📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

THƠ NGÃ DU TỬ

705 trả lời, 72.981 lượt xem — Trang 18 / 24
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 28.09.2023 05:11:34 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>

CON ĐƯỜNG TRƯỚC MẶT


Ta kiêu hãnh trước muôn trùng sóng gió
Áo chàm phai chân bước lắm gian nan
Triền dốc dựng phải chăng người gục ngã?
Không, yêu em. Ngày tiếp tục lên đàng


Có lẽ nào mãi quẩn quanh góc phố
Áo nam nhi khoác vội trước nỗi đời
Chẳng thể có con đường nào mạt lộ
Lối đi nào cũng có cách riêng: - Chơi


Trăng với gió tha hồ cùng Sông núi
Chí làm trai, không thể yếu với hèn
Xin làm khách trên trần gian yêu mến
Dẫu vô cùng khó nhọc trước gian nan 


Rồi thong thả khoác tay đùa giỡn sóng
Có thể nào mắc cạn trước gian truân
Câu thơ cũ: Trường đồ tri mã lực
Đông xa rồi, trời đất sẽ vào Xuân 


Ngày sẽ thắm bởi trời xanh mây trắng
Ngón tay thơm ôm từng nhánh sông gầy
Ta đứng lại nhìn con đường trước mặt
Mùa sẽ vui. Bàn tay mở cổng ngày


NGÃ DU TỬ/SG
(2000 Y2K)


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 19.06.2023 22:19:57 bởi Ct.Ly>

CHIỀU TRÀ GIANG


Chiều ngồi ngắm dòng sông Trà mùa hạ
Nắng còn hương ký ức chợt vỡ òa
Thời trung học bao lần ra sông tắm
Dòng sông thơ đẫm chất liệu thi ca 


Rồi xa biệt sau bao mùa giông gió
Những câu thơ thiếu thơ mộng quê nhà
Có những buổi thương dòng sông quê mẹ
Đợi ngày về vẽ lại sóng xưa xa 


Góc trời Nam ồn ào người xe ngựa
Cuốn ngày đi theo nhịp sống quanh ta
Đời mưa gió tôi theo em lận đận
Dìu dắt nhau theo từng bước quan hà 


Chiều trở lại với dòng sông dĩ vãng
Hạ vàng ơi, bờ cát đã thay màu
Xa mắt ngắm hình dung non cùng nước
Nước mang theo thương nhớ chữ tình ta 


Buổi chiều ấy bên sông cùng bè bạn
Hởi con sông thân mến thuở hồn nhiên
Tay nắm chặt tình nhau ngày gặp lại
Thương quê nhà sóng mắt dậy bình yên 


NGÃ DU TỬ/ SG

r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 04.09.2023 09:43:38 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>
THI NGÔN
 
Thi ngôn chạm vào mặt trời
thì ra trong ấy có lời núi sông
từ bao thấm đẫm nguồn cơn
phả vào nhật nguyệt linh hồn thơ tôi. 
 
NGÃ DU TỬ/ SG
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.06.2023 16:20:12 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>

QUÁN TRƯA


Ngày lang thang ta ghé quán ven đường
Tiếng gà trưa xa vọng về ảm đạm
Đầy kỳ bí trong sắc hương hoang lạ
Bỗng ngậm ngùi thương lắm một đóa hoa



Ta mệt lã trong áo cơm nhân thế
Còn cô em gắng sức cuộc phong trần
Trong sâu dần khóe mắt bâng khuâng
Cảm thông ai nghiệp dĩ vốn nợ nần



Mỗi mảnh đời có niềm riêng tâm sự
Chuyện cõi lòng em cố nén trong tim
Rồi từ tốn xô vào trang quá khứ
Nhưng nghẹn ngào bên hiện thực bừng lên



Ta cũng giấu cả cõi lòng ký ức
Vào xa xăm ai đâu dễ thấu cùng
Dòng thời gian mãi cố gắng nấu nung
Không nói hết trước vô cùng dâu bể



Chợt sống lại, em ngậm ngùi kể lễ:
“Chuyện chồng con như lỡ khúc biệt hành
Chồng tôi đi khi chưa hết chiến tranh
Trang dũng tướng say tung hoành ngang dọc

Nhưng giông bão không dung đời Hoàng Hạc
Mãi mê bay quên hết chuyện cố hương
Thời gian trôi tê buốt khắp nẻo đường
Từ độ ấy khung trời khung cửa hẹp”



Mỗi xuân sang chưa lần mơ mộng đẹp
Hòa bình về kỳ vọng mới trong em
Sự mồ côi như bóp chết con tim
Rồi cơm áo kéo dài mùa trăng lịm…



Trời quê hương có tha thiết êm đềm
Lũy tre làng mãi soi mình trên sông vắng
Sao tình em vẫn hoài yên lặng
Hỡi mặc khách qua hàng có vỗ nhịp băn khoăn…


NGÃ DU TỬ/ SG
1989





























Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 02.10.2023 04:24:39 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>

TIẾC CHA

Ngày cha cởi hạc đi xa
Nửa đời con nhuộm phù hoa mịt mờ
Đêm về khóc vội cánh thơ
Gửi cha trước cảnh bơ vơ nghẹn sầu

Nhớ người trong cuộc bể dâu
Cả đời ngay thẳng qua cầu nhân gian
Thương Người phận mỏng trái ngang
Vẫy chào con cháu về ngàn linh thiêng
 
Nhớ cha nở nụ cười hiền
Bao dung thắm thiết qua miền nhân sinh
Thương cha, thương cả chính mình
Thôi, cha ngủ giấc trường sinh - vĩnh hằng.
 
Con giờ hết những băn khoăn
Không còn trăn trở nỗi dằn vặt tâm…


NGÃ DU TỬ/ SG




Đăng nhập để trả lời
0
TRỞ VỀ NHỚ BUỔI RA ĐI

Trở về vườn cũ nắng lên
Bâng khuâng trước cửa, bên thềm gió reo
Bốn mươi năm thoắt qua vèo
Ngẫn ngơ tôi đứng hồn treo… nóc nhà
Nhớ thật lâu dáng mẹ cha
Thời gieo neo ấy lòng ta ngậm ngùi
                                    
Về nguyên quán nơi chôn nhau
Qua thời quan cách. Lòng đau chín mười
Hình như lịm tắt tiếng cười
Các con bỗng hoá thành người… nông dân
Bút rơi. Cuốc xuổng ân cần
Đắng lòng quê, thân… xác thân rã rời
...

Biệt quê, chạy tuốt xứ người
Sài Gòn ngày ấy giúp thời trẻ trai
Ơn trời cơm áo lai rai
Rất may còn có tương lai con mình
Bốn mươi năm cuộc trường chinh
Ngồi nhớ lại bỗng thấy mình giỏi giang
Phúc duyên con cái đường hoàng
Biết yêu thương, hiếu để cùng mẹ cha

Vườn xưa nhớ mẹ cha và…
Thương ngày ấy, thuở sơn hà tai ương
Thời gian dâu biển dặm trường
Làm sao xoá được vết thương tâm hồn.

Ngã Du Tử/ SG
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 16.08.2023 03:06:24 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>

TÌNH TỰ CÙNG VĂN


Cầm Danh dự giữ trên tay
Đời trăm năm chẳng đổi thay tấc lòng
Sóng đời còn những long đong
Ngại gì em, cứ thong dong nương bờ


Thanh Xuân ngày ấy tình cờ
Rọi dáng xưa, đến bây giờ còn vương
Bước chân khắp nẻo vô thường
Ngao du cùng những mười phương sông hồ


Mắt ngày sông núi nên thơ
Ơn đời, thơ phú từng giờ thăng hoa
Áo em rực rỡ giang hà
Ta về hát khúc Kiêu sa tặng người 


Cánh đồng xanh, bầu trời trôi
Có con diều thắm mồ côi lượn lờ
Tầng không mây trắng xanh mơ
Tay cầm sợi nhớ đôi bờ thực hư 


Ơ kìa, cánh nhạn thiên thu
Tự do, thư thái vẽ tờ mây trôi
Ngàn năm cánh nhạn thảnh thơi
Trăm năm còn mãi bời bời trần gian 


Ta từ gội gió quan san
Trở về tỉnh thức giữa trang thơ mình
Trời thi ca rộng thinh thinh
Thản nhiên đời, viết tự tình trang văn


Ngã Du Tử/ SG






































Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 25.01.2024 21:58:04 bởi Ct.Ly>

NHẮN GỬI MỘT LẦN RỒI THÔI


Tàn đêm còn lục tờ sử cũ
Nhắc nhớ tiền nhân gọi khản ngày
Thành quách bao phen rung với lắc
Vì đâu nên nỗi chuyện hôm nay?



