NẮNG ẤM
945 trả lời, 119.932 lượt xem —
Trang 16 / 32
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-05 09:00:12Kha Khả Tú>
Gói hoa Tú tặng khách mà
Gửi quà cho khách tới nhà viếng thăm
Sáng trăng sáng mãi ngày Rằm
Tay người đọc sách tay cầm bó hoa.
Kha Khả Tú
TÒA BẠCH ỐC
Toà Bạch Ốc trắng một màu
Nơi nào sánh được ôi đẹp sao
Lừng lẫy uy quyền danh hoàn vũ
Nơi đây có đủ không thiếu đâu.
Kha Khả Tú
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-04 18:47:52dongthanhtruc>
TÒA BẠCH ỐC
Toà Bạch Ốc trắng một màu
Nơi nào sánh được ôi đẹp sao
Lừng lẫy uy quyền danh hoàn vũ
Nơi đây có đủ không thiếu đâu.
Kha Khả Tú
MÁI TRANH QUÊ
Mấy mái nhà tranh,một ánh trăng
Lợi danh nào có dám mơ màng
Quê nghèo thanh thoát vui ngày tháng
Cần chi vũ lực với giàu sang

"Đêm thanh ngồi cô độc,mời trăng kể lể chuyện buồn
Canh khuya ngủ một mình,gọi dế nói niềm sầu hận" (U Mộng Ảnh)
RIÊNG MỘT GÓC TRỜI
Canh khuya ngủ một mình,gọi dế nói niềm sầu hận" (U Mộng Ảnh)
RIÊNG MỘT GÓC TRỜI
Bút chì hướng thẳng thiên đàng
Ngay băng cán bút hiên ngang oai hùng
Một mình bút trụ một vùng
Oai phong anh dũng bút hùng chỉ thiên.
Hàn Băng
Ngay băng cán bút hiên ngang oai hùng
Một mình bút trụ một vùng
Oai phong anh dũng bút hùng chỉ thiên.
Hàn Băng
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-05 14:40:52Ha Ngan Ha>
Hồng đào in nước long lanh
Hồ thu gợn sóng lăn tăn gợi buồn
Có ai nhặt cánh đào thương
Gọi sầu canh vắng đêm trường nhớ ai
Hà Ngân Hà
( Sao giọng thơ chú R dinh kính yêu của chúng ta dạo này buồn áo não thế Bàn Băng ! )
CÓ MỘT CHÚT HEO MAY
Có một chút heo may
Khẽ lay sầu lá úa
Vàng chiều tơ nắng lụa
Hắt hiu đường chân mây
Chút màu mắt thơ ngây
Thêm hồn nhiên đôi má
Nụ cười duyên rất lạ
Ngỡ như vừa qua đây
Dẫu chiếc bóng hao gầy
Vẫn theo người đi mãi
Đợi chờ thu quay lại
Lá hát mừng trên cây
Lỡ vạt tóc ai bay
Níu chân người thi sỹ
Hồn từng đêm mộng mị
Ngỡ qua miền thiên thai
Có người thức đêm nay
Lắng nghe lời ru gió
Trầm buồn như hơi thở
Rũ bên vần thơ say
Vi Thông
GIẤC SAY
Có chút gì cay cay
Dâng nồng lên môi mắt
Có chút gì hiu hắt
Có chút gì quắt quay
Từng đợt gió heo may
Thổi qua miền thương cũ
Thêm từng cơn nước lũ
Thêm từng cơn mưa giông
Một mình chốn thinh không
Ngoảnh đầu tìm chiếc bóng
Nơi vắng xa lồng lộng
Mơ hồ như có ai
Ru hồn vào giấc say
Thầm thì lời mật ngọt
Ngủ đi con mèo ướt
Rũ buồn trong đêm nay
Mây Hạ
05/06/2009
MỘT MÌNH TÍM BUỒN
Nhìn rừng cây tím
Mong lung
Sao lòng ta lại chạnh lòng
Nhớ ai
Nhớ chiều thu ấy
Mây bay
Tím màu áo lụa
Hương lay láng lòng
Bây chừ
Chỉ có ngóng trông
Mong
Chờ
Phương ấy
Người không trở về
Ngày xưa ta hẹn ước thề
Trăm năm
Bền chặt
Lối về
Có nhau
Bây chừ
Chỉ ngắm trăng sao
Mơ
Ngày xưa ấy
Hẹn
Trao duyên tình
Bây chừ
Mình chẳng gặp mình
Hai phương trời ấy
Duyên tình chia đôi
Người đi khuất núi
Trùng khơi
Để sầu chất chứa
Mình thôi
Một mình
Kha Khả Tú
( Vi Thông ca ca và tỷ tỷ Mây Hạ ơi ! Cho " Nhóc Tú Ngốc " thêm sắc thu cho đậm màu tím buồn nhé ! Tú cũng tô màu mực tím luôn nè ! Hi...hi...hi...)
