270 trả lời, 59.905 lượt xem —
Trang 4 / 10
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 277
Từ: 03.12.2007
Trạng thái: offline
Đang làm 1 món quà sn đặc bịt cho HT. Hi vọng nó thix. Lâu lắm rùi mình mới lại tập trung vào làm 1 cái j đó có ý nghĩa.
Hnay gặp a. Hì, đi xe máy nhé. Lần đầu tiên nhìn thấy a trong bộ dạng ý. Hay phít. Mình trêu với Hiếu, bảo chắc hum nay a bị vợ mắng, bắt để xe ở nhà, nên chôm tạm em wave a đỏ chót đi làm. Nhìn thấy mình cười toe toét. Mà mình ngu wa cơ, cũng cười lại. Đã bảo là fớt cơ mà, tự dưng quên béng mứt. Cay thế.
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 277
Từ: 03.12.2007
Trạng thái: offline
Hôm nay tự nhin, lần đầu tiên a H làm mình fải suy nghĩ. a ý bỗng dưng gọi điện cho Close Friend của mình tâm sự. Rằng a ý thix mình từ lần đầu tiên gặp mặt, đêm ấy a ý ko ngủ đc, rùi a ý bảo tìm thấy ở mình sự hoàn hảo, hội tụ mọi fẩm chất tốt và a ý đang từng ngày fấn đấu để xứng với mình. Thực sự mình ko bít bao nhiu % là sự thật, nhưng qua những j a ý chứng tỏ suốt bao lâu nay, qua cư xử của a ý mình cũng hơi tin tin. Nhưng....tình cảm của mình ko thể san sẻ, ko thể dối lừa. Mình chưa và ko nghĩ là mình có thể đáp lại tcảm đó của a ý. Từ trc tới h mình quá vô tư, chẳng bao h mình nghĩ tới cảm nhận của a ý cả, thậm chí trong nhật kí mình hạn chế tối thiểu viết tên a ý, mình chẳng bao h mún nhắc tới a ý cả. Thực sự trong lòng mình nghĩ a ý tốt hơn mình gấp nhìu lần ý chứ. A ý cũng đẹp trai sáng sủa, hiền lành, ngoan ngoãn, chất phác, chịu khó. Tại sao lại dấn thân thik một đứa ko tốt như mình? Khổ người ra. Mình bi h chẳng mún có ý định nghiêm túc với ai, thực ra là ko mún sự ràng buộc. Còn a ý lại quá xác định, rằng nhứt định mình fải là 1 nửa của a ý. Càng như vậy a ý lại càng quyết tâm, lại càng quan tâm thì mình lại càng bỏ chạy, càng thân mật thì mình lại càng tránh xa, càng thương iu thì mình lại càng ghét bỏ. Mình đúng là cái đồ kênh kiệu, rùi đến lúc ế chỏng chơ lại ngồi tiếc hùi hụi nhỉ? hihi. Nhưng mình ko thể hành động khác đc, trái tim mình ko cho phép có sự lừa dối, ko có tình cảm thì ko thể cố gắng đc.
Người ta nói fải lấy ng yêu mình, như thế sẽ ko khổ. Cứ chạy theo người mình yêu thì khổ cả đời. Đấy có người yêu thương mình đến thế đấy, thế mà mình vẫn cứ mải miết chạy đi theo một người mà ko thể có hi vọng. Mù quáng quá rồi. Biết rồi nhưng ko thôi đc. Mình cũng đau lòng lắm chứ, khi vô tình làm tổn thương 1 người tốt như vậy. Tình yêu đâu fải tình thương. Tốt nhất là nên thẳng thắn để đừng gây hiểu lầm, gây thêm đau đớn nhỉ.
Bây h mình ko còn si mê a K cuồng dại rồi, mình bít chỗ đứng của mình. Nhưng mình chưa sẵn sàng để đón nhận ai cả dù nhìu lúc cũng điên lên kêu mún lấy chồng, lấy a Hờ hững này nọ. Nhưng tại vì a ý hờ hững nên mình mới thế, chứ cứ chân thành như a H thì mình cũng chịu mà chạy mất guốc thôi. Với mình h sự nghiệp là quan trọng hơn cả. Hôm nọ đọc báo thấy nói tuổi 22 là tuổi đỉnh cao của trí não, chính vì thế fải tận dụng học thật nhìu và làm việc thật nhìu, trái tim cho thất nghiệp 1 thời gian đi. Rồi đến lúc tự nó sẽ bừng tỉnh mà sáng suốt tìm đc a half đích thực thui. Vẫn lun tin, vẫn lun chờ, vẫn lun mong....A ở đâu hỡi người yêu đích thực của e??? 3 năm nữa mình gặp nhau và married nhé. E sẽ đợi a. Trong lúc đó e sẽ làm việc cật lực để đạt đc những ước mơ ích kỉ của riêng e đã nhé. Rùi e sẽ là một người vợ thực sự ngoan hiền của a.
Love is all around!
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 277
Từ: 03.12.2007
Trạng thái: offline
Take my hand, take my whole life too....Đang nghe can't help falling in love, rùi endless love nữa chứ. E nhớ a, nhớ lắm, nhớ như chưa bao h đc có cảm jác ý vậy, lun khao khát, lun mong chờ, và e bít a cũng bít...
A nói sẽ lo cho e 1 chỗ làm với mức lương....1.5tr. Ặc, bùn cười chít mứt. A bảo 1.5tr ở đây bằng 2.5tr dưới HN còn jè. Ừ thì bít thế, nhưng mức lương e mong mún là...1.5 tr/1tuần cơ. A đáp ứng nhá. A bảo cv này hơi vất vả, môi trường cực hay và rất...gần a. Ừ điều e cần chỉ có thế và điều e sợ cũng chỉ có thế. Ở gần a à, e sẽ sống ntnào??? E sẽ mãi fụ thuộc vào a, ko thể dứt ra đc, tcảm của e nữa, cuộc sống của e rùi sẽ ra sao hả a???
Love is all around!
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 277
Từ: 03.12.2007
Trạng thái: offline
Lại thất thểu trở về sau 1 chuyến đi HN dài mệt mỏi ít vui ít cảm xúc. Có chăng chỉ là những vụ ăn uống lu bù, những trận cười đau bụng, những gót giầy mòn vẹt vì shopping...rùi cuộc vui nào cũng tàn. Lần này đi HN để xác nhận 1 điều, rốt cuộc HN chỉ là một nơi để vui chơi, ko thể sống và chiến đấu. Hèn nhát thật. Trong lúc này thôi, có lẽ khi nào dũng cảm hơn lại nhí nhố nhảy về. Nhìn HT đi, cs ở HN đã khiến nó trở nên thay đổi, dấu sự yếu đuối vào bên trong, gồng mình lên chiến đấu để đêm về gối và áo lại đẫm nước. Mình ko muốn giống HT - không muốn lệ thuộc vào tình yêu, không muốn yếu đuối trước người mình yêu như thế. Mình ích kỉ, chưa muốn hi sinh đâu. Điều hi sinh lớn nhất cho tình yêu của mình lúc này là ko cố đấu tranh để giành giật nó. HT và H nói mình đấu tranh vì ty đích thực đi, nhưng liệu đó có fải là ty đích thực ko mình còn chẳng bít mà.
