều nên nó ko thất vọng mà giờ nó thấy vui ... Con bé không biết nói gì chỉ đứng nhìn và mỉm cười mãn nguyện ...
- Mình đi ăn cái gì đi ! Uhm Okie!-Sau cuộc họp con bé đi ăn với một người bạn vào lần cuối vì chỉ còn hơn 5 tiếng nữa con bé rời HN, một món ăn nó thích, nó thấy ngon có lẽ là do người mời nó
.
Nó ngơ ngác nhìn từng ngóc ngách của HN lần cuối, nó đi lang thang qua từng con phố rồi nhớ ra nó cần hỏi một câu với một người nó kính trọng :
- Anh rảnh không ? em có thể bắt cóc anh 30phút chứ ? Okie em đến nha!
Con bé đến và nhận được câu trả lời mặc dù nó muốn có nhiều hơn thế, nó muốn nhìn thấy lại tâm huyết của người này như hôm đầu tiên nó contact, giờ không thấy rõ, tâm huyết mờ nhạt nhưng nó không buồn, và thất vọng vì nó đã biết cảm thông với những lý do rất chính đáng cũng giống như nó, nó đang trốn chạy đấy thôi...!
Trước giờ lên tàu 1 tiếng nó còn kịp online để chat với người nó yêu quý nhất, người cho nó nhiều niềm tin là chỗ dựa cho nó về tinh thần, con bé đã hứa sẽ trưởng thành hơn, chín chắn hơn để người ta thôi lo lắng về nó, nó hứa sẽ tự take care bản thân mình nhiều hơn nữa vì rằng bản thân nó cũng đang lên tiếng ĐÀ ĐẢO chính nó, ĐÀ ĐẢO chính sự ngược đãi bản thân của nó.... Nó hứa nhưng nó không biết mình có làm nổi không ??Hứa để mọi người an tâm vì nó luôn mong muốn những người xung quanh nó luôn luôn HAPPY, HAPPY, chỉ HAPPY mà thôi! Đừng quá lo cho nó...nó sẽ trưởng thành ...nó hứa nó sẽ có trọn ven 24h vui vẻ, nó đã hứa rồi mà, nó sẽ thực hiện được ............
Con bé ghét sự chia tay, nó rất yếu đuối nên nó thường cố tình tỏ ra mạnh mẽ và cứng rắn nó không muốn để người thân ra ga tiễn nó, nó chia tay mọi người ở nhà rồi khoác balô lên taxi ra ga, nó đến ga sớm, đang loay hoay tìm khoang của mình nó va phải một người cao to..... khiến nó ngã nhào :
- Á á đau quá ! con bé chỉ kịp kêu lên!
- Iam sorry !
- Sorry cái giề- con bé bật lại chưa hết câu vội tròn xoe mắt nhìn : hả ??? con bé đụng phải một bác Tây ba lô to gấp đôi nó ! hic hic!
- Are you OK?? Mr tây hỏi
- hic Ok! OK
Mr Tây đỡ nó dậy rùi cùng nó đi tìm khoang cho nó... he he , thực ra con bé tìm hộ Mr Tây đó khoang của Mr ấy rùi con bé chuồn về chỗ của nó rồi an toạ tại đó ....
Tàu SE1 khởi hành! con bé ngơ ngác ngó nhìn mọi người, tự dưng thấy lòng buồn ghê, 4 đồng chí cùng đoàn đang ngồi chơi tá lả , con bé chẳng thích thú lắm nên chạy lang thang một đoạn con tàu ,cố nhìn HN lần cuối, mắt con bé ngó lơ từng đoạn phố thân quen, từng ngôi nhà, HN buổi tối cộng với tâm trạng buồn con bé nghêu ngao hát : Hà Nội ơi ! ta nhớ không quên ..!
Bỗng nhiên có tiếng nói làm đứt mạch nghêu ngao của con bé :
- Hello! Mr Tây chào nó
- Hi - nó đáp
Hóa ra là Mr Tây lúc nãy nó đụng nhầm, Mr ấy đi cùng chuyến với nó thế là Mr ấy ra làm quen với con bé . con bé đang buồn tự dưng có người đến buôn chuyện cũng hay con bé tám luôn ( nhiều lúc chẳng hiểu mình đang nói gì chỉ thấy Mr Tây nhe răng cười hihih) cũng hay !
Bất ngờ thay Mr Tây này cũng ở cùng khu resort với nó, con bé lẩm bẩm ; không biết điềm lành hay rủi đây ! He he he con bé tám mỏi mồm quá bèn chia tay Mr Tây ấy để chui vô khoang của nó !
Hết quay bên này lại sang bên nọ, KHÔNG NGỦ ĐƯỢC con bé ngồi dậy nhìn đồng hồ, hic hic hơn 2giờ sáng rùi ...tự dưng thèm vào NET quá làm gì cho hết time bây giờ nhỉ ? Con bé mới nhớ ra quyển sổ diary..uhm nhỉ.. đúng rồi..viết linh tinh vậy, con bé ngồi viết lung tung , viết về những người nó gặp, nó mới quen , viết về sư huynh . Í trời, tự dưng con bé nhớ đến sư huynh của nó , sáng nay nó gặp nhưng chắc sư huynh của nó không biết chiều nay nó vào Đà nẵng, nó đãng trí thật quên mất tạm biệt sư huynh, kiểu này huynh của nó biết tin chắc giận nó lắm! Tự dưng thèm vào NET để gửi tin nhắn cho huynh quá ( Iam so sorry).....Huynh à muội giao lại TÀNG KINH CÁC cho huynh nhá, muội quyết ngao du sơn thuỷ đây, huynh đừng trách muội sao không từ biệt cũng giống huynh thôi, huynh đã mấy lần trún muội xuống núi để lên Nga My phái còn gì. Thời gian ở TÀNG KNH CÁC vui thiệt huynh ạ, huynh muội mình thanh thản trà đạo, cờ quạt cũng thấy vui huynh há
Ngồi viết linh tinh cộng thêm một ngày mệt mỏi quá sức ..con bé thiếp đi lúc nào không biết lúc tỉnh dậy đã hơn 9 rưỡi sáng, con bé bắt đầu thấy đói và mỏi, nó rời khỏi khoang đi lang thang và làm vài động tác thể dục, bất chợt nó lại đụng tiếp vào Mr Tây ( lần này nó hết hứng thú trò chuyện vì vẫn còn ngái ngủ )nó chào hỏi xã giao rùi chui tọt vào khoang ngồi gặm bánh mỳ, 4 đồng chí đi cùng take care nó rất cẩn thận khi nghe nó kể về Mr Tây hihih !