MƯA THU
Rừng thu
Cành sắc thu
Lời thu
Gió mưa thu
Nhạc thu vu dương
Đưa ta lạc bước giữa thiên đường
Màu thu tím
Nên thơ
Lá thu rơi lững lờ
Mưa loang xa mờ
Tím mơ
Mộng
Ru giấc thiên thần bay bổng
Ta chấp cánh vòng quanh
Giọt mưa thu
Đọng lá xanh
Giọt chao nước trắng ngần
Lăn vào lòng ta giá lạnh
Mưa thu rơi
Nhớ thu xưa
Thu ơi
Lệ thu rơi
Nghẹn lời
Mưa thu vẫn bay
Chậm bước chân ngày
Tìm lại bóng người
Nào thấy
Thu đơn côi
Mưa thu rơi
Rơi
Rơi
Mãi rơi
Lạnh lùng ôi
Buồn tím môi
Lòng bời bời
Nhớ bóng người
Thu ơi
Thu ơi
Thu ơi
Lệ thu ơi
Rơi
rơi
rơi
Sầu đất trời
Thắm lòng tôi
Thu ơi
Thu ơi
Thu ơi
Mưa thu ơi
Mưa mãi rơi
Rơi
Rơi
Rơi
!
!
!
Hà Ngân Hà
[align=center]
ĐỢI CHỜ GÌ
Trời mênh mang, nước mênh mang
Chờ người mãi, sợ lỡ làng duyên em
Thì thôi em hãy đi tìm
Tình duyên mới để ấm êm cuộc đời
Hoàng hôn đã ghé chân trời
Tóc mây một mái rã rời duyên xưa
Đâu đây như gió chuyển mùa
Sau em duyên mới đang chờ đâu đây
QH
MÃI CHỜ
Sóng xô lùa mãi thuyền xa
Gió bay phất phớt trắng tà áo lay
Đợi chi người mãi đợi hoài
Biết ai có nhớ mà dài chờ trông
Hà Ngân Hà
Sóng xô lùa mãi thuyền xa
Gió bay phất phớt trắng tà áo lay
Đợi chi người mãi đợi hoài
Biết ai có nhớ mà dài chờ trông
Hà Ngân Hà
CHO EM
Thơ ta viết bằng những dòng suy nghĩ
Bằng nỗi lòng, bằng trái tim yêu
Bằng cảm xúc bình minh,
bằng rung động trời chiều
Bằng tất cả những gì ta cảm nhận
Thơ không phân biệt giàu sang hay lận đận
Thơ không phân biệt người
Làm gì có số phận cho thơ
Thơ nghĩ cho nhau
Thơ không nhận mà cho
Thơ chia sẻ tình ta cùng người khác
Những nỗi buồn man mác
Những niềm vui dạt dào
Tình trọn vẹn, tình đau
Đời là vậy, nên thơ muôn màu là vậy
...
Gửi về em nơi ấy
Lòng ta buồn mênh mông
Hạ qua chưa! sao phượng rơi hồng
Sao vội hai lòng nhanh quá
Nghe lạnh lùng xa lạ
Tình đời nghiệt ngã
Người đời!!??
Ta đối nhân xử thế sao đây?
Gửi cho em một chút
Tâm sự này!
Quang Hiển
VIẾT VÀ GỬI
Ta viết những vần thơ mang cà ước mơ
Chung bè bạn chung vần thơ sáng tỏ
Vườn thơ xinh muôn hoa hồng đỏ
Rực yêu thương bạn hữu xa gần
Tấm chân tình kết nối mối tri âm
Không phân biệt tình thân hay xa lạ
Tình của thơ đến từ muôn nơi muôn ngả
Cùng vui thơ xướng hoạ lúc giải khuây
Không cho riêng ai ngọt đắng tình này
Mà chỉ có tình thân cùng thi hữu
Tình tri âm cùng nhau ta gìn giữ
Cho hồng muôn sắc thắm vườn mơ
Gửi cho nhau vần điệu với nguồn thơ
Chảy lai láng trong tim hồng thi tứ
Thơ chỉ thế tình thơ chỉ thế
Thơ là mộng mơ không thật bao giờ
Thơ yêu thơ và người có thể yêu thơ
Chứ người thật không bao giờ yêu người chưa gặp mặt
Đấy là lời ta tỏ tường chân thật
Nếu người yêu ta xin khất lại cho người sau
Còn riêng ta vẫn hướng một vì sao
Vẫn mãi đấy kiếp này, Vạn kiếp sau vẫn một.
...
Gửi về anh nơi đấy
Lòng em trước sau vẫn vậy
Dù Thu sầu, Đông lạnh, Hạ cháy lòng
Tim em vẫn màu hồng tươi thắm
Em vẫn đợi
vẫn chờ
Dù xa xôi vạn dặm
Mãi chờ nhau đến ngày tận cuộc đời
Em chờ anh
Em mãi chờ anh thôi
Dù đất chuyển trời dời nhưng lòng em không thay đổi !!!
Em gửi hết những lời anh chờ đợi
Đấy là lời em nói tận đáy lòng
Anh nhớ lấy em vẫn mãi một lòng
Chờ đợi anh với quả tim hồng
Em vẫn mãi chờ anh
Vẫn mãi mong !
