NGƯỜI ẤY
Xa quê đếm bước đã nhiều năm
Buồn nhớ lối xưa...dặng tre xanh
Triền đê ngày ấy từng thề thốt
Em sẽ đợi anh dù tháng năm
Lòng trai in dấu ...giấc mơ xanh
Mơ thời yên ấm hưởng gió lành
Trăng sáng bến xưa...đò xuân mộng
Để nói câu thương với lòng thành
Thế rồi bao năm tháng đi qua
Giật mình màu tóc đã phôi pha
Chốn quê...người ấy...giờ sao nhỉ?
Có còn dại ngây...vương tóc thề ............. C H
Chốn Ấy ???
quê hương chinh chiến vắng bao năm
đâu bóng thôn nghèo rạng trúc xanh
có phải bay theo người viễn xứ
cho dài nhung nhớ tận ngàn năm
đây những hoài mơ vạt áo xanh
quên thân chiến sĩ nước an lành
treo khối tình thơ trời xuân mộng
người ơi, đây tấc dạ chân thành
thế rồi bao ước vọng trôi qua
dõi bóng hoàng hôn lệ thắm pha
chốn cũ câu hò vương gió thoảng
hồn đưa theo tóc lộng chiều sa ... ...
CQ
