📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

THƠ NGÃ DU TỬ

705 trả lời, 72.984 lượt xem — Trang 15 / 24
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 14.02.2021 16:22:09 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>

NƠI TA TRỞ LẠI

Nơi trở lại vầng dương vừa mới mọc
Nắng vừa lên xanh mượt thảo nguyên ngày
Tưởng sẽ mất tình yêu vừa mới lớn
Nào ai ngờ hiển hiện phía chân mây

Thơ ngày ấy viết như rừng tuôn chảy
Từ sông quê mãi miết đến thị thành
Nghe hoang lạ bến trần gian hờ hững
Sài Gòn ơi, chăm chỉ bước độc hành

Em vật lộn giữa thị thành hiu quạnh
Tiếng thở dài đồng vọng suốt thời xuân
Bầm tím ruột bao mùa đông khó nhọc
Chiếc áo thô dầu dãi thuở phong trần

Thuyền mắc cạn trước dòng đời trôi nổi
Áo cơm thôi lời nguyền úa bên đời
Lòng nhũn nhặn, chân giục mình bước tới
Có tình em rừng nở một góc trời

Ồ nắng mới vừa lên kìa em hởi
Thảo nguyên xanh cùng xanh quá bầu trời
Và em ạ, ánh vàng loang phơi phới
Tiếng người vui hò hẹn dội ngang đời



NGÃ DU TỬ
Sài Gòn


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.03.2021 09:43:52 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>
DƯ ÂM
 
Thời yêu dấu mắt nai ngày tuổi ngọc
Có em tôi dung dẽ mặt sân trường
Thời trai trẻ muôn đời là hạnh phúc
Có bạn bè cùng học tập, yêu thương
 
Rồi chợt buổi cây phượng già nhuộm lửa
Buổi chia tay rưng rức một cung buồn
Tôi đưa em lá thư tình mắc cạn
Nên một đời thất lạc cuộc tròn vuông
 
Thuở non sông cúi mặt buồn chinh chiến
Những người trai lần lượt bước lên đường
Ôi cuộc chiến, sao bi thương quá đổi
Tiếp theo nhau từng đợt ra chiến trường
 
Rồi kết thúc trước anh em một bọc
Chữ đồng bào nghe chua xót thê lương
Nào chủ nghĩa với anh em dân tộc
Thét gào nhau theo bể sóng trùng dương
 
Từ ngày ấy xa nhà theo cơm áo
Ngồi cô đơn lại mơ chuyện lên đường
Nghe sông núi lệ hờn đôi mắt đỏ
Gẫm bên đời còn lại chút dư hương
 
NGÃ DU TỬ/SG

  r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.03.2021 09:30:28 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>
Bài có chỉnh đôi chút, bản chính thức
CHIÊM BAO TIỆC THƠ

Mời các bạn văn chương vào dự tiệc
Với thực đơn ngôn ngữ ngọc diễn bày
Không danh lợi như trần gian thua được
Cũng chẳng cần phải hội nọ hè kia 

Thi với phú như cung đình nhã nhạc
Giọng bỗng trầm hơn tiếng sáo thiên thu
Rượu đã rót đầy chung trên chiếu trước
Có Chu Thần, Nguyễn Công Trứ, Nguyễn Du...

Chiếu kề cận Bích Khê, Hàn Mặc Tử
Nguyễn Tường Tam, Hoàng Đạo, cả Khái Hưng
Thời oanh liệt nhóm Văn đoàn lừng lẫy
Tự do cá nhân bức phá thật hào hùng

Rồi tiếp nối Vũ Hoàng Chương, Quang Dũng
Tao đàn Đinh Hùng một thời mở cõi thơ
Dáng hom hem có Hoàng Cầm kinh Bắc
Như đêm ba mươi gác chốt lúc giao thừa

Hổ nhớ rừng một thời thơ Thế Lữ
Cũng cung tay chào mặc khách ngang mày
Có người điên tỉnh bơ vào Bùi Giáng
Cho Giáng tôi được dịp để tỏ bày

Đâu phải điên như trần gian lầm tưởng
Bởi thế thời nên dỡ tỉnh dỡ say
Ồ, phải phải đây không phân say tỉnh
Vào bên trong rượu hãy rót thật đầy

Sau Nguyên Sa, Tô Thùy Yên, Trần Tuấn Kiệt
Nguyễn Văn Thương mặc áo trận bước vào
Ồ, người viết Đêm Đông vừa nhập cuộc
Du Tử Lê cười kính cẩn Văn Cao 

Tiếng nhã nhạc cơ hồ nương theo gió
Giọng ca ngâm trầm bỗng gọi sông hồ
Đêm tương giao cao vút những lời thơ
Lòng lắng lại còn thơm mùi chữ nghĩa

Lòng sản khoái tiệc văn chương tao ngộ
Giật mình tôi, thì ra một chiêm bao
Tiếng thơ kia còn treo lững tầng cao
Cơn tình mộng tưởng chừng như bất tận...

Ngã Du Tử/SG
Đăng nhập để trả lời
0

Hôm nay, mùng 5/ Tháng giêng/ Tân sửu kỷ niệm mừng chiến thắng Đống Đa, Quang Trung đánh tan tác 29 vạn quân Thanh xâm lược phương Bắc.


VUA QUANG TRUNG


Hào khí ngất trời Đông
Chiến thắng dậy oai hùng
Vang dội lừng bốn cõi
Sáng ngời Bắc Bình Vương



Ngàn năm non sông Việt
Nhớ Hoàng đế Quang Trung
Chiến bào tô thắm sử
Rạng rỡ giòng Lạc Hồng 



Ngã Du Tử /SG


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.03.2021 09:28:53 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>

LỜI DÂNG CÒN ĐỌNG

Quê ạ, hơn 40 năm xa lắm
Ngày ra đi chưa hẹn buổi quay về
Sầu dâng lên mắt quê hương lệ
Đến hôm nay vẫn đau đáu bên đời


Em mắt ướt đã qua thì con gái
Bỗng hoàng hôn còn nỗi ngóng trông nào
Đôi chân trẻ chưa một lần biết mỏi
Chợt bàng hoàng với nỗi nhớ nôn nao
 
 
 
Ngày nhật tụng cùng vườn văn đắm đuối
Cớ sao đầy những chua xót riêng chung
Bao tác phẩm dày lên cùng trang giấy
Hỏi nhân gian sao mắt mẹ lạnh lùng


Ồ có phải một đời văn lận đận
Dẫu gừng cay, muối mặn cũng chân thành
Đêm cặm cụi cùng vườn hồng con chữ
Cứ thẳng ngay với tư tưởng độc hành


Mặc chơn giả giữa vườn văn thời cuộc
Nói sao cùng con mắt lệ quê hương
Mãi chăm chỉ như loài ong làm tổ
Ngày tự do chữ nghĩa trước văn đường


Này em ạ, đông nào không giá lạnh
Mai xa rồi, ngày xuân mới xôn xao
Vườn xuân nở ngạt ngào hương thơm ngát
Cùng tri âm thuyền lướt sóng ba đào.
 