A Hững Hờ đã chứng minh cho mình thấy rằng a ý ko hề thix mình. Vậy ý nghĩa của những món quà là sao? A ý mún ghim mình lại để làm fương án dự fòng fải ko? Quên đi nhé! May mà mình cũng ko thix a ý, ko lại buồn lắm đấy. Ừ dù sao mất 1 người tưởng là thix mình cũng hơi hụt hẫng nhỉ? hì
A H thì quá là crazy khiến mình fát điên fát rồ lên. Mình sợ a ý lắm rùi. Hok mún nhắc tới tên cũng như nghĩ tới nữa. Mệt thật.
Hnay đi đến VIB bank gặp a giám đốc. A ý hiền thật đấy. Hix, nhưng khi a ý hỏi mình về mấy cái quy trình tín dụng, thú thực là mình lười đã thèm tìm hiểu j đâu.
Love is all around!
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 277
Từ: 03.12.2007
Trạng thái: offline
Hum nay e mặc một chiếc áo thân dài, thắt lưng đen, hơi điệu điệu. Hix, vừa đến fòng thì fải đi xách nước lên để đun, rùi đổ rác nữa chứ. Thế là hì hục đi với đôi cà khoeo 7phân quen thuộc. A hum nay lại đi xe máy, bạn H bảo a đang save tiền xăng để...bỏ vợ lấy e. Hay nhểy.
Lúc e lên cầu thang, a với theo nói: Để a xách cho nào. Ui nhìn a thật là đẹp trai, thật là chói loá khiến e rung rinh chẳng còn là mình nữa. A nhìn e bảo: Mặc hay nhỉ? Trông e hôm nay dễ thương lắm.
Chỉ 1 câu nói thế thui mừ khiến e vui suốt cả ngày rùi. A K ơi, e vẫn thix a nhìu lắm ý, e chẳng làm đc j nên hồn vì tình cảm này. Ôi, e chít mứt thôi, nhưng bít làm sao đc bây h, khi mà e ko điều khiển đc cái trí óc ngu dại vì iu a.
Love is all around!
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 277
Từ: 03.12.2007
Trạng thái: offline
Nói chuyện với a đủ để e nhận ra rằng những điều e thường nghĩ là những điều điên rồ và hoang đường. E đã mất quá nhiều thời gian vào những việc ko đáng, nhớ những thứ hok nên nhớ và quên những thứ đáng đc coi trọng.Bây h đây với e a là một người bạn - rất khó khăn đấy nhưng nếu a giúp e có thể làm đc. A nói rằng nếu có thể làm j đc cho e a nhất định sẽ làm. Câu này quen thuộc nhưng e hi vọng a lun nhớ. Tại sao a và TNN lại lo cho e, sợ e làm liều nhỉ khi mà cả 2 đều thỉnh thoảng thik lên lại gọi e, lại nói những câu chẳng ra sao cả. Còn e, đã bao h e làm thế với 2 người chưa? E ko bao h chủ động nt or send off mes để khơi chuyện hay vì mục đích nào cả dù nhớ a da diết. Bởi e bít e vẫn còn làm chủ đc bản thân mình. Thế mà a lại lo cho e. E ghét cái sự lo lắng jả tạo ấy.
Đang ráo riết ôn thi vào VIB nhưng mừ thấy cũng mệt lắm. Chưa tập trung đc cao độ. A bảo là chỉ cần 1 tuần là ngon, nhưng mình thấy khó lắm. Tại mình hok học chuyên về NH nên cũng hok nắm đc nhìu thứ, bi h fải học từ đầu tất cả. Nhứt là lại còn kế toán NH nữa chứ. Mù tịt. Thôi ko sao, coi như đây là lần tập duyệt. A bảo: Sao hok chờ thi vào BIDV. Ừ, tới bước đường cùng e sẽ vào đó, để hàng ngày chúng ta jáp mặt nhau, để e đc chiến đấu với những cám dỗ. Mà có khi lúc ý hết mứt cám dỗ roài. E nghĩ e sắp hết thik a.
A H vẫn jữ ý định vs mình. Bảo với H bạn mình là làm thế nào để cho mình bít a ý iu mình ntn. Ặc, thiệt đáng sợ. Mình fải nhờ H nói với a ý là làm thế nào để a ý bít là mình hok bao h có thể iu a ý.
Love is all around!
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 277
Từ: 03.12.2007
Trạng thái: offline
Bỗng dưng thấy mệt mỏi quá, mệt tới mức ko thiết nghĩ tới a nữa. Mọi thứ cứ lung tung mù tịt. Luận văn làm đã chán rùi, bi h lại báo cáo tốt nghiệp nữa, rồi ôn thi vào VIB. Mình ghét cái kiểu nói của TNN và aK, kêu là vào đấy hok cần thi thố j đâu, đăng kí là đc, coi mình là con bé đầu đất fải ko? Ừ mà cũng đầu đất chứ oan uổng nỗi j, đầu đất nên mới chơi với 2 người bọn họ để rồi suốt ngày bị chê cười.
Hôm qua đi cùng TNN lên fòng làm việc mới của aK. A có vẻ ngỡ ngàng khi thấy mình. Ờ e mặc áo đỏ để quyến rũ a đấy. Nhưng thầy e đã bị quyến rũ trc roài, rủ e đi HNC mới ghê chứ. May mà e từ chối ko thì thành 1 đứa hư thân mất. Lên NH gặp a vui hơn. Vào NH rõ ngại, gặp bao nhiu người quen, mấy a chị ở đấy soi mình khíp. Mọi khi thì lun tỏ ra khép nép, coi như hok quen bít a K, bi h lại ngồi trong fòng a ý như khách VIP. Dã man thật đấy.2 người ấy nói rõ lắm chuyện, thế giới của những người đàn ông thành đạt hoặc đang trên đường đi tìm sự thành đạt fức tạp thật. Mình nghe chuyện chả hiểu j, vậy là âm thầm ngồi và nghe và ngẫm. Nào là chuyện chứng khoán, rồi chuyện bảo hiểm, chuyện bạn này bạn nọ, chuyện văn phòng....hix. Thấy mình chán quá, quay sang hỏi mình về 77. Mình bảo giải tán rùi mà hok tin.
Mình hơi ngại vs H. Sao TNN lại chỉ mún đi vs mình, sao ko mún gặp H. H bít chắc bùn lắm. Mình chẳng mún đi 1 mình với TNN đâu, cứ kỉu rì ý, hok đâu vào đâu cả. Cảm giác TNN và aK đang giành mình về làm bồ nhí vậy. Điên wa'. Thân fận geisa hử? Còn lâu nhá. Mình hok dễ bị bắt nạt đâu. Tối tắt đt vì bít thế nào cũng gọi mình đi coffee rùi hát hò j đấy. Chán + mệt mỏi, ngủ sớm. Mãi sau bật đt, 12h TNN gọi điện hỏi sao tắt đt, nhưng cũng ko tỏ vẻ trách móc j, có lẽ hài lòng chăng, vì mình hok đi, hok gặp aK, hok fát sinh tình cảm. Ặc. Mình toàn tự tưởng tượng ra những ý nghĩ của họ. Rốt cuộc thì họ nghĩ j về mình. Sao lại cứ hành động như thế???
A K, e thấy rằng hình như càng gần a ( như hwa) e càng hok còn si mê a nữa. Thế là tốt. E sẽ tích cực gần a.
