📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Cuộc Sống Thường Ngày

1.779 trả lời, 185.106 lượt xem — Trang 31 / 60


Quay về bến Hạ chiều sương
Rơi trong nỗi nhớ bước đường phiêu du
Gió Đùa Ngọn Cỏ chiều Thu
Lào xào lá tủi mây mù mưa giăng
Bâng khuâng gót lặng thầm
Thương về quê cũ bóng trăng soi đường

Hạ Lê Thương

( Hu hu hu... Chú Trung Dũng Trần, cô Gió ơi ! Hic... Nhớ Chú và Cô lắm lắm ! Hic...)


Thương ơi! thu sắp hết rồi
Đông sang giá lạnh ngậm ngùi đợi xuân.
Đường dài nâng nhịp bước chân
Gặp nhau cứ thấy như gần như xa.
Gió đùa đồng cỏ bao la
Hẹn nhau mùa tới từ xa hóa gần.

Trung Dũng


Trung cang oai Dũng đường Trần
Gió Thương Lá Cỏ tình thân lối về
Vĩnh hằng một kiếp hương quê
Cũng ngày đất mẹ sơn khê ai Từ

Hạ Lê Thương

Hạ Lê Thương

Lòng ta lạnh nhưng thơ ta không lạnh
Tim cạn nguồn nhưng thơ vẫn còn vương
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-06 08:11:07Trần Trung Dũng>


Trung cang oai Dũng đường Trần
Gió Thương Lá Cỏ tình thân lối về
Vĩnh hằng một kiếp hương quê
Cũng ngày đất mẹ sơn khê ai Từ

Hạ Lê Thương




Gọi Thơ
 
Thơ ơi lại bỏ đi đâu
Làm tôi viết mãi một câu không thành.
Ngoài hiên mưa xuống giăng mành
Mờ mờ sương trắng buồn tênh trong lòng.
Nhờ ngày hạ thắm phượng hồng
Ve ngân khúc hát dòng sông êm đềm.
Cành lê rủ bóng bên thềm
Thương vầng trăng khuyết cả đêm không về.
Giờ còn mưa mãi lê thê
Bút cầm cứ thấy vụng về dòng thơ.
 
Trung Dũng
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-06 08:31:53Trần Trung Dũng>
 
Nhớ Đông
 
Đợi hoài chẳng thấy nắng đâu
Vội vàng hạ đã từ lâu đi rồi
Xạc xào chiếc lá vàng rơi
Thu tàn chợt thấy bồi hồi nhớ đông.
 
Trung Dũng
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-07 09:15:22Trần Trung Dũng>
 
Không nói
 
Thương sao em chẳng nói ra
Làm cho anh cứ ngỡ là đã quên.
Mấy lần chuẩn bị ghé lên
Ngại ngùng lại sợ để phiền lòng em
Chứ đâu biết được từng đêm
Ánh trăng tha thiết bên thềm đung đưa
Cũng là lúc ấy trong mơ
Gọi em bằng những câu thơ vụng về.
 
Trung Dũng
 

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-16 05:07:14Trần Trung Dũng>
 
Dẫu Chỉ Một Lần
 
Em không hẹn làm sao anh dám đến
Man mác buồn lưu luyến bến sông trăng.
Biết bao lần đứng lẻ bóng bâng khuâng
Nhìn mây nước lòng trào dâng nỗi nhớ.
 
Giá như được chỉ một lần gặp gỡ
Để rồi thôi dù tan vỡ mưa giăng
Đường gập ghềnh nhịp chân bước lang thang
Còn hơn mãi cứ ngỡ rằng rất đẹp.
 
Trung Dũng 

Đăng nhập để trả lời
0


 
Dẫu Chỉ Một Lần
 
Em không hẹn làm sao anh dám đến
Man mác buồn lưu luyến bến sông trăng.
Biết bao lần đứng lẻ bóng bâng khuâng
Nhìn mây nước lòng trào dâng nỗi nhớ.
 
Giá như được chỉ một lần gặp gỡ
Để rồi thôi dù tan vỡ mưa giăng
Đường gập ghềnh nhịp chân bước lang thang
Còn hơn mãi cứ ngỡ rằng rất đẹp.
 