NGÃ DU TỬ/ SG















Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.03.2021 09:36:33 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>

NỔI BUỒN DI TRÚ


Chưa qua hết những nỗi buồn di trú
Cũng hợm mình vẽ bát quái càn khôn
Vốn thơ dại trước nỗi mình tĩnh mộng
Áo khăn chi mang vác nặng tâm hồn

Ồ đâu phải cơn gió mùa địa chấn
Khiến lao lung quang gánh Mẹ quê nhà
Ai nhũn nhặn trước chợ đời u ám
Mùa vàng lên sao đời nở phong ba

Ta bất chợt nghe hồn mình bất tịnh
Trước nhân gian ồn ả những tai ương
Ai chia miếng đất nước vừa xẻ nhỏ
Nghe nghẹn lòng tiếng nấc lẫn máu xương

Quê xinh đẹp có núi sông biển đảo
Nở lòng sao chia cắt đến nghẹn ngào
Màu hoang phế có làm Em choáng váng
Áo sông hồ ai xé toạc lao đao

Mong đất nước đầy từng mùa cơm áo
Dẫu khổ đau tất dạ cũng an lòng
Đã vá víu non sông còn chưa đủ
Bão qua rồi, mắt vẫn thức: đèn chong.


Ngã Du Tử
5/12/20


Đăng nhập để trả lời
0
XƯNG TỤNG
 
Ta thân ái gọi em về cho kịp
Buổi trần gian tao ngộ khách thi ca
Này dung quang cứ xao xuyến mắt ngà
Làm vui sướng mỗi lần ta gặp lại
 
Vẫn biết thi nhân giai huynh tứ hải
Riêng hôm nay em thật bất thình lình
Vừa lộng lẫy kiêu sa ngày tháng chạp
Lời thơ em trang trọng như thi kinh
 
Giọng ai ngâm cao vút rất vô tình
Nghe bàng bạc mỗi tâm hồn thơ phú
Lắng đọng lại xanh thêm thời trú ngụ
Dòng thơ Em sao rất đổi dịu kỳ
 
Suối nguồn thơ tuôn chảy đến mê ly
Kịp sống dậy buổi tao phùng rất tuyệt
Và thi ca hãy muôn đời lịch duyệt
Để trần gian thêm ấm mỗi tâm hồn
Ngã Du Tử
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 29.03.2021 18:08:22 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>
TRƯỜNG CA: SÓNG THỊ THÀNH VÀ EM
 
SÓNG THỊ THÀNH VÀ EM
           
1.Bước ra từ nhánh Sông Quê
Có chàng Du Tử hướng về phương Đông*
Quảy trên lưng khúc phiêu bồng
Tình tang câu hát gió lồng chân mây
2.Đêm về ngủ trọ lưng mây
Ngày vui theo nhịp thuyền đầy văn thơ
Mặc đời ai gọi ngu ngơ
áo văn chương khoác tỉnh bơ với ngày
3.Em rằng: thơ phú trắng tay
Nghiệp duyên tôi dẫu đắng cay cũng đành
Ngữa tay hứng nắng siêu linh
Vui tôi còn thắm chữ tình vác vai
4.Mộng mơ ngồi đếm một hai
Đôi khi trầm mặc chiều dài nước non
Thanh lương gõ nhịp vuông tròn
Cung văn gửi một dấu son tặng người
5.Ngày xưa: học tập giúp đời
Thời nay sương sớm ngậm ngùi đôi vai
Thâu canh chờ đến ban mai
Mong ngày xanh thắm cho dài tháng năm
6.Cung tay rút ruột thân tằm
Cho tơ vàng ánh trăm năm để dành
Đời sao lắm kẻ tài lanh
Vung tay ngỗ ngáo giữa xanh đỏ vàng
7.Tôi em lỗi nhịp mùa sang
Áo xiêm thất lạc bên đàng trần ai
Ừ thì ngày ngắn, đêm dài
Chung lưng đấu cật trước đài nhân gian
8.Mặc đời, suy nghĩ, ân cần
Thương các con, gắng tay làm hàm nhai
Ơn trời bước nhịp một hai
Sóng gian nan gội trên vai vợ chồng
9.Dòng đời như chuyện dòng sông
Bình yên cũng nhận, bão giông chẳng sờn
Ngã nào đo đếm thiệt hơn
Ngã nào trong đục trước sơn giang nầy
10.Miệt mài nắng sớm, sương mai
Thương em quảy gánh trên vai nhọc nhằn
Hằn từng đêm những vết nhăn
Thâm quầng con mắt buồn, trăn trở nhiều
11.Nửa đời vai lệch, chân xiêu
Quên thanh xuân những yêu kiều thuở xưa
Ngày qua, gội nhánh nắng mưa
Đêm về mắt ứa thiếu thừa cơm canh
12.Thương em tôi dỗ với dành
Ráng lên em, mai xứng danh mẹ hiền
Này em, kiếp trước Giáng Tiên
Nên giờ đứng giữa hai miền Nam Trung
13.Bước nhân sinh đến vô cùng
Giờ còn giới hạn trước thung lũng nghèo
Mai nầy hết cảnh gieo neo
Tôi em cùng nắm tay gieo nhân từ
14.Gập ghềnh nhịp phách chân như
Khổ vui mặc niệm, tạ từ bước qua
Đều chân em nhé cùng ta
Tháng năm thắm áo, ngọc ngà thắm quê
 
15.Lạc nguồn sau một cơn mê
Cả dân ta khổ tứ bề lầm than
Thì thôi em, gọi trăng vàng
Xuống cùng ta giỡn với ngàn thi ca
16.Rượu trần gian rót đêm qua
Ngâm sang sảng giọng ta và em nghe
Biết đâu mai mốt xuân hè
Văn theo duyên mệnh gửi về trăm năm
17.Hát lên em buổi thăng trầm
Thị thành sẽ nhớ thuở cầm cố thơ
Thế gian ai biết chữ ngờ
Thiên đường là mộng, văn thơ là tình
18.Chiều tàn mơ một bình minh
Dãi dầu sẽ hết nổi linh đinh ngày
Thầm mong chờ một mùa sau
Bội thu từ lúc thắm màu sắt son
19.Mai về ôn lại nguồn cơn
Nhớ thương một thuở giang sơn thắt lòng
Sông quê nhiều đục, ít trong
Lẽ nào ta chọn long đong quê nhà
20.Này em, lập nghiệp quê xa
Còn hơn bó gối mù sa tháng ngày
Phải không em, cuộc đổi thay
Biết đâu có những mùa may thị thành
21.Giã từ quê quán, tre xanh
Thôi, ngày tháng ấy cũng đành chia xa
Vẫy tay chào những âm ba
Tháng ngày hò hẹn cùng ta tự tình
22.Ngày nao duyên nợ ba sinh
Trầu xanh, cau thắm cho mình chung đôi
Anh còn em, em có tôi
Cùng nhau dìu bước qua đồi mộng mơ
23.Em bán buôn anh làm thơ
Cung đàn nắn nót xanh bờ thanh xuân
Nầy em tuổi ấy như rừng
Suối yêu thương chày thơm lừng mùa non
24.Nụ cười gieo mộng vuông tròn
Trăm năm để một dấu son tặng người
Một đời trổ nhánh ngàn khơi
Mỗi ngày thêm mới dòng trôi tương hòa
 