E tin e sẽ tìm đc a half đích thực. Not U!
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 277
Từ: 03.12.2007
Trạng thái: offline
Ngày hôm nay, đã hiểu, đã thực sự hiểu, hok bao h tôi muốn trở thành một hồ ly tinh. Tôi đã tự huyễn hoặc mình rằng tình yêu dành cho người ấy là unconditional nhưng tôi vẫn để cho mình cuốn theo những tin nhắn, những dòng chat, những cuộc nói chuyện hok dứt. Như vậy là tôi đã lấy đi chút thời gian ít ỏi mà lẽ ra người ấy fải dành cho gia đình. Tôi đã hok đủ bản lĩnh để dứt ra. Nhưng tôi fải dứt ra, nhất định fải dứt. Tôi ko muốn trở nên đáng thương trong mắt người ấy, trong mắt bạn bè, trong mắt gia đình và xã hội. Không chỉ đáng thương, còn là đáng ghét, đáng lên án, đáng coi thường. Nhưng xin hãy tha thứ nếu tôi đã sai, chỉ vì tôi quá trẻ con và ngốc nghếch, để tình cảm lấn lướt lý trí.
Đọc bài phân tích Trái tim đàn ông nhiều ngăn lắm, tôi đã hiểu, và tôi hứa sẽ dứt ra khỏi a.
Ngày mai khi tỉnh dậy, sẽ là 1 tôi hoàn toàn khác.
Love is all around!
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 277
Từ: 03.12.2007
Trạng thái: offline
Đôi khi có những người thật lạ, dù mình đã cố gắng hiểu họ nhưng rồi rốt cuộc chẳng thể hiểu. A Hững hờ là 1 ví dụ điển hình. Sau gần 2 tuần biệt tăm biệt tích, thực sự sau vụ trở về từ Hn mình cũng nghĩ sẽ chẳng bao h còn có 1 sự liên hệ nào đối với a ý nữa...thế mà đùng cái lại gọi điện. Cứ như thể chưa có j xảy ra, như thể mqh vẫn còn tốt đẹp lắm ý. Trời ạ, nếu có cuộc thi người đàn ông tán gái khéo léo nhứt thì a này sẽ đạt jải fong cách ấn tượng. Ai đời có cái kiểu iu đương tán tỉnh lửng lơ đến thế bao h. Kêu là a ốm suốt 2 tuần liền, thế mà chẳng thấy hỏi thăm. Ừ từ hồi quen biết, mình nhớ chỉ chủ động nt cho a ý đúng 1 lần, đó là hôm a ý vào nhà mình xong. Kể từ đấy mình chưa bao h có ý định chủ động j với a ý. Dù sao thì với a ý, mình chơi cũng đc, hok chơi cũng chẳng sao. Hok hề áy náy, day dứt như kiểu với aK. Mà làm sao so sánh thế đc cơ chứ. nhỉ??? A nè kì cục, kêu mai có dự định đi chơi j rủ a đi với. Ặc, đàn ông con trai j mà...Nếu mún đi chơi cùng em thì nói toạc ra, mở mồm mời 1 câu xem nào, để e còn từ chối chứ. Đằng này chơi kiểu rủ a với nhé. Nghe đến là điêu. Thề là sẽ mặc kẹ a nè, dù có là cậu của đứa bạn thân đi chăng nữa, làm mình thất vọng nhìu rùi, hết kiên nhẫn. Mẹ thỉnh thoảng cũng hỏi về a Hững hờ, mình chỉ mún cáu thoai. Mẹ nghĩ mình thik a ý lắm, nên a ý hững hờ làm mình bùn. Mẹ hok hề bít về a K nguyên nhân chính của những niềm hp vô bờ và khổ đau tận cùng của mình. Ước j mình có thể nói ra......Nhưng mẹ sẽ hok bao h có thể hiểu. Thôi mình hok mún bố mẹ lo lắng, mình tự giải quyết đc vấn đề của mình. Hôm nay mẹ bảo: chắc là thằng đấy ( tức a Hững hờ) nó tặng hoa với choko cho con là để bảo con đi tán nó đi đấy. Có khi đúng thế thật nhỉ. Ngoài tiền bạc ra, a Hững hờ có j? Mình hok thấy j đặc biệt cả, hok cảm xúc lun....
Vừa nói chuyện với Răng Khểnh, trêu nhau 1 lúc, nhận nhau làm ng iu. Nghĩ cũng bùn cười, có dạo thik hắn thế ko bít, điên cuồng rồ dại. Bi h nhìn hắn thấy trẻ con. Sau một thời gian tiếp xúc toàn với 79, rùi 77, nói chuyện với 86 thấy khác hẳn, chẳng còn tí thú vị nào.
Đang cuống cuồng với báo cáo. Chán lắm rùi. Chỉ muốn buông xuôi. Thôi kệ tới đâu thì tới.....
Love is all around!
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 277
Từ: 03.12.2007
Trạng thái: offline
Cứ nghĩ sẽ chẳng còn có thể bùn thêm, nhưng khi tận mắt thấy người ta đi với nhau, mới thấy sao mà xót xa đến thế. Rùi lại nhắn 1 tin nhắn ngu muội vu vơ để rồi chờ đợi trong não nề. Thực lòng e mong a hp, nhưng cũng thực lòng e mong đc có a 1 vài khoảnh khắc trong đời. E làm sao thế hok bít. Cái lý trí mạnh mẽ đôi khi bị đè bẹp mà ko thể khág cự. Cơn điên này sẽ hết phải ko? E sẽ quyết tâm với a Hững hờ đấy. Để trả thù một điều j đó. Ôi tình yêu, làm j có thật......Có chăng chỉ là những nhớ nhung hok tưởng, những mong chờ vô vọng và những đau khổ tận cùng. E đã định tặng a quyển tiểu thuyết e iu thix trc khi e hok còn có thể có cơ hội gặp a, nhưng có lẽ chẳng nên, chẳng nên để lại chút vấn vương nào làm j. Hết là hết. Đau 1 lần rồi ngắc ngoải đến chết nhỉ? Chào a, tình yêu thứ 1 tỉ lẻ 1 của e.
Love is all around!
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 277
Từ: 03.12.2007
Trạng thái: offline
Trống rỗng...
Thứ cảm xúc này đã gặp nhiều rồi mà, nhưng mỗi khi gặp lại vẫn thấy sao mà lạ lẫm, sao mà dứt hok ra, sao mà khổ sở đến thế. Người ta bảo: Hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi. Biết rồi, biết là chẳng bao h có tình yêu vĩnh cửu nhưng sao vẫn cứ muốn tin, cứ muốn tìm cho mình một thứ tình yêu hoang tưởng như thế, để rồi sụt chân vào cái hố thất vọng do chính mình đào tung lên từ trước.
Thèm 1 người nói chuyện đến kinh người. Mình cô đơn quá, tới đỉnh điểm. Một mình trong căn nhà rộng lớn, nhưng chẳng biết đi đâu, loanh quanh bên cái máy tính, rồi lượn lờ trên cái thế giới ảo, tìm đọc những mẩu chuyện về cuộc đời của người ta, và rồi ngẫm lại cuộc đời của mình. Chua xót. Mình có lẽ bị trầm cảm mất rồi. Làm sao để thoát ra đây? Liều thuốc nào cho mình? Tuổi trẻ cứng đầu và tình yêu thì mù quáng. Mình sợ fải nhìn lại quãng thời gian này lắm, rồi mình sẽ hối hận mãi hok thôi, sẽ dằn vặt bản thân nhìu lắm. Mình hok ích kỉ đâu, mình sẵn sàng iu chung 1 người, mình sẵn sàng chia sẻ đấy, thật sự đấy. Nhưng ai sẽ chấp nhận điều đó chứ. Bệnh của mình quá nặg rồi. Liệu có ai hiểu nổi ko?