Xuống đến ga nó được đưa lên taxi và đi thẳng tới nơi cần đến, nhận phòng sắp sếp đồ đạc thật nhanh nó lấy điện thoại ra thi ôi thôi quá trời tin nhắn với cuộc gọi nhỡ, nó quyết định online, phải vào net đã, nó nhận được khá nhiều tin nhắn OFFLINE trong đó có một tin nhắn của Ban quản lý nhà ga như sau :
-Ban Quản lý GA Hà Nội xin thông báo! BQL chúng tôi mới hiện đang tạm thu giữ 2 Hộp Dark Chocolate, (Noir 74% - Carrefour và Pretjels - Carletti) do một hành khách nào đó để quên tại phòng chờ. Ai là chủ nhân của 2 hộp Dark Chocolate xin vui lòng liên hệ với BQL GA Hà Nội.Thời gian nhận lại hàng tới tháng 6 năm 2008 (theo thời hạn ghi trên date của sản phẩm). Thân mến!Chúc em có một chuyến đi công tác vui vẻ, vạn sự tốt lành và như ý!
He he he con bé ngạc nhiên và thích thú , nó ngồi cả buổi để chat và trả lời hết các tin nhắn nó nhận được.......tự dưng lại thèm dark chocolate..... lại giá mà ...lại nếu như .... THÈM QUÁ ! MUỐN ĂN CHOCOLATE , con bé nhắn tin nhờ đồng nghiệp của nó đi tìm và mua cho nó ... tự dưng thèm chocolate đến lạ......
Buổi tối hôm đó con bé không đi chơi vơi mọi người mà chui vô NET, con bé nhớ Hà Nội , nhớ nhà kinh khủng, nó ngồi viết lại một chút cảm xúc nó nhất thời cảm nhận trong nỗi nhớ HN, nhớ những người thân yêu ...Nó biết rằng bắt đầu từ mai nó sẽ không có time chui vô net nhiều, công việc sẽ cuốn hút nó, nó sẽ tạm quên mọi thứ trong thời gian tới. Nó mong những dòng nó viết hôm nay chính là lời cám ơn những người đã giúp nó hoàn thành một phần tâm nguyện , một phần ước mơ của nó ...XIN CÁM ƠN!!!
Đà nẵng 29.05.2007
ThanhMai's blog
.......
Anh là một người đàn ông từng trải, nó nghĩ vậy, ở anh toát lên vẻ chân thành mà ngay từ lần đầu gặp gỡ anh đã thổ lộ. Anh thông minh đa tài và từng trải, ít nhất sự từng trải của anh còn thể hiện qua cuộc hôn nhân đầu tiên và qua những thất bại mà anh đã gặp trên bước đường anh đã đi qua. Điều chua chát nhất là giờ anh có thể đứng dậy và sự nghiệp thành công của anh lại nhờ vào những thất bại đó.
Mấy ngày nghỉ ở thành phố nhỏ bé này không phù hợp với cuộc sống gấp gáp của nó, thời gian của con bé đã không còn được tính bằng đơn vị ngày nữa mà thay bằng giờ và phút, thời gian dành cho việc ngủ cũng vì thế được giảm đi một nửa, điều đó cũng coi như nó đang sống dài hơn mọi người hoặc gần bằng....Hôm nay nó muốn thay đổi, cái đầu muốn ngăn cản nhưng con tim lại muốn nổi loạn, muốn bay ra khỏi vỏ bọc cứng nhắc hàng ngày.Buồn chán và hụt hẫng. Nó cảm thấy cô đơn ngay trong chính gia đình mình..Nhiều người nói nó đang có một cuộc sống hạnh phúc...
- Anh có thể đến bên em bây giờ được không ??? Em cảm thấy trống trải quá! Em cần ai đó để làm bạn!
Lời đề nghị của nó được anh chấp nhận ngay, nó không dám tin anh sẽ đến vì chỗ nó ở cách xa anh quá...những hơn 1000km cơ, con bé vơ vẩn nghĩ
Tiếng chuông điện thoại vang lên, nó không tin vào tai mình, anh đang đến giữa trời nắng chang chang như thiêu như đốt, với giọng nói hào hứng của người thắng trận:
- Anh đang nhận vé lên máy bay và đang trên đường đến chỗ em, em ra đón anh ở sân bay được không??Hẹn em 10:30pm tại Nội bài nhé! Đừng để anh chờ lâu huh!
Vừa hồi hộp vừa ngạc nhiên, mình phải làm gì nhỉ, đúng rồi đầu tiên mình phải ..... make up, ....nope .....nope...không nên make up, mình phải ...... natural....đúng rồi phải natural...mấy giờ rồi nhỉ?? còn 2 tiếng nữa. Nghe tin anh đang bay ra, nó cuống cuồng không biết phải làm gì....
Cuối cùng cũng bình tĩnh trở lại, không quá cầu kỳ trong trang phục, chỉ đem theo túi xách và điện thoại cầm tay, con bé bắt taxi ra sân bay . Chờ anh khoảng 1 tiếng thì chuyến bay của anh cũng đến. Chọn một chỗ đứng và chuẩn bị đếm : 1...................2................3.................4................5 lập tức điện thoại của nó vang lên, đầu dây bên kia là giọng nói quen thuộc của anh :
- Em đến chưa anh đang chờ em nè! Em đâu rồi???
- Em đến rồi nhưng không thấy anh đâu, anh có thấy cô bé nào giơ biển ghi tên anh không ???
- Aha ... anh thấy rồi!
Nó chưa kịp nói gì thì anh đã vỗ vai khiến nó giật nảy mình : Chào Mai ! How are u?
Con bé quay ngoắt lại nhìn anh không thốt lên một từ nào, rồi đột nhiên nó phản ứng theo phản xạ tự nhiên của mình, quay ngoắt lưng lại với anh, cầm điện thoại lên và call cho anh. Anh quá ngạc nhiên với phản ứng kỳ lạ của nó nhưng rồi anh cũng nhấc máy: - Alô ! Sao thế cô bé???
Con bé thản nhiên nói : Alố ! anh có mang theo chứng minh thư or passport chứ?? Đưa nó cho em !
Nói rồi nó giập máy và quay lại nhìn anh rất ngộ nghĩnh. Anh ngoan ngoãn đưa chứng minh thư cho nó xem, nó nhận lấy và nhìn chăm chú vào mẩu giấy có ghi tên anh, kèm theo ảnh hẳn hoi. Anh quan sát từng cử chỉ của nó rồi mỉm cười hỏi: - Sao nào ? đã tin anh chưa???
- Yeah...........!
- Tin rồi hả ?? giờ thì làm gì nữa nhỉ???
Con bé mỉm cười dang hai tay ra ôm chặt lấy anh : - Em muốn trước khi ôm anh, em phải tìm thấy cảm giác quen thuộc của anh, và phải là anh chứ không ai khác! Thủ tục này chỉ xảy ra vì đơn giản đây là lầnđầu em gặp mặt anh, lần đầu tiên chúng ta gặp mặt mà phải không anh?
Anh ôm nó thật chặt, cười và nói : Anh nhớ em ! Anh không nghĩ mình có thể ôm em như thế này!... Tình ảo mà sao thật đến lạ, cưng há?