25.Có người thân ái cùng ta
Có người nhập cuộc mù sa tháng ngày
Ta còn nhịp đập chung say
Sợ gì em, những rủi may cuộc đời
 
26.Hãy vui từng nhịp rong chơi
Ngại ngùng chi, nhánh thuyền rời sông xưa
Xứ người, đất rộng người thưa
Đãi người mới, ta vốn thừa sắt son
 
27.Thương em từ lúc còn son
Trắng trong áo mới eo thon rạng ngời
Mùa vui chưa kịp rong chơi
Áo cô dâu mặc vào người theo ta
28.Trôi theo nhịp sống hải hà
Chồng con là nợ duyên qua phận nầy
Vu quy em hứng trên tay
Bao chàng thờ thẩn mấy ngày đắp chăn
29.Nhà người sau trước có anh
Bước chân ra có trăng thanh sáng cùng
Mong đời liền nhánh thủy chung
Tháng ngày chia sớt vạn trùng quan san
30.Này em gánh biển, trèo non
Vững đôi chân cứng đá mòn vui thay
Trần gian ta nhập hội này
Làm sao hiểu được tháng ngày mai sau
31.Dây trầu đã quyện thân cau
Luôn chăm bón sẽ xanh màu phúc duyên
Trời cao, đất rộng trăm miền
Lẽ nào không thắm giữa triền nhân gian
32.Giả từ quê quán thu sang
Hởi non sông, nhịp bước vàng sánh đôi
Thương em đôi lúc bồi hồi
Mẹ cùng cha vốn cái nôi quê nhà
 
 
33.Đường tàu bắt nhịp rời ga
Làng quê từ ấy mờ xa, xa dần
Ta cùng nhau nhé ân cần
Đời hăm hở gọi theo chân bụi đường
 
34.Cuộc ngày đầy những gió sương
Không sao em, chỉ là hương sắc tình
Đầu ngày thắm nắng bình minh
Suy tư cùng những linh đinh quê nhà
 
35.Mẹ rằng: Lập nghiệp quê xa
Đầu nan vạn sự trên xa xứ người
Cha rằng: khó lắm con ơi
Ráng nghe con, cả một đời đỡ nâng
 
36.Phố Sài Gòn đến rất gần
Người xe như nước ngoài sân ga chiều
Sài Gòn ơi, ta rất yêu
Rồi mai năm tháng dắt dìu cùng nhau
 
37.Trời cao không phụ lòng này
Quê người ngày tháng dần đầy áo cơm
Ta còn nhớ dáng em thon
Bước về qua ngỏ lối mòn thật quen
 
38.Kể chi em những nhọc nhằn
Kể chi nhau những trầm thăng một đời
Ta và em dưới vòm trời
Cũng như nhau những con người thế gian
 
39.Khổ vui lớp lớp hàng hàng
Từ tâm nuôi dưỡng bên đàng trần ai
Theo nhau ngày tháng đường dài
Kệ người, ta cứ miệt mài chính danh
 
40.Văn chương là nghiệp đã đành
Núi sông là nợ cùng xanh đôi bờ
Gõ hoài theo nhịp tim thơ
Mặc đời, ta vẫn ngu ngơ khóc cười
 
41.Nặng lòng con chữ đầy vơi
Nặng lòng cùng với trang đời nhân văn
Nước non ngàn dặm còn hằn
Mai sau ai mở trang văn đọc cùng.
 
42.Ngày chiều theo những dòng sông
Khi nào đục, lúc nào trong cũng thường
Thoảng thơm ngan ngát làn hương
Mười năm qua vội, tuổi hường trôi mau
 
43.Sóng thời gian phủ chân cầu
Rong rêu từ lúc xanh màu phúc duyên
Bến sông xa một lá thuyền
Triền miên trước sóng an nhiên tháng ngày
 
44.Ta từ bao nỗi đắng cay
Dòng đời may rủi, rủi may trùng trùng
Thôi em, đừng nghĩ mông lung
Phước duyên nào cũng từ nguồn nhân duyên
 
45.Được làm một gái thuyền quyên
Là vô lượng phúc trên miền nhân gian
Nhủ lòng sống vẹn chữ tâm
Thị phi nào cũng sai lầm nhé em
 
46.Mở lòng với các anh em
Mùa vui rồi sẽ được êm ấm cùng
Cõi người còn có riêng chung
Mong em hãy gắng nắm cùng tay nhau
 
47.Đường suông hay thác ghềnh sâu
Đồng cam cộng khổ qua cầu sánh đôi
Thương nhau chẳng ngại dốc đời
Núi cao ư, sẽ qua đồi an nhiên
 
48.Đời người biết mấy truân chuyên
Rằng thi vị, nghiệm nhánh phiền nhân gian
Là dân rồi mới nên quan
Hết quan trở lại áo dân lệ thường
 
49.Mặc đời ta cứ thêm hương
Dù cay đắng cũng thế thường vui lên
Buồn làm chi chuyện hư nên
Làm sao biết trước thiên duyên cuộc cờ
 
50.Vui lên em sẽ là thơ
Buồn quanh quẩn chỉ thẩn thờ lòng đau
Lâu lâu cùng đến gác lầu
Còn thưởng ngoạn để mai sau bớt buồn
 
51.Chiều qua thẫm một tiếng chuông
Vọng về từ lúc khói sương quê nhà
Chuyện ngày qua, kệ ngày qua
Ngày mai còn phía trước và em anh
 
52.Cùng nhau tay nắm đồng hành
Khổ vui nào cũng xây thành tình yêu
Cày sâu, cuốc bẩm sớm chiều
Không giàu sang cũng cơm niêu qua ngày
 
53.Ngọt bùi chan với đắng cay
Mốt mai thú vị men này sẻ chia
Hai mươi năm tạc văn bia
Làm kỷ niệm lúc ngày dzià quê cha
 
54.Cả nhà ra đón mắt nhòa
Tình yêu thương đã vỡ òa trước sân
Người thân, làng xóm ân cần
Vui nào hơn, bè bạn thân đón chào
 
55.Ban ngày rõ mắt chiêm bao
Trần gian nầy, có ai nào như ta?
Là vui trong cõi người ta
Trùng lai duyên ấy đất và trời thương
 
56.Đã dày bao cuộc nắng sương
Nghiệm ra thấy cả sắc hương cõi đời
Thuyền rời quê cũ rong chơi
Hai mươi năm dạo khắp nơi Sài Gòn
.
57.Ngày em còn thắm nét son
Cầu chữ Y, khắp Sài Gòn, ChoLon
Em gồng gánh anh và con
Khổ thân một thuở cùng non nước này
 
58.Chăm làm. Siêng nhặt liền tay
Rồi ra, đời cũng có ngày an thân
Lật trang đời nhớ thời xuân
Thước phim ngày ấy để dành mai sau.
 
