Diễn Đàn » Tùy Bút - Tản Văn

Phía tối tâm hồn tôi, là ....

110 trả lời, 25.070 lượt xem — Trang 4 / 4
Đã quá lâu rồi nó mới chịu trở về ngôi nhà nho nhỏ của nó trên cõi net. Cứ ngỡ rằng chẳng ai còn nhớ đến nó nữa ...ai dè ..về đến đây đọc được những dòng nhắn nhủ của mọi người để lại,nó vui mừng khôn xiết. Không thể tả nổi cảm giác lúc này của nó,chỉ biết rằng các ngón tay của nó cứ múa loạn trên bàn phím một cách vội vàng như chợt sợ câu từ chạy mất. Kỷ niệm bất chợt cứ ùa về ... không ngăn nổi cảm xúc nó viết mấy dòng để lại trên đây như nhắn nhủ với bạn bè rằng đừng ai quên nó nhé, đừng ai bỏ nó mà đi nhé ... Chỉ nhắn nhủ vậy thôi chứ nó biết sức nó làm sao mà níu giữ được khi người ta muốn đi. Chẳng đâu xa lạ gì như anh iu của nó đấy, mấy tháng trời không gặp bữa nó gặp lại thì được anh báo cho một tin giật gân " Anh sắp lấy vợ ". Con bé nghe xong hét toáng lên " SỐC " và bất ngờ hơn nữa chính anh iu của nó cũng bị SỐC như thế . Anh nói :
Em iu ơi ! Anh được tin này còn SỐC hơn em nè , vừa hay tin là gọi liền cho em đây " CHOÁNG QUÁ cơ"
Úi trời, là sao vậy trời, cưới vợ là do anh chứ sao lại SỐC ! Bó toàn thân luôn... nó nhăn nhó trong điện thoại.
Và sau đó nó gặp anh rồi nghe anh kể, trước đó ít lâu nó cũng được anh tâm sự chuyện cô gái của anh rồi, bữa đó cũng kỳ ghê khi nghe anh kể về cô bé láng giềng sống gần nhà anh mà mãi đến giờ anh mới biết... Câu chuyện anh kể chẳng rõ ràng lắm nhưng nó biết cô gái đó phải có gì đặc biệt thì anh mới kể với nó, đặc biệt hơn nữa là trong câu chuyện anh kể nó thấy rõ anh mắt anh đầy cảm xúc khi anh tâm sự về cô gái của anh mặc dù những thông tin anh đưa hết sức ngắn gọn đại loại là khi nó hỏi : Cô ấy có xinh không ? " Bình thường" Cô ấy có hay nói chuyện không ?tính cách ra sao? " Bình thường" nói chung mọi câu trả lời của anh đều hết sức đơn giản, cứ bình thường ... Uhm có lẽ với anh từ Bình Thường đã đầy đủ ý nghĩa để nói về người con gái của anh chứ chả như nó mọi thứ đều bất bình thường.
Được tin anh lấy vợ ... nó thấy vui, cũng tính làm mấy dòng thơ tặng anh nhưng tiếc thay câu từ chốn biệt, nó vui vì anh tìm được một nửa của anh, nó vui vì thấy anh hạnh phúc, cũng buồn cười thật khi mà anh nói anh đã kể cho cô gái của anh nghe về nó-một nàng thơ trong nhóm của anh, kỳ thật đấy, nó lại là nàng thơ cơ đấy có lẽ đấy là sự ưu ái của anh dành cho nó, một người bạn tri kỷ đáng mến thật khó có thể tìm ngoài đời được tình bạn như nó và anh, vô tư và thuần khiết.
Nó vẫn thường trêu anh, hai từ "em iu" anh không được dùng cho ai đâu nhé, chỉ mình em thôi ...
Chả biết khi có vợ rồi anh sẽ thay đổi nhiều không nhỉ, mong rằng không anh iu nhé ! Dù sao thì nó cùng mong anh hạnh phúc cũng như nó đang được bao bọc trong hạnh phúc của riêng nó đấy thôi!
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=375063
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-03-19 18:48:05nguoitoithuong>

Sinh nhật


Lại một tháng ba nữa đã tới, như mọi năm tháng ba năm nay cũng mang cho nó những niềm vui nho nhỏ, mỗi năm một niềm vui nho nhỏ khác nhau. Năm nay nó không được nhận nhiều lời chúc phô trương như năm ngoái mà ngược lại những lời chúc âm thầm cứ đến trong ngày nó được sinh ra – những ngày đầu tháng ba. Bạn bè của nó nhiều lắm, nhưng không hẳn ai cũng nhớ cái ngày nó sinh đâu, những người bạn đồng nghiệp cũng vậy, mặc dù ở công sở nó không quên bất kỳ ngày sinh của ai, bởi cái tính vồn vã của nó và cũng bởi chức vụ Chủ tịch Công đoàn kia không cho phép nó quên ai cả. Mỗi lần sinh nhật ai đó ở công ty là nó lại khiến người được nhận quà vui mừng khôn xiết vì đơn giản nó có hàng nghìn cách tặng quà khiến người ta ngạc nhiên và bất ngờ. Sinh nhật sếp thì khỏi nói, nó luôn luôn là người khởi xướng và là người tổ chức sự kiện đặc biệt quan trọng đó, ai ai cũng vui vẻ và phấn khởi … nhưng đến sinh nhật nó thì nó thường để cái ngày đó cứ âm thầm trôi qua, không làm gì hết,lặng lẽ làm việc cho hết ngày chỉ khi về nhà nó mới dành ngày đặc biệt đó cho những người thân yêu của nó.
Năm nay hơi khác một tí, nó cũng định bụng sẽ như mọi năm, không ồn ào náo nhiệt, không tổ chức gì cả vậy mà đến phút chót, khi ra quyết định nó nhận được một thiệp mời của một đồng nghiệp nam mời đi dự đám cưới. Nhìn thiệp hồng mà nó ngạc nhiên quá đỗi, ngày cưới anh ta trùng ngày sinh của nó, bất ngờ nó hét toáng lên mà không kìm được bản thân : Ngày sinh của em mà… Vậy là mọi người biết được cái ngày trọng đại của nó, và rồi nó được mời phải đến đám cưới để làm chứng cho đôi uyên ương .
- Uhm thì đi, nhưng đi làm chứng thì phải có đôi chứ, đi một mình hả, kỳ chết! nó lẩm bẩm.
- Thì em mang theo một anh chàng đi cùng chứ sao - chị đồng nghiệp chen vào.
- Em làm gì có anh chàng nào đi cùng chứ - nó phụng phịu ra mặt
- Úi giời , thôi đi cô, thế cái anh chàng đẹp trai, đi con xế hộp mang đến công ty tặng cô bịch rượu hôm Tết mà tôi bắt gặp đâu rồi - chị đồng nghiệp tí tớn
- Hả, anh đó hả chị, anh iu em đấy nhưng em không biết, và cũng không dám nhờ anh í đâu vì anh í mới lấy vợ. Trước thì không sao , giờ anh í có vợ rồi em cũng ngại lắm – con bé làm dáng
- Thôi đi cô, cô mà nhờ chắc chắn anh ấy đi liền, chả có ai như cô đâu có anh iu mà giấu kỹ thế, thôi mang đi để các chị thưởng thức xem sao..[:)]
Con bé nghe các chị tán hươu,tán vượn rồi chả hiểu thế nào, nó nhận lời rủ anh và còn hứa anh iu của nó sẽ đi… hứa xong rồi tự dưng ngại .. đúng là tại cái mồm ..hứa cho sướng rồi ..hại cái miệng không dám mở lời với anh….[:-]
Chẳng hiểu tại sao nó lại ngại, không dám gọi cho anh, chứ như trước thì không nhé, thích lúc nào nó gọi liền cho anh lúc đó, thích đi nhậu chứ gì …call hoặc nhắn tin là oki, vậy mà giờ có mỗi việc đó nó ngại không thể tả ..cầm điện thoại rõ lâu mà chẳng dám bấm máy..mà không gọi anh chẳng nhẽ gọi đại ca … trời ạ gọi đại ca thì không được, hèn quá, đại ca đâu phải lúc nào cũng là phao cứu sinh được đâu… phải gọi cho anh thôi, ai bảo tự dưng hứa làm gì.
Trước khi gọi nó vẽ ra hàng nghìn lý do anh từ chối : Anh bận, Anh phải đi công tác, Vợ anh cần anh đưa đi shopping, anh phải đi học, hôm đó anh phải thi …..vv.. anh có vợ rồi sẽ khác hẳn anh ngày xưa mà , nghĩ vậy rồi lại tự an ủi rằng mình không nên ích kỷ thế .. vậy giờ phải làm sao ? Gọi hay không đây? Gọi thì ngại mà không gọi thì chít mất lỡ hứa rồi[&amp;:]
Gọi …ùhm thì gọi và nó gọi thật sau một hồi tranh đấu … gọi thật nhanh nhé !
- Anh à, hôm thứ 5 này anh rảnh không ? Nó rụt rè nói
- Anh rảnh – anh nói mà không chút do dự
- Anh rảnh thật không ? Nó nhắc lại
- Rảnh thật – anh vẫn giữ giọng cũ trả lời
- Rảnh là không làm gì, không họp hành, không thi cử, không đi công tác ..rảnh có nghĩa là dành cho em thời gian đó đấy – nó giải thích
- Anh rảnh thật mà – anh khẳng định – anh sẽ không họp, anh sẽ không làm gì sáng hôm đó được chưa, em iu ?
- Vậy hả anh – anh rảnh thật hả - nó nói mà như muốn hét lên vui mừng – em muốn anh đi cùng với em buổi sáng được không?
- Được chứ mà đi đâu, làm gì vậy em ? anh dò hỏi
- Bí mật, anh lái xe đến công ty em, mặc đẹp và đi xe đẹp thế thôi. – nó nói ngắn gọn
Gọi điện cho anh xong nó vui mừng như vừa trải qua kỳ thi vấn đáp với thầy giáo khó tính. Kỳ thật, nó cảm nhận anh vẫn vậy vẫn là anh iu của nó, chỉ tại nó thôi, hay lo xa ..rõ chán !
Đúng hẹn, ngày sinh nhật nó đã đến, và anh cũng đến đúng như lời hứa. Mấy chị đồng nghiệp trầm trồ khi thấy anh, còn nó thì vui mừng khi gặp lại anh .
Đường đi cũng khá xa, anh cởi mở, vui vẻ trò chuyện với mấy chị em nó khiến con đường được rút ngắn đi nhiều. Bất chợt anh bật dòng nhạc Phú Quang vang lên bài Phía tối con đường tôi ....khiến nó càng rạo rực, nó lén nhìn anh mỉm cười .
Bữa tiệc cưới diễn ra khá vui vẻ, anh biết thêm về nó qua các chị ở công ty nó, anh biết thêm về các chị và về cả sếp nó nữa qua lời kể của các nhân viên tuy anh chưa gặp trực diện sếp. Cuối bữa tiệc, anh ra ngoài để nó cùng các chị ra chào sếp, càng khiếp sếp nó tò mò về anh hơn, lại thêm những lời kể của các chị đồng nghiệp khiến anh trở thành tâm điểm của câu chuyện, nó không ý kiến chỉ đứng mỉm cười mặc cho sếp đoán già đoán non...
Ngày sinh nhật nó năm nay thú vị bởi sau đó là những câu chuyện được thêu dệt khá ly kỳ của các chị đồng nghiệp.
- Trời ơi sao em lỡ bỏ phí một anh chàng hiền lành, đẹp trai, galăng đến thế - chị Vân tiếc nuối ( nó mỉm cười không nói gì để nghe tiếp )
- Chị thấy anh chàng đó có cảm tình với em đấy, em iu cơ mà.. mà hai đứa cặp lâu chưa, kể chị nghe nào ? Tụi này lại giống cặp của Sếp rồi - Chị Dung hỏi ( oạch… vẫn mỉm cười không nói .. quyết định không nói cho họ chết vì tò mò )
- Ôi , người đâu mà galăng thế, năm nào anh ấy cũng tặng ấy rượu và chocolate hả, sao tớ chẳng gặp anh nào như thế nhỉ , tuyệt chủng hết rồi sao - Ms Hoa ghen tị ( gật đầu không nói )
- Chị không nghĩ chúng nó cặp đâu, nhìn ánh mắt anh ta chị biết liền hà, yêu vợ lắm đấy . chăc tụi này là đôi bạn cùng tiến đây mà - Chị Vân chen vào ( Quả này thì không nhịn được .. nó phá lên cừơi )
- Đúng đó chị , tụi em là đôi bạn cùng tiến mà, chắc chả ai tin đâu nhỉ , không sex và trong sáng cực kỳ, miệng thì nói vậy thôi chứ nào có gì … võ mồm tí thôi mà …
Chả hiểu sao lại thanh minh, rõ chán, mà không sao chắc chả ai nghe mình nói đâu, họ còn mải bàn tán về anh, con bé mặc kệ, dù sao thì nó cũng vui vì nếu nó kể chuyện của nó và anh cho các chị nghe chắc các chị còn tiếc nuối nhiều, tiếc hộ nó sao không giữ anh iu lại cho riêng mình, bởi các chị ấy làm sao hiểu nổi nó và làm sao hiểu nổi tình bạn của nó và anh.
Hôm nay nó thầm cám ơn anh đã cho nó một ngày vui vẻ, bởi nó biết ngày hôm nay anh bận lắm, điện thoại công việc của anh cũng nhiều. Lúc ngồi trên xe của anh, nó hơi hối hận vì đã lôi anh đi theo, một chút do dự, một chút ái ngại, nó chẳng biết nói sao nhưng lúc đấy thấy anh vô tư, vui vẻ, khiến nó an lòng hơn. Thầm cám ơn anh thật nhiều đã dành cho nó một ngày sinh nhật vui vẻ và ý nghĩa. Nó gửi một lời chúc cho anh : “ chúc cho công việc của anh luôn thuận buồm xuôi gió và luôn là chỗ dựa, là anh iu của riêng em, anh nhé!”[8|]



