📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Nhật Ký online

All about myself!

270 trả lời, 59.893 lượt xem — Trang 6 / 10
Hôm nay xuống trường CĐ KT tập trung. Tình hình là mình sẽ phải soạn 5 giáo án trong vòng 2 tuần tới, và sẽ giảng thử ngay tắp lự. Hix, hix, vậy là thật rồi đấy à? Cảm giác tự dưng thấy nao nao, ta sẽ là cô giáo, ta sẽ đứng trước một bầy học sinh nghịch như quỷ sứ, trước mặt thì ngoan ngoãn xinh tươi, sau lưng nó sẽ bình phẩm: Hum nay mặt cô hơi mụn, tình hình áo cô hơi ngắn, quần cô hơi chật, mông cô hơi...to. Ối jời ơi là jời, chết tôi rồi, ta sẽ phải trả giá, trả giá cho việc thèm thuồng cuộc sống bình yên bên gia đình nên đã từ bỏ ước mơ bay nhảy cao xa cho tới khi gãy giò mới thôi. huhuhu. Không sao, mình là ai chứ, mình sẽ bất chấp hết, nhứt định mình sẽ trở thành cô giáo tốt, cô giáo hiền, cô giáo giỏi, cô giáo tâm lý, cô giáo vui tính, cô giáo no1. Nhé, cố gắng đấy! Hum nay bố bảo: thế bi h mà bên ngân hàng đỗ thì chọn cái j? Mình vẫn ngay lập tức bật ra: Ngân hàng chứ còn j nữa! Mặt bố thấy xìu. hì. Ừ vì con gái bố vẫn tham tiền mà, con gái bố muốn trở thành một người phụ nữ độc lập chứ ko chỉ là một người phụ nữ đứng đằng sau chồng một cách cam chịu và hàng tháng đều cố gắng mỉm cười xinh tươi chờ đợi chồng vác về nhà một cục tiền to bằng cái va li. Ai cũng bảo mình rằng ko cần làm đc nhìu tiền, chỉ cần lấy đc chồng giàu là đủ. Này, nếu ai cũng có suy nghĩ ấy, thì những anh chàng nghèo rớt vứt đi đâu? Chẹp, mình sẽ phải giàu bằng sức của mình chứ ko chỉ hi vọng hão huyền vào wedding với một mỏ vàng, tất nhiên nếu chẳng may ngã vào mỏ vàng nào đấy thì mình cũng đâu có ngu mà nhảy ra cơ chứ, hihi.
Thế là từ mai có việc để làm roài. Mình thích lắm, thích có việc j đó để làm. Mình ghét cảm giác thừa thãi lắm. Vui quá! Dạo này sống và sinh hoạt hết sức lành mạnh, đầu óc thật là thoải mái, chẳng nghĩ ngợi j tới những chuyện hại tim nát óc của ngày xửa ngày xưa nữa. Yeah!
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Hum nay vừa xuống trường tương lai. Tình hình có vẻ sáng sủa. Chị D nói nếu e quyết tâm thì đơn giản. Nhưng e....e ko biết việc e đang làm đã gọi là quyết tâm chưa. Chỉ là e muốn thử, chứ ko phải quyết tâm bằng mọi giá, chỉ là nếu như có sự lựa chọn khác e vẫn muốn thử tiếp, tức là chưa fải quyết tâm nhỉ? Hừm, thật là khó khăn cho mình. Thôi cuộc sống cam chịu là như thế này đấy. Làm giáo viên, lấy chồng ngân hàng, đẻ ra một thằng cu xinh xắn như cu Khánh nhà chị D, cuộc sống an nhàn hưởng thụ...thế nhé, bi h mình sẽ đi đọc sách Thẩm định dự án đầu tư, huhuhuhu
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Hum nay giỗ bà nội, xuống bác Tuyên từ sớm. Trời nóng thật là nóng, cứ ngỡ chẳng ăn uống đc gì sau khi đi tập về mệt ơi là mệt, thế mà trưa vẫn đả như điên. Hậu quả là bụng lại to phưỡn ra, ẹc, trông như 3 tháng rùi ý:D. Đó chỉ là phần mở đầu cho những suy nghĩ ngày hum nay...
Bác Tuyên - 1 người rất giỏi nói, giỏi ba hoa, giỏi triết lý, giỏi đao to búa lớn, và mình rất thích nghe bác ý nói dù đôi khi là dài dòng quá mức cần thiết. Bác nói với mình về chuyện làm giáo viên. Bác nói rất nhiều và ko hiểu sao mục đích của cuộc nói chuyện thì vẫn giống như bất kì một người lớn nào khác rằng thì là việc làm gv là best cho mình nhưng mình lại chợt cảm thấy thấm thía thế. Bác nói về sự thanh thản. Bác bảo: Cháu còn trẻ, cháu muốn thử thách, bác đồng ý. Nhưng cháu đừng mất quá nhiều thời gian, quá nhiều chi phí cuộc đời cho những thử thách không đi tới đâu. Bác ko học hành nhiều, nhưng kinh nghiệm cuộc đời cho bác biết, kinh tế càng phát triển, sức ép từ công việc tại các doanh nghiệp hay NH là rất lớn. Nhiều lúc, cháu muốn sống thẳng, sống đúng cũng ko thể đc. Họ bảo cháu làm sai, cháu phải làm, họ muốn cháu cùng chết, cháu cũng phải chết ( đoạn này hơi quá!). Tìm sự thanh thản trong công việc khó vô cùng. Sau này, càng lớn cháu sẽ càng hiểu đc giá trị của sự thanh thản. Nhất là với con gái, điều đó rất cần thiết với cháu, cháu cứ ngẫm đi...vv và vv
Bác còn nói nhiều lắm, nhưng mình hiểu ý bác. Bác nói đúng, và mình cũng đã nhận ra đc điều đó từ lâu. Nhưng mình lại ko muốn thừa nhật. Vì mình quá tự cao tự đại, mình sợ nếu bi h mình quay lại với những định hướng ban đầu của bố mẹ, thì lại bị coi là hèn nhát, bị coi là ko có chính kiến, gió chiều nào lả lơi theo chiều ấy. Mà mình đúng là như vậy mà. Bây h mình nghiêng ngả lắm rồi. Mình muốn làm gv rồi. Mình muốn thanh thản. Mình yêu cuộc sống cạnh gia đình. Mình yêu TN. Mình yêu sự nhàn hạ. Mình yêu sự bình yên. Mình yêu cảm giác tự do tự tại. Mình ghét áp lực. Mình ghét sự chật chội. Mình ghét sự ô nhiễm cả về không khí thở và không khí sống. Mình ghét sự cạnh tranh ko lành mạnh. Mình ghét bon chen. VÀ MÌNH GHÉT CHÍNH MÌNH!!!!!!!!!!
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Lâu quá rồi ko share. Trải qua một quãng thời gian hết sức khó khăn, cảm thấy mọi thứ trước mặt sao mà tối đen, bỗng dưng ko muốn bước đi nữa, thấy quá nản. Ốm, ốm như chưa bao h đc ốm vậy. Nằm vật, sốt li bì, đau nhức đầu óc mình mẩy, ho sù sụ như một cụ bà sống gần một thiên niên kỷ, hội tụ đầy đủ triệu chứng của H1N1. Thế mà lại ko phải. Bây giờ thì mình ko sợ H1N1 nữa rồi, vì mình đã trải qua cơn đau bệnh nặng hơn thế mà vẫn sống cơ đấy. Đứa con của cô bạn mẹ mình bị H1N1 mà nó có 1 tuần đã khỏi. Còn mình, vật vờ hàng nửa tháng, tới giờ vẫn thấy biêng biêng, chẳng bình thường lại đc, chắc thành mãn tính mất. Bị ốm, nên vô cùng bi quan, buồn bã, và bất lực trước cuộc sống. Mình sợ hãi, thu hẹp mình trong một góc phòng, đọc sách, đọc truyện, viết ra các triết lý, nghĩ về một câu chuyện tình yêu bi thảm, đọc những mẩu truyện hài hước mà chẳng thể cười, đọc "Cuộc sống thay đổi khi chúng ta thay đổi" nhưng cũng ko thay đổi đc gì. Mình biết, mình bệnh rất nặng rồi, nặng hơn cả những đau đớn thể xác mà mình đã và đang trải qua. Tổn thương đến mức mà cảm thấy không yêu bản thân một chút nào nữa, ko muốn biện hộ cho bản thân, ko muốn che giấu những sai lầm, ko muốn sửa chữa, ko muốn cố gắng, ko muốn vươn lên. Sợ quá, sợ cái con người này quá rồi, rơi vào cái thế tiến thoái lưỡng nan, muốn những điều cao siêu nhưng bản thân thấp hèn chỉ có được những thứ cỏn con cho riêng mình, rơi vào vũng bùn của thất vọng, lôi kéo cả những người thân yêu nhất xuống theo. 22 năm trên cuộc đời, bây giờ mới cảm thấy rằng sao mà phí thế. Giá như, cái sinh mạng này đc trao cho những người khác xứng đáng hơn. Tôi ơi, mi là ai thế, mà sao kém cỏi đến nhường này? Suy nghĩ tiêu cực tới mức ko thể cứu vãn, cố gắng tồn tại xem ngày mai có tốt hơn không, nhưng 1 tỉ cái ngày mai trôi qua rồi, sao vẫn stay the same???
 
