Thư Văn
Hồ Thư Văn "Bản kỷ". Hehe
60 trả lời, 8.129 lượt xem —
Trang 1 / 3
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-12-01 19:02:41thuvan>

Vân
Em đã đến bên anh
Bằng nụ cười chúm chím
Nắng chiều cười ngọt lịm
Vẽ sắc mầu lên Mây …
Em còn đến nơi đây
Gom lời yêu vụng dại?
Chiếc lá vàng mất lái
Trôi trong chiều… hoang, mơ...
Em giã biệt tuổi thơ
Cùng nụ cười chúm chím
Nắng, hoàng hôn tắt lịm
Ai tô hồng cho Mây?
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-12-01 19:07:10thuvan>

Sắc mầu
Nếu sắc màu ấy đã phai nhoà
Em sẽ quên anh cùng với bao kỉ niệm.
Những nụ hôn đầu giờ ai khâm liệm,
Ai chôn dưới mồ những rung động đầu tiên?
Hồ thư văn
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-12-01 19:08:26thuvan>

Bóng
Nắng Hạ đổ trên đường chiều gay gắt
Em huyễn hoặc mình: Dường như vẫn có đôi
Rồi tự nhủ lòng: Uh! vui quá đấy thôi
Sao mây đến làm mưa, Em... ướt lạnh .....
Nguyễn TN - Hồ thư văn
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-12-01 19:12:24thuvan>

Cô bé bán diêm
Đêm nay lạnh tiết trời Đông buốt giá
Em cô đơn run rẩy giữa trời...Buồn
Cái lạnh tâm hồn ám ảnh mãi, luôn luôn
Hai cái lạnh cùng luồn trong hơi thở ....
Lòng Em lạnh đóng băng muốn vỡ
Khoảng trống hai nhà lò sưởi sáng bừng lên
Em đốt từng que diêm
Sưởi ấm trong giây lát
Ánh sáng mờ từng que diêm nhợt nhạt
Cũng đủ thắp lên những mơ ước: Có Bà
Em nhớ về ngày, những tháng ngày xa:
Được sống trong ngôi nhà ấm áp....
Làn khói của những que diêm
Hòa vào trời đêm buốt giá
Sáng ra người ta thấy Em nằm
Tuyết phủ kín người Em trắng xóa
Trên môi vẫn nở nụ cười .... Với mơ ước xa xôi.
Hồ Thư Văn
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-12-01 19:15:23thuvan>

Mưa
"Mưa cứ thế rền than"
Lòng ta nát tan
Có ai đó buông màn tình ấm êm yên ngủ
Con thú dữ trong ta
Bất kham, gào lên tiếng của rừng xanh tiền kiếp
Chàng chàng, thiếp thiếp
Giấc mơ xa vời
Mưa vẫn vô tình độc ác
Nhỏ vào ta đau thấu tim can
Từng giọt đau dữ dội
Đêm tối mịt mùng
Bỗng rưng rưng..muốn rơi lệ
Con thú trong ta, kiệt quệ suy tàn
Miên man, Miên man
Ta bay lên tìm cùng ánh sáng
Tình yêu hư ảo
Hão huyền
Có niềm tin còn hơn không
Bởi con thú kia trong ta
Luôn mừng khi Bão giông ập đến.
Thương mến
Tình người...Ước có thế thôi.
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-12-01 19:17:39thuvan>

Thương GIANG
Vần thơ anh gieo
Đất đâu có nghèo cằn cỗi
Chỉ tại anh bối rối
Nên thơ không nẩy mầm...
Anh sẽ nhờ bàn tay đẹp Em chăm
Để mọc lên cây si tình vụng dại
Hãy giúp anh! Thương Giang đừnng ngần ngại
Dù cả anh và em
Không tin cây tình kết trái
Nhưng Thương Giang ơi
anh tin cây sẽ ra hoa,
Điều đó anh biết
Một ngày kia cây sẽ ra hoa
Anh nâng niu hái dành em tất cả.
ẩn sau vòm lá
Anh Thả từng cánh hoa
Rơi xuống tóc em, khi Giang đang ngủ
Em hãy mơ, đẹp hơn nữa
Thế vẫn là chưa đủ
Ngủ đi em, anh ru em dịu dàng
Bằng cả vòm trời xanh có mây và gió
Và cả nụ hôn thầm sau vòm lá
Em tôi xinh quá! thương GIANG.
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-12-01 19:42:28thuvan>

Lung Linh
Nụ cười em lung linh
Tình em xinh, trong sáng
Tôi bước đi, chạng vạng
Mong tìm được bến bờ
Bến xưa... Bến xưa...bến xưa
Bến tình thơ
Tìm lại tuổi thơ....
Ầu ơ!
Em đẹp như mơ
Suối tóc bay,
Em mơ say
Áo dài trắng trong, thuần khiết
EM đâu có biết
Có chàng phiêu du
Đến đây
Về mây
Bay Bay Bay
Mơ say! Một nGày phiêu lãng.
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-12-01 19:31:54thuvan>

Hoa em
Anh cần một làn môi
Một làn tóc...
