📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

THƠ NGÃ DU TỬ

705 trả lời, 72.980 lượt xem — Trang 17 / 24
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 06.04.2022 15:27:44 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>
 
DƯ ÂM
 
Thời yêu dấu mắt nai ngày tuổi ngọc
Có em tôi dung dẽ mặt sân trường
Thời trai trẻ muôn đời là hạnh phúc
Có bạn bè cùng học tập, yêu thương
 
Rồi chợt buổi cây phượng già nhuộm lửa
Buổi chia tay rưng rức một cung buồn
Tôi đưa em lá thư tình mắc cạn
Nên một đời thất lạc cuộc tròn vuông
 
Thuở non sông cúi mặt buồn chinh chiến
Những người trai lần lượt bước lên đường
Ôi cuộc chiến, sao bi thương quá đổi
Tiếp theo nhau từng đợt ra chiến trường
 
Rồi kết thúc trước anh em một bọc
Chữ đồng bào nghe chua xót thê lương
Nào chủ nghĩa với anh em dân tộc
Thét gào nhau theo bể sóng trùng dương
 
Từ ngày ấy xa nhà theo cơm áo
Ngồi cô đơn lại mơ chuyện lên đường
Nghe sông núi lệ hờn đôi mắt đỏ
Gẫm bên đời còn lại chút dư hương
 
NGÃ DU TỬ
 
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 09.06.2022 22:56:08 bởi Ct.Ly>

THEO DÒNG 


Bi kịch ư? Đã đến hồi kết thúc
Sẽ mở màng là khúc nhạc bừng xanh
Buổi bình minh chim say hót chuyền cành
Xao động lá rừng hoan ca hòa tấu

Đoạn tuyệt khổ đau đâu dễ thường chuyện ngẫu
Suốt chặng đường, bao mật đắng nằm gai
Thuở em về chỉ chén lững lai rai
Chung tay chống giữa vô cùng bão tố

Ngựa thả kiệu chưa bao giờ mỏi vó
Giục giã mặt trời ngã bóng phía đồi tây
Vắt mồ hôi đi giữa tháng ngày
Quên mệt mỏi qua từng giờ chóng mặt

Thỉnh thoảng ngọn gió đùa hiu hắt
Kỵ sĩ nào không tím ruột bầm tim
Mỗi ngày qua non nước mãi im lìm
Chờ năm tháng hồi sinh cùng non nước…

Nước con sông có bao giờ chảy ngược
Nương dòng trôi êm ả lượn theo dòng
Ta bây giờ cũng mây nước thong dong
Ngày sẽ thắm – gói nhọc nhằn kỷ niệm. 


NDT
1993

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 20.07.2022 04:13:56 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>
TRẮNG
Kính lên cha
 
Cha tay trắng cả một đời trong sạch
Chân dung người hằn trong máu các con
Không chống nỗi màu đen sức mỏi thân mòn
Sẽ trắng mãi màu pha lê tinh khiết 

Tóc trắng mẹ màu mây tha thiết
Điểm tô xanh ngát bên đời
Các con về nỗi hụt hẫng chơi vơi
Nhìn tóc trắng: - càng dày thêm ý chí 

Sự thành công sẽ bắt đầu bằng trí
Giữa càn khôn bất trắc khôn lường
Thời gian nhuộm mái tóc điểm sương
Màu trắng ấy ung dung chân thiết 

Anh trong trắng cả bầu nhiệt huyết
Mong dấn thân phụng sự cho đời
Mai sau hào quang tỏa nơi nơi
Màu trắng ấy loài người say biết mấy 

Em trắng trong như màu giấy mới
Mang vô tư dạo khắp đất trời
Thời nhiễu nhương đành dừng lại nghỉ ngơi
Trụ thân giữa cơn gió cuồng cao ngạo 

Vũ trụ vô cùng triệu triệu vì sao
Đêm sâu thẳm đẹp muôn vàn tinh tú
Gìn giữ lại với niềm vui an trú
Nghiệm cả đời sự nhiệt huyết vô tư 

Màu trắng trong dãi lụa ngân hà
Ai hiểu được trắng thế nào diệu vợi
Người lên gân với ngữ ngôn choáng ngợp
Vẻ ba hoa chẳng ích lợi cho đời… 

Trắng thời ca hát rong chơi
Cò vạc trắng để cả đời bừng xanh
Tường ngăn: Vạn lý trường thành
Làm sao xóa sạch vết hằn trái tim?