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày ko mong đợi rồi cũng phải tới. Em bước những bước chân chán chường sang tuổi 23. Ừ nhỉ, sao cứ nhanh thế, cứ hết năm này tới năm khác e phải chào đón cái ngày này. E đã từng ước ao một năm có tới vài ngày như thế này, vậy mà giờ đây sao e sợ nó thế. Xin lỗi, sao e lại đối xử với bản thân tệ vậy. Là ngày vui mà. Là ngày mà cách đây 23 năm về trước bố mẹ e đã hân hoan chào đón một đứa trẻ mà theo kì vọng của bố mẹ lớn lên nó sẽ rất xinh xắn, ngoan hiền, giỏi giang. Là ngày mà e bắt đầu làm quen với thế giới, e mở mắt tròn xoe, e khóc to như thể muốn nói: cuộc sống ơi, đừng bắt nạt tớ nhé, t nhỏ bé lắm. Là ngày như mọi ngày, nhưng đặc biệt đối với những người sinh thành ra e, vì thế nhứt định e phải thấy đặc biệt. E biết rồi, e sẽ sống thật đặc biệt, dù có thất bại ê chề hay thành công mĩ mãn, e sẽ sống là chính e, mặc kệ người ta nói!!!
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Cuộc đời thật chẳng thề ngờ, có những bước ngoặt mà bỗng dưng ập tới, mình ko nghĩ đến, mình chẳng hề mong, thế mà nó vẫn cứ đến. Đúng là số phận, càng ngày càng tin hơn vào số phận.
Tạm biệt giấc mơ làm cô giáo của bố mẹ, mình đang hàng ngày lăng xăng tới công ty to nhứt thành phố làm nhân viên kinh doanh. Hum nào cũng thấy rất fấn chấn, cảm thấy cuộc sống sao mà có ý nghĩa. Mấy hum đầu thấy thời gian trôi lê thê, cảm jác mình như người thừa, nhưng rồi quan sát và học hỏi, mình đã mường tượng ra công việc mình cần làm. Thấy vui, thấy thích, thấy háo hức, thấy tò mò, thấy fấn khích. Mọi người nhứt là người lớn trong gia đình vẫn thấy tiếc cho mình, vẫn mún mình đc làm trong cơ quan nhà nước ăn lương còi cọc nhưng ổn định cả đời, nhàn hạ và vô lo. Sao lại cứ phải thế nhỉ. Vẫn biết là phụ nữ nên dành nhìu time cho ja đình, nhưng mình thấy ở đây cũng có nhìu chị mà, các chị ý vẫn sống tốt đấy thôi.
Ở công ty này có một điều ngạc nhiên là xuất phát điểm toàn những người học trung cấp, thậm chí bà tổng jám đốc còn chỉ tốt nghiệp cấp 3, thế mà bi h trong tay bà ý có hàng chục ngàn tỉ đồng, choáng! Mình mún tìm hiểu xem làm cách nào mà bà ý gây dựng đc một doanh nghiệp hoành tráng như thế.
Hix, ở đây mình lại fall in love một a trưởng fòng mứt roài. A ý nhìn rõ hay, đáng iu kinh khủng, có vẻ để ý và quan tâm tới mình. Hum nay mình xuống xưởng thực tế, a ý còn xuống thăm, dặn dò, nhưng chắc mục đích kiểm tra xem mình có nghiêm túc hay ko. He, thôi mình sẽ nghĩ là a ý quan tâm tới mình nên mới thế. Vui wa'. Nhưng a ý suốt ngày ở chi nhánh HN, tuần về có 1, 2 lần thui. A ý nói sẽ cho mình đi các chi nhánh. Ẹc. Say xe điên đảo, trông mình sẽ rất kinh trong bộ dạng ý, mình ko thể cho anh ý nhìn bộ mặt ấy của mình được.
À có một chuyện làm mình fân tâm. Đó là a Dũng VIB lại gọi điện, mún tạo điều kiện cho mình vào làm ở NH a ý. A ý mún cho mình đi làm thử, rùi thi sau ( tất nhin thi sẽ chỉ là hình thức). Nhưng mình đã từ chối và nói sẽ vẫn thi nhưng vẫn làm ở đây. Nếu thi đc mình sẽ cân nhắc. Chẹp, ko bít ở đâu thì tốt hơn. Nhưng mình thực sự thích mức lương ở NH và môi trường làm việc ở Thái Hưng ( bao gồm cả anh trưởng phòng). Mình chỉ được chọn một trong hai, giá có thể phân thân nhỉ.
Đăng nhập để trả lời
0
Đi làm đc nửa tháng, mọi thứ bỡ ngỡ rùi cũng qua, không ngờ mình lại trưởng thành lên nhìu thế, đến mức mình thấy sửng sốt khi nhìn lại mình của tháng trước. Mình đã có nhìu thứ để quan tâm, để học hỏi, để chia sẻ. Bi h mình đã có thể tự tin khi nói chuyện với những người ko quen biết, bình thản chấp nhận những cuộc bình phẩm sau lưng rôm ra, vui vẻ khi bị châm chọc, sống hài hoà và không vồn vã, mình đang là chính mình - ko gò bó, ko lệ thuộc. Cuộc sống thật thú vị và mình ko bít nên cảm ơn ai vì điều đó nữa. Những lầm lỗi trong quá khứ đang dần đc xoá mờ bởi những cố gắng sống có ích của mình...Thật vui!
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Tối cuối tuần bình yên sau một ngày tương đối quay cuồng. Lại tiếp tục chinh chiến thử sức với VIB, nhưng lần này thật chẳng khả quan chút nào, thi xong đã thấy ko có một tia hi vọng. Bài tập đúng vào cái phần mình chẳng hỉu j, nói chung là rất đáng chán. Ngại với a Dũng quá, a ý nhiệt tình giúp đỡ mình như thế nhưng mình thì chẳng ôn tập đc j, nói đúng hơn là năg lực của mình ko có, thế nên chẳng hối tiếc nữa. Mà thôi, công việc hiện tại của mình cũg đang tốt, đi hơi xa một chút và vất vả chút xíu nhưng mà chẳng sao, mình còn trẻ mà, mình thích vất vả, mình thích bận rộn, mình thích không có time nghĩ ngợi lung tung. Và h đây, ý thích của mình đã thành sự thật. Mọi người ở Thái Hưng đều thoải mái, một vài người rất nhiệt tình, một vài người hay để ý, một vài người khác tỏ ra không để ý nhưng cũng nhòm ngó lung tung. Nhưng ban đầu với mình như thế là ổn. Một công việc ko fải tốn xu nào để chạy trọt, ko bị ai chèn ép và đối xử bất công, có người chỉ bảo tận tình, công việc cũng khá thú vị. Điều quan trọng là mình đã trưởng thành lên nhiều, ko chỉ những bài học về công việc mà còn là những bài học về cuộc sống, về con người và những mối quan hệ, cách giao tiếp, cách xử sự trong môi trg công sở fức tạp - mà mình mới chỉ nghe nói chứ chưa thấy biểu hiện ra.
Công việc khiến mình giải quyết nhữg khúc mắc trong quá khứ thật dễ dàng. Giờ đây, khi nghĩ tới aK mình chỉ cảm thấy như một kỉ niệm nhỏ xíu xíu, chỉ như một cái gai mồng tơi đâm vào trái tim bằng sắt thôi, nhẹ nhõm lắm. Những đau đớn tưởng chừng như vô tận ngày nào chỉ đơn giản là ảo tưởng do mình dựng lên thôi, làm gì có chuyện đau khổ như thế chỉ vì chuyện tình cảm cơ chứ. Con người mình bây giờ mất hết sự lãng mạn, mơ mộng và viển vông rồi. Hồi đầu vào công ty, thấy thích anh trưởng fòng lắm, trông a ý thế nào nhỉ, đẹp trai quá cũng ko fải, cao quá cũng chẳng fải, nhưng có một nét j đó rất hay hay. Mình bít ngay, người hay ho thế này thể nào cũng đã bị xích. Thế là cũng bít điều tránh tránh. Nhưng hôm qua, cứ có cảm jác a ý hay nhìn mình, rùi lại còn nói mấy câu đùa đùa liên quan tới mình nữa. Chẹp. Lại fải cảnh jác cao độ. Đàn ông đã married coi việc trêu đùa những đứa con gái ngu ngốc là trò vui, đc j thì đc, ko đc cũng chẳng mất gì. Thế nên mình sẽ ko bao h để những chuyện tình cảm vớ vỉn loằng ngoằng xảy ra dù có ở trong jấc mơ.