Thanh mai 3.2010
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=375063
Đăng nhập để trả lời
0
Đã quá lâu rồi nhỉ
Em mới về Sơn Trang
Hết hẳn mùa mai vàng
Giờ là mùa phượng vỹ

Rồi ngắm nhìn thật kỹ
Thời gian trôi thật mau
Mai Hoa đã nhuốm màu
Của hai năm chờ đợi

Các bạn cũ đâu rồi
Bạn mới còn ghé đến ??
Tại vì chủ thất hẹn
Nên quán mới liêu xiêu

Quán trở nên tiêu điều
Cuả hai năm phủ bụi
Hôm nay em lúi húi
Dọn dẹp sạch cửa nhà

Chăng đèn và kết hoa
Làm bài thơ con cóc
Bởi cuộc đời khó nhọc
Giờ đã được thảnh thơi

Hôm nay em nghỉ ngơi
Trở về đây tĩnh dưỡng .....

Nó lại quay về nơi mà nó để quên trong ký ức , chỉ khi buồn , khi cô đơn , khi cảm thấy mình thật bất hạnh thì nó về đây , có vẻ con đường về đây không gần như nó nghĩ , tuy chỉ bằng 1 cú click chuột thôi sao mà xa đến vậy, cuộc sống bận rộn đã không cho phép nó 1 giây để click chuột để về đây thơ thẩn, tản mạn những dòng vu vơ ... Hôm nay nó không rảnh và nó bị chi phối quá nhiều công việc khiến nó nản, muốn dừng lại ít phút, nói đúng hơn là muốn ngừng suy nghĩ và nó đã làm vậy, đã trở về đây.
Con đường trở về không đơn giản, nó cứ đứng ngoài cửa của MaiHoa mà không sao vào được, đã quá lâu rồi không về, chìa khoá để vào cũng không còn nhớ nổi đã quên ở đâu , hì hục từ sáng mới tìm được mail đăng ký để làm lại chìa khoá , lúc đầu nản nó đã cầm máy lên định gọi cho anh Chim Yến giúp ... nhưng rồi lại thôi . Vì lần trứơc nó đã nhờ anh khá nhiều , mất bao công việc của anh nên lần này nó thôi không làm phiền anh nữa ... Tự mình ghi vào sổ nợ món nợ rất lớn của nó với anh ..

Tự dưng lại muốn vác balô đi chơi quá, lại thèm làm chuyến miệt vườn nghe đờn ca tài tử lắm í, thèm được nhắm rượu với ổi , cóc xoài ....Nhớ bữa trứơc có cô em trên face rủ rê leo đỉnh phanxipang mà lại đi bụi mới máu chứ ... thích lắm í nhưng không thể đi được vì nhiều dây dợ dàng buộc quá . Ôi giá mà ... ta cứ được ăn giá nhỉ ???
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=375063
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-11 06:06:50HL_99>
.
"Mảnh mây hồng yên nghỉ
Tựa mình trên vách đá cao nghiêm "
Đăng nhập để trả lời
0
 
Bỗng dưng muốn khóc....
 
 
Gần một tháng qua mọi thứ thay đổi nhiều, công việc nhiều hơn và đam mê công việc lại càng nhiệt huyết hơn. Thời gian rảnh rỗi giờ như là một thứ xa xỉ mà con bé không tài nào có được. Một ngày trôi nhanh hơn, thoáng chốc đã hết một tuần qua chỉ còn vài tuần nữa là thành quả của nó được đền bù xứng đáng, được nghỉ ngơi hợp lý và được hưởng những gì hạnh phúc nhất dành riêng cho nó. Hôm nay cô bạn người bạn gửi cho con bé 1 bài viết sưu tầm khá dài và cảm động.... đọc xong....bỗng dưng thấy lòng chùng xuống, những giọt nước mắt cứ theo nhau chảy ra... Một câu chuyện rất đời thường và cảm động hơn dưới con mắt của trẻ thơ.... Li dị chỉ là một trò chơi thôi ! Nó muốn chia sẻ với bạn bè câu chuyện này , cùng đọc và suy ngẫm khi cuộc đời cứ mãi trôi... trôi vô định !
 
 
Li dị - trò chơi
( sưu tầm)

Dưới con mắt trẻ thơ, người lớn có những ''trò chơi'' vừa chán, vừa phức tạp. Chúng ghét những trò chơi ấy vì bỗng dưng cuộc sống chẳng giống thường ngày .

Cầu thang xoáy ốc nằm bên hông nhà. Nó chỉ mới được làm cách đây sáu tháng, lúc bố và mẹ ly dị nhau. Khi thấy bố đứng chỉ huy các ông thợ xây cầu thang, Cà Rốt và Củ Hành đều thắc mắc: "Bố xây cầu thang ở ngoài làm gì nhỉ? Đã có một cái trong nhà rồi".

Mẹ đưa mắt nhìn hai đứa rồi cúi xuống, lặng thinh. Cà Rốt bảo Củ Hành: ''Chắc là để phơi quần áo đấy mà”.

Củ Hành ngẫm nghĩ một lát rồi bảo: “Ừ, chắc vậy. Bên nhà Mi Mi cũng phơi quần áo ở cầu thang”.

Không thắc mắc nữa, hai đứa ngồi xuống, chơi trò xếp hình, thỉnh thoảng lại cười lên khanh khách.

Một tuần sau, khi cầu thang xây xong, đi học về, Cà Rốt và Củ Hành ngạc nhiên thấy trong nhà mọc thêm một cánh cửa. Cánh cửa này bịt kín lối đi lên lầu. Mẹ giải thích với Cà Rốt: "Kể từ hôm nay, con sẽ ở dưới này với mẹ”. Bố cũng giải thích với Củ Hành: "Con lên lầu sống với bố”.

Thế là Cà Rốt và Củ Hành hiểu rằng, ly dị nghĩa là không sống chung một nhà nữa, phải chia ra làm hai nơi. Con cái cũng chia làm đôi, mỗi người một đứa. Cà Rốt giãy lên khóc: “Bố mẹ ly dị thì ly dị. Con với Củ Hành không ly dị đâu”.

Củ Hành cũng khóc ti tỉ: "Con muốn ở chung với Cà Rốt. Con không lên lầu".

Bố, một tay xách va li, một tay xốc Củ Hành: “Thôi, đừng có rối rít nữa. Lên nhà ngay".

Mẹ, hai mắt ầng ậng nước, đứng sững nhìn Cà Rốt lôi chân bố.
Cà Rốt hét: “Để Củ Hành lại. Con ghét bố. Con ghét bố".

Trên tay bố, Củ Hành giãy giụa: "Thả con xuống. Thả con xuống. Con không đi với bố đâu".

Nhưng bố đã ra đến cửa rồi. Cà Rốt khóc òa. Củ Hành cũng khóc òa. Trong nhà, mẹ ngồi thụp xuống đất, úp mặt vào hai đầu gối.
Sao lại bắt trẻ con phải chịu cảnh này, trời ơi!

Buổi sáng, mẹ luôn chở Cà Rốt đến trường sớm. Mãi một lúc sau mới thấy Củ Hành lếch thếch chạy vào.

Cà Rốt hỏi: "Hôm nào cũng đi muộn thế?”.

Củ Hành chu chu cái miệng, hít mũi đánh sột: "Bố ngủ quên. Em phải đánh thức đấy”. Cà Rốt lại hỏi: “Thế bố có pha sữa cho Củ Hành uống trước khi đi học không?".

