HRPT
Cuộc Sống Thường Ngày
1.779 trả lời, 185.114 lượt xem —
Trang 30 / 60
Có Đại Sư với Tiểu tươi tâm thiền
Nụ cười rạng rỡ lòng hiền
Tiểu tăng cùng với Sư tiền hậu kinh
Phật Trời độ phước chùa mình
Đại vui vẻ _ Tiểu mừng _ niệm kinh
HRPT
HRPT
Cảnh chùa vui thật là vui
Có Đại Sư với Tiểu tươi tâm thiền
Nụ cười rạng rỡ lòng hiền
Tiểu tăng cùng với Sư tiền hậu kinh
Phật Trời độ phước chùa mình
Đại vui vẻ _ Tiểu mừng _ niệm kinh
HRPT
Có Đại Sư với Tiểu tươi tâm thiền
Nụ cười rạng rỡ lòng hiền
Tiểu tăng cùng với Sư tiền hậu kinh
Phật Trời độ phước chùa mình
Đại vui vẻ _ Tiểu mừng _ niệm kinh
HRPT
Thành tâm niệm Phật nam mô
Cầu cho thế giới ấm no hòa bình.
Non sông gấm vóc nước mình
Người dân làm chủ thắm tình lân bang.
Trung Dũng
Trích đoạn: nhabe
Trích đoạn: Xa_xăm
[align=left][color="#006600"][size="4"]Nhóc Xa _ Xăm này không post bài thơ của ai hết ,
chào Xa_Xăm, bạn posted bài thơ TD viết cho tôi "chuyện xóm làng"...sau đây là copy và source post của bạn
Xa_Xăm có thể kiểm chứng lại post của bạn ở link sau đây
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=396589&mpage=60
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-16 07:52:04Trần Trung Dũng>

Nỗi Đau
Thế là hết không bao giờ gặp nữa
Một linh hồn chôn giữa nấm mồ sâu.
Tội tình gì mà vội bỏ đi đâu
Trong im lặng chẳng một câu từ biệt.
Cây héo úa lá vàng rơi rụng chết
Nỗi nhọc nhằn chúng con biết từ lâu.
Đôi vai gầy đè nặng những đớn đau
Mẹ vò võ ôm nỗi sầu lạnh nguội.
Giọt lệ đắng nuốt vào lòng không nói
Đôi mắt buồn lời chăng trối mang theo.
Vĩnh biệt rồi còn mãi lá thông reo
Đưa tiễn mẹ ước ao theo cõi phật.
Thế là hết mẹ đi rồi vụt mất
Đau xé lòng vật lộn đất cuồng quay.
Khóc đi em vành khăn trắng nhẹ lay
Xào xạc gió những đôi tay run rẩy.
Cố níu giữ ngỡ mẹ đang còn đấy
Chỉ ngủ thôi ngày mai dậy thấy con.
Cả cuộc đời tự nhận lấy cô đơn
Cho con trẻ được vui hơn quá khứ.
Thế là hết từ nay không còn nữa
Mẹ đi rồi thiếu một nửa vầng trăng.
Trung Dũng
bóng gió
ai nói anh mà anh lên tiếng
tưởng anh đang học lặn
nên em chẳng ghé thăm
nào ngờ anh học nhảy
đang ôm đào vi vu
nhabe
Cần Câu
Anh chẳng muốn học lặn đâu
Mà chỉ muốn kiếm cần câu nhử mồi.
Bờ hồ chiều xuống anh ngồi
Chờ con cá lớn đang bơi lượn lờ.
Thành công ở thuật bất ngờ
Nơm to anh chụp cá giờ đi đâu.
Ôm đào thì hãi bay đầu
Chứ cá chẳng ngại giữ lâu lo gì.![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Trung Dũng
ai nói anh mà anh lên tiếng
tưởng anh đang học lặn
nên em chẳng ghé thăm
nào ngờ anh học nhảy
đang ôm đào vi vu
nhabe
Cần Câu
Anh chẳng muốn học lặn đâu
Mà chỉ muốn kiếm cần câu nhử mồi.
Bờ hồ chiều xuống anh ngồi
Chờ con cá lớn đang bơi lượn lờ.
Thành công ở thuật bất ngờ
Nơm to anh chụp cá giờ đi đâu.
Ôm đào thì hãi bay đầu
Chứ cá chẳng ngại giữ lâu lo gì.
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Trung Dũng
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-20 12:43:55Trần Trung Dũng>

Mong Muốn
Gió ơi gió hãy đuổi mây hộ nhé
Cho trung thu ánh trăng ghé nhà tôi.
Để đàn em bày cỗ ngắm sao rơi
Nghe trống ếch đã một thời vắng bóng.
Trung Dũng
HRPT
Tiếng Mưa
Chiều chủ nhật chợt đổ mưa
Tiếc thay em với anh vừa hẹn xong.
Giờ đây lại đổ mưa giông
Bao lời muốn nói còn trông mong gì.
Hẹn rồi em có chịu đi
Chờ đợi chẳng biết mưa khi nào ngừng.
Chưa gặp em được buồn lòng
Tiếng mưa vẫn cứ não nùng không thôi.
Trung Dũng

<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-26 16:10:51khucniemtu>
Tiếng Mưa
Chiều chủ nhật chợt đổ mưa
Tiếc thay em với anh vừa hẹn xong.
Giờ đây lại đổ mưa giông
Bao lời muốn nói còn trông mong gì.
Hẹn rồi em có chịu đi
Chờ đợi chẳng biết mưa khi nào ngừng.
Chưa gặp em được buồn lòng
Tiếng mưa vẫn cứ não nùng không thôi.