Biển Đông thuyền giặc vào cướp bóc
Mắt lệ thần dân đặc quánh ngày
Quan lớn ngồi yên nhìn thế cuộc
Trăm dân còn dỡ cuộc tỉnh say



Tổ quốc muôn đời dân đất Việt
Làm sao cho hưng chấn cơ đồ
Ghế cao nhưng thấp đầu thua thiệt
Mai mốt thành ra kẻ tội đồ 



Nào phải công danh chỉ có tham
Lo dân, vì nước mới trường tồn
Sớm hôm nghĩ kế gom đầy túi
Sau trước cũng rồi một chỗ chôn 



Tiền của xênh xang chỉ nhất thời
Nhắn ai, tôi gửi một lần thôi
Cuộc người sự nghiệp xin làm trọng
Chớ để nghìn năm tiếng rủa đời 



Đất nước tôi còn mấy nẻo sông
Đập trên bọn nó đã chắn dòng
Cửu Long còn hận màu ngập mặn
Châu thổ Rồng thiêng - Chết cánh đồng.



Thương nước, giận mình trông tội nước
Yêu nòi ghét những thói khom lưng
Hởi trang hào kiệt còn thương nước
Chớ để giống giòng khóc giang sơn 

Ngã Du Tử/ SG
 

R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 03.12.2023 15:39:42 bởi Thanh Vân>
NGƯỢC CHIỀU GIÓ BAY
 
Đi ngược chiều cơn gió
gieo hạt mầm yêu thương
dìu cùng em nỗi nhớ
theo nhau suốt dặm trường
 
Xô cổng ngày mở cửa 
đón tình em vào đời
ai bên trời còn ngóng 
dìu bước cùng rong chơi
 
Ngược dòng con nước cuốn
Vớt nỗi niềm lênh đênh
đem ủ hương cho ấm
xóa nỗi đời buồn tênh


Nắng ngoài song đã rụng 
Hứng tình nồng trên tay
mây đắp chăn đầu núi 
về bên bếp sum vầy 
 
NGÃ DU TỬ/ SG
 
R

Đăng nhập để trả lời
0

TÂM SỰ DÒNG SÔNG


Thời gian chở nặng dòng sông
Buồn vui tục lụy bềnh bồng nhiêu khê
Thời gian còn nước vỗ về
Gió mơn man sóng đê mê cõi lòng

Vẳng nghe tiếng hát mênh mông
Đừng nắng hạn, kẻo con sông kiệt dòng
Làm sao hiểu nổi dòng sông
Nước từ nguồn cội rêu rong chở đầy

Chất phù sa thấm men say
Dòng xanh sẽ mát đêm ngày hát ru
Nghĩa là nhận hết phù du
Mang về biển cả thiên thu vô tình

Tuần hoàn không một câu kinh
Hoàng hôn thư thái, bình minh đón chào
Ngàn năm đất thấp, trời cao
An nhiên mặc, vô thường bao sự tình.

Ngã Du Tử
1994


Đăng nhập để trả lời
0

VỀ LẠI QUÊ NHÀ


Ta về lại thăm Đỉnh đèo Eo gió
Đất thanh bình sau hơn bốn mươi năm
Nghe trong gió tiếng ru từng hơi thở
Buổi thăng trầm còn vọng lại xa xăm

Đêm thánh thể còn thơm mùi mật chín
Mía đường xưa - một thời đã xa rồi
Những cao ốc từ cánh đồng mía ấy
Có bao giờ mường tượng buổi chia phôi

Em dung dị trên chiếc xe đạp cũ
Mắt ngóng hoài bàn chân ai bước quen
Thuở mới lớn còn nguyên màu mực tím
Hứng tình anh theo mỗi bước đi về

Con chim nhỏ mơ một ngày tung cánh
Vùng không gian rộng lớn dưới vòm trời
Vô tình quá, đuôi mắt ngày xưa ấy
Thời gian trôi không trở lại bên đời

Ngày trở lại đôi chân chưa kịp nói
Áo em xưa chừng lạc mất sang mùa
Ta đứng lại nhìn xa ra tám hướng
Em về đâu? Áo mỏng kỷ niệm xưa

Thương dĩ vãng. Thôi cũng đành thất lạc
Chuyến đò tình không đợi khách đường xa
Ta về lại cố hương lòng chưa thỏa
Dáng em xưa. Còn lại phút ngọc ngà

NGÃ DU TỬ/ SG


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 25.01.2024 22:01:41 bởi Ct.Ly>

GIAO MÙA THU ĐÔNG



Chiếc lá cuối cùng của mùa thu rơi rụng
mùa thu ơi, giả biệt rất thường tình
đã tận hiến cho loài người cảm xúc
là dịu êm, thơ mộng cõi nhân sinh

Đời có tụ lẽ thường rồi sẽ tán
đông đi qua – Rồi trở lại với đời
đan cái lạnh biết bao điều thú vị
tìm đến nhau cho ấm áp mỗi người

Thương đông xưa, hồn mình đang rét cóng
có em về sưởi ấm trái tim anh
sao nhớ quá con đường xưa mây trắng
những tự tình trời đất vẫn màu xanh

Rồi trở lại như một lần tình tự
em mùa đông, anh mùa hạ - dung hòa
thương biết mấy lòng ai ngày đông lạnh
về đi em cho kịp buổi giao mùa



Ngã Du Tử/ SG

R
Đăng nhập để trả lời
0

CHỞ NHÂN VĂN LƯỚT SÔNG THƠ 


Rong chơi đụng tiếng nguyệt cầm
Hình như em đã hóa thân cuối ngày
Bao lo toan chợt ngừng. - say
Yêu thương từ phía chân mây vọng về

Đồng hoang trầm uất cơn mê
Tiếng ai như tiếng lòng quê cựa mình
Ươm mầm ủ hạt niềm tin
Nắng mưa phiêu dạt nhục vinh có tường?

Hay là em phía đầu non
Nhập vào cuối bể khóc mòn cơn xưa
Nhủ lòng với cả mai sau
Giục lương tri lái con tàu quê ơi

Ga nghĩa nhân khắp đường đời
Dân ta hát dưới mặt trời tin yêu
Cùng Em ta hóa cánh diều
Lộng trong gió mới chạm triều tự do

Nước non khẳm những chuyến đò
Chở nhân văn lướt sóng thơ ân tình 


NGÃ DU TỬ/ SG


Đăng nhập để trả lời
0

TIẾNG CƯỜI DỘI LẠI


Đêm thao thức gọi em về suy gẫm
Quê hương ơi, tha thiết đậu tay người
Đâu phải sống là áo cơm no đủ
Cuộc đời còn ăm ắp những lời ru


Cha nhân từ cấy vào hồn nhân nghĩa
Mẹ thảo thơm gieo mầm: - Hạt yêu thương
Nên quý lắm nụ cười và hy vọng
Để mai sau ca hát giữa thế thường


Nầy em ạ, đừng buồn nghe em nhé
Suối trần gian vẫn mãi chảy xa nguồn
Bởi nhớ biển muôn trùng xa thăm thẳm
Vẫn đùa vui với nắng gió mưa tuôn


Thương em lắm nên cả đời mài miệt
Vẫn bên nhau khi sông cạn núi mòn
Ta đã đi suốt hành trình sương gió
Nghe tiếng cười dội lại tấm lòng son


Ngã Du Tử
2015


Đăng nhập để trả lời
0
 
GÕ…
 
Gõ thuyền vào mạn ngu ngơ
Gõ đầu ngọn sóng cho bờ xôn xao
Gõ vào hai mảng trăng sao
Nghe nghìn đồng vọng dội vào ý thơ
 
Gõ tim em nhịp đợi chờ
Muôn trùng sợi nhớ còn ngờ thiên thu
Gõ vào huyễn mộng thâm u
Tiếng ai đập mạnh tâm tư vỡ bùng
 
Gõ vào sự thực mông lung
Tiếng ai khàn giọng não nùng non xa
Gõ vào hạt lệ em sa
Nghe trong mưa gió ngọc ngà siêu nhiên
 
Gõ vào đôi nhánh ưu phiền
Nghe trong nhân thế triền miên phận người
Gõ vào tiếng khóc cái cười
Từ trong sâu thẳm vọng lời... vô ngôn.
 