Giọt lệ em khóc
Thấm vào hồn anh
Vào tận nơi sâu thẳm nhất của con tim
Trời đất ngả nghiêng
Anh biết tìm đâu một bờ vai bấu víu
Nhớ thương dìu dịu
Sao quặn thắt lòng?
Hoa còn đây không
Hay phiêu du cùng tình duyên mới?
Phố chiều anh đợi
Hẹn gặp một người....
Vu vơ....
HOA EM.
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-12-01 19:46:08thuvan>

Rèm
Xa em mới biết đêm dài
Anh không ngủ được nhớ hoài hơi em
Trăng buông ánh sáng làm rèm
Anh buông nỗi nhớ làm em xiêu lòng?
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-12-01 20:07:36thuvan>

Em đi bỏ lại con đường
Em đi bỏ lại con đường
Để anh lủi thủi, đoạn trường, nhớ nhung
Em về nơi ấy mịt mùng
Bóng em xa khuất muôn trùng núi sông
Em đi mang cả tình hồng
Em mang luôn cả ấm nồng nhớ thương
Tình anh dâng sóng triều cường
Xô vào vách đá vết thương sâu dần
Em giờ vui với tình quân
Từ dạo xa cách mấy lần nhớ anh?
Uh nhỉ!
Uh! Ta cũng một thời rung động
Trái tim Trai cuồng loạn điên khùng
Uh! Ngày ấy em cũng chút ngại ngùng
Và run rẩy khi anh hôn làn tóc...
uh. Hình như có lần em đã khóc.
Uh! Ta cũng một thời rung động
Trái tim Trai cuồng loạn điên khùng
Uh! Ngày ấy em cũng chút ngại ngùng
Và run rẩy khi anh hôn làn tóc...
uh. Hình như có lần em đã khóc.
Tàn canh mộng ước có mong manh?
Hay mộng em xây đã sắp thành
Lâu đài hạnh phúc còn dang dở
Chúng mình, kịp nữa tuổi còn xanh?
ThuVan
Tình yêu vẫn mãi mãi còn xanh
Mặc cho thời gian lướt qua nhanh
Tình yêu trong anh luôn còn đó
Nồng ấm thiết tha hậu tuổi xanh.
HKBT
Cám ơn Thuvan đã ghé thăm trang thơ nhà HKBT và để lại đôi dòng thơ thật hay. Cáo lỗi với Thuvan vì lần trước HKBT quá bận vì công việc nên không có thời gian ghé thăm đáp lễ cùng Thuvan. Hôm nay mạo muội ghé thăm, mong Thuvan luôn vui và mạnh khoẻ.
Hay mộng em xây đã sắp thành
Lâu đài hạnh phúc còn dang dở
Chúng mình, kịp nữa tuổi còn xanh?
ThuVan
Tình yêu vẫn mãi mãi còn xanh
Mặc cho thời gian lướt qua nhanh
Tình yêu trong anh luôn còn đó
Nồng ấm thiết tha hậu tuổi xanh.
HKBT
Cám ơn Thuvan đã ghé thăm trang thơ nhà HKBT và để lại đôi dòng thơ thật hay. Cáo lỗi với Thuvan vì lần trước HKBT quá bận vì công việc nên không có thời gian ghé thăm đáp lễ cùng Thuvan. Hôm nay mạo muội ghé thăm, mong Thuvan luôn vui và mạnh khoẻ.
HKBT138@
Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Anh có em nhiều đến nỗi
Trước niềm vui,
Anh ngây ngất,
Quên tên em không gọi tới
Nhưng trong nỗi đau,cô đơn và thất bại...
Em lại là
Nỗi nhớ đầu tiên.
Vội...
Em vội lấy chồng....bỏ cuộc chơi
Vội cả lời ru... mất tiếng cười...
Ầu...ơ... câu hát...buồn hiu hắt
Đượm niềm tiếc nuối...Thủa đôi mươi..
Thương Giang,24/6/09
Sáo vội sang sông, Em lấy chồng
Bỏ anh ở lại với bến sông
Bến xưa quạnh quẽ héo hon đợi
Biết có bao giờ Sáo về ko?
TV
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-03 16:59:54THI NANG>
Trích đoạn:
Thánh Gióng
Tung vó ngựa san bằng sa trận
Roi sắt vung đánh dẹp quân thù
Lửa thiêng cháy cuốn phăng uất hận
Tre Đàng Ngà trút giận đuổi quân Ngô
Vó ngựa đi qua liền biến sông, hồ
Chàng chiến thắng khải hoàn, dân vui sướng
Thúc lưng ngựa lên đỉnh cao muôn trượng
Đỉnh Sóc Sơn, bay như gió về Trời .
thuvan
THÁNH GIÓNG
Vươn vai đứng dậy tựa thiên thần
Vì nước quên mình chẳng tiếc thân
Cưỡi ngựa xông pha ra mặt trận
Vung roi sắt đánh đuổi quân Ân
Phun lửa bùng lên thiêu lũ giặc
Nhổ tre làm gậy đập đầu thù
Đất nước yên,ngàn hoa thắm sắc
Chiến công lừng lẫy đến muôn thu
Thi Nang
Cung Hằng lạnh lắm em ơi
Lại cô đơn nữa, ai chơi với mình?