Hum nay như lời đã hứa, vào nhà Bảo chơi. Ẹc, chơi với nhau lâu bi h mới bít nhà bạn ý. Bít là jàu roài, nhưng ko ngờ đại ja đến thế. Nhà to vật vã, vườn rộng, đất rộng, ga ra rộng...hix. Bảo cũng nhiệt tình, hái hoa gì gì ý cho mình, thơm ơi là thơm, vặt khế nữa, nhưng chưa vào mùa nên chỉ đc một quả. Khéo fải phơi khô làm kỉ niệm mứt. Cảm động quá. Nhớ Valentine đi chơi với nhau như thật, chết cười. Ừ, kể ra cưới đc anh chồng trẻ con như Bảo cũng đc ý chứ, nhà cửa thì ok roài, tính thì siêu tốt roài...Bây h mình tính toán ghê fết. Mình chẳng còn là mình trc đây nữa, hối tiếc ko? Cũng ko bít thế nào là tốt nữa.
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Viết cho a của ngày hôm nay!
Thực ra thì e cũng chẳng bít cái thứ tình cảm e dành cho a nên gọi là j nữa. Với e bây h chắc chắn ko bao h có thể dành tình cảm cho ai một cách TRỌN VẸN hay THỰC SỰ nữa rồi. E chỉ coi a là động lực để mỗi ngày tới cơ quan e ko cảm thấy lạc lõng và buồn chán. E cũng thừa biết a cũng chẳng bao h có thể dành cho e thứ tình cảm vốn đc văn thơ người đời ca ngợi là thiêng liêng, là đẹp đẽ nữa rồi. Thế nhưng lúc đứng cạnh a, lúc ngồi đối diện a, lúc nói chuyện với a, lúc nhìn thẳng vào mắt a...e đã thực sự lại cảm thấy hình như mình vẫn còn sống, tim mình vẫn còn đập và trí óc mình sắp ko tỉnh táo.
Ngày nào tới công ty e cũng tự hỏi: Liệu hôm nay a có về công ty ko? Hay a lại ở HN rồi? Hôm nay e mặc thế này có béo ko? E trang điểm thế này có đậm ko? có xinh ko? có hiền ko? Rồi thì liệu e bước đi có mạh quá ko? E làm việc thế đã tốt chưa? Một tỉ câu hỏi đc đặt ra và chỉ cần câu trả lời của duy nhất 1 người mà thôi. Đôi khi a tỏ ra thật buồn cười, và chính điều đó càng khiến e bị a hấp dẫn, e thấy mình như con thiêu thân ý, cứ lao đi một cách vô thức. Đã đau bít bao nhiu lần rồi. E biết rồi, e chẳng bao h thik đc ai lâu đâu, tình yêu - cứ tạm gọi thế đi - ko tự nhiên sinh ra mà cũng ko tự nhiên mất đi, nó chỉ chuyển từ người này sang người khác mà thôi. Thế nên a cũng đang nằm trong danh sách những người bị e để ý đấy nhé. Hãy cầu Chúa cho a mau thoát ra khỏi cái danh sách ko thú vị j này đi. Lại 79 nữa xuất hiện trong cuộc đời e, đến bao h e mới hết mắc nợ những a chàng sinh năm 79 nhỉ?
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Đôi khi nghĩ thật buồn cười, đọc mục tâm tình trên Ngoisao.net thấy toàn những chuyện tình  buồn mà người viết lên lại là những cô gái. Toàn những chuyện tình vô cùng lãng mạn, nào là a đã trao cho e nụ hôn đầu, những yêu thương nồng cháy và rồi một ngày a bỗng bỏ e đi, e sẽ ko trách cứ a, e sẽ ôm mối tình này tới suốt cuộc đời vv và vv. Hay e yêu a nhưng sẽ ko bao h nói cho a biết điều đó, e sẽ đứng nhìn a đc hạnh phúc, đó là hạnh phúc của cuộc đời e rồi. Tại sao nhỉ? Tại sao chỉ có phụ nữ là luôn dằn vặt về chuyện tình cảm nhiều tới vậy. Hàng ngày có biết bao nhiu cô gái phải đau khổ vì tình? Hàng ngày có biết bao nhiu đàn ông làm phụ nữ tổn thương? Hàng ngày có biết bao nhiêu chuyện tình tan vỡ? Tình yêu sao lại khiến con người ta phải mệt mỏi khổ sở tới vậy? Có đáng ko? Mình cũng là một cô gái, cũng đã từng nếm trải những cảm giác xót xa tủi hổ. Nhưng bây h thì quên đi, với mình chỉ có công việc và gia đình mà thôi, chẳng có thứ tình cảm khác nào có thể chen vào cuộc sống yên bình của mình lúc này.
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Một tuần làm việc gần trôi qua. Tuần này mình gặp a Childish hơi nhìu, a dường như ở TN suốt, thik thật là thik nhưng cũng lo thật là lo. Liệu mình có tồn tại ở đây lâu ko? Mình cảm thấy thoải mái với môi trường ở đây, chỉ thỉnh thoảng hơi sợ bà Cải và cô Quy thôi, và đôi lúc thì hơi ngại khi phải làm hợp đồng hay làm báo giá, đơn hàng, vì mình rất ngu cái khoản trình bày văn bản mà. Nhưng ở đây có a những người tỏ ra rất nhiệt tình với mình. Đầu tiên là a Đạt. Lần đầu gặp a ý mình rất sợ, trông a ý thật kinh khủg, răng j mà trông khiếp thế, vừa lởm chởm vừa đen - di chứng của thuốc lá và kháng sinh. Nhưng a ý quả là rất tốt, nhiệt tình chỉ bảo, cái j mình cũng có thể hỏi a ý. Mà a ý còn bít nhìu về nhạc quốc tế dù cho chẳng bít nhìu về Tiếng anh. Nói chung bi h thì mình quý a Đạt nhất. Rùi đến a Nam tinh tướng, suốt ngày thích chơi khó mình nhưng thực ra thì bụng dạ cũng chẳng có j, nói chung là cũng ko đến nỗi tệ. Với a ý mình cũng có thể cư xử thoải mái. Chỉ có a Thái là hồi đầu hơi lạnh lùng, nhưng sau này cũng có vẻ quan tâm, in cho mình mấy thứ để học dù mình ko đòi hỏi hay nhờ vả:D Đấy các man phòng mình là thế. Còn các chị thì có chị Minh nhiệt tình thì ko nói làm j, vì chị ý có con học mẹ mà. Có chị Hương xuề xoà, dễ tính, mình dạo này tiếp xúc nhìu nên rất thik. Chị Thắm thì mình ít nói chuyện. Chị Hoài Anh là mình ko thik nhất, nếu ko mún nói là hơi ghét. Hum wa trực cùng mới thấy, chị ý toàn ngồi buôn điện thoại, khách tới vẫn cứ để khách chờ rùi buôn tiếp, bỏ mặc mình làm việc, mồm thì lúc nào cũng dẻo quẹo thế này thế kia. Mình thấy ghét lắm. Chị Nguyệt fó fòng thì rất nghiêm khắc, ko bít là chị ý có ghét mình ko nhưng thấy rất khắt khe làm mình đôi khi hơi sợ, nhưng lúc nào ko làm việc chị ý cũng tỏ ra bt, ko có j đáng kêu. Thế thôi, fòng mình nói chung đơn jản, dễ sống hơn cái fòng kế toán. Hum wa mình vít sai hoá đơn, sợ thật. Mình ko ngờ mình lại có thể sai đc như thế. Đúng là cái tật nhanh ẩu đoảng, mất cả hình ảnh trong mắt mọi người. Chán mình ghê. Chắc việc này thể nào cô Vinh cũng bít, cả cô Quy nữa chứ. Hix.
Mình đã bít nik của a Childish rùi, mình cũng add rùi, nhưng rùi mình nhận ra mình lại bđầu Ngựa quen đường cũ đây. Mình sợ quá. Nhưng mình thik nhìn a ý kinh khủng. Bi h mà có cơ hội ở Techcombank mình cũng ko mún, mình mún đc ở gần a Childish lắm. Trưa nay a đi HN mà chẳng chia tay chia chân j mình, nhưng mai a lại fải về công ty để học lớp đào tạo j dành cho trg fó fòng ý, hihi, lại đc nhìn a ý rùi. Mình chỉ cần nhìn a ý thôi mà...A ý cũng chơi cổ fiếu, hum nay mình đọc lén thấy a ý nc với chị nào ý là mún mua 20k cổ phiếu VCB, mà mình vừa search hum nay VCB tăng 1k/1 cphiếu, vậy là a ý đã đút túi đc 20 triệu ngon ơ. Làm ăn ác thật. Mình bao h mới có tiền để đầu tư cổ phiếu nhỉ?
Mai ko bít fòng có liên hoan ko, a Thái lên fó fòng, nghe đồn có liên hoan. Ước j a Childish đừng về HN ở lại liên hoan cùng. Hi vọng jấc mơ này thêm 1 lần come true, hi vọng thêm 1 lần đc hát cùng...........Chết ko chừa, đồ điên Ame!