Trung Dũng





HẸN THƠ

Em hẹn anh đã vàng đẫm ánh trăng
Thấm nước mắt như biển trầm loang lở
Em chờ anh đến Trăng tàn ngỏ nhớ
Sương ướt đầm bước em qua phố Thu xưa
Trời cũng buồn lả chả những giọt mưa
Bao chiều nhớ nói sao vừa trong nỗi nhớ

Hic

Khúc Niệm Từ
KHÚC NIỆM TỪ
Đăng nhập để trả lời
0



HẸN THƠ

Em hẹn anh đã vàng đẫm ánh trăng
Thấm nước mắt như biển trầm loang lở
Em chờ anh đến Trăng tàn ngỏ nhớ
Sương ướt đầm bước em qua phố Thu xưa
Trời cũng buồn lả chả những giọt mưa
Bao chiều nhớ nói sao vừa trong nỗi nhớ


Khúc Niệm Từ


 
Em hẹn thế chỉ ánh trăng mới biết
Khổ cho anh cứ mải miết nhìn theo
Đêm hạ tuần thuyền treo tít trên cao
Chỉ còn mỗi gió xạc xào đơn lẻ
Cứ trách mãi tại sao mình lại thế
Không tìm em giờ vò xé nỗi đau.
 
Trung Dũng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-16 05:05:54Trần Trung Dũng>
 
So Sánh
 
Một nơi cờ xí rợp trời
Phố phường tấp nập người người đông vui.
Một nơi nước lũ cuốn trôi
Nỗi đau đè nặng lên đôi vai nghèo.
Một nơi nô nức hò reo
Một nơi nước mắt xuôi theo tháng ngày.
 
Trung Dũng
 

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-09 08:53:35Trần Trung Dũng>

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-11 14:43:52Trần Trung Dũng>
 
Mong Muốn Thiết Tha
 
Mong muốn lắm ngày mai trời sẽ nắng
Mưa mãi rồi dòng lệ đắng mặn môi.
Trước hiên nhà giọt nước tý tách rơi
Trong im lặng không tiếng cười, giọng nói.
 
Cứ đằng đẵng thời gian ơi mệt mỏi
Nỗi nhọc nhằn luôn chắn lối đi qua.
Nhìn em tôi ánh mắt thẫm phôi pha
Đau không dám ngại nói ra em tủi.
 
Còn dài lắm quãng đời đầy cát sỏi
Trong lòng này luôn trông đợi vượt qua.
Mùa xuân về rực rỡ thắm sắc hoa
Mong em mãi vẫn là người can đảm.
 
Trung Dũng
 


 


 

 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-13 04:10:49Trần Trung Dũng>
 
 
Hãy Cố Lên Em
 
Trời sao cứ mãi đầy mây
Một màu u ám tối ngày buồn mang.
Nỗi đau vừa mới đi ngang
Giờ thêm nghiêng ngả hoang mang cuộc đời.
Lênh đênh sóng gió trùng khơi
Lưng đèo mỏi gối nặng đôi vai gầy.
Nhọc nhằn theo riết đọa đày
Đầu đau, hoa mắt kéo dài không tha.
Trong lòng đè trĩu xót xa
Giá như là gánh thì ta giúp giùm.
Cho em vơi bớt nhọc nhằn
Ngọt bùi chia sẻ khó khăn lúc này.
Giờ đành ấm áp đôi tay
Cố lên em nhé một mai nắng về.
Lúa vàng quấn quýt chân đê
Nụ cười lại sáng đường quê thuở nào.
 
Trung Dũng
 


 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-15 09:14:12Trần Trung Dũng>
 
Thế Thời
 
Cái thời kinh tế thị trường
Tình làng nghĩa xóm ngày thường dần xa.
Không còn nữa những sẻ chia
Tương cà mắm muối mỗi khi lỡ chiều.
Tối ngày lo tính làm giàu
Thước đo biểu hiện nhà lầu xe hơi.
Đâu rồi những lúc thảnh thơi
Nhâm nhi giọt đắng một thời đã qua.
Đồng tiền tối mắt người ta
Cái gì cũng phải quy ra bằng vàng.
Nghĩ mà sao thấy ngỡ ngàng
Hóa mình lạc hậu giữa đàng bơ vơ.
Thân tình gặp mặt làm ngơ
Chê nghèo khuất bóng nhỏ to thầm thì...
Đường dài ai mạnh cứ đi
Khéo khôn đã chắc hơn gì khờ ngu.
Ngựa hay tung vó chu du
Vững tin mai mốt hết mù trời xanh.
 