Hà Ngân Hà
VẮNG LẶNG
Bước chân đi qua phố vắng
Trầm lắng nỗi niềm suy tư
Âm thầm gọi bóng tà dư
Nhớ ai ai nhớ bây chừ.
Phố buồn vắng lặng
Chân bước vô hồn
Thời gian trầm lắng
Đi vào hoàng hôn.
...
Kha Khả Tú
Bóng ai đi qua phố vắng
Có nghe chó sủa ăng ắng
Chẳng ai hỏi nên im lặng
Lại còn không dám ho hắng
Nhớ ai mà lòng suy tư
Thương ai mà người lừ-đừ
Hoa ôm cho ai quá bự
Có phải là Kha-Khả Tú ?
Rdinh
Đừng la lối om sòm nghe KKT, chú chạy đây... chạyyyyyyy......
Cô giáo mang hoa cho cháu
Cô bảo chuyển giao chú Rdinh
Vì chú và cô thâm tình
Quen nhau từ xa xưa ấy
Hôm nay thấy chú buồn đấy
Nên cô tặng hoa chú vui
Chú Rdinh kính mến yêu ơi
Hoa tặng cho chú tuyệt vời.
Kha khả Tú
Cảm ơn Kha-Khả-Tú ơi
Tú mang bó hoa tuyệt vời cho ta
Hoa của cô giáo phương xa
Gởi tặng như một món quà tình yêu
Ôi ! bó hoa đẹp tuyệt chiêu
Nhưng công của Tú mới nhiều đó cơ
Riêng ta chỉ có vần thơ
Tặng lại cho Tú để về nhà ngâm
Sau này có đi lấy chồng
Thì ta xin chúc sắc, cầm hòa đôi
Hiện tại chân son mình rồi
Ta chỉ tặng Kẹo Tú ngồi Tú ăn
Ăn ít nhé... kẻo sún răng
Hay là cho bớt Hàn-Băng, Ngân-Hà
Ba tay sâu kẹo nhà ta
Đi vào nhai kẹo... đi ra kẹo vào.
Rdinh
Buồn quá trêu ba cô cháu chút, Nhớ đừng la-lối nghe KKT, HB, NH... Chạỳỳỳỳỳ....
Trích đoạn: thuytien123
Hoa Bướm ai mang tận cuối tròi
Gỡ làn tóc rối thủa đôi mươi
Sương buồn còn đọng vương khoé mắt
Sợi nhớ , sợi thương ,,, thủa nào nguôi
MM
Vườn xuân phơi phới ngàn hoa tươi
Gió lay tóc xoã kín bờ vai
Nắng luồn sợi nhớ sầu hoài vọng
Nỗi lòng buồn đọng mãi sợi thương.
Hà Ngân Hà
VẮNG LẶNG
Bước chân đi qua phố vắng
Trầm lắng nỗi niềm suy tư
Âm thầm gọi bóng tà dư
Nhớ ai ai nhớ bây chừ.
Phố buồn vắng lặng
Chân bước vô hồn
Thời gian trầm lắng
Đi vào hoàng hôn.
...
Kha Khả Tú
Bóng ai đi qua phố vắng
Có nghe chó sủa ăng ắng
Chẳng ai hỏi nên im lặng
Lại còn không dám ho hắng
Nhớ ai mà lòng suy tư
Thương ai mà người lừ-đừ
Hoa ôm cho ai quá bự
Có phải là Kha-Khả Tú ?
Rdinh
Đừng la lối om sòm nghe KKT, chú chạy đây... chạyyyyyyy......
Cô giáo mang hoa cho cháu
Cô bảo chuyển giao chú Rdinh
Vì chú và cô thâm tình
Quen nhau từ xa xưa ấy
Hôm nay thấy chú buồn đấy
Nên cô tặng hoa chú vui
Chú Rdinh kính mến yêu ơi
Hoa tặng cho chú tuyệt vời.
Kha khả Tú
Cảm ơn Kha-Khả-Tú ơi
Tú mang bó hoa tuyệt vời cho ta
Hoa của cô giáo phương xa
Gởi tặng như một món quà tình yêu
Ôi ! bó hoa đẹp tuyệt chiêu
Nhưng công của Tú mới nhiều đó cơ
Riêng ta chỉ có vần thơ
Tặng lại cho Tú để về nhà ngâm
Sau này có đi lấy chồng
Thì ta xin chúc sắc, cầm hòa đôi
Hiện tại chân son mình rồi
Ta chỉ tặng Kẹo Tú ngồi Tú ăn
Ăn ít nhé... kẻo sún răng
Hay là cho bớt Hàn-Băng, Ngân-Hà
Ba tay sâu kẹo nhà ta
Đi vào nhai kẹo... đi ra kẹo vào.
Rdinh
Buồn quá trêu ba cô cháu chút, Nhớ đừng la-lối nghe KKT, HB, NH... Chạỳỳỳỳỳ....