59.Bạn bè mừng gặp lại nhau
Hiểu ra năm tháng dãi dầu áo cơm
Lỡ thời đành chịu thiệt hơn
Thế thời, ta giấu nổi buồn trăm năm
 
60.Thì thôi anh hóa thân tằm
Nhã tơ vàng óng âm thầm văn chương
Kể chi chăm chỉ dưới trường
Hồi hương khổ luyện để tường tận minh
 
61.Một đời trước cõi hư vinh 
Trọ mình trong bước đăng trình thơ văn
Trăm năm vỗ cánh chim bằng
Mùa xuân chừng sẽ băng băng lộ trình
 
62.Ta về đối mặt phù sinh
Bên đời còn những tự tình lên khơi
Nhón chân ngắm áng mây trời
Trần gian ta hát giữa đời bao la
 
 
63.Trải qua bao nhịp quan hà
Mới hay rằng lắm phù sa quanh mình
Giục lòng gọi nắng bình minh
Rọi ngày cho ấm gieo tình sắt son
 
64.Cùng em giữa cuộc vuông tròn
Giữ chân dung chuyện nước non một thời
Ta từ bao cuộc rong chơi
Hiểu ra trong cõi khóc cười bể dâu
 
65.Nhớ ngày canh cánh lo âu
Vàng thau chìm nổi buổi đầu đổi thay
Bao người đối diện đắng cay
Cũng đành chấp nhận cái ngày oan khiên
 
66.Tội tình chi đến lụy phiền
Gia đình "ngụy", nhận đảo điên đến giờ
Mười lăm năm lệ thành thơ
Mười năm ngồi xếp cuộc cờ thanh xuân
 
67.Cổng trường đại học xa xăm
Nổi oan ngày ấy trăm năm chắc còn?
Ta về tìm được người con
Nghĩa Hành quê, vốn giống dòng phong gia
 
68.Cùng nhau dưới một mái nhà
Biết sẻ chia gian khó và yêu thương
Mơ trăm năm chuyện con đường
Trần gian mong hiểu để nhường nhịn đi
 
69.Vui thay, trời đất dịu kỳ
Khổ đau nào quản đền nghì Trúc Mai
Bạn bè, thơ phú lai rai
Sài Gòn ơi, cứ miệt mài bón chăm
 
70.Đôi khi nghĩ lại xa xăm
Khá lên, ta sẽ về thăm quê nhà
Hai mươi năm đã rời xa
Nhớ quê, lòng chợt mắt sa lệ buồn
71.Thời gian nhuộm mái tóc suông
Rối bời bởi nắng, gió, sương thị thành
Sá gì con tạo đành hanh
Nhọc nhằn từ thuở tóc xanh theo chồng
72.Sáng cùng em phía đầu đông
Xong. Về chăm sóc cho con đầu lòng
Kể chi ngày tháng long đong
Nợ cơm áo giữa Sài Gòn đua tranh
73.Ráng nghe em cứ chân thành
Mai sau trời đất dỗ dành chúng ta
Nằm mơ có một vuông nhà
Tự do bày biện hát ca vui đùa
74.Miệt mài ngày tháng đong đưa
Nghĩ ra chừng cũng đủ vừa tin yêu
Thịnh suy, suy thịnh trăm điều
Lẽ nào no gió cánh diều không bay
75.Bao nhiêu năm cuộc tĩnh say
Hiểu ra nghĩa lý cuộc ngày trần gian
Trời nào phụ kẻ siêng năng
Không gian có chỗ đất bằng sánh vai
76.Bạn bè so chén lai rai
Giọt buồn đem cắn chia hai làm mồi
Khổ vui còn lại bên đời
Hoàng kim nào sẽ lên ngôi mai này
77.Về Bình Thạnh một sớm mai
Thuê vuông nhà nhỏ trăng cài gió mây
Ta về nhập cuộc hội nầy
Còn em xoay xở liền tay mọi bề
78.Mắt em nhớ thuở tròn xoe
Mong tôi về buổi xuân hè chiều hôm
Thương em từ độ vừa son
Một sương hai nắng chưa mòn nét xuân
79.Cha vừa rát mặt vào Nam
Quê nhà thiếu áo, đói cơm tội tình
Ta bây giờ cũng linh đinh
Thương cha bệnh hoạn thương mình nghèo ghê
80.Thuốc men, cơm áo trăm bề
Thân cha tù túng giữa 'quê xứ người'
Ngày nào thong thả rong chơi
Bây giờ cực nhọc cha ơi... Xót lòng
81.Này em đời lỡ long đong
Cũng đành chịu cảnh long đong cùng người
Thảo thơm sống giữa cõi đời
Mai sau trời đất nhớ lời nỉ non
82.Ta còn một tấm lòng son
Bên cha người đã cùng non nước này
Thời gian còn những bàn tay
Cùng nhau chăm bón cho đầy yêu thương
83.Mai kia còn lại con đường
Ngập tràn hạnh phúc ngát hương ngược dòng
Thế rồi … người cũng thong dong
Về nơi chín suối đau lòng các con
84.Tết về, trong những nhành xuân
Mẹ cùng con quấn khăn tang trắng trời
Người vừa cởi hạc xa khơi
Lòng con còn những rối bời trần gian


85.Sóng ngày còn những gian nan
Cha đi để lại bên đàng tiếc thương
Ngậm ngùi nhang khói làn hương
Cha ơi, còn nỗi xót vương bên lòng
 
86.Ta từ ngày tháng long đong
Vẫn bước đi với cõi lòng bình yên
Đãi nhân gian một chữ hiền
Làm thơ anh viết một thiên sử tình
 
87.Mùa lên theo nhịp bình minh
Gót ngày không mỏi hành trình áo cơm
Vui nhé em hạt thảo thơm
Thờ cha, ta nhớ nghĩa ơn cùng người
 
88.Cha dạy anh sống trên đời
Thẳng đường đi trước khóc cười bể dâu
Dặn lòng trong cuộc nông sâu
Ghìm cương nào quản vó câu gập ghềnh
 
89.Sóng đời còn lắm nổi nênh
Cùng nhau thong thả giữa mênh mông ngày
Và em hãy nắm chặc tay
Mốt mai ắt cũng có ngày thênh thang
 
90.Dễ gì trong cõi nhân gian
Buổi đầu ai chẳng gian nan, thường tình
Nợ nần nhau chuyện ba sinh
Thương em, tôi dỗ với dành yêu thương
 
91.Mỗi ngày lên gội nắng sương
Vẫn vui trong cuộc sống thường nhật thôi
Bán mua tiếp diễn liên hồi
Vui nào hơn cả một đời tự do
 
92.Giận mình còn lắm âu lo
Tiếc cha sao vội sang đò trần gian
Để con nước mắt cạn dòng
Thân trai còn những long đong xứ người
 
93.Sinh tiền cha chứng nghiệm đời
Hiểu con trong cảnh nổi trôi phận mình
Gội ngày sương gió mưu sinh
Tình yêu con vẫn màu xanh vô cùng
 
94.Cha giờ mây gió ung dung
Trả trần gian lại, dạo cùng Bồng Lai
Các con tháng rộng, năm dài
Con đường trước mặt tương lai đón chờ
 
95.Gìn lòng theo những trang thơ
Mùa vui em nhé bến mơ ngọt ngào
Cha giờ dong ruổi trên cao
Độ trì con cháu lẽ nào chẳng nên?
 