Củ Hành lắc đầu: "Em tự pha. Dễ lắm. Đổ sữa vào cốc, thêm nước vào, khuấy lên. Nhưng mà nó nhạt phèo, chả ngọt như mẹ pha lúc trước".

Cà Rốt xịu mặt: “Chứ bố làm gì mà không pha cho Củ Hành?".

Củ Hành nghiêng nghiêng đầu, ra vẻ suy nghĩ: "À, bố cứ nằm mãi ở giường, gác tay lên trán. Có khi bố bận đánh răng".

Cà Rốt bảo: "Bố thế là hư rồi".

Hai chị em nắm tay nhau đi vào lớp học. Lớp Chồi của Củ Hành ở ngay cạnh lớp Lá của Cà Rốt. Thỉnh thoảng, hai đứa lại vờ vĩnh chạy ra cửa để ngó nghiêng vào lớp đứa kia. Gặp nhau ở trường sướng thật. Cà Rốt và Củ Hành chán nhất khi phải về nhà. Lúc đó, mỗi đứa lại phải ở một nơi.

Giờ ra chơi. Cà Rốt và Củ Hành không thích nô đùa cùng các bạn. Hai đứa cùng ngồi trên ghế xích đu, vừa ăn bánh sữa, vừa trò chuyện. Củ Hành kể: “Hôm qua bố ngồi vá quần cho em, bị kim chọc vào tay, kêu ui da, buồn cười lắm".

Cà Rốt cũng khúc khích: "Còn mẹ sửa cái bếp điện mãi mà không xong, hễ cắm dây vào là nổ cầu chì. Sau phải nhờ chú Ngân sửa mới xong đấy".

Củ Hành xịu mặt: "Sao mẹ không gọi bố mà lại nhờ chú Ngân?''.

Cà Rốt gí ngón tay xinh xinh vào trán Củ Hành: "Ngốc thế. Ly dị rồi là không có nhờ vả chuyện gì cả”.

Củ Hành hỏi: "Mẹ bảo thế à?

Cà Rốt gật đầu: "Ừ".

Củ Hành cáu: “Chán mẹ lắm. Tự nhiên lại ly dị".

Cà Rốt gật đầu ra vẻ đồng tình, mặt buồn thiu...


Một hôm... Khi mẹ đến đón Cà Rốt, chiều đã muộn lắm rồi. Thế mà bố vẫn chưa đến đón Củ Hành. Cô giáo đưa mắt nhìn hai đứa trẻ vui vẻ chơi lò cò trên sân rồi băn khoăn nói với mẹ: “Hôm nay nhà em có việc. Không biết chừng nào anh mới đến đón cháu?”.

Mẹ bảo: “Thôi, để tôi đưa cháu về luôn".

Củ Hành tròn mắt: “Mẹ cho con về chung với Cà Rốt hả?”.

Mẹ gật đầu. Hai đứa nhảy tưng tưng vì mừng.

Trên xe, Cà Rốt và Củ Hành nói cười luôn miệng. Vào nhà, Củ Hành lăng xăng chạy tới, chạy lui. Tất cả đều quen thuộc. Thích quá.
Cà Rốt đột nhiên người lớn hẳn.

Con bé nhìn em một cách bao dung: “Chạy vừa thôi. Đi tắm rồi còn ăn cơm chứ”.

Củ Hành vẫn chạy lui, chạy tới: “Em thích chạy". Hai tay cu cậu dang rộng như lái máy bay, quẹt cả vào người Cà Rốt: "Ôi ôi, thích quá. Xê ra cho máy bay bay nào''.

Khi bố về, trời đã khuya lắm. Bố đứng lựng khựng trước cửa, khẽ hắng giọng rồi lại đứng im. Mẹ đẩy cánh cửa mở hé cho rộng thêm, bảo: “Anh vào đi”.

Bố rón rén bước vào. Nhà im phăng phắc. Hai đứa trẻ đang ngủ ngon trong giường.

Mẹ bảo: “Anh để Củ Hành ngủ ở đây một đêm cũng được. Đừng đánh thức nó nửa chừng".

Bố nói nhỏ: “Anh xin lỗi. Có việc đột xuất nên không thể đến đón nó đúng giờ".

Mẹ lạnh lùng: "Người anh cần xin lỗi là nó chứ không phải em”.

Bố đứng như chôn chân trước giường ngủ của hai đứa trẻ. Dưới ánh đèn mờ nhạt, hai gương mặt bầu bĩnh kề sát nhau thật ngây thơ, đáng yêu.

Củ Hành ngủ say, miệng chóp chép nhai trong giấc mơ, bàn tay vẫn nắm chặt tay Cà Rốt. Con chị nằm gác chân lên người em, hai mắt nhắm tịt, nhưng miệng lại tủm tỉm cười.

Hai vai bố như xệ hẳn xuống.

Bố nói mà không nhìn mẹ: “Sao mình lại để mọi sự trở nên tồi tệ thế này hả em?".

Hai người ngồi đối diện trong một quán cà phê.


Trước mặt anh, chiếc gạt tàn đã đầy ắp tàn thuốc lá. Ly nước của chị cũng cạn đến đáy rồi. Cuộc trò chuyện lâu hơn họ nghĩ.

Khi anh nói tên quán cà phê, chị đã rùng mình. Đó là nơi hai người từng hẹn hò nhau từ lúc mới yêu. Chiếc bàn trong góc cũng là bàn quen thuộc. Anh muốn nhắc nhở chị điều gì chứ, khi chính anh là kẻ có lỗi trăm bề?

Chi không thể tha thứ, mặc dù anh đã quỳ xuống chân chị xin lỗi rất nhiều lần.

Chị không thể chấp nhận hình ảnh anh ôm người phụ nữ khác trong tay, âu yếm họ như âu yếm chị.

Niềm tin và tình yêu chị dành cho anh quá lớn, đến nỗi khi biết sự phản bội của anh, chị bất ngờ đến sửng sốt, tê dại cả người.

Quyết định ly hôn của chị làm mọi người ái ngại. Mẹ chị khuyên: “Đàn ông ai chẳng có lúc lạc lòng. Nó đã biết lỗi thì tha thứ đi con ạ. Như mẹ từng tha thứ bố mày ấy”.

Có lẽ trong tình yêu, khó có lời khuyên nào áp dụng thật chính xác cho từng trường hợp.

Chị biết rõ mình không thể lướt qua mọi chuyện được như mẹ, xem như không có gì. Sống tiếp tục với anh, nằm bên anh mỗi ngày để chỉ nghỉ đến hình ảnh anh nằm với người khác ư? Chị không chịu nổi.

Khi chị nói thẳng điều đó, anh lặng người. Trông chị như một người khác hẳn, quyết liệt và lạnh lùng. Anh cố vớt vát bằng cách đem Cà Rốt và Củ Hành ra thuyết phục: “Em ơi, đừng để các con phải liên lụy. Em muốn trừng phạt anh thế nào cũng được, nhưng đừng ly dị, được không?".

Chị tàn nhẫn nhìn anh: “Không ly dị, để sống giả dối như nhiều người khác sao? Em không muốn vậy. Khi các con lớn, chúng nó sẽ hiểu”.

Nước mắt ứa ra, anh khóc không kiềm chế trước mặt chị, nhưng chị vẫn dửng dưng. Lòng chị đã nguội lạnh hẳn từ khi biết anh phản bội. Kể từ giờ phút này, chị sẽ chỉ cư xử như một người không có trái tim.

Ra tòa, anh bảo: "Tôi có lỗi. Tòa cứ xử theo ý vợ tôi. Sao cũng được".

Chị lạnh lùng đề nghị: "Chia đôi mọi thứ. Anh ấy và con trai ở trên lầu. Tôi và con gái ở dưới nhà. Xây lối đi riêng, không ai làm phiền ai".

Họ đã ly dị được hơn nửa năm. Cà Rốt và Củ Hành dần dà cũng quen cuộc sống chia đôi của bố mẹ. Bố thì dễ rồi. Nhà bố thường mở cửa rộng, Cà Rốt muốn lên lúc nào cũng được. Nhưng con bé không dám. Mẹ khe khắt lắm.

Một lần thấy Cà Rốt lên nhà với bố, mẹ giận dữ quát ầm lên. Cà Rốt phải lủi thủi đi về trước ánh mắt buồn rầu của bố. Từ đó, nhà mẹ luôn đóng cửa. Cà Rốt và Củ Hành chỉ còn gặp nhau lúc đi nhà trẻ.

Cũng may là mẹ không đổi trường. Chứ nếu mẹ đổi, hai chị em sẽ lâm vào hoàn cảnh "gần nhà xa ngõ'' cho xem.

Thường lệ, bố đưa Củ Hành đi học muộn, nhưng luôn đón sớm nửa giờ. Bố xin cô giáo được gặp Cà Rốt. Ban đầu, cô giáo cũng lúng túng, khó xử vì như thế là sai quy định của trường. Nhưng nhìn ánh mắt van nài của bố, cô thấy tội.

Cô bảo: "Anh đừng gặp cháu lâu quá. Mười lăm phút được rồi”.
Bố mừng rỡ, vâng dạ rối rít. Thế là hai bố con được gặp nhau trò chuyện mỗi ngày. Bố hay hỏi Cà Rốt: "Mẹ có khỏe không? Tối mẹ có thức khuya không? Mẹ có hay khóc không?".

Rồi bố xoa nắn chân tay, ôm Cà Rốt vào lòng, hôn lên đôi má bầu bĩnh của con mà nước mắt ứa ra.

Bố dặn: “Đừng cho mẹ biết bố hay gặp con nhé”. Bố không dặn, Cà Rốt cũng giấu kín. Dại gì nói ra cho mẹ cấm nhỉ? Nó còn dặn ngược lại bố: Bố nhớ đón Củ Hành trước khi mẹ đón con nhé. Để mẹ đừng thấy bố con mình gặp nhau”.

Bố lại chảy nước mắt. Chỉ mới nửa năm mà Cà Rốt đã “bà cụ non" như thế rồi sao? Bố hối hận quá.

Trưa hôm ấy, đột nhiên bố nhìn thấy mẹ ở ngã tư đường. Mẹ đang đứng mặc cả để mua trái cây, không nhìn thấy bố. Gương mặt mẹ trắng trẻo ửng hồng dưới nắng. Chiếc áo màu tím và bờ vai quen thuộc làm lòng bố nhói đau. Lập tức, bố chạy xe lên vỉa hè, tấp vào sau một gốc cây, âm thầm nhìn mẹ.

Khi mẹ đi rồi, bố vẫn đứng lặng nhìn theo đốm màu tím nhỏ dần rồi khuất hẳn.