Được kẹo, chúng cháu cùng ngồi
Xuống bàn, 3 đứa thích ơi, ăn liền
Chỉ có Tú bé lại hiền
Tiểu Băng giành trước ăn liền chục viên
Tú ngồi, Tú nhìn cười hiền
Và Tú còn bảo : - Còn viên kẹo nè
- Để em lột vỏ cho he
- Chị Băng ăn hết, em khoe chú Rdình
- Chú sẽ mua thêm cho mình
- Mình ăn, mình hát nhạc in ỏi nè .
Hà Ngân Hà
Em vẫn đợi
vẫn chờ
Dù xa xôi vạn dặm
Mãi chờ nhau đến ngày tận cuộc đời
Em chờ anh
Em mãi chờ anh thôi
Dù đất chuyển trời dời nhưng lòng em không thay đổi !!!
Em gửi hết những lời anh chờ đợi
Đấy là lời em nói tận đáy lòng
Anh nhớ lấy em vẫn mãi một lòng
Chờ đợi anh với quả tim hồng
Em vẫn mãi chờ anh
Vẫn mãi mong !
Hà Ngân Hà
CHỜ NHAU
"Lời thơ mối tinh chung
Đợi anh quả tim hồng
Em vẫn chờ anh mãi
Em vẫn hoài trông mong!"
Tình ai đẹp biết bao
Như sóng biển dạt dào
Như đôi chim liền cánh
Chao lượn giữa trời cao
Em ơi còn tình ta
Cho em ước mơ xa
Cho em sầu chia cách
Cho em mắt lệ nhoà
Phương trời anh lênh đênh
Căn gác trọ buồn tênh
Phố phường đông vui quá
Buồn sao một nỗi niềm
Thứ bảy đôi từng đôi
Họ có nhau bên đời
Anh lang thang trên phố
Gọi một mình - em ơi!
Tình mình nuôi lớn anh
Xa mới biết chung tình
còn ba năm trường dược
Mong thời gian qua nhanh
Có dài lắm không em
Ừ như dài quá đỗi
Để lạnh lùng con tim
Để chờ nhau mòn mỏi
Trời đêm sao quá tối
Trời ngày sao chang chang
Như có chút lỡ làng
Những ngày mình xa cách
Quang Hiển
HOÀI NHỚ MỘT NGƯỜI
Lời ai rưng rức buồn
Ngài trời mưa mãi tuôn
Trong lòng lệ sầu muộn
Khóc tình mình còn xa.
Trời mưa rơi buồn quá
Trĩu cánh hạ vừa qua
Lệ mưa sầu ướt lá
Người nhớ người tình xa.
Đã mấy mùa thu qua
Em đi học xa nhà
Anh viễn xứ mù xa
Vẫn nhớ nhau lệ nhoà.
Em ba năm trường ( Y ) Dược
Anh bao năm trường đời
Vì tương lai sáng ngời
Ta cố đợi nhau thôi.
Hôm nay anh gửi lời
Em rưng lệ buồn ơi
Nhớ quê hương xa vời
Và nhớ hoài anh thôi.
Cánh phượng rơi ngập lối
Báo một mùa Hạ mới
Nơi phương xa buồn ơi
Nhớ về anh lệ rơi.
Rồi hết Hạ , Thu tới
Anh gắng đợi anh ơi
Em sẽ về lại thôi
Câu ước hẹn trọn lời.
Hôm nay nhìn mưa rơi
Rắc giọt nhớ lòng tôi
Rơi lệ tím mây trời
Hoài nhớ một người thôi.
( Khổ thơ cuối em viết cho VQT)
Hà Ngân Hà
Cảm ơn Kha-Khả-Tú ơi
Tú mang bó hoa tuyệt vời cho ta
Hoa của cô giáo phương xa
Gởi tặng như một món quà tình yêu
Ôi ! bó hoa đẹp tuyệt chiêu
Nhưng công của Tú mới nhiều đó cơ
Riêng ta chỉ có vần thơ
Tặng lại cho Tú để về nhà ngâm
Sau này có đi lấy chồng
Thì ta xin chúc sắc, cầm hòa đôi
Hiện tại chân son mình rồi
Ta chỉ tặng Kẹo Tú ngồi Tú ăn
Ăn ít nhé... kẻo sún răng
Hay là cho bớt Hàn-Băng, Ngân-Hà
Ba tay sâu kẹo nhà ta
Đi vào nhai kẹo... đi ra kẹo vào.
Rdinh
Buồn quá trêu ba cô cháu chút, Nhớ đừng la-lối nghe KKT, HB, NH... Chạỳỳỳỳỳ....
Được kẹo, chúng cháu cùng ngồi
Xuống bàn, 3 đứa thích ơi, ăn liền
Chỉ có Tú bé lại hiền
Tiểu Băng giành trước ăn liền chục viên
Tú ngồi, Tú nhìn cười hiền
Và Tú còn bảo : - Còn viên kẹo nè
- Để em lột vỏ cho he
- Chị Băng ăn hết, em khoe chú Rdình
- Chú sẽ mua thêm cho mình
- Mình ăn, mình hát nhạc in ỏi nè .
