Diễn Đàn » Thơ Đường

HUYỀN THOẠI TÌNH YÊU

565 trả lời, 40.319 lượt xem — Trang 3 / 19
HẠ XƯA !
Lơ lững giữa trời mây trắng bay
Hạ gom nỗi nhớ gửi nơi này
Tơ vàng từng sợi rơi trong gió
Phượng tím rợp trời ngây ngất say
Đã ngút ngàn xa mùa hạ nhớ
Chìm sâu vời vợi ánh trăng gầy
Ơi mùa hạ cũ ,mùa thương cũ !
Trôi dạt nơi nào em có hay !
Nha uyen



CHƯA THỀ HẸN
Năm tháng trôi qua chắp cánh bay.
Mang theo thương nhớ trải phương này.
Hồn nhiên nhặt phượng thời chân sáo.
Ngây ngất vương tình thuở đắm say.
Yêu mới biết yêu ngây ngất mộng.
Nhớ vừa tròn nhớ héo hon gầy.
Bao lần gặp gỡ chưa thề hẹn.
Anh trót yêu rồi em đã hay.
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
CHỐN XA MƠ HUYỀN
Tưởng như em gọi chốn xa mờ
Như lá vàng reo luyến nhớ thu
Như giọt sương đêm rơi thánh thót
Như làn gió thỏang thổi vi vu
Thương môi thơm đỏ thương say đắm
Nhớ mắt trong xanh nhớ đẫn đờ.
Kỷ niệm thân yêu thành ước mộng
Tiếng em còn mãi vọng trong mơ
TMH
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0

CÕI HƯ KHÔNG

Kẻ đi, người đến thật là đông.
Phố xá giờ đây sống chất chồng.
Gìa trẻ bon chen... chen chúc...lấn.
Ngựa xe xuôi ngược... ngược chiều...trông.
Tình kia rao bán... tình... còn ấm.
Duyên nọ trao tay... duyên... vẫn nồng.
Đất chật người khôn...khôn... láu cá
Chỉ còn một cõi... cõi... hư không
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0

CÓ PHẢI LÀ EM...
Có phải là em trong giấc mơ
Của thời xưa đó đến bây giờ.
Hằng đêm nhập mộng trong lưu luyến.
Từng phút xuất hồn đến ngẩn ngơ.
Có phải em ngàn năm ngóng đợi
Chẳng là anh một thuở mong chờ.
Em, anh hai đứa bao thề hẹn.
Và gặp lại nhau nối giấc mơ.
Trần Mạnh Hùng
1.11.2008 9:34:19
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0

CỐ NHÂN
Băng núi vượt sông bắc vạn cầu
Tìm ngưới cuối biển, tận non đầu.
Suốt ngày ngóng đợi sao dài thế.
Trọn tháng trông chờ chẳng thấy lâu.
Cá nước, chim trời mờ mịt bóng
Mây ngàn, gió thỏang biết về đâu
Giờ đây hội ngộ người thân mến.
Trọn vẹn niềm vui rất ngọt ngào
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
CÓ LẼ NÀO
Em đã vô tình đến thế sao?
Lạnh lùng quên cả một câu chào!
Bây giờ chắc hẳn là quên lãng?
Hồi đó còn đây những ngọt ngào!
Tháng chín trôi qua cơn bão tố.
Tháng mười lưu lại giấc chiêm bao
Thân, sơ bạn hữu bao chia sẻ.
Chỉ thiếu em thôi... có lẽ nào?????
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
CÔ ĐỘC

Chuông chùa ngân động ánh trăng non.
Thoảng vẳng nghe như muốn rỉ mòn,
Tiếng võng ru con từng nhịp chậm.
Dế kêu rả rích biết bao con.
Sương khuya chao động lòng chai đá.
Nước mắt soi mềm dạ sắt son.
Từng bước chân vang trong tịch mịch.
Thầm như nhắc nhở mộng xưa còn.
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-10 05:22:28Trần Mạnh Hùng>
Có Cũng Như Không
Em hỏi anh - tin có được không
Làm sao mà nói có, hay không.
Nói rằng tin được, càng nghi vấn.
Bảo chẳng gì đâu, có dối không
Cứ cố tin đi đừng hỏi nữa.
Có sao nói vậy chẳng thà không
Có không... không có , tin lần cuối.
Chuyện đến thế này có thích không.
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-10 14:39:21Trần Mạnh Hùng>
Có Anh Không
Mùi hương như có lại như không !
Chắc hẳn buồng đào vẫn trống không
Thức giấc nửa đêm chăn chiếu lạnh.
Mơ màng đến sáng nhớ nhau không.
Nụ hôn còn ngọt bờ môi mộng.
Nhìn đắm còn say ánh mắt không
Gối lẻ cô ôm trong giắc ngủ.
Dìu cô vào mộng có anh không ??? –
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-10 05:20:30Trần Mạnh Hùng>
[size=4]