96.Giả từ ngày tháng lênh đênh
Bình an qua những thác ghềnh gian nan
Thẳng lưng, đi tới đường hoàng
Mùa xiêm áo cũng rộn ràng đôi chân
 
97.Thương mình chăm bón tình thân
Thương em giờ bớt nhọc nhằn đôi vai
Xưa hàm tiếu, giờ mãn khai
Thời gian rực thắm cánh mai ân tình
 
98.Lấp đầy khoảng trống bình minh
Tạ ơn em, nắng vàng xinh cõi ngày
Mở lòng đón nhận trên tay
Không gian nan sao có ngày yên vui
 
99.Thị thành còn sóng ngậm ngùi
Ta còn em, vẫn cái cười nợ nhau
Vốn đời sống vạn, muôn màu
Chọn màu xanh thắm qua cầu cùng anh
 
100.Ngày sẽ vui. Đời như tranh,
Hẹn nhau đi hết hành trình trần gian
Sóng thị thành viết trang văn
Gửi nhân gian thắm trời xanh mây hồng…
 
101.Đi qua năm tháng phiêu bồng
Ô hay, còn lại tiếng lòng thanh yên
Còn bao trăng mộng rất hiền
Còn bao dự liệu bên triền văn chương
 
102.Đời người trọ quán mù sương
Mai sau còn mất? giữ hương quê nhà
Oanh nào còn lại câu ca
Ta giờ còn lại ngọc ngà nết văn
 
103.Đi qua cát bụi thưa rằng:
Cả đời còn nợ trang văn tự tình
Nhớ người xưa, viết thi kinh
Áo hoa sẽ thắm bình sinh sắc ngời
 
104.Thì ra, phù thế rong chơi
Cũng ngần con chữ đầy vơi nỗi niềm
Người mơ danh lợi áo xiêm
Ta từ tốn chọn thanh yên một đời
 
 
105.Lẽ nào chữ nghĩa rong chơi
Lại quên danh dự giữa thời vàng thau
Muôn màu trong cuộc bể dâu
Làm sao giữ được thanh cao mỗi ngày
 
106.Một đời ấm lạnh đôi tay
Một đời thơm thảo ta bày cuộc vui
Muôn sau còn những ngậm ngùi
Muôn sau còn những nụ cười trần gian
 
107.Nhị nguyên một cặp sinh tồn
Tương tác nhau để sống còn có nhau
Trời cao, đất rộng nhiệm mầu
Ai qua giông tố sống giàu nghĩa nhân
 
108.Đời người chẳng trọng thâm ân
Núi vàng, núi bạc dần dần xa bay
Không mai sau, cũng đời này
Gẫm ra sẽ thấy bàn tay Đất Trời
 
109. Gìn ân giữ nghĩa em ơi
An nhiên vui sống giữa đời bao la
Thênh thang mở lối người ta
Văn chương là đạo, quê là nhớ thương
 
110.Trăm năm một cuộc hí trường
Ghét ghen nhau, nhận đau thương riêng mình
Một đời tranh đấu mưu sinh
Tự tồn nhưng thắm chữ tình, chữ tâm
 
111.Đi qua bể khổ phận tằm
Suy mình, nghiệm lại trăm năm phận người
Nổi nênh ngày cũng mỉm cười
Khổ vui, lòng cũng giòn tươi thật thà
 
112. Đêm về thơ nhạc hoan ca
Mặc người ta, kệ người ta mưu cầu…
Đời người bao cuộc bể dâu
Nói sao cùng những nông sâu sự đời
 
113.Trang văn chừng đủ yêu người
Cung tay dừng bút cho đời phấn hương
Nào ai hiểu hết vô thường
Ta còn đi giữa khói sương đời này.
 
NGÃ DU TỬ/SÀI GÒN VIỆT NAM
 
Đăng nhập để trả lời
0

TRIẾT LÝ NIỀM VUI VÀ NỖI BUỒN

1.Niềm vui

Chiều đã mù sương trên tóc mây
Bước vui non nước tiếp đêm ngày
Nghìn năm trăng gió dài thơ mộng
Tung cánh diều lên cao ngất ngây

Theo những dòng sông đầy ước mơ
Đời nhau thân ái vỗ quanh bờ
Mắt môi xanh nụ cười toại nguyện
Chở mấy nồng nàn vào chiếu thơ

Theo các bình minh chào nhân gian
Quanh ta khúc hát vỗ tưng bừng
Mùa dâng theo nẻo đời tục lụy
Hạnh phúc ngọt ngào nâng bước chân

2.Nỗi buồn

Chiều nhuộm hòang hôn trong suối mây
Nỗi buồn nhược tiểu đậu quanh đây
Quê hương trước mặt lưng chừng gấp
Ai biết mùa sau khóc hội này

Thung lũng buồn sâu trong mắt nhau
Tuổi xuân tím sủng tự hôm nào
Tiếng than chừng đã đầy đồng bãi
Dội xuống dòng sông, lên núi cao

Theo những thần dân bước, bước mau
Lầm than, oan khốc ngập mái đầu
Len vào từng thước vườn hương hỏa
Cả nước lương tri cúi gập đầu

3.Triết lý

Niềm vui và nỗi buồn muôn thuở
Hóa thân thành giọt lệ thiên thu
Mong manh qua một lằn ranh mỏng
Con sóng nhân gian vãi mịt mù

Ta về nghe những chuyện buồn vui
Non nước thân yêu luống ngậm ngùi
Ngẫm nhìn thế sự màu đen trắng
Nước mắt điêu linh nhỏ kín trời
NGÃ DU TỬ


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 23.03.2021 23:00:25 bởi Ct.Ly>

THƯ TÌNH KHÔNG GỬI ĐƯỢC


Ngồi dưới phượng viết thư tình mùa hạ
Ngại ngần sao ép vào vở theo mình
Đợi đến lúc khi nào thật vắng vẻ
Sẽ đưa em lời hò hẹn trang tình


Lá thư viết bây giờ chưa gửi được
Mười năm đau mất dấu tuổi học trò
Em biệt tích khi trở mùa biến cố
Đọc thư xưa thương lắm những ước mơ


Đời cơm áo hoài sải chân bương chải
Tuổi thanh xuân khép lại một cung buồn
Như định mệnh đi ngang đời trai tráng
Nghĩ thương mình lầm lũi phía mù sương


Rồi mùa hạ quay về trong ký ức
Em bây giờ như một cánh bướm xa
Sao nhớ quá một thời xưa áo trắng
Hình dung em tà áo lụa quê nhà


Ơi quá khứ đời học trò thơ dại
Chợt hiện về trong nổi nhớ xa xôi
Khung trời cũ áo dài bay đầy phố
Tuổi mộng xưa một thời đã qua rồi


Ngã Du Tử/SG
cuối thập niên 80

r
Đăng nhập để trả lời
0
THEO EM
 
Theo em vì chút đam mê
Nếu không có lẽ tôi về từ lâu
Tình em – con dốc ngược sầu
Thỏng tay tôi cũng cơ cầu theo em
 
Phất phơ một dãi lụa mềm
Bay bay trong nắng cho thèm tim ai
Cho nhau đuôi mắt thật dài
Con đường mòn gót sẽ mai mốt còn
 