NGÃ DU TỬ
1993


 
r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 20.07.2022 04:17:02 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>

YÊU TRĂNG
(Tuyệt một đêm với Trăng trên tầng cao SG)

Lỡ đã hẹn cùng Trăng nên suốt đời yêu mến
Em có lúc lờ mờ hư ảo, lúc sáng trong
Khi nhạt nhòa bị vần vũ mây giăng
Tôi yêu trăng nên yêu cả em Hằng
Có lẽ trên cao em cũng vén mây nhìn xuống
Cho rõ người - tha thiết với trăng
Tôi xa quá và em cùng xa quá
Nên cả đời mường tượng mắt môi xinh
Lúc trăng thanh sao em mãi vô tình
Tôi kiêu hãnh giữ tình em đơn chiếc
Có thể tôi vô tình chưa khi nào biết
Lúc sáng trưng em tỏa sáng chỗ tôi ngồi
Đã một lần tính xách cung bắn em rơi
Nhưng nghĩ lại trần gian thiếu em buồn biết mấy
Hình như lần trăng ấy
Mắt buồn xo và ánh sáng mờ mờ
Tôi yêu em cho thỏa sức tình thơ
Để thần thức nhập với hồn trăng mộng
Có những đêm ta kiêu hãnh dưới trời gió lộng
Ngồi ôm đàn vỗ khúc: - Dưới trăng ca
Tôi thương em lúc mưa gió mịt mờ
Buồn như núi, mênh mông như biển lớn
Này trăng ơi! Em đừng làm tôi giận
Sợ vô tình bỏ mặc ánh trăng nghiêm
Rồi trăng lên màu ánh sáng dịu huyền
Soi xuống thế. Tôi về nghe kinh nguyện
Ta yêu trăng như say đời dâng hiến
Buổi ta về trăng trải thảm vàng mơ

NGÃ DU TỬ/ SG









Đăng nhập để trả lời
0
THÁNG CHẠP HỒNG
 
Những môi mắt xuân thì Xuân mở cửa
Đón nàng xuân vừa chớm phía hiên ngoài
Tay nõn nà từng ngón búp măng say
Nâng cánh mộng nàng xuân về rất khẻ
 
Tháng chạp cho mùa xanh tươi trẻ
Cánh mai vàng sớm hiểu được tình xuân
Báo xuân sang lòng đôi chút ngập ngừng
Dăm cánh én thẹn thùng tung cánh lượn
 
Nắng tháng chạp ngọt hồng mùa con gái
Em đi qua trang điểm mọi nẻo đường
Tuổi trẻ muôn đời rung động muôn phương
Giang hồ khách, cùng tao nhân tán tụng
 
Ta thi sĩ vẽ tranh xuân cảm hứng
Cho nhân gian rạng rỡ tháng chạp hồng
Ngày tiểu hàn mang nắng ấm tiễn đông
Xuân phơi phới. Tết sắp về mở hội


Ngã Du Tử/ 2022
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0

NÓI VỚI NGƯỜI


Giang hồ trắng mắt thời thất thổ
vận lỡ cũng đành lệ xót cay
ta vẫn an nhiên nhìn mây trắng
vòm trời xanh rộng tự do bay


NGÃ DU TỬ


Đăng nhập để trả lời
0

VIỆT TỘC VỚI LÁNG GIỀNG PHƯƠNG BẮC 


Trước trách mình sau hãy trách ông
Dân ta vốn khí phách Tiên Rồng
Dẫu gì vẫn thẳng ngay trong ý
Há dễ rằng khom cúi trước lồng
Tiết tháo trời Nam thừa biển lớn
Nhân tình phương Bắc tợ khô sông
Mốt mai ta nói cho ngươi rõ
Tốt xấu thế nào sẽ biết công ... 


Ngã Du Tử/ SGVN


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.07.2022 08:06:04 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>

VỆ GIANG
Tặng Ngã Du Tử

Người con đất Quảng, Nghĩa Hành
Ngã Du Tử đã định danh Vệ hà
Dòng sông ngọt nước phù sa
chở chuyên Du Tử tài hoa kiếp người 

Ôn, Ma, Trà, Chế nguồn khơi
Kinh đô Chàm đã là nơi kinh hành
Trà Câu, Đức Phổ chính danh
Trà Bồng, Trà Khúc, Lũy Thành, Mỹ Khê 

Cô Thôn, Cổ Thạch hẹn thề
Thiên Ấn son, Phê Vân phê mây trời
Quảng ơi, Nghĩa Hành đời đời
Ngã Du Tử viết sáng ngời thiên tư 

Nghìn xưa cho đến muôn thu
Vệ Giang dòng nước mật trù nghĩa ân 


VIỆT VŨ THƯ
(Thống Nhất, Đồng Nai)











Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 04.07.2022 18:01:39 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>

TRẰN TRỌC SUY TƯ


Chưa chợp mắt đêm suy tư thăm thẳm
Sông núi ngàn năm còn dáng đứng ngậm ngùi
Thương dân tộc suốt một thời mơ thức giấc
Sẽ vươn vai cường tráng sánh với đời 


Nửa thế kỷ cứ lần khân chưa thật
Bước chân vào cửa thế giới tự do
Dân Trung Cộng mãi giả tâm kiềm hãm
Nên dân ta ngần ngại bước sang đò


Chỉ có thế. Dũng cảm mau, tiến bộ
Nước non này sẽ khoác áo thanh tân
Ai cũng muốn dân giàu và nước mạnh
Độc lập, hào hùng mạnh mẽ thoát gian nan 


Ta mong lắm ngày nước nhà giàu mạnh
Người láng giềng hết bắt nạt dân ta
Sẽ bước lên dõng dạt trước lễ đài
Đất nước Việt tung cánh cùng hoàn vũ.