Hà Ngân Hà
Kẹo chú Rdinh cho ngọt lắm ha
Ngân Hà vui cười toa mắt ra
Hàn Băng thích quá ăn nhiều đấy
Còn cháu thì cứ bóc lủm nà.
...
Miệng cứ hít hà : - Ngon quá ta.
Kha Khả Tú
Ngân Hà vui cười toa mắt ra
Hàn Băng thích quá ăn nhiều đấy
Còn cháu thì cứ bóc lủm nà.
...
Miệng cứ hít hà : - Ngon quá ta.
Kha Khả Tú
Khả-Tú bóc kẹo lủm liền
Hiếm nào gói kẹo chỉ còn bao không
Mai sau có đi lấy chồng
Lương chồng mua kẹo cũng không đủ nà
Tội nghiệp cho nhỏ Ngân-Hà
Vì vui cười liên-tục há hà ha
Quay lại hết kẹo mới la
Hàn-Băng ăn hết phần ta rồi nào
Kẹo thời Băng cứ lủm vào
Mà thơ thời chẳng chữ nào ra cho
Khả-Tú ngồi đấy buồn so
Vì bị mất cắp bông hoa (trên) diễn-đàn
Ba nàng xáo động tâm can
Cãi cọ làm cả diễn-đàn rối beng
Rdinh phải phải đến khuyên can
Mãi sau mới được ba nàng vui lên
Ba nàng xơi kẹo liên miên
Đến nỗi chú Rdinh chẳng còn tiền để mua
Phen này chú cũng lo lo
Vì ba sâu kẹo được mùa sún răng.
Rdinh
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-11 14:10:33Rdinh>
Cảm ơn Kha-Khả-Tú ơi
Tú mang bó hoa tuyệt vời cho ta
Hoa của cô giáo phương xa
Gởi tặng như một món quà tình yêu
Ôi ! bó hoa đẹp tuyệt chiêu
Nhưng công của Tú mới nhiều đó cơ
Riêng ta chỉ có vần thơ
Tặng lại cho Tú để về nhà ngâm
Sau này có đi lấy chồng
Thì ta xin chúc sắc, cầm hòa đôi
Hiện tại chân son mình rồi
Ta chỉ tặng Kẹo Tú ngồi Tú ăn
Ăn ít nhé... kẻo sún răng
Hay là cho bớt Hàn-Băng, Ngân-Hà
Ba tay sâu kẹo nhà ta
Đi vào nhai kẹo... đi ra kẹo vào.
Rdinh
Buồn quá trêu ba cô cháu chút, Nhớ đừng la-lối nghe KKT, HB, NH... Chạỳỳỳỳỳ....
Được kẹo, chúng cháu cùng ngồi
Xuống bàn, 3 đứa thích ơi, ăn liền
Chỉ có Tú bé lại hiền
Tiểu Băng giành trước ăn liền chục viên
Tú ngồi, Tú nhìn cười hiền
Và Tú còn bảo : - Còn viên kẹo nè
- Để em lột vỏ cho he
- Chị Băng ăn hết, em khoe chú Rdình
- Chú sẽ mua thêm cho mình
- Mình ăn, mình hát nhạc in ỏi nè .
Hà Ngân Hà
Kẹo chú Rdinh cho ngọt lắm ha
Ngân Hà vui cười toa mắt ra
Hàn Băng thích quá ăn nhiều đấy
Còn cháu thì cứ bóc lủm nà.
...
Miệng cứ hít hà : - Ngon quá ta.
Kha Khả Tú
Ngân Hà vui cười toa mắt ra
Hàn Băng thích quá ăn nhiều đấy
Còn cháu thì cứ bóc lủm nà.
...
Miệng cứ hít hà : - Ngon quá ta.
Kha Khả Tú
Khả-Tú bóc kẹo lủm liền
Hiếm nào gói kẹo chỉ còn bao không
Mai sau có đi lấy chồng
Lương chồng mua kẹo cũng không đủ nà
Tội nghiệp cho nhỏ Ngân-Hà
Vì vui cười liên-tục há hà ha
Quay lại hết kẹo mới la
Hàn-Băng ăn hết phần ta rồi nào
Kẹo thời Băng cứ lủm vào
Mà thơ thời chẳng chữ nào ra cho
Khả-Tú ngồi đấy buồn so
Vì bị mất cắp bông hoa (trên) diễn-đàn
Ba nàng xáo động tâm can
Cãi cọ làm cả diễn-đàn rối beng
Rdinh phải phải đến khuyên can
Mãi sau mới được ba nàng vui lên
Ba nàng xơi kẹo liên miên
Đến nỗi chú Rdinh chẳng còn tiền để mua
Phen này chú cũng lo lo
Vì ba sâu kẹo được mùa sún răng.
