TẤM LÒNG THƠ CỦA ANH
Sĩ Đoan thơ ngập vườn hồng
Những mùa hoa nở chuyện lòng nhớ thương
Ngày nào trên bên sông Tương
Bỗng hoa lá khóc tình vương vào đời
Nhà nàng có chậu mồng tơi
Tím lòng tím cả đất trời chênh vênh
Buồn vì đâu phận chưa nên
Buồn anh rắc sợi lênh đênh mây ngàn
Tâm tư anh gửi cho nàng
Thơ bình yên nhé bên làn gió xinh
Lạc Loài tình vẫn say tình
Kẻ Ngông thi hứng vẫn mình đêm Đông
Hái Trăng Sao gửi hư không
Vẫn thương vẫn nhớ vẫn mong người tình!
Vẫn chờ ghép chữ chúng mình
Yêu tình thơ rót bóng hình vẫn chưa.
Hồng Quế
Lê bước
Sĩ Đoan chưa dệt sắc hồng
Nước non trùng điệp nén lòng vì thương
Ngày ngày thả giọi sông Tương
Sóng đi đi mãi chẳng vương nợ đời.
Phong sương áo giũ tơi tơi
Ngẫm duyên, nghĩ phận bởi trời- buồn tênh!
Vì đâu gia cảnh chẳng nên
Thả hồn lãng vãng lượn trên mây ngàn
Phải chẳng kí gửi thân nàng
Ẩn trong suối tóc cùng làn môi xinh
Lạc Loài ai nhỏ ý tình?
Kẻ Ngông ai xót đắm mình giá đông
Hái Trăng Sao vẫn như không
Đường trần lẩn quẩn hết mong duyên tình.
Từ đây lê bước một mình
Vần thơ lưu giữ dáng hình thì chưa!
sd
Kỉ niệm xưa chơn tình lưu giữ
Trử trong lòng chẳng chút nhạt phai!
Trử trong lòng chẳng chút nhạt phai!