Đang search trên mạng từ khoá Trầm cảm.
Ngày mai, hi vọng khá hơn........
Cầu chúa cho con thoát khỏi khủng hoảng lúc này......
Love is all around!
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 277
Từ: 03.12.2007
Trạng thái: offline
Rồi thì mọi chuyện cũng phải khá hơn, làm j mà có chuyện cứ ủ rũ mãi như thế đc cơ chứ.
A K đã ko liên lạc nữa rồi, ko thể nói là ko buồn, mà là quá buồn. Nhưng a đã hành động đúng. A đang júp mình quên a.
Và lúc này a Hững hờ lại xuất hiện, quan tâm, hỏi han. Nói chuyện với nhau khá vui. Nhưng vẫn thiếu thiếu một điều j đó. Rồi thì cái sự thiếu sẽ trở nên đủ. Mình tin thế. Thôi thì cứ bằng lòng với những j của hiện tại. Tập trung vào sửa luận văn. Hôm qua cô Y sửa cho 1 lô 1 lốc, bi h tha hồ ngồi mà nhào nặn lại nhé.
Sẽ cố gắng hết mình. Mình sẽ làm đc thôi mà. Chẳng có j mà lại khó khăn cả. Cuộc sống mà, người ta sống đc, mình cũng sống đc, thậm chí là sống tốt. Quẳng hết mọi thứ sau lưng nhé!
Love is all around!
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 277
Từ: 03.12.2007
Trạng thái: offline
Xử Nữ (23/08-22/09)
Hãy chú ý đến các hạn chót “dead line” để hoàn thành cho kịp nhé. Đợt này bận rộn với thi cử nên bạn dễ quên béng mất thời hạn. Cố gắng làm sớm đừng để tình trạng sát nút rồi mới cuống cuồng làm cho xong thì chất lượng không thể đảm bảo được. [/align]Chà, một lời nhắn nhủ có ý nghĩa nhứt mà mình đc nghe kể từ hồi theo dõi cái trò bói toán theo cung hoàng đạo nè. Đúng thật là mình đã bỏ lơ báo cáo và luận văn nhìu wa', chỉ cốt làm cho xong chứ hok hề hào hứng và say mê, thế nên thực sự trong đầu chả có cái j cả. Thật đág buồn thay. Hôm qua nghe bác Thắng nói những lời như thế, cảm thấy buồn lắm, thấy mình kém cỏi, hok jận bác ý đâu, đó là sự thật và mình vì thế sẽ fải cố gắng gấp trăm gấp nghìn lần những người khác.[/align]Hôm qua đã chia tay aK trong vui vẻ và thoải mái. Vẫn là nhữg lời bông đùa hok thật, nhưng mình tin khi mình hok gặp a ý nữa thì mọi chuyện sẽ over. Chẳng khó khăn đâu mà. Rốt cuộc thì a cũng chỉ là 1 ng đi qua đời mình, để lại một vết sẹo nhưng rồi sẽ lành, mình tin mà. Mình mạnh mẽ hơn những j người khác nghĩ. A nói để dành nỗi nhớ a cho 77 ý, ừ nhứt định rồi, e sẽ nhớ 77 của e, nhớ rất nhìu....và quên a rất nhanh. [/align]
Love is all around!
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 277
Từ: 03.12.2007
Trạng thái: offline
Mấy ngày qua, e chẳng nhớ a nhìu nữa, e tập trung vào công việc của mình. Ôn thi vào VIB và làm luận văn, e sẽ cố gắg hết mình. E đổi tên a trong điện thoại là Yume - hok còn là Just A Dream nữa. Tại e sợ TNN cầm đthoại và bít e đặt tên a như thế, ông ý sẽ cười e thối mũi. Hì. Tiếng Nhật thì ông ý bó chiếu roài. A là Yume, e là Ame, chúng mình mê nhau, nhé nhé!
Từ h hok còn gặp a nữa, vậy là e sẽ sống cuộc sống trc khi có anh xuất hiện. Hi vọng có ai đó hay ho xuất hiện trong cuộc đời e tiếp theo, nhưng chống chỉ định làm cho e hurt nữa nhé, e mệt đủ rùi, e chịu đựng đủ rùi, đừng làm cho e sợ yêu và hok thể yêu đc ai thêm nữa. E đã bảo là sẽ quên đc a là e quên đc. Từ h sẽ hok bao h liên lạc với a nữa, sẽ chỉ gặp a trong jấc mơ thui, ai sẽ bít đc, ai cấm đc? Đúng hok a?
Hôm nay xuống trường, gặp bao nhiu bạn bè cũ. Ai cũng khen mình xinh, gầy....hihi, sướng gần chít mặc dù thực tế là mình đang tăng 2 cân. Hix, tại hum nay mặc áo xong thắt đai mừ, đúng là cái bọn bị lừa mừ hok bít.:D Gặp Răng Khểnh, hix, chả có cảm xúc j sất. Rùi một ngày gặp a e cũng sẽ như thế, bình thản và hết mọi cảm xúc. Lúc ấy kể cũng bùn nhỉ, nhưng thôi số phận buộc fải thế mà. E sẽ có cuộc sống riêng, hạnh phúc và tươi đẹp. E tin là thế. Và e cũng tin a sẽ mừg cho e, con bé ngốc lun iu a là thế.
Love is all around!
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 277
Từ: 03.12.2007
Trạng thái: offline
Hum nay nói chuyện với Koibito mới bít về quá khứ của TNN. Hoá ra là ngày xưa suýt cưới 1 chị dạy bên CN, rùi gần tới ngày cưới lại bị bỏ.Chài ạ, thảm wa'. TNN hok ngờ lại có một khoảng time tội nghiệp như thế. Thế mà h vẫn đủ can đảm để chuẩn bị lấy vợ nữa nhỉ, hehe, hok bít lần nè sẽ thế nèo. E này trẻ wa', e rằng lại một kết cục bi thảm chăng? Khó nói trc đc. Nhưng kể ra Koibito bùn cười nhểy, ai lại kể những chuyện ý ra bao h, nhứt là Koibito cũng là bạn thân của TNN. Lúc mình bảo: thấy thầy T cũng tốt và hay, sao lại bị bỏ rơi thế nhỉ? Koibito kêu: với mọi ng thì tốt, chứ iu thì cũng hok bít đc. Hay là có uẩn khúc j chăng??? Hèm, tò mò ghê! Đàn ông, ko đơn giản như mình tưởng. Nguy hỉm hết.
Love is all around!
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 277
Từ: 03.12.2007
Trạng thái: offline
Mưa wa'. Mình thix mưa, như vậy sẽ hok fải ra ngoài, sẽ có cớ để ngồi vùi trong nhà, ôm máy tính và lượn lờ ol. Mình cô độc mà....Muốn biết a đang làm j, nhưng rồi lại tự xỉ vả mình, bít để làm j khi mà đã quyết tâm...cai nghiện a.