Cho dù thỏ ngọc đẹp xinh
Và thêm chú Cuội một mình chăn trâu
Em lên chơi có vui đâu?
Dù Em có nhặt hết mầu vàng trăng....
thuvan
Cung Hằng vốn vẫn lạnh rồi
Chỉ có chú Cuội đơn côi một mình
Thỏ ngọc dẫu có đẹp xinh
Sao làm ấm lại mối tình giá băng ?
Nhưng không lên đuợc cung Hằng
Duới trần trơ trọi càng buồn , chàng ơi !
6-7-2009
cachiusa
Lại cô đơn nữa, ai chơi với mình?
Cho dù thỏ ngọc đẹp xinh
Và thêm chú Cuội một mình chăn trâu
Em lên chơi có vui đâu?
Dù Em có nhặt hết mầu vàng trăng....
thuvan
Cung Hằng vốn vẫn lạnh rồi
Chỉ có chú Cuội đơn côi một mình
Thỏ ngọc dẫu có đẹp xinh
Sao làm ấm lại mối tình giá băng ?
Nhưng không lên đuợc cung Hằng
Duới trần trơ trọi càng buồn , chàng ơi !
6-7-2009
cachiusa
Khóc Đức Chiêu Hoàng
Nàng sinh ra hậu triều nhà Lý
Tuổi ấu thơ trọng trách quân vương
Xót nàng số phận bi thương
Nhường chồng ngôi báu, đoạn trường từ đây
Bao tôi tớ, không người trông cậy
Chồng quân vương cũng vậy mà thôi
Mười năm chung sống bên Người
Không con Nàng nở nụ cười được đâu?
Nàng đã khóc không còn nước mắt
Dòng họ Nàng lụn tắt từ đây *
Nỗi đau, oan khuất chất đầy
Bắt Nàng gánh chịu kiếp đày Lãnh cung
Kể từ đó muôn vàn cách trở
Xa mẫu thân, vĩnh biệt phu quân
Nàng xinh: Tiên nữ giáng trần
Nết na thuỳ mị, muôn phần thướt tha
Sao trời lại bắt nàng gánh chịu
Bao phong ba, giông tố trong đời
Nghìn năm, hậu thế khóc Người !
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-10 16:53:36thuvan>
Trích đoạn: thuvan
![]()
![]()
Khóc Đức Chiêu Hoàng
Nàng sinh ra hậu triều nhà Lý
Tuổi ấu thơ trọng trách quân vương
Xót nàng số phận bi thương
Nhường chồng ngôi báu, đoạn trường từ đây
Bao tôi tớ, không người trông cậy
Chồng quân vương cũng vậy mà thôi
Mười năm chung sống bên Người
Không con Nàng nở nụ cười được đâu?
Nàng đã khóc không còn nước mắt
Dòng họ Nàng lụn tắt từ đây *
Nỗi đau, oan khuất chất đầy
Bắt Nàng gánh chịu kiếp đày Lãnh cung
Kể từ đó muôn vàn cách trở
Xa mẫu thân, vĩnh biệt phu quân
Nàng xinh: Tiên nữ giáng trần
Nết na thuỳ mị, muôn phần thướt tha
Sao trời lại bắt nàng gánh chịu
Bao phong ba, giông tố trong đời
Nghìn năm, hậu thế khóc Người !
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-10 19:02:30thuvan>
Nghìn năm hậu thế khóc người!!!!!!!!
Buồn.
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-11 01:09:13THƯƠNG GIANG>
Lâu lắm mới thấy TV quay trở lại d đ thăm thi hữu nhưng chẳng có tâm trạng để họa hay sao mà chỉ để lại một chữ Buồn...TG sẽ đồng cảm với TV bằng bài thơ có nội dung như tâm trạng của TV hiện tại vậy.Chúc TV chóng cân bằng và tìm được niềm vui trở lại để họa thơ cùng thi hữu nhé.Thân mến! TG
BUỒN...![[:(]](/images/smiley/s7.gif)
![[:(]](/images/smiley/s7.gif)
![[:(]](/images/smiley/s7.gif)
Buồn ,
Sao đeo bám cả ngày?
Tiêu sầu...
Ta ngả nghiêng say.
Mơ màng...
Uống vào trong.
Nỗi bẽ bàng.
Say.
Khỏi phải thấy dối gian...
Sự đời!
Chút niềm tin ở con người,
Cũng bị gạt nốt để rồi...
Trắng tay!
Buồn!
Mượn chén rượu.
Ta say!
Mượn câu thơ để giải bầy
Tâm tư...
Lâng lâng.
Trong cõi thực hư...
Sao ta vẫn sợ giao du...
Gặp người...
Buồn
theo ta đã lâu rồi.
Rũ bỏ chẳng được.
Buông xuôi chẳng đành.
Ẩn mình.
Xa chốn hư danh.
An phận,
né tránh chua chanh.
Miệng người...
Men đắng cay đã chát môi.
Rượu xoa dịu.Rượu tắm trôi
mọi điều..
Khi lòng buồn tủi.
Cô liêu.
Tri ân,bầu bạn.Sớm ,chiều..
Rượu -Ta...
Thương Giang
)
BUỒN...