Tự nhiên, bố mệt mỏi đến cực độ. Móc trong túi chiếc điện thoại di động, bố gọi về cơ quan, cáo ốm để xin nghỉ buổi chiều.
Từ ngã tư gặp mẹ, bố đi lòng vòng, lòng vòng mãi dưới nắng rồi tấp vào một quán bia quen. Từng chai, từng chai, bố uống cạn.
Người chủ quán đến kéo ghế ngồi chung: “Sầu đời hả bạn? Để tôi uống cùng”. Không hiểu sao bố lại uống nhiều như vậy? Và nói nhiều nữa. Bố nói hết những ẩn ức trong lòng. Rằng bố yêu mẹ lắm. Từ khi mẹ ly dị bố, bố càng yêu mẹ hơn.

Nhưng bố cũng oán mẹ nhiều bằng bố yêu mẹ.

Rằng sao mẹ sắt thép, cứng lòng như thế?

Rằng tội nhân phạm tội trọng, khi hối lỗi còn được ân xá mà mẹ thì kiên quyết chặt đứt đường về của bố?

Rằng bố nhớ Cà Rốt biết bao.

Bố thèm ăn cơm của mẹ nấu biết bao.

Tại sao mẹ có thể quên đi những ngày hạnh phúc của mẹ và bố?
Tại sao mẹ chỉ nhớ tội lỗi xấu xa của bố mà quên những kỷ niệm đẹp bố từng làm?...

Càng nói, bố càng uống. Người chủ quán bỏ đi lúc nào, bố cũng không biết.

Đèn đường lên lúc nào, bố cũng không hay. Bố quên luôn giờ đón Củ Hành.

Mà bố đón làm sao được khi đã gục trên bàn ngủ thiếp thế kia?

Hai người ngồi đối diện trong quán cà phê quen thuộc. Chỗ ngồi và chiếc bàn cũng quen thuộc.

Anh hút thuốc liên tục. Chiếc gạt tàn dần đầy lên. Mấy lần chị suýt bảo anh ngưng hút, nhưng lại bậm môi im lặng. Bây giờ, anh muốn làm gì cứ làm, chị chẳng quan tâm. Nhưng khi anh cất tiếng, sự căng thẳng của chị chùng dần. Rồi nước mắt chị rớt xuống.

Anh bảo: “Anh vẫn lén gặp Cà Rốt mỗi chiều ở trường. Anh nhớ con lắm. Nhớ mùi mồ hôi của nó. Nhớ những câu hỏi vặn vẹo khiến anh điên đầu trước kia. Anh cũng nhớ em. Mỗi đêm, anh đều nằm áp tai xuống gạch, lắng nghe tiếng động ở dưới nhà để tưởng tượng em đang làm gì? Cà Rốt đang làm gì?”.

"Có hôm, anh ra cầu thang xoáy, áp tai vào vách như thằng ăn trộm, thèm nghe một tiếng em cười mà không được. Một lần, anh đang ngồi như thế thì Củ Hành thức dậy. Nó mò ra cầu thang xoáy và thấy anh ở đấy. Hai bố con anh đã ôm nhau ngồi rất lâu để chỉ nói về em và Cà Rốt.

Củ Hành bảo: “Con ghét ly dị. Con nhớ mẹ và Cà Rốt. Con muốn uống sữa mẹ pha. Bố ơi, đừng chơi trò ly dị nữa nhé".

“Đây là trò chơi hả em? Anh cũng ước nó chỉ là trò chơi để mình chấm dứt, không chơi nữa. Trò chơi gì mà tàn nhẫn quá, làm khổ cả bốn người? Em muốn anh phải làm gì bây giờ để được em tha thứ? Sao em lại giao Củ Hành cho anh mà không giữ cả hai đứa với nhau? Phải chăng em muốn anh nhìn rõ tội lỗi của mình? Rằng vì anh mà con cái phải mỗi đứa một nơi?".

"Anh nhìn rõ lắm rồi, em ơi. Nhất là đêm hôm qua khi anh đứng nhìn hai đứa con mình ngủ trong giường. Em cho anh gửi Củ Hành lại. Ngày mai anh thuê người tới đập cầu thang xoáy bên ngoài, mở lại lối cầu thang bên trong. Em không muốn thấy mặt anh nữa thì để anh đi, miễn em được thoải mái. Miễn Cà Rốt và Củ Hành được sống bên nhau”.

“Anh không đem theo một thứ gì cả, cũng không cần tiền. Khi hạnh phúc đã mất, tiền bạc, tài sản cũng thành vô nghĩa. Hôm nay, anh mời em ra đây chỉ để nói với em như thế mà thôi...".

Nước mắt chị chảy tràn. Trên tất cả mọi điều, chị vẫn còn yêu anh lắm.

Anh là người đàn ông duy nhất mà chị yêu.

Xa anh, chị không chỉ hành hạ anh mà còn hành hạ chính mình.

Chị biết chuyện anh gặp Cà Rốt mỗi ngày. Biết tất cả.

Trẻ con ngủ mớ thường nói ra hết những gì chúng cất trong lòng.
Nửa đêm, Cà Rốt ôm cổ mẹ mà tưởng là bố, thủ thỉ: “Mẹ sửa bếp điện mãi mà không được, cứ bị giật hoài, bố ạ. Tội nghiệp mẹ nhỉ? Còn bố vá quần cho Củ Hành bị kim đâm vào tay phải không? Cũng tội nghiệp bố luôn. À, ngày mai khi bố đến, bố mua cho con que kem nhé. Con thèm ăn kem lắm, nhưng mẹ chẳng mua gì cả...".

Rồi Cà Rốt lại nói, như nói với Củ Hành: "Ngày mai chị bảo mẹ pha sữa rồi đổ vào chai, đem đi cho Củ Hành nghe. Hay chị giấu mẹ, đổ sữa của chị vào chai cũng được. Chị uống mãi, chán lắm. Còn Củ Hành lại thèm...”.

Càng nghe, chị càng xót. Chui đầu vào gối, chị cắn răng khóc rưng rức.

Chị cũng nhớ Củ Hành, nhớ anh đến điên dại.

Đêm nằm, chị cũng lắng nghe bước chân anh đi đi lại lại trên lầu.

Thỉnh thoảng, chị lại lục tủ lấy chiếc áo của anh ấp mặt vào và khóc thầm. Nghe tiếng anh ho, lòng chị nhói buốt. Chị khao khát được anh ôm vào lòng, được xoa tay vào chiếc cằm lởm chởm râu của anh để âu yếm, được nép vào ngực anh, ngửi mùi mồ hôi nồng nồng quen thuộc...

Nhưng, người phụ nữ ấy cũng đã nép vào ngực anh, cũng ngửi mùi mồ hôi của anh. Chị lịm đi vì giận hờn, vì ghen tức.

Chị không chấp nhận chia sẻ điều riêng tư ấy với bất kỳ ai.
Nhìn đôi mắt thâm quầng của chị, mẹ lắc đầu: “Ghen có năm bảy đường ghen, nhưng ghen mà đày ải mình như mày, mẹ mới thấy có một. Nghe lời mẹ, tha lỗi cho chồng đi con. Tao nghe người ta bảo dạo này nó cũng sa sút tinh thần, sức khỏe tồi tệ lắm ...".
Chị gắt: “Mẹ nói cứ như đùa. Đã ly dị rồi mà còn tha thứ nỗi gì. Mẹ đừng làm con rối tung lên nữa”.

Mẹ dỗi: “Vâng, tôi xin lỗi. Chuyện của chị tôi không có quyền xía vào. Nhưng tôi xót cho cháu tôi lắm. Chúng nó có lỗi gì mà phải xa bố, xa mẹ, sống mỗi đứa mỗi nơi chứ? Cứ ích kỷ, chỉ nghĩ đến mình thì đừng sinh chúng nó ra. Ngày trước ấy à? Tôi mà không tha thứ cho bố chị, giờ này không chừng chị sống với mẹ ghẻ, chứ không phải tôi đâu".

Nghe mẹ nói mà chị lạnh cả người. Sao chị không nghĩ ra điều ấy nhỉ? Nếu... nếu người đàn bà kia trở thành mẹ ghẻ của Củ Hành, chị biết làm thế nào? Chị không muốn điều ấy xảy ra. Không phải vì chị sợ bà mẹ ghẻ ấy không thương yêu Củ Hành. Cái chính là trong sâu thẳm tâm hồn, chị không muốn mất anh.
Mắt chị càng thâm quầng hơn vì những đêm mất ngủ.Chị hối hận vì đã quyết liệt ly dị chồng.

Anh lặng lẽ nhìn chị.

Câu hỏi bật ra khiến anh cũng run rẩy cả người: “Em còn yêu anh không? Em thù ghét anh, ly dị anh, nhưng trong lòng em còn yêu thương anh chút nào không? Nếu còn, dù chỉ là sợi chỉ mong manh, anh cũng xin em cho anh một cơ hội để làm lại từ đầu. Anh ngàn lần cầu xin em...”.

Nước mắt nhòa nhạt, nghẹn cứng trong lòng ngực, chị nức nở mãi. Thế rồi, chị đặt bàn tay run rẩy của mình lên tay anh. Anh lặng người.

Ở nhà trẻ, chỉ còn Cà Rốt và Củ Hành chơi lò cò trên sân.

Củ Hành bảo: "Hôm nay bố lại quên đón em rồi”. Cà Rốt cười: “Thì về với mẹ và chị. Càng sướng”. Củ Hành lại bảo: "Nhưng sao hôm nay mẹ cũng đón chị muộn thế?”. Cà Rốt tròn xoe mắt: “Ừ nhỉ".
Hai đứa không chơi lò cò nữa, đứng gí mũi vào ô mắt cáo. Vừa lúc đó, những ánh đèn xe loang loáng rọi vào.

Củ Hành reo: ''Bố đến rồi”.

Cà Rốt cũng reo: "Mẹ đến rồi".

Bố và mẹ cùng dựng xe, bước nhanh đến chỗ hai đứa trẻ. Cà Rốt giật giật tay Củ Hành: "Nhìn kìa. Bố nắm tay mẹ".