Ngã Du Tử/ SG
1995
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 06.09.2023 11:00:12 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>

VƯƠNG QUỐC TÌNH


Vườn trăng lạ em có về vun đắp
Mùi hoa thơm đây đó cứ rộn ràng
Một vương quốc chỉ có tình hai đứa
Mời em về ngự trị cả giang san

Gió lồng lộng thổi từ dòng sông bạc
Nghe vi vu qua da thịt ngọt nồng
Ta từ độ thắp vầng trăng tình ái
Đợi em về trong bến mộng mênh mông

Thuở yêu em, tha thiết một dòng sông
Đầy thân ái trong xanh như mạch sống
Trăng và gió, lung linh vàng ánh sáng
Đón em về chiêm ngưỡng nét hóa công

Đầy hoa cỏ yên bình như thần thoại
Ta và em hạnh phúc ngắm mây ngàn
Vương quốc ấy chỉ có tình yêu gọi
Mỗi mùa trăng rất lạ một màu trăng

NGÃ DU TỬ






























📎 373549598_656...6285222_n
Đăng nhập để trả lời
0
Mời đọc 3 bài thơ trăng của Ngã Du Tử mà nhà bình thơ Châu Thạch đã bình, trong mục Bình Văn của trang nhà Vnthuquan.net. Đẹp vô cùng, KÍNH, NDT


1. LỘI DƯỚI ĐƯỜNG TRĂNG
 
Chiều xuống vội phía hoàng hôn úp mặt
Ai treo mảnh trăng trên đầu non
Màu ánh sáng dịu kỳ vằng vặc
Bức tranh quê toát lên rực mảnh hồn
 
Tay nắm chặt nghe đêm nghìn lau lách
Lời trần tình loài dế giục trong đêm
Một tấc dạ cùng lòng son hiển hách
Biết nhân gian có thân ái nỗi niềm
 
Giữa quạnh vắng nghe muôn trùng im ỉm
Con đường quê hun hút đến vô cùng
Chân vẫn bước trong ân cần bóng ngả
Quan san ơi! Lòng đau đáu riêng chung
 
Vẫn quê mẹ, vẫn con đường mùi lúa
Thời gian trôi hương vị cứ ngọt ngào
Ai xa xứ nghe hương đồng mời gọi
Như tình ca, như tiếng mẹ ca dao
 
Chân vẫn bước dưới dòng trăng lênh láng
Nghe cơ hồ róc rách chảy hàng cây
Những ai đi đâu? – Ta về đây
Uống nỗi nhớ nghe ngọt ngào tim óc
 
Tiếng đạp xe của người chở rau lóc cóc
Nghe nhỏ dần lối ngược phía đường xa
Mím môi chặt cùng con đường thổn thức
Ai giàu sang, ai cùng khó một thời?
 
Đêm yên ắng trăng rất gần với núi
Góc non sông ôm chẳng hết nửa đời
Trăng bình yên rọi ánh sáng nơi nơi
Và tiếng dế mơ màng trong nhạc điệu
Ndt
 
 
2. YÊU TRĂNG
 
Lỡ đã hẹn cùng Trăng nên suốt đời yêu mến
Em có lúc lờ mờ hư ảo, lúc sáng trong          
Khi nhạt nhòa bị vần vũ mây giăng
Tôi yêu trăng nên yêu cả em Hằng
 
Có lẽ trên cao em vén mây nhìn xuống
Cho rõ người - tha thiết với trăng
Tôi xa quá và em cùng xa quá
Nên cả đời mường tượng mắt môi xinh
 
Lúc trăng thanh sao em mãi vô tình
Tôi kiêu hãnh giữ tình em đơn chiếc
Có thể tôi vô tình chưa khi nào biết
Lúc sáng trưng em tỏa sáng chỗ tôi ngồi
 
Đã một lần tính xách cung bắn em rơi
Nhưng nghĩ lại trần gian thiếu em buồn biết mấy
Hình như lần trăng ấy
Mắt buồn xo và ánh sáng mờ mờ
 
Tôi yêu em cho thỏa sức tình thơ
Để thần thức nhập với hồn trăng mộng
Những đêm ta kiêu hãnh dưới trời gió lộng
Ngồi ôm đàn vỗ khúc: - Dưới trăng ca
 
Tôi thương em lúc mưa gió mịt mờ
Buồn như núi, mênh mông như biển lớn
Này trăng ơi! Em đừng làm tôi giận
Sợ vô tình bỏ mặc ánh trăng nghiêm
 
Rồi trăng lên màu ánh sáng dịu huyền
Soi xuống thế. Tôi về nghe kinh nguyện
Ta yêu trăng như say đời dâng hiến
Buổi ta về trăng trải thảm vàng mơ
ndt
 
 
 3. SÔNG HOÀI MÃI NHẬN VẦNG TRĂNG
 
Trăng trần thế nghìn năm còn soi rạng
Buổi ta đi trăng - Mới chớm dậy thì
Yêu lắm vầng trăng em vừa chớm nụ
Biết thẹn thùng một dáng dấp hào hoa
 
Vài mươi năm chắc em đã đàn bà
Mùa dong ruổi quên vầng trăng chớm nụ
Mãi miết thị thành áo cơm chưa đủ
Nợ một đời đánh mất tình yêu trăng?
 
Đêm cố hương. Vầng trăng em xuất hiện
Mắt ngỡ ngàng . Ngại thất lễ mùa xưa
Không trách ai, chỉ tiếc thuở trăng vừa
Dang tay hứng - Thiếu tâm tình đón nhận
 
Ta cúi xuống thâm tạ tình - Ân hận
Màu trăng xưa huyền nhiệm đến vô cùng
Con đường vàng mật ngọt chẳng đi chung
Mắt em ướt, lòng ta như gió bão
 
Ngày trở về lòng như không xiêm áo
Trăng đầu hiên vò võ một cung trầm
Ước mai này trên vạn nẻo trần gian
Sông muôn đời nhận vầng trăng em soi rạng
Ngã Du Tử
 
 
 
 
 
📎 tải xuống (9)
Đăng nhập để trả lời
0

LẠI NGHĨ VỀ QUÊ HƯƠNG


Leo qua mãi con dốc sầu chưa mỏi
mảnh đất quê vật vả toát mồ hôi
lời sông núi nghìn năm về hỏi nhỏ
"bao giờ lòng dân tộc lên ngôi"


tiếng sóng vọng từ biển ĐÔNG dội lại
nước non ơi, văn hiến tự ngàn năm
thềm lục địa có bao giờ đến vậy*
trăng quê hương lớp lớp đọng ưu hờn


đôi mắt Mẹ khép hờ nhìn tủi nhục
dáng núi sông nhòa nhạt dưới trời xanh
đất nước ơi có trổ nhánh tươi cành
lòng dân Việt mơ một ngày sãi cánh


em có hiểu quê hương mình giàu đẹp
là rừng vàng biển bạc trong giáo khoa
ngày tôi lớn chưa một lần diện kiến
thương đàn em cứ học thuộc lời ca


có tiến bộ nhưng thực thà rất ít
là rắn con lại vẽ móng hóa rồng
quê hương mình chỉ có một mùa đông
dân trần trụi co ro thời lắm áo?


trên cao ấy người ta vung bừa bãi
dưới đất nầy dân tộc vẫn lầm than
thân tổ quốc tật nguyền vì cắt xén
những mảnh đời co rúm bước chân hoang


NGÃ DU TỬ
SÀI GÒN
*nhân chuyện Trung quốc vẽ bản đồ lưởi bò biển Đông


Đăng nhập để trả lời
0

UỐNG CÙNG BẠN DƯỚI RẰM


Uống với rằm ngon thưởng ánh trăng
Thơ ơi, mây nước giục cung Hằng
Mùa đi chìm nổi màu nhân ảnh
Thời nhớ vui buồn tiếng thế gian
Rượu với trăng thanh đâu kiếm khách
Ta vì bạn quí phải thường quân ?
Ngoài tai mặc sức màu thua được
Tấc dạ tùy duyên xuất nhập thần


NGÃ DU TỬ/ SG


Đăng nhập để trả lời
0

DÁNG LỤA NOEL
(Gửi ai mặc chiếc áo vàng)


Mở cánh cửa gió đông tràn lành lạnh
Áo em vàng buổi sớm đón Noel
Em con chiên suốt cả đời ngoan đạo
Dáng em đi tô điểm sóng thị thành


Ta lãng tử vừa như nghe kinh nguyện
Đẹp cho đời, vui ánh mắt cuối năm
Phố vừa thức nhận màu vàng hạnh phúc
Màu từ bi sáng quá, bỗng nhớ rằm


Mùa Giáng Sinh rộn ràng như năm mới
Cổng nhà thờ vang vọng tiếng cầu kinh
Nhớ mùa đông rong ruổi với người tình
Ta ngoại đạo cùng em vui Thánh lễ


Noel này đèn hoa cùng sáng thế
Có dáng em đi lễ sớm giữa thị thành
Áo em vàng rực rỡ Mùa Giáng Sinh
Cao hứng vội viết vần thơ xưng tụng.


NGÃ DU TỬ/ SG


Đăng nhập để trả lời
0

QUA CẦU NHÂN GIAN


Ừ thì làm người hát rong
Cho đời vui. Còn liệu toan đời mình.
Làm sư tử hống vang vang
Thời lạc đà thuở vác mang thị thành

Vào đời khi hết chiến tranh
Quê nhà khúc ruột, trưởng thành ra đi
Sự đời mặn ngọt tùy nghi
Từ tâm chẳng quản ngại gì đường xa

Buồn vui lòng bật ngân nga
Sống là chia sớt đi qua cõi lòng
Vác chữ tình mãi thong dong
Dập dìu phố thị cũng trong quê nhà

Hát rằng: - Quê quán dẫu xa
Bước chân muôn dặm trôi qua hội hè
Sáng trong đôi mắt tròn xòe
Nhờ trời đất dưỡng cùng bè bạn thôi

Trăm năm còn lại bên trời
Gặp lại nhau, vẫn nụ cười mến nhau
Thơm lừng ngan ngát hương cau
Gửi tròn nhân nghĩa qua cầu nhân gian

Ngã Du Tử/ SG


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 24.01.2024 23:02:46 bởi Ct.Ly>
Bài này được Võ thị Như Mai (Úc) dịch trong tập NHỊP ĐIỆU VIỆT (THE RHYTHM OF VIETNAM XB 2023)

GIỮ LẤY MÙA VUI CỦA SÓNG ĐỜI


Có những mùa hoa trên tháp bút
Lạc loài đang độ tuổi vừa xuân
Nghìn sau cánh hạc hoài bay mãi
Sao khóc một thời tuổi mới xanh?