Rdinh
ĐÒI KẸO
Há ha...Hàn Băng đây nà
Chú Rdinh có nhà hông hả ? Cho kẹo
Không có kẹo, cháu mè nheo
Chú đi đâu cháu cũng theo đòi hoài
Kẹo đâu, chú cho cháu ngay
Không cho cháu cứ theo hoài mè nheo
( Mua kẹo cho cháu ăn đi mà chú Rdinh ! )
Hàn Băng
Há ha...Hàn Băng đây nà
Chú Rdinh có nhà hông hả ? Cho kẹo
Không có kẹo, cháu mè nheo
Chú đi đâu cháu cũng theo đòi hoài
Kẹo đâu, chú cho cháu ngay
Không cho cháu cứ theo hoài mè nheo
( Mua kẹo cho cháu ăn đi mà chú Rdinh ! )
Hàn Băng
ÔNG MAI RDINH
Hàn-Băng có tính mè nheo
Ra đường bạn hữu lêu-lêu quá chừng
Về nhà mặt đỏ phừng-phừng
Có chàng thi-sỹ xin đến cùng làm quen
Cũng nhờ xin kẹo chú Rdinh
Mà nay Băng lại có tình vấn-vương
Cảm ơn chú hết đường luôn
Bao giờ đám cưới chú cầm hương dẫn đầu.
Rdinh
Thì từ từ đã HB ơi, bây giờ theo chú xin kẹo mà có anh kia thấy ưng ý rồi thì còn giá trị bằng cả tạ kẹo đấy...
Tự nhiên được làm ông mai, được mời đi cầm hương dẫn đầu đám cưới...hihi....
Chạyỳỳỳỳỳỳỳ
Cảm ơn Kha-Khả-Tú ơi
Tú mang bó hoa tuyệt vời cho ta
Hoa của cô giáo phương xa
Gởi tặng như một món quà tình yêu
Ôi ! bó hoa đẹp tuyệt chiêu
Nhưng công của Tú mới nhiều đó cơ
Riêng ta chỉ có vần thơ
Tặng lại cho Tú để về nhà ngâm
Sau này có đi lấy chồng
Thì ta xin chúc sắc, cầm hòa đôi
Hiện tại chân son mình rồi
Ta chỉ tặng Kẹo Tú ngồi Tú ăn
Ăn ít nhé... kẻo sún răng
Hay là cho bớt Hàn-Băng, Ngân-Hà
Ba tay sâu kẹo nhà ta
Đi vào nhai kẹo... đi ra kẹo vào.
Rdinh
Buồn quá trêu ba cô cháu chút, Nhớ đừng la-lối nghe KKT, HB, NH... Chạỳỳỳỳỳ....
Được kẹo, chúng cháu cùng ngồi
Xuống bàn, 3 đứa thích ơi, ăn liền
Chỉ có Tú bé lại hiền
Tiểu Băng giành trước ăn liền chục viên
Tú ngồi, Tú nhìn cười hiền
Và Tú còn bảo : - Còn viên kẹo nè
- Để em lột vỏ cho he
- Chị Băng ăn hết, em khoe chú Rdình
- Chú sẽ mua thêm cho mình
- Mình ăn, mình hát nhạc in ỏi nè .
Hà Ngân Hà
Kẹo chú Rdinh cho ngọt lắm ha
Ngân Hà vui cười toa mắt ra
Hàn Băng thích quá ăn nhiều đấy
Còn cháu thì cứ bóc lủm nà.
...
Miệng cứ hít hà : - Ngon quá ta.
Kha Khả Tú
Ngân Hà vui cười toa mắt ra
Hàn Băng thích quá ăn nhiều đấy
Còn cháu thì cứ bóc lủm nà.
...
Miệng cứ hít hà : - Ngon quá ta.
Kha Khả Tú
Khả-Tú bóc kẹo lủm liền
Hiếm nào gói kẹo chỉ còn bao không
Mai sau có đi lấy chồng
Lương chồng mua kẹo cũng không đủ nà
Tội nghiệp cho nhỏ Ngân-Hà
Vì vui cười liên-tục há hà ha
Quay lại hết kẹo mới la
Hàn-Băng ăn hết phần ta rồi nào
Kẹo thời Băng cứ lủm vào
Mà thơ thời chẳng chữ nào ra cho
Khả-Tú ngồi đấy buồn so
Vì bị mất cắp bông hoa (trên) diễn-đàn
Ba nàng xáo động tâm can
Cãi cọ làm cả diễn-đàn rối beng
Rdinh phải phải đến khuyên can
Mãi sau mới được ba nàng vui lên
Ba nàng xơi kẹo liên miên
Đến nỗi chú Rdinh chẳng còn tiền để mua
Phen này chú cũng lo lo
Vì ba sâu kẹo được mùa sún răng.