Trung Dũng
 
Trở về cát bụi
  
Đăng nhập để trả lời
0
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-19 16:07:09NGOCMAI99>


Trần Dũng Trung...Trung... Dũng Trung Trần

Tiểu Bối về thăm quy đáo hồi
Bão dìm hết sạch... xác người trôi
Ngắm nhìn non nước trời bên Việt
Thảm khóc lòng ơi tơi rối bời
Hic

Ngọc Mai
NGỌC MAI
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-20 09:13:38Trần Trung Dũng>
Trích đoạn: NGOCMAI99



Trần Dũng Trung...Trung... Dũng Trung Trần

Tiểu Bối về thăm quy đáo hồi
Bão dìm hết sạch... xác người trôi
Ngắm nhìn non nước trời bên Việt
Thảm khóc lòng ơi tơi rối bời
Hic

Ngọc Mai
 
Tang Thương Vùng Lũ
 
Không còn giọt nước mắt nào
Lặng nhìn đau đớn nghẹn ngào trong tôi.
Nhà cửa bị lũ cuốn trôi
Màn trời chiếu nước giữa nơi mịt mù.
Cái đói cái rét trực chờ
Mất người thân khóc than hờ tang thương.
Những con đường hóa thành sông
Làng mạc nay giữa mênh mông đục ngầu.
Đám ma lội dưới nước sâu
Xe tang phải vội quay đầu chở thêm.
Tiếng nấc tắc nghẹn trong đêm
Trẻ thơ nheo nhóc mẹ em xa rồi
Bơ vơ đi giữa cuộc đời
Cha già ốm yếu không người đón đưa.
Ông trời sao chẳng ngừng mưa
Miền trung vẫn mãi từ xưa khổ rồi.
 
Trung Dũng


Đăng nhập để trả lời
0
 

Đăng nhập để trả lời
0
Đăng nhập để trả lời
0
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-22 16:43:42NGOCMAI99>


Trần Dũng Trung...Trung... Dũng Trung Trần

Tiểu Bối về thăm quy đáo hồi
Bão dìm hết sạch... xác người trôi
Ngắm nhìn non nước trời bên Việt
Thảm khóc lòng ơi tơi rối bời
Hic

Ngọc Mai 



Tang Thương Vùng Lũ
 
Không còn giọt nước mắt nào
Lặng nhìn đau đớn nghẹn ngào trong tôi.
Nhà cửa bị lũ cuốn trôi
Màn trời chiếu nước giữa nơi mịt mù.
Cái đói cái rét trực chờ
Mất người thân khóc than hờ tang thương.
Những con đường hóa thành sông
Làng mạc nay giữa mênh mông đục ngầu.
Đám ma lội dưới nước sâu
Xe tang phải vội quay đầu chở thêm.
Tiếng nấc tắc nghẹn trong đêm
Trẻ thơ nheo nhóc mẹ em xa rồi
Bơ vơ đi giữa cuộc đời
Cha già ốm yếu không người đón đưa.
Ông trời sao chẳng ngừng mưa
Miền trung vẫn mãi từ xưa khổ rồi.
 
Trung Dũng




chó nhà đẻ rồi

nhà tôi chó đẻ mấy lứa liền
rúc rích bò ra quấy khắp hiên
vú mẹ xông vào ăn cũng tợn
ổ êm chui tới ngủ rất hiền
đói sữa mè nheo kêu nhóc nhách
ấm trời vạ vật ngáy liên miên
bế ẵm thử coi à kháu khỉnh
sau này nhờ nó giữ nhà yên




MỤ ĐIÊN

Đi qua phố chợ gặp mụ điên
La ó nghe sao rất là phiền
Toàn lời văn tục bên bầy chó
Mọi người dè biểu mụ mất duyên
Tớ đây làm thơ nói liên miên
Thơ đường không luật luật bị thiến
Thái giám vẹo vọ cứ huyên thuyên
Mọi ngưởi chỉ trỏ...Đấy mụ điên

NGOCMAI99

( Ồ ! THƠ BÁC _NHÀ BÁC CÓ NHIỀU THỨ CHÓ ĐẺ DỄ SỢ QUÁ NHỈ, HOẠ CÙNG TÍ CHO VUI NHÉ ! KA KA KÀ)


-------------------------------------------------------------------------------------------------------

Cảnh trên nạn lũ thấy thê lương
Ở dưới bầy hầy chó chưởi bường
Ruột thắt gan bào dân thống khổ
Cảnh thảm ai nghe cũng đoạn trường

Có kẻ rượu say sưa điên bướng
Kêu ca chó đẻ nhà chưởi bương
Cạnh khoé bé con ai chẳng tưởng
Chán khuấy mụ khùng điên chết trương (sình thối luôn)

NGOCMAI99

(Thời Phật để người hiền sống thôi nhé ! Hãy cứu lấy những nạn nhân bị bão lụt đi ! Bóp họng mấy mụ già pê đê ăn nhậu say xỉn gây rối hoài ! Chán quá !)