Trung Dũng

KÊU CỨU ANH HÙNG DẸP LOẠN
Em đội mưa đến đây rồi
Nhưng anh đâu thấy anh ngồi nơi nao
Em vừa ra khỏi cổng rào
Mưa tuôn hoà tiếng làu bàu chưởi ai
Bác kia chưởi nhà anh mãi
Bây giờ điên dại chưởi ngay nhà mình
Bác chưởi mẹ bác - thất kinh
Trời đánh thánh vật bêu hình làm gương
Nơi đây chốn ảo tình thương
Bác kia quậy phá đủ đường chưởi tưng
Chưởi trẻ nít , trẻ nít lặng thinh
Lời mất dạy chưởi mẹ mình thấy ghê
Thiên lôi đả giẫy tấm tê
Thiên Thần Thổ Địa bỏ kê hố xì
Trung Dũng trung trực kính vì
Lời ngay phân phải kinh thi hào hùng
Gió ơi lời thẳng nói cùng
Bạc đầu gây rối khắp vùng ủ ê
Trung Dũng anh cùng Gió về
Dẹp tan cái ác trọn bề yêu dân
Gió cùng Trung Dũng rất cần
Lên tiếng dẹp loạn để dân an bình
Niệm Từ kính dâng tấu sớ ạ !
Hic
KHÚC NIỆM TỪ
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-28 07:41:50Trần Trung Dũng>
KÊU CỨU ANH HÙNG DẸP LOẠN
Em đội mưa đến đây rồi
Nhưng anh đâu thấy anh ngồi nơi nao
Em vừa ra khỏi cổng rào
Mưa tuôn hoà tiếng làu bàu chưởi ai
Bác kia chưởi nhà anh mãi
Bây giờ điên dại chưởi ngay nhà mình
Bác chưởi mẹ bác - thất kinh
Trời đánh thánh vật bêu hình làm gương
Nơi đây chốn ảo tình thương
Bác kia quậy phá đủ đường chưởi tưng
Chưởi trẻ nít , trẻ nít lặng thinh
Lời mất dạy chưởi mẹ mình thấy ghê
Thiên lôi đả giẫy tấm tê
Thiên Thần Thổ Địa bỏ kê hố xì
Trung Dũng trung trực kính vì
Lời ngay phân phải kinh thi hào hùng
Gió ơi lời thẳng nói cùng
Bạc đầu gây rối khắp vùng ủ ê
Trung Dũng anh cùng Gió về
Dẹp tan cái ác trọn bề yêu dân
Gió cùng Trung Dũng rất cần
Lên tiếng dẹp loạn để dân an bình
Niệm Từ kính dâng tấu sớ ạ !
Hic
Rộng Mở Vị Tha
Nhác trông đã thấy ngỡ ngàng
Lạ mà vội dám nói quàng nói xiên.
Với tay giương kính lão lên
Bốn diop thấy trắng đen rành rành.
Hóa ra du khách bực mình
Chuyện làng, chuyện nước thường tình dân gian.
Xóm giềng con vịt, con ngan
Chui rào phá phách vườn cam, vườn cà.
Có gì đâu nhỏ xíu mà
Gọi nhau cùng uống tách trà giải đen.
Đâu cần nộ khí xung thiên
Phùng mang, trợn mắt đảo điên quê nghèo.
Cuộc đời đau khổ đã nhiều
Có ai tránh được đôi điều trái ngang.
Lưỡi còn bị nạn của răng
Trách chi được cái lệ làng cổ xưa.
Đừng cho tuổi tác già nua
Sớm tối lúc nắng, lúc mưa thất thường.
Bão giông tàn phá phố phường
Cây xanh gẫy đổ đèn đường tối thui.
Ngập buồn ôi những ngậm ngùi
Sao cố chấp mãi những lời khó nghe.
Hãy nên rộng mở vị tha
Hẹp hòi chỉ khiến người ta chê cười.
Thập bát thức đọc thuộc rồi
Tâm hồn thanh thản là người trượng phu.
17/ Yếu đuối nhất của ta là thịnh nộ
18/ Thất bại nhất của ta là tự kiêu
Trung Dũng
Mấy lời cùng Niệm Từ mong bạn hiểu.
Em đội mưa đến đây rồi
Nhưng anh đâu thấy anh ngồi nơi nao
Em vừa ra khỏi cổng rào
Mưa tuôn hoà tiếng làu bàu chưởi ai
Bác kia chưởi nhà anh mãi
Bây giờ điên dại chưởi ngay nhà mình
Bác chưởi mẹ bác - thất kinh
Trời đánh thánh vật bêu hình làm gương
Nơi đây chốn ảo tình thương
Bác kia quậy phá đủ đường chưởi tưng
Chưởi trẻ nít , trẻ nít lặng thinh
Lời mất dạy chưởi mẹ mình thấy ghê
Thiên lôi đả giẫy tấm tê
Thiên Thần Thổ Địa bỏ kê hố xì
Trung Dũng trung trực kính vì
Lời ngay phân phải kinh thi hào hùng
Gió ơi lời thẳng nói cùng
Bạc đầu gây rối khắp vùng ủ ê
Trung Dũng anh cùng Gió về
Dẹp tan cái ác trọn bề yêu dân
Gió cùng Trung Dũng rất cần
Lên tiếng dẹp loạn để dân an bình
Niệm Từ kính dâng tấu sớ ạ !
Hic
Rộng Mở Vị Tha
Nhác trông đã thấy ngỡ ngàng
Lạ mà vội dám nói quàng nói xiên.
Với tay giương kính lão lên
Bốn diop thấy trắng đen rành rành.
Hóa ra du khách bực mình
Chuyện làng, chuyện nước thường tình dân gian.
Xóm giềng con vịt, con ngan
Chui rào phá phách vườn cam, vườn cà.
Có gì đâu nhỏ xíu mà
Gọi nhau cùng uống tách trà giải đen.
Đâu cần nộ khí xung thiên
Phùng mang, trợn mắt đảo điên quê nghèo.
Cuộc đời đau khổ đã nhiều
Có ai tránh được đôi điều trái ngang.
Lưỡi còn bị nạn của răng
Trách chi được cái lệ làng cổ xưa.
Đừng cho tuổi tác già nua
Sớm tối lúc nắng, lúc mưa thất thường.
Bão giông tàn phá phố phường
Cây xanh gẫy đổ đèn đường tối thui.