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Ước nguyện đã thành sự thật, thì h đây mình lại băn khoăn, ko bít con đường mình đi như thế đã đúng chưa? Liệu rằng môi trường ở Thái Hưng đã thực sự tốt cho mình chưa. Nhưng thôi, mình sẽ ko băn khoăn nữa, mình sẽ thẳng bước tiến lên, toàn tâm toàn ý làm việc, cố gắng hết mình. Mình có tuổi trẻ, mình muốn thử sức, và bây h là lúc mình cần chứng tỏ bản thân nhiều hơn nữa. Có nhiều chuyện làm mình fải suy nghĩ, và hình như mình bắt đầu jà đi nhiều. Chị Nguyệt từ hum mình có hợp đồng bắt đầu cởi mở hơn với mình, chị ý có vẻ là một người rất năng động, và mình hi vọng có thể học tập đc nhiều từ chị ý. Mình sẽ cố để ko nhỏ nhẹ hiền lành nữa, nhưng có lẽ fải mất một time lâu lâu nữa...
For someone and someone...
Anh có biết rằng đã từ lâu e quên mất hình bóng a, e đã rất cảm ơn thời gian đã cho e quên đc a. E đã từng rất buồn, rất đau khổ, những nỗi buồn vô cớ, vô lý và vô duyên. E chẳng có quyền j mà buồn. E cũng là một con người, và cũng đã có lúc e ko thể kiểm soát đc tình cảm của mình, e cũng sống tầm thường như ai với những suy nghĩ nhỏ nhen xấu xa và ích kỉ. Nhưng rồi e cũng đã fải trả já, e đã phải chịu những nỗi đau  bất tận do chính e gây nên. A biết ko, e sợ lắm rồi, e sẽ mãi ko thể có những tình cảm tương tự như đã từng trao cho a. E cô đơn, đã có lúc nỗi cô đơn lên tới đỉnh điểm và nó khiến e thấy mình chẳng đáng một xu. Mùa đông tới rồi, một năm của lần đầu tiên gặp gỡ, lần đầu tiên bông đùa, lần đầu tiên hò hẹn, lần đầu tiên hụt hẫng, lần đầu tiên thất vọng....tất cả rồi cũng trôi qua. Ngoảnh đi ngoảnh lại, e đã trưởng thành từ bao h. ko còn ngây ngô dại khờ. Nhưng này a, liệu trong bộ não phải chứa đựng rất nhiều mối quan hệ của mình, a có còn dành một chút nhớ nhung nhỏ nhoi nào cho e ko? Sao hôm nay e hắt xì hơi nhìu vậy? E bị cảm hay a đang nhắc e? Đôi khi vẫn cố tình chờ thời khắc 11h11 phút để đợi ai đó nhớ tới mình và lại tự thở dài một mình. E là thế, ngốc ko tả đc. Tuy vậy, a hãy cứ yên tâm, e ko còn vương vấn a tẹo nào đâu. E đang vương vấn một người, trong thì tương lai, xa lắm....
Đăng nhập để trả lời
0
Bỗng dưng nhớ tới lời một bài hát: Này e hỡi, con đường e đi đấy, con đường e theo đấy, có đúng hay sai e?...Giá như có thể biết trước được mình nên rẽ lối nào, giá như có bản đồ cho cuộc đời đi đến hạnh phúc và viên mãn, giá như có đủ tự tin để quyết định chỉ trong vòng 2 giây. Sao mình lại ntnày, sao lại để những lời của người khác làm cho lung lay như vậy. Có lẽ mình thực sự không ổn rồi. Mình sợ phải gắn bó  5năm cho TH, mình ko chắc sau này liệu nơi đây có thực sự tốt ko,mình ko chắc mình có thể gắn bó lâu dài tới vậy ko? Mình chưa fải đứng trc những quyết định khó khăn ntn bao h. Nếu bỏ TH mình thực sự luyến tiếc môi trường vui vẻ nơi đây, những người đồng nghiệp rất thoải mái. Mình ko chắc ở một nơi làm việc khác nào đó trog tương lai liệu mình có thể có đc sự yêu mến như ở đây hay ko.Hiện tại mình chưa có nơi nào để đi, vậy mà mình lại sợ sệt ko dám tiếp tục dấn thân theo con đường mà mình đã từng quyết tâm theo đuổi. Mình hèn nhát hay là mình quá thận trọng? Chỉ mình mới có thể quyết định đc hướng đi cho mình. Thôi thì mình còn trẻ, mình nên tiếp tục học hành, mình ko mún ở lại TH với những chuỗi ngày trực dài mệt mỏi, ăn trưa thì khủng khíp, nghỉ đc 1 tẹo. Thôi gần 2 tháng thử thách và học hỏi thế là tốt roài. Cứ thế đi. Mình ko mún nghĩ nữa. Mình sẽ tiếp tục rẽ.......
Đăng nhập để trả lời
0
Muốn rẽ nhưng nào có rẽ được đâu. Mình đã quyết tâm ở lại TH. Thực ra mình là đứa lập trường ko vững vàng, mình chỉ có thể làm đc đến thế thôi. Ít ra thì ở đây, cái bằng ĐH quèn của mình còn đc coi trọng, chứ nếu mình về HN nó chẳng đáng já một xu. Hix. Cô V đã mở ra hướng đi cho mình bằng những lời hứa hẹn, ko bít đáng tin ntn nhưng cũng đáng để thử. Thôi thì mình cứ tiếp tục cống hiến tuổi trẻ cho một  nơi mà mình chưa biết đc hết những j ẩn jấu rất sâu dưới vỏ bọc tốt đẹp ban đầu. Cứ dần dần tìm hiểu và vỡ ra nhìu thứ đi.
Hum wa H tồ à ko thể gọi là H tồ nữa rùi. Đứa bạn close Friend của mình đã...ko còn là girl nữa roài, nó đã become woman rùi.
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Hum nay đi đám cưới, à ko phải gọi là đi phục vụ đám cưới. Mệt chết đi đc. Đã thế còn đi đôi dép 9 phân của Hiếu tồ, đau chân suýt chít, nhưng đc cái mặc áo dài, đi dép cao, nhìn ko còn béo nữa, hihi. Bị đi uống rượu tã tượi lun, cô V kéo đi uống mấy bàn, đang định trún bị cô ý bắt đc ngay. Lúc sau thì lại bị a Đạt gọi. Thế là mình bụng thì đói meo mà đả bao nhiu rượu, mặt mũi tưng bừng, lúc sau fải ăn như điên để lấy sức. Tuy mệt nhưng cũng là dịp đc gặp mấy người suốt ngày trao đổi qua đt: chú Ngoạn, chú Miến Miện, a Nam, mấy a ở CN HN...Bùn cười nhứt là chú Ngoạn, trông cũng trẻ ko jà như mình tưởng tượng, vui tính dễ gần. Gặp a Khương, nhưng chưa nói chuyện đc, thấy bảo a ý khó tính, nhưng chưa đc nghe bao h. À lại còn đc chị Minh gt cho a Tăng Chí Sơn làm dự án, khíp, nhìn hơi dữ dằn, nhưng nc lại thấy hiền hiền. Bác Thái thì gt a con jai bác ý, ẹc, nghe đồn có ý định j đó gán ghép, ko fải vì thế mà bác ý đối tốt vs mình chứ???
Mai lại là một tuần mới, hi vọng mọi chuyện tốt đẹp.
Mình chán a Childish rùi, a ý khi say toàn nói nhảm thôi, chán lắm. Cứ làm những động tác khiến mình cảm thấy ko còn chút cảm tình.
Vừa nc vs TNN, hỏi thăm aK chút, ông ý kêu a dạo này mặt như táo tàu. Thương a! Nhưng chỉ thế thôi và thế thôi......
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Công việc lu bù, nhưng mình đang dần dần đưa nó vào quỹ đạo do mình quản lý, chỉ cần mình cố gắng hơn nữa, hơn nữa, mọi chuyện sẽ ổn thoả thôi. Mình bi h ngoài việc cố và cố thì còn bít làm j đây. Khởi đầu bao h chả khó khăn, có ai tự dưng mà jỏi, tự dưng mà biết tuốt đâu, thế nên mình sẽ thôi ko trách cứ bản thân nữa, mình đã cố hít mình roài.
Hum wa sau một khoảng time dài thật dài, dài tới mức mình fải cảm ơn khoảng time đó đã khiến cho mình đc sống rất thanh thản và thoải mái, a K bỗng dưng gọi điện. A đang đi cùng TNN, như chưa từng có j xảy ra, a nói mún gặp, bông lơn, đùa cợt. Ôi cái jọng nói từg khiến cái quả tim yếu đuối ngày nào đập thình thịch, run rẩy, lẩy bẩy và mún nhẩy nhót ra ngoài, nay sao trở nên xa lạ, ko còn khiến mình xao động hay lug lay. Mình bít mà, ngay từ đầu mình đã bít, sẽ có ngày mình ntnày, ko còn cảm jác j nữa, và ngày ấy đã đến như ước nguyện. Khoảng time qua, mình bận rộn với công việc, học đc thêm rất nhiều điều bổ ích, fải trả já rất nhiều nhưng nhận lại đc cũng nhìu ko kém những món quà vô já từ cuộc sống vô cùng khắc nghiệt này. Không có time rảnh rỗi, mình ko còn nghĩ ngợi lung tung, đầu óc mình dành hết cho công việc, đồng nghĩa với sự lãng mạn và mơ mộng cũng bị giết chết lúc nào ko hay. Đã lâu lắm rồi ko đủ cảm xúc để viết lên một mẩu chuyện tình iu ngốc xít nào, tình yêu cứ xa vời vợi mà việc đến gần nó chỉ là một điều j đó thật hoang tưởng. Cũng có những lời tán tỉnh thoáng qua, cũng có những ánh nhìn khác thường, cũng có những sự quan tâm đặc biệt, nhưng dường như có một bức tường vô hình nào đó ngăn tất cả lại, ko cho nó lớn lên thành một thứ tình cảm nào đó lớn lao. Thôi thì cứ sống thôi, mọi chuyện hãy để tự nó đến, đừng có mong, đừng có đợi, đừng có chờ, cứ sống tốt đi nào.