Cái ôm của anh thể hiện hết tình cảm anh dành cho nó. " Anh nhớ em! " ba chữ đó thật nhiều ý nghĩa.
Anh và nó ra về bằng taxi, anh nghỉ tại một khách sạn khá nổi tiếng gần trung tâm thành phố. Anh đưa nó lên phòng, một căn phòng khá đẹp dành cho các đôi tình nhân. Nó vào phòng, anh khoá cửa lại, đặt túi xách lên bàn, anh đứng ngay sau lưng nó, vòng tay ôm nó nhẹ nhàng, thì thầm vào tai nó những điều nó chưa bao giờ nghe, những lời của anh nó nghe không hiểu ....vì tất cả toàn bằng Tiếng Anh. Nó quay lại nhìn anh, đặt tay lên môi anh ra hiệu im lặng:
- Suỵt, anh có cảm thấy gì không, căn phòng thứ ba đang nóng dần lên, khiến cho ngôi nhà rung lên liên hồi...hihihi..giờ anh chuẩn bị đi tắm và nghỉ ngơi, chút nữa em quay lại đưa anh đi ăn nhé!..
- Em lại copy lời trong truyện rồi, no........nope......nope ...anh không muốn bị bỏ rơi, anh sẽ chỉ làm những gì trái tim anh mách bảo thôi, anh không thể để em đi lúc này được, anh không muốn bị sắp đặt như trong truyện.
- Vậy giờ anh muốn gì, anh muốn ôm em, hôn em hay muốn ngủ với em ???
- Có thật em muốn nghe, trái tim anh nói rằng nó muốn được ôm em, hôn em nếu được hơn thế nữa thì anh muốn ngủ với em ....
Con bé bối rối đứng lặng im tròn xoe mắt nhìn anh không thốt lên một lời.... bởi trong truyện không có tình huống khó xử này. Anh cũng nhìn nó với một nụ cười đầy thách thức, rõ ràng nó đang đứng trong thế của người thua cuộc còn anh lại làm chủ trò chơi mà chính nó là người khai cuộc..Nó đúng là con bé ngốc nghếch nhất thế gian....
- 1 - 0 rồi nhé, ahaha anh đùa thôi, trông em kìa không giống người đàn bà từng trải chút nào. Thôi đợi anh chút, anh đi tắm và thay đồ rồi chúng mình đi ăn, anh đói rồi. Anh cũng có nhiều chuyện muốn nói với em lắm, đợi anh nhé!
Nửa tiếng sau anh và nó có mặt tại phòng ăn của khách sạn, suốt bữa ăn nó không nói một từ chỉ mỉm cười nhìn anh rồi quay đi, khi đó anh vẫn thao thao kể chuyện của anh, những chuyện nó chưa được biết, chuyện về lần đầu anh gặp nó trên Net như một định mệnh, chuyện cảm nhận về nó thật khác so với bây giờ.... rồi cả những chuyện chính trường, chuyện kinh doanh của anh, chuyện anh đàm phán rất lâu mới có được chuyến đi này chỉ có 2 ngày ở HN, anh luôn là người bận rộn, con bé chăm chú nghe nhưng vẫn không nói gì chỉ mỉm cười, anh nói :
- Anh thật đúng là một lão già may mắn.......... đừng bỏ anh tối nay ... em nhé!
- Úi trời ... anh lại làm em sặc rồi nè... hụhuhụhuhụ...
Anh xích lại ngồi gần nó hơn, nhẹ nhàng cầm tay nó và nói : Anh chờ cơ hội này lâu lắm rồi, thật đấy!....và anh đặt lên môi nó một nụ hôn ngọt ngào bất tận............ anh khiến nó bối rối...........!
Anh uống nhiều hơn, nói nhiều hơn dường như anh chưa bao giờ được nói, mọi suy nghĩ của anh đều bộc lộ hết. Trước mắt nó không có hình ảnh của một lão già nhàm chán như anh vẫn kể, mà thay vào đó là hình ảnh của người đàn ông mới chập chững bước vào yêu.... Trời ạ anh say thật rồi.. con bé không biết rượu làm anh say hay bởi lý do nào đó, nó chỉ biết lúc đó anh đã quá say rồi, nó kêu 2 người phục vụ dìu anh về phòng, nhìn anh ngủ ngon lành như một đứa trẻ, giấc ngủ khiến con người trở nên đẹp đẽ đến thánh thiện và hiền lành hơn, nó nhẹ nhàng kéo chăn cho anh rồi ra bàn ghi lại lời nhắn :
- Em đi đây, xin lỗi vì không thể ở lại với anh, cám ơn anh đã cho em giây phút hạnh phúc và vui vẻ bên anh trong buổi tối nay. Em chỉ xin mang theo nụ hôn ngọt ngào của anh trên con đường ngắn ngủi của mình, em sẽ sống những ngày tháng có ích nhất của đời mình anh ạ trong đó có hình ảnh của anh , anh cho em một nghị lực phi thường và một tình yêu tuyệt vời..... và có một điều duy em muốn nói với anh : I love you so much!
Trước khi con bé rời khỏi khách sạn, nó lôi điện thoại từ chiếc túi xách, gỡ bỏ sim cho vào một phong bì nhỏ gửi lại cho anh. Nó vừa đi vừa lẩm nhẩm những câu thơ mà hồi xa xưa con bé rất thích, cái thủa thấy mình thật ngây thơ :
Ngây thơ em hỏi anh...
Sao mặt hồ có sóng ...??? anh mỉm cười lấp lửng ...
Vì sóng thích hôn bờ...
Em nũng nịu ứ ừ ...khác cơ không phải thế ??
Anh với em cũng vậy .... Sao chẳng thấy sóng đâu ???
Anh vuốt nhẹ mái đầu .... hôn môi em nồng cháy ...
Em ơi ! Em có thấy ..... sóng đang cuộn trong tim .....
...mấy hôm sau con bé nhận được lời nhắn của anh trên yahoo : Em yêu! ...anh chẳng biết trong đầu em đang xảy ra chuyện gì nữa.....nhưng cho dù điều gì đã xảy ra, cũng đừng như thế với anh!...lời nhắn khiến nó bối rối, nó thực sự nhớ anh nhưng nó vẫn lặng thinh....ít nhất như thế sẽ tốt hơn cho anh và cho nó...
Hà nội, 14.02.2006
ThanhMai 's story
......
