PHÓNG SỰ TỪ BA LAN:
Những bước chân mềm mại
09:06' 23/09/2004 (GMT+7)
"Không vấn đề gì! Mười người ta cũng làm..."
Có lẽ từ ngày ra đời đến nay, sàn nhảy Nhà Văn hóa Thăng Long - Warszawa (Ba Lan) mới có những buổi tối liên tục rộn rã tiếng chân người, tiếng âm nhạc lúc xập xình, lúc êm dịu. Đầu tháng chín vừa qua, khóa học khiêu vũ quốc tế cấp tốc miễn phí đã được khai trương. Có thể nói đây là một sáng kiến nhanh nhạy mang tính quyết đoán của người đứng đầu Nhà Văn hóa.
Nhân dịp có một đồng hương Hải Phòng - Vũ sư Trần Toàn và vợ sang Ba Lan chơi với con cái, ông rất thích thú khi đến thăm Nhà Văn hóa và nhiệt tình đặt vấn đề muốn đóng góp một chút tâm huyết của mình vào việc huấn luyện khiêu vũ quốc tế cho cộng đồng. Biết rằng thời gian một tháng là ngắn ngủi, giám đốc Bùi Anh Thái đã nắm bắt ngay thời cơ mà ông đã dự định từ lâu. Vậy là trong vài ngày gấp gáp, để đáp ứng thịnh tình của vũ sư Trần Toàn, ông đã cho in các tờ quảng cáo lớp học khiêu vũ, cấp tập đăng báo, cho người đi rải khắp sân vận động, trung tâm thương mại... kêu gọi bà con cộng đồng hưởng ứng tham gia sân chơi mới.
Tối 3.9, đã quá giờ khai mạc, mới chỉ có hơn chục người đến dự, một nửa trong số đó là những gương mặt quen thuộc làm việc tại Nhà Văn hóa. Sự âu lo thoáng hiện trong ánh mắt những người có trách nhiệm khởi xướng phong trào... Chẳng lẽ mọi người lại quay lưng với một sân chơi vừa bình dân vừa thời thượng đầy thú vị thế này, chẳng lẽ mọi người dửng dưng với tấm lòng nhiệt huyết sôi nổi của vũ sư Trần Toàn từ đất Hoa Phượng đỏ mến khách?
"Không vấn đề gì! Mười người ta cũng làm..." - Câu mở đầu quen thuộc của giám đốc Thái cùng với sự diễn đạt bình dị, phương pháp sư phạm quần chúng trong từng bước đi nhịp nhảy của vợ chồng vũ sư đã dần dần cuốn hút mọi người. Điệu Rumba trữ tình mơ mộng, rồi Tango điệu đàng náo nức; Cha, Cha, Cha rộn ràng tinh nghịch tới Bebop vui vẻ, trẻ trung; Boston khoan thai duyên dáng và cuối cùng điệu Valse bay bổng rạo rực. Tất cả cứ thế, nối nhau tuôn chảy như một thứ men nồng làm đắm say lòng người trong suốt 30 đêm luyện tập chuyên cần.
"Một, chập. Hai, chập. Ba, bốn, năm..."
"Một, chập. Hai, chập. Ba, bốn, năm..." Tiếng hô khỏe khoắn, dứt khoát cùng vóc dáng đậm chắc, nhanh nhẹn của Vũ sư Trần Toàn làm cho nhiều người không ai nghĩ rằng ông đang gần tới cái tuồi "Cổ lai hi". Với lối làm việc nghiêm túc, tác phong gần gũi, ông vừa thị phạm vừa làm chiếc cầu nối cho những cặp nhảy chập chững vào bước đi cơ bản ban đầu.