[X(] Mụ già điên pê đê chưởi xéo chưởi xiêng chúng cháu là chó con đó, chó con giữ nhà Việt Nam Thư Quán , Vì chúng cháu ở lại VNTQ thì các cô , chú cũng trở về và cùng hoạ thơ rất vui. vì bọn mụ già điên pê đê ác pm kêu réo mời mọc chúng cháu về diễn đàn của họ, cháng cháu pm từ chối , nên họ ức mà bám theo chúng cháu kiếm gây hoài và chưởi chúng cháu là chó con giữ nhà VNTQ đó ! Hic... Ờ mà cháu hổng thèm khóc , cháu sẽ cười to vào mặt điên của mụ khùng pê đê bà bóng cắt tung lùng tùng xùng [8D] Ka ka ka kà

NGỌC MAI
Đăng nhập để trả lời
0

chó nhà đẻ rồi

nhà tôi chó đẻ mấy lứa liền
rúc rích bò ra quấy khắp hiên
vú mẹ xông vào ăn cũng tợn
ổ êm chui tới ngủ rất hiền
đói sữa mè nheo kêu nhóc nhách
ấm trời vạ vật ngáy liên miên
bế ẵm thử coi à kháu khỉnh
sau này nhờ nó giữ nhà yên

Phiền Quá
 
Ở nhà chăm chó đi thôi
Đừng ra ngoài phố mở lời huyên thiên.
Để người ta nghĩ vô duyên
Gây ồn ào quá làm phiền xóm quê.
Trung Dũng



MỤ ĐIÊN

Đi qua phố chợ gặp mụ điên
La ó nghe sao rất là phiền
Toàn lời văn tục bên bầy chó
Mọi người dè biểu mụ mất duyên
Tớ đây làm thơ nói liên miên
Thơ đường không luật luật bị thiến
Thái giám vẹo vọ cứ huyên thuyên
Mọi ngưởi chỉ trỏ...Đấy mụ điên

NGOCMAI99

( Ồ ! THƠ BÁC _NHÀ BÁC CÓ NHIỀU THỨ CHÓ ĐẺ DỄ SỢ QUÁ NHỈ, HOẠ CÙNG TÍ CHO VUI NHÉ ! KA KA KÀ)


-------------------------------------------------------------------------------------------------------

Cảnh trên nạn lũ thấy thê lương
Ở dưới bầy hầy chó chưởi bường
Ruột thắt gan bào dân thống khổ
Cảnh thảm ai nghe cũng đoạn trường

Có kẻ rượu say sưa điên bướng
Kêu ca chó đẻ nhà chưởi bương
Cạnh khoé bé con ai chẳng tưởng
Chán khuấy mụ khùng điên chết trương (sình thối luôn)

NGOCMAI99

(Thời Phật để người hiền sống thôi nhé ! Hãy cứu lấy những nạn nhân bị bão lụt đi ! Bóp họng mấy mụ già pê đê ăn nhậu say xỉn gây rối hoài ! Chán quá !)


Đăng nhập để trả lời
0
 

 
Nghèo Thêm
 
Mênh mông sóng nước đục ngầu
Nhà tan cửa nát nỗi đau kéo về.
Ngập chìm thôn xóm làng quê
Cuốn trôi tất cả những gì góp gom.
Đột nhiên giờ hóa tay không
Con lìa mẹ, vợ lìa chồng xót xa.
Nào hay đâu mới hôm qua
Vẫn còn đoàn tụ giờ ra thế này.
Cái đói cái rét đọa đày
Mắt hoa đầu váng mấy ngày không ăn.
Quanh đầu chít trắng khăn tang
Tiêu điều xơ xác tan hoang phố phường.
Ông trời sao chẳng đoái thương
Miền trung khốn khổ trăm đường nghèo thêm.
 