![[:(]](/images/smiley/s7.gif)
![[:(]](/images/smiley/s7.gif)
![[:(]](/images/smiley/s7.gif)
Buồn ,
Sao đeo bám cả ngày?
Tiêu sầu...
Ta ngả nghiêng say.
Mơ màng...
Uống vào trong.
Nỗi bẽ bàng.
Say.
Khỏi phải thấy dối gian...
Sự đời!
Chút niềm tin ở con người,
Cũng bị gạt nốt để rồi...
Trắng tay!
Buồn!
Mượn chén rượu.
Ta say!
Mượn câu thơ để giải bầy
Tâm tư...
Lâng lâng.
Trong cõi thực hư...
Sao ta vẫn sợ giao du...
Gặp người...
Buồn
theo ta đã lâu rồi.
Rũ bỏ chẳng được.
Buông xuôi chẳng đành.
Ẩn mình.
Xa chốn hư danh.
An phận,
né tránh chua chanh.
Miệng người...
Men đắng cay đã chát môi.
Rượu xoa dịu.Rượu tắm trôi
mọi điều..
Khi lòng buồn tủi.
Cô liêu.
Tri ân,bầu bạn.Sớm ,chiều..
Rượu -Ta...
Thương Giang
)
Ta...người
Ta buồn,
Say..
bởi sự đời.
Nhân tình thế thái,
Rặt lời...
Điêu ngoa...
Ta buồn ,
say
bởi vì ta
Lương tâm không thể
bỏ qua bất bình...
Lòng ngay dạ thẳng
anh minh.
Tiểu nhân muốn hại.
Phận mình đắng cay.
Còn người...
Mơ,..tỉnh rồi say...
Bởi
cuộc tình đẹp
nhẹ bay mất rồi...
Thôi !
Đừng say nữa...
Người ơi!
Tỉnh cơn mơ,
Trở về đời thực nghe....
-TG-
Tâm sinh
vốn định hữu tình
Hữu duyên hạnh ngộ
nên mình vương mang...
Đa tình
ôm khối bẽ bàng
Sầu bi...
là thế
hỡi nàng Thương Giang!
Vô tình
thuộc kẻ gian ngoan
Ta thời chẳng thể...
tâm can rã rời.
Cám ơn
bạn nhắc một lời
Ăn sâu tiềm thức
trọn đời không phai
-LL-
Thư Văn ơi!Cám ơn bạn ghé qua thăm trang thơ mình và LL đối họa. Dẫu bạn viết rồi lại xóa đi vì tâm trạng có lẽ không vui? mình cũngc cảm ơn bạn còn nhơ thi hữu cũ mà ghé thăm.Mình mạn phép thay mặt LL gửi tặng bài thơ mà mình và LL đã họa nối tiếp mạch bài Buồn để đồng cảm với tâm trạng của bạn nhé!
Ta buồn,
Say..
bởi sự đời.
Nhân tình thế thái,
Rặt lời...
Điêu ngoa...
Ta buồn ,
say
bởi vì ta
Lương tâm không thể
bỏ qua bất bình...
Lòng ngay dạ thẳng
anh minh.
Tiểu nhân muốn hại.
Phận mình đắng cay.
Còn người...
Mơ,..tỉnh rồi say...
Bởi
cuộc tình đẹp
nhẹ bay mất rồi...
Thôi !
Đừng say nữa...
Người ơi!
Tỉnh cơn mơ,
Trở về đời thực nghe....
-TG-
Tâm sinh
vốn định hữu tình
Hữu duyên hạnh ngộ
nên mình vương mang...
Đa tình
ôm khối bẽ bàng
Sầu bi...
là thế
hỡi nàng Thương Giang!
Vô tình
thuộc kẻ gian ngoan
Ta thời chẳng thể...
tâm can rã rời.
Cám ơn
bạn nhắc một lời
Ăn sâu tiềm thức
trọn đời không phai
-LL-
Thư Văn ơi!Cám ơn bạn ghé qua thăm trang thơ mình và LL đối họa. Dẫu bạn viết rồi lại xóa đi vì tâm trạng có lẽ không vui? mình cũngc cảm ơn bạn còn nhơ thi hữu cũ mà ghé thăm.Mình mạn phép thay mặt LL gửi tặng bài thơ mà mình và LL đã họa nối tiếp mạch bài Buồn để đồng cảm với tâm trạng của bạn nhé!
Anh vẫn đi tìm em
Dẫu biết rằng đó là vô nghĩa
Giờ em bên người ta
Ở nơi phương trời xa tít tắp
Có bao giờ em gặp
Hình bóng quê hương hiện về trong giấc chiêm bao?
Anh không hiểu vì sao
Em vội vã theo chồng sang bên ấy
Em ơi dòng sông Cầu vẫn vậy
Vẫn êm đềm chảy mãi về xuôi
Cũng như anh luôn nhớ em khôn nguôi
Biết làm sao để anh quên em được
Ước gì ta trở lại thời gian trước
Anh sẽ không để mất em đâu
Anh sẽ đưa em du ngoạn Sông Cầu
Và hát những bài ca thời đi học...
Nếu nhớ về quê xin em đừng khóc
Trong những đêm băng giá tuyết rơi
Thương Giang ơi!