Củ Hành toét miệng cười: "Em đã bảo mà. Chơi mãi trò ly dị, chán lắm"... [/align]
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=375063
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-28 08:26:43nguoitoithuong>
F5
 

Dạo này công việc ngập bù đầu, con bé chẳng còn thời gian thảnh thơi về trang nhà ngồi vu vơ, viết lách nữa. Nó bỏ rơi Mai Hoa Sơn Trang của nó một cách thờ ơ, trang nhà lạnh lẽo và đầy u ám mặc dù cái gam chữ đỏ tím kia đã cố tạo lại cảm giác ấm cúng cho những du khách lạ lạc bước vô thăm.
Hôm nay trở về trang nhà không biết phải viết gì? nó cũng không biết nên viết gì và đặt tiêu đề gì cho bài viết... vu vơ thế nào mấy ngón tay lại nhảy múa lên bàn phím kích đại chữ F5. Phải rồi F5... phải viết gì đó.. ít ra cũng phải là cái gì đó to tát tựa như là F5 chứ nhỉ ! trên bàn phím F5 thể hiện cho cái gì hẳn ai cũng biết... vậy đó tiêu đề của nó hôm nay sẽ là F5 lại những gì trong MHST để MHST của nó đón những gì mới mẻ chào mừng ngày nó trở lại, cũng như việc tiếp thêm tinh thần cho bản thân nó để nó tiếp tục sự nghiệp đam mê của mình.
Lâu lắm mới quay trở lại thế giới ảo, cái thế giới online đầy huyền bí, nó gặp lại những người bạn hết sức thân thiết.. hai người bạn hôm nay cho nó những cảm hứng để nó quay về đây viết vài dòng ngắn ngủi rồi lại tung tẩy, tất bật từ giã lên đường...
Người bạn đầu tiên nó gặp hôm nay chính là người mà nó rất quý mến, luôn đồng hành giúp nó giữ chìa khoá bí mật của nó, anh và nó hay tâm sự, hay nhậu nhẹt và anh hay giúp nó tháo gỡ những vướng mắc của công việc... người mà nó luôn ưu ái dành cho biệt hiệu là anh iu. Vì công việc, vì tất cả mọi thứ trong thời gian qua anh iu đã tạm xa nó để làm chuyến viễn du sang một đất nước khác cách nó cũng khá xa xa.... Thời gian anh xa nó là khoảng thời gian có nhiều biến đổi trong công việc của nó, nó độc lập và trưởng thành hơn rất nhiều nhưng đây cũng là lúc nó cần anh nhiều hơn, nó cần những lời khuyên của anh biết bao, bởi đây là thời gian khó khăn nhất đối với nó ... Tại sao những lúc nó cần ai đó ở bên để cho nó chỗ dựa thì ngoảnh đi ngoảnh lại nó chẳng thấy bóng ai hầu như không còn ai để nó bấu víu , dựa dẫm và than thở,…
 
“....không còn ai…tôi đi một mình …”
 
cái điệp khúc trong bài hát “ không còn ai “ cứ văng vẳng trong đầu nó ....ngẫm ra.. có lẽ phải chăng do cái số "canh cô mậu quả" của nó cho nên nó mới mãi cô độc một mình ? Phải chăng là vậy ?

Người bạn thứ hai hôm nay nó gặp trên net lại chính là anh chim yến, người luôn cho nó những hứng khởi của sự nghiếp viết lách, chẳng hiểu sao nó không bao giờ cưỡng lại được những đề nghị, yêu cầu rất nice của anh, anh cho nó niềm đam mê để viết , gợi cho nó thật nhiều cảm xúc và cũng dạy nó biết dùng đam mê đúng chỗ, chỗ duy nhất anh khơi đúng chính là MHST. Nó và anh thuộc hai thế giới khác nhau, hai tầng lớp khác nhau và rất khác về cách sống cũng như văn hoá vùng miền, nhưng chẳng hiểu sao nó lại nghe lời anh một cách ngoan ngoãn đến vậy.  Thi thoảng nó vẫn đảo qua diễn đàn, đảo qua những viên sỏi bên lề và chăm chú đọc những gì anh viết về cái thời của anh, về suy nghĩ, về tuổi thơ và lối sống của anh trong thời loan lạc… rất sống động là những hình ảnh anh trải qua, những gì nó hiểu và nhìn nhận cũng khác biệt rất nhiều so với những gì anh có được, khi anh lên án hay khi viết về những gì là quá khứ .. nó chỉ đọc mà không bình luận thêm, có lẽ về một khía cạnh nào đó anh cũng là một nạn nhân, nó cũng vậy, nạn nhân của một chế độ, cũng như ông bà, cha mẹ nó mà thôi .. cống hiến hết mình rồi cũng chẳng được gì , nhưng bù lại nó thấy niềm tự hào của bà nội khi bà cống hiến tuổi trẻ, chồng và các con trai cho cuộc cách mạng đó , cho thời kỳ đó ..đó là niềm kiêu hãnh bà dạy con cháu để đến giờ nó vẫn tự hào về bà khi mà bà ra đi được hơn năm trời nhưng nó vẫn đinh ninh bà luôn ở bên phù hộ cho nó, dẫn nó bước trên con đường thẳng …. vì thế tính tình của nó giống hệt bà “ thẳng thắn thật thà thường thua thiệt bà nhỉ !”
nó lại miên man mất rồi… Ừ viết tiếp chứ nhỉ … nó gặp anh chim yến rồi sao nào ? à rồi chuyện trò, chuyện gì nhỉ … nhiều chuyện lắm nó không nhớ hết chỉ biết là sau cuộc chuyện trò nó hứa với anh nó sẽ tân trang lại MHST và vậy là những ngón tay của nó lại múa trên bàn phím với đôi dòng tản mạn để MHST lại thêm phần mới mẻ, để MHST của nó luôn là nơi mà bạn bè bốn phương vào đọc và biết thêm những thông tin về nó, biết nó vẫn khoẻ, vẫn bận rộn với công việc và vẫn tươi trẻ, tràn đầy sức sống và luôn là nỗi thèm khát cho ai đó[:)]… giống như cái tên của nó được dịch ra đủ nghĩa như vậy nè ( ThanhMai luôn là quả mơ chua [:D] )
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=375063
Đăng nhập để trả lời
0
Chào NTT!
Cũng lâu qua rồi em mới lại về thăm MHST. Cũng lâu quá rồi, tôi mới lại gõ tay trên từng phím máy tính để viết đôi dòng lưu bút gửi tới em. Đọc những dòng tản mạn của em tuy ngắn nhưng vẫn toát lên vẻ tươi trẻ. Và cái duyên lem lém của em vẫn tấp tửng trong từng câu viết. Có lẽ 30 năm sau trong tâm trí người đọc, em vẫn mãi là một Thanh Mai của ngày nào...

Mới rồi anh có gặp ĐK, được ĐK cho biết tin về em, về cuộc sống gia đình và sự nghiệp của em. Anh rất mừng. Nhưng cứ mừng vậy thôi chứ không biết phải làm sao.. ĐK rủ hôm nào qua thăm em mà cứ lần khứa mãi chưa có dịp. Đành chịu vậy...[8|]

Thời gian trôi nhanh, công việc soay vòng. Thoắt đã qua tháng 5. Cái tháng mà cái nắng, cái mưa đôi khi cũng rất bất thường. Có lẽ cũng bất thường như những gì anh đang viết ở đây trong khoảnh khắc này...

Thôi, anh cũng xin dừng lời ở đây không rồi lại lan man tới "con gà, con vịt nhà hàng xóm" mất. [:D]
Chúc em luôn luôn được mạnh khoẻ và mọi sự tốt lành!
Thân mến!
"Lưu thủy hạ sơn phi hữu ý
Bạch vân xuất tụ bản vô tâm"
Đăng nhập để trả lời
0
Lâu rồi anh ko có thời gian vào TQVN , hôm nay rảnh chút vào đọc lại đôi dòng tản mạn của muội cảm xúc thật lạ , khó tả.
 
Nhớ thủa ban đầu em gặp tôi
Đến nay đã chẵn ba năm rồi
Kết tình huynh muội từ thủa ấy
Mãi mãi trọn đời không phai phôi...
 
 
"Mảnh mây hồng yên nghỉ
Tựa mình trên vách đá cao nghiêm "
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lyenson

Hơn 10 ngày nay không thấy em viết gì! Thật là xót xa trong dạ...
Người tôi thương cứ viết tất cả thói xấu của anh nha! Nhưng nhớ rằng, thói xấu lớn nhất của anh là: luôn nhớ đến em.


Nguoitoithuong ơi, xế này thì lèm seo mờ "vít xâu xấu" về ngừi ta được nữa. Hic hic, xế là hoangau hong có cơ hội được bít "cái xâu xấu" của huynh í òi ! [;)]

Nhà trẻ http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=353773
Chat room http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=345893
Phòng khám Răng-Hàm-Lưỡi http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-08 23:45:31nguoitoithuong>
Shopping


 
 
Thú mua sắm gần như là một sở thích với đa phần tất cả mọi phụ nữ. Nó dần dần được phổ biến như một một thú vui tất yếu của mọi phụ nữ hiện đại. Đi shopping không hẳn chỉ là mua cho bằng được, đôi khi đó chỉ là thú vui thư giãn mua mà không hề suy nghĩ , ngắm mà thấy thích là khoái lắm rồi …  Trước đây con bé hay có thú vui đi mua sắm lượn lờ cùng mấy cô bạn nhóm Gờ tám. Nhóm hội G8 được lập nên là do ảnh hưởng của bộ film truyền hình dài tập “ Cô Gái Xấu Xí” mà cầm đầu là nó, mọi ý tưởng, mọi chủ đề đều được nó lập sẵn và cả nhóm thực hiện. Và cái tên Cô gái xấu xí  được cả nhóm ưu ái dành cho nó kể bữa từ đó… không tuần nào là không đi, Cứ thứ 7 sếp nghỉ là nhóm G8 lại tụ tập đàn đúm, mọi ý kiến, chủ đề xoay quanh việc mua sắp, ăn uống và nhậu nhẹt.
Nó thích nhất chocolate, vì thế phòng làm việc của nó ngồi bao giờ cũng có hộp dark chocolate. Nhóm G8 chẳng ai thích chocolate cả vì mọi người đều ở dạng thừa calo còn nó thì thiếu trầm trọng nên chẳng bao giờ nó phải kiêng kem điều gì cả ..cứ thấy chocolate là bụp thôi, chén thẳng cánh trong sự thòm thèm của bao người vì chế độ ăn kiêng -điển hình là nhóm G8 của tụi nó..Lần nào cả nhóm đi shopping là nó không bao giờ quên mua món khoái khẩu cho riêng mình. Phải tự thưởng cho mình chứ, phải mua món đó trước rồi mua gì thì mua.. ăn gì thì ăn .Sáng ra nó thích nhất được thưởng thức một ly chocolate nóng thơm ngon và chan chắt đắng. Cái vị đắng của chocolate không giống café, một vị đăng đắng rất riêng đã khiến nó nghiện như bị bỏ bùa. Nó cứ chu cái mỏ mỗi khi nhóm hội G8 chê vị đắng chocolate của nó và dài giọng quảng cáo món nó ưa thích : Đắng nhưng mờ ngon !
Ừa đắng nhưng mờ ngon, đắng nhưng nhiều kỷ niệm, chan chat đắng rồi lại ngọt ngay ấy  mà…Và tình yêu của nó cũng mang đậm vị đắng như dòng dark chocolate tan chảy và cùng hòa quyện vào vị giác để che giấu đi vị ngọt ngào cháy bỏng đến khát thèm…
Hôm nay đẹp trời nó chuyển công tác sang phòng làm việc mới, thế là nhóm hội G8 của nó tan dã. Công việc mới không cho phép nó được giữ cái tên “ cô gái xấu xí “ vì sếp của nó là một phụ nữ xinh đẹp trẻ trung và luôn quan niệm rằng “ Không có phụ nữ xấu … không bao giờ có phụ nữ xấu “ và cái từ xấu từ giờ được thay bằng từ xinh đẹp – sếp bảo nó thế. Vậy là từ nay “ con vịt con xấu xí “ bắt đầu quá trình lột xác, sau một khóa huấn luyện vào khuôn mẫu- sếp mới thay dần mọi suy nghĩ của nó, từ cách ăn mặc, từ cách suy nghĩ và cả những ngôn từ nói ra cũng phải …rất đẹp. Sếp nó giỏi ăn nói lắm, nó cứ tròn xoe mắt nhìn miệng sếp nói thôi… như bị mê hoặc ý .. mà cũng tại sếp nó xinh lắm cơ nên cứ nhìn và nghe cũng đủ phê rồi chứ chưa nói đến chuyện tính cách … sếp lại hài hước vui tính nữa ..thế là bao nhiêu mệt mỏi căng thẳng trong công việc cứ biến mất lúc nào không hay. Sếp nó hơn nó 4 tuổi thôi và thuộc tuýp người năng động, trẻ trung và hiện đại …Đặc biệt là hai chị em lại hợp tính nhau nên sếp không bao giờ coi con bé là nhân viên cả cứ là chị em thôi … Bây giờ phòng nó mới được hình thành chưa có nhân viên để nó được lên chức nhưng theo lời sếp thì một tháng nữa nó sẽ điều hành 3 nhân viên dưới quyền và sếp đang đào tạo nó thành cánh tay phải đắc lực mới mác – phó phòng kinh doanh 2 đứng sau sếp nó đấy..Oai không [:)][:)]
Sáng nay sếp bảo nó : Chị muốn đổi cái latop này quá – sếp chỉ vào tờ báo Quảng cáo
Nó nhanh nhảu trả lời : Chị mua đi, mua cái xịn nhất ý
Sếp nói : Chị muốn mua bằng chi phí phòng mình ý nhưng chắc không được đâu nhỉ vì chờ duyệt cũng lâu
Nó an ủi : ừa thôi chị đừng mua …
Nó cứ tưởng chị sẽ không mua nữa ai dè sếp phá lên cười ngặt nghẽo … và nói : Em coi nè 
 