Tôi về nhặt mảnh tình son
Bện thành thơ để trong hồn cho em
Khuya đêm thao thức bên đèn
Làm thơ tôi viết tên em trang đầu
 
Ngã du Tử
 
Đăng nhập để trả lời
0
NGHIM TH THƯỜNG
 
Thời giả tạo người tài mai danh ẩn
Gió trăng mây làm bạn với sông hồ
Ngày lặng ngắm ngậm ngùi cùng nhân thế
Đêm yên lành suy nghiệm những tung hô
 
Đâu lạ nữa cuộc nhiễu nhương thế sự
Đuốc văn chương u ám lẫn mơ hồ
Tiếng rêu rao ngọt bùi quanh miếng thịt
Lắm anh tài lạc nẻo chợ bơ vơ
 
Thời mạc vận về tựa lưng rừng núi
Ngắm cây cao, nghe tiếng gió ơ hờ
Giả từ phố dày thị phi trùng điệp
Thương nước non mắt đầy lệ trang thơ
 
 
Ngày từng trải bước chân hoang khắp chốn
Rõ mắt đời đục quánh những tròng ngươi
Dẫu yêu lắm cũng đành thôi hạnh ngộ
Chẳng phân bua chuyện thua được cuộc người
 
Áo dâu bể sẽ có ngày rách toạc
Sẽ phơi trần sự thật những vai u
Và dự báo loài rắn nào lên kiệu
Cũng chào thua vì giông tố mịt mù
 
NGÃ DU TỬ
 
 
Đăng nhập để trả lời
0

VỚI CẢ ANH EM

Thương cả anh em, thương chính mình
Một đời không nặng chữ yêu khinh
Dáng sông còn đợi bên vườn mộng
Bóng mẹ vời trông phía dốc tình
Sương nắng mãi mê cùng nhật nguyệt
Tháng ngày roi rói với kiên trinh
Mai sau trời đất đâu thành bại
Giữ trọn trong nhau bóng lẫn hình.

Ngã Du Tử
SG


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 10.04.2021 11:54:02 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>

YÊN Ả HẠ LONG
Kỷ niệm chuyến đi xuyên Việt và Trung Hoa 2004


Chập chùng những đảo núi non
một vùng sương khói mênh mông biển trời
thuyền trôi êm ả sóng ngời
nghe trong hồn vịnh có lời an nhiên

Thênh thang dợn sóng bình yên
nhập vào cõi mộng chẳng biên giới nào
hạt mưa sóng sánh nao nao
về đây gội sạch biết bao nảo lòng

Gọi mời tôi về Hạ Long
có em nói cả niềm mong nỗi chờ
biển trời dội lại ý thơ
bút văn tôi chảy nửa giờ thăng hoa

Một ngày giữa cõi người ta
đất thiêng phương bắc đã hòa vào tôi
dang tay níu áng mây trôi
chợt say sướt lệ làm vui mạn thuyền

Dạo chơi giữa vịnh bình yên
đất nước ơi một thoáng hiền ngang qua
mắt người nở đóa chơn hoa
trùng lai cố quận hoan ca thật đầy


NGÃ DU TỬ


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 05.05.2021 13:10:00 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>
Do một bài thơ (Không phải thơ) nhưng đạt giải B (chẳng có giải A) quá tệ trong năm 2021.
Người ta nhân danh giám khảo làm hỏng bét thi ca Việt. NDT viết bài này.
 

Ta cau mặt trước bài thơ quá tệ
Cũng đặt bày giải này nọ lố lăng
Phàm những kẻ bất tài hay nguy tạo
Cãi vã chi, lời còn lắm nhọc nhằn 


Thời đã thiếu hiền nhân ngày lên kiệu
Được thua gì với rác rến ngang qua
Văn cứ viết cho sáng màu chữ nghĩa
Tim nhân văn rực sáng cõi ta bà

NGÃ DU TỬ/SG


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 02.06.2021 22:06:34 bởi Ct.Ly>

ĐỈNH THỨC
Riêng thi sĩ Hướng Dương
Tác giả: Chong đèn soi hướng gió


Người đàn ông
ẩn mình hai khuôn mặt
Hoài niệm quá khứ
nheo mặt tương lai
bụi cát mịt mù cơn mộng phù hư
câu thơ tiết khí ngủ vùi trong tâm thức
nằm giữa hiện sinh mơ luân lý cội nguồn
Cay xé ruột
“sầu viễn du uẩn ức hồ trường”*
lòng chơn chất vị ngọt ca dao quê hương mẹ
mây sông Thu lớp lớp phù trầm
biển đời chìm nổi trần căn
lưu viễn quê người xa xa lắc
“Tiếng đàn trắng”** thuở giang hồ đầy ắp
Giang hà ráng dựng buổi hoàng hôn
bão dâng sóng lòng dập dồn
cuốn theo thủy triều nhân ảnh
một thời tiếc gì nụ hôn

Tìm lại mình nhập nhằng sau trước
cánh chim bạt gió mỏi cánh tung trời
biển đời trùng khơi
lưỡi kiếm xưa mài tảng đá nhân tâm
như cuồng lưu dâng đợt sóng ngầm
phá tan thang đời nhập nhoạng
sáng trưng như ánh trăng rằm

Cùng phận tằm
bền bỉ vương tơ ánh
triền tương lai con dốc vọi đôi chân
ý tưởng hân hoan
dội vào bản thể
nâng thêm sức sống cuộc trường đồ
với tay chạm đến hư vô
chỉ còn con chữ nhấp nhô bềnh bồng
thà xanh, xanh một đời trong
kết từng con chữ thành dòng thi kinh

Cõi nhân sinh
“tự cổ thùy vô tử”(1)
phía tương lai nhịp nhịp bước trùng trùng.

Ngã Du Tử
(Trích MẮT THÁNG GIÊNG) NXB Thanh niên 2011
*câu thơ Hướng Dương
**thi phẩm của Hướng Dương
(1) thơ Nguyễn Công Trứ

r
Đăng nhập để trả lời
0

Đã 6 năm rồi hả, mọi chuyện đều bước qua, khi chúng tôi làm thi phẩm Còn Lại Dấu Yêu (2015), Việt Cường bây giờ là sư cô Thông Pháp có tịnh thất ngoài Bình Thuận vẫn bình an chăm cho các cháu ở đó, ra thăm thấy an lạc và tin yêu, còn chúng tôi cuộc sống vẫn bình thường. Ai cũng vui, từ anh Tâm Duyên, Võ Miên Trường, Trần Mai Hường, Dạ Vũ, Thạch Thảo và Ngã Du Tử.