Ngã Du Tử/SG























 

Đăng nhập để trả lời
0

THA THIẾT NHƯ DÒNG SÔNG 


Tôi là khách đến Lấp Vò, Đồng Tháp
Ngày cuối thu yêu lắm mảnh đất hiền
Đêm thanh bình trời đất rất hồn nhiên
Cảnh sông nước như thơ vừa hiển hiện

Có cô gái áo bà ba lên tiếng
Nở nụ cười e lệ trước anh em
Cô gái quê thon thả nết duyên êm
Ngày thục nữ làm duyên mùa tình ái

Như trẻ lại một thời từng son dại
Áo sông hồ khoác vội dưới trời quê
Bước chân xưa em lối nhỏ đi về
Nghe xao xuyến mùa yêu thương trở giấc

Tôi trở lại mảnh đất tình Đồng Tháp
Nghe trái tim thắm lại một ngăn đời
Người Lấp Vò yêu lắm bạn lòng ơi
Tha thiết nhớ như dòng sông hò hẹn 


NGÃ DU TỬ/SG


Đăng nhập để trả lời
0

CẢM DÒNG SÔNG TRƠ ĐÁY
Tặng nhà văn Nguyễn Châu &
Ngô Thế Vinh



Ta thương lắm những Dòng sông trơ đáy*
Nhà văn ơi, đồng thao thức con dòng
Ai đã làm con đập chắn trên cao
Mùa nắng hạ, trơ bãi bồi sông cạn

Mấy vũng nước oằn mình cùng số phận
Tiếng gọi đò tắt thở buổi dòng ngăn
Điện, thuỷ điện mạnh mỗi nơi cứ chắn
Làm tan tành con sông chảy tự nhiên

Biết làm sao nổi khổ cả trăm miền
Bởi chắn đập, ứ dòng ngày xả lũ
Chuyện rất cũ mùa mưa nào cũng mới
Việc lũ dâng, cùng xả đập hoành hành

Nói rất nhiều câu chuyện của sông Tranh
Hãy nhớ lấy lời sông vừa tương tiến
Chớ để hạ những dòng sông trơ đáy
Mùa mưa sang chết giấc những dân hiền



Ngã Du Tử/SG
* Tập truyện ngắn của Nguyễn Châu


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 11.08.2022 12:32:14 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>

THƠ NGÀY THÁNG CHẠP


Ngày tháng chạp mơ trăng vàng đại hải
Nước non ơi, vàng vỏ tự khi nào
Đời vẫn vậy, mùa xuân chừng sắp hiện
Lời thơ như hương xuân đẫm dâng trào

Có lời mộc vào chung hơi thở ấm
Dòng đời trôi theo sóng gió kinh thành
Sóng cuộc đời từng ngày như bất tận
Đâu chờ ai trong suốt cuộc hành trình

Tiếng tơ lòng khe khẽ động thi kinh
Vừa hội tụ khi mùa xuân chạm ngõ
Có thể ngôn ngữ tôi, em bở ngỡ
Nhưng không sao đời sống vốn nhiệm mầu

Tiếng thơ vừa đụng tới cả nông sâu
Có máu lệ và nụ cười pha lẫn
Thơ và tôi đi suốt mùa lận đận
Ngôn ngữ cười khà trong cuộc trắng đen

Vốn không quen với cách sống ươn hèn
Nên khản khái trước trò đời dâu bể
Thương quý lắm những trái tim thánh thể
Yêu cõi người, độ lượng với nhân gian


NGÃ DU TỬ/SG























Đăng nhập để trả lời
0

GIAI NHÂN 


Em hiền thục hiện giữa đời huyền nhiệm
Mây mùa xuân ấm áp chút hương hoa
Áo em bay theo huyền thoại mây và…
Ta thú vị dạo nghìn trùng hoa cỏ

Buổi mây bay có phải em là gió
Trôi lang thang lãng mạn khắp núi đồng
Hồn quay về ngự trị cõi thinh không
Nghe giọt nhớ gõ vào tim tí tách

Hương em bay bốn mùa thơm trinh bạch
Hồn thảo nguyên xanh mượt thuở huy hoàng
Ta bình yên nhặt sợi nắng ánh vàng
Gom góp lại kết thành thơ dâng tặng

Từ độ phiêu du trở về thầm lặng
Trên trang thơ không cạn nổi hương tình 


NGÃ DU TỬ/SG


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 28.09.2022 14:29:17 bởi Ct.Ly>

Lời dâng còn đọng


Quê ạ, hơn bốn mươi năm xa lắm
Ngày ra đi chưa hẹn buổi quay về
Sầu lên mắt dâng quê hương đẫm lệ
Đến hôm nay vẫn đau đáu bên đời

Em mắt ướt đã qua thì con gái
Bỗng hoàng hôn còn nỗi ngóng trông chờ
Đôi chân trẻ chưa một lần biết mỏi
Chợt bàng hoàng với nỗi nhớ ngây thơ

Ngày nhật tụng cùng vườn văn đắm đuối
Cớ sao đầy những chua xót riêng chung
Bao tác phẩm dày lên cùng trang giấy
Hỏi nhân gian sao mắt mẹ lạnh lùng

Ồ có phải một đời văn lận đận
Dẫu gừng cay, muối mặn cũng chân thành
Đêm cặm cụi cùng vườn hồng con chữ
Cứ thẳng ngay với tư tưởng độc hành

Mặc chơn giả giữa vườn văn thời cuộc
Nói sao cùng con mắt lệ quê hương
Mãi chăm chỉ như loài ong làm tổ
Vườn tự do chữ nghĩa trước văn đường

Này em ạ, đông nào không giá lạnh
Mai xa rồi, ngày xuân mới xôn xao
Vườn xuân nở ngạt ngào hương thơm ngát
Cùng tri âm thuyền lướt sóng ba đào.



