Chủ nhật buồn tê tái. Lượn lòng vòng cùng Hạnh khỉ đột đi mua mấy quyển sách cho nó, mua quyển Luật đấu thầu cho mình, đi chợ, đi lung tung. Nhưng cũng chỉ giết đc có hơn tiếng đồng hồ. Nghe Q&S show, lần nghe thứ hàng tỉ, vẫn thích, vẫn say sưa, vẫn chất chứa những tâm sự nhưng ko có cái nào là của mình. Đã 9 năm trôi qua, vẫn cái thói quen ấy ko thể bỏ. Cứ sáng chủ nhật là lại chăm chú ngồi cạnh chiếc radio, háo hức nghe, rồi cười một mình, rồi cũng lại khóc một mình, lơ đãng một mình, nhớ nhung một mình, mang mác một mình. Thật tội nghiệp con bé Ame ngu ngơ khờ dại quá! Những bài hát đã nuôi dưỡng tâm hồn mình, đã khiến mình trở nên cứng cỏi, mạnh mẽ nhưng cũng khiến mình trở nên yếu mềm và hay có những suy nghĩ viển vông, vu vơ hết sức vô nghĩa.
Muốn cắm đầu vào học thật nhiều, nhưng rốt cuộc lại nản, lại bị những nghĩ suy ngớ ngẩn chèn ép. Mình thấy bi h mình thậm chí còn sến hơn những bài hát thị trường vốn là nhạc chuông yêu thích của vô số kẻ. Mâu thuẫn chồng chất, kéo tới ùn ùn, não bộ với kích thước hạn chế sắp ko chịu nổi, sắp đình công rùi. Bùm, vỡ tan, vỡ toang, vỡ vụn, vỡ liểng xiểng, vỡ tứ tung, vỡ tan hoang. Thế là hết!
Muốn cắm đầu vào học thật nhiều, nhưng rốt cuộc lại nản, lại bị những nghĩ suy ngớ ngẩn chèn ép. Mình thấy bi h mình thậm chí còn sến hơn những bài hát thị trường vốn là nhạc chuông yêu thích của vô số kẻ. Mâu thuẫn chồng chất, kéo tới ùn ùn, não bộ với kích thước hạn chế sắp ko chịu nổi, sắp đình công rùi. Bùm, vỡ tan, vỡ toang, vỡ vụn, vỡ liểng xiểng, vỡ tứ tung, vỡ tan hoang. Thế là hết!
Love is all around!