Những khi trời mưa, tâm trạng thấy não nề nhưng cũng rất thoải mái. Mâu thuẫn nhỉ. Chả hỉu sao khi trời mưa mình có cảm giác mọi tội lỗi đc trôi đi hết, quá khứ bị vùi sâu và chôn chặt, nhớ nhung nhìu nhưg ko da diết, ko day dứt, chỉ nao nao, cảm jác rất nhẹ nhàng, nhẹ như một làn hơi nước vô hình.
Thèm có người để chia sẻ những cảm xúc rất buồn. HT hay Hito đều chẳng hỉu đc mình. HT thì luôn quá khích, Hito thì còn quá khích hơn. Còn mình, đành fải tự cân bằng bản thân một mình. Có những điều muốn, khát khao nhưng không thể, chỉ đc mơ mà hok đc chạm tới. Đó là cuộc sống, đó mới là thế giới mà mình đag cần fải thích nghi. Càng lớn con người càng fức tạp, càng cần fải suy nghĩ nhìu, và càng suy nghĩ lại càng sai lầm nhìu. Giá cứ như trẻ con ý, hành động theo bản năng, có lẽ cs sẽ ko khó khăn và mệt mỏi như bi h. Ước mơ nhỏ nhoi.....chưa bao h chạm tới. Những ước mơ lớn lao xa vời...quên nó đi nhé!
Sáng sớm đã lại type những dòng chữ này, sao lại nhạt nhẽo thế nhỉ?
Love is all around!
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 277
Từ: 03.12.2007
Trạng thái: offline
Suy nghĩ đắn đo cân nhắc mãi mới làm đc mấy việc:
- Xuống trg theo lời năn nỉ ỉ ôi của Hiếu tồ
- Gọi điện cho a Dũng VIB
-........reply mes off của a
Hix, việc nèo khó nhứt nhỉ. Chả bít nhưng đã làm tốt tất cả.
Ngày mai có hội thảo ở Victory nhưng Hiếu tồ hok đi đc. Chả bít rủ ai bi h. Chẳng nhẽ đi 1 mình, cứ ngại ngại thế nào ý. Hay rủ Vịt Linh nhểy? Èo, điên rồ. Chưa nghĩ ra ai để rủ rê đây.
Love is all around!
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 277
Từ: 03.12.2007
Trạng thái: offline
Vậy là thời gian đã trôi đi vù vù hok thương tiếc, và tình cảm của tôi cũng vì thế mà nhàn nhạt tới mất cả vị mất cả xúc cảm mất sạch sành sanh. Tôi vô cảm với tất cả, chỉ muốn đc yên thân chui rúc trong cái vỏ ốc của mình. Với tôi thế là hạnh phúc. Vẫn đam mê với những bộ cánh đẹp đẽ, với những mĩ phẩm mới ra, với những cách làm trắng làm mịn da rồi giảm cân đủ kiểu, nhưng ngẫm lại thật vô nghĩa. Mà thôi, tôi fải yêu bản thân mình chứ, yêu đến điên cuồng, sẽ mặc kệ tất cả, sẽ chỉ yêu mình thôi nhé. Sẽ thử sống ích kỉ xem sao, xem cái cảm jác ấy ntn, có sướng ko, có thanh thản ko, có thoải mái ko.
Thời gian tới, chắc chắn sẽ có nhiều thay đổi. Tôi sẽ fải làm quen với tất cả nhữg thay đổi ấy. Hiện tại trong lòng cảm thấy bất an vô cùng. Ước j có một liều thuốc trấn an...Tìm đâu ra??? Nhảm wa' rồi.
Love is all around!
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 277
Từ: 03.12.2007
Trạng thái: offline
Mình đã tìm lại đc mục đích cho những chuỗi ngày tiếp theo. Đã ko còn quá quan tâm vào kết quả mà chỉ đang miệt mài trong quá trình đi tìm giá trị đích thực của cuộc sống. Những cố gắng, những nỗ lực khiến mình thực sự rất vui và ham thích. Chỉ đơn giản là có việc để làm, có những điều để hi vọng, có những khát khao để chạm tới. Ngày qua ngày sẽ cố gắng hoàn thiện hơn, sẽ ko còn chây ì và ngu dại, sẽ ko để mình trở thành một kẻ vô hồn như trc đây nữa.
For Yume: Mỗi ngày e xoá đi 1 mes của a. Bây h nghĩ tới a lòng e rất thanh thản. Đêm qua e mơ gặp a, thấy a trên sân bóng. E ở trên tầng nhìn xuống. A ngước lên, và e trốn chạy. E thấy ánh mắt a tìm kiếm, ánh mắt a ngỡ ngàng....Nhưng e đã chạy đi thật xa, kể cả trong giấc mơ. Chúng ta sẽ là những người bạn tốt a nhé, nhưng chưa fải lúc này. Rồi tới một ngày e sẽ đủ tự tin để xuất hiện trước mặt a với một trái tim khoẻ mạnh và ko loạn nhịp.
Love is all around!
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 277
Từ: 03.12.2007
Trạng thái: offline
Mệt mình quá cơ. sao lại cứ mơ nhìu thế ko bít. Từ hum wa tới h mơ thấy a những 3 lần rùi, lần nào cũng rõ mồn một. Chắc chỉ là giai đoạn quá độ để quên hoàn toàn thôi. Hix, làm sao cản đc jấc mơ cơ chứ.
Hum wa mơ thấy gặp a trong một hội thảo về chứng khoán. Hix, mình lại còn hỏi mí câu ngu ngốc nữa chứ. Vậy mà a chỉ cười hiền ơi là hiền. Ôi ôi, điên wa', điên ngay cả trong mơ
Love is all around!
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 277
Từ: 03.12.2007
Trạng thái: offline
Đã bắt đầu tập bóng bàn. Hum wa là với mẹ, sáng nay là với bạn Bảo nhịt tình. Hix, hum wa nói chơi là nhờ b ý dạy bóng bàn, ai dè bạn ý dạy thật.
Sáng sms: Thầy jáo ơi, vào dạy học sinh dốt bóng bàn đi.
Bạn ý bảo lên trường Đảng đón tới với, t đag sửa xe ở đấy.
Mình lại fải lóc cóc lên. Hix ăn mặc nghiêm chỉnh wa bị bạn ý chê, bảo là trông như e đèo chị. Đỉu thế hok bít nữa.
Tập rõ là mệt, nhưng vui. Cảm thấy thik bóng bàn zùi đấy. Sẽ cố gắng chơi 1 môn nào đó, có 1 niềm đam mê nào đó.
TNN kêu động viên a K nhé, CK đang jảm điểm, a ý bùn lắm đấy. Thảo nào mất tăm mất hút. Chài ạ, kẹ a ý thui, a ý đi mà lo cho mình. Mình chẳng wan tâm. Mình đã có nhìu thứ để làm và để cố gắng rùi.
Love is all around!