Ngập buồn ôi những ngậm ngùi
Sao cố chấp mãi những lời khó nghe.
Hãy nên rộng mở vị tha
Hẹp hòi chỉ khiến người ta chê cười.
Thập bát thức đọc thuộc rồi
Tâm hồn thanh thản là người trượng phu.
17/ Yếu đuối nhất của ta là thịnh nộ
18/ Thất bại nhất của ta là tự kiêu
Trung Dũng
Mấy lời cùng Niệm Từ mong bạn hiểu.
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-27 13:19:21khucniemtu>
KÊU CỨU ANH HÙNG DẸP LOẠN
Em đội mưa đến đây rồi
Nhưng anh đâu thấy anh ngồi nơi nao
Em vừa ra khỏi cổng rào
Mưa tuôn hoà tiếng làu bàu chưởi ai
Bác kia chưởi nhà anh mãi
Bây giờ điên dại chưởi ngay nhà mình
Bác chưởi mẹ bác - thất kinh
Trời đánh thánh vật bêu hình làm gương
Nơi đây chốn ảo tình thương
Bác kia quậy phá đủ đường chưởi tưng
Chưởi trẻ nít , trẻ nít lặng thinh
Lời mất dạy chưởi mẹ mình thấy ghê
Thiên lôi đả giẫy tấm tê
Thiên Thần Thổ Địa bỏ kê hố xì
Trung Dũng trung trực kính vì
Lời ngay phân phải kinh thi hào hùng
Gió ơi lời thẳng nói cùng
Bạc đầu gây rối khắp vùng ủ ê
Trung Dũng anh cùng Gió về
Dẹp tan cái ác trọn bề yêu dân
Gió cùng Trung Dũng rất cần
Lên tiếng dẹp loạn để dân an bình
Niệm Từ kính dâng tấu sớ ạ !
Hic
Rộng Mở Vị Tha
Nhác trông đã thấy ngỡ ngàng
Lạ mà vội dám nói quàng nói xiên.
Với tay giương kính lão lên
Bốn diop thấy trắng đen rành rành.
Hóa ra du khách bực mình
Chuyện làng, chuyện nước thường tình thế dân gian.
Xóm giềng con vịt, con ngan
Chui rào phá phách vườn cam, vườn cà.
Có gì đâu nhỏ xíu mà
Gọi nhau cùng uống tách trà giải đen.
Đâu cần nộ khí xung thiên
Phùng mang, trợn mắt đảo điên quê nghèo.
Cuộc đời đau khổ đã nhiều
Có ai tránh được đôi điều trái ngang.
Lưỡi còn bị nạn của răng
Trách chi được cái lệ làng cổ xưa.
Đừng cho tuổi tác già nua
Sớm tối lúc nắng, lúc mưa thất thường.
Bão giông tàn phá phố phường
Cây xanh gẫy đổ đèn đường tối thui.
Ngập buồn ôi những ngậm ngùi
Sao cố chấp mãi những lời khó nghe.
Hãy nên rộng mở vị tha
Hẹp hòi chỉ khiến người ta chê cười.
Thập bát thức đọc thuộc rồi
Tâm hồn thanh thản là người trượng phu.
17/ Yếu đuối nhất của ta là thịnh nộ
18/ Thất bại nhất của ta là tự kiêu
Trung Dũng
KÍNH LỜI
Kính lời _ Trung Dũng quá hay
Niệm Từ _ kinh phật con đây tỏ tường
Điều 17 _ nguyên y kĩ cương
Điều 18 _ cảnh báo _ bêu gương đấy mà
Trái phải ai cũng thấy mà
Làm người cho đúng "người ta" khác "ngừ *" (* Tiếng phát ra từ 1 loài vật bốn chân)
Có được tiếng nói _ viết thơ
Văn hoá chưởi mắng trẻ khờ mình mang
Chưởi người tức chính mình quăng
Vào mồm vào óc vào tận người mình
Đạo lý Trời Phật chứng minh
Gieo quả gặp quả ứng in chính "ngừ *"
Mọi người chung thơ vui cười
Riêng mình tức tối ngậm ngùi rên la
Chưởi người dơ miệng của ta
Ngậm máu phun người _ trước là ta dơ
Xa gần đều vui vần thơ
Anh xướng , Em hoạ ước mơ tiếng cười
Đời người có mấy lăm hơi
Thấy đó mất đó _ chi lời hơn thua
Trượng phu mà ngang như cua
Bán cái giành phải lật lừa nhân tâm
Sống nhơ cái tiếng hùng anh
Trẻ không nể phục _ già bành miệng chê*
( * cười hê hê... )
KHÚC NIỆM TỪ
HƯƠNG QUÊ NGỌT NGÀO
Cung thương em trổi khúc đàn Bầu
Lảnh lót canh trường vẳng đêm thâu
Nhịp nhàng nắn phím tơ vương mộng
Như dòng thát đổ dạ ai sầu
Đàn kìm khoan nhặt sóng xao nhau
Vỗ nhẹ mạn thuyền lấp loáng sao
Sóng sánh lập lờ ngàn ánh bạc
Tiếng kìm dào dạt Trăng sáng màu
Sáo Trúc tiêu sầu vọng chốn nao
Đàn Tranh hoà điệu Bầu rì rào
Ngàn sao lấp lánh Trăng Rằm tỏ
Gửi gió thăm hương quê ngọt ngào
Khúc Niệm Từ
Lảnh lót canh trường vẳng đêm thâu
Nhịp nhàng nắn phím tơ vương mộng
Như dòng thát đổ dạ ai sầu
Đàn kìm khoan nhặt sóng xao nhau
Vỗ nhẹ mạn thuyền lấp loáng sao
Sóng sánh lập lờ ngàn ánh bạc
Tiếng kìm dào dạt Trăng sáng màu
Sáo Trúc tiêu sầu vọng chốn nao
Đàn Tranh hoà điệu Bầu rì rào
Ngàn sao lấp lánh Trăng Rằm tỏ
Gửi gió thăm hương quê ngọt ngào
Khúc Niệm Từ
KHÚC NIỆM TỪ
Trích đoạn: khucniemtu
HƯƠNG QUÊ NGỌT NGÀO
![]()
Cung thương em trổi khúc đàn Bầu
Lảnh lót canh trường vẳng đêm thâu
Nhịp nhàng nắn phím tơ vương mộng
Như dòng thát đổ dạ ai sầuĐàn bầu văng vẳng canh thâuNghe như ai oán nỗi sầu đa mang.Tránh đâu được những trái ngangLuôn đem đến sự dở dang cho đời.