Hãy nhớ về anh với những gì tốt đẹp
Từ thành phố Kiev xa xôi
Anh ước mong thế thôi
Như thế có nhiều không em hỡi?
Giờ đây hằng đêm anh gửi
Những lời chúc từ miền quê Kinh bắc em ơi
Cầu chúc cuộc sống của em tôi
Sẽ luôn ấm êm, vui khoẻ
Xin đừng quên anh nhé
Thương GIANG!
Hồ Thư Văn
Gửi người...
Cám ơn bao tấm lòng vàng
Lo em bé nhỏ dặm đàng tha hương...
Thương em thao thức canh trường,
Thân cò lặn lội ở phương trời nào...
Xa quê buồn nhớ nao nao
Cây đa ,bến nước...Chiêm bao mỗi ngày.
Quê người xa lắc chân mây
Em thường hoài vọng...nhớ ngày ấu thơ.
Thời gian trở lại bao giờ?
Cho mình dệt lại giấc mơ chưa tròn...
Thương anh nỗi nhớ chẳng mòn
Khi người xưa chẳng còn son nữa rồi.
Thân em tựa cánh bèo trôi.
Lênh đênh bến lạ...Bao người xót xa.
Sinh trong nề nếp phong gia
Cha mẹ thuận ý...người ta cưới về...
Giã từ mái lá chân quê
Một chiều cả gió trên đê...pháo hồng.
Kể từ dạo đó theo chồng
An phận làm vợ còn mong điều gì???
Người ơi! đừng trách làm chi.
Kiếp này dang dở...lo gì...Kiếp sau.
Hữu duyên mình sẽ gặp nhau.
Sẽ cùng sống đến bạc đầu ...nghe anh?!?
Thương Giang
Dẫu biết rằng đó là vô nghĩa
Giờ em bên người ta
Ở nơi phương trời xa tít tắp
Có bao giờ em gặp
Hình bóng quê hương hiện về trong giấc chiêm bao?
Anh không hiểu vì sao
Em vội vã theo chồng sang bên ấy
Em ơi dòng sông Cầu vẫn vậy
Vẫn êm đềm chảy mãi về xuôi
Cũng như anh luôn nhớ em khôn nguôi
Biết làm sao để anh quên em được
Ước gì ta trở lại thời gian trước
Anh sẽ không để mất em đâu
Anh sẽ đưa em du ngoạn Sông Cầu
Và hát những bài ca thời đi học...
Nếu nhớ về quê xin em đừng khóc
Trong những đêm băng giá tuyết rơi
Thương Giang ơi!
Hãy nhớ về anh với những gì tốt đẹp
Từ thành phố Kiev xa xôi
Anh ước mong thế thôi
Như thế có nhiều không em hỡi?
Giờ đây hằng đêm anh gửi
Những lời chúc từ miền quê Kinh bắc em ơi
Cầu chúc cuộc sống của em tôi
Sẽ luôn ấm êm, vui khoẻ
Xin đừng quên anh nhé
Thương GIANG!
Hồ Thư Văn
Gửi người...
Cám ơn bao tấm lòng vàng
Lo em bé nhỏ dặm đàng tha hương...
Thương em thao thức canh trường,
Thân cò lặn lội ở phương trời nào...
Xa quê buồn nhớ nao nao
Cây đa ,bến nước...Chiêm bao mỗi ngày.
Quê người xa lắc chân mây
Em thường hoài vọng...nhớ ngày ấu thơ.
Thời gian trở lại bao giờ?
Cho mình dệt lại giấc mơ chưa tròn...
Thương anh nỗi nhớ chẳng mòn
Khi người xưa chẳng còn son nữa rồi.
Thân em tựa cánh bèo trôi.
Lênh đênh bến lạ...Bao người xót xa.
Sinh trong nề nếp phong gia
Cha mẹ thuận ý...người ta cưới về...
Giã từ mái lá chân quê
Một chiều cả gió trên đê...pháo hồng.
Kể từ dạo đó theo chồng
An phận làm vợ còn mong điều gì???
Người ơi! đừng trách làm chi.
Kiếp này dang dở...lo gì...Kiếp sau.
Hữu duyên mình sẽ gặp nhau.
Sẽ cùng sống đến bạc đầu ...nghe anh?!?
Thương Giang
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG
Lâu lắm mới thấy TV quay trở lại d đ thăm thi hữu nhưng chẳng có tâm trạng để họa hay sao mà chỉ để lại một chữ Buồn...TG sẽ đồng cảm với TV bằng bài thơ có nội dung như tâm trạng của TV hiện tại vậy.Chúc TV chóng cân bằng và tìm được niềm vui trở lại để họa thơ cùng thi hữu nhé.Thân mến! TG
BUỒN...![]()
Buồn ,
Sao đeo bám cả ngày?
Tiêu sầu...
Ta ngả nghiêng say.
Mơ màng...
Uống vào trong.
Nỗi bẽ bàng.
Say.
Khỏi phải thấy dối gian...
Sự đời!
Chút niềm tin ở con người,
Cũng bị gạt nốt để rồi...
Trắng tay!
Buồn!
Mượn chén rượu.
Ta say!
Mượn câu thơ để giải bầy
Tâm tư...
Lâng lâng.
Trong cõi thực hư...
Sao ta vẫn sợ giao du...