Ngã Du Tử/SG


R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 14.09.2022 23:12:38 bởi Ct.Ly>

CÁNH CHIM THIÊN DI


Thu thuở ấy – đã bao nhiêu năm rồi nhỉ?
Những cánh chim mới lớn bước ra đời
Cơn gió chướng quật xuống đường chìm nổi
Gượng đứng lên – cương quyết mắt nhìn trời

Bay thẳng cánh về phương Nam tránh gió
Ơi, phương Nam yên ắng gió giao thời
Nắng mới gọi từ sông về đến phố
Cánh tự do bay lượn khắp vùng trời

Rưng mắt nhớ mùa xưa, chùng xuống thấp
Trời phương Nam rộng cánh lượn sông hồ
Cánh chim lạ tự do ngày tung cánh
Hót vang vang trên dãi đất huyền cơ

Chợt thương khó một vùng quê bé nhỏ
Đời quanh co chật hẹp nhũng đường bay
Rộng tầm mắt nhờ cánh chim không mỏi
Lòng hân hoan nhìn thấy phía chân mây

Con chim nhỏ ngày xưa chừng đã hiểu
Núi sông ơi, gió vẫn thổi từng giờ
Nương cơn gió theo từng chiều cao thấp
Hướng cuộc đời trở thành nhạc và thơ

NGÃ DU TỬ/SG

r
Đăng nhập để trả lời
0

SÓNG


Sóng ầm áo mấy thiên thu
mật ngôn biển cả gửi vào nhân gian
trắng phau đầu bạc, lòng vàng
đã hòa trong ấy muôn ngàn âm giai
vui là tiếng nhạc bên tai
phổ vào thanh thế những bài hoan ca
buồn nghe cay đắng xót xa
trăm nghìn cảnh phận vỡ òa khóc than
con người chưa thể vội vàng
nói gì với sóng ẩn tàng ngữ ngôn
quanh co cơn mộng vuông tròn
còn non nước, sóng vẫn còn - ngày lên

NGÃ DU TỬ


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 04.03.2023 21:40:15 bởi Thanh Vân>

Cảm xúc từ tấm ảnh
(Giấc mơ cháu bé nghèo)


Con ngồi bán giữa chợ đời giúp mẹ
Mới biết theo, dò dẫm chưa biết đời
Trưa sắp xế, bụng con chừ, đói quá
Mẹ chưa về, sao lâu vậy, mẹ ơi!



Ít trái cà xanh, dăm ba nhúm đậu
Sáng chợ trưa, chiều chợ tối thế ư?
Người lương thiện như mẹ con cơ cực
Thôi cũng đành ngồi đợi mẹ dưới trưa



Mai mốt lớn con giúp gì cho mẹ
Chẳng lẽ nghèo hoài sao mẹ ơi
Con mong mẹ có nhiều tiền bớt khổ
Để giúp con, sau lớn được nên người

Ngã Du Tử/ SG
 
r

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 30.09.2023 03:33:37 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>

LO ÂU CƠN BÃO SẮP VÀO


Khi cơn cuồng nộ của bão Noru
chợt chuyển mình theo hướng khác
Người dân quê nhà thiệt hại chẳng là bao
Khi niềm vui nơi này là nỗi buồn nơi khác
Có bao giờ thiên tai không thiệt hại đâu nào.


Đất nước tôi ưỡn ngực về hướng đông
Nên hứng chịu mỗi năm hơn mười cơn bão
Thương biết mấy những con người bé nhỏ
Mãi gánh gồng từng nỗi khổ thiên tai 


Đêm quay quắc tản cư đi tránh bão
Nỗi lo âu trên từng khuôn mặt nghẹn lòng
Có bà mẹ ngồi im như thóc lép
Đếm thời gian qua từng nỗi long đong 


Nghe điện thoại của cô em ruột thịt
Tiếng thở dài chờ đợi bão ... Hồn xiêu
Tôi cảm nhận lo âu là rất thiệt
Mong quê nhà không đỗ nát, thương đau


NDT
Note: Bão Noru được gọi là bão cuồng phong Lading,
cơn bão số 4 năm 2022, hình thành ở phía đông Phí Luật Tân.


r
Đăng nhập để trả lời
0

ĐÔNG VỪA NGỎ Ý
Gửi Trần Sâm


Đêm mùa đông không lạnh
Nhớ một thời chơi vơi
Giờ đã xa vời vợi
Buổi sông hồ đang trôi

Cơn mưa chiều vừa dứt
Có tiếng ai nẫu lòng
Mắt môi nào kinh sách
Tiếng cầu kinh long đong

Lạc bên đời tung hứng
Nghe lạnh hồn quê hương
Nhìn xa từ tám hướng
Chờ một mùa yêu thương

Trăm năm qua thoáng chốc
Một ngày sao dài ghê
Áo ai vừa qua ngõ
Còn kịp khi quay về?