CÒN MÃI DẤU YÊU
Viết riêng cho nhóm CÒN LẠI DẤU YÊU



Ủ mầm trong giấc ngọc
Rồi gieo hạt thi ca
Cho hồi sinh nhân nghĩa
Thanh lương giấc mộng hòa


Vươn mình trong sinh tử
Chăm bón cành văn chương
Mai sau thành chơn phước
Gửi bể dâu vô thường



Rộng với người thua thiệt
Dung với lòng cao sang
Yêu mầm xanh tha thiêt
Đời xem nhẹ bạc vàng



Nặng chữ tình bè bạn
Dâng hồn thơ trong ngần
Dẫu đời đầy phiền trược
Lòng vẫn vậy: - bình an



Đời người bao đợt sóng
Trước bao phen thuỷ triều
Yêu người và bè bạn
Mãi còn lại dấu yêu



Ngã Du Tử/SG


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.07.2021 13:42:07 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>





Ngày nhỏ lệ thương nước non nghèo khó
Buổi vàng thau lẫn lộn giữa phù sinh
Nếu phân ly ắt hệ lụy chữ tình
Thời gian sẽ công bằng phân hóa



Vốn đời sống có vô cùng phép lạ
Sự nhiệm mầu khó lý giải giữa càn khôn
Người hãy tin trí tuệ sẽ trường tồn
Mầm sống bao giờ cũng hướng thượng



Chỉ có trái tim từ bi và độ lượng
Mới làm giàu chất liệu của tình thương
Nào ai hay lý lẽ của vô thường
Hạnh phúc - khổ đau muôn đời hai bờ vực



Người gắng gượng trong tận cùng sinh lực
Sẽ tất thông luân hóa cuộc trăm năm
Ngược thời gian từ vạn cổ xa xăm
Gieo hạt thiện ắt là gặt thiện


Ta, suốt đời phụng hiến
Nên bình yên dong ruổi cuộc thường hằng


SỰ



có sung túc bằng không tằn tiện vậy
Rồi trăm năm sâu kín một nấm mồ
Lòng chơn chất ta một đời ngay thẳng
Mai phủi tay về với hư vô


Quan nhất thời hê hả
Dân vạn đại yên bình
Vốn làm người là hệ lụy cõi phù sinh
Ai sung sướng khi về yên giấc ngủ



Ngươi, một đời no đủ
Cũng khổ đau hạnh phúc đời thường
Ta, nửa đời du phương
Đem hạnh phúc gieo lên bao người khác


Nghĩ mà thương thân vạc
Ngày nhiễu nhương trốn biệt chẳng tìm mồi
Tối về dò dẫm cuộc chơi
Đạo cơm áo sợ vô tình thất lễ


Sự muôn đời như thế
Lý làm sao ai hiểu được thế nào
Đưa tay điểm các vì sao
Hỏi nhân gian có sao nào giống đâu

Ngã Du Tử
(Trích DÒNG SÔNG QUÊ, 2004 NXB văn nghệ TpHCM)





Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.06.2021 07:40:02 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>

BỨC TRANH ĐỜI



Kẻ ăn xin chìa tay chờ bố thí
Người xa hoa từ khách sạn bước ra
Rồi thản nhiên trịnh trọng bước đi qua
Cười, ngoãnh mặt người với người xa lạ.



Người hành khất lặng căm và buồn bã
Thói đời cay giữa kẻ khó người sang
Chạnh lòng thương cho số kiếp bần hàn
Nghe chua xót nghìn xưa về lãng đãng



Người đàn bà với thể thân cuồng loạn
Tiếng gọi chồng rời rã xé hoàng hôn
Kẻ say sưa, người chua xót bồ hòn
Mấy ai thấu tấm lòng son góa phụ



Chồng đã chết tình tháng ngày ấp ủ
Bao tháng năm chuyên chở nỗi ưu phiền
Ngàn phương ơi, hãy đánh thức bình yên
Cho thi sĩ thản nhiên ngồi uống rượu



Ơi cái thú được thăm nàng tiên tửu
Giữa trời Nam rộn rịp vạn thanh ba
Sẽ về đâu nghìn sau hởi trường hà
Nghe bè bạn mười phương về cao ngạo



Biển mênh mông rừng thăm thẳm, non cao
Cây cỏ chết ai trọn niềm tiếc nhớ
Lời ru buồn miên man từng nhịp thở
Tiếng reo vui sao bỗng thấy hoang đường



Bức tranh đời ai vẽ hết bi thương
Nên lệ mặn vị cùng như muối xót.

Ngã Du Tử

















Đăng nhập để trả lời
0

VUA QUANG TRUNG



Áo vải Tây Sơn nhuộm sắc cờ
Bình Vương Nguyễn Huệ tuyệt quân cơ
Quay sang phương Bắc Triều Thanh khiếp
Ngoảnh lại trời Nam chúa Thái nhừ
Tam Điệp trải dài hồn sách sử
Rạch Gầm nổi sóng vọng thiên thu
Người đi dân tộc đầy thương tiếc
Nước Việt chưa tròn một giấc mơ

Ngã Du Tử/SG


Đăng nhập để trả lời
0

UYÊN NGUYÊN



Tứ mã buồn thế sự
ngày nhung nhớ bụi hồng
giáp sắt vừa trở giấc
giật mình ngỡ hư không

Nửa mắt nhìn thế tục
mạnh được yếu đành thua
máu tim dồn thổn thức
đời như cuộc võ đài

Tâm thơ đề tặng bạn
nghìn khuya còn chong đèn
tháp tình xanh tô thắm
nước non còn vầng trăng

Kiếm khách chờ bên cửa
dang tay đỡ sơn hà
ai nửa đời vấp ngã
ta mời cùng hát ca

Gần nghe tình thân ái
mạn đàm hiền nhân xa
cung xưa giờ lạc nhịp
mặc mưa gió phù hoa

Áo xiêm còn nửa mảnh
nửa mảnh khoác cho đời
ấm hồn bao kẻ lạnh
lạc nẻo tình...chơi vơi

Hoa cỏ vàng lối mộng
tình xuân ngập bến hồn
ta lội dòng nước ngược
tìm uyên nguyên cội nguồn
NGÃ DU TỬ

Trích DSQ, NXB Văn nghệ TPHCM 2004


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 18.06.2021 01:52:45 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>
VƯƠNG QUỐC TÌNH

Vườn trăng lạ em có về vun đắp
Mùi hoa thơm đây đó cứ rộn ràng
Một vương quốc chỉ có tình hai đứa
Mời em về ngự trị cả giang san
 
Gió lồng lộng thổi từ dòng sông bạc
Nghe vi vu qua da thịt ngọt nồng
Ta từ độ thắp vầng trăng tình ái
Đợi em về trong bến mộng mênh mông
 
Thuở yêu em, tha thiết một dòng sông
Đầy thân ái trong xanh như mạch sống
Trăng và gió, lung linh vàng ánh sáng
Đón em về chiêm ngưỡng nét hóa công
 
Đầy hoa cỏ yên bình như thần thoại
Ta và em hạnh phúc ngắm mây ngàn
Vương quốc ấy chỉ có tình yêu gọi
Mỗi mùa trăng rất lạ một màu trăng
 
NGÃ DU TỬ
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 18.06.2021 02:01:38 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>

THI NGÔN


Thi ngôn chạm vào mặt trời
Thì ra, trong ấy có lời núi sông
Từ bao thấm đẫm nguồn cơn
Phả vào nhật nguyệt trong hồn thơ tôi.