Có người từ giã tuổi thơ ngây
Có nghĩa là yêu yêu đắm say.
Có lúc nhớ mong mơ tưởng đến
Có khi thơ thẩn thả hồn bay
Có niềm vui thoảng đâu tràn lại
Có nỗi buồn riêng bỗng ngập đầy
Có phút đăm chiêu như ngớ ngẩn
Có giòng nước mắt nhớ nhung đây
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-18 01:06:02Trần Mạnh Hùng>
CÕI MỘNG

Thức giấc nửa đêm mông mị đầy.
Thật hư nào biết chuyện ngày mai.
Ai mang con sáo lăm le thả
Ai lỡ đò ngang đóng kịch hài
Em hứa thật nhiều nên chả nhớ.
Anh mong hạnh phúc được trùng lai
Tình yêu vạn nhất không như ý
Xin dấu cho nhau tiếng thở dài

Tình yêu vạn nhất không như ý
Xin dấu cho nhau tiếng thở dài.
Xin giữ tươi xanh tình bạn hữu
Xin đừng bôi bạc chốn trần ai
Xin trao lời nhắn trên thơ tứ
Cũng đủ đau thương đến ngợp trời
Xin gởi đến em lời cảm tạ
Ngàn năm nhớ mãi mộng tình say
TMH
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
CÒN SÓT LẠI

Bao nhiêu thương nhớ dệt thành thơ
Lúc bén hơi nhau tóc bạc phờ.
Đốt cháy tuổi hồng tình nghệ sỹ.
Lao đao xuân mộng nghiệp tầm tơ
Suốt đời níu kéo đâu là thật
Một kiếp hồ đồ gỉa tảng lơ
Tri ngộ gặp nhau đời đã xế.
Chút tình sót lại chỉ đan mơ
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-10 15:44:07Trần Mạnh Hùng>
CÕI MÊNH MÔNG
Như mây trong gió cuốn bình bồng
Chẳng khác chiếc phao giữa biển đông.
Bốn hướng mịt mùng tràn ngập sóng.
Tám phương mờ ảo phủ đầy sương.
Trên không giông tố toàn tia chớp.
Dưới đất mưa sa những lũ ròng.
Mờ xám một màu trời lộn nước.
Còn gì hơn nữa - cõi cô đơn
{} {}
(____________________)
TMH TMH TMH
{} {} {}
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
Em, hình như là vậy.
Anh yêu em từ ngon ngọt như đường phèn, cát trắng.
Đến cái chua lè như dấm, như me

BIẾT LÀM SAO
Thôi thì đành vậy biết làm sao
Chẳng hiểu cớ chi cảm tiếng chào.
Cuống quýt đắm say mùi dấm trộn.
Mơ màng ngây ngất vị hương ngào.
Tình yêu khởi thuỷ từ tâm nguyện.
Thương nhớ bắt nguồn thuở ý trao.
Yêu mến duyên ngầm ngày gặp ngỡ.
Thôi thì... chiụ trận biết làm sao
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0

[/size]
[/color]

THI NHÂN ƠI THI NHÂN
Thi nhân với lại chẳng thi nhân
Rảnh rỗi làm ơn quét cái sân
Đêm ngủ nói mê , mơ với mộng
Ngày ngồi hút thuốc, hát rồi ngân
Chuyện nhà , chuyện nước bên ly rượu
Khiến vợ khiến con nhọc cái thân
Mặc Tử ngày nay mà sống lại
Trợn trừng cặp mắt đứng chôn chân
An Giang


Trói Cái Chân
Hết cộng đến trừ chia với nhân.
Tính lời,tính lỗ lại tham, sân
Ban ngày lo lắng kinh doanh lỗ
Buổi tối sảng mê quát tháo ngân.
Chạy ngược chạy xuôi quên cả vợ.
Thở dài, thở ngắn nhớ gì thân.
Trọn đời quay quắt vì cơm áo
Tiền điện, tiền nhà trói cái chân
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
CƠN GHEN
Bỗng nhiên sấm sét nổi cuồng phong.
Lo sợ hoang mang với phập phồng.
Nước lũ nhận chìm bao giâc mộng
Mưa tuông cuốn ngập cả hư không.
Cơn ghen cuồng nộ màu giông bão.
Nỗi hận tràn dâng tanh máu nồng.
Thương sót đoá hồng trong biển gió.
Nhắn người tri kỷ - mãi chờ ,trông
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-11 03:29:47Trần Mạnh Hùng>
HỔNG THÈM !