Ta một đời văn bút
Rong ruổi với nỗi đời
Thẫm cái nhìn môi mắt
Mong đời lên xa khơi

Quê hương còn trước mặt
Những mảnh đời khát khao
Bàn tay nào mở lối
Cho nước nhà xôn xao

Ngã Du Tử/ SG


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 03.01.2023 22:12:36 bởi Thanh Vân>
GIAO MÙA THU ĐÔNG

Chiếc lá cuối cùng của mùa thu rơi rụng
mùa thu ơi, giả biệt rất thường tình
đã tận hiến cho loài người cảm giác
là dịu êm, thơ mộng cõi nhân sinh


Đời có tụ lẽ thường rồi sẽ tán
đông đi qua - trở lại với cuộc đời
đan cái lạnh biết bao điều thú vị
tìm đến nhau cho ấm áp mỗi người


Thương đông xưa, hồn mình đang rét cóng
có em về sưởi ấm trái tim anh
sao nhớ quá con đường xưa mây trắng
những tự tình trời đất vẫn màu xanh


Rồi trở lại như một lần tình tự
em mùa đông, anh mùa hạ - dung hòa
thương biết mấy lòng ai ngày đông lạnh
về đi em cho kịp buổi giao mùa


Ngã Du Tử/ SG
r
Đăng nhập để trả lời
0

KHI LÀM THƠ YÊU EM


Khi tôi làm thơ yêu em
Nắng hồn nhiên thổi qua bờ sông nhớ
Gió lãng mạn trôi theo từng hơi thở
Tôi ngập ngừng những con chữ yêu thương

Ngày tháng tư, xác hoa phượng ngập đường
Còn thơm mùi hương góc phố
Em eo thon, tóc vướng phía sân trường
Làm xao xuyến bao chàng trai thời đại

Làm thơ yêu em ngây thơ vụng dại
Viết thành thơ chưa dám ngỏ, lạ kỳ
Ngày suy tư ngây ngất đến mê ly
Về chung lối, cứ tha hồ đùa giỡn

Em mỹ lệ dưới khung trời mơ mộng
Vẫn ngại ngần nhút nhát cánh thơ trao
Tháng tư ơi, binh biến chẳng kịp chào
Rồi mộng mị áo cơm mùa giông bão
...
Xa tít tắp phía nghìn trùng mưa nắng
Em xưa ơi, còn nhớ buổi hẹn hò
Vẫn như thuở yêu em viết vội thành thơ
Hương con chữ còn thơm theo ngày tháng



Ngã Du Tử/ SG


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 20.11.2022 10:52:43 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>

SÔNG HOÀI NHẬN MÃI VẦNG TRĂNG 



Trăng trần thế nghìn năm còn soi rạng
Buổi ta đi trăng - mới chớm dậy thì
Yêu lắm vầng trăng em vừa nở nụ
Biết thẹn thùng một dáng dấp hào hoa



Vài mươi năm chắc em đã đàn bà
Mùa dong ruổi quên vầng trăng chớm nụ
Mãi miết thị thành áo cơm chưa đủ
Nợ một đời đánh mất tình yêu trăng 



Đêm cố hương. Vầng trăng em xuất hiện
Mắt ngỡ ngàng. Ngại thất lễ mùa xưa
Không trách ai, chỉ tiếc thuở trăng vừa
Dang tay hứng - Thiếu tâm tình đón nhận



Ta cúi xuống thâm tạ tình - ân hận
Màu trăng xưa huyền nhiệm đến vô cùng
Con đường vàng mật ngọt chẳng đi chung
Mắt em ướt, hồn ta như gió bão



Ngày trở về lòng như không xiêm áo
Trăng đầu hiên vò võ một cung trầm
Ước mai này trên vạn nẻo trần gian
Sông muôn đời nhận vầng trăng em soi rạng



Ngã Du Tử/ SG


Đăng nhập để trả lời
0

Nụ Cười Nép Phía Hiên Trăng 


Em cười nép bên hiên trăng rất nụ
Tôi bên nầy thao thức một tiếng ru
Nầy em nhé trăng xuân dìu cánh mộng
Phía giang đầu còn vọng khúc tình du 


Mùa xuân nhớ cõi lòng còn vương vấn
Suối yêu thương chảy suốt cả đời người
Trăng ngày ấy bình yên như mộng
Cánh chim bay chưa ngừng đổ bến đời 


Bay mải miết trong vòm trời bất định
Chợt nghe ra từ suối tóc hôm nào
Em có hiểu trăng xưa như mách bảo:
Bến trần gian luôn dịch biến theo mùa 


Tôi dừng lại bên hiên trăng rất mực
Nụ cười em tỏa rạng cả hồn tôi
Trăng huyền ảo trên trời cao vàng rựng
Lời yêu thương còn bay bỗng giữa đời


NGÃ DU TỬ/SG


Đăng nhập để trả lời
0
Lúc Sài Gòn phong tỏa, nhà thiếu lương thực, thực phẩm. 22 giờ  Phùng Hiệu gọi tôi: "Em đậu xe trước hẻm nhà anh, ra lấy ít gạo và rau quả dùng đỡ anh à", Tôi vui lắm. Giờ này có người đem tới tuyệt làm sao.
Viết vội bài này tặng PH để kỷ niệm lúc TP bị phong tỏa triệt để.
 