Nắng đã vừa lên ươm sắc mộng
Gọi người thương nhớ tuổi đôi mươi
Sức trẻ còn vươn vai sức sống
Có ai nhìn lại phía bên đời?

Em đã đi qua thời tuổi trẻ
Nhớ gì thân thiết một đường bay
Tình đã lên màu thương nhớ cũ
Này em non nước đã mùa thay

Tiếc chi rằm nọ thuở trăng xưa
Sáng trưng trên lũng quê ngày ấy
Mời em trăng sáng cùng chiêm ngưỡng
Cũng một mùa trăng một cách say

Thương tiếc ngày xuân thời mới lớn
Qua rồi sao luyến nhớ khôn nguôi
Mỗi ngày một khác khung trời mới
Giữ lấy mùa vui giữa sóng đời

Phạm Ngọc Dũ/ SG


R


📎 420161127_706..
Đăng nhập để trả lời
0

CÁNH CHIM LẠC BAY QUA


Cánh chim Lạc bay qua miền cố xứ
In bóng sông Trà khoảnh khắc ngang qua
Người lục lại, tâm thức xưa chợt hiện
Cánh sải dài ngày ấy chẳng phôi pha

Ta còn gì? Khi bóng về ngang cửa
Cánh chim bay mất dấu buổi thu xưa
Mỗi đi qua - Một lần thời quá khứ
Dáng em tôi đã lạc buổi giao mùa

Cánh chim Lạc mười năm còn bay lượn
Phía bên trời mây nổi thuở đông mưa
Lúc sải cánh ngại gì trời giá buốt
Lòng hân hoan dâng tặng chẳng thiếu thừa

Nhắm mắt lại, thấy Lạc vàng sải cánh
Đường bay qua còn ẩn hiện bên trời
Mất - Không mất - Vô cùng lý lẽ
Một niệm lành khi tiềm thức lên ngôi.



Ngã Du Tử/ SG


Đăng nhập để trả lời
0

TÔI YÊU SÀI GÒN


Tôi lớn lên từ quê nhà
Trưởng thành nơi Sài Gòn viễn xứ
Giữa thị thành đôi khi tư lự
Tay bao dung như lòng mẹ tận tình


Sài Gòn dung thân tất cả
Người của tổ quốc Việt Nam
Sài Gòn giải phóng cho kẻ nghèo, người trí thức,
cả những quan tham mặc áo sọc làm dân
Rất độ lượng và ân cần


Ai đến đây cũng an lòng nhập cuộc
Theo nếp gấp cùng dòng chảy Sài Gòn
Thành phố nỗ lực mở đường thoáng rộng
Giới hạn địa dư khi người nhập cuộc không cùng!


Thương Sài Gòn gồng mình nhận gánh 
Oằn đôi vai vẫn chịu đựng từng giờ
Bạn đã thấy ngày lên xe cộ dày như cỏ
Tiếng ồn ào tấp nập suốt ngày đêm 


Có khi Sài Gòn trở mình suy nghĩ
Chẳng than van, tha thiết những mặt người
Yêu Sài Gòn cho đến phút tàn hơi
Vui từng lúc dẫu Sài Gòn mưa nắng.


Ngã Du Tử/SG


Đăng nhập để trả lời
0
LỜI CHO QUAN THAM
 
Trăm năm vỡ một trận cười
Nào, đi cho hết phận người trần gian
Nghiệm quãng đường rảo bước chân
Ô hay, thua được cũng ngần ấy thôi
 
Quan, dân rồi cũng một đời 
Sống sao cho xứng làm người, khó thay
Được ngồi cao thỏa no say
Xênh xang giày nọ, mũ này sướng chưa?
 
Một thời mắt thánh vải thưa
Tung hô tả hữu, tưởng thừa quyền uy
Lệnh trên, lạc xuống đôi khi
Tài hèn, sức mọn lo nghi lễ vàng
 
Sau ngày chúc tụng ầm vang
Rồi im bặt tiếng, vô vàn tội danh
Một phen đỗ nát tan tành
Bốn bề song sắt vây quanh, rõ đời
 
Trần gian sòng phẳng cuộc chơi
Tham lam cũng chỉ một thời hả hê
Lưới trời lồng lộng tứ bề
Khi vui sướng có thấy gì lương tâm!
 
Đời người quán trọ trăm năm
 
NGHIỆM THẾ THƯỜNG
 
Thời giả tạo người tài mai danh ẩn…
Gió trăng mây làm bạn với sông hồ
Ngày lặng ngắm những ngậm ngùi nhân thế
Đêm yên lành suy nghiệm những tung hô
 
Không lạ nữa cuộc nhiễu nhương thế sự
Đuốc non sông u ám lẫn mơ hồ
Tiếng mời gọi ngọt bùi quanh miếng thịt
Lắm anh tài lạc nẻo chợ, bơ vơ
 
Thời mạc vận về tựa lưng cùng núi
Ngắm cây cao, đùa với gió sương mờ
Giả từ phố với thị phi trùng điệp
Thương nước non mắt nhỏ lệ thành thơ
 
Ngày từng trải bước chân hoang khắp chốn
Rõ mắt đời đục quánh những tròng ngươi
Dẫu yêu lắm cũng đành treo thao thức
Chẳng phân bua chuyện thua được cõi người
 
Áo dâu bể sẽ có ngày rách toạc
Sẽ phơi trần sự thật những vai u
Và dự báo loài rắn nào lên kiệu
Cũng chào thua vì giông tố mịt mù
 
NGÃ DU TỬ/ SG
Đăng nhập để trả lời
0
RỒI SẼ XANH MÀU

Nghe từ thơm thảo trầm luân
Yêu Em từ thuở bàn chân đi về
Thương nhau tách hạt u mê
Ngọt bùi thơm thảo trăm bề rong chơi

Ngại ngần cái thuở trăng lơi
Mây giăng lớp lớp khung trời đau thương
Nầy Em, buổi ấy lên đường
Hắt hiu quê quán, đẫm sương quê người

Hát rằng: ‘Trời đất trêu ngươi,
Ta vì nhau chuyện khóc cười bể dâu’
Dòng sông thời cuộc đục ngầu
Lênh đênh sông núi vó câu ngựa hồng

                                                            
Thì ra, còn những bến sông
Đò thong dong, mãi chờ trông tay chèo
Miền Nam ý nghĩ trong veo
Mau lên Em, giục bước theo thế thời

Nhạc lòng câu hát đầy vơi
Mùa vui đâu đó giữa đời tìm nhau
Bước theo nhân thế qua cầu
Cây đời xanh ngát một màu quan san
 
NGÃ DU TỬ/SG
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.02.2024 11:35:10 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>
CÓ LẼ EM VỀ TRONG ĐÁY LY

Linh cảm em về trong đáy ly
ngập ngừng sao chẳng nói năng chi
mười năm có lẽ đau thành quách
thương lắm những giờ khắc biệt ly

Trăng nước ngày xưa chừng ngự trị
bến tình thuở ấy thắm đôi khi
và sương đã lạnh đôi vai ấm
thuở ấy, mười năm có dễ gì 

Rét mướt mỗi mùa thu đến đi
ta về bến đợi lúc phân ly
từ em xa quá bàn tay ấy
ủ kín trong hồn giọt lệ thi 

Mười năm tiễn biệt một người đi
nổi nhớ trăm năm bước phân kỳ
nước non mờ ảo bàn chân bước
chợt hiện, em về trong đáy ly?
 
NGÃ DU TỬ/ SG
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.03.2024 09:55:00 bởi Ct.Ly>
DÁNG XUÂN

Phố dài tóc xỏa chiều xuân
Cây thêm xanh lá Thiên thần âm vang
Cho nhân gian chút bàng hoàng
Bỏ quên thế sự bên đàng thiên lôi

Ngày xuân thấp thoáng bồi hồi
Em liêu trai nép bên đời hoan ca
Bến mơ hương lửa nhạt nhòa
Chiều qua phố bỗng thật thà trẻ thơ

Bao nhiêu năm, chút thẩn thờ
Ta say khướt giữa bất ngờ Thần tiên
Với em lạc nẻo ưu phiền
Thoáng hồn ngự giữa triền miên sóng thần

Phù du bao nỗi phân vân
Ta như quên cõi phong trần bể dâu
 
NGÃ DU TỬ/ SG
R
Đăng nhập để trả lời
0
XIN GIỚI THIỆU VỚI CÁC BẠN:
TRƯỜNG CA CHƠI GIỮA THƯỜNG HẰNG (THIỀN THI) VIẾT THEO THỂ LỤC BÁT THUẦN VIỆT. 
 