HT sắp lấy aT mất rồi, vậy là đứa b thân nhất đã qtâm bỏ mình rồi. H thì đang ngập chìm trong tình iu tội lỗi với 1 kẻ mà H bít chắc chỉ chơi đùa, vậy mà lại trao cho hắn thứ thiêng liêg nhứt của đời con gái. Rùi Thoa thì hnay kêu ko còn tc j với aC nữa, bi h có chăng chỉ là tình thương với một kẻ ngập chìm trong nợ nần. Chẳng bít mọi chuyện sẽ đi đâu về đâu. Ai cũng có những nỗi khổ riêng, chẳng có ai là tự hài lòng vs cs của mình. Mình sẽ tiên fong chăng? Ừ mình ko mún than thân trách fận, mình chấp nhận mọi thứ mà cs trao tặng hay lấy đi, cứ thế đi.
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Mình đang rất sợ hãi, rất lo lắng, rất băn khoăn. Mình thực sự thấy trong lòng sự mâu thuẫn mà ko thể tháo bỏ. Mình bắt đầu sợ nơi làm việc, nơi những áp lực dồn dập, những cuộc điện thoại nheo nhéo, những ánh nhìn soi mói, những lời chê cười thiếu tế nhị. Mình quá cầu toàn, quá kì vọng vào những điều tốt đẹp ở một nơi nào đó dành cho mình, nhưng dường như thế giới này không có chỗ cho hai từ Đẹp đẽ mà mình vẫn mơ. Mình mơ nơi làm việc mà ở đó mình có khả năng thực hiện những gì mà mình cho rằng mình giỏi nhất. Mình mơ được sống trong một môi trường mà mọi người sống với nhau thật lòng, không giả dối, không nói xấu, không ghen tị, không tranh đấu, không nhỏ nhặt, không ti tiện. Mình mơ có một người yêu hiểu và yêu mình với tất cả nhữg điều tốt đẹp mà mình có, đương nhiên cả nhữg điểm xấu xí của mình nữa. Tại sao giấc mơ mãi không thành hiện thực. Mình ghét đối diện với thực tế, ghét  phải sống giống như một kẻ cam chịu. Nhưng mình đã, đang và luôn sống như thế.
Đôi khi mình ghét bản thân thế. Sao lại cứ nhu nhược, cứ hiền lành, cứ thật thà đến vậy, để người ta coi là con ngốc, để người ta bắt nạt, để người ta coi thường. Có những lúc cảm giác mình như một con cừu lạc giữa một bầy sói đầy nanh vuốt, sẵn sàng xẻ thịt moi gan mình ra mọi lúc mọi nơi. Sao mình không thể nói thật ra suy nghĩ của mình. Sao những gì mình viết ra luôn mạnh mẽ tới vậy mà những gì mình làm được chỉ bằng một nửa cái móng tay út?
Hum nay bị đau bụng, ở nhà một mình, thấy sao bình yên lạ. Ước gì khoảnh khắc này kéo dài mãi mãi. Mình đầu hàg sớm quá. Có lẽ mình ko hợp với việc phải chiến đấu trên thương trường. Con người mình quá lãng mạn để có thể sống thực tế. Mình cần một hướng đi khác, nhẹ nhàng hơn, bớt căng thẳng hơn, để cho cái bản tính cam chịu, dút dát trong người mình được dịp thể hiện nhiều hơn, mình đang đầu hàng, đang chạy trốn một cách vô điều kiện. Mọi quyết định của mình đều sai lầm, ngu xuẩn, và hậu quả thì dành cho bố mẹ gánh chịu. Mình thực sự rất đau lòng.
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Mù mịt, là quãng đường tiếp theo của mình. Mình lại thất bại rồi. Mình là một kẻ hèn nhát núp dưới bóng của những ngôn từ hoa mĩ mà mình luôn tự tạo dựng lên cho bản thân. Giờ đây mọi thứ thật tệ. Bỏ công việc mà mình đã tưởng là mình yêu thích, trượt một số cơ hội mà mình tự tin là mình có thể, sống cô đơn ko có Men trong một khoảng thời gian quá dài, áp lực từ nhiều phía bâu lấy cái thân thể tàn tạ của mình. Mình ước có thể chia năm xẻ bẩy để đáp ứng dù chỉ chút nhỏ những kì vọng từ bản thân và của mọi người. Và mình bắt đầu sám hối. Hình như cuộc đời mình là một chuỗi những quyết định sai lầm. Đứng trước hai con đường, mình chọn con đường gồ ghề nhất. Đứng trước hai cơ hội, mình chọn cơ hội có sự rủi ro cao nhất. Đứng trước hai người đàn ông, mình...không chọn ai cả. :D
Mình đang bị quật ngã, mình đang để yên cho bị quật ngã, mình ngã rồi, mình không đứng dậy nữa đâu. Mình muốn nằm như thế này để cảm nhận sự nhục nhã, tủi hổ, đau khổ. Mình tiêu cực quá rồi, mình cần những sự đàn áp dã man hơn. Đau lòng quá!
Chúa ơi! Đã biết bao nhiều lần con cầu nguyện, con xin người, con đã tin vào người biết bao, nhưng sao, sao người chỉ trao cho con những đau khổ và thất bại thế? Người muốn rèn luyện con đến bao h? Con cảm thấy mình kiệt sức rồi. Con đang khóc. Đã lâu lắm rồi con không khóc, nói đúng hơn con tưởng mình đã quên cái việc khóc. Nhưng bây giờ con thấy nước mắt cứ chảy ra, nhiều lắm, con không kìm nó lại được. Trái tim con đau khổ lắm, cả thân thể con như không còn là của con nữa, nó đau đớn, cái sự đau mà dường như không thể diễn tả bằng những ngôn ngữ mà con đã được học. Con tin vào điều kì diệu nhiều quá. Con nghĩ chỉ cần mình cố gắng, mình sống tốt, mình biết yêu thương, mình biết chia sẻ, mình biết lắng nghe thì mình sẽ có được một cuộc sống yên bình. Nhưng mọi chuyện không đơn giản như con ao ước. Cái thế giới con mơ chỉ có trog truyện cổ tích thôi, mà bây giờ kẻ đi tin vào những câu chuyện cổ tích giữa cuộc sống trần trụi chỉ có thể được dẫn độ vào nhà thương điên. Những điều tốt đẹp dần rời xa con, con cảm thấy mình tay trắng rồi Chúa ạ. Con đang lạc vào một nơi nào đó rất xa, con gào thét, con van nài, con mải miết tìm đường về nhưng sao khó thế, không ai nghe thấy con nói, không ai quay lại nhìn con, không ai chỉ cho con phương hướng. Chúa ơi, con sẽ không tin người nữa đâu. Thật đấy! Con sẽ chẳng thể tin vào bất cứ điều j trên thế giới này nữa. Một mình con sẽ bước, xuống tận cùng của thất vọng và sợ hãi xem sao, con muốn biết tới cái đỉnh điểm đấy liệu con có còn sợ điều gì nữa ko? Chào Ngài, người luôn xuất hiện trong những giấc mơ của con. Tạm biệt.
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Em cứ buồn, cứ khóc,
Cứ toan tính để rồi thất vọng . . .
Có sao đâu !
Bởi cuối ngày em vẫn là em . . .
Còn sống động
Cuộc đời em là tủ điện công cộng (của Dr Who!)
Lao mình vào vòng xoáy thời gian
Không hề trầy trụa
Mỗi một ngày Chúa gởi xuống cho em
Từng tích tắc không hề ai lấy cắp
Em cho đi tung toé
Em vồ vập víu giữ . . .
Mặc em !
Cát thời gian tan ra rồi tụ lại
Đừng đo bằng năm tháng giả tạo
Đừng cẩn vào biến sự tào lao
Cho trôi hết, trôi qua, trôi mãi
Cái đọng lại có nhuễ nhoãi . . .
Hề gi !
Mọi đổi thay chỉ là chuyện trong lòng
Thân ngoại vật, những bóng hình loang lỗ
Những sắc mầu huyễn ảo
Lướt qua rồi tan biến cõi không