![]()
Đàn kìm khoan nhặt sóng xao nhau
Vỗ nhẹ mạn thuyền lấp loáng sao
Sóng sánh lập lờ ngàn ánh bạc
Tiếng kìm dào dạt Trăng sáng màuTiếng tơ réo rắt reo vuiCho ta cảm giác bồi hồi nhớ nhung.Thuở còn thơ ấu cùng chungRồng rắn rước đuốc đèn lồng ngắm trăng.
![]()
Sáo Trúc tiêu sầu vọng chốn nao
Đàn Tranh hoà điệu Bầu rì rào
Ngàn sao lấp lánh Trăng Rằm tỏ
Gửi gió thăm hương quê ngọt ngàoVi vu lúc nhặt lúc khoanTiếng chim ríu rít ca vang truyền cành.Dòng sông lờ lững yên bìnhSáo hòa với gió tròng trành thuyền thơ.Trung Dũng
Khúc Niệm Từ
KÍNH LỜI
Kính lời _ Trung Dũng quá hay
Niệm Từ _ kinh phật con đây tỏ tường
Điều 17 _ nguyên y kĩ cương
Điều 18 _ cảnh báo _ bêu gương đấy mà
Trái phải ai cũng thấy mà
Làm người cho đúng "người ta" khác "ngừ *" (* Tiếng phát ra từ 1 loài vật bốn chân)
Có được tiếng nói _ viết thơ
Văn hoá chưởi mắng trẻ khờ mình mang
Chưởi người tức chính mình quăng
Vào mồm vào óc vào tận người mình
Đạo lý Trời Phật chứng minh
Gieo quả gặp quả ứng in chính "ngừ *"
Mọi người chung thơ vui cười
Riêng mình tức tối ngậm ngùi rên la
Chưởi người dơ miệng của ta
Ngậm máu phun người _ trước là ta dơ
Xa gần đều vui vần thơ
Anh xướng , Em hoạ ước mơ tiếng cười
Đời người có mấy lăm hơi
Thấy đó mất đó _ chi lời hơn thua
Trượng phu mà ngang như cua
Bán cái giành phải lật lừa nhân tâm
Sống nhơ cái tiếng hùng anh
Trẻ không nể phục _ già bành miệng chê*
( * cười hê hê... )
Suy Nghĩ Chân Tình
Vẫn còn cả chặng đường dài
Nhọc nhằn lo kế sinh nhai cho đời.
Nhìn về phía cuối chân trời
Chồn chân mỏi gối đến nơi khi nào.?
Vẫn còn cây lá rì rào
Hương đồng gió nội ngọt ngào xóm quê.
Chiều chiều sóng lúa ven đê
Mênh mông biển lớn hướng về tương lai.
Dại gì đầu óc chông gai
Nặng nề suy nghĩ tàn phai nhanh đời.
Một mai sương trắng tóc rồi
Chợt tỉnh giấc mộng ngậm ngùi tiếc thương.
Đâu còn nữa để vấn vương
Tháng năm mộng đẹp tận phương xa vời.
Đừng nhìn về phía sau người
Hãy chôn quá khứ một thời nắng mưa.
Thiệt hơn gì chuyện được thua
Lời hay ý đẹp cho vừa lòng nhau.
Văn minh ở cái thanh cao
Cố chấp chỉ chuốc đớn đau vào mình.
Quí ở cái nghĩa cái tình
Chứ đâu cứ phải đổ đình mới nghe.
Trung Dũng
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-28 08:24:20Trần Trung Dũng>
Tâm Sự Cùng Em
Gió ơi gió với những lời tha thiết
Quê hương mình mãi mãi đẹp biết bao.
Chiều thu về cây lá hát lao xao
Dư âm đọng những ngọt ngào trầm ấm.
Hoàng hôn xuống vấn vương vài hạt nắng
Mái tóc thề lưu luyến ánh sao hôm.
Mảnh trăng gầy le lói nỗi cô đơn
Đèn đom đóm đã chập chờn trước ngõ.
Lâu không thấy trong lòng ta bỗng nhớ
Nụ cười buồn em ít có trên môi.
Phải chi đời là đẫm nước mưa rơi
Thui thủi bước không một lời chia sẻ.
Đường trống vắng bóng âm thầm đơn lẻ
Đi về đâu bao ngã rẽ hỏi ai.
Tuổi trăng tròn năm tháng cứ nhạt phai
Giọt nước mắt lại lăn dài trên má.
Xuân ấm áp còn những ngày đông giá
Tiếng côn trùng nghe rời rã đêm thâu.
Năm canh dài trằn trọc ngấm nỗi đau
Khăn trải gối luôn nát nhàu ướt lệ.
Không có lẽ chấp nhận hoài như thế
Đứng dậy đi hãy mạnh mẽ lên em.
Trung Dũng
Tiếng Gió Xôn Xao
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-28 15:53:47Xa_xăm>
VƯỜN THƠ ĐẸP TƯƠI
Tâm sự anh buồn...
Em đâu nào vui
Mây bay cuối nẻo...
gió rít than lời
Những vì sao nhỏ...
hờn le lói nghẹn
Trăng vàng vằng vặc...
nửa tắt xa xôi
Trang thơ đẹp...
tựa cung điện nhà trời
Bỗng dưng đổ nát...
hoang tàn tả tơi
Vui vần thơ mộng...
hí hoạ tươi cười
Vườn thơ mở rộng...
thi hữu vui chơi
...