Gặp người...
Buồn
theo ta đã lâu rồi.
Rũ bỏ chẳng được.
Buông xuôi chẳng đành.
Ẩn mình.
Xa chốn hư danh.
An phận,
né tránh chua chanh.
Miệng người...
Men đắng cay đã chát môi.
Rượu xoa dịu.Rượu tắm trôi
mọi điều..
Khi lòng buồn tủi.
Cô liêu.
Tri ân,bầu bạn.Sớm ,chiều..
Rượu -Ta...
Thương Giang
)
UỐNG VỚI NGƯỜI THƯƠNG
Xin đừng độc ẩm em ơi
Cho anh uống với trọn lời đắng cay
Xa quê mòn héo tháng ngày
Lối xưa có nhớ bàn tay giao thề
Câu ca"...người ở đừng về..."
Vấn vương chân bước hồn quê ngày nào
Rồi tình như giấc chiêm bao
Em xa kỉ niệm bước vào vườn ai
Để anh tháng rộng năm dài
Nghêu ngao khúc hát ngày mai người về
Một lần nâng chén tái tê
Em ơi uống cạn...mai về...nhé em...!
yêu thương và tha thứ
BUỒN...


Buồn ,
Sao đeo bám cả ngày?
Tiêu sầu...
Ta ngả nghiêng say.
Mơ màng...
Uống vào trong.
Nỗi bẽ bàng.
Say.
Khỏi phải thấy dối gian...
Sự đời!
Chút niềm tin ở con người,
Cũng bị gạt nốt để rồi...
Trắng tay!
Buồn!
Mượn chén rượu.
Ta say!
Mượn câu thơ để giải bầy
Tâm tư...
Lâng lâng.
Trong cõi thực hư...
Sao ta vẫn sợ giao du...
Gặp người...
Buồn
theo ta đã lâu rồi.
Rũ bỏ chẳng được.
Buông xuôi chẳng đành.
Ẩn mình.
Xa chốn hư danh.
An phận,
né tránh chua chanh.
Miệng người...
Men đắng cay đã chát môi.
Rượu xoa dịu.Rượu tắm trôi
mọi điều..
Khi lòng buồn tủi.
Cô liêu.
Tri ân,bầu bạn.Sớm ,chiều..
Rượu -Ta...
Thương Giang
) UỐNG VỚI NGƯỜI THƯƠNG
Xin đừng độc ẩm em ơi
Cho anh uống với trọn lời đắng cay
Xa quê mòn héo tháng ngày
Lối xưa có nhớ bàn tay giao thề
Câu ca"...người ở đừng về..."
Vấn vương chân bước hồn quê ngày nào
Rồi tình như giấc chiêm bao
Em xa kỉ niệm bước vào vườn ai
Để anh tháng rộng năm dài
Nghêu ngao khúc hát ngày mai người về
Một lần nâng chén tái tê
Em ơi uống cạn...mai về...nhé em...!
Ánh trăng chênh chếch bên thềm
Lời đắng uống cạn trong đêm cùng người.
Nỗi buồn thánh thót tan rơi...
Bao điều phân tỏ...ngoai nguôi dần dần..
Tha hương mệt mỏi đôi chân
Gót son ngày ấy...bụi trần vương mang...
Ngày xưa...thề ước lỡ làng
Bây giờ nhắc lại em càng đớn đau...
Một lần cất bước qua cầu.
Nhớ thương xếp lại góc sầu trong tim...
Mặc nỗi nhớ chẳng lặng im
Cồn cào tha thiết đi tìm...dấu xưa...
Tìm chi cay đắng xót chua
Dấu yêu kỷ niệm như vừa hôm qua...
Thời gian xa chẳng phôi pha
Vẫn còn day dứt câu ca hôm nào
Vẫn còn nhớ dải yếm đào
Bắc cầu dẫn lối người vào làm quen....
Thôi nhắc chi nữa...tàn đêm
Cám ơn người đến cùng em uống sầu...
NN-TG
_____________________________
yêu thương và tha thứ



Buồn ,
Sao đeo bám cả ngày?
Tiêu sầu...
Ta ngả nghiêng say.
Mơ màng...
Uống vào trong.
Nỗi bẽ bàng.
Say.
Khỏi phải thấy dối gian...
Sự đời!
Chút niềm tin ở con người,
Cũng bị gạt nốt để rồi...
Trắng tay!
Buồn!
Mượn chén rượu.
Ta say!
Mượn câu thơ để giải bầy
Tâm tư...
Lâng lâng.
Trong cõi thực hư...
Sao ta vẫn sợ giao du...
Gặp người...
Buồn
theo ta đã lâu rồi.
Rũ bỏ chẳng được.
Buông xuôi chẳng đành.
Ẩn mình.
Xa chốn hư danh.
An phận,
né tránh chua chanh.
Miệng người...
Men đắng cay đã chát môi.
Rượu xoa dịu.Rượu tắm trôi
mọi điều..
Khi lòng buồn tủi.
Cô liêu.
Tri ân,bầu bạn.Sớm ,chiều..
Rượu -Ta...
Thương Giang
)
Xin đừng độc ẩm em ơi
Cho anh uống với trọn lời đắng cay
Xa quê mòn héo tháng ngày
Lối xưa có nhớ bàn tay giao thề
Câu ca"...người ở đừng về..."