Rdinh
ĐÒI KẸO
Há ha...Hàn Băng đây nà
Chú Rdinh có nhà hông hả ? Cho kẹo
Không có kẹo, cháu mè nheo
Chú đi đâu cháu cũng theo đòi hoài
Kẹo đâu, chú cho cháu ngay
Không cho cháu cứ theo hoài mè nheo
( Mua kẹo cho cháu ăn đi mà chú Rdinh ! )
Hàn Băng
Há ha...Hàn Băng đây nà
Chú Rdinh có nhà hông hả ? Cho kẹo
Không có kẹo, cháu mè nheo
Chú đi đâu cháu cũng theo đòi hoài
Kẹo đâu, chú cho cháu ngay
Không cho cháu cứ theo hoài mè nheo
( Mua kẹo cho cháu ăn đi mà chú Rdinh ! )
Hàn Băng
Hoa này của chị Thanh Thanh Khiết. Em hoạ với chị Khiết cho vui nhé






Thanh Thanh Khiết
Chị buồn chơi với hoa
Chị Khiết ơi Khiết à
Chị buồn việc chi hả
Cho em biết được không
Chia sẻ tí trong lòng
Chị ơi chị Thanh Khiết
Một hoa hồng trên tuyết
Tuyết băng lạnh góc trời
Cành hoa buồn lẻ bạn
Hai mảnh đời thở than
Cho tuyết trắng mơ màng
Cho hoa hồng đỏ thắm
Cho tình thôi trống vánh
Cùng chia sẽ buồn vui
Khiết ơi tỏ đôi lời
Cho em cùng san sẻ
H B
MỞ VẦN THƠ
Hồng lâu cô gái đứng lờ mờ
Cặp mắt liễu mơ tình đợi chờ
Kẻ sĩ ngẩn ngơ chút bỡ ngỡ
Ngắm làn thu thuỷ mở hồn thơ
Trăng chênh chếch bóng mờ cành nhỏ
Sương đọng long lanh rỏ mắt chờ
Mành liễu làn thu mơ bến nhớ
Hàn thi cất bút mở vần thơ
Kha Khả Tú
( Chị Thanh Khiết có thích loại thơ này không? )
Hồng lâu cô gái đứng lờ mờ
Cặp mắt liễu mơ tình đợi chờ
Kẻ sĩ ngẩn ngơ chút bỡ ngỡ
Ngắm làn thu thuỷ mở hồn thơ
Trăng chênh chếch bóng mờ cành nhỏ
Sương đọng long lanh rỏ mắt chờ
Mành liễu làn thu mơ bến nhớ
Hàn thi cất bút mở vần thơ
Kha Khả Tú
( Chị Thanh Khiết có thích loại thơ này không? )
TTK đồng cám với KKT nè
Sương sa thành phố phủ sương mờ
Đà Lạt rừng mơ đứng ngóng chờ
Kẻ sỹ ngẩn ngơ nhìn suối nước
Khách thơ náo nức mở dòng thơ
Sương sa thanh khiết mờ trông gió
Bóng nước trắng trong rỏ đợi chờ
Cảnh đẹp bao người Mơ vọng ước
Khách thơ tìm đến Mở vần thơ
T.T.K.10.6.2009
Loại thơ này cũng hay
Khả Tú thì giỏi đấy
Thanh Khiết chị rất tài
Băng vỗ tay khen hay
Hay hay hay quá hay
Hay hay hay lắm này
H B
Một khúc tình thơ một khúc buồn
Màu sầu hoa tím cứ vương vương
Chiều tà phủ xuống thêm sắc tím
Cho mắt ai buồn lệ cứ tuôn.
Hàn Băng
( Có lẻ chúng em rất yêu quý Bằng Lăng tỷ tỷ, nên lòng yêu mãi màu tím bằng lăng ! Mấy ngày nay không lên D D, em nhờ tỷ tỷ quá !)
Tình về đâu ?
Nhớ chồng nỗi nhớ tàn hoa hương
Mơ gửi niềm mơ toả mộng vườn
Hối tiếc ngẫn ngơ buông giọt vấn
Hẹn thề dang dở rớt tơ vương
Nâng ly bội bạc cạn ân ái
Trút chén lỡ lầm đầy luyến thương
Quay gót thẫn thờ gom sợi ảo
Với tay hờ hững góp vô thường
MT*love
__________________
"Nhớ chồng nỗi-nhớ tàn hoa hương"
"Quên nhỏ giọt-thương thấm môi hường "
Hối tiếc vấn vương...Mộng tưởng vướng
Hẹn thề dang dở...lại càng thương
"Giọt-thương" ngất ngưỡng ... tràn phương hướng
"Nỗi-nhớ" ngát hương... gây luyến thương
Nối gót ngẩn ngơ vườn sướng hưởng
Nắm tay bền vững giữ yêu đương...
CÒN ĐÂU ?
Năm tháng trôi qua phai sắc hương
Cuộc đời còn lại héo môi hường
Sợi duyên chợt đứt thôi tình vướng
Dây nợ buông hờ vắt vấn vương
Ân ái nhạt nhoà mờ nẻo hướng
Mộng mơ lạnh lẽo khuất miền thuơng
Con tim mệt mỏi tìm an hưởng
Dâu bể lạc loài chịu tuyết sương
MT*love
__________________
CHỜ MONG
Mong chàng dạ thiếp mãi vương vương
Xếp lại tàn y hương nhật thường
Nhớ quá năm canh trằn trọc mãi
Làm sao yên giấc ngủ canh trường
Thân trai vùng vẫy khắp bốn phương
Thiếp đành lệ nhỏ dõi miên đường
Mong chàng sự nghiệp xong về lại
Tựa cửa thiếp chờ chàng nhớ thương.
