<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-17 19:28:07Han Bang>
Em cứ nói “tình anh dần phai nhạt
Ngày càng xa, lời nói bớt ân cần
Thu sang rồi, lá đã rụng đầy sân
Mà ước hẹn vẫn chỉ là hẹn ước”
Thoắt một cái, một vòng xoay nhật nguyệt
Ngày tàn dần theo từng chiếc lá rơi
Chiều bâng khuâng và nỗi nhớ chơi vơi
Tim se thắt bởi tiếng lòng réo gọi
Anh nhớ em, vì trái ngang, không nói
Chứ lẽ nào tình phai nhạt em ơi
Vẫn loanh quanh với tâm sự rối bời
Chiều xuống vội hoa tình yêu chợt nở
Hoa nở muộn nhưng sắc hoa rực rỡ
Bừng sáng lên niềm hy vọng tin yêu
Nhưng bóng chiều vẫn nhòa nhạt tịch liêu
Và ngang trái vẫn làm anh nhức nhối
Dù sao đi nữa, em cho anh xin lỗi
Sẽ có một ngày đời sẽ vui hơn
Em hiểu cho anh chớ vội trách hờn
Xin hãy cứ là đóa hoa xuân sắc
< Sửa đổi bởi: yenson -- 7.1.2009 11:56:49 >
NHỚ QUÁ
Lời anh nói êm như địu hát
Nhẹ như sương và sắc màu lam
Của mây chiều bảng lảng cuốn hoàng hôn
Cho chìm đắm nỗi thương và niềm nhớ
Lời anh nói em xem như hơi thở
Như máu tìm chảy dọc về tim
Em nhắm nghiền đôi mắt lặng im
Để hồi ức quay về kỉ niệm
Từ độ em đi về miền viễn xứ
Nhớ không nguôi màu nắng mới hanh
Rồi mỗi năm vào độ xuân sang
Em quay quắt trong niềm thương vô tận
Nhớ da diết mai vàng sân nắng
Nhớ cành đào bất tận mùa xuân
Nhớ áo mới ai thơm quá trắng ngần
Nhớ ánh mắt nhìn trân thẹn nói
Nhớ lúc ấp úng tên em anh gọi
Nhớ đôi mắt nhìn bất chợt giao nhau
Em hỏi thì anh chỉ lắc đầu và bảo
Không có gì anh chỉ nhìn vậy đó
Mới đấy mà mấy độ xuân qua ngỏ
Nhìn bờ biển lòng dâng trào nỗi nhớ
Nhớ ngày xưa khi thuyền xa bến đổ
Sóng mạn thuyền vỗ nước mắt cay cay...
-khả Tú-
( Tú chỉ cảm xúc theo ý thơ mà hoạ như vậy thôi, nếu có gì phật ý xin lượng thứ )

Dáng ai đây có phải em không vậy
Tà áo dài trong gió cứ bay bay
Em đứng đây em chờ mãi chờ hoài
Chờ ai vậy hỡi người em bé nhỏ !!!
Hàn Băng