Trung Dũng
Đăng nhập để trả lời
0
 

 
 
Vẫn Còn May Chán
 
Nơi mình ở vẫn còn may
Không lũ lụt, không gió lay bão bùng.
Có chăng sấm chớp đì đùng
Mưa rơi nước chảy thành sông phố phường.
Rồi thêm ngập úng triều cường
Ô tô bì bõm trên đường ngược xuôi.
Xe máy hối hả tập bơi
Xoong nồi chén bát nổi trôi bập bềnh.
Mãi rồi quen ,chán vô tình
Còn hơn lũ lụt nhấn chìm miền trung.
 
Trung Dũng
 
Đăng nhập để trả lời
0
Đăng nhập để trả lời
0
CẦU MONG LŨ LỤT QUA MAU
MIỀN TRUNG NƯỚC VIỆT HOA MÀU XANH TƯƠI

Thương thay tóc bạc da mồi
Trông xa chờ đợi phương trời về thăm
Những là con cháu nhiều năm
Đi xa chưa thể về thăm quê nhà
Có người phải vào Nam qua
Công việc quê nhà để bà trông nom
Nhằm mùa lũ lụt thiếu cơm
Bụng đói bồn chồn cháu nhỏ khóc la
Chân già bà bước đồng xa
Ao vườn nước nổi rau cá không còn
Mắt bà trông nước cùng non
Ơn trời mưa mốc để còn miếng ăn...

Galaxies

( Trung Dũng Trần ca ca ơi ! Cháu không tận mắt nhìn cảnh lũ lụt nhưng có xem báo đài, thấy thương lắm...Con người kiếp sống khổ, nạn kiếp thiên tai. Hic...)
galaxies
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: galaxies

CẦU MONG LŨ LỤT QUA MAU
MIỀN TRUNG NƯỚC VIỆT HOA MÀU XANH TƯƠI

Thương thay tóc bạc da mồi
Trông xa chờ đợi phương trời về thăm
Những là con cháu nhiều năm
Đi xa chưa thể về thăm quê nhà
Có người phải vào Nam qua
Công việc quê nhà để bà trông nom
Nhằm mùa lũ lụt thiếu cơm
Bụng đói bồn chồn cháu nhỏ khóc la
Chân già bà bước đồng xa
Ao vườn nước nổi rau cá không còn
Mắt bà trông nước cùng non
Ơn trời mưa mốc để còn miếng ăn...

Galaxies

( Trung Dũng Trần ca ca ơi ! Cháu không tận mắt nhìn cảnh lũ lụt nhưng có xem báo đài, thấy thương lắm...Con người kiếp sống khổ, nạn kiếp thiên tai. Hic...)


 
 

 
 
Lũ Về Dân Khổ
 
Chẳng tránh được đâu mãi khổ rồi
Lũ về cuộc sống hóa nổi trôi
Kiếp nghèo đằng đẵng luôn đeo bám
Làng mạc tan hoang xóa sổ rồi.
Đường phố thành sông bì bõm lội
Thôn bản san bằng nước đục trôi
Đói rét mấy ngày không cơm cháo
Khô cứng mì tôm cố nuốt thôi.
 
Vợ gắng tìm mua thuốc cứu chồng
Giữa biển đỏ ngầu nước mênh mông
Số phận hẩm hiu xuồng lật úp
Thế là mò xác dưới đáy sông.
Con thơ nào biết nhìn ngơ ngác
Mẹ khóc thương dâu ngã mấy lần
Trước trách đầu nguồn rừng phá sạch
Sau hỏi trời sao cứ bão giông.
 
Trung Dũng
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-24 14:08:19galaxies>
...


📎 TRONG 1 a
galaxies
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: galaxies

...




 
 

 
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Trần Trung Dũng




Trời tan xuống đất một màu
Phía xa nắng tắt, lặng vào hư không
Người đi tìm vết thương lòng
Con xa biệt tích, chiều đông thêm buồn

Mẹ ngồi nón lá che sương
Có ai che mẹ dặm trường. Mẹ ơi !

Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: P.M.T

Trích đoạn: Trần Trung Dũng




Trời tan xuống đất một màu
Phía xa nắng tắt, lặng vào hư không
Người đi tìm vết thương lòng
Con xa biệt tích, chiều đông thêm buồn

Mẹ ngồi nón lá che sương
Có ai che mẹ dặm trường. Mẹ ơi !


 

 
Mẹ ơi thương quá nhói đau
Rưng rưng lệ nuốt thật sâu vào lòng.
Sương mù tuyết phủ mùa đông
Lưng còng mẹ bước ai cùng sẻ chia.
 
TD
 
Đăng nhập để trả lời
0
Đăng nhập để trả lời
0