Cung tuổi song ngư[/align]
Thậm chí trong thời đại ngày nay, khi phần đông phụ nữ sống tự chủ, khoáng đạt, giá trị của nàng không hề suy giảm mà còn tăng lên. Người vợ Song Ngư không bao giờ có ý định thể hiện vượt trội chồng hoặc làm điều gì đó ít nhiều động chạm sĩ diện đàn ông. Nàng vui lòng để chàng chăm sóc: kéo ghế cho nàng ngồi, giúp khoác áo choàng, dắt hộ xe vào nhà… Nàng lắng nghe tất cả những gì chàng muốn nói. Đáp lại, nàng chỉ mong ước một điều - hãy chăm sóc nàng và bảo vệ nàng trước mọi điều có thể xảy ra trên đời này. Nàng sung sướng dựa vào tay chàng, và vui mừng nói cho chàng biết rằng chính cánh tay này nàng đã mong đợi suốt cuộc đời. Chẳng lẽ bạn không cho rằng lời thổ lộ như thế có thể làm mát lòng bất kỳ đấng mày râu nào? Vậy nên không đáng ngạc nhiên khi thấy người đàn bà Song Ngư được đàn ông yêu chuộng. Bên nàng, chàng cảm thấy dễ chịu, bình yên, vui vẻ, như trên cõi thiên thai.
Diễn viên Elizabeth Taylor thuộc cung Song Ngư.
Song Ngư đầy nữ tính, mềm mại, dễ chịu, khiến đàn ông cứ sà vào họ như những con ong quanh khóm hoa. Chỉ cần trao đổi vài câu với nàng, người đàn ông đã cảm thấy thư giãn, trút bỏ gánh nặng của những khó khăn và lo toan. Chuyện trò với nàng thường gợi cho bạn liên tưởng về một bếp lửa hồng ấm cúng trong đêm đông. Song Ngư cho bạn thấy rõ rằng nàng sẽ không bao giờ gây sức ép với bạn, đòi hỏi cái này cái khác, và không bao giờ quở trách.
Tuy nhiên không nên hiểu lời nói của nàng một cách thẳng tuột theo nghĩa đen. Bạn ngạc nhiên ư? Như thế cũng phải. Không nên tin nàng trong mọi lúc một cách mù quáng. Đàn bà Song Ngư khó nắm bắt, thậm chí có lúc nàng như một ảo ảnh, nhất là khi nàng cảm hóa bạn và có thể điều khiển được bạn theo ý thích.
Nàng như thể không phải là tạo hoá của trần giới, luôn khó khăn chịu đựng những chật vật trong cuộc đời nhọc nhằn của chúng ta. Dịu dàng, thơ ngây, yếu đuối
- đó là những gì nàng thích thể hiện trước con mắt mọi người xung quanh.
Tâm trạng của nàng đổi thay nhanh hơn những đám mây trong mùa mưa. Song Ngư vô cùng đa sầu đa cảm, nàng có thể khóc thổn thức hàng giờ liền
. Hơn nữa, khi đó nàng sẽ nhìn bạn với ánh mắt đầy trách móc, như thể bạn vừa đập chết một chú thỏ non vô tội ngay trước mặt nàng. Người đàn bà Song Ngư thích tạo ấn tượng là người hoàn toàn yếu đuối và bởi thế rơi vào tình trạng tinh thần suy sụp. Bạn cần thuyết phục nàng thoát khỏi quan niệm sai lầm đó và biết cách khắc phục sự bi quan, thiếu tự tin.
Song Ngư dành cho con cái toàn bộ trái tim mình, ngoại trừ một mẩu nhỏ thuộc về bạn. Nàng sẽ yêu nhất đứa con yếu đuối nhất, hay đau ốm nhất và không xinh đẹp bằng những đứa khác. Người đàn bà này vì con có thể hy sinh tất cả trên đời. Nhưng do bản tính quá mềm mỏng và nhu mì, nàng không có đủ khả năng rèn giũa chúng thành những người mạnh mẽ, cứng rắn và có ý thức kỷ luật.
Người vợ Song Ngư sẵn lòng nhường chồng quyền đảm bảo cuộc sống vật chất cho nàng, không thích can thiệp vào các vấn đề tài chính. Nàng đã phải lo cho bản thân trước khi gặp bạn như thế là đủ rồi. Tuy nhiên nếu hoàn cảnh kinh tế không được thuận lợi, nàng (không phải là không vui lòng) sẽ giúp bạn vượt qua những khó khăn tài chính. Điều đó không có nghĩa là nàng sẽ lại đi làm lam lũ kiếm tiền. Đơn giản là nàng sẽ cố gắng cắt giảm khẩu vị của mình, ví dụ, thay vì dùng champagne trong bữa tối nàng sẽ uống nước táo.
Bạn cần luôn luôn ghi nhớ sinh nhật của nàng, ngày cưới, ngày ăn hỏi của các bạn, và tất cả những ngày khác mà đối với nàng là quan trọng. Nếu không nàng sẽ giận bạn đến muốn chết. Bạn cần biết rằng, kể cả khi bạn đã chung sống với nàng tới 3 thập kỷ và nuôi dạy những 4 đứa con khôn lớn, tự đáy tâm hồn nàng vẫn mãi là cô bé ngây thơ, dịu dàng, dễ thương mà ngày nào xa xưa đã chinh phục bạn. ( hihihihihih....sao mà đúng thía nhỉ
...)
ThanhMai's blog 04.03.2007
.....
Tản mạn về ngày đầu tiên xa Hà nội !
Sinh ra và lớn lên tại Hà nội, chưa 1 lần rời khỏi Hà nội đi đâu quá 1 tuần, vậy mà hôm nay con bé dám tự ý dời HN đi xa, nó quyết định bỏ HN trong 3 tháng. Chuyến đi này con bé có nhiều trăn trở, bỏ lại nhiều thứ dở dang, công việc dở dang, ước mơ dở dang để trốn chạy, để theo đuổi một thứ còn viển vông hơn những gì nó đã ước mơ đó là tìm lại chính mình. Con bé nhớ tới một người đã nói với nó 1 câu mà nó nhớ mãi :" Có đôi khi chính mình không là sự trở ngại,nhưng chính mình lại là những gì lớn nhất để vượt qua !".Một câu triết lý khó hiểu nhưng nó lại tâm đắc và đắc ý khoác ba lô lên đường để vượt qua những thử thách đầu tiên của chính bản thân, để nó trưởng thành hơn...
Mấy ngày trước con bé bị rối loạn bởi một mớ suy nghĩ hỗn độn, nó chẳng hiểu nên làm gì và làm như thế nào cho đúng, nó càng cố gắng giúp mọi người thì nó càng vướng chân vào một đống rắc rối, một mớ hỗn độn... và nó thất vọng , chán chường , nó nghĩ , nó vô dụng. Gần đến ngày nó đi mọi thứ vẫn rối tung, trong đầu nó mâu thuẫn rất nhiều giữa niềm đam mê với việc nó đang làm thúc giục nó phải cố gắng hơn nữa, bên cạnh đó nỗi ám ảnh thất bại khiến nó nhụt trí ...nó tự hứa sẽ stop mọi việc nó đang cố gắng làm, nó tự an ủi rằng mình vô dụng để cố thơ ơ mọi chuyện mặc dù đóviệc thờ ơ đó không phải tính cách của nó!