--------------------------------------------

thân tặng ema87 . . .
cuộc sống em mới chỉ trải nhẹ trên những trang nhật ký
đã thấy chất chứa mênh mang . . .
mà đời thường quá nhỏ cho em
Đăng nhập để trả lời
0
To Nguyễn Tương Lân: Thanks vì bài thơ lạ một cách....rất lạ, khó diễn tả.hihi. Nhưng thật ý nghĩa, dù chỉ tự tin là có thể hiểu được phần nào những j sâu sắc chứa ẩn bên trong.
 
Năm mới đến thật roài, mở đầu  bằng sự kiện chẳng mấy thú vị khi gặp lại hai nhân vật đã từng gây cho mình những chán nản, đau khổ, thất vọng của năm cũ. Cũng giờ này năm ngoái đây, vui vẻ, phấn chấn là thế, vậy mà hôm qua thì...tệ thật, cảm xúc cứ trôi tuột đi đâu rồi. Sự thay đổi làm cho mình trở nên thật nhạt  nhẽo, tự bản thân nhạt nhẽo và nhìn thấy sự  nhạt nhẽo từ những người xung quanh. Mình hứa sẽ ko để bị làm đau khổ nữa. Mình sẽ trân trọng bản thân hơn, sẽ ko để cho người khác làm cho mình tổn thương, sẽ ko tự đâm dao vào trong tim nữa, sẽ ko làm người khác thất vọng, sẽ sống tử tế hơn mỗi ngày. Nghe cứ như thể một con nghiện hoàn lương ý nhỉ. hehe.Nhưng cuộc đời đã sang trang rồi. Đúng là mình ko còn trẻ để có thể có những mơ mộng tuổi 18 nữa rồi. Mình ko muốn chấp nhận sự thật  này đâu, nghìn lần ko, tỉ lần ko, nhưng nó cứ đập vào mặt ý, đành ngậm ngùi an phận khi thời gian trôi cào lên  mặt những nếp chân chim siêu xấu, siêu kinh, siêu lởm. Úi, đã có phát nào chưa nhỉ, tí fải soi gương mới đc.
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Vậy là tuần sau bắt đầu đi làm chỗ mới. Cuộc đời còn lận đận tới đâu? Chả bít. Chỉ bít cứ mò mẫm mà đi, ngã rùi thì lại lần tiếp để đi rùi để ngã, để xem ông trời còn thik trêu đùa mình tới bao h. Mới là bắt đầu của trò chơi thôi, mình bít còn nhìu  những trở ngại fía trc, nhưng thôi, kệ đi, nghĩ nhìu làm j cho đầu óc rối bời, tâm hồn khô héo mà cũng đâu có jải quyết đc vấn đề một cách êm xuôi.
Hum wa, mình để stt: start removing smths. TNN nhảy vào kêu: i'm ur recyclebin, remove them here. Đúng là một kẻ điên khùng. Đã lâu lắm rùi mình ko bao h gọi ông ý, cũng chẳng nt, cũng chẳng bùn hỏi han, dù thực lòng mình cũng vẫn còn chút tò mò về con người này. Mình chán nản tất cả. Sau mọi chuyện, mình thấy cả hai đều điên rồ như nhau. Có lẽ ông ý thấy ở mình sự ngây thơ, ngu ngốc nấp dưới bóng của một con bé luôn cố tỏ ra khôn ngoan lanh lợi. Mình bít, đàn ông rất jỏi trong việc nhìn thấy sự khờ khạo của phụ nữ. Mọi chuyện xảy ra, do lỗi của mình, mình đã ko còn hối hận và dằn vặt nữa, nhưng trong sâu thẳm đôi khi mình vẫn thấy xao lòng, một nỗi buồn man mác khi nghĩ về a. A biết chuyện đó, và cái nhìn của a dành cho mình khác hơn nhìu. Lúc đó trong danh bạ của mình có đúng 3 nhân vật ol, đúng là mối tình tay ba: Anh, TNN, và mình. Sau khi nc vs TNN, anh lại nhảy vào hỏi han mình. Vẫn chỉ là những chuyện tầm phào. Không ai nói ra, nhưng cả hai đều hiểu, chuyện jữa chúng ta chỉ có thể xoay quanh sự tầm phào đó mà thôi. Không có j hơn đc nữa. Không nghiêm túc, không thật lòng, không chuẩn mực. Sự thực mà nói, mình cảm thấy giờ đây a cũng nhạt nhẽo đi ít nhiều. Lúc nào a cũng tỏ ra vui vẻ, hơn hớn, nhưng mình bít a là một con người khôn ngoan, bít che giấu những xúc cảm thực sự. Mình chỉ nhớ duy nhất một chi tiết về a, đó là ánh mắt. Hum đó khi đi hát, ngồi đối diện, mình đang mải nói chuyện xã giao với đứa bên cạnh, bất giác mình ngước lên, thấy ánh mắt anh nhìn mình. Mình chắc chắn đó là một ánh mắt ko bt. Và mình sẽ nhớ mãi ánh mắt đó.
Những j mình ko thể làm cùng a, mình đã làm với TNN. Thật nực cười. Chuyện của mình giống bao nhiu những câu chuyện tình khác? Hàng ngày có bao nhiu cô gái  phải đau khổ vì những tình yêu ko đâu vào đâu này? Biết bao nhiu giọt  nước mắt đã bị phí hoài. Biết bao nhiu thời gian nhớ nhung, đau đớn bị trôi đi vô ích? Biết bao nhiu trang nhật kí viết lên rùi lại bị xé tan tác? Biết bao nhiu tâm sự trên các diễn đàn cùng những comments chia sẻ đầy tâm trạng? Chuyện tình yêu sao lại trở thành một đề tài mà nói mãi từ đời này qua đời khác ko hết thế? Chuyện của mình đã phải tình yêu chưa? Nó có xứng đưa vào bộ sưu tập tình yêu đau khổ của con người ko? Mình hết yêu rồi, nhưng vẫn còn đó sự quan tâm...sự nhớ nhung...sự tiếc nuối. Còn lâu lắm mới có thể quên. Chỉ có thể quên trong chốc lát khi cố vùi mình vào công việc hay những quyển tiểu thuyết dày cồm cộp khi đêm về. Rồi thì cũng có lúc kí ức trồi lên, nhức nhối, chua xót...1 năm rồi, hẹn ngày này năm sau đếm tiếp.
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Đi làm chỗ mới. Nhàn quá mức cần thiết. Luôn là người đi sớm nhứt và về muộn nhứt. Nhưng vẫn quá thoải mái so với TH. Hix, rốt cuộc thì cũng nhận ra sự kém cỏi của bản thân, rốt cuộc thì mày cũng chỉ có thể làm đc công việc này thôi, đồ hèn nhát ạ. Thôi hài lòng đi, hài lòng với công cuộc xoá đói giảm nghèo hỗ trợ đồng bào khó khăn đi.
Mấy hum nay mình nghĩ nhìu về TNN quá. Mình muốn chít hix. Hum trc ông ta vào nik aK và nói năng lảm nhảm. Mình nghi bọn họ vào hùa để trêu đùa mình. Ông ý nói nhớ mình, nhớ tới mức thẩn thơ. Mình cảm thấy bực mình, vì người nói ra câu đó ko fải là a. Mình bít từ trc tới h, chỉ có TNN là thik mình thôi, còn anh ư? Anh chẳng quan tâm chút nào. Buồn thật. Và thế là mình lại nghĩ, hay là mình chuyển tình iu sang TNN, ông ta có dám vứt bỏ tất cả để tới bên mình ko? Mình thậm chí còn mơ về điều này.
Thôi mình điên rồi. Hum nay mình sẽ ko fát ngôn j nữa. Chít đây. Nhảm hít cỡ.
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Đọc lại những dòng nhật kí dại khờ của một năm về trước. Muốn khóc, thương cho thân phận của một đứa ngốc trước những cạm bẫy của đời thường. Sao lại lạ đời thế nhỉ, biết là bị trêu đùa, biết là tình cảm vu vơ, biết chỉ là phút thoáng qua, thế mà sao lại tốn nhìu  nơ ron thần kinh và diện tích trái tim nhìu đến vậy. Để rồi bao nhiu đêm nằm nghĩ, có cả khóc lóc, có cả kêu than, rồi viết biết bao nhiu là thư ko gửi, tin nhắn ko gửi...Thật điên rồ. Không biết cuộc đời còn bắt mình phải điên bao nhiu lần nữa đây? Bao giờ cái bến đỗ kia nó mới chịu hiện ra cho mình nghỉ chân trên chặng đường dài tít tắp ko có lối thoát này.
Chỉ khi đọc lại mới thấy mình chẳng làm đc những j mình đã từng viết ra. Mình ko có được công việc mơ ước, mình ko đạt được những kế hoạch mà mình đặt ra, mình vẫn buồn vì người ấy dù đã hết tình cảm, mình vẫn nghĩ ngợi lung tung về cuộc sống bon chen, bế tắc, mình vẫn hiền lành và nhu  nhược trước kẻ xấu xa bên trong con người mình. Túm lại là mình thất bại  một cách hoàn hảo, xuất sắc, ko thể tồi tệ hơn đc nữa.
Mình ko còn trẻ cho những mơ mộng viển vông, nhưng mình ko muốn chấp nhận sự thật ấy. Mình vẫn tự lừa dối bản thân, tự vẽ ra những viễn cảnh huy hoàng và nguỵ biện bằng những lời nói của một kẻ lạc quan mù quáng.
Ngày mai sẽ đi HN. Chỉ là một cuộc dạo chơi xả xì trít sau những tháng ngày làm việc căng thẳng ko biết tới giải khuây. Rất mong ngóng cuộc đi chơi này.
Treo stt: I wished, I dreamed, and I'm disappointed. Đúng quá đi chứ!
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Mình đag ngồi đây, bên cái máy tính mới đc trag bị cho công việc mới- Một công việc chẳng liên quan j tới 4 năm đèn sách trên jảg đường, 1 cv có nằm mơ, có gặp ác mộng mình cũng ko gặp fải. Nhưng, nó lại là một cv mag cho mình 1 cái uy, 1 cái danh ( hão), 1 niềm tự hào ( viển vông) của mẹ, 1 sự an tâm tạm thời của bố. Thôi hình như tất cả đều là số phận rồi, an bài rồi. Mình hài lòng với chỗ ngồi này, khoảng không gian này, những con người xung quanh mình này. Chỉ có điều...đây ko fải cv mơ ước. Thôi đi, mình ko có khả năng để làm đc nhữg j phù phiếm mà mìh mơ đâu. Nhìn TN đi, nó làm việc tối mắt tối mũi, áp lực cv đè trĩu cả cặp kính vốn đã dày cộp, khuôn mặt hốc hác. Hành xác để kiếm tiền. Bằng tuổi mình nhưng xem kìa, người ta đã có gia đình, có 1 cv khủng để có thể mua xe, mua đt, mua nhà. Còn mình, ngồi 1 xó ở đây, cả ngày 8 tiếng ol, đọc mạng chán chê mê mỏi, nghĩ ra đủ trò để jải khuây, thỉnh thoảng đánh công văn giấy tờ. Mình ko còn là mình nữa rồi. Thật đág buồn làm sao. Ngay cả cái giọng văn của mình nữa, bi h như của 1 đứa thiểu năng đag cố hoà nhập cộng đồng vậy. Mình đã bảo với HT rùi, là mình cứ sống thôi, sẽ ko nghĩ ngợi, ko hi vọng, ko chờ đợi, ko mơ ước nữa. Chờ qua jai đoạn  này, khi mình ổn áp hơn, mình sẽ nghĩ tới mục tiêu mới.
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Ema, Ema giỏi mà.  br tin tưởng Ema lắm!!

xưa nay Ema cũng vượt qua bao nhiêu là chuyện, chớ có phải dạng "tay mơ" hay "lính mới tò te" gì đâu.

làm đây hay làm kia cũng là làm cả, vạn sự khởi đầu nan mà. vạn sự khởi đầu nan....

nói theo kiểu tàu là "ngọc bất trác, bất thành khí"
nói theo kiểu tây là "things are sent to try you"
nói theo kiểu ta là "gạo đem vào giã bao đau đớn, gạo giã xong rồi trắng tựa bông, người ở trên đời cũng như vậy, gian nan rèn luyện mới thành công"

đúng như Ema nói, cậu chỉ cần ít lâu để bình ổn tâm sinh lí tuổi mới..ra trường. =)

sẽ ổn, chắc chắn ổn.


broom
Đăng nhập để trả lời
0
To BR: Cảm ơn Br nhìu nhìu nha, động viên Ema khủng khíp wa', làm Ema có cảm jác như mình là kẻ vô tội trong công cuộc đầy ải bản thân tới cái công việc vô cùng boring này, xem ra tất cả là số phận rùi, Ema sẽ hok than thở, hok bùn bã, hok kêu ca nữa nhé, nhàm wa' fải ko? Hum nay 30 tết roài, Ema sau khi xong xuôi hết mọi việc thì đag đc ngồi nghỉ ngơi, vểnh râu chờ đón jao thừa thôi. Ngoài bắc lạnh lắm, may thế chứ, tết fải lành lạnh mới thik chứ mấy hum trc nóng sôi mỡ ra, sợ chít. Gửi cho Br ít lạnh nhé.hehe. Br dạo này có nhìu chuyện nhỉ, xem chừng có rất nhìu nhân vật mới xuất hiện trong tự truyện vốn thừa fong fú và đặc sắc của Br, kể đi nhá, nhá, nhá!
 
