<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-03 19:42:51NGUYÊN HẢI>
Dòng Thơ
Em đến, rồi đi
khi niềm rung động lắng
suối mát hồi sinh
rừng vắng trải mây ngàn
Tôi lữ khách đa tình ... cô độc
thánh thót đồi thông
vang tiếng khóc miên man
từ độ nào,
làn hương cỏ lang thang
sương trắng xóa
điệu trang hoàng diễm tuyệt
con đường lá
gót chân nhè nhẹ bước
vắng Em rồi,
dòng thơ chảy … thê lương
CQ
LỆ ĐÁ
Lòng đá cũng buồn lệ ứa đây
Nắng đau, mưa lạnh dáng hao gầy
Chơ vơ mắt lịm nhìn lối cũ
Chạnh lòng ghen tỵ những vòng tay
Ngược xui tít tắp mấy đồi thông
Mờ ảo sương chiều trắng mênh mông
Nghe tiếng lá kim rơi nhè nhẹ
Niềm đau quặn xé tím tơ lòng.
CÔ
QUẠNH
Gởi tứ tương đồng qua tiếng thơ
Đồi thông réo rắt sợi mong chờ
Trăng treo đỉnh nhớ màu cô quạnh
Suối trải dòng thương khách hững hờ
Lữ khách miên man chiều lặng tím
Mây ngàn bàng bạc cánh bơ vơ
Sương buồn lá trải đường êm vắng
Nhuộm xám hồn thu giết giấc mơ.
Nguyên Hải
Nghĩa lớn tôn sư bia khắc đức
Tình thâm trọng đạo sử ghi công
Trăm năm châu ngọc còn phai sắc
Hai chữ thầy cô mãi sáng lòng
Tình thâm trọng đạo sử ghi công
Trăm năm châu ngọc còn phai sắc
Hai chữ thầy cô mãi sáng lòng