Ngày hôm sau con bé dậy rất sớm, để chuẩn bị cho chuyến đi xa, con bé đã cố gắng trấn an mọi người trong gia đình rằng nó sẽ không sao bằng một buổi dã ngoại tại công viên nước Hồ Tây... nhưng ở khu vui chơi giải trí không níu giữ được tâm hồn nó..mà tâm hồn nólại bay bổng lơ lửng quay về với niềm đam mê của nó, nó ko đành lòng bỏ tâm huyết của nó ở lại như thế khi mà nó chưa biết cái gì sẽ đến với thành quả và ước mơ của nó....nó xin phép mọi người trong gia đinh để nó đi theo và quay về với ước mơ đó lần cuối !
Nó tìm được một chỗ ngồi, những gì nó thấy, nó được nghe khiến nó ngạc nhiên, mọi thứ ngoài sức tưởng tượng của nó .. nó vui ra mặt và nghĩ thầm: vậy là ước mơ của nó, tâm huyết của nó không chết vào ngày hôm nay, cái ngày nó rời khỏi HN .. ban đầu nó không hy vọng quá nhiều nên nó ko thất vọng mà giờ nó thấy vui ... Con bé không biết nói gì chỉ đứng nhìn và mỉm cười mãn nguyện ...
- Mình đi ăn cái gì đi ! Uhm Okie!-Sau cuộc họp con bé đi ăn với một người bạn vào lần cuối vì chỉ còn hơn 5 tiếng nữa con bé rời HN, một món ăn nó thích, nó thấy ngon có lẽ là do người mời nó
Nó ngơ ngác nhìn từng ngóc ngách của HN lần cuối, nó đi lang thang qua từng con phố rồi nhớ ra nó cần hỏi một câu với một người nó kính trọng :
- Anh rảnh không ? em có thể bắt cóc anh 30phút chứ ? Okie em đến nha!
Con bé đến và nhận được câu trả lời mặc dù nó muốn có nhiều hơn thế, nó muốn nhìn thấy lại tâm huyết của người này như hôm đầu tiên nó contact, giờ không thấy rõ, tâm huyết mờ nhạt nhưng nó không buồn, và thất vọng vì nó đã biết cảm thông với những lý do rất chính đáng cũng giống như nó, nó đang trốn chạy đấy thôi...!
Trước giờ lên tàu 1 tiếng nó còn kịp online để chat với người nó yêu quý nhất, người cho nó nhiều niềm tin là chỗ dựa cho nó về tinh thần, con bé đã hứa sẽ trưởng thành hơn, chín chắn hơn để người ta thôi lo lắng về nó, nó hứa sẽ tự take care bản thân mình nhiều hơn nữa vì rằng bản thân nó cũng đang lên tiếng ĐÀ ĐẢO chính nó, ĐÀ ĐẢO chính sự ngược đãi bản thân của nó.... Nó hứa nhưng nó không biết mình có làm nổi không ??Hứa để mọi người an tâm vì nó luôn mong muốn những người xung quanh nó luôn luôn HAPPY, HAPPY, chỉ HAPPY mà thôi! Đừng quá lo cho nó...nó sẽ trưởng thành ...nó hứa nó sẽ có trọn ven 24h vui vẻ, nó đã hứa rồi mà, nó sẽ thực hiện được ............
Con bé ghét sự chia tay, nó rất yếu đuối nên nó thường cố tình tỏ ra mạnh mẽ và cứng rắn nó không muốn để người thân ra ga tiễn nó, nó chia tay mọi người ở nhà rồi khoác balô lên taxi ra ga, nó đến ga sớm, đang loay hoay tìm khoang của mình nó va phải một người cao to..... khiến nó ngã nhào :
- Á á đau quá ! con bé chỉ kịp kêu lên!
- Iam sorry !
- Sorry cái giề- con bé bật lại chưa hết câu vội tròn xoe mắt nhìn : hả ??? con bé đụng phải một bác Tây ba lô to gấp đôi nó ! hic hic!
- Are you OK?? Mr tây hỏi
- hic Ok! OK
Mr Tây đỡ nó dậy rùi cùng nó đi tìm khoang cho nó... he he , thực ra con bé tìm hộ Mr Tây đó khoang của Mr ấy rùi con bé chuồn về chỗ của nó rồi an toạ tại đó ....
Tàu SE1 khởi hành! con bé ngơ ngác ngó nhìn mọi người, tự dưng thấy lòng buồn ghê, 4 đồng chí cùng đoàn đang ngồi chơi tá lả , con bé chẳng thích thú lắm nên chạy lang thang một đoạn con tàu ,cố nhìn HN lần cuối, mắt con bé ngó lơ từng đoạn phố thân quen, từng ngôi nhà, HN buổi tối cộng với tâm trạng buồn con bé nghêu ngao hát : Hà Nội ơi ! ta nhớ không quên ..!
Bỗng nhiên có tiếng nói làm đứt mạch nghêu ngao của con bé :
- Hello! Mr Tây chào nó
- Hi - nó đáp
Hóa ra là Mr Tây lúc nãy nó đụng nhầm, Mr ấy đi cùng chuyến với nó thế là Mr ấy ra làm quen với con bé . con bé đang buồn tự dưng có người đến buôn chuyện cũng hay con bé tám luôn ( nhiều lúc chẳng hiểu mình đang nói gì chỉ thấy Mr Tây nhe răng cười hihih) cũng hay !
Bất ngờ thay Mr Tây này cũng ở cùng khu resort với nó, con bé lẩm bẩm ; không biết điềm lành hay rủi đây ! He he he con bé tám mỏi mồm quá bèn chia tay Mr Tây ấy để chui vô khoang của nó !
Hết quay bên này lại sang bên nọ, KHÔNG NGỦ ĐƯỢC con bé ngồi dậy nhìn đồng hồ, hic hic hơn 2giờ sáng rùi ...tự dưng thèm vào NET quá làm gì cho hết time bây giờ nhỉ ? Con bé mới nhớ ra quyển sổ diary..uhm nhỉ.. đúng rồi..viết linh tinh vậy, con bé ngồi viết lung tung , viết về những người nó gặp, nó mới quen , viết về sư huynh . Í trời, tự dưng con bé nhớ đến sư huynh của nó , sáng nay nó gặp nhưng chắc sư huynh của nó không biết chiều nay nó vào Đà nẵng, nó đãng trí thật quên mất tạm biệt sư huynh, kiểu này huynh của nó biết tin chắc giận nó lắm! Tự dưng thèm vào NET để gửi tin nhắn cho huynh quá ( Iam so sorry).....Huynh à muội giao lại TÀNG KINH CÁC cho huynh nhá, muội quyết ngao du sơn thuỷ đây, huynh đừng trách muội sao không từ biệt cũng giống huynh thôi, huynh đã mấy lần trún muội xuống núi để lên Nga My phái còn gì. Thời gian ở TÀNG KNH CÁC vui thiệt huynh ạ, huynh muội mình thanh thản trà đạo, cờ quạt cũng thấy vui huynh há
Ngồi viết linh tinh cộng thêm một ngày mệt mỏi quá sức ..con bé thiếp đi lúc nào không biết lúc tỉnh dậy đã hơn 9 rưỡi sáng, con bé bắt đầu thấy đói và mỏi, nó rời khỏi khoang đi lang thang và làm vài động tác thể dục, bất chợt nó lại đụng tiếp vào Mr Tây ( lần này nó hết hứng thú trò chuyện vì vẫn còn ngái ngủ )nó chào hỏi xã giao rùi chui tọt vào khoang ngồi gặm bánh mỳ, 4 đồng chí đi cùng take care nó rất cẩn thận khi nghe nó kể về Mr Tây hihih !