Vậy là 30 tết đã đến. Năm nay là năm đầu tiên con gái có tiền biếu tết bố mẹ. 1 triệu việt nam đồng cơ đấy, sao mà quý hoá thế. Nếu như theo giấc mơ hồi còn học đại học mơ mộng của con ý, thì hình như con ước đc mừng tuổi bố mẹ 1 cái xe 4 bánh thật lộng lẫy hay một chuyến du lịch châu Âu thật lãng mạn, nhưng cái jấc mộng ấy xem chừng còn xa lắm. Con đã ước rất nhìu, nhưng những việc con làm thì toàn trái ngược lại với những điều con mong muốn, vì con kém nghị lực, vì con không kiên trì, vì con mải chơi và thik hưởng thụ, thế nên...
Nhưng thôi năm mới tới rồi, con sẽ thôi tự trách mình, để lúc nào năm mới nó đỡ mới đi đã, rùi con sẽ lại tiếp tục.hehe. Dù gì thì gì con sẽ vẫn là con, vẫn yêu gia đình mình vô cùng, vẫn sẽ làm tất cả để gia đình mình đc bình yên như bây h. Con hứa...
Hôm qua đi tất niên cùng lớp cấp 3. Thật là vui. Nhanh thật đấy. Vậy là đã 4, 5 năm trôi qua rồi, đứa nào cũng thay đổi. Mọi người nhìn mình và nói mình khác nhìu quá, mình ko còn là mình của những năm tháng cấp 3. Ừ cũng đúng. Mình h đây đã bít yêu bản thân, tự tin và...xinh đẹp, hí hí, tự khen mình, lởm wa'. Vì mình tự tin mà, thế nên khi gặp fải những điều mình ko vừa ý, những thứ tưởng mình làm ngon lành mà lại thất bại mới bắt đầu khổ sở, dằn vặt, dày vỏ bản thân. hêhê. Đến khổ. Lớn hết cả lũ rồi, ko còn ngu ngơ dại khờ như hồi cấp 3 nữa, nhưng sao vẫn có 1 cảm jác thấy nao nao tiêng tiếc tuổi vô tư ngày nào. Hức. Nhìn những đứa đi làm trông đứa nào cũng jà khú, bọn vẫn còn đi học nhìn vẫn trẻ con thế.
Năm nay oánh dấu 1 năm hoành trág của mình. Bít đi mua đào, mua hoa đẹp ơi là đẹp nhé. Năm đầu tiên nhà mình mua đào, mọi năm toàn mua quất thôi. Liệu năm nay nhà có j mới ko? ( chàng rể mới) hehe. Lại nói đến chàng rể mới. Hum wa vừa mơ thấy a Hững Hờ, trông a ý thật là kinh, tóc chải ngựơc lên jống y mấy thằng đỉu jả trong film TQ, ngồi ở quán nước với 1 chị bụng lùm lùm. Nhìn mình còn ra cười cợt, hỏi han. Ẹc. HOk bít dạo này a ý ntn. Thỉnh thoảng mình đi qua, thấy nhà cửa im lìm. Rùi lại còn a Hiếu nữa chứ. Vẫn hay gọi điện cho đứa bạn mình, hỏi han, rùi kêu đag lập doanh nghiệp ở tận trong Nghệ An Thanh Hoá j j ý, kêu là hum nào về gặp gỡ. Mình ngại gặp a ý lắm. Thôi kệ, đến đâu thì đến. Tết rồi, mình sẽ ko ngại j nữa.
Vứt bỏ mọi chuyện ko vui của năm trc đi. Năm vừa rồi mọi chuyện đều ko suôn xẻ, hi vọng năm nay sẽ tốt đẹp hơn. AI cũng hi vọng thế, ko bít niềm hi vọng của ai sẽ thành hiện thực nhỉ. Nhà nào cũng thắp hương cúng bái, các cụ bít fù hộ ai đây?:D. Nhưng những người thành tâm và ngoan ngoãn như mình thì chắc sẽ đc đền đáp.hehe
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
 Một buổi ság đẹp trời, nắng nhẹ và gió hiu hiu se se lạnh. Đứng trên ban công tầng 4 của cơ quan nhìn xuống cảnh vật chỗ nào cũng đẹp. Bỗng dưng mình lại cảm thấy yêu thích công việc này, cảm thấy hài lòng với sự bình yên trong tâm hồn mà mình đang có, cảm thấy phấn chấn khi gặp những con người mới, bước vào những mối quan hệ mới. Rồi thì mình cũng phải như vậy thôi. Mình đã lớn, đã trưởng thành, mình cần phải bước những bước vững chắc trên con đường mà mình đã chọn ( bị đẩy vào), ko thể dựa dẫm vào bất kì ai nữa rồi. Mình hok còn quan tâm tới quá khứ hay những con người ở thì quá khứ nữa, suy cho cùng vì sao con người ta cứ phải mất time nghiền ngẫm những cái cũ kĩ, những điều đã mất mà quên đi cái hiện tại ság bừng ngay ở trước mắt. Mình cảm thấy giờ đây vô cùng nhẹ nhõm, hậu quả là nhẹ nhõm trong lòng thì nặng nề bên ngoài. Huhu, tăng cân rồi!!!!!!
Rốt cuộc thì hắn cũng lấy vợ, và ít ra hắn vẫn còn một chút tử tế khi ko mời mình, mà chỉ treo cái tin này lên blog. Nhìn ảnh hắn ôm vợ cười tít mắt, mình thấy thật buồn cười và mỉa mai làm sao. Cái con người ấy, chỉ mới cách đây 1 tháng thôi, vẫn còn nói nhớ mình, muốn đc thế này thế nọ như ngày xưa. Hắn ko bít rằng với mình, hắn chỉ là một kẻ lấp chỗ trống. Và mình ko biết rằng, với hắn mình chỉ là một thứ đồ chơi. Tình yêu ko có chỗ cho những kẻ xấu xa như mình và hắn. Nhưng hắn đã hơn mình, hắn sắp có vợ. Còn mình, sẽ chẳng bao h lấy chồng. Không hiểu sao mình vẫn có ý nghĩ ấy, ko muốn lấy chồng. Không bao h mình muốn ràng buộc cuộc đời mình với cuộc đời của một người khác, đó không phải là cuộc sống mình mong đợi. Nhưng mình có bao h làm đc như mìh mong muốn đâu, thế nên thể nào mình cũng cua đc một a chồng khù khờ, ngu ngơ.:D
Mà thôi ko nói những chuyện điên khùng ấy nữa. Mình mâu thuẫn thế nhỉ. Kêu trong lòng nhẹ nhõm mà sao vẫn cứ nghĩ về những chuyện ko đâu kia. Nghĩ về chuyện vui nha. Hum kia nhà mình làm lẩu mời fòng mình, fòng bác T và các lãnh đạo đến ăn. Ko ngờ họ đi đông đủ thế. 20 người liền. May mẹ nghĩ ra ăn trên tầng 3, kê bàn vào ăn nhìn rất ấm cúng. Bác T lại còn mời cả ông chồng bác H nữa. Ông ý cứ nhận mìh làm con dâu cái thằng con bé xiu xiu of ông ý. Mình ngại gặp ông ý thế ko bít. Mình mà về làm dâu nhà ấy thật thì có mà điên, ng ta sẽ bảo mình ham giàu hám của, lại đc ông bố chồng lắm mồm khủng khiếp. Chít mứt.
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Hum nay quay trở về công ty cũ. Mọi thứ vẫn thế, chỉ có mình là lạ lẫm. Mấy người ở fòng tổ chức nhìn mình lạnh lùng, chỉ có bạn H văn thư là vẫn tử tế, vì ngày xưa b ý mới đến làm mình rõ là tận tình júp đỡ b ý hoà nhập với mọi người. May quá ko gặp bác Th, bác C, cô V, cô Q. Mình ngại gặp họ lắm. Dù mình cũng chẳng làm j nên tội, nhưng cảm jác như mình là một kẻ đào tẩu vậy. Trước khi vào công ty cô V cũng đã nói đây là 1 cv vất vả, thế mà mình vẫn cứ đòi làm, rùi thì khi bị úm lăn quay ra mới lại nằng nặc đòi nghỉ. Mình đúng là chẳng ra gì. Mình xuống lấy phần lương mà mình đág được hưởng thì có j mà xấu hổ đâu, côg sức của mình mà. Mình ko mún lên fòng kinh doanh nữa, ko mún gặp lại một số người đã đối xử vớí mình rất tệ. Nhưng nhờ có sự đối xử tệ như thế của họ mà mình nhận ra, đôi khi những biểu hiện ban đầu chưa thể đánh já đc về 1 con người, phải tiếp xúc lâu, fải sống lâu bên cạnh con người đó mới thấy đc những j xấu xa nhứt bộc lộ. Mình bi h cũng chẳng trách ai cả, chỉ là ko mún gặp lại mà thôi, gặp lại để rồi nhớ lại. Mệt lắm. Chị M từ hồi mình nghỉ cũng ko thấy qua nhà mình, chắc ngại gặp mình. Chị ý là điển hình một sai lầm về việc đánh já sai con người của mình. Hồi đầu thì rõ là nhiệt tình, tốt bụng. Sau dần dần, sự ghen tị đã khiến chị ý coi mình là vật cản trên bước đường tiến thân của chị ý. Chị ý tỏ thái độ rõ rệt. Nhứt là lúc chị ý nói về việc mình mới tới mà đã đc mức lương cao như thế là ko công bằng. Mình biết hết, hiểu hết. Mình ko ngờ chị ý lại là người như vậy. Sau khi rời khỏi công ty, mình cũng ko  liên lạc j với chị ý. Thỉnh thoảng chị ý gọi điện hỏi thăm, mình cũng nói chuyện bt. Coi như chẳng có j xảy ra. Con người mà, khi động tới quyền lợi của nhau thì sẵn sàg cắn xé nhau ngay, còn khi ko ảnh hưởng j tới nhau, lại thân thiết, đối xử tốt đẹp bt. Nói thật khi quyết định ra đi, mình ko fải là tư tưởng thoải mái hoàn toàn, mình cũng cảm thấy một điều j đó còn vương vấn. Mình thấy mình bỏ đi như một kẻ hèn nhát vậy. Có lẽ sau này, khi cv ở đây của mình thuận lợi hơn, mìh có 1 cs sáng lạn hơn thì mình mới có thể tự tin khi quay lại thăm mọi người - ý mình là những người tốt đẹp còn lại của TH như chị H, chị Th, chị Nh, chi Ph, a Đ, a T, a M...
 