Vườn thơ đẹp tươi
X _ X
Xa_xăm
VƯỜN THƠ ĐẸP TƯƠI
Tâm sự anh buồn...
Em đâu nào vui
Mây bay cuối nẻo...
gió rít than lời
Những vì sao nhỏ...
hờn le lói nghẹn
Trăng vàng vằng vặc...
nửa tắt xa xôi
Trang thơ đẹp...
tựa cung điện nhà trời
Bỗng dưng đổ nát...
hoang tàn tả tơi
Vui vần thơ mộng...
hí hoạ tươi cười
Vườn thơ mở rộng...
thi hữu vui chơi
...
Vườn thơ đẹp tươi
X _ X
Vườn thơ đẹp tươi
Ghé vào vui cười
Chúc cho ngày mới
Trung Dũng vui tươi
Thành công cuộc đời
Vui ơi vui ơi
Đọc vần thơ tươi
Tất cả vui cười
Lòng đầy phơi phới
Trung Dũng ới ơi
Nhóc Nhí Xa Xăm
Miệng còn măm sữa
Có bé Lê Thương
Tuổi còn học đường
Người yêu kẻ mến
Kính nhất Gió đùa
Rất quý Dũng Trung
Tớ vào vui cùng
Vần thơ dịu nhẹ
Rất thích nên ghé
Ké vài vần vui
Chia nhau tiếng cười
Vui ơi vui ơi
NM
NGỌC MAI
Trích đoạn: NGOCMAI99
VƯỜN THƠ ĐẸP TƯƠI
Tâm sự anh buồn...
Em đâu nào vui
Mây bay cuối nẻo...
gió rít than lời
Những vì sao nhỏ...
hờn le lói nghẹn
Trăng vàng vằng vặc...
nửa tắt xa xôi
Trang thơ đẹp...
tựa cung điện nhà trời
Bỗng dưng đổ nát...
hoang tàn tả tơi
Vui vần thơ mộng...
hí hoạ tươi cười
Vườn thơ mở rộng...
thi hữu vui chơi
...
Vườn thơ đẹp tươi
X _ X
Vườn thơ đẹp tươi
Ghé vào vui cười
Chúc cho ngày mới
Trung Dũng vui tươi
Thành công cuộc đời
Vui ơi vui ơi
Đọc vần thơ tươi
Tất cả vui cười
Lòng đầy phơi phới
Trung Dũng ới ơi
Nhóc Nhí Xa Xăm
Miệng còn măm sữa
Có bé Lê Thương
Tuổi còn học đường
Người yêu kẻ mến
Kính nhất Gió đùa
Rất quý Dũng Trung
Tớ vào vui cùng
Vần thơ dịu nhẹ
Rất thích nên ghé
Ké vài vần vui
Chia nhau tiếng cười
Vui ơi vui ơi
NM
Ngày Mới Bạn Mới
Ngày mới bạn mới
Ghé thăm vườn thơ
Lòng vui phơi phới
Bầu trời mộng mơ.
Từng bông hoa thắm
Khoe sắc khoe màu
Hương thơm nồng ấm
Thênh thang nhịp cầu.
Hữu duyên tương ngộ
Đâu kể trẻ già
Dốc bầu tâm sự
Tâm hồn bao la.
Tiếng đàn ngân nga
Anh ca em hát
Lời vàng bay xa
Mênh mông bát ngát.
Cùng trời cuối đất
Đâu cũng là nhà
Mọi miền gió cát
Đều thành rừng hoa.
Trung Dũng
Tâm Sự Cùng Em
Gió ơi gió với những lời tha thiết
Quê hương mình mãi mãi đẹp biết bao.
Chiều thu về cây lá hát lao xao
Dư âm đọng những ngọt ngào trầm ấm.
Hoàng hôn xuống vấn vương vài hạt nắng
Mái tóc thề lưu luyến ánh sao hôm.
Mảnh trăng gầy le lói nỗi cô đơn
Đèn đom đóm đã chập chờn trước ngõ.
Lâu không thấy trong lòng ta bỗng nhớ
Nụ cười buồn em ít có trên môi.
Phải chi đời là đẫm nước mưa rơi
Thui thủi bước không một lời chia sẻ.
Đường trống vắng bóng âm thầm đơn lẻ
Đi về đâu bao ngã rẽ hỏi ai.
Tuổi trăng tròn năm tháng cứ nhạt phai
Giọt nước mắt lại lăn dài trên má.
Xuân ấm áp còn những ngày đông giá
Tiếng côn trùng nghe rời rã đêm thâu.
Năm canh dài trằn trọc ngấm nỗi đau
Khăn trải gối luôn nát nhàu ướt lệ.
Không có lẽ chấp nhận hoài như thế
Đứng dậy đi hãy mạnh mẽ lên em.
Trung Dũng
VẪN THẾ
Sáng chiều đời vẫn thế huynh ơi !
Ngọn cỏ phất phơ _ giữa đất trời ,
Thanh thản phận hèn không vọng tưởng ,
Mặc gió trêu đùa ...uổng công thôi .
Mạnh mẽ _ ngẩn cao đầu ngạo nghể ,
Mặc bão tố đen nghịt bầu trời ,
Cổ thụ run người _ e tróc gốc ,
Cỏ yếu ớt cười ...thân vẫn tươi !
Gió ơi gió với những lời tha thiết
Quê hương mình mãi mãi đẹp biết bao.
Chiều thu về cây lá hát lao xao
Dư âm đọng những ngọt ngào trầm ấm.
Hoàng hôn xuống vấn vương vài hạt nắng
Mái tóc thề lưu luyến ánh sao hôm.
Mảnh trăng gầy le lói nỗi cô đơn
Đèn đom đóm đã chập chờn trước ngõ.
Lâu không thấy trong lòng ta bỗng nhớ
Nụ cười buồn em ít có trên môi.
Phải chi đời là đẫm nước mưa rơi
Thui thủi bước không một lời chia sẻ.