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 277
Từ: 03.12.2007
Trạng thái: offline
Có nên tiếp tục học cao học? Triệu Nhung nói làm mình lại suy nghĩ và đắn đo. Ừ nếu học cao học thì có lẽ tương lai sẽ sáng sủa hơn. Và dù j thì j có học có hơn, có thêm hiểu biết, thêm các mối quan hệ, thêm những vốn sống mà mình thường xuyên thiếu hụt. Nhưng mà vấn đề tiền nong cũng làm mình quan tâm. Chẳng fải bố mẹ hok thể lo cho mình mà là mình hok muốn bố mẹ lo thêm cho mình nữa. Mình muốn đi làm đã, rồi sau sẽ tính tiếp. Nhưng TN cũng có lý, bi h mới ra trg, kiến thức vẫn còn sơ sơ, có thể tiếp tục học đc. Chứ sau này, chẳng may lại lấy chồng vào, rùi công việc bù đầu, chưa kể chẳng may lại có em bé nữa, có lẽ sẽ chẳng học hành đc j đâu. Nghe TN động viên thì mình cũng mún lắm. Xuống HN vừa học vừa làm, nhưng....Ừ lại nhưng. Ngày xưa lúc nào cũng nghĩ chỉ cần mình cố gắng thì bị vứt ở đâu cũng sống đc. Thế mà sao bi h hay nhưng thế. Làm j cũng nghĩ nhìu, lại lo, lại sợ, lại rúm ró vào. Vì mình lớn suy nghĩ chín chắn hơn hay là mình hèn kém đi??? Mình chưa nói điều này với bố mẹ. Không biết ý kiến ntn nữa. Nếu mình quyết tâm thực sự thì chắc bố mẹ cũng sẽ ủng hộ. Nhưng thể nào cũng lại nói đến những khó khăn, vất vả cho mà xem. Vì bố mẹ bít nếu mình xuống HN học và làm, chắc mình sẽ ở lại luôn. Thế nên nhắc tới HN là bố mẹ hok thix rùi. Nhìu lúc mình buồn, muốn rời xa TN, muốn vứt bỏ những kỉ niệm hok vui ở đây, muốn quên, muốn xoá sạch. Nhưng lại nghĩ thương bố mẹ lắm. Mình đi xa sẽ nhớ lắm lắm. Chẳng bít fải làm sao nữa. Cứ jằng co jữa những suy nghĩ mãi hok thôi. Phải làm sao đây??? Ước j mình có thể quyết định thật nhanh đc như TN. Nó jỏi thật, quyết tâm và có ý chí, chẳng như mình chỉ đc cái mồm luyên thuyên, ba hoa, bốc fét, mà hành động thì luôn là con số 0.
Tương lai sao mà mịt mùng. Cứ bảo cố gắng, quyết tâm nhưng rồi lại nản chí. Cứ thế này mình sẽ chẳng thành công đc trong việc j đâu mà. Mình cần fải mạnh mẽ và sống ý chí hơn nữa. Phải làm theo những j mình thực sự muốn và khao khát. Nghĩ ít đi, đôi khi fải hành động theo ý của mình, đừng để người khác chi fối thêm nữa. Ví như đợt này múôn đi Hoà Bình với Thoa, để xem có thể quyết tâm và năn nỉ đc ko nhé. Phải đi nhìu, bít nhìu chứ. Mình sẽ cố. Hix hum nay còn 2b nữa chứ, mệt mỏi wa'.
Luận văn thì chẳng ra j, cô Yến chưa sửa xong. Mặc kệ đi, đến đâu hay đến đó. Mình chẳng lo làm j nữa. Take it easy!
Love is all around!
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 277
Từ: 03.12.2007
Trạng thái: offline
Cây mún lặng mà jó chẳng dừng.
8h25, một ng tên Yume gọi. Tiếng nhạc ầm ĩ, hát hò lộn xộn. Rủ mình ra Victory hát, mình cố tình hok nghe thấy j, mặc kệ. Cúp máy sau khi hét rõ to: E hok nghe thấy j đâu, ầm wa'!
2ph sau. sms: e đi hát với a nhé........Hok, e đag ở Hoà Bình......
Rùi chuỗi tin nhắn bắt đầu. Cho tới lúc này vẫn chưa kết thúc. Đã mí lần chúc ngủ ngon rùi lại tiếp tục. Chít mứt. Nhưng mình bít, chỉ là trò đùa, và mình cũng đang hùa theo trò đùa đó một cách ngu dại.
Love is all around!
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 277
Từ: 03.12.2007
Trạng thái: offline
Những tin nhắn tối qua e hok quên đc, e hok del được, mà e cũng chưa có ý định quên.....
E là con bé ngốc, chính vì ngốc nên mới mún tin rằng a nhớ e, mới tin rằng a sẽ đến với e, mới tin rằng a có thể vứt bỏ mọi thứ...Những lời nói khi say có bao h là thật? Hay khi say a mới dám đối diện với chính mình? Hay khi say con người ta trở nên độc ác? Mệt mỏi làm sao. Muốn quên a thật là khó, khó hơn e tưởng tượng....
Cô đơn, nỗi buồn hok ai hiểu, cũng hok muốn ai hiểu. Chỉ mình âm thầm chịu đựng thôi.
Thôi đi ngủ cho đỡ khổ nào....... Mai lại là 1 ngày mới. Thêm 1 ngày tuổi, thêm sự dại khờ, thêm sự ngu ngốc và thêm yêu một người chẳng nên yêu.....
Love is all around!
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 277
Từ: 03.12.2007
Trạng thái: offline
Cuộc sống đã trôi nhẹ nhàng trở lại, ý mình là buồn tẻ trở lại. Không đc đi HB, rốt cuộc thì bm luôn có lý do để fản đối, rốt cuộc thì những quyết tâm của mình cũng hok bao h đc chấp nhận, rốt cuộc thì mình vẫn mãi là con bé con cấp 1 trong hình hài của một kẻ to xác 22. Với bm thì mình đâu có lớn, fải đc jật dây, fải đc che chở, bao bọc, rồi hok cần hiểu, hok cần nghe nó nói, hok cần fải jải thix. Có thế thôi. Mình cảm thấy cô đơn và cần share. Nhưng hok fải với bm.
Lại mấy ngày trôi qua sau sự kiện ấy. Với a, thì e vẫn thế, cũng là một con bé để trêu đùa, để jải khuây, để thik nói j thì nói sau đó quên sạch sành sanh. Độc ác đến thế là cùng. E chẳng thể đặt niềm tin nơi a hay bất cứ ai nữa rồi. Chẳng có ai trên cuộc đời này trân trọng e. Với tất cả mọi người e là một con rối đúng hok? Vì sao thế, e buồn quá, chẳng thể buồn hơn đc nữa rồi. Sáng nay, e ngồi rặn mãi trên sân thượng mới ra đc mấy giọt nước mắt. Chẳng hỉu sao bi h khó khóc thế. Giá kể mà khóc như mưa tuôn đc ý, thì có lẽ sẽ bớt nặng nề và đau khổ hơn. Đằng này, tất cả những nỗi buồn cứ tích tụ và hok chịu jải toả. E tự thấy mình đáng thương, tội nghiệp lắm........Và rồi e quyết định sẽ tiêu hết sạch số tiền trong ví của mình, tiêu xong có lẽ e sẽ đau khổ đến đỉnh điểm và có thể khóc như trút đc. Thế mà rồi e mới chỉ tiêu đc hết 160k trong sáng nay vào mấy thứ bôi mặt, bôi da vớ vẩn. Rồi yên tâm, mai e sẽ tàn fá tiếp, e sẽ chẳng dành dụm làm j nữa. Phương châm mới của e: SỐNG LÀ KHÔNG DÀNH DỤM.