Được Xuất Bản bởi NXB HNV TPHCM
giấy phép XB : XNDKXB số 1029 - 2017/ CXBIPH/47 - 29/ HNV. số QĐXB 658/ QĐ NXB HNV ký ngày 07/6/ 2017, SỐ LƯỢNG 1000 bản 
Bìa: của họa sĩ Mi Ki,
Phụ bản ảnh thơ của:  Bùi thị Lê Dung và Võ Thạnh Văn 
PHẤN THỨ NHẤT: 
Lời tựa của Luân Hoán,
Lời thưa của Ngã Du Tử 
(Nội dung CGTH gồm 10 chương)
Chương mở đầu  VƯƠNG VẤN
Chương 2: QUÁN CHIẾU
Chương 3:THƠM ÁO ĐƯỜNG MÂY
Chương 4: TRIỀN PHƯỢC
Chương 5: DỤNG TÂM
Chương 6: TRANG ĐỜI LẦN GIỞ
Chương 7: TRƯỚC MINH KÍNH ĐÀI
 Chương 8: NGHI TÂM
Chương 9: CHUYỂN HÓA
Chương 10: THẮP ĐUỐC CHƠN TÂM 
Lời cảm nhận:
1. văn:  NGÃ DU TỬ - CUỘC RONG CHƠI GIỮA THƯỜNG HẰNG của Ninh Giang Thu Cúc
2. Văn: RONG CHƠI LÀ BẮT ĐẦU MỘT Ý TƯỞNG  của Đông Nguyên 
3. Thơ Miên Trường : CẢM NHẬN VỀ CHƠI GIỮA THƯỜNG HẰNG
4. Thơ Tâm Nhiên :    SÁNG TẠO LÀ CON ĐƯỜNG THI SĨ 
 
Lời giới thiệu của nhà thơ Luân Hoán:
Nói về Thơ Lục Bát, chúng ta không lạ với những nhận xét quen thuộc, từ đám đông sinh hoạt chữ nghĩa, cụ thể:
1. Thơ Lục Bát là một hồn vía tinh túy từ một dân tộc lạc quan yêu thích thanh bình mà có.
2. Mỗi người Việt Nam là một nhà thơ lục bát dù có dùng văn tự hay không. 
3. Ngôn ngữ Việt Nam vốn là cội nguồn của dòng thơ câu sáu, câu tám; luôn ẩn hiện, sinh động những cảnh sắc đời thường khởi đi từ dân dã.
4. Thơ Lục Bát là một thể loại dễ làm nhưng khó hay.
vân vân ...
Tất cả những nhận xét trên  nghiêm chỉnh và chuẩn mực. Với nhận xét riêng tôi, điều thứ tư, ngày nay đã được sự giàu có của giáo dục ngôn ngữ đã cải thiện rất nhiều. Có thể nói ngày nay, thơ lục bát hay gần như có mặt trong mọi người viết dùng thể loại này, nhất là các bạn trẻ tuổi. Nhờ thơ lục bát không bị đánh ngã bởi những tiến bộ của thơ Tự Do, thơ Tân Hình Thức... nên chính những người theo đuổi lối thơ giàu trí tuệ này lại có những tay lục bát rất xuất sắc.
 
Sở dĩ nhiều như vậy, chỉ để lót lời giới thiệu chân thành đến các bạn ngọn thơ lục bát của nhà thơ Ngã Du Tử.
Xin nói ngay, tôi sẽ không dám bàn về nội dung của bài thơ dài mà tác giả cho là trường thi, mang tên "Chơi Giữa Thường Hằng".
Vui trước tin tưởng, đề nghị của anh, tôi chỉ giới thiệu vài nét đặc biệt trong lục bát của anh.
 - Rõ nhất là chữ dùng. 
Ngã Du Tử thường dùng từ cổ kính nhưng đã khá quen thuộc. Những từ này nhiều khi mang cả điển tích, trước đây trong sách thường có chú thích. Cũng qua cách dùng chữ này, thơ lục bát của tác giả có bóng dáng thức giả, bác học và đường bệ hẳn ra. Những "trăng cổ độ", "giang đầu" "bể dâu" ... hơi xa xưa ấy, vẫn còn thích hợp, nhờ vần điệu và ý tưởng đẹp của bài thơ.
- Không khí cảnh tình trong lục bát Ngã Du Tử, sát rạt với những danh tác văn học Việt Nam, tôi tin mọi bạn đọc đều dễ nhận ra.
- Thơ, theo tôi, là sự lặp lại và làm phong phú thêm do đó ý tưởng nhiều khi không mới, nhưng nhờ cách viết khéo ngôn ngữ làm đẹp câu thơ. Dĩ nhiên cái đẹp này phải phát xuất từ cảm nhận có hồn và chân tình của người viết. Những điểm mạnh này không thiếu trong mười bài lục bát Chơi Giữa Thường Hằng, được tác giả cho mỗi bài là một chương.
Nội dung tư tưởng, tình cảm của tác giả trình bày, diễn tiến ra sao, mời quí bạn đọc để cảm nhận. Riêng tôi, đây là một sáng tác hết lòng của Ngã Du Tử, và như vậy đã là tác phẩm tuyệt vời của anh. 
Anh đang chờ chúng ta đồng tình sau khi thưởng ngoạn. Tôi xin ghi tên tôi vào danh sách bạn đọc yêu thích thơ anh, trong đó có những dòng lục bát mà các bạn đang cầm trên tay.
 
LUÂN HOÁN
 
Lời Thưa (Ngã Du Tử) 
 
Thưa các bạn, thưa các độc giả thân mến
Mỗi hành trình một đời người trú ngụ trên trần gian đều chứng nghiệm muôn màu muôn vẻ của sinh lão bệnh tử, của thành trụ hoại diệt cái ấy là bất biến, khái niệm của Phật giáo là thường hằng. Như thế thường hằng là hành trình đi của một kiếp người trú ngụ trên trần gian, bao giờ quay về với cõi vĩnh hằng là hết một hành trình, hết thực chứng thường hằng. Như vậy thường hằng là bất biến trong cõi vô thường.
Khi đã giáp một vòng mưa nắng hoa giáp, sự chứng nghiệm của đời người đã khá dày, khá đầy đủ trong cuộc làm người trước dâu bể cuộc đời đa đoan, đa gian nan, và thường họ quay về với cõi tâm linh để tìm cho mình với chốn an bình cho tâm thể. và tôi cũng vậy, với triết lý Phật giáo mênh mông bát ngát mà tôi may mắn dự phần nghiên cứu, nghiền ngẫm, công phu tu tập tôi nhận ra rằng chỉ nương vào diệu pháp ấy là đã nhẹ nhàng cho tâm thức lẫn tâm thể, và cảm thấy thật bình yên trong đối đãi cho từng mỗi mỗi người trong thế gian muôn mặt.
Tôi nghĩ rằng thời nào thì sông vẫn chảy, thời nào ngày vẫn trôi, và thời nào mùa cũng đi như nhau, chúng ta hiện hữu trong cõi sinh diệt vô biên làm sao mà cưỡng lại được qui luật vô thường ấy, thù ghét hay giận hờn, oán trách chỉ làm cho ta thêm mõi mệt, phiền trược khổ não mà thôi chỉ có mở rộng vòng tay đối đãi bằng thương yêu dẫu chưa được trìu mến cũng đem lại lợi lạc và bình yên cho tâm thức và  thể xác " bâng khuâng trên nhánh sông băng/ sao bằng tắm gội thường hằng pháp luân/ diệu thay dưới cội vô ngần" nếu chưa hài lòng với sự đối đãi với ai đó nhẹ tránh sang bên, có ai bảo mình dại dột hay hiền ngu đâu nào và nếu có như vậy cũng chẳng sao " Đi về gặp chuyện bất bình/ tránh qua ai bảo tâm mình hiền ngu" lòng lại nhẹ tênh dẫu có lênh tênh gợn chút sóng buồn, 
Trường thi CHƠI GIỮA THƯỜNG HẰNG được chia ra 10 chương để các bạn và độc giả dễ nhận dạng từng hoàn cảnh đối đãi với tha nhân trong mỗi hành trình gặp nhau, làm sao nói cho hết chuyện đối đãi cuộc đời với cảm xúc đến đâu tôi viết đến đó trong vô cùng vô tận của trần gian vô biên.
Dẫu gì thì đây là tập thơ viết về thiền thi, bằng thể loại thuần chất thơ lục bát Việt vẫn còn nhiều điều mà kiến giải của tôi còn hạn chế về thiền đạo, bời vốn nó to lớn quá, mênh mông quá, hy vọng là các bạn hay độc giả khi đọc xong thi tập nầy các bạn cũng có dăm ba phút vui vì lẫn trong những con chữ của thi tập nầy hoàn cảnh của mình hình như cũng được phản chiếu qua sự hiển hiện trong một vài hoàn cảnh nào đó.
Văn chương là thú chơi tao nhã, là nghiệp của mỗi thi nhân và tôi viết CHƠI GIỮA THƯỜNG HẰNG như sự trả nghiệp chân thành mà chính mình tự chọn lấy trong hành trình đời sống của trần gian.
Rất mong sự lượng thứ của các bạn và các độc giả vì tình văn nghệ mà hoan hỉ trong cái nhìn thiền thi qua lăng kính ngôn ngữ của bản thân tác giả.
Kính, NGÃ DU TỬ /SG VN
SÀI GÒN cuối xuân Đinh Dậu 2017


