<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-05 04:38:10HKBT138>
CÓ KHI NÀO...
Gởi PL
Có khi nào em thoáng buồn khẽ nhớ?
Mắt đăm đăm hướng về phía chân trời
Rồi chợt buông tiếng gọi, lòng rối bời
Tình vương vấn, những phút sầu thương mến.
Có khi nào em đi dưới hoàng hôn
Nhìn tia nắng nhạt phai sầu tím biếc
Hồn thẩn thờ tương tư nào ai biết
Quá si tình cho mơ ước ngày mai.
Có khi nào em chợt nhớ đến ai
Như em nói ngoài tôi không ai cả
Có khi nào tình em như biển cả
Ấp ôm vào lòng bao gã tình si?
Có khi nào em thẩn thờ bước đi
Và điểm đến không bao giờ có trước
Như lòng tôi vẫn luôn hằng ao ước
Ngày có em ta hạnh phúc sum vầy.
HKBT
Gởi PL
Có khi nào em thoáng buồn khẽ nhớ?
Mắt đăm đăm hướng về phía chân trời
Rồi chợt buông tiếng gọi, lòng rối bời
Tình vương vấn, những phút sầu thương mến.
Có khi nào em đi dưới hoàng hôn
Nhìn tia nắng nhạt phai sầu tím biếc
Hồn thẩn thờ tương tư nào ai biết
Quá si tình cho mơ ước ngày mai.
Có khi nào em chợt nhớ đến ai
Như em nói ngoài tôi không ai cả
Có khi nào tình em như biển cả
Ấp ôm vào lòng bao gã tình si?
Có khi nào em thẩn thờ bước đi
Và điểm đến không bao giờ có trước
Như lòng tôi vẫn luôn hằng ao ước
Ngày có em ta hạnh phúc sum vầy.
HKBT
HKBT138@
Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.





