NGÃ DU TỬ/SG


Đăng nhập để trả lời
0

LỜI RA ĐI
Trước lúc đi vào Nam



Nát gan quyết một lần đi
Mai sau còn được điều gì hương hoa
Bóp tim bái biệt sông Trà
Lời nguyền xin tạc lời cha nạm vàng



Ngửa nghiêng thời cũng bật ngang
Ai nghiêng tôi để cung đàn lạc giây
Mùa khô rát nắng dân cày
Tôi còn mải miết so giây tơ lòng



Ngã Du Tử


Đăng nhập để trả lời
0

Thay lời bạt cho thi phẩm DÒNG SÔNG QUÊ của NDT Nxb Văn Nghệ 2004



TỪ MỘT DÒNG SÔNG



Nghe gì từ một dòng sông
Trăm năm còn đọng nét hồng trang thơ
Mai sau nhặt hạt tình cờ
Trổ mầm hạnh phúc xanh bờ nhân gian



Đôi mắt xanh chợt ánh vàng
Mĩm môi cười nụ nở ngàn niềm tin
Dang tay đón nhận chữ tình
“Mới hay trời đất cùng mình thăng hoa”*



Mẹ quê lòng rất thật thà
Hóa thân thành cánh thơ qua đời nầy
Mắt nhìn về phía chân mây
Mặt quê hương nở nét ngài phương đông 



Gọi người ở cuối dòng sông
Lắng nghe giọt nước ở đồng về xuôi
Tiếc chi chuyện đã qua rồi
Ngang trời mây trắng nằm phơi dưới dòng 



Gọi mười phương luận thong dong
Vắt câu thơ lội qua dòng sử thi
Thì ra danh lợi vô nghì
Thả hồn vào cảnh xanh rì quê xưa



NGÃ DU TỬ


Đăng nhập để trả lời
0

THEO DÒNG THỜI GIAN


Là sông nhận cả tầng mây
Bận làm chi những ngô ngây mất còn
Mỗi ngày điểm xuyết dấu son
Tụ rồi tán, hết một vòng nhân duyên 



Vui nhé em chớ muộn phiền
Đừng than thở nữa trên miền nhân gian
Muôn triệu người lắm gian nan
Tràn đầy ơn phước thơ văn bạn cùng 



Ta một đời cũng như sông
Khổ vui lặn hụp theo dòng đời xuôi
Ngẫm mình... hiểu chính cái tôi
Sống bình tâm nhẹ như đời mây bay.



Ngã Du Tử / SG
Mùa Cô vi 7/ 2021



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 18.07.2021 12:06:45 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>

CẢM DÒNG SÔNG TRƠ ĐÁY
Tặng 2 nhà văn Nguyễn Châu & Ngô Thế Vinh



Ta thương lắm những Dòng sông trơ đáy*
Nhà văn ơi, đồng thao thức con dòng
Ai đã làm con đập chắn trên cao
Mùa nắng hạ, trơ bãi bồi sông cạn



Mấy vũng nước oằn mình cùng số phận
Tiếng gọi đò tắt thở buổi dòng ngăn
Điện, thuỷ điện mạnh mỗi nơi cứ chắn
Làm tan tành con sông chảy tự nhiên



Biết làm sao nổi khổ cả trăm miền
Bởi chắn đập, ứ dòng ngày xả lũ
Chuyện rất cũ mùa mưa nào cũng mới
Việc lũ dâng, cùng xả đập hoành hành



Nói rất nhiều câu chuyện của sông Tranh
Hãy nhớ lấy lời sông vừa tương tiến
Chớ để hạ những dòng sông trơ đáy
Mùa mưa sang chết giấc những dân hiền



Ngã Du Tử
* Tập truyện DÒNG SÔNG TRƠ ĐÁY của Nguyễn Châu
và DÒNG SÔNG NGHẼN MẠCH của Ngô Thế Vinh



























 



 

 




 











Đăng nhập để trả lời
0

Đoạn kết Trường ca:
SÓNG THỊ THÀNH & EM 


107.Nhị nguyên một cặp sinh tồn

Tương tác nhau để sống còn có nhau

Trời cao, đất rộng nhiệm mầu

Ai qua giông tố sống giàu nghĩa nhân



108.Đời người chẳng trọng thâm ân

Núi vàng, núi bạc dần dần xa bay

Không mai sau, cũng đời này

Gẫm ra sẽ thấy bàn tay Đất Trời



109. Gìn ân giữ nghĩa em ơi

An nhiên vui sống giữa đời bao la

Thênh thang mở lối người ta

Văn chương là đạo, quê là nhớ thương



110.Trăm năm một cuộc hí trường

Ghét ghen nhau, nhận đau thương riêng mình

Một đời tranh đấu mưu sinh

Tự tồn nhưng thắm chữ tình, chữ tâm



111.Đi qua bể khổ phận tằm

Suy mình, nghiệm lại trăm năm phận người

Nổi nênh ngày cũng mỉm cười

Khổ vui, lòng cũng giòn tươi thật thà 



112. Đêm về thơ nhạc hoan ca

Mặc người ta, kệ người ta mưu cầu…

Đời người bao cuộc bể dâu

Nói sao cùng những nông sâu sự đời 



113.Trang văn chừng đủ yêu người

Cung tay dừng bút cho đời phấn hương

Nào ai hiểu hết vô thường

Ta còn đi giữa khói sương đời này.

NGÃ DU TỬ
SG


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 16.10.2021 15:41:05 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>

NHÂN


Nẩy mầm từ hạt yêu thương
Vui thay, thẳng đứng giữa vườn tịch nhiên
Tích từ vô lượng cơ duyên
Mạn đàm nhân nghĩa chung riêng với người


Ngã Du Tử


📎 49065374_2020...8944000_n
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 27.09.2021 11:23:24 bởi Ct.Ly>

THA THIẾT SÀI GÒN
Kính tặng Sài Gòn 300 năm (1698 – 1998) 


Mặc ai nhớ về Hà Nội
Thủ đô Thần Tháp một thời
Ba Đình nắng lên xanh lá
Đổi thay nhịp sống bên đời 


Tôi yêu Sài Gòn tha thiết
Bắt đầu nhập cuộc xa quê
Sài Gòn dang tay che chở
Bước đi nhịp sống vỗ về 


Phố phường ngập màu sắc lụa
Dòng xe đầy ắp các đường
Nắng vươn lên ngàn cao ốc
Rọi từng ngõ ngách yêu thương 


Hiền hòa quanh năm mưa nắng
Triều dâng sóng nước gọi tình
Phù sa dâng đời thầm lặng
Mỗi ngày một vững niềm tin 


Đoàn người từ Tây Trung Bắc
Tụ về người vẫn bao dung
Bình an trên từng khuôn mặt
Mai sau nhịp sống trùng trùng 


Yêu người từ xa cố quận
Cũng vầng trăng rọi trên đầu
Mây quê cũng về hò hẹn
Tình yêu nào cũng nhiệm mầu 


Trên cầu Sài Gòn tôi đứng
Dòng người lũ lượt vào ra
Dạt dào tình tôi lãng mạn
Yêu thương mình cứ thật thà 


Tôi yêu sài Gòn tha thiết
Dù tôi dân Quảng nhập cư
Bao dung sài Gòn như mẹ
Nên tôi cũng lớn bằng Người 


NGÃ DU TỬ
1998

r
Đăng nhập để trả lời
0