Hông thương hổng phải tại em nghèo
Mà bỡi vì em quá ốm eo
Đi đứng như tre lay trước gió
Uống ăn nhỏ nhẻ giống như mèo
Nhà anh vốn dĩ là hào phú
Thả cữa tiêu xài hổng có keo
Ốm nhách trông như người ốm đói
Nhìn em phát chán nói gì theo !
Nhuyễn A


CƠM THANH ĐẠM
Bữa cơm thanh đạm chẳng sang nghèo
Thịt mỡ dưa hành phủ lấy eo.
Suốt buổi thòm thèm ăn giống cọp
Cả ngày gà gật ngủ như mèo.
Buồn tình phở tái xơi vài tộ.
Hứng chí sữa tươi nốc mấy keo.
Xế bóng chồng về cơm đạm bạc...
Rằng em kiêng cữ... vẫn nghe theo...
Trần Mạnh Hùng
[/size]
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
CƠM NGUỘI
Anh chỉ nhớ em chẳng nhớ ai.
Bước đi thẳng tắp mắt nhìn ngay.
Trong nhà sẵn có nồi cơm nguội.
Ngoài phố cần chi chén phở xài.
Bởi thế cơm nhà luôn đáp ứng.
Cho nên phở tiệm ít khi thay.
Lúc cần lại lục nồi cơm nguội.
Lót dạ cơm ơi quá tuyệt hay.
Trần Mạnh Hùng
_____}{____}{____}{_____
(________________________)
{} 5.6.2009 2: 17:15 {}
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
CÕI LÒNG
Xa nhìn phong cảnh đẹp như thơ.
Ngắm cảnh sinh tình dạ ngẩn ngơ.
Không biết bao giờ ngày hội ngộ.
Phải chăng trọn kiếp mãi mong chờ.
Nhớ em chỉ biết tên em gọi.
Thương bạn trông mong gặp giấc mơ.
Tỉnh giấc nửa đêm nghe gío lộng.
Tưởng như em gọi chốn xa mờ
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
CŨNG TẠI...NẾU, NHƯNG
Chuyện xửa, chuyện xưa chuyện nảo nao
Tính lui tính tới chẳng ưa nào
Phải chi …lúc đó đừng ham hố
Bởi thế… bấy giờ chẳng ngã cao.
Cũng tại … nếu, nhưng đâu đến nỗi
Bị vì…tại, vậy tính không vào
Cho nên … cứ thế mà lo lắng.
Dẫu đặng … có khi …thoát được sao???
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-11 06:38:30Trần Mạnh Hùng>

CỨ TRÊU NGƯƠI

Nào biết tại sao cứ nhớ hòai.
Đêm trường thao thức bởi vì ai
Ngẩn ngơ vẫn tưởng cơn mơ ngủ.
Mê muội đinh ninh giấc mộng dài.
Chìm đắm làn môi như nũng nịu.
Mơ say ánh mắt cứ trêu ngươi.
Bao lời thân ái, bao nồng ấm.
Có hiểu vì đâu nỗi nhớ hòai
Trần Mạnh Hùng
[/color]
_____}{____}{____}{_____
(________________________)
{} 12-5-2009 5:17 Pm {} [/size]
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
CÓ GÌ LO
Hai sương,cùng nắng quái tàn hôm.
Cái nóng chưa qua, lại gío nồm.
Tám tiết bù đầu lo chạy gạo
Tứ thời hụt thở với chồng con.
Những mong êm ấm canh ngon ngọt
Hằng đợi yên vui cơm dẻo thơm.
Chồng tật lăng nhăng ai cũng thế.
Miễn sao chàng cứ mãi cưng hơn.
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
CỨ NÓI DÀI
Em cứ lèm bèm lầm bẩm mãi
Làm như trẻ nít ngây ngơ dại.
Ngày xuân cong cớn hét la hòai.
Mồng một chanh chua làm việc trái.
Chuyện nhỏ xé to nghe điếc tai.
Việc đâu còn đó để ngày mai.
Cớ gì nóng giận ba ngày tết.
Đâu lẽ đầu năm cứ nói dài.
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-11 13:21:22Trần Mạnh Hùng>
o )
( o
)
O
)
) o
o
O o
o )
(
CUNG THƯƠNG