QUÀ ĐÊM
Tặng Phùng Hiệu

Cơn đại dịch cảm nhận đời như thể
Mỏng manh hơn bao sợi chỉ tơ mành
Đêm vắng lạnh ở hai đầu con hẻm
Sợi dây giăng trắng đỏ chắn đường ngang

Xe em đậu, tặng tôi tình yêu nhỏ
Cảm xúc dâng, sao đầy ắp ân tình
Cả nhà tôi chỉ mình em đến chợ*
Chưa bao giờ thành phố vắng, buồn kinh

Có Covid mới hiểu điều ngay thật
Cõi đời này còn lắm tấm lòng nhau
Ai phung phí thần dân vài nghìn tỷ?
Có biết đau bao nổi thống thiết này

Ta quý lắm người hiền trong thiên hạ
Biết yêu thương chia sớt nỗi khổ đau
Đêm xuống chậm trời cao còn trăng tỏ
Biết bao giờ hết kiếp nạn hôm nay

Anh, Ngã Du Tử
*ví von PH đi chợ
Đêm 27/7 mùa Covid Vuhan
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 03.01.2023 22:14:46 bởi Thanh Vân>

BÀI THƠ THÁNG CHẠP



Ngày tháng chạp chờ nghe mùa hương mới
Muôn loài hoa rực rỡ sắc gọi mời
Trời tháng chạp nước non cùng nô nức
Đón nàng xuân và Tết rộn đất trời

Hình như thể nàng xuân vừa rửa mặt
Đổi xiêm y và trang điểm dịu thường
Làn gió nhẹ thơm hương hoa ấm áp
Nên đời người tha thiết chuyện yêu đương

Viết cho đời giữa vô cùng trời đất
Hồn lâng lâng trước gió mới dội về
Nghe rất lạ mấy mươi mùa dâu bể
Mỗi xuân sang chẳng giống một xuân nào

Xin mặc niệm những lằn ranh quá khứ
Hát lên Em hạt giống mới tách mầm
Những mầm mới có tay mình chăm bón
Đất quê nhà sẽ thắm mượt mà xanh

NGÃ DU TỬ/ SG
r
Đăng nhập để trả lời
0

CUỘC TRÒ CHUYỆN THÚ VỊ


Màu nắng mật nhuộm vàng từng chồi biếc
Con chim cao hứng hót vang trời
tôi bình yên thong thả một đôi lời
cuộc trò chuyện đang đến hồi hấp dẫn



ai khanh tướng, ai công hầu, ai lận đận
cùng về đây hội tụ dưới hiên nhà
rượu rót đầy thi hứng bật ngâm nga
là đen trắng , vàng thau ồ mặc mặc



tôi đã sống dưới mắt đời rất thật
còn dại khôn làm sao nói cho cùng
cứ mở lòng cho cõi yêu thương
về trổ búp trong tâm hồn từng đóa 



buổi trò chuyện nghe cây đời ra lá
làm xanh cành những khuôn mặt anh em
và mỗi người càng lúc càng gần thêm
như tôi và anh lần lần tha thiết 



bọn chúng mình đều là dân nước Việt
nên thương nhau luôn từng điểm dị đồng
quê hương mình mãi mãi sẽ là chung
không ai có quyền nhân danh tổ quốc 



chẳng có quyền đem tài nguyên đất nước
trao ngoại bang củng cố thế lực mình
dân thời nào cũng thầm lặng hy sinh
lòng dân tộc chẳng lẽ nào thua cuộc

NGÃ DU TỬ/ SG


Đăng nhập để trả lời
0

Rất vui, hôm nay gặp lại bài thơ Gửi Lại Tình Quê của Ngã Du Tử viết khi rời quê, vào Nam được anh Ba Lethanh dịch và có vài dòng nhận định bằng tiếng Anh.
Thì ra vẫn có duyên gặp được. Tks anh Ba Lethanh rất nhiều.
Và mong tất cả mọi người biết tiếng Anh xem.
Thân mến, NDT