Đường trống vắng bóng âm thầm đơn lẻ
Đi về đâu bao ngã rẽ hỏi ai.
Tuổi trăng tròn năm tháng cứ nhạt phai
Giọt nước mắt lại lăn dài trên má.
Xuân ấm áp còn những ngày đông giá
Tiếng côn trùng nghe rời rã đêm thâu.
Năm canh dài trằn trọc ngấm nỗi đau
Khăn trải gối luôn nát nhàu ướt lệ.
Không có lẽ chấp nhận hoài như thế
Đứng dậy đi hãy mạnh mẽ lên em.
Trung Dũng
VẪN THẾ
Sáng chiều đời vẫn thế huynh ơi !
Ngọn cỏ phất phơ _ giữa đất trời ,
Thanh thản phận hèn không vọng tưởng ,
Mặc gió trêu đùa ...uổng công thôi .
Mạnh mẽ _ ngẩn cao đầu ngạo nghể ,
Mặc bão tố đen nghịt bầu trời ,
Cổ thụ run người _ e tróc gốc ,
Cỏ yếu ớt cười ...thân vẫn tươi !
HOÀI mong_chỉ là ước mơ,
THƯƠNG yêu _tựa áng mây mờ lảng du
HOÀI_THƯƠNG
THƯƠNG yêu _tựa áng mây mờ lảng du
HOÀI_THƯƠNG
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-30 16:35:50halethuong>
Tâm Sự Cùng Em
Gió ơi gió với những lời tha thiết
Quê hương mình mãi mãi đẹp biết bao.
Chiều thu về cây lá hát lao xao
Dư âm đọng những ngọt ngào trầm ấm.
Hoàng hôn xuống vấn vương vài hạt nắng
Mái tóc thề lưu luyến ánh sao hôm.
Mảnh trăng gầy le lói nỗi cô đơn
Đèn đom đóm đã chập chờn trước ngõ.
Lâu không thấy trong lòng ta bỗng nhớ
Nụ cười buồn em ít có trên môi.
Phải chi đời là đẫm nước mưa rơi
Thui thủi bước không một lời chia sẻ.
Đường trống vắng bóng âm thầm đơn lẻ
Đi về đâu bao ngã rẽ hỏi ai.
Tuổi trăng tròn năm tháng cứ nhạt phai
Giọt nước mắt lại lăn dài trên má.
Xuân ấm áp còn những ngày đông giá
Tiếng côn trùng nghe rời rã đêm thâu.
Năm canh dài trằn trọc ngấm nỗi đau
Khăn trải gối luôn nát nhàu ướt lệ.
Không có lẽ chấp nhận hoài như thế
Đứng dậy đi hãy mạnh mẽ lên em.
Trung Dũng
VẪN THẾ
Sáng chiều đời vẫn thế huynh ơi !
Ngọn cỏ phất phơ _ giữa đất trời ,
Thanh thản phận hèn không vọng tưởng ,
Mặc gió trêu đùa ...uổng công thôi .
Mạnh mẽ _ ngẩn cao đầu ngạo nghể ,
Mặc bão tố đen nghịt bầu trời ,
Cổ thụ run người _ e tróc gốc ,
Cỏ yếu ớt cười ...thân vẫn tươi !
_____________________________
HOÀI mong_chỉ là ước mơ,
THƯƠNG yêu _tựa áng mây mờ lảng du
HOÀI_THƯƠNG
Quay về bến Hạ chiều sương
Rơi trong nỗi nhớ bước đường phiêu du
Gió Đùa Ngọn Cỏ chiều Thu
Lào xào lá tủi mây mù mưa giăng
Bâng khuâng Lê gót lặng thầm
Thương về quê cũ bóng trăng soi đường
Hạ Lê Thương
( Hu hu hu... Chú Trung Dũng Trần, cô Gió ơi ! Hic... Nhớ Chú và Cô lắm lắm ! Hic...)
Gió ơi gió với những lời tha thiết
Quê hương mình mãi mãi đẹp biết bao.
Chiều thu về cây lá hát lao xao
Dư âm đọng những ngọt ngào trầm ấm.
Hoàng hôn xuống vấn vương vài hạt nắng
Mái tóc thề lưu luyến ánh sao hôm.
Mảnh trăng gầy le lói nỗi cô đơn
Đèn đom đóm đã chập chờn trước ngõ.
Lâu không thấy trong lòng ta bỗng nhớ
Nụ cười buồn em ít có trên môi.
Phải chi đời là đẫm nước mưa rơi
Thui thủi bước không một lời chia sẻ.
Đường trống vắng bóng âm thầm đơn lẻ
Đi về đâu bao ngã rẽ hỏi ai.
Tuổi trăng tròn năm tháng cứ nhạt phai
Giọt nước mắt lại lăn dài trên má.
Xuân ấm áp còn những ngày đông giá
Tiếng côn trùng nghe rời rã đêm thâu.
Năm canh dài trằn trọc ngấm nỗi đau
Khăn trải gối luôn nát nhàu ướt lệ.
Không có lẽ chấp nhận hoài như thế
Đứng dậy đi hãy mạnh mẽ lên em.
Trung Dũng
VẪN THẾ
Sáng chiều đời vẫn thế huynh ơi !
Ngọn cỏ phất phơ _ giữa đất trời ,
Thanh thản phận hèn không vọng tưởng ,
Mặc gió trêu đùa ...uổng công thôi .
Mạnh mẽ _ ngẩn cao đầu ngạo nghể ,
Mặc bão tố đen nghịt bầu trời ,
Cổ thụ run người _ e tróc gốc ,
Cỏ yếu ớt cười ...thân vẫn tươi !
_____________________________
HOÀI mong_chỉ là ước mơ,
THƯƠNG yêu _tựa áng mây mờ lảng du
HOÀI_THƯƠNG
Quay về bến Hạ chiều sương
Rơi trong nỗi nhớ bước đường phiêu du
Gió Đùa Ngọn Cỏ chiều Thu
Lào xào lá tủi mây mù mưa giăng
Bâng khuâng Lê gót lặng thầm
Thương về quê cũ bóng trăng soi đường
Hạ Lê Thương
( Hu hu hu... Chú Trung Dũng Trần, cô Gió ơi ! Hic... Nhớ Chú và Cô lắm lắm ! Hic...)
