HƯƠNG
Từ anh nhặt lại nỗi buồn
Em ngồi thiu thỉu trên khuôn chữ tình
Vần nào chữ cũng lặng thinh
Nghe trăm quẩn khúc trở mình nhức đau
Từ anh tô vẽ đủ màu
Em che bờ nắng em rào cõi mưa
Một mình gói lại hương xưa
Vác thương qua núi đón đưa trăng vàng
Từ em trở lại phố hoang
Chỉ còn gió thổi điêu tàn bến mơ
Từ anh hết chữ làm thơ
Chân em què quặt nằm mơ tình trần
Từ trên môi khép lặng câm
Có, không lời cũng âm thầm mình nghe
Hết về phố hết về quê
Đường xe núi lở em về chân không
Từ anh lấm bụi trần hồng
Áo phai nắng gắt dòng sông cạn rồi
Thơ ngây chết ở trong nôi
Không hồn không xác không vôi không trầu
Ai ngờ giấc Mộng Hồng Lâu
Tan như bèo bọt qua cầu nước trôi
Ngủ quên nằm ăn quên ngồi
Ảo hư hư ảo trắng đồi khói sương
Từ anh giủ áo vấn vương
Bò như con kiến tìm đường mật ong
Thu về lúa chết đầy đồng
Không còn giọt nắng chiều đông sưởi mùa
Không còn quê cũ hương xưa
Chiêm bao em đứng dưới mưa quên đời
Từ anh là khói sương rơi
Em về Đông lạnh rã rời áo hương...
Hồng Quế
XIN EM LÀ MÙA THU
Xin em là suối hiền hòa
Chảy dòng nước ngọt mùi hoa hương thầm
Là rừng lắng gió trầm ngâm
Là khi giông bão âm thầm ra đi
Xin em là cánh chim di
Tung trời thơ mộng biệt ly dỗi hờn
Là mây dạo những hoàng hôn
Là hồn thu ấp mộng nồng giấc mơ
Xin em là những vần thơ
Vương vương tim nóng mạch chờ nhịp yêu
Là tình uốn khúc mây chiều
Là thương với nhớ ghép điều trần gian
Xin em là ánh trăng vàng
Là sông sao chảy ngân hà vào tim
Cho tôi mãi mãi về tìm
Cho tôi quên hết nỗi niềm đau thương
Xin em là mộng vô thường
Là nắng tan biến giọt sương mi hiền
Là thu ru mát từng phiên
Nụ hôn mê lộ trên triền đồi non
Xin em là phấn là son
Là hoa là gấm mềm hồn của tôi
Đêm từng đêm đã lên ngôi
Đỉnh trời hồng tím thu ơi....đã về...