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
THÔNG BÁO KHẨN!!!!
Hum nay, ngày 1/3/2010, toàn bộ cơ thể của đồng chí ema đồng loạt lên tiếng kêu gọi khổ chủ tổ chức một cuộc tổng tấn công đẩy lùi giặc MỠ đang hoành hành khắp mọi nơi sau dịp tết Canh Dần tưng bừng vừa rồi. Hậu quả mà giặc MỠ gây ra vô cùng nghiêm trọng và ảnh hưởng cực kì to lớn tới cuộc sống tươi đẹp mà khổ chủ đag cố gắng xây dựng lên. Điển hình là các chiến hữu luôn sát cánh bên khổ chủ ( ko có cấm có ra ngoài) đó là các bạn quần áo váy vóc nay đã lần lượt phát khóc, lạy lục khổ chủ làm ơn giảm bớt một vài cm dư thừa nếu ko có lẽ jới hạn dãn nở của các bạn ý cũng đành chịu thua mà BỤC, mà TOẠC, mà ĐỨT. Bên cạnh đó là nhữg lời bàn ra tán vào mãi ko thôi khi những người xung quanh chiêm ngưỡng tác phẩm mà tên jặc MỠ hư đốn gây lên huỷ hoại sự duyên dáng, tự tin của nàng ema ngày nào. Nay, tên jặc mỡ thậm chí đã lôi kéo cả người bạn gương chuyên nịnh thân thiết của ema, khiến nó phản bội ema. Sáng nay, nàng tung tăng chạy ra bên gương chờ đợi những lời nịnh bợ quen thuộc khi nàng cố nhét mình vào bộ váy áo đen xì ( hi vọng làm nàng nhẹ nhàng đi chút ít), thì bạn gương thân thiết của nàng đã quay mặt đi, thay vì sự mĩ miều vốn có ( nàng hay tưởng tượng) là một kẻ phình vĩ đại chiều ngang tất cả các bộ phận. Ôi, nàng ko tin, ko phải là nàng, chắc chắn gương kia đã nhầm lẫn, đã đưa hình ảnh ai khác thế chỗ nàng, muốn cho nàng buồn khổ, tự ti, mất niềm tin vào cuộc sống đây mà. Nàng hét lên, chạy hùng hục xuống tầng bằng những bước chân khủng bố ( may mà cầu thang làm bằng đá chịu lực cực mạnh), chạy tới trước mặt papa và mama, 2 người luôn ủng hộ thân hình đẹp đẽ của nàng bằng những món ngon đẫy đà và những lời âu  yếm dỗ dành trong các bữa ăn. Nàg rưng rưng, thỏ thẻ: Bố mẹ ơi, con có béo ko? Mẹ nàg như thường lệ: Béo j mà  béo, người đẹp như thế này....nghĩ vớ nghĩ vẩn. bla, bla... Nói dứt lời thấy mẹ nàng nhìn bố nàng nhấm nháy. Bố nàng có vẻ ko jỏi đóng kịch khi thấy ông ho sặc sụa và cười trừ - điệu cười thường thấy xuất hiện sau những lời nói dối hoặc bao che. Thôi rồi, nàng hiểu hết rồi. Nàg ngậm ngùi bước những bước chân của kẻ bại trận quay trở lại phòng. Nàng hiểu rằng, hôm nay, nàng cần bàn bạc lại với tổng chỉ huy cơ thể và các bộ phận liên quan về chế độ dinh dưỡng của mình trong thời gian tới để đẩy lùi giặc MỠ kíu vớt nàg trước khi quá muộn.
Nay, nàng và các bộ phận trong cơ thể quyết định thực hiện một số quy định nghiêm ngặt như sau:
Điều 1: Buổi sáng: Dậy từ 5h, tập TD ( leo cầu thang, xoay bụng) từ nửa tiếng trở lên.
Điều 2: Tới cơ quan, thường xuyên đi ra đi vào, đi lên đi xuống nói chung là lăng xa lăng xăng
Điều 3: Ăn uống: Nói không với các món rán, thịt...nói chung là liên quan tới dầu mỡ. Nói không tiếp tục với các món bánh, kẹo, sôcôla, nước ngọt...nói chung là liên quan tới đường.
Điều 4: Buổi tối: Sau khi ăn tối, đi bộ nửa tiếng
Điều 5:Ngoài 3 bữa chính ra, cấm có le ve nghĩ tới bữa thứ 3.5
Điều 6: Chỉ có bữa sáng đc ăn đuđủ, các bữa còn lại, chỉ đc ăn rất chơi vơi:D
Điều 7: Cân nặng hiện tại cho phép đc jữ kín. Kiểm tra cân nặng ngày 1.4.2010, báo cáo kết quả đạt đc và đưa ra phương hướng cho jai đoạn tiếp theo.
Ghi chú: Vì ngày ban hành quyết định trùng với ngày đèn đỏ, nên cho phép nàng đc miễn giảm quy định số 1 trong vòng 3 ngày. Sau khi bình phục, nàng xin hứa sẽ thực hành gấp đôi trog 3 ngày kế tiếp.
Trong quá trình thực hiện, nếu nghĩ ra thêm quy định nào hà khắc hơn, sẽ xin đc bổ sung sau.
Ngày 1.3.2010
Thay mặt Ema
Tay, óc ( soạn thảo)
Đã ký
 
 
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Rắc rối to rồi. Hix. Tình hình là hum wa đã bị lôi vào nhà " bà nội chồng" do " bố chồng tự nhận" lôi kéo. Mình nghi vụ hwa mình fải đi là do sự sắp đặt của bác T nhà mình và ông bố chồng kia lắm. Ngại ơi là ngại, trước mặt bao nhiu người mà ông ý cứ nhận mình như thế, kỉu nài mình sẽ bị ế to rùi. Thằng con ông ý thì vừa lùn vừa nói chiện chán chít. Đã thế lúc bác T bảo mình đi ra đón bác Tiến, mình tưởng bác ở ngay ngoài nên lếch thếch đi bộ ra. Lúc sau, chắc chắn bác ý lại bảo tên kia đi xe máy ra đón mình. Ặc mình chít mứt thoai. Các chị fòng bác T cứ cười sung sướng. Ghét ko chịu đc.Thôi đời mình coi như đi tong roài. Cả cái sở này biết mình có nơi có chốn thì mình bít kiếm chồng ở đâu. Thằng cu đó lúc về còn bị mọi ng jục jã ra dắt xe cho mình. Hix, ra chả bít nói năng j, hỏi mí câu củ chuối. Ôi đời mình sẽ đi đâu về đâu đây. Chẳng nhẽ số của mình toàn rơi vào các ổ lởm khởm ntn sao? Từ h ko dám vác mặt tới nhà bác GĐ nữa. Cứ gặp cái ông bố chồng tự fong ấy là mình lại phát ớn. Tối qua mình ko ngủ đc, mình vừa bị đau lưng, vừa do uống nhìu rượu hay sao ý, rồi lại suy nghĩ về tương lai. Nghĩ sao cđời mình hẩm hiu thế, bao h tình yêu đích thực mới xuất hiện sau bao nhiu vụ gán ghép nài. Chán, ko mún nghĩ nữa. Jật mình nghĩ tới cái tít của một bài báo: Phụ nữ cao dễ lấy fải chồng lùn. Huhuhu, ko fải thế chứ?
À mí hnay chiến lược tháng 3 do tay não soạn thảo đã đc toàn thể các bộ phận trong cơ thể thực hiện nghiêm túc. Tuy hwa có ăn mấy miếng thịt dê nhưng bù lại ko ăn tí cơm nào và vận động khá nhìu. Thế nên xét về tổng thể thì vẫn có thể coi như là đã chấp hành tốt:D
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 4 5 6 7 8 » »»