Hạ Lê Thương
Lòng ta lạnh nhưng thơ ta không lạnh
Tim cạn nguồn nhưng thơ vẫn còn vương
Lòng ta lạnh nhưng thơ ta không lạnh
Tim cạn nguồn nhưng thơ vẫn còn vương
Quay về bến Hạ chiều sương
Rơi trong nỗi nhớ bước đường phiêu du
Gió Đùa Ngọn Cỏ chiều Thu
Lào xào lá tủi mây mù mưa giăng
Bâng khuâng Lê gót lặng thầm
Thương về quê cũ bóng trăng soi đường
Hạ Lê Thương
( Hu hu hu... Chú Trung Dũng Trần, cô Gió ơi ! Hic... Nhớ Chú và Cô lắm lắm ! Hic...)
Thương ơi! thu sắp hết rồi
Đông sang giá lạnh ngậm ngùi đợi xuân.
Đường dài nâng nhịp bước chân
Gặp nhau cứ thấy như gần như xa.
Gió đùa đồng cỏ bao la
Hẹn nhau mùa tới từ xa hóa gần.
Trung Dũng
VẪN THẾ
Sáng chiều đời vẫn thế huynh ơi !
Ngọn cỏ phất phơ _ giữa đất trời ,
Thanh thản phận hèn không vọng tưởng ,
Mặc gió trêu đùa ...uổng công thôi .
Mạnh mẽ _ ngẩn cao đầu ngạo nghể ,
Mặc bão tố đen nghịt bầu trời ,
Cổ thụ run người _ e tróc gốc ,
Cỏ yếu ớt cười ...thân vẫn tươi !
_____________________________
HOÀI mong_chỉ là ước mơ,
THƯƠNG yêu _tựa áng mây mờ lảng du
HOÀI_THƯƠNG
Mong Ước Điều Lành
Hình như có chút nặng lời
Hình như mây kéo đầy trời sắp mưa.
Biết rồi cỏ mãi thiên thu
Ngả nghiêng không sợ cho dù bão giông.
Chỉ là giá lạnh mùa đông
Héo khô cây lá chờ mong xuân về.
Một ngày còn thấy lê thê
Huống hồ giá rét nặng nề làm sao.
Ừ thì dù mãi thanh cao
Không lẽ chịu cảnh gió gào quanh năm.
Trung Dũng (chỉ là thơ không có ý gì đâu nhé)
Sáng chiều đời vẫn thế huynh ơi !
Ngọn cỏ phất phơ _ giữa đất trời ,
Thanh thản phận hèn không vọng tưởng ,
Mặc gió trêu đùa ...uổng công thôi .
Mạnh mẽ _ ngẩn cao đầu ngạo nghể ,
Mặc bão tố đen nghịt bầu trời ,
Cổ thụ run người _ e tróc gốc ,
Cỏ yếu ớt cười ...thân vẫn tươi !
_____________________________
HOÀI mong_chỉ là ước mơ,
THƯƠNG yêu _tựa áng mây mờ lảng du
HOÀI_THƯƠNG
Mong Ước Điều Lành
Hình như có chút nặng lời
Hình như mây kéo đầy trời sắp mưa.
Biết rồi cỏ mãi thiên thu
Ngả nghiêng không sợ cho dù bão giông.
Chỉ là giá lạnh mùa đông
Héo khô cây lá chờ mong xuân về.
Một ngày còn thấy lê thê
Huống hồ giá rét nặng nề làm sao.
Ừ thì dù mãi thanh cao
Không lẽ chịu cảnh gió gào quanh năm.
Trung Dũng (chỉ là thơ không có ý gì đâu nhé)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-02 14:24:03HRPT>
VẪN THẾ
Sáng chiều đời vẫn thế huynh ơi !
Ngọn cỏ phất phơ _ giữa đất trời ,
Thanh thản phận hèn không vọng tưởng ,
Mặc gió trêu đùa ...uổng công thôi .
Mạnh mẽ _ ngẩn cao đầu ngạo nghể ,
Mặc bão tố đen nghịt bầu trời ,
Cổ thụ run người _ e tróc gốc ,
Cỏ yếu ớt cười ...thân vẫn tươi !
_____________________________
HOÀI mong_chỉ là ước mơ,
THƯƠNG yêu _tựa áng mây mờ lảng du
HOÀI_THƯƠNG
Mong Ước Điều Lành
Hình như có chút nặng lời
Hình như mây kéo đầy trời sắp mưa.
Biết rồi cỏ mãi thiên thu
Ngả nghiêng không sợ cho dù bão giông.
Chỉ là giá lạnh mùa đông
Héo khô cây lá chờ mong xuân về.
Một ngày còn thấy lê thê
Huống hồ giá rét nặng nề làm sao.
Ừ thì dù mãi thanh cao
Không lẽ chịu cảnh gió gào quanh năm.
Trung Dũng (chỉ là thơ không có ý gì đâu nhé)
VỮNG BỀN
Trường chúng cháu đang học
Không phân biệt xa gần
Tình thân nhiều chủng tộc
Nối rộng vòng tay thân
Cháu dòng máu Việt Nam
Giống Lạc Hồng ngàn năm
Bạn Tây , Âu, Đông, Á
Đều thương nhau tất cả
Cháu hát bài CÔNG CHA
Long Quân dựng nước nhà
Cháu hát bài NGHĨA MẸ
Âu Cơ bọc sinh ra
Bạn Ấn Độ hát ca
Ngọn Cỏ mềm dai ạ
Gốc Tầm Vồ to béo...
Cũng hạ _ dựng Bồ Đề
Lời hát như vầy nha :
- Hạ cây Tầm Vồ
- Dựng cây Bồ Đề
- Hạ cây Tầm Vồ
- Dựng cây Bồ Đề
...