Xuống đến ga nó được đưa lên taxi và đi thẳng tới nơi cần đến, nhận phòng sắp sếp đồ đạc thật nhanh nó lấy điện thoại ra thi ôi thôi quá trời tin nhắn với cuộc gọi nhỡ, nó quyết định online, phải vào net đã, nó nhận được khá nhiều tin nhắn OFFLINE trong đó có một tin nhắn của Ban quản lý nhà ga như sau :
-Ban Quản lý GA Hà Nội xin thông báo! BQL chúng tôi mới hiện đang tạm thu giữ 2 Hộp Dark Chocolate, (Noir 74% - Carrefour và Pretjels - Carletti) do một hành khách nào đó để quên tại phòng chờ. Ai là chủ nhân của 2 hộp Dark Chocolate xin vui lòng liên hệ với BQL GA Hà Nội.Thời gian nhận lại hàng tới tháng 6 năm 2008 (theo thời hạn ghi trên date của sản phẩm). Thân mến!Chúc em có một chuyến đi công tác vui vẻ, vạn sự tốt lành và như ý!
He he he con bé ngạc nhiên và thích thú , nó ngồi cả buổi để chat và trả lời hết các tin nhắn nó nhận được.......tự dưng lại thèm dark chocolate..... lại giá mà ...lại nếu như .... THÈM QUÁ ! MUỐN ĂN CHOCOLATE , con bé nhắn tin nhờ đồng nghiệp của nó đi tìm và mua cho nó ... tự dưng thèm chocolate đến lạ......
Buổi tối hôm đó con bé không đi chơi vơi mọi người mà chui vô NET, con bé nhớ Hà Nội , nhớ nhà kinh khủng, nó ngồi viết lại một chút cảm xúc nó nhất thời cảm nhận trong nỗi nhớ HN, nhớ những người thân yêu ...Nó biết rằng bắt đầu từ mai nó sẽ không có time chui vô net nhiều, công việc sẽ cuốn hút nó, nó sẽ tạm quên mọi thứ trong thời gian tới. Nó mong những dòng nó viết hôm nay chính là lời cám ơn những người đã giúp nó hoàn thành một phần tâm nguyện , một phần ước mơ của nó ...XIN CÁM ƠN!!!
Đà nẵng 29.05.2007
ThanhMai's blog
.......
Ngoại Tình!
Anh là một người đàn ông từng trải, nó nghĩ vậy, ở anh toát lên vẻ chân thành mà ngay từ lần đầu gặp gỡ anh đã thổ lộ. Anh thông minh đa tài và từng trải, ít nhất sự từng trải của anh còn thể hiện qua cuộc hôn nhân đầu tiên và qua những thất bại mà anh đã gặp trên bước đường anh đã đi qua. Điều chua chát nhất là giờ anh có thể đứng dậy và sự nghiệp thành công của anh lại nhờ vào những thất bại đó.
Mấy ngày nghỉ ở thành phố nhỏ bé này không phù hợp với cuộc sống gấp gáp của nó, thời gian của con bé đã không còn được tính bằng đơn vị ngày nữa mà thay bằng giờ và phút, thời gian dành cho việc ngủ cũng vì thế được giảm đi một nửa, điều đó cũng coi như nó đang sống dài hơn mọi người hoặc gần bằng....Hôm nay nó muốn thay đổi, cái đầu muốn ngăn cản nhưng con tim lại muốn nổi loạn, muốn bay ra khỏi vỏ bọc cứng nhắc hàng ngày.Buồn chán và hụt hẫng. Nó cảm thấy cô đơn ngay trong chính gia đình mình..Nhiều người nói nó đang có một cuộc sống hạnh phúc...
- Anh có thể đến bên em bây giờ được không ??? Em cảm thấy trống trải quá! Em cần ai đó để làm bạn!
Lời đề nghị của nó được anh chấp nhận ngay, nó không dám tin anh sẽ đến vì chỗ nó ở cách xa anh quá...những hơn 1000km cơ, con bé vơ vẩn nghĩ
Tiếng chuông điện thoại vang lên, nó không tin vào tai mình, anh đang đến giữa trời nắng chang chang như thiêu như đốt, với giọng nói hào hứng của người thắng trận:
- Anh đang nhận vé lên máy bay và đang trên đường đến chỗ em, em ra đón anh ở sân bay được không??Hẹn em 10:30pm tại Nội bài nhé! Đừng để anh chờ lâu huh!
Vừa hồi hộp vừa ngạc nhiên, mình phải làm gì nhỉ, đúng rồi đầu tiên mình phải ..... make up, ....nope .....nope...không nên make up, mình phải ...... natural....đúng rồi phải natural...mấy giờ rồi nhỉ?? còn 2 tiếng nữa. Nghe tin anh đang bay ra, nó cuống cuồng không biết phải làm gì....
Cuối cùng cũng bình tĩnh trở lại, không quá cầu kỳ trong trang phục, chỉ đem theo túi xách và điện thoại cầm tay, con bé bắt taxi ra sân bay . Chờ anh khoảng 1 tiếng thì chuyến bay của anh cũng đến. Chọn một chỗ đứng và chuẩn bị đếm : 1...................2................3.................4................5 lập tức điện thoại của nó vang lên, đầu dây bên kia là giọng nói quen thuộc của anh :
- Em đến chưa anh đang chờ em nè! Em đâu rồi???
- Em đến rồi nhưng không thấy anh đâu, anh có thấy cô bé nào giơ biển ghi tên anh không ???
- Aha ... anh thấy rồi!
Nó chưa kịp nói gì thì anh đã vỗ vai khiến nó giật nảy mình : Chào Mai ! How are u?
Con bé quay ngoắt lại nhìn anh không thốt lên một từ nào, rồi đột nhiên nó phản ứng theo phản xạ tự nhiên của mình, quay ngoắt lưng lại với anh, cầm điện thoại lên và call cho anh. Anh quá ngạc nhiên với phản ứng kỳ lạ của nó nhưng rồi anh cũng nhấc máy: - Alô ! Sao thế cô bé???
Con bé thản nhiên nói : Alố ! anh có mang theo chứng minh thư or passport chứ?? Đưa nó cho em !