Hàn Băng
Xếp lại tàn y hương nhật thường
Nhớ quá năm canh trằn trọc mãi
Làm sao yên giấc ngủ canh trường
Thân trai vùng vẫy khắp bốn phương
Thiếp đành lệ nhỏ dõi miên đường
Mong chàng sự nghiệp xong về lại
Tựa cửa thiếp chờ chàng nhớ thương.
Hàn Băng
Gửi Bé Của Anh
Sáng nay
khi Bé ngủ dậy
mặt trời đã lên cao ngất
nắng sẽ hồng
và biển rất xa
bước ra hiên nhìn trong cõi bao la
và sẽ thấy lá hoa cười trong nắng
chắc Bé sẽ không thấy đời trống vắng
vì biết rằng có kẻ nhớ mong
rồi Bé sẽ bước vào trong
pha cho mình ly cà phê thật đậm
trở ra ngồi nhâm nhi từng ngụm
hòa lòng mình với cõi thiên nhiên
Anh tự hỏi lòng
sao cứ thương nhớ triền miên
dõi theo từng bước chân của Bé
đôi khi nhìn bóng trăng cô lẻ
long lanh trên trời cao
rồi buông tiếng thở dài
không lẽ cứ thương hoài
một mối tình huyền thoại
cũng đã biết chúng mình không còn thời thơ dại
để sống hết mình cho một tình yêu
nghĩ thế lại đau
sợ thời gian phủ xuống
thì cũng đã một đời gắn gượng
thôi cứ đi cho hết quãng đường trần
yenson
Sáng nay
khi Bé ngủ dậy
mặt trời đã lên cao ngất
nắng sẽ hồng
và biển rất xa
bước ra hiên nhìn trong cõi bao la
và sẽ thấy lá hoa cười trong nắng
chắc Bé sẽ không thấy đời trống vắng
vì biết rằng có kẻ nhớ mong
rồi Bé sẽ bước vào trong
pha cho mình ly cà phê thật đậm
trở ra ngồi nhâm nhi từng ngụm
hòa lòng mình với cõi thiên nhiên
Anh tự hỏi lòng
sao cứ thương nhớ triền miên
dõi theo từng bước chân của Bé
đôi khi nhìn bóng trăng cô lẻ
long lanh trên trời cao
rồi buông tiếng thở dài
không lẽ cứ thương hoài
một mối tình huyền thoại
cũng đã biết chúng mình không còn thời thơ dại
để sống hết mình cho một tình yêu
nghĩ thế lại đau
sợ thời gian phủ xuống
thì cũng đã một đời gắn gượng
thôi cứ đi cho hết quãng đường trần
yenson
MONG
Lời người xa nghe sao quá thiện thân
Người là ai đấy, sao tình gần quá đổi
Có một cô bé tính hay hờn dỗi
Mắt rưng buồn vì ai lỗi hẹn chiều mưa
Đứng trú chân mưa ướt mắt lệ buồn
Trông trông mãi mà người ta không đến
Rồi một hôm tin người đã rời bến
Bờ sông buồn biển nhớ mãi gọi tên
Triều nước lên và xuống vang sóng rền
Gầm Gào thét gọi tên người đi mãi
Người ra đi có bao giờ nhớ lại
Mắt bé buồn nhớ mãi bóng hình ai
Tháng năm qua lòng bé cứ mong hoài
Ngày gặp lại hình hài người viễn xứ...
Hàn Băng
( vãn bối đi ngang qua, thấy thơ của Tiền bối hay quá, xin mạo muội đọc và ghi vào đây vài câu thô thiển. Nếu có gì mạo phạm xin lượng thứ )
Lời người xa nghe sao quá thiện thân
Người là ai đấy, sao tình gần quá đổi
Có một cô bé tính hay hờn dỗi
Mắt rưng buồn vì ai lỗi hẹn chiều mưa
Đứng trú chân mưa ướt mắt lệ buồn
Trông trông mãi mà người ta không đến
Rồi một hôm tin người đã rời bến
Bờ sông buồn biển nhớ mãi gọi tên
Triều nước lên và xuống vang sóng rền
Gầm Gào thét gọi tên người đi mãi
Người ra đi có bao giờ nhớ lại
Mắt bé buồn nhớ mãi bóng hình ai
Tháng năm qua lòng bé cứ mong hoài
Ngày gặp lại hình hài người viễn xứ...
Hàn Băng
( vãn bối đi ngang qua, thấy thơ của Tiền bối hay quá, xin mạo muội đọc và ghi vào đây vài câu thô thiển. Nếu có gì mạo phạm xin lượng thứ )