HỎI Ý KIẾN 
---
Nàng: Alo! Em gọi từ trạm điện thoại tự động đây. Ở cửa hàng quà tặng mới có bán những chiếc áo lông rất đẹp. Áo được may cắt hợp thời trang, lông nhân tạo thôi, nhưng xem chừng khá ấm.
Chàng: Vậy em mua đi.
Nàng: Nhưng áo đắt tiền lắm. Với số tiền ấy, em có thể may một chiếc bành tô diện lót lông rái cá xanh.
Chàng: Vậy em đừng mua.
Nàng: Nhưng chiếc áo lông đúng là hiếm có. Em không ngờ xí nghiệp may ở thành phố mình lại may được những chiếc áo đẹp đến thế. Em mà mặc áo ấy thì ai cũng sẽ phải ghen tị.
Chàng: Vậy em mua đi.
Nàng: Thế anh có biết rằng lông nhân tạo không được bền lắm không? Giữ gìn lắm cũng chỉ mặc được hai mùa là hỏng.
Chàng: Vậy em đừng mua.
Nàng: Nói thì dễ quá nhỉ- "đ ư- ừng mu-ua!". Em đã mặc thử áo rồi, vừa khít. Chiều dài cũng hết ý. Ống tay áo theo kiểu mốt mới nhất. Thật là miễn chê!
Chàng: Vậy em mua đi.
Nàng: Nhưng nếu chỉ thêm một ít tiền nữa, là đã có thể mua được một chiếc áo da lông tự nhiên. Có họa là mặc suốt đời chưa hỏng.
Chàng: Vậy em đừng mua.
Nàng: À, theo anh, tốt nhấtl à để sau bỏ công sức chạy đôn đáo khắp các cửa hàng ký gửi tìm mua một chiếc áo vớ vẩn nào đó hả? Lô áo lông này, bây giờ là cuối năm nên họ mới tung ra bán đấy.
Chàng: Vậy em mua đi.
Nàng: Nhưng nếu mua, chúng ta sẽ phải bỏ kế hoạc sắm tấm thảm. Mà thảm trải nhà mình cũ nát quá rồi.
Chàng: Vậy em đừng mua.
Nàng: Anh nghĩ rằng anh sẽ sung sướng lắm hay sao, khi tất cả các bạn gái của em đều mặc áo lông đẹp, chỉ riêng em...
Chàng: Vậy em mua đi.
Nàng: Nhưng loại áo lông này có một khiếm khuyết.
Chàng: Vậy em đừng mua.
Nàng: Một khiếm khuyết rất không đáng kể....
Chàng: Vậy em mua đi.
Nàng: Tuy nhiên...
Chàng: Đừng mua nữa.
Nàng: Mặc dù, nếu xét cho kỹ, thì...
Chàng: Mua đi...
Nàng: Sao anh cứ hết "mua đi" lại "đừng mua" thế hả? Em hỏi ý kiến anh, mà anh không muốn nói điều gì thiết thực cả. Bất cứ vấn đề nào quan trọng nào của gia đình em đều phải tự giải quyết lấy hết cả!
Chàng: Nếu quả thật em định hỏi ý kiến anh, thì anh xin nói rằng không nên mua một thứ gây nhiều băn khoăn lưỡng lự đến thế.
Nàng: Anh yêu! Em đã mua rồi!
 
Ngọc Thái dịch
Theo cuốn: Logic phụ nữ.
 

 
Sếp đưa nó đường link trên nó đọc  rồi cũng phá lên cười … sau một hồi hai chị em cười rũ rượi nó hỏi sếp nó một câu chốt :
-         Túm lại chị đã mua chưa ? Ý em là chị đã mua cái "em latop" xịn chưa ?
-         Em nghĩ sao... ? Nó Kia kìa …. [:D][:D][:D]
Nói rồi chị lôi trong túi xách ra con máy đẹp mê hồn , hỏi ra mới biết chị được anh xã của chị tặng nhân ngày sinh nhật . Nó hú lên vui mừng thay cho chị : ôi giá mà .. lại giá như..giá được .. ai đó quan tâm nó bằng một em Vaio đẹp tuyệt diệu nhẹ nhàng thì thích biết mấy… Nó đang lơ lửng với ý nghĩ bằng mọi cách phải kiếm một em tương xứng thế ..tự dưng lại mê một  em latop nho nhỏ gọi là của quý chỉ riêng mình thì thật tuyệt nhường nào …ôi sao ở đời có nhiều người sướng đến thế và sao có nhiều người khổ như mình thế nhỉ  …Một hồi bay bổng phiêu du với ý nghĩ vụt đến rồi cũng hạ cánh an tòan bằng cách tự an ủi mình rằng “ Của biếu là của lo, của cho là của nợ “ và đặt ra mục tiêu cho mình trong 2 tháng tới phải kiếm về một em Vaio xinh xắn kèm theo một em tò tí te iPhone 3G  biển xanh dịu dàng… Cứ đặt mục tiêu vậy đã ...làm business mà  phải có mục tiêu và tham vọng chứ - anh đã nói vậy mà …bởi đơn giản vì "Cuộc sống là không ngừng mơ ước " đấy thôi .. [:D][:D][:D]
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=375063
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: nguoitoithuong

hí hí tường thuật kiểu này là tèo em roài... nghĩa lộ hết roài... Ngâu bít được chắc em tèo thoai anh ơi




He he, Ngâu bít rùi nài ! Thế em tèo chỗ nào chưa em ơi ??? [:D] 

(Hị hị, sợ Ngâu như sợ cọp thía à !  [:-]  [:)] )

Nhà trẻ http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=353773
Chat room http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=345893
Phòng khám Răng-Hàm-Lưỡi http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx
Đăng nhập để trả lời
0
Muội iu của anh nhiều bí mật wa ! Tặng em bài thơ vu vơ này nhé.
 
                                            Dẫu rằng chỉ là thơ thôi 
                                      Mà như ước hẹn đôi nơi tìm về 
                                            Biết yêu khổ lụy tái tê
                                      Cuộc đời ai chẳng lỡ thề vì yêu 

                                            Biết yêu cay đắng càng nhiều 
                                      Cuộc tình dang dở bao điều xót xa
                                            Khổ người , khổ bạn , buồn ta

                                     Thời gian đâu thể phôi pha chuyện tình 

                                            Tình yêu ! Sức mạnh vô hình 
                                     Người đem dâng tặng , vô tình cướpđi
                                            Tình yêu định nghĩa là gì 

                                     Như mưa bong bóng rơi thì vỡ tan 

                                            Thôi thì dù đã muộn màng
                                     Tiếng yêu chưa đủ ta bàn thành thân
                                            Bạn ta , ta bạn vẹn phần 

                                     Cho tròn nghĩa đạo một lần vì yêu .

                                            Đời này sống được bao nhiêu
                                     Sống cho thanh thản quên điều đắng cay 

                                            Số mệnh thôi trách ai đây 
                                     Vững vàng yên phận dựng xây cuộc đời ...
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: nguoitoithuong
...
Đúng là vào đây nó mới biết còn có người quậy hơn nó, nếu kết hợp được chắc chắn đây là cặp bài trùng ròai- con bé nghĩ thầm….
Sau đó công việc cuốn hút nó, khiến nó chẳng còn thời gian online vào vnthưquán nữa, mấy ngày sau khi rảnh hơn chút nó vội ngó nghiêng vào vn thưquán thì thấy có chuyện gì đó xảy ra .. mà nó hổng biết gì hết, nóchỉ thấy bài thơ chị Liên bùn rầu giận dữ, nó thấy bài thơ của anh NS cũng bùn đồng cảm pha lẫn chút trách móc còn lời bài thơ của Thầy Trạc thì đậm lời trách móc .. mà nó lại ngỡ là do trò đùa của nó ở trên … Điều đó khiến nó áy náy vô cùng viết thư cho 3 người và mong hồi đáp… Hôm sau hổng có tin tức gì con bé đành post một bài nhận lỗi … đại loại là” em hổng biết gì, em vô tội nhỉ và nếu em có lỗi thì mong ace bỏ quá “

"Cả buổi tối đọc bài thơ thầy viết con thấy thật áy náy...sự thể thế nào con không tỏ tường, con vào đây chỉ muốn vui đùa ca hát vui vẻ và cũng bởi mến chị.... thích Ngâu nên mới thế.Con là kẻ lãng du, vô duyên cớ sang nhà mọingười quậy phá. Con hổng biết có phải mình vô ý làm chị giận ,buồn điều chi hay không... nhưng đọc những lời thầy viết con lại thêm suy nghĩ và áy náy thiệt nhiều... vì thế con quyết định gửi mail riêng cho thầy, chị , và anh NS mong có sự phúc đáp để muốn biết sự thể ra sao, nếu vô tình con làm chị buồn thiệt thì âu cũng là sự hiểu lầm, con thành thật gửi lời xin lỗi và xin xóa hết những dòng đối đáp , thôi không thi xướng họa nơi này.. Vào đây con thật lòng kính trọng thầy và chị, anh NS (như những người thầy, cô yêu quý ), con trân trọngnhững điều thầy dạy bảo nên điều cuối cùng trong bài thơ này thầy dạy con, con cũng ngộ ra nhiều điều thầy ạ... con không thuộc về nơi này phải không thầy..
Kính mong thầy , chị và các anh chị em luôn vui vẻ , hãy để tình trên net mãi đẹp trong Thơ và đừng để tắt nụ cười trên môi, mọi người nhé

Thành thật xin lỗi chị, anh NS và thầy Trạc yêu quý


Ngươitoithuong,
"
 
Con bé viết xong thì ngay lập tức nó nhận được mail riêng của cô bạn Ngâu vàng gửi nó...