Nói rồi nó giập máy và quay lại nhìn anh rất ngộ nghĩnh. Anh ngoan ngoãn đưa chứng minh thư cho nó xem, nó nhận lấy và nhìn chăm chú vào mẩu giấy có ghi tên anh, kèm theo ảnh hẳn hoi. Anh quan sát từng cử chỉ của nó rồi mỉm cười hỏi: - Sao nào ? đã tin anh chưa???
- Yeah...........!
- Tin rồi hả ?? giờ thì làm gì nữa nhỉ???
Con bé mỉm cười dang hai tay ra ôm chặt lấy anh : - Em muốn trước khi ôm anh, em phải tìm thấy cảm giác quen thuộc của anh, và phải là anh chứ không ai khác! Thủ tục này chỉ xảy ra vì đơn giản đây là lầnđầu em gặp mặt anh, lần đầu tiên chúng ta gặp mặt mà phải không anh?
Anh ôm nó thật chặt, cười và nói : Anh nhớ em ! Anh không nghĩ mình có thể ôm em như thế này!... Tình ảo mà sao thật đến lạ, cưng há?
Cái ôm của anh thể hiện hết tình cảm anh dành cho nó. " Anh nhớ em! " ba chữ đó thật nhiều ý nghĩa.
Anh và nó ra về bằng taxi, anh nghỉ tại một khách sạn khá nổi tiếng gần trung tâm thành phố. Anh đưa nó lên phòng, một căn phòng khá đẹp dành cho các đôi tình nhân. Nó vào phòng, anh khoá cửa lại, đặt túi xách lên bàn, anh đứng ngay sau lưng nó, vòng tay ôm nó nhẹ nhàng, thì thầm vào tai nó những điều nó chưa bao giờ nghe, những lời của anh nó nghe không hiểu ....vì tất cả toàn bằng Tiếng Anh. Nó quay lại nhìn anh, đặt tay lên môi anh ra hiệu im lặng:
- Suỵt, anh có cảm thấy gì không, căn phòng thứ ba đang nóng dần lên, khiến cho ngôi nhà rung lên liên hồi...hihihi..giờ anh chuẩn bị đi tắm và nghỉ ngơi, chút nữa em quay lại đưa anh đi ăn nhé!..
- Em lại copy lời trong truyện rồi, no........nope......nope ...anh không muốn bị bỏ rơi, anh sẽ chỉ làm những gì trái tim anh mách bảo thôi, anh không thể để em đi lúc này được, anh không muốn bị sắp đặt như trong truyện.
- Vậy giờ anh muốn gì, anh muốn ôm em, hôn em hay muốn ngủ với em ???
- Có thật em muốn nghe, trái tim anh nói rằng nó muốn được ôm em, hôn em nếu được hơn thế nữa thì anh muốn ngủ với em ....
Con bé bối rối đứng lặng im tròn xoe mắt nhìn anh không thốt lên một lời.... bởi trong truyện không có tình huống khó xử này. Anh cũng nhìn nó với một nụ cười đầy thách thức, rõ ràng nó đang đứng trong thế của người thua cuộc còn anh lại làm chủ trò chơi mà chính nó là người khai cuộc..Nó đúng là con bé ngốc nghếch nhất thế gian....
- 1 - 0 rồi nhé, ahaha anh đùa thôi, trông em kìa không giống người đàn bà từng trải chút nào. Thôi đợi anh chút, anh đi tắm và thay đồ rồi chúng mình đi ăn, anh đói rồi. Anh cũng có nhiều chuyện muốn nói với em lắm, đợi anh nhé!
Nửa tiếng sau anh và nó có mặt tại phòng ăn của khách sạn, suốt bữa ăn nó không nói một từ chỉ mỉm cười nhìn anh rồi quay đi, khi đó anh vẫn thao thao kể chuyện của anh, những chuyện nó chưa được biết, chuyện về lần đầu anh gặp nó trên Net như một định mệnh, chuyện cảm nhận về nó thật khác so với bây giờ.... rồi cả những chuyện chính trường, chuyện kinh doanh của anh, chuyện anh đàm phán rất lâu mới có được chuyến đi này chỉ có 2 ngày ở HN, anh luôn là người bận rộn, con bé chăm chú nghe nhưng vẫn không nói gì chỉ mỉm cười, anh nói :
- Anh thật đúng là một lão già may mắn.......... đừng bỏ anh tối nay ... em nhé!
- Úi trời ... anh lại làm em sặc rồi nè... hụhuhụhuhụ...
Anh xích lại ngồi gần nó hơn, nhẹ nhàng cầm tay nó và nói : Anh chờ cơ hội này lâu lắm rồi, thật đấy!....và anh đặt lên môi nó một nụ hôn ngọt ngào bất tận............ anh khiến nó bối rối...........!
Anh uống nhiều hơn, nói nhiều hơn dường như anh chưa bao giờ được nói, mọi suy nghĩ của anh đều bộc lộ hết. Trước mắt nó không có hình ảnh của một lão già nhàm chán như anh vẫn kể, mà thay vào đó là hình ảnh của người đàn ông mới chập chững bước vào yêu.... Trời ạ anh say thật rồi.. con bé không biết rượu làm anh say hay bởi lý do nào đó, nó chỉ biết lúc đó anh đã quá say rồi, nó kêu 2 người phục vụ dìu anh về phòng, nhìn anh ngủ ngon lành như một đứa trẻ, giấc ngủ khiến con người trở nên đẹp đẽ đến thánh thiện và hiền lành hơn, nó nhẹ nhàng kéo chăn cho anh rồi ra bàn ghi lại lời nhắn :
- Em đi đây, xin lỗi vì không thể ở lại với anh, cám ơn anh đã cho em giây phút hạnh phúc và vui vẻ bên anh trong buổi tối nay. Em chỉ xin mang theo nụ hôn ngọt ngào của anh trên con đường ngắn ngủi của mình, em sẽ sống những ngày tháng có ích nhất của đời mình anh ạ trong đó có hình ảnh của anh , anh cho em một nghị lực phi thường và một tình yêu tuyệt vời..... và có một điều duy em muốn nói với anh : I love you so much!
Trước khi con bé rời khỏi khách sạn, nó lôi điện thoại từ chiếc túi xách, gỡ bỏ sim cho vào một phong bì nhỏ gửi lại cho anh. Nó vừa đi vừa lẩm nhẩm những câu thơ mà hồi xa xưa con bé rất thích, cái thủa thấy mình thật ngây thơ :
Ngây thơ em hỏi anh...
Sao mặt hồ có sóng ...??? anh mỉm cười lấp lửng ...
Vì sóng thích hôn bờ...
Em nũng nịu ứ ừ ...khác cơ không phải thế ??
Anh với em cũng vậy .... Sao chẳng thấy sóng đâu ???
Anh vuốt nhẹ mái đầu .... hôn môi em nồng cháy ...
Em ơi ! Em có thấy ..... sóng đang cuộn trong tim .....