"Nào, đứng lên tập đi! Không có ngồi thế... Tôi không thích nhìn bạn nào đến đây mà chỉ ngồi... Xin mời, đứng lên!" - Vũ sư Trần Toàn oang oang giọng nói nửa nghiêm khắc, nửa thân mật giữa tiếng nhạc Cha, Cha, Cha rộn rã. Từng tốp, từng đôi tưng bừng tiến lui, quay vòng ôn luyện. "Trăm hay không bằng tay quen". Thoáng chốc đã thấy những lưng áo, khuôn mặt thấm đẫm mồ hôi, những đôi chân, dáng ngồi mỏi mệt trong ít phút giải lao; nhưng trong ánh mắt nụ cười, tất cả đều cảm thấy hưng phấn, mãn nguyện. Chỉ sau dăm ngày, con số học viên đã lên tới gần 40 người. Thầy Toàn kêu trời đất vì mỗi ngày cứ phải dạy lại bài cũ cho người mới tới, tuy vậy ông cũng không giấu được niềm vui khi mong mỏi của mình được đáp ứng. Nhiều bạn trẻ đến Nhà Văn hóa tham gia những hoạt động khác, nhưng sau khi ngồi ngó nghiêng chốc lát cũng đã bị cuốn hút đứng lên dập dình theo tiếng nhạc, nhiều chị em sau cả ngày buôn bán tất bật, nhà ở rất xa vẫn thuê taxi đến lặng lẽ tìm bạn học thêm, cố đuổi theo chương trình. Nhiệt tình nhất trong môn khiêu vũ này lại là những cô bác có tuổi, anh chị có gia đình và nhất là những ai đang thời kỳ hò hẹn, có người thương, người nhớ.
Trên sàn nhảy, không thấy sự phân biệt, không ai biết họ đang là viên chức cơ quan sứ quán, là cô cậu sinh viên từ mọi nơi về nghỉ hè, là anh bán quần bò trên dốc, là chị phụ bếp trong quán bar, là tiến sĩ đứng trên bục giảng, là nhà văn viết truyện thiếu nhi, là giám đốc công ty này nọ... Tất cả chỉ còn là những khuôn mặt ngời ngời nét phấn chấn, những động tác dần dần điệu nghệ theo nhịp nhảy, những đôi chân mềm mại uyển chuyển trong ánh đèn màu...
"Nhìn bước chân vòng tay bay bướm quên cả trời đất như đã nói lên tất cả sự đam mê của lớp người tuổi trẻ hiện nay"
Có lẽ các anh T, B, H - những cán bộ chủ chốt của Sứ quán ta tại Warszawa là những người có ý thức nhất về việc học hỏi môn "nhảy đầm" này, điều dễ hiểu bởi công việc ngoại giao thật sự cần thiết. Chả trách khi những ngày đầu khóa học, anh chị em học viên đã được chiêm ngưỡng màn nhảy biểu diễn điệu Valse lịch lãm thật tưng bừng, xáo động. Đôi vũ công không ai khác, chính là Tham tán lãnh sự N.H cùng người bạn đời của mình. Nhiều người xuýt xoa khen ngợi, hy vọng rằng trên chính trường ngọai giao, nhiều vị quan chức của sứ quán VN trên khắp thế giới nhảy giỏi, quay Valse đẹp và bốc lửa như thế!...
Công việc bộn bề trước mắt nhưng giám đốc Thái vẫn là học viên đầu trò hăng say nhất, chưa thấy buổi tập nào thiếu vắng ông ngay từ giây phút mở màn, quần áo cravat chỉnh tề, cặp kính trắng và tiếng cười lạc quan tột cùng sảng khoái gây ấn tượng không ít trên sàn nhảy. Các chị T, H, V, A , M, L... tuổi từ 40 đến ngoài 50, có người cũng đã lên chức bà nội, ngoại nhưng đi dự khóa học nhảy với một thái độ nghiêm túc. Chị H trong bộ váy áo thẫm màu duyên dáng lịch sự, chị lau mồ hôi cười nói sau một chập đi điệu Bebop: "Hai, ba giờ sáng đã phải dậy đi bán trên sân dốc, ngày nào cũng vậy như cái máy, tập nhảy vui thế này cũng là một cách giải tỏa tâm lý đấy anh ạ...". Cặp vợ chồng trẻ H và N ở Hội Thanh niên VN tại Ba lan CoVyp thì khỏi cần bình luận, là người đã từng nhảy quen, tối nào gửi được con nhỏ cho bà nội trông hộ là họ lại đến. Nhìn bước chân vòng tay bay bướm quên cả trời đất như đã nói lên tất cả sự đam mê của lớp người tuổi trẻ hiện nay. Còn anh B, chủ một cửa hàng giày dép trên khu trung tâm TM Tàu thì lại tâm sự nỗi bức xúc trong lòng: "Anh nghĩ coi, mỗi lần về thăm nhà, bạn bè rủ đi nhảy nhót, tôi thấy mình "quê" một cục. Mang tiếng đi Tây cả chục năm rồi, vài bước nhảy đơn giản không biết, có lần giẫm vào chân đứt cả quai giầy bạn gái mới quen, ngượng muốn chui xuống đất!".