CHƠI  GIỮA THƯỜNG HẰNG 
 
CHƯƠNG MỞ ĐẦU
Vương Vấn
 
Bến tình còn nổi vương mang
Vầng trăng cổ độ vừa ngang giang đầu
Trăng khuya xanh ngát một màu 
Người tìm gieo hạt bên cầu tâm linh
 
Phải chăng đối bóng lẫn hình
Dòng sông trực ngộ khi bình minh lên
Rằng quê quán lẫn tuổi tên
Hình như từ ấy lỡ quên mất rồi
 
Chiều nào giủ áo ra phơi
Bên đường gặp phải một lời từ tâm
Từ khi trăng đã là rằm
Còn đâu quê quán trăm năm cõi người
 
Ta về ngắm khóm vô ưu
Gặp em trên nhánh ưu tư phận mình
Ô hay một nhánh phù sinh 
Còn bao nhiêu mộng phiêu linh rợp ngày
 
Nghêu ngao mở lỏng vòng tay
Con chim mộ đạo đậu vào tánh không
Hát vang câu hát phiêu bồng 
Ngàn năm không sắc, sắc không bên trời
 
Em từ theo đuổi cuộc chơi
Đuối bao nhiêu mộng bên đời thanh lương
Gặp nhau trong cõi hằng thường 
Ai hay trăm nhánh sầu vương tơ vò
 
Nổi niềm đầy rẫy âu lo
Đã bao nhiêu lệ đẫm pho sử tình
Một đời cay đắng điêu linh
Còn không lối rộng giữa thinh không nầy?
 
Trời xanh biết mấy tầng mây
Tầng nào vừa nở chân ngày bước vô
Khoan dung từng bước giang hồ
Giục người khách tục tung hô lên rằng :
 
“Bâng khuâng trên nhánh sông băng
Sao bằng tắm gội thường hằng pháp luân
Dịệu thay dưới cội vô ngần
Vui thay nhận ánh hào quang rạng ngời”
 
CHƯƠNG 2: Quán Chiếu


Em từ quán chiếu sang ngôi
Vầng mây mở lối bên đồi tịnh yên
Thênh thang đón gió chơn thiền
Mùa vui chừng đã gọi riêng tên mình
 
Hỏi rằng trong cuộc tử sinh
Áo vui ai khoác sau minh kính đài
Bước dài theo cuộc minh khai
Nụ tầm xuân nở theo mai mốt này
 
Rộng vòng tay, mấy đường bay
Theo nhau trổ đóa trên tay diệu thường
Từ tâm nở giữa thanh lương
Đường đi có ngát trầm hương thế tình
 
Ngụp chìm trong cõi u minh
Ngàn năm nào biết sự tình mù khơi
Nghiệp duyên trong cõi luân hồi
Ngày nào rủ áo bên trời hắt hiu
 
Ngôi sao đã vắt ngang chiều
Còn chi trong nỗi liêu xiêu phận người
Sao bằng thong thả một đời
An nhiên trú ngụ trong trời tự do
 
Không còn canh cánh âu lo
Núi sông tự tại giữa bờ thực hư
Ta về khoác áo chân như
Gối lên Bắc đẩu làm thơ theo mùa
 
Thôi thì danh lợi, được thua
Trả cho thế tục vui đùa thế gian
Chữ nào lạnh tiếng đa đoan
Gửi vào nhân thế mà toan liệu mình
 
Một đời sa mạc mưu sinh
Một đời khổ lụy tự tình cùng em
Một đời trong cõi chông chênh
Một đời chân bước lênh đênh phận người
 
Một đời theo giọng khóc cười
Một đời rã cánh bên trời phù du
Ta từ trả gánh thiên thu
Về trong tự tại ngẫm pho kinh đời
 
Thơ đời, khăn gói rong chơi
Theo nhau trở gót bên trời nắng sương
Phong phiêu còn đẫm bụi đường
Hình như cuộc lữ còn vương tháng ngày
 
CHƯƠNG 3: Thơm Áo Đường Mây?
 
Em từ thơm áo đường mây
Chân vui theo nhịp thương vay phận mình
Lã ngày theo cuộc mưu sinh
Tưởng rằng hạnh phúc cùng vinh quang về
 
Giả hình giả tướng u mê
Cứ vui vọng niệm bên lề khói sương
Phố vui cùng khắp nẻo đường
Bàn chân khẽ chạm bụi vương nắng hồng
 
Ngày lên như có như không
Khi thì trong đục, khi thông phấn vàng
Lúc vui ham những giàu sang
Khi buồn tê tái riêng mang phận mình 
 
Muôn đời lớp lớp hóa sinh
Hết vui, tới khổ bất thình lình thôi
Thì ra trong sóng luân hồi
Nghìn năm mãi miết xa trôi mịt mù
 
U huyền treo nhánh âm u
Khổ vui từ đó thiên thu phận người
Bể dâu từng chuyện khóc cười 
Mùa đi chừng cũng xa vời vợi nhau
 
Đêm ngày nối tiếp qua mau
Tuổi xuân chừng đã sang cầu hoàng hôn
Trăm năm còn lại dỗi hờn 
Oán than trong cuộc cát cồn nợ duyên
 
CHƯƠNG 4: Triền Phược
 
Từ em lạc bến qua miền
Sầu gieo trên nhánh ưu phiền nỉ non
Ngày đi theo nhánh sông mòn
Phận người treo vách núi non muộn phiền
 
Biết rằng trong cuộc nhân duyên
Muôn đời tụ tán qua triền nhân gian
Theo nhau lớp lớp hàng hàng
Khổ vui cứ thế tràng giang liên hồi
 
Mai về bên nhánh tao nôi
Vui như trẻ nhỏ theo môi mắt và ...
Thân nào trụ giữa ngọc ngà
Thân nào ngồi khóc giữa ta bà nầy
 
Suốt đời vây giữa trả vay
Hình như huyễn mộng quanh đây tự tồn
Vui chi chỉ một nụ hôn
Buồn trăm năm đợt sóng cồn bể dâu
 
Người về cánh hạc chân mây
Bay qua đậu lại giữa ngày hốt nhiên
Vỡ ra trăm mối tình thiêng
Soi vào tâm, dội qua miền trầm thăng
 
Đi qua cát bụi lạm bàn
Sáng soi có ánh sáng vàng ngộ chưa
Là thân từ độ mấy mùa
Trải qua dâu bể sau xưa phận người
 
Thưa rằng truông dốc cuộc đời
Hằng hà sa số mỗi thời bước qua
Từ em trong cõi người ta
Khổ vui với nổi mù sa vô tình
 
Dụng tâm trước mỗi bình sinh
Thanh lương nở rộ sẽ bình minh tươi
Nào hay từ ấy nên lời
Giục mình trong thể mù khơi đọa đày
 
Pháp vô tướng nở trên tay
Ngàn năm tụ lại vơi đầy thế gian
Xanh thơm mở cánh địa đàng
Ai người còn tưởng bên trang sử hồng
 
Ta về nhặt gốc tánh không
Trồng trong tâm thức nở lòng từ bi
Suối thiêng tắm gội đương thì
Trổ hoa thơm ngát bước đi người về
 
Lần theo dấu tĩnh, cõi mê
Thế gian còn lắm lời thề riêng mang
Lệ thường trên nhánh ngỗn ngang 
Buồn vui hạt lệ đa đoan phận người
 
Chìm theo tiếng khóc cái cười
Oán than cùng với thế đời riêng chung
Lụy lâm muôn nhánh vô cùng
Treo thân trên đóa phù dung thường hằng
 
Chừng như mờ mịt ăn năn
Trăm năm mõi mệt phận căn nổi mình
Mù tăm trong biển vô minh
Xênh xang với mộng vô tình thái hư
 
Căn nguyên chỉ một chữ từ
Miệt mài chăm bón chân như hiển bày
Hạnh thơm bay ngược gió lay
Thế gian ai hưởng phước nầy là vui
 
Đầu sông treo nhánh ngậm ngùi 
Cuối sông còn biết nụ cười về đâu?
Nào hay dòng chảy nông sâu
Có ai hiểu nước qua cầu tử sinh
 
CHƯƠNG 5: Dụng Tâm
 
Người về soi lại bóng mình
Dòng sông phẳng lặng rọi hình rõ rân
Mắt môi hiển hiện trong ngần
Dội vào tâm thể cứ bâng khuâng hoài
 
Mắt này còn đọng cơn say
Môi nầy thương nhớ tỏ bày quanh ta
Tấm thân giữa chốn phù hoa
Cùng bao thanh thế mù sa ngọn nguồn
 
 Âm vang dội lại sóng buồn
Theo vào mạch sống bên truông dốc đời
Mịt mùng dòng chảy ra khơi
Về đâu con nước đầy vơi phận nầy
 
Soi mình suy niệm hôm nay
Ngày mai còn biết hiển bày ra sao
Cứ khoác lên tấm lụa đào 
Tưởng rằng ở giữa tầng cao ngọc ngà
 
Suốt ngày chăm bón cái ta
Mãi vui trong nhánh mù sa giả hình
Trăm yêu ngập cõi phù sinh
Ngỡ rằng hạnh phúc giữa mình với ai
 