...mấy hôm sau con bé nhận được lời nhắn của anh trên yahoo : Em yêu! ...anh chẳng biết trong đầu em đang xảy ra chuyện gì nữa.....nhưng cho dù điều gì đã xảy ra, cũng đừng như thế với anh!...lời nhắn khiến nó bối rối, nó thực sự nhớ anh nhưng nó vẫn lặng thinh....ít nhất như thế sẽ tốt hơn cho anh và cho nó...
Hà nội, 14.02.2006
ThanhMai 's story
......
Cung tuổi song ngư[/align]
Con bé mang cung tuổi song ngư, nó cũng không biết mình mang cung tuổi này cho đến hôm nay một cô bạn đã nói cho nó biết điều ấy và gửi cho con bé lá số tuổi "Song ngư" của nó. Đọc xong và suy ngẫm, tự dưng cảm thấy vui vì có thể biết thêm một điều mới mẻ về cung tuổi của mình.
Không cần nghe những tiên đoán chiêm tinh, nhiều người cũng đã biết đàn bà Song Ngư có duyên thầm như thế nào. Dĩ nhiên có những nhược điểm, nhưng nhìn chung nàng chính là loại người tình lý tưởng mà đàn ông mơ ước.Thậm chí trong thời đại ngày nay, khi phần đông phụ nữ sống tự chủ, khoáng đạt, giá trị của nàng không hề suy giảm mà còn tăng lên. Người vợ Song Ngư không bao giờ có ý định thể hiện vượt trội chồng hoặc làm điều gì đó ít nhiều động chạm sĩ diện đàn ông. Nàng vui lòng để chàng chăm sóc: kéo ghế cho nàng ngồi, giúp khoác áo choàng, dắt hộ xe vào nhà… Nàng lắng nghe tất cả những gì chàng muốn nói. Đáp lại, nàng chỉ mong ước một điều - hãy chăm sóc nàng và bảo vệ nàng trước mọi điều có thể xảy ra trên đời này. Nàng sung sướng dựa vào tay chàng, và vui mừng nói cho chàng biết rằng chính cánh tay này nàng đã mong đợi suốt cuộc đời. Chẳng lẽ bạn không cho rằng lời thổ lộ như thế có thể làm mát lòng bất kỳ đấng mày râu nào? Vậy nên không đáng ngạc nhiên khi thấy người đàn bà Song Ngư được đàn ông yêu chuộng. Bên nàng, chàng cảm thấy dễ chịu, bình yên, vui vẻ, như trên cõi thiên thai.
Diễn viên Elizabeth Taylor thuộc cung Song Ngư.
Song Ngư đầy nữ tính, mềm mại, dễ chịu, khiến đàn ông cứ sà vào họ như những con ong quanh khóm hoa. Chỉ cần trao đổi vài câu với nàng, người đàn ông đã cảm thấy thư giãn, trút bỏ gánh nặng của những khó khăn và lo toan. Chuyện trò với nàng thường gợi cho bạn liên tưởng về một bếp lửa hồng ấm cúng trong đêm đông. Song Ngư cho bạn thấy rõ rằng nàng sẽ không bao giờ gây sức ép với bạn, đòi hỏi cái này cái khác, và không bao giờ quở trách.
Tuy nhiên không nên hiểu lời nói của nàng một cách thẳng tuột theo nghĩa đen. Bạn ngạc nhiên ư? Như thế cũng phải. Không nên tin nàng trong mọi lúc một cách mù quáng. Đàn bà Song Ngư khó nắm bắt, thậm chí có lúc nàng như một ảo ảnh, nhất là khi nàng cảm hóa bạn và có thể điều khiển được bạn theo ý thích.
Nàng như thể không phải là tạo hoá của trần giới, luôn khó khăn chịu đựng những chật vật trong cuộc đời nhọc nhằn của chúng ta. Dịu dàng, thơ ngây, yếu đuối
- đó là những gì nàng thích thể hiện trước con mắt mọi người xung quanh.Tâm trạng của nàng đổi thay nhanh hơn những đám mây trong mùa mưa. Song Ngư vô cùng đa sầu đa cảm, nàng có thể khóc thổn thức hàng giờ liền
. Hơn nữa, khi đó nàng sẽ nhìn bạn với ánh mắt đầy trách móc, như thể bạn vừa đập chết một chú thỏ non vô tội ngay trước mặt nàng. Người đàn bà Song Ngư thích tạo ấn tượng là người hoàn toàn yếu đuối và bởi thế rơi vào tình trạng tinh thần suy sụp. Bạn cần thuyết phục nàng thoát khỏi quan niệm sai lầm đó và biết cách khắc phục sự bi quan, thiếu tự tin.Song Ngư dành cho con cái toàn bộ trái tim mình, ngoại trừ một mẩu nhỏ thuộc về bạn. Nàng sẽ yêu nhất đứa con yếu đuối nhất, hay đau ốm nhất và không xinh đẹp bằng những đứa khác. Người đàn bà này vì con có thể hy sinh tất cả trên đời. Nhưng do bản tính quá mềm mỏng và nhu mì, nàng không có đủ khả năng rèn giũa chúng thành những người mạnh mẽ, cứng rắn và có ý thức kỷ luật.
Người vợ Song Ngư sẵn lòng nhường chồng quyền đảm bảo cuộc sống vật chất cho nàng, không thích can thiệp vào các vấn đề tài chính. Nàng đã phải lo cho bản thân trước khi gặp bạn như thế là đủ rồi. Tuy nhiên nếu hoàn cảnh kinh tế không được thuận lợi, nàng (không phải là không vui lòng) sẽ giúp bạn vượt qua những khó khăn tài chính. Điều đó không có nghĩa là nàng sẽ lại đi làm lam lũ kiếm tiền. Đơn giản là nàng sẽ cố gắng cắt giảm khẩu vị của mình, ví dụ, thay vì dùng champagne trong bữa tối nàng sẽ uống nước táo.
Bạn cần luôn luôn ghi nhớ sinh nhật của nàng, ngày cưới, ngày ăn hỏi của các bạn, và tất cả những ngày khác mà đối với nàng là quan trọng. Nếu không nàng sẽ giận bạn đến muốn chết. Bạn cần biết rằng, kể cả khi bạn đã chung sống với nàng tới 3 thập kỷ và nuôi dạy những 4 đứa con khôn lớn, tự đáy tâm hồn nàng vẫn mãi là cô bé ngây thơ, dịu dàng, dễ thương mà ngày nào xa xưa đã chinh phục bạn. ( hihihihihih....sao mà đúng thía nhỉ
...)ThanhMai's blog 04.03.2007
.....
![[8|]](/images/smiley/s13.gif)
![[8D]](/images/smiley/s3.gif)
![[;)]](/images/smiley/s4.gif)
.![[:o]](/images/smiley/s10.gif)

Thank Lotus đã để lại những vần thơ hay , gieo những cảm xúc lạ ...! Vài dòng họa với người ...





- nó thốt lên