Cung thương, cung oán với cung sầu.
Máu nhỏ cung đàn thắm thiết đau
Xao xuyến hồn người trong cảm xúc
Bâng khuâng lòng khách gợn buồn nao.
Cung thương réo rắc tình hoa mộng
Cung óan nỉ non khóc nghẹn ngào.
Cung hận, cung sầu khi giận dỗi
Cung si mê đắm phải lòng nhau
Hòang Vương Gia
(____________________)
}{ }{ }{
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-11 06:51:04Trần Mạnh Hùng>
DAN DÍU

Đò về bến cũ neo chờ đợi.
Mà khách vô tình vẫn biệt tăm.
Bao lượt đón người trên bến vắng.
Mấy lần đưa khách chuyến đò ngang.
Góp vui câu chuyện đêm chờ sáng.
Chia sẻ nỗi niềm gió lạnh căm.
Dan díu với tình năm tháng đợi.
Mà người lữ khách quá xa xăm.
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
ĐẮM MỘNG

Cơn thèm như một thuở còn thơ.
Vú mẹ vừa rời đã ngẩn ngơ.
Quyến luyến mùi hương cô cuối xóm.
Nhớ thuơng dáng điệu bé bên hồ.
Bao nhiêu bé gái cùng song lớp.
Là những người yêu trong giấc mơ.
Đắm đuối, đắm say thành đắm mộng.
Con thuyền tình ái cứ xa mờ
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
ĐẮM HỒN XIÊU
Men tình ngây ngất ngát hương yêu.
Ánh mắt đong đưa nhớ rất nhiều.
Nhớ nụ cười duyên, tràn ngập mộng.
Nhớ chân mày liễu, nét kênh kiêu.
Nhớ hơi thở dại quay cuồng lạ.
Nhớ nụ hôn môi cảm xúc liều.
Nhớ cặp giò dài đầy ấn tượng
Men tình ngây ngất đắm hồn xiêu
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-11 13:19:42Trần Mạnh Hùng>
THOÁNG CHÚT BUỒN
Cửa biển ra khơi thẳng cánh buồm
Tình như con nước sóng triều vươn.
Ngất ngây nghiêng ngả lời trìu mến.
Đắm đuối chìm theo giọng ngọt đường.
Ánh mắt đưa tình dài luyến nhớ.
Nụ cười chúm chím đẹp đoan lương.
Trao nhau tuổi mộng vừa ươm chín.
Trong nét đam mê gợn chút buồn
Tran Manh Hung
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
ĐẬM LỆ BUỒN
No gío thuyền lao bạt cách buồm
Thế như PHÙ ĐỔNG thẳng vai vươn.
Phá tan giặc dã ngoài biên ải.
Quét sạch xâm lăng khắp nẻo đường.
Quê tổ yên vui thời thạnh trị
Gia phong tươi đẹp nếp hiền lương.
Sử xanh ghi lại thời hoan lạc
Đất nước giờ sao đậm lệ buồn !!!???!!!
Tran Manh Hung
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-11 14:24:00Trần Mạnh Hùng>
ĐÂU ĐÓ TỎ
Xướng họa cùng nhau kết bạn thơ
Từng câu, từng chữ đã giăng chờ.
Thách lời thích chí trong câu xướng
Đóan ý hả hê nối nhịp tơ
Nâng chén tìm vần đâu đó tỏ
Mềm môi hạ đối tỉnh rồi mơ
Ấm nồng thơ rượu thêm ròn rã.
Hòa với tình chân một bến bờ
Trần Mạnh Hùng


TRONG Ý THƠ
Chìm đắm mơ màng trong ý thơ.
Là bao mơ mộng thóat mong chờ.
Bên rào chim khách đương vui hót.
Dưới lá sương mai vướng lưới tơ.
Gió thổi đong đưa cành lá thắm.
Bướm vờn lơi lả đóa hoa mơ
Trời cao xanh ngắt tầng mây trắng
Kết nối hồn ta thẳng một bờ.
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»