Vấn vương chân bước hồn quê ngày nào
Rồi tình như giấc chiêm bao
Em xa kỉ niệm bước vào vườn ai
Để anh tháng rộng năm dài
Nghêu ngao khúc hát ngày mai người về
Một lần nâng chén tái tê
Em ơi uống cạn...mai về...nhé em...!
Ánh trăng chênh chếch bên thềm
Lời đắng uống cạn trong đêm cùng người.
Nỗi buồn thánh thót tan rơi...
Bao điều phân tỏ...ngoai nguôi dần dần..
Tha hương mệt mỏi đôi chân
Gót son ngày ấy...bụi trần vương mang...
Ngày xưa...thề ước lỡ làng
Bây giờ nhắc lại em càng đớn đau...
Một lần cất bước qua cầu.
Nhớ thương xếp lại góc sầu trong tim...
Mặc nỗi nhớ chẳng lặng im
Cồn cào tha thiết đi tìm...dấu xưa...
Tìm chi cay đắng xót chua
Dấu yêu kỷ niệm như vừa hôm qua...
Thời gian xa chẳng phôi pha
Vẫn còn day dứt câu ca hôm nào
Vẫn còn nhớ dải yếm đào
Bắc cầu dẫn lối người vào làm quen....
Thôi nhắc chi nữa...tàn đêm
Cám ơn người đến cùng em uống sầu...
NN-TG
_____________________________
yêu thương và tha thứ
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG
BUỒN...![]()
Buồn ,
Sao đeo bám cả ngày?
Tiêu sầu...
Ta ngả nghiêng say.
Mơ màng...
Uống vào trong.
Nỗi bẽ bàng.
Say.
Khỏi phải thấy dối gian...
Sự đời!
Chút niềm tin ở con người,
Cũng bị gạt nốt để rồi...
Trắng tay!
Buồn!
Mượn chén rượu.
Ta say!
Mượn câu thơ để giải bầy
Tâm tư...
Lâng lâng.
Trong cõi thực hư...
Sao ta vẫn sợ giao du...
Gặp người...
Buồn
theo ta đã lâu rồi.
Rũ bỏ chẳng được.
Buông xuôi chẳng đành.
Ẩn mình.
Xa chốn hư danh.
An phận,
né tránh chua chanh.
Miệng người...
Men đắng cay đã chát môi.
Rượu xoa dịu.Rượu tắm trôi
mọi điều..
Khi lòng buồn tủi.
Cô liêu.
Tri ân,bầu bạn.Sớm ,chiều..
Rượu -Ta...
Thương Giang
UỐNG VỚI NGƯỜI THƯƠNG
)
Xin đừng độc ẩm em ơi
Cho anh uống với trọn lời đắng cay
Xa quê mòn héo tháng ngày
Lối xưa có nhớ bàn tay giao thề
Câu ca"...người ở đừng về..."
Vấn vương chân bước hồn quê ngày nào
Rồi tình như giấc chiêm bao
Em xa kỉ niệm bước vào vườn ai
Để anh tháng rộng năm dài
Nghêu ngao khúc hát ngày mai người về
Một lần nâng chén tái tê
Em ơi uống cạn...mai về...nhé em...!
Ánh trăng chênh chếch bên thềm
Lời đắng uống cạn trong đêm cùng người.
Nỗi buồn thánh thót tan rơi...
Bao điều phân tỏ...ngoai nguôi dần dần..
Tha hương mệt mỏi đôi chân
Gót son ngày ấy...bụi trần vương mang...
Ngày xưa...thề ước lỡ làng
Bây giờ nhắc lại em càng đớn đau...
Một lần cất bước qua cầu.
Nhớ thương xếp lại góc sầu trong tim...
Mặc nỗi nhớ chẳng lặng im
Cồn cào tha thiết đi tìm...dấu xưa...
Tìm chi cay đắng xót chua
Dấu yêu kỷ niệm như vừa hôm qua...
Thời gian xa chẳng phôi pha
Vẫn còn day dứt câu ca hôm nào
Vẫn còn nhớ dải yếm đào
Bắc cầu dẫn lối người vào làm quen....
Thôi nhắc chi nữa...tàn đêm
Cám ơn người đến cùng em uống sầu...
NN-TG
_____________________________
yêu thương và tha thứ
CẠN CHÉN ĐI EM!
Em ơi hãy cạn chén đi
Để anh hôn tuổi xuân thì ngày qua
Trời còn đày đoạ đôi ta
Cầu Ô chưa bắc đã xa nghìn trùng
Nghìn năm hai chữ thuỷ chung
Âm thừa kỉ niệm buông chùng phân ly
Em ơi hãy cạn chén đi
Uống hôm nay để nhớ ghi một đời!
yêu thương và tha thứ
CẠN CHÉN ĐI EM!
Em ơi hãy cạn chén đi
Để anh hôn tuổi xuân thì ngày qua
Trời còn đày đoạ đôi ta
Cầu Ô chưa bắc đã xa nghìn trùng
Nghìn năm hai chữ thuỷ chung
Âm thừa kỉ niệm buông chùng phân ly
Em ơi hãy cạn chén đi
Uống hôm nay để nhớ ghi một đời!