 
" Chào nguoitoithuong !
Hôm nay hn đọc thấy bài "ăn năn hối cải" của ntt trong topic của chị Liên Thơ. Không biết có phải bạn cả nghĩ quá không, chứ hn xem những bài "quậy phá" của cả 2 chúng mình (he he, mấy vụ gần đây bọn mình cùng hội cùng thuyền với nhau thì phải  [:D]) trên quan điểm trung lập, thì chắc không có gì là quá quắt cả, lại càng không có gì để chị Thơ phải buồn như thế, mà nếu hn không nhầm thì "hung thủ" là người khác cơ.  [:D]. Người ta đã "nhận tội" rồi này:

CAM CHỊU 
   
Khi em giận dỗi nhiều người binh
Thân anh cô độc có mỗi mình
Già rồi còn bị người đòi đánh
Vì yêu đành nhẫn nhục lặng thinh.
 
Em có thấy thương xót cho anh
Một lời an ủi cũng không dành
Im hơi lặng tiếng càng thêm tủi
Vì sao cam chịu mất thanh danh...

Ntt đừng bao giờ nghĩ "mình không thuộc về nơi này", nếu không thì cả ntt và hn phải đi "khai phá" một nơi khác mất ! [:D]
Chúc ntt luôn vui vẻ nha.

hoangau
"
 
Ngâu vào trang thơ, đọc thấy Ntt sám hối ghê quá cũng chột dạ, thế là bắt đầu rón rén vào từng nhà một, vừa chậm rãi nhai từng bài vừa dỏng tai, à nhầm, bịt tai lại nghe ngóng (cho nó tập trung cao độ mừ). Biết đâu cái tính tếu táo vô tư của mình lại biến thành vô tâm, làm đau ai đó thì chít. Càng đọc càng thấy tim có vẻ đập chậm lại, hic, chắc không phải thủ phạm là hai đứa mình rồi Ntt ạ. May wá. Thế là PM ngay cho cô nàng, không lỡ chậm một tí mà "em đi bỏ lại con đường" thì mình biết quậy với ai bi giờ. Hic. "Ăn một mình đau tức, quậy một mình cực thân" mà phải hông ntt ! Các huynh các tỷ bị hn chọc nhiều wá giờ cũng chán rồi, mai mốt không làm gì được ai nữa thì sao nhờ. Hu hu.
Quán chè của hn hôm nào ế hàng thì khuân về đây Ntt "gỡ vốn" cho nhá !
 
 

Nhà trẻ http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=353773
Chat room http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=345893
Phòng khám Răng-Hàm-Lưỡi http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx
Đăng nhập để trả lời
0
TRAO TÌNH
 
Một lời cho suốt trăm năm
Dành riêng một khoảng trời xanh cho người
Đời anh nghèo lắm ai ơi
Em yêu hoa thế xin đợi anh trồng
 
Chờ đến những ngày cuối đông
Mời em ghé lại vườn bông tâm tình
Thỏ thẻ trong cánh hoa xinh
Em về xin chớ quẳng tình sau lưng... ![sm=heart.gif][sm=cupid.gif]
 
Để một người phải nhớ thương
Để một người phải vấn vương đêm về
Thì thầm trong những cơn mê
Vườn hoa thiếu gót chân về của Mai...

 
Chào Thanh Mai !!
Huynh tặng thơ cho Thanh Mai ở trang MNS nhưng mọi người không hoang nghênh nên đành đem vào nhà mụi luông.
Nếu mụi thích thì bây giò ta sẽ cùng nhau họa thơ ở đây nhé
Lê quốc
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-15 05:41:46nguoitoithuong>
Nguoitoithuong chân thành cám ơn Ngongiodem, Hoangdang, hoangau và bạn mới Thanhquoc đã ghé chơi và ghi danh lưu bút mấy vần vào trang nhà của nguoitoithuong. Đã đến rồi mời mọi người tự nhiên có gì dùng đó, xin đừng câu nệ chi hết nha, chủ nhà thực lòng mời đó mà :
 
Sơn trang có rượu có cả hoa
Cây Mai xinh xắn trước sân nhà
Xuân chưa kịp đến mai chưa nở 
Cành lá vẫy chào khách ghé qua
 
Khách đến tệ xá.. thoải mái nha
Rượu còn trong hũ... uống  thay trà
Mồi trên gác bếp còn nhiều lắm
Uống đi cho thỏa cái sự  khà
 

Đã đến Mai Hoa khách phải say
Say rượu và thơ quên tháng ngày 
Say duyên chủ quán trong men ấm
Hay say men nồng phảng phất bay
 
 
eo cằm nha !!!
 
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=375063
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-14 16:21:10NgonGioDem>
Thân chào NTT!
Biết NTT tên Mai nên Gió cố tình post tại đây những bài thơ viết về Hoa Mai mến tặng nữ chủ nhân MAI HOA SƠN TRANG. Hy vọng NTT sẽ thích những vần thơ vụng về được viết theo thể tự do "vô lối" này! [:D]
Thân mến!

TẶNG EM - ĐOÁ MAI TRONG LÒNG TÔI

Viết về em...
Bao lời đẹp ý hay đời đã viết cả rồi
Tôi chỉ biết lặng người...
Đứng ngắm nhìn em đoá mai vàng trái vụ
Ai bảo!
Sao chẳng đem lòng yêu một nhành hoa đồng nội
Cho bốn mùa
Sớm tối chẳng chờ trông...

Cánh mai vàng cong cong
Ấp ủ trong em một mùi hương đằm thắm
Quyến rũ lắm
Mà không sao lưu giữ được
Dẫu chỉ là...
Chút chút
Cạnh bờ môi.

Cái nắng mùa hè như muốn chẻ làm đôi
Cánh mai rụng
Chao chát lòng tôi từ dạo ấy.
Đoá mai...
Mà chỉ một lần trong đời tôi nhìn thấy
Mãi mãi đọng còn
Trong ký ức
Khôn nguôi...!

- Ngọn Gió Đêm 14/8/2008 -
 
P/S: Gió muốn up 1 ảnh hoa mai nhỏ minh hoạ cho vui mà không sao Up cho hiển thị đựoc. Gió xin nhờ Admin nếu có thể Up giùm file ảnh nhỏ đính kèm dưới đây:
📎 75175489-168988_1
"Lưu thủy hạ sơn phi hữu ý
Bạch vân xuất tụ bản vô tâm"
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-17 05:30:50nguoitoithuong>
Cám ơn Ngongiodem đã viếng thăm và để lại bài thơ rất hay, và thật hòan chỉnh hơn nếu NTT được chiêm ngưỡng vẻ đẹp trong bức hình Gió mang đến kia kìa. Muốn nói rất nhiều về bài thơ kia nhưng có lẽ ý tại ngôn ngoại, NTT không biết nói gì ngòai câu : thank kiu very nhìu
 

Vui sao còn có Gió đêm
Gió mang thơ mới bên thềm nhà ai
Qua rồi những tháng năm dài
Đùa vui với Gió được vài con Trăng
Gió đưa đẩy tới cung Hằng
Vào trêu chú Cuội thăm nàng Nguyệt Nga
Chán chê gió cuốn về nhà
Tìm mua mảnh đất dựng trà hoa viên
Bỏ công, bỏ sức bỏ tiền
Để mua tiếng nói bạn hiền trong thơ
Qua rồi những lúc dại khờ
Gió đưa tiếng nói tình thơ gọi mời
Qua rồi những phút ăn chơi
Gió nghe tâm sự cạn vơi nỗi niềm
Gió ơi đời lắm ưu phiền
Mong ngày Gió rảnh bay liền về đây
Biết đâu Ta - Gió xum vầy
Lại thơ ..lại rượu… lại say …cuộc cờ
 
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=375063
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-15 05:37:52nguoitoithuong>
Khai trương !
 
Sáng nay tỉnh dậy thấy trời lây rây mưa, gió thổi mát nhẹ làn da,con bé ngó ra ngoài ban công khi vừa tỉnh giấc. Nó vươn vai hít một hơi thật dài,cảm giác thật thoải mái, thích thú hít thở không khí trong lành của buổi sớm lây rây mưa .
Mọi vật trở lên ướt át hơn sau cơn mưa, dòng người cứ hối hả chạy theo nhịp điệu của cuộc sống, con bé cũng vậy nó cũng bị trôi theo dòng xoáy đó. Nhưng hôm nay thật lạ, tự dưng nó muốn đình công, cơ thể nó muốn nghỉ ngơi, cảm xúc của nó lại muốn bay bổng. Nó rồ ga nhè nhẹ thật chẳng giống nó chút nào, mọi bữa nó phóng xe như điên vậy mà hôm nay nó khác hẳn,đi thật chậm rãi qua hồ Thuyền Quang để cảm nhận chút cảm xúc mơ màng của một ngày thật bình yên - ngày đặt biệt nhất trong năm ngày mùng tám tháng tám năm hai ngàn lẻ tám...
 