Bạn gái T.A, đằm thắm trong chiếc robe bằng voan mỏng màu mận chín vui vẻ chia sẻ cảm nghĩ của mình: "Em chưa thấy hình ảnh mình nhảy Rumba như thế nào, nhưng mấy đứa cùng hội cứ khen rối rít. Tới Nhà Văn hóa tập nhảy, lúc đầu còn ngại chứ bây giờ nghe tiếng nhạc cất lên là muốn ngọ nguậy tay chân rồi". Cháu H.H mới 16 tuổi, xinh xắn nhí nhảnh, quần jean, giầy Adidas vừa bán căn-tin vừa tranh thủ tập luyện. Thông minh, tiếp thu nhanh, nhảy Cha, Cha, Cha; Bebop thay cả chân nam náo nhiệt ra trò. Giữa sàn, H.Y- cô gái có vẻ bề ngoài như một diễn viên Hàn Quốc, cây nhảy điệu nghệ của Nhà Văn hóa, đang là trung tâm của mọi sự chú ý mỗi khi âm điệu dísco vang lên trong giờ nghỉ. Duy có một người không tham gia, tiến sĩ Q.L, 65 tuổi, hơi bị bà vợ quản lý, không dám đến vui tối nào, một bữa ngay trong phòng làm việc bỗng cao hứng nổi nhạc mồm, lựng khựng đi vài đường Tango nhớ lại hồi trai trẻ oanh liệt bên Nga...
"Người Việt Nam tại Ba Lan được tiếng chịu thương, chịu khó làm việc, học tập và lao động..."
Khuôn viên hội trường lớn hơn hai trăm mét vuông, thường ngày là chỗ tập bóng bàn và là nơi kinh doanh của nhà hàng Hương Quê. Bây giờ cứ mỗi tối lại biến thành sàn tập của hơn bốn mươi hạt nhân tương lai CLB khiêu vũ quốc tế Nhà Văn hóa Thăng Long. Hai giờ đồng hồ tập luyện, có thể hơi nhiều nếu như coi nó là môn thể dục buổi tối, ngược lại sẽ là khoảng thời gian còn thòm thèm cho sự khao khát nắm bắt môn nghệ thuật khiêu vũ giao tiếp. Riêng tôi, người viết bài phóng sự này, cũng đã "đổ mồ hôi, sôi nước mắt" để mua lấy dăm bảy đường quay, bước nhảy chỉ để mong sao dìu đưa bà xã vui vẻ đi hết cuộc đời...
Âm nhạc khiêu vũ vang lên dìu dặt trữ tình, những cặp nhảy đủ các lứa tuổi, đủ màu xiêm áo lướt đi nhẹ nhàng trong tiết trời thu Warszawa đã se lạnh. Người Việt Nam tại Ba Lan được tiếng chịu thương, chịu khó làm việc, học tập và lao động. Trong quá trình hòa nhập, xây dựng tình hữu nghị với đất nước người dân bản xứ, họ cũng đang tạo dựng một cách thức thư giãn, giải trí lành mạnh, một nếp sống văn hóa văn minh hiện đại.
Nơi xứ người va vợi, những buổi gặp gỡ như thế làm mọi người gần lại nhau hơn; cảm thấy ấm lòng hơn và cũng phần nào xoa dịu nỗi nhớ quê nhà…
Warszawa, mùa Thu – 9.2004
PHI VA
(CTV Người Viễn Xứ tại Ba Lan)
what if...