SENDING MY COUNTRYSIDE LOVE
Translator/Poet: ABAHN LETH (Ba Lethanh)
*
GỞI LẠI TÌNH QUÊ
Tác giả: NGÃ DU TỬ
Ho Chi Minh City, 3rd July 2020
*
Tác giả Ngã Du Tử sáng tác bài thơ này ghi lại những cảm xúc của anh về một mối tình dang dở của anh . Anh tâm sự với độc giả: “Ngày tôi rời Quảng Ngãi vào Nam thập niên 80. Tôi viết bài thơ này cảm xúc mạnh khi xa quê, đăng lại bài thơ cho các bạn đọc nhé. Thân mến, NDT.”
Với những ngôn từ giản dị chân chất tác giả bộc bạch tâm sự của mình với người yêu:
“Vào phương Nam, vùng đất mới gọi mời
Mai xa quê lòng sẽ nhớ em ơi”
Đất Quảng các bạn, các bạn hẳn đã biết rồi là vùng đất sản sinh nhiều nhân tài thi ca nổi tiếng. Tôi trân trọng giới thiệu một trong những bài thơ đáng yêu của thi sĩ Ngã Du Tử. Khi ra đi anh lòng đầy lưu luyến, nhớ thương quê nhà với bao kỷ niệm thời niên thiếu:
Ta bỏ lại cánh diều tung gió lộng
Thả hồn trôi giữa trời đất mông mênh
Mái tóc thư sinh mà mượt bồng bềnh
Từng một thuở tuổi hồng giong mắt nhớ”
Những câu thơ tôi tâm đắc nhất là những câu anh gửi gấm nỗi lòng của anh với người yêu
“Ta đi rồi em có còn mắc cỡ
Nổi bận lòng giăng mắc buổi chia phôi…”
Anh đã sử dụng thi pháp nhân cách hóa khi cần thiết kéo cảnh vật có cùng tâm cảm của anh:
“Hoàng hôn buông, hấp hối một mặt trời
Xin gửi lại phương Nam trời ngóng gọi.”
Mời các bạn, các bạn tiếp tục thưởng thức bài thơ và để lại vài dòng bình luân.Thay mặt tác giả tôi thành thực cảm ơn các bạn. Tiện đây tôi cũng nói về quan điểm sáng tác thơ của tôi:
The author Ngã Du Tử wrote this poem recording his feelings about his unfinished love affair. He confided to the readers: “One day of the 80's I left Quang Ngai to the South. I wrote this poem with strong emotion when I was away from home, repost the poem for you to read. Sincerely, NDT. ”
With simple words, the author wrapped his confidences with his lover.
“The new land invites me to come, do you know?
Tomorrow I’ll leave, my heart misses you, darling!”
Quang Land, all of you must know already that the land produces many talented poetic talents. I would like to introduce one of the lovely poems of poet Nga Du Tu. When he left, he was full of nostalgia, missing his home town with many memories of his childhood:
The verses I like most are the sentences he sent his heart to his lover
“I leave the kite flying in the windy sky, you know
Between the vast sky and ground my soul is releasing
A smooth student hair was bobbing, floating
I had a pink childhood, my eyes longed to miss”
Everyone, please continue to enjoy the poem and leave some comments. On behalf of the author, I sincerely thank you. By the way, I also talk about the viewpoint of my poetry writing:
ĐỘC GIẢ KHAO KHÁT ĐIỀU GÌ
Thông điệp ngắn của Lê Thành Bá gửi các thi hữu Việt Nam và nước ngoài.
Bất cứ bài thơ nào đã viết là được viết để thỏa mãn nỗi khát khao trong lòng người nào đó. Thơ ca cũng chỉ là một cách sản sinh kết quả ấy. Bởi lý do này theo tôi, tránh chủ nghĩa hình thức, người làm thơ không bao giờ cố áp đặt độc giả phải đọc một bài thơ lập dị, nhiệm vụ của anh ta là kích thích hay tạo ra nỗi khát khao trong lòng bạn đọc bằng sự trợ giúp từ thông điệp của người làm thơ. Tầng bậc tinh thần hay đạo đức mục đích của thông điệp là yếu tố tiên quyết. Không phải những ý tưởng quá kỳ quặc mà là sự minh họa gợi hình, gợi ảnh sống động và bức tranh tư duy đáng tin cậy là những lôi cuốn thuyết phục. Không chỉ ngôn ngữ giàu hình tượng mà còn vần điệu và thi phong, không có quá nhiều lời mà là dòng nội dung trôi chảy. Không phải những từ hóc búa khó hiểu mà là những từ hiệu quả hơn chỉ rõ ý tưởng. Không phải có ý nghĩa về văn chương mà còn kiến thức thi pháp đặc biệt để nâng cao giá trị bài thơ. Một bạn đọc có thể lơ là đến từ ngữ, mệnh đề, câu cú cả đến những điều kỳ dị nhưng anh ta không thể không quan tâm thích sự chọn từ hay ho, dòng nội dung trôi chảy, khung vần điệu và thi phong độc đáo, có ý nghĩa về mặt văn chương, biểu thức mô tả ý nghĩ và cảm xúc tuyệt đẹp nâng độc giả lên tầm cao hơn về tinh thần và đạo đức.
*
WHAT DO READERS DESIRE?
* * * * *
To: My Dear Poets/Friends,
Any poem was written is written to satisfy some certain heart's desire. Poetry is only a way to produce a result. For that reason, as for me, the poet should avoid formalism, never try to press on the reader to read an eccentric poem, his task is to stimulate or create the heart's desire for the reader with the help of the poet's message. The purpose of the spiritual or moral level of the message is the primary factor.
Not extremely odd ideas but vividly figurative illustration and reliable mental picture are the convincing appeals. Not in so many words but a good flow of content. Not only figurative language but also rhyme scheme and poetic style. Not damned difficult words but the more efficient words denoting ideas. Not only a good meaning literally but also good knowledge of specific techniques for rising the value of the poem.
A reader can be indifferent to words, clauses, sentences even the odd things but he can hardly be indifferent to a good choice of words, a good flow of content with a good rhyme scheme and special writing style, the beautiful expression of thought and feelings trying to lift the reader to a higher spiritual or moral level.
PHOTO: Sir. Silvano Bortolazzi President of "World Union of Poets". The author Ngã Du Tử and I translator/poet Abahn Leth
.
ẢNH : Ngài Silvano Bortolazzi Chủ tịch Liên Đoàn Hiệp Hội Thế Giới Các Nhà Thơ. Tác giả Ngã Du Tử và tôi dịch giả/ thi sĩ Abahn Leth.
*
GỞI LẠI TÌNH QUÊ
Ta bỏ lại tình nhà bên gốc rạ
Vào phương Nam, vùng đất mới gọi mời
Mai xa quê lòng sẽ nhớ em ơi
Lưỡi cày xé mảnh đất cằn loang loáng