Hôm nay nó ước ao được gặp anh , ngồi cùng anh chuyện trò, lâu lắm rồi nó không gặp anh, không được ở bên anh nghe anh nói và nhìn anh cười. Giờ nó chỉ có thể nhìn thấy nich của anh sáng đèn, nhìn thấy những dòng thơ của anh mà đôi khi không dành cho nó... Điều đó cũng đủ làm nó vui, nó thấy vui khi thấy tên anh trong web này hay ở web kia, nó quan tâm đến anh bằng cách ngồi đọc những dòng thơ anh một cách nghiến ngấu, seach tên anh để tìm ra các web anh đã đến, các vấn đề anh quan tâm và cả các cô gái bên anh. Nếu nó làm được gì cho anh vui là nó có thể làm ngay... đó có phải là yêu không nhỉ... Anh yêu thơ, nó cũng yêu thơ... anh có nàng thơ của anh, nó có người tình thơ của nó, thơ của nó trước đây mang đậm hình ảnh của anh, nỗi nhớ anh và cả những câu từ của anh nó cũng mang dần vào thơ nó...
Nó có một sở thích kỳ quái đó là thích gặm chocolate khi đọc thơ hay thích uống rượu khi nhậu với anh. Nhớ lần mới quen anh, đã có lần nó và anh ngồi nhậu online, rượu uống chỉ bằng mấy con icon ( hình tượng của Yahoo) mà mồi nhắm bằng mấy nét chữ trên bàn phím vậy mà nó say đấy.. say ngất ngây "con tây tây"  từ bữa đó cho đến một hôm nó và anh nhậu thật... Rất nhiều lần nó cùng anh và mọi người nhậu cùng nhau nhưng lần này khác hẳn.. chỉ có anh và nó ngồi trong quán rượu... hai chén rượu và một vài đồ nhắm, nó không nhớ là đã uống bao nhiêu, đã nói những gì nhưng nó chỉ biết má nó đỏ hồng khi anh vô tình đưa tay chạm má nó... hình ảnh anh lúc đó nó không thể quên... nó nhớ nhiều lắm.. nhớ lúc ra về nhậu say, trời mưa tầm tã, anh và nó mỗi người một xe phóng như bay chỉ đến khi gần chia tay, nó đi chậm lại.. trời vẫn cứ mưa... anh giảm ga và áp sát xe nó, xe dừng máy giữa đường, anh nhoài người sang gửi nó một nụ hôn...lướt nhẹ...khiến mưa cũng muốn ngớt thật nhanh...Đêm đó nó mang nụ hôn của anh vào giấc ngủ... nhẹ nhàng làm sao.
Nó không phải là người dễ yêu dễ ghét... Nhưng khi đã yêu nó yêu thật lòng, yêu mà không muốn sở hữu , chiếm hữu gì hết..cứ vậy thôi.
Kỷ niệm về anh nhiều lắm, những gì anh tặng nó đều nhớ hết, biết nó thích chocolate anh mua tặng nó, biết nó thích nhạc trịnh anh gửi ngay bài anh hát cho nó nghe. Chocolate thì nó gặm hết rồi nên lúc nào nhớ anh là nó chạy ra hàng mua về và ngồi mở máy ra nghe bài hát anh gửi nó bằng chính giọng anh hát, giờ chắc anh không còn nhớ đâu vì bài hát đó chính là bài anh sáng tác bắt đầu từ câu nó viết : Sống ở trên đời cần có một tấm lòng...Mỗi khi nghe bài này nó nhớ anh nhiều lắm, nhớ cả tiếng cười của anh trong đó vì khi thu bài đó anh đã cười mà, bài anh hát ngắn ngủi nhưng lại là niềm vui của nó khi nó cô đơn, cũng như cái ngày nó rời HN đi ĐN mà vì thế anh đã quyết định hát gửi nó bài hát này... và cả tin nhắn đáng yêu của anh khi ra ga mà không gặp nó..
Hôm nay ngồi lại nó nhớ anh quá, hơn một năm đã qua mà hình ảnh anh lúc nào cũng trong tâm trí nó, giá như hôm nay nó gặp anh nhỉ, một ngày đẹp trời mà được ở bên anh thì thật tuyệt cũng giống như hôm nó  gặp anh trên net và nó rủ anh đi chùa đó : 
 

Em :
Hôm nay muốn gặp anh,
Lại sợ anh không rảnh.
Em muốn đi ngắm cảnh,
Cùng anh đi lễ chùa.
Em lại ngại tình chưa
Ngại nghe anh từ chối.
Vậy thôi chờ đến tối
Gặp anh trên Nét thôi!

Anh (cao hứng):
Sao em muốn gặp anh...
Mà lại thành ra sợ...
Chẳng cừ Chùa, hay Chơ,...
Có em là anh theo.
Chẳng ngại em "lèo nhèo" :
"Kỳ! anh này quê thế!
Người ta nói có thê,
Mà cũng tin được liền.
Lẽo đẽo như ... đồ điên
Lại giữa trưa nữa chứ!..."
Nhưng biết em ý tứ
Nên anh không nhận lời.
Mong gặp em mọi nơi
Cứ đâu hoài mỗi NET.
....... 


 
Thời gian xa anh, nó không còn cảm xúc yêu thương nồng thắm nữa bởi vậy lời thơ nó đượm buồn, nó không còn thích dùng nick chính tên của  nó mà giờ chuyển sang tên khác, nó muốn nó là người khác chỉ bởi nó muốn anh vui, nó đã thay đổi cả lời thơ và suy nghĩ để anh không thể nhận ra con bé con từng yêu anh tha thiết. Đêm hàng đêm nó trong vai trò người khác nó thấy thật vui, chưa bao giờ nó vui đến thế bởi anh ít họa thơ nó, ít thể hiện tình cảm với nó nhưng khi nó là người khác nó được nhiều hơn thế...và lại gợi được tình yêu thơ trong anh,mặc dù nó biết anh là một cây thơ đại thụ hiểu rõ luật thơ và rất khắt khe, ý tứ trong từng câu thơ... giờ thấy anh open với thơ nó thích lắm.. có lẽ nó đã hoàn thành trong vai diễn của mình... giờ nó sẽ là nó mãi thôi, một con bé ngốc nghếch nhất anh nhỉ... Ngốc nghếch thì có sao , ít nhất những người bạn của nó hiểu nó là được rồi...
Mấy ngày trước, nó bận rộn với một người chị - người bạn thơ của nó, khi chị ấy ra HN công tác, nó đã có cuộc trò chuyện và nó phải cám ơn chị rất nhiều khi chị cho nó những lời khuyên , những chia sẻ để nó có thể là chính nó... Nó cầu mong chị luôn hạnh phúc và cố gắng chiến đấu vượt qua căn bệnh nghen chị...
 

Một ngày đẹp trời!
 
Hôm nay trời lây rây
Mưa phất phơ buổi sáng
Ướt đầm trên lá cây
Phải chăngtrời thu sang
 
Sáng dậy định mở hàng
Vào Hoa Mai mở quán
Em trong lòng xốn xang
Viết thêm hồi ức ký
 
Tình đến rồi chợt đi
Lưu luyến nữa làm gì
Em hãy là em nhé
Mặc tiếng đời khen chê
 
Ừ mặc lời khen chê
Mai Hoa quên đường về
Nếu một lần ghé đến
Xin anh đừng đam mê
 
Yêu em quên lối về
Lời yêu anh đã tỏ 
Anh lại bỏ cuộc chơi
Bỏ mặc em bên đời
 
Buồn thật buồn anh ơi!
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=375063
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-08 12:05:03hoangau>
Trích đoạn: nguoitoithuong

Khai trương !
 
...  một ngày thật bình yên - ngày đặt biệt nhất trong năm ngày mùng tám tháng tám năm hai ngàn lẻ tám...
 


CHÚC MỪNG       CHÚC MỪNG       CHÚC MỪNG
 
SƠN TRANG đã chính thức khai trương
Chúc mừng bạn nhé nguoitoithuong !!!
MAI HOA rực rỡ trong màu nắng
Cánh mỏng bồi hồi long lanh sương...
 
Hoa Ngâu chí choé đến mở hàng
Rượu bia chẳng có mà đem sang.
Vụng về kết một chùm thập cẩm
Hoa đỏ lá xanh với lòng vàng
...
 
 
[sm=flower2.gif][sm=flower2.gif][sm=flower2.gif]                   [sm=flower2.gif][sm=flower2.gif][sm=flower2.gif]
[sm=flower2.gif]                    [sm=flower2.gif]       [sm=flower2.gif]                   [sm=flower2.gif]
[sm=flower2.gif]                                [sm=flower2.gif]                              [sm=flower2.gif]
[sm=flower2.gif]                           [sm=heartbeat.gif] [sm=rose.gif] [sm=heartbeat.gif]                         [sm=flower2.gif]
     [sm=flower2.gif]                [sm=cwm38.gif]     [sm=rose.gif][sm=rose.gif]     [sm=cwm38.gif]                [sm=flower2.gif]   
            [sm=flower2.gif]                     [sm=rose.gif] [sm=rose.gif]                       [sm=flower2.gif]        
   [sm=flower2.gif]                   [sm=rose.gif]                    [sm=flower2.gif]
   [sm=flower2.gif]                            [sm=flower2.gif]
   [sm=flower2.gif]          [sm=flower2.gif]
   [sm=flower2.gif]
 
 

Nhà trẻ http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=353773
Chat room http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=345893
Phòng khám Răng-Hàm-Lưỡi http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-08 20:21:48nguoitoithuong>
Cám ơn Ngâu đã ghé sơn trang
Mong lắm đến đây cô bạn vàng
Hôm nay ngày tớ lấy may đấy
Thấy bóng Ngâu sang biết.... đắt hàng
 
Quả thực nói ra hổng có ngoa
Ngâu vừa chạy tới....miệng vừa la
Mai Hoa có khách đến rồi nhé:
" Từ giờ đừng có canh duyên ta..."[:D]


 
hihi... cám ơn Ngâu nghen, nhờ Ngâu mở hàng mà nguoi toi thuong đắt khách hẳn... hôm nay đúng là ngày đắt hàng,tớ đành mang mấy bài thơ đã chuyển về đây cũng đúng ngày mở hàng từ quán : Say Tình ( nhưng quán đó lụi bại quá...) giờ mở Mai Hoa quán cho mới mẻ... lấy hên nè :
 

Quán rượu  Mai Hoa dựng bên đường
Trong vườn Tùy Bút bao mến thương
Lữ khách quá bộ quán em nhé
Nhấp thử rượu tình thêm vấn vương
 
Cám ơn bạn Thanhquoc đã ghé vô tệ xá của nguiotoithuong vào đúng ngày mở hàng  [:D]

Hôm nay ngày tốt em mở hàng
Quán xá nhà em rộng thênh thang
Mong sao lữ khách vào đối tửu
Thơ người để lại quán thêm sang
 
 
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=375063
Đăng nhập để trả lời
0
Chúc mừng sinh nhật lần thứ không biết của cô bạn được nhiều hạnh phúc
để phía tối tâm hồn đc tràn đấy ánh nắng ấm áp.
Xin lỗi bạn vì ghé thăm mà không họa thơ cùng bạn được ,hôm khác nha
.................................................................
Kẻ rong riêu
Lê quốc
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 » »»