Hê hê hê...
Cây Tầm Vồ ác
Cây Bồ Đề hiền
Hạ Tầm Vồ xuống
Dựng Bồ Đề lên
Tầm Vồ to trốc gốc
Ngọn Cỏ mềm vững bền
Gió thổi mát đường thênh
Cho bước chân em nhẹ
He he he.....
CỎ hương thơm đất mẹ
CỎ là vị thuốc tiên
Trị bá bệnh lành liền
Nhất là Tim ấm ứ
Uống thuốc hiền Cỏ Chỉ
Hơi thở thông tứ chi
Hi hi hi...
HRPT
( Cháu về thăm cô CỎ hiền đây ạ ! )
La là lá la...là lá la là la....Ha ha ha...ka ka kà
Người Mẹ tinh thần ạ
Chúng con nhớ lắm nha
Nhớ từng phút trôi qua
Nhớ mắt ướt lệ nhoà
Kính ạ
HRPT
HRPT
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-30 07:56:26Trần Trung Dũng>
Năm Tháng Còn Đâu
Anh biết rằng em chẳng quên đâu
Những ngày xưa ấy mình bên nhau
Năm tháng trôi theo từng mùa lúa
Hương vị nồng nàn vẫn lắng sâu.
Anh tự hỏi mình bởi vì đâu?
Không giận chẳng hờn lại đớn đau
Bao la mây gió trời thăm thẳm
Em chỉ mải nhìn cánh chim câu.
Đôi mắt em giờ không thấy anh
Muôn sắc hào quang chốn đô thành
Còn đâu vùng sáng nơi quê nữa
Che lấp mất rồi bên mái tranh.
Dù thế nhưng lòng không trách em
Tìm kiếm cho mình nơi ấm êm
Anh chắc ở đời ai cũng thế
Nào chịu lều tranh hai trái tim.
Trung Dũng

<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-30 15:53:46poem>
VỀ NHÀ KÍNH SƯ
Poem về nhà cũ đây mà
Nhệnh giăng khắp lối cửa ra cổng vào
Nhưng mà hổng có đâu sao
Dùng chổi quét sạch phết màu hồng mơ
Poem về ươm tằm nhả tơ
Sợi vàng óng ánh kết nơ vần tình
Chờ ngày Ta lại gặp Mình
Hoạ câu chung thuỷ phỉ tình nhớ nhung
Ta về hoà nhịp chung cùng
Vần thơ hoạ xướng tranh hùng thi văn
Dù Sư có rụng hết răng
Chúng con đệ tử tung tăng quanh thầy
( Tùng...tùng...tùng xà ! ...Tùng...tùng...tùng xèng ! Xèng ! Xèng ! Xèng ! )

poem
Trích đoạn: poem
VỀ NHÀ KÍNH SƯ
Poem về nhà cũ đây mà
Nhệnh giăng khắp lối cửa ra cổng vào
Nhưng mà hổng có đâu sao
Dùng chổi quét sạch phết màu hồng mơ
Poem về ươm tằm nhả tơ
Sợi vàng óng ánh kết nơ vần tình
Chờ ngày Ta lại gặp Mình
Hoạ câu chung thuỷ phỉ tình nhớ nhung
Ta về hoà nhịp chung cùng
Vần thơ hoạ xướng tranh hùng thi văn
Dù Sư có rụng hết răng
Chúng con đệ tử tung tăng quanh thầy
( Tùng...tùng...tùng xà ! ...Tùng...tùng...tùng xèng ! Xèng ! Xèng ! Xèng ! )
Trọn Nghĩa Vẹn Tình
Em về nhà cũ vẫn đây
Nhện giăng cứ ngỡ là mây buổi chiều.
Hương lan theo gió dập dìu
Chuông ngân tiếng mõ nhịp đều thảnh thơi.
Cùng nhau sám hối em ơi
Cầu cho thế giới yên vui hòa bình.
Nước non có bạn có mình
Vị tha rộng mở nghĩa tình thủy chung.
Trung Dũng
Tiết Kiệm
Gom về những lá thu rơi
Đợi trưa trời nắng mang phơi cho ròn
Một mai đông có dỗi hờn
Thay củi để đốt lửa hồng sưởi đêm.
Lạnh lùng thấu đến con tim
Một chút nhỏ cũng góp thêm nồng nàn.
Trung Dũng

Tiết Kiệm
Gom về những lá thu rơi
Đợi trưa trời nắng mang phơi cho ròn
Một mai đông có dỗi hờn
Thay củi để đốt lửa hồng sưởi đêm.
Lạnh lùng thấu đến con tim
Một chút nhỏ cũng góp thêm nồng nàn.
Trung Dũng

NGỌN LỬA HỒNG
Lửa bùng lên ngàn ánh sáng
Hông tim ấm cúng nồng nàn đêm đông
Đẹp thay hơi nóng lửa hồng
Cho lòng băng giá ấm nồng bên nhau
Đẹp sao ánh lửa đẹp sao !
Hạ Lê Thương
Gom về những lá thu rơi
Đợi trưa trời nắng mang phơi cho ròn
Một mai đông có dỗi hờn
Thay củi để đốt lửa hồng sưởi đêm.
Lạnh lùng thấu đến con tim
Một chút nhỏ cũng góp thêm nồng nàn.
Trung Dũng

NGỌN LỬA HỒNG
Lửa bùng lên ngàn ánh sáng
Hông tim ấm cúng nồng nàn đêm đông
Đẹp thay hơi nóng lửa hồng
Cho lòng băng giá ấm nồng bên nhau
Đẹp sao ánh lửa đẹp sao !
Hạ Lê Thương
Hạ Lê Thương
Lòng ta lạnh nhưng thơ ta không lạnh
Tim cạn nguồn nhưng thơ vẫn còn vương
Lòng ta lạnh nhưng thơ ta không lạnh
Tim cạn nguồn nhưng thơ vẫn còn vương