Khổ thay bao cuộc tình dài
Sát- na lầm tưởng chữ tài thiên niên
Bước chân gặp lắm muộn phiền 
Chữ tình, chữ hiếu nợ duyên một đời
 
Từ em soi lại cái tôi
Thì ra thấm đẫm một thời sông mê
Bước ra từ một bến quê
Theo dòng bao lối chân khuê cát đài
 
Ngủ quên trong mộng hoàng khai
Thị phi nào biết ngày dài oan khiên
Khổ vui đeo đẳng triền miên
Tấm thân đối phó theo miền ngược xuôi
 
Thì ra lòng cứ bồi hồi
Giận hờn thương ghét nổi trôi phận mình
Hoàng hôn đã chạm tử sinh
Mới hay yên ắng chỉ bình an thôi 

 
Ta về lên  vọng lâu xưa
Thẩm  kinh vộ tự cho vừa nhiếp tâm
Bi trí  dũng ngắm ánh rằm
Tròn vành vạnh một đêm trăng ngọn nguồn
 
Ngoài xa lớp lớp đời suông 
Ngược xuôi trên những lạch truông sông đời
Mịt mùng giữa cuộc mù khơi
Trăm năm hò hẹn rồi vời vợi trông
 
Mùa đi theo mối tơ lòng 
Càng xa càng mệt theo vòng trần ai
Khổ vui cùng tháng năm dài
Làm sao tìm thấy hiển bày Chân như
 
Trên sông  có chiếc thuyền từ
Đậu từ cổ độ bao thu một mình
Nẻo nào nhận được minh minh
Nẻo nào đứng ngắm tự tình thiên di
 
CHƯƠNG 6: Trang Đời Lần Giở
 
Nầy thôi, còn một chữ nghi
Tại sao cô lẽ giữa đi và về?
Phải chăng chưa thoát u mê
Hay còn nặng nợ với quê, với tình
 
Thì ra lầm lũi mưu sinh
Bỏ quên pháp luận buổi bình minh trao
Chẳng thơm má phấn lụa đào
Cũng từng quan cách trong tao nhã đài
 
Tay nầy còn đẫm sương mai
Chân nầy còn đẫm gót hài quan san
Bước vui theo nhịp thế gian
Cùng bao trăng nước bên đàng trần ai
 
Vung tay hứng lấy ngày dài 
Bỏ quên vô lượng đôi vai xuân nồng
U hoài một nổi mênh mông
Mai sau ai hiểu gió lồng lộng bay 
 
Hay là tiền kiếp đắng cay
Nợ duyên còn lại kiếp nầy chưa thôi
Muôn đời bên lỡ, bên bồi
Dòng sông nào biết nổi trôi phận mình 
 
Theo dòng chảy suốt bình sinh
Nghiệp duyên theo mãi hành trình xuôi trôi
Ngày nào thanh thản cùng trời
Khi nào giông tố rã rời tấm thân
 
Đôi khi trổ nhanh phân vân
Duyên và nghiệp thấy như gần mà xa
Giữa đời câu hát ngân nga
Lướt theo gió thoảng bay qua ngọn nguồn
 
Niềm vui chảy với ngàn sông
Về cùng biển sẽ hòa cùng nhân gian
Cung vui bật dậy thênh thang
Tung tăng nhảy múa tràng giang liên hồi
 
Niềm yêu thương với nụ cười
Khúc duyên hưng chấn cho đời thêm hương
Chạy vào khúc khích mười phương
Nở trang giấy thắm trong vườn nghĩa nhân
 
CHƯƠNG 7 : Trước Minh Kính Đài
 
Là em xin cứ ân cần
Niềm vui thành nụ trước sân, sau nhà
Mốt mai lên đỉnh non ca
Bao nhiêu vườn mộng có ta với người
 
Trống chiêng thúc giục liên hồi
Đợi người bước tới chân đồi an nhiên
Bỏ quên trăm nhánh muộn phiền
Người về đậu lại trên miền tân thanh
 
Ngày thơm hương phúc an lành 
Hoa thanh lương nở trên nhành ruỗi rong
Ta về thắp lửa, đèn chong
Soi vào tục lụy trước vòng bể dâu
 
Dòng sông nào nước đỏ ngầu
Thì thôi đừng nhuộm mà đau lòng mình
Nợ nần chi chuyện linh tinh
Áo cơm cũng phải tận tình áo cơm
 
Thà rằng đội chiếc nón rơm
Mà nghe nhẹ hẫng giữa cơn phù trầm
Tiếc gì một nổi ơn thâm
Thân mình sao nỡ đành tâm cúi đầu
 
Dặn lòng trong cuộc thương đau
Thẳng đường đi dẫu nông sâu khó lường
Bàn chân dạo khắp muôn phương
Phương nào cũng vẫn buồn thương đôi bờ
 
Trọ mình trong những trang thơ
Mốt mai em có tình cờ mở ra
Là ta trong cõi người ta
Áo xiêm thẳng nếp đi qua đời nầy
 
Mở lòng ra, rộng đôi tay
Nhân gian còn biết tỏ bày làm tin
Là đi là đến phận mình
Hành trình còn những thình lình đục trong
 
Dễ chi hạt ngọc mà mong
Đôi khi đắng chát cũng trong cõi này
Tìm chi góc bể chân mây
Thế gian trước mặt hiển bày ngỗn ngang 
 
CHƯƠNG 8: Nghi Tâm
 
Ta từ hạt bụi mây ngàn
Về đây tụ với trần gian vơi đầy
Tìm vui trong những đắng cay
Ngộ chưa? – Rất tuyệt chân ngày rộng thinh
 
Chiều nay giữa chợ thình lình
Lắng nghe mới hiểu sự tình oan nghi
Đêm về chiêm nghiệm thị phi
Trần gian lắm mộng kẻ đi, người về
 
Tội tình gì chốn sơn khê
Nằm rừng ngủ núi nhớ quê vô cùng
Ra sông về biển mênh mông
Nhớ về cố quận mây lồng lộng xa
 
Có ai thức với quan hà
Cùng nhau tình tự giữa ta với người
Mỗi ngày mong thắm cuộc chơi
Sát- na nào vỡ tiếng cười thinh không
 
Bước ra gặp lạnh mùa đông
Bình an đắp chiếc áo bông nhẹ mình
Đi về gặp sự bất bình
Tránh qua ai bảo tâm mình hiền ngu
 
Lỡ vào vùng tối âm u
Niệm suy sẽ hiểu mùa thu lá vàng
Dòng đời cứ chảy mang mang
Xuân đi, xuân đến chớ ngần ngại chi
 
Nào thương, nào ghét được gì
Việc đời lắm mộng đôi khi mệt mình
Là ta trong cõi hữu tình
Rong chơi mãi giữa phù sinh yên lòng
 
Mặc đời cứ thế thong dong
Cùng đàn thi phú ruỗi rong chơi cùng
Mai về dưới cội bách tùng
Hát ca theo nhịp mùa rung chân thành
 
Hạ vàng lên lũng đồi xanh
Nằm nghe tình tự suối lành hát ca
Ô kìa, cánh hạc bay qua 
Tự do thư thái trên tà mây xanh
 
Con chim hót điệu trong lành
Dội vào lá thắm trên cành thanh lương
Hạ thơm nở ngát muôn phương
Hoa vàng vương lại mùa hương xuân nồng
 
Nằm nghe mây trắng thinh không
Đùa vui trên những cánh đồng tầng cao
Thu về lòng cứ xốn xao
Ngắm tranh sắc úa buồn thao thức và…
 
Lá vàng thỉnh thoảng lìa xa
Thì ra đoạn nghiệp đi qua đời nầy
Con sâu ngủ dưới lá bay
Rụng theo cơn gió của ngày thổi sang
 
Kể từ định mệnh quá giang
Nghiệp duyên thuở ấy về ngang tim người
Mùa vui theo những trận cười
Nổi buồn theo chuyện ngậm ngùi bể dâu
 
Mùa đông về dưới chân cầu
Nằm nghe róc rách chảy sâu dòng thiền
Đi qua muôn nhánh triền miên
Vui say cùng với muộn phiền thiên di
 
Chuyện đời cứ đến cứ đi
Dù to nhỏ giữ được gì trên tay
Mùa xuân vừa đậu trên cây
Hương hoa thơm ngát cho ngày xuân tươi
 
Đầu năm trao những niềm vui
Nụ hoa, lộc biếc cho đời xôn xao
Lòng người rộn rã nao nao
Mùa xuân trời đất tặng trao cõi người
 
Lòng phơi phới giữa đời tươi
Áo hoa rợp đất trong trời bao la
Nổi chìm trong cuộc mù sa
Ngọt bùi cay đắng thân ta đã từng
 
Làm sao nói hết riêng chung
Khổ vui ai biết trên thung lũng buồn
Lắng tâm nghe thấu ngọn nguồn
Hiểu ra sẽ biết tiếng vuông tròn dần
 

 
CHƯƠNG 9: Chuyển Hóa
 
Pháp ngôn chuyển hóa bàn chân 
An nhiên cư trú giữa thân tâm hồng
Mặc đời trong đục, bão giông
Có đi có đến, không mong không cầu
 