Love is all around!
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 277
Từ: 03.12.2007
Trạng thái: offline
Hù, mệt wa'. Cả ngày ăn toàn xịt chó là xịt chó. Phát sợ ra, nhưng mừ kể ra cũng vẫn ngon. May mà mình hok iu chó, và hok bao h có ý định iu chó. Mình thấy việc mình ghét cái loại động vật 4 chân lông lá hôi hám bẩn thỉu và độc ác này chẳng có j là lạ cả. Thế mà nhìu ng cứ nhìn mình như thể ng ngoài hành tinh vì ghét cái loại động vật theo họ là dễ xương đáng iu này. Ừ mình ghét thì nói là ghét và tỏ thái độ. Còn hơn những người iu nó mừ vào mâm vẫn oánh chén ầm ầm.
Hix, mình thik tụ tập, vui lắm, nhưng ghét bị những thể loại câu hỏi như: Bạn trai đâu? Sao hok đến? Rùi thì: Chưa có bạn trai á, có đc rùi đấy. Tiêu chuẩn cao wa', kiếm cả thành phố cũng hok có đâu. Tại ngày xưa, vì bị hỏi nhìu wa' nên mình tức mình kêu tiêu chuẩn của mình là mét 8, thế là ai cũng đem đề tài đó ra để đàm tếu. Cay hok chịu đc. Có cái wai' j đâu mừ thik nói thế nhỉ? Mình có bao h thèm wan tâm tới chuyện mọi ng đâu, mừ sao cứ thik chọc ngoáy vào chiện của mình. Mình ghét lắm ý. Huhu, hay là iu bừa ai đấy cho mọi ng đỡ nói đau cả tai nhểy? Hok mún nghĩ nữa. Bi h chỉ nghĩ tới công việc thui...
Cô Y lại đưa ra 1 gợi ý, ở lại làm gv. Hix, bi h khi mình hơi xuôi xuôi thì cũng wa' muộn rùi, chẳng còn cửa cho mình đâu. Thui mình cứ cố thi học cao học đã, rùi tính típ. Mình còn máu học thêm bằng tiếng Nhật nữa cơ. Nếu đỗ cao học, mình sẽ xuống HN vừa làm vừa học và có thể hóng hớt thêm mấy lớp nữa. Mình bi h mún học nhìu lắm ý. Hok bít có trụ đc nổi hok nhưng mà vẫn máu. Muốn thật bận rộn, bận tới điên cuồng lên để hok suy nghĩ lung tung, hok fải iu đương ai cả, hok gặp ai để hok bị hỏi han. Mới 22 tuổi mà mọi người cứ làm như mình sắp ế thật, và làm mình có cảm jác hoang mang. Kệ mọi người đê. Mình sẽ chỉ sống theo ý thik thôi...Mẹ hum nay cũng kêu: Học vừa thôi hok các a sợ. Hok ngờ cũng có lúc mình bị nói như vậy, tưởng những lời này chỉ là của các bà mẹ trong những bộ film truyền hình củ chuối, thế mừ...Buồn về mẹ lắm.
Love is all around!
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 277
Từ: 03.12.2007
Trạng thái: offline
Tức ko chịu nổi. Chưa bao h mình thấy căm ghét HT như hwa. Tự dưng rủ mình đi chơi với bọn bạn của aT. Thực sự mình ghét lắm, chỉ mún ở nhà ol và đọc sách thui, thế mà nó cứ rủ rê, năn nỉ, kêu đi cùng cho nó đỡ ngại. Lại còn kêu có 1 a chưa có ng iu, như thể để gán ghép cho mình. Tớm hok chịu nổi, trông cái a ý hok thể nào mê đc, mình hok mún nghĩ lại nữa. Điều mình cay cú nhứt là cả lũ điên rồ kéo nhau đi lên Định Hoá, đường vừa bẩn vừa xóc vừa xa, lên ăn đc 2 miếng xịt gà lại về. Điên hok thể điên hơn. Báo hại mình về đau lưng kinh tởm, hok bít bao h mới khỏi đây. Mình hwa cay cú tắt điện thoại ngủ tù7h. À còn cay hơn khi lúc về nó vs aT như bị điên ý, đi rõ nhanh bỏ mặc mình với wai' vật. Lúc sau còn kêu để mình tự về. Thề có chúa, mình hok bao h mún gặp lại bọn họ nữa. Ngay lúc này đây mình vẫn thực sự căm tức.........huhuhu. Mình ghét họ lắm ý. Đau lưng ơi là đau lưng. Lúc đi xa như thế mình cứ nghĩ mình sẽ chít cơ đấy. hix. Về chỉ dám nói dối là đi Huống thui. Tự dưng đang yên đang lành, gặp fải 1 lũ hok ra j, đi rõ xa mất hẳn 1 ngày học hành, rùi bị đau đớn trong người, bực mình trong người, lại còn fải nói dối bố mẹ. Hok j có thể diễn tả sự bực dọc của mình....
Những lúc ntn chỉ nghĩ tới aK thôi, a ở đâu những khi e đang khổ sở như thế. Vì a mà e bi h dễ dãi với những lời mời mọc để rùi khổ ntnày đây. E ghét bản thân mình lắm a K ạ.E nhớ a, da diết,..........
Love is all around!
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 277
Từ: 03.12.2007
Trạng thái: offline
Làm giảng viên đại học??? Chẳng bao h nghĩ tới, chẳng bao h mún làm, vậy mà ngay lúc này đây lại cảm thấy bị ám ảnh về nó. Hình như nó hợp với mình hay mình đang tự huyễn hoặc bản thân. Thực sự nhé, cho tới thời điểm này mình hok bít là mình thik làm gì và cái j thì hợp với mình nữa. Mình bỗng thấy lạc lối và mất fương hướng lắm. Nếu làm gv, tiền sẽ hok có nhìu, sẽ fải nghiên kíu và học cả đời. Nhưng bù lại sẽ có nhìu thời gian cho gia đình, sẽ đc đứng trên bục jảng để nói chuyện với học sinh, mình sẽ trở thành 1 gv hay ho, mang lại cho sv những j mà trc đây những gv khác ko thể mang lại. Mình rất kì vọng vào bản thân có thể tạo sự khác biệt trong môi trường giáo dục. Nhưng bản thân mình thì có thể làm j. Mình rất muốn làm đc những điều mà trc đây mình mong muốn một gv có thể làm cho sv. Mình muốn đc sự yêu mến của sv, mình muốn là người dẫn dắt họ tới đc những ước mơ của mình. Liệu mình có thể??? Mình bây h chẳng biết nên làm j nữa. Cái j cũng muốn, rồi thì chẳng tới đâu vào đâu, tất cả đều chỉ là hư vô....Mình thèm đc nói chuyện với a, nhưng a có thể khuyên đc j mình??? A đã hok còn ol nữa, a quên mình rồi, a chỉ nhớ mình khi say, buồn lắm. Mình muốn gặp a wa', nhớ kinh khủng. Gần 1 tháng rồi ko đc trông thấy a, đã rất nhiều lần đi qua ngân hàng, nhìn thấy biển BIC to đùng, chỉ muốn đc thấy dáng a đi qua mà sao khó thế........A đang làm gì????????? Càng cố quên càng nhớ da diết....