Cho dù duyên lỡ làng rồi
Ngàn năm lưu giữ những lời hôm nay
Cầu Ô Thước vẫn còn xây
Mỗi năm dẫu chỉ một ngày gặp nhau...
Còn mình...Thôi nhắc thêm sầu
Kiếp này dang dở kiếp sau...đợi chờ...
Trăng vàng rớt đáy chén thơ
Nâng ly uống cạn giấc mơ nhé người...
NN-TG
Em ơi hãy cạn chén đi
Để anh hôn tuổi xuân thì ngày qua
Trời còn đày đoạ đôi ta
Cầu Ô chưa bắc đã xa nghìn trùng
Nghìn năm hai chữ thuỷ chung
Âm thừa kỉ niệm buông chùng phân ly
Em ơi hãy cạn chén đi
Uống hôm nay để nhớ ghi một đời!
Cho dù duyên lỡ làng rồi
Ngàn năm lưu giữ những lời hôm nay
Cầu Ô Thước vẫn còn xây
Mỗi năm dẫu chỉ một ngày gặp nhau...
Còn mình...Thôi nhắc thêm sầu
Kiếp này dang dở kiếp sau...đợi chờ...
Trăng vàng rớt đáy chén thơ
Nâng ly uống cạn giấc mơ nhé người...
NN-TG
CẠN CHÉN ĐI EM!
Em ơi hãy cạn chén đi
Để anh hôn tuổi xuân thì ngày qua
Trời còn đày đoạ đôi ta
Cầu Ô chưa bắc đã xa nghìn trùng
Nghìn năm hai chữ thuỷ chung
Âm thừa kỉ niệm buông chùng phân ly
Em ơi hãy cạn chén đi
Uống hôm nay để nhớ ghi một đời!
Cho dù duyên lỡ làng rồi
Ngàn năm lưu giữ những lời hôm nay
Cầu Ô Thước vẫn còn xây
Mỗi năm dẫu chỉ một ngày gặp nhau...
Còn mình...Thôi nhắc thêm sầu
Kiếp này dang dở kiếp sau...đợi chờ...
Trăng vàng rớt đáy chén thơ
Nâng ly uống cạn giấc mơ nhé người...
NN-TG
Em ơi hãy cạn chén đi
Để anh hôn tuổi xuân thì ngày qua
Trời còn đày đoạ đôi ta
Cầu Ô chưa bắc đã xa nghìn trùng
Nghìn năm hai chữ thuỷ chung
Âm thừa kỉ niệm buông chùng phân ly
Em ơi hãy cạn chén đi
Uống hôm nay để nhớ ghi một đời!
Cho dù duyên lỡ làng rồi
Ngàn năm lưu giữ những lời hôm nay
Cầu Ô Thước vẫn còn xây
Mỗi năm dẫu chỉ một ngày gặp nhau...
Còn mình...Thôi nhắc thêm sầu
Kiếp này dang dở kiếp sau...đợi chờ...
Trăng vàng rớt đáy chén thơ
Nâng ly uống cạn giấc mơ nhé người...
NN-TG
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-15 20:35:33THƯƠNG GIANG>
VỀ LẠI VƯỜN XƯA
Ta về
với mảnh vườn xưa
Ta về
với mảnh vườn xưa

Sớm hôm
chăm mảnh đất chua
lắm phèn.
Đất xấu
cây chẳng đua chen
Hoa lác đác nở...
người quen ngại vào.
Cỏ dại mọc lấn bờ rào
Chiều tàn thu muộn...
Nhìn ao...kín bèo...
Lang thang
lối cũ men theo.
Về dọn vườn cũ
cây leo giăng đầy...
Ngày mai
nếu trở lại đây
Vườn xưa hoa nở
hương bay ngạt ngào...
-TG-
Lê chân bước đêm đầu đông lạnh lẽo
Chén rượu tiêu sầu sao chẳng bớt quạnh hiu?
Quán về đêm, ngồi đó buồn thiu
Thương Giang hỡi! không ai cùng nâng chén.
Anh với em có bao giờ trọn vẹn
Khi anh cần đâu có dáng hình em?
Mỗi đêm về nỗi nhớ dầy thêm
Em vẫn thế, vẫn mịt mờ xa cách
Nói vậy thôi anh đâu quyền dám trách
Em bây giờ? Em là của người ta....
Thương Giang em đã xa
Xa thật rồi TÔI nhé
Hằng đêm buồn cô lẻ
Gặm nỗi buồn xa em...
Chén rượu tiêu sầu sao chẳng bớt quạnh hiu?
Quán về đêm, ngồi đó buồn thiu
Thương Giang hỡi! không ai cùng nâng chén.
Anh với em có bao giờ trọn vẹn
Khi anh cần đâu có dáng hình em?
Mỗi đêm về nỗi nhớ dầy thêm
Em vẫn thế, vẫn mịt mờ xa cách
Nói vậy thôi anh đâu quyền dám trách
Em bây giờ? Em là của người ta....
Thương Giang em đã xa
Xa thật rồi TÔI nhé
Hằng đêm buồn cô lẻ
Gặm nỗi buồn xa em...