Ngày dài cho đến canh thâu
Vui chân sãi bước qua cầu đợi trăng
Hẹn nhau lên tận cung Hằng
Thưởng hoa, ngắm trái thơm vàng ngát hương
 
Vui trong tự tại ngàn phương
Xanh cành tươi nhánh thanh lương ngạt ngào
Hòa cùng trời đất trăng sao
Gặp nhau thêm một câu chào nghĩa nhân
 
Cúi đầu muôn lạy thâm ân
Tình như sau trước lối gần đường quen
Tịnh tâm mà gửi trước đèn
Nhiếp tâm đãnh lễ lời văn thiện lành
 
Thiết tha cùng đất trời xanh
Trăng sao cùng với gió lành, lành thay
Áo người mong thắm cuộc ngày
Chân người mong mở lối đầy nhân tâm
 
Vượt qua gian khổ mê lầm 
Tay người còn rõ nét xuân một thời
Tấc lòng thư thái rong chơi
Chơn tâm đã nở ngời ngời ánh dương
 
Mai sau thâm tạ mười phương 
Hòa cùng nhật nguyệt ngát hương cõi đời
Trái tim từ ấy lên ngôi
Ta về tự tại bên đồi an nhiên
 
Vui thay từng giấc mộng hiền
Yêu đời, yêu đạo, yêu triền núi sông
Nụ thơm nở giữa trời hồng
Cùng theo gió mới cứ lồng lộng bay
 
Ngát hương tại cuộc đời nầy
An nhiên ca hát từ tay mỗi người
Đang là hạnh phúc nhất đời
Kết bè thanh thản rong chơi suối ngàn 
 
CHƯƠNG 10: Thắp Đuốc Chơn Tâm
 
Yêu ta, yêu cả muôn vàn
Con ong cái kiến cùng toàn sinh linh
Mặt người sẽ rạng bình minh
Đuốc tâm thắp suốt hành trình nhân gian
 
Độ nầy ngắm áo quan san
Nhẹ như mây, rộng như ngàn biển khơi
Nắng lên từ phía mặt trời
Chân tâm bừng sáng giữa thời nhiễu nhương
 
Sự đời rẽ nhánh vô thường
Mong sao giữ trọn trong vườn nghĩa nhân 
Mỗi ngày lên mỗi ân cần
Mốt mai ai cũng một lần tử sinh
 
Còn chăng chỉ một chữ tình
Thì thôi hãy sống chân thành trước sau
Một đời thấm đẫm bể dâu
Gọi người an trú qua cầu nhân gian./. 
NGÃ DU TỬ/ SG VN
 
RONG CHƠI LÀ BẮT ĐẦU MỘT Ý TƯỞNG
 
Câu nói hàm một triết lý sống của Âu Châu từ thế kỷ trước: "Rove est commencé
pour pensée" ( Rong chơi là bắt đầu một ý tưởng) nay tôi bắt gặp trường ca lục bát CHƠI GIỮA THƯỜNG HẰNG của Ngã Du Tử, tôi có liên hệ ngôn ý sở dụng. Chủ thể lang bạt cùng với khách thể đối đãi đó là thể chất vui buồn, thương ghét được dồn cả vào 10 chương 
Trong chương thứ nhất Ngã Du Tử xây dựng hình tượng nhân vật là ngôi thứ nhất (Ta) phiêu lãng vai nặng túi sông hồ, vương vấn nợ trần gian cũng có thể là nợ tình, nợ  văn chương :
Bến tình còn nỗi vương mang
Vầng trăng cổ độ vừa ngang giang đầu
Trăng khuya xanh ngát một màu
Người tìm gieo hạt bên cậu tâm linh...
Khởi động của nhân vật ta được xem là chủ thể trong tác phẩm bắt đầu cuộc rong chơi, bạc vai áo lạnh thấm phong trần buộc tâm thức trên muôn dặm hành trình để tìm thú bình nhiên trong vòng tay nhân thế giữa lộ trình ngữ ngôn giao cảm, ta vừa đi vừa hoài niệm mặc dầu ta xuyên qua bao thác ghềnh từ đầu sông, cuối bãi, đến bìa rừng thu lá úa gió cuộn rập rờn mà lòng nhẹ tênh : 
Nằm nghe mây trắng tầng không 
Đùa vui trên những cánh đồng tầng cao
Thu về lòng cứ xốn xao
Ngắm tranh sắc úa vàng thao thức và ...
 
Lá vàng thỉnh thoảng lìa xa 
Thì ra đoạn nghiệp đi qua đời nầy
Con sâu ngủ dưới lá bay 
Rụng theo cơn gió của ngày thổi sang
Ta cứ đi nguyên thủy với vầng trăng đa cảm, buổi phân ly nhòa nhạt vào trăng choáng ngợp một linh hồn trước ánh bình minh sau mỗi chặng hành trình. Từ góc mây che ta ngộ ra cái duyên cớ của đất trời vì sao mà thân tâm được yên bình không bạo loạn ngữ ngôn, không đục ngầu với sát - na ngẫu biến, có lẽ ta tìm thấy được chân lý của tâm thức : "Diệu thay dưới cội vô ngần/ Vui thay nhận ánh hào quang rạng ngời "
9 chương còn lại nhân vật ngôi thứ nhất (Ta) không quay mặt với cuộc viễn du gọi mời tất cả của đối đãi nhân gian  nơi ta đến và sẽ đến được sự đón nhận của đất trời vì hối hả mãn khai cho tình yêu đầy vị ngọt, có nơi là dòng văn chương phụng hiến, có nơi bên triền núi sinh tồn, bình sinh giấc mộng hiền hòa, vì người và đời từ chối nhọc nhằn cám dỗ nhường chỗ cho tiếng chuông ngân mù xa sương khói vọng về với chính ta đã từng nhìn lại mình bao lần bao lượt trước minh kính đài : 
Hỏi rằng trong cuộc tử sinh 
Áo vui ai khoác sau minh kính đài
Bước dài theo cuộc minh khai
Nụ tầm xuân nở theo mai một này
Trường ca CHƠI GIỮA THƯỜNG HẰNG là mẫu khái quát tư tưởng giữa (Ta) ngôi thứ nhất và em (ngôi thứ hai) đậm nét chấm phá khai thông cho tồn nguyên ý thúc đối đãi giữa ta với tha nhân trong lớp lớp nhân duyên gặp gỡ, tụ tán. Nếu xem trường ca là trang " cảo thơm" của chính tác giả người đọc cũng có thể thông cảm xem tác giả bắt đầu vận hành uyên nguyên đi qua trường giác thức làm lộ giới tướng :  Chân thiện mỹ của nghệ thuật văn chương trong bình diện chơn nhân hành khởi giữa quá nhiều cát bụi mơ hồ cũng có thể đúng vì lẽ dựa trên câu nói kinh điển người Pháp " Rong chơi là bắt đầu một ý tưởng"
Ngã Du Tử đúng là đã rong chơi, anh đã thấm đẫm những hổn độn trong tinh thể của kiếp trầm luân nầy:
Thơ đời khăn gói rong chơi
Theo nhau trở gót bên trời nắng sương
Phong phiêu còn đẫm bụi đường
Hình như cuộc lữ còn vương tháng ngày
hay,
Ta về thắp lửa đèn chong 
Soi vào tục lụy trước vòng bể dâu
Dòng sông nào nước đỏ ngầu 
Thì thôi đừng nhuộm mà đau lòng mình
Không biết ngày mai và ngày mai nữa tác giả còn vác trên vai những phù trầm nhân thế thông qua ngôn ngữ hay không, và sự bắt đầu nầy có tạo được cho tác giả ý tưởng nào đẹp hơn hoặc  lung linh hơn trong cảm thụ mang tính thể nghiệm được mỹ mãn, nhưng nếu dừng lại ở đây cũng đã đủ những chất liệu cấu trúc có được trong dòng suy tư Ngã Du Tử mà giữa cuộc rong chơi đang còn chập chùng réo gọi.
 
ĐÔNG NGUYÊN
SÀI GÒN tháng 5/2017
 
📎 71759806_2459..
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 15.04.2024 18:11:55 bởi Ct.Ly>

CẢM XÚC CÙNG LINH SAM


Cây Linh Sam trước nhà trổ hoa đầy nhánh
Đón ta về trong buổi sáng bình an
Sau chuyến miền Trung mùa thân ái
Cùng nhân gian, bè bạn buổi lên đàng

Hương ngan ngát bên tách trà thì vị
Lòng bâng khuâng tình bè bạn, sông hồ
Mặc thiên hạ lắm thị phi được mất
Ta một đời cởi sóng gió rong chơi

Thương quá đỗi tình bạn bè, văn nghệ
Buổi ta về ôm nghĩa nặng, tình sâu
Ơi quý lắm những bạn bè chân chất
Đời trăm năm còn nhớ sóng bên cầu

Cây đã nở đầy bông hoa tim tím
Cũng vì đời - dâng hương sắc cho nhau
Ta cũng vậy còn bao nhiêu sinh khí
Sẽ vì đời dâng hiến những lời hoa


NGÃ DU TỬ/SG
03/3/2024
 
R
Đăng nhập để trả lời
0