Ta bỏ lại cánh diều tung gió lộng
Thả hồn trôi giữa trời đất mông mênh
Mái tóc thư sinh mà mượt bồng bềnh
Từng một thuở tuổi hồng giong mắt nhớ


Ta đi rồi em có còn mắc cỡ
Nổi bận lòng giăng mắc buổi chia phôi
Hoàng hôn buông, hấp hối một mặt trời
Xin gửi lại phương Nam trời ngóng gọi


Ta đi đây, Em buồn đôi mắt nói:
Thời gian trôi có ai nhớ thuở nào
Buổi tàn đông đứng đợi cạnh cầu ao
Về chung bước những lời trăng hò hẹn


Em quay về: - Ta cũng sầu nghèn nghẹn
Cổ tim khô nhớ lắm những lời thề
Khanh tướng một ngày vẫn nhớ chân quê
Tà áo lụa ngóng trông ngày gặp lại


Ta đi rồi con đường quen ái ngại
Thiếu dấu chân tình tự mỗi chiều về
Ta đi rồi thành quách buồn hoang phế
Còn ai thân ngồi ngóng mộng ngang đời


NGÃ DU TỬ/ SG
(Trích DÒNG SÔNG QUÊ, NXB VĂN NGHỆ TPHCM 2004)

SENDING MY COUNTRYSIDE LOVE
I left my rice-stubble native land for the South
The new land invites me to come, do you know?
Tomorrow I’ll leave, my heart misses you, darling!
By plowshares, the arid land will be tearing
I leave the kite flying in the windy sky, you know
Between the vast sky and ground my soul is releasing
A smooth student hair was bobbing, floating
I had a pink childhood, my eyes longed to miss
I’ve gone if you are still shy about our bliss
Dusk falls, the sun seems to be dying at the horizon
My heart was confused about our separation
The South sky is calling me, I say goodbye
I go now, you are sad with speaking eyes
Time passes by, does anyone remember old days
Waiting by the pond in the withered winter rays
We both stepped with moonful promises
You returned home – I also choked sadly
I remember the vows a lot even my heart dries
One day of mandarin, I still remember the countryside
I long for meeting again the in-silk-long-dress girl
I've gone, the familiar path is shyer than ever
Lacking loving footprint every afternoon
I've gone, the citadel is wildly desolated soon
Who is my bosom friend to dream of my love life?

Abahn Leth@All Rights Reservedviết khi rời quê hương


📎 187571155_499..
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.10.2023 16:27:28 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>

CÒN ÁNG THƠ SAY
Tặng tác giả trường ca: NGỠ MẮT MÔI XƯA - Phù hư Dật sĩ

Anh còn Ngỡ Mắt Môi Xưa
Dáng em thuở ấy nhặt thưa hiển bày
Lật trang đời hiểu hôm nay
Nghìn sau còn áng thơ say một thời.


Trăm năm thơ phú một đời
Tự do tung cánh khắp trời Á Âu
Vẫn hoài thai mối tình sâu
Một đời hò hẹn bể dâu nghìn trùng


Ngã Du Tử/SG




📎 71759806_2459..
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 19.06.2023 22:11:41 bởi Ct.Ly>

CÒN ÁNG THƠ SAY
Tặng tác giả trường ca: NGỠ MẮT MÔI XƯA - Phù hư Dật sĩ


Anh còn Ngỡ Mắt Môi Xưa
Dáng em thuở ấy nhặt thưa hiển bày
Lật trang đời hiểu hôm nay
Nghìn sau còn áng thơ say một thời.


Ngã Du Tử/SG

Đăng nhập để trả lời
0
HẠNG VƯƠNG
 
                “Hán Binh dữ lược địa
                 Tứ diện Sở ca thinh”
 
Gió bấc rì rào trong lá xanh
Sầu xưa phảng phất phủ qua mành
Chiều về chầm chậm sương nương khói
Đôi mắt u buồn ướt long lanh
 
Trông vời mây núi màu tang tóc
Điệu chiêng nước Sở giọng buồn tênh
Lơ lững chim bằng không chỗ đậu
Thuyền về lạc bến dạt lênh đênh
 
Cung cũ dãi dầu nghiêng bóng lệch
Dặm dài hiu hắt nắng lung linh
Giang Đông xa lắm làm sao tới
Ơi nhớ, ơi thương nặng gánh tình
 
Thầy Phạm Ngọc Cẩn
(cựu Gs Văn Hiến và QNNT 1922-1988)
 
 
Đăng nhập để trả lời
0