Love is all around!
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 277
Từ: 03.12.2007
Trạng thái: offline
Hôm wa đưa mẹ lên nhà thầy Q rùi lại chạy vội. Bi h làm j cũng fải ngoại jao ngoại thớt, mệt mỏi thật, mình hok mún nhưng rồi lại bị cuốn vào. Suy cho cùng, cái j có wan hệ thì cũng hơn. Cuộc sống là vậy, ko theo lúc này thì lúc khác fải theo, cứ là 1 vòng luẩn quẩn, tự mình fản bôị lại những j mình tin tưởng và theo đuổi mất rồi.
Lúc về đi wa BIC, sáng đèn. Ko kiềm chế nổi nt:
- Đi wa BIC vẫn thấy sáng đèn, ko bít có còn ai đang chăm chỉ làm việc ( hành xác) ko nhể?
Rẹt rẹt rẹt, 1 phút sau:
- Ui lâu lắm hok gặp, a đang ở trong đấy đây, vào chơi đê
Rẹt rẹt rẹt
- He, e đi wa đấy cách 5km rùi, nt hỏi thăm ko ngờ a vẫn đang làm việc. Hnọ chờ mãi ở HB ko thấy. Cho e leo cây nha.
Lặn tăm.....
Thế đấy, hay thật đấy, lúc tỉnh táo a thường trốn chạy những việc mình đã nói và làm. Thật may là e đã ko tin, nhưng thật hok may là e vẫn cứ nhớ. Tệ thật.
Sáng TNN hỏi dò: Hôm wa aK có nhắn j hok? Chắc là a lại nói hay kể lể j với ông nè rùi. Ghét thế. Nói chiện 1 lúc, kêu thầy về bù đắp. Bù đắp cái jè khi mà trong lòng e bi h trống rỗng và căm ghét tất cả. E quá ngốc khi dấn thân vào mqh này, tự e đang giết chính mình. Cứ giằng ra rùi lại giật vào, rốt cuộc khi e gần bước ra khỏi cái vòng luẩn quẩn thì bỗng nhiên lại bị anh ngáng chân, e lại ngã vào cái vòng đấy một cách tự nguyện. Đôi khi e thấy mình thật đáng bị coi thường. Hôm nọ 1 ng đàn ông có V nói với e là: Những ng đàn ông có V như bọn a, nhìn thấy những cô gái trẻ trung, đầy sức sống thì cũng thik thật đấy. Nhưng tất cả những lời nói chỉ là bông đùa mà thôi. Chứ trong lòng bọn a ko đâu bằng gia đình, bằng vợ bằng con. Công nhận cs hôn nhân hok màu hồng như khi đang yêu, nhưng sau những cãi vã thường nhật, bọn a lại hiểu nhau hơn, thương nhau hơn, gắn bó với nhau hơn. Và nhứt là khi kết quả của tình yêu là đứa con ra đời, a cảm thấy yêu vợ hơn gấp 3, gấp 4 lần....
Những lời nói đó của a ý làm e thấm thía và hiểu ra rất nhìu. Chỉ có những con bé ngốc và ngu dại mới tin rằng mình là tình iu đích thực của ai đó, tin vào những lời nói kỉu như: Tiếc rằng a gặp e quá muộn, có những điều múôn nhưng hok thể....vv và vv.... Dại khờ wa' đi thôi. Rồi ngày này năm sau, khi đọc lại những dòng này, sẽ thấy tôi ơi sao lại ngây thơ thế?
Kiên tồ sắp lấy vợ, lấy Hương. Vậy là họ đã qđịnh chấm dứt tình yêu chỉ còn là nước mắt và căm hờn bằng 1 đám cưới. H thì suốt ngày kêu ghét K lắm, rùi căm thù, ko mún tha thứ, nhưng rồi lại vẫn típ tục iu K để rồi bi h ra sản phẩm đc 2 tháng. Mình hok thể tin đc, ko thể hỉu đc cái lối sống, lối suy nghĩ của chúng. Rồi 2 bố mẹ trẻ, chúng nó chuẩn bị j để nuôi dạy con cái đây khi bản thân bố mẹ vẫn còn là những người thiếu suy nghĩ như vậy??? Mình thấy thật thương thay cho cái đám cưới này..Rốt cuộc vẫn là câu hỏi: Yêu là j? Sao fải kết hôn? Sao fải sinh con?
Love is all around!
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 277
Từ: 03.12.2007
Trạng thái: offline
Hix, ngồi lì trên máy tính mà chẳng sửa đc thêm tí nào luận văn, chỉ chăm chăm đọc mấy thứ nhảm nhí, trong khi luận văn thì bung bét, công cuộc học hành sao mà bê bết. Bố thì chăm chỉ ngồi đọc và sửa từng dấu chấm, dấu phẩy cho con gái, trong khi con gái thì toàn chơi, thấy có lỗi wa'. Bố mẹ kì vọng và wan tâm tới mình khiến mình thực sự cảm động. Mình sẽ cố gắng để ko phụ tình cảm này. Thực sự thì nếu ko làm giảng viên thì cũng sẽ có những việc khác để làm, ko thể thất nghiệp đc, thế nên bi h mình cũng chẳng lo lắng chuyên công việc nữa, có số hết rùi mà.
Hôm qua nghe bố kể về Tú Anh mà mình thấy sao mình kém cỏi và bất lực thế. Nó hơn mình 1 tuổi, thế mà bi h đã là bà chủ của 2 cửa hàng, một tháng kiếm đc mấy chục triệu. Nhưng nó vẫn chưa thoả mãn. Vẫn muốn làm việc, và kiếm thêm đc nhìu nữa. Nhìn những người năng động như Tú Anh mà thấy mình chán thật đấy. Nó có tuổi trẻ như mình, dòng máu jống nhau, cùng là con gái...thế mà sao nó giỏi thế. Mình bít để đạt đc như bi h nó cũng đã fải trả giá nhìu, nhưng mình ước có cơ hội để đc trả giá như nó quá. Dù sao nó cũng ở trong SG sôi động, có môi trường để khẳng định mình. Nếu mình ở trong đó, liệu mình có bít nắm bắt cơ hội ko hay cũng chỉ to mồm và thở dài khi cơ hội vụt mất. Bản tính mình thì mình bít rõ mà, chẳng dám liều lĩnh làm cái j cả, chỉ bít nói xuông và nói fét. Tú Anh sống thiếu thốn tình cảm của bố từ bé, nó lại rất lỳ lợm và cứng cỏi, nó khác mình nhìu, mình chẳng thể so với nó đc. Thôi cuộc sống mà, mỗi người một số fận, có nhìu tiền, có công việc bận rộn như nó nhưng chắc j đã vui. Thấy cô Tuyết bảo mặt nó bi h dài ngoằng vì lúc nào cũng lo kiếm tiền nhìu hơn nữa. Còn mình, mặt vẫn tròn xoe vì có lo nghĩ j đâu, đêm vẫn ngủ ngon lành dù đang bù đầu luận văn và tình iu ngu ngốc lầm lỗi. Thế đấy, mình vẫn quá vô tư và nhỡ đâu Tú Anh nó cũng thèm khát đc như mình thì sao??? Con người mà, lun thèm muốn những thứ của người khác, lun thấy người khác sướng hơn mình. Ngu ngốc!!!
Love is all around!
★
★
★
★
★
0