565 trả lời, 40.319 lượt xem —
Trang 3 / 19
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Điểm thưởng : 0
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
HẠ XƯA !
Lơ lững giữa trời mây trắng bay
Hạ gom nỗi nhớ gửi nơi này
Tơ vàng từng sợi rơi trong gió
Phượng tím rợp trời ngây ngất say
Đã ngút ngàn xa mùa hạ nhớ
Chìm sâu vời vợi ánh trăng gầy
Ơi mùa hạ cũ ,mùa thương cũ !
Trôi dạt nơi nào em có hay !
Nha uyen
CHƯA THỀ HẸN
Năm tháng trôi qua chắp cánh bay.
Mang theo thương nhớ trải phương này.
Hồn nhiên nhặt phượng thời chân sáo.
Ngây ngất vương tình thuở đắm say.
Yêu mới biết yêu ngây ngất mộng.
Nhớ vừa tròn nhớ héo hon gầy.
Bao lần gặp gỡ chưa thề hẹn.
Anh trót yêu rồi em đã hay.
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Điểm thưởng : 0
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
CHỐN XA MƠ HUYỀN
Tưởng như em gọi chốn xa mờ
Như lá vàng reo luyến nhớ thu
Như giọt sương đêm rơi thánh thót
Như làn gió thỏang thổi vi vu
Thương môi thơm đỏ thương say đắm
Nhớ mắt trong xanh nhớ đẫn đờ.
Kỷ niệm thân yêu thành ước mộng
Tiếng em còn mãi vọng trong mơ
TMH
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Điểm thưởng : 0
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
CÕI HƯ KHÔNG
Kẻ đi, người đến thật là đông.
Phố xá giờ đây sống chất chồng.
Gìa trẻ bon chen... chen chúc...lấn.
Ngựa xe xuôi ngược... ngược chiều...trông.
Tình kia rao bán... tình... còn ấm.
Duyên nọ trao tay... duyên... vẫn nồng.
Đất chật người khôn...khôn... láu cá
Chỉ còn một cõi... cõi... hư không
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Điểm thưởng : 0
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
CÓ PHẢI LÀ EM...
Có phải là em trong giấc mơ
Của thời xưa đó đến bây giờ.
Hằng đêm nhập mộng trong lưu luyến.
Từng phút xuất hồn đến ngẩn ngơ.
Có phải em ngàn năm ngóng đợi
Chẳng là anh một thuở mong chờ.
Em, anh hai đứa bao thề hẹn.
Và gặp lại nhau nối giấc mơ.
Trần Mạnh Hùng
1.11.2008 9:34:19
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Điểm thưởng : 0
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
CỐ NHÂN
Băng núi vượt sông bắc vạn cầu
Tìm ngưới cuối biển, tận non đầu.
Suốt ngày ngóng đợi sao dài thế.
Trọn tháng trông chờ chẳng thấy lâu.
Cá nước, chim trời mờ mịt bóng
Mây ngàn, gió thỏang biết về đâu
Giờ đây hội ngộ người thân mến.
Trọn vẹn niềm vui rất ngọt ngào
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Điểm thưởng : 0
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
CÓ LẼ NÀO
Em đã vô tình đến thế sao?
Lạnh lùng quên cả một câu chào!
Bây giờ chắc hẳn là quên lãng?
Hồi đó còn đây những ngọt ngào!
Tháng chín trôi qua cơn bão tố.
Tháng mười lưu lại giấc chiêm bao
Thân, sơ bạn hữu bao chia sẻ.
Chỉ thiếu em thôi... có lẽ nào?????
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Điểm thưởng : 0
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
CÔ ĐỘC
Chuông chùa ngân động ánh trăng non.
Thoảng vẳng nghe như muốn rỉ mòn,
Tiếng võng ru con từng nhịp chậm.
Dế kêu rả rích biết bao con.
Sương khuya chao động lòng chai đá.
Nước mắt soi mềm dạ sắt son.
Từng bước chân vang trong tịch mịch.
Thầm như nhắc nhở mộng xưa còn.
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Điểm thưởng : 0
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
#68 —
10.08.2009 04:33
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-10 05:22:28Trần Mạnh Hùng>
Có Cũng Như Không
Em hỏi anh - tin có được không
Làm sao mà nói có, hay không.
Nói rằng tin được, càng nghi vấn.
Bảo chẳng gì đâu, có dối không
Cứ cố tin đi đừng hỏi nữa.
Có sao nói vậy chẳng thà không
Có không... không có , tin lần cuối.
Chuyện đến thế này có thích không.
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Điểm thưởng : 0
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
#69 —
10.08.2009 04:35
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-10 14:39:21Trần Mạnh Hùng>
Có Anh Không
Mùi hương như có lại như không !
Chắc hẳn buồng đào vẫn trống không
Thức giấc nửa đêm chăn chiếu lạnh.
Mơ màng đến sáng nhớ nhau không.
Nụ hôn còn ngọt bờ môi mộng.
Nhìn đắm còn say ánh mắt không
Gối lẻ cô ôm trong giắc ngủ.
Dìu cô vào mộng có anh không ??? –
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Điểm thưởng : 0
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
#70 —
10.08.2009 04:37
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-10 05:20:30Trần Mạnh Hùng>
[size=4]
CÓ
Có người từ giã tuổi thơ ngây
Có nghĩa là yêu yêu đắm say.
Có lúc nhớ mong mơ tưởng đến
Có khi thơ thẩn thả hồn bay
Có niềm vui thoảng đâu tràn lại
Có nỗi buồn riêng bỗng ngập đầy
Có phút đăm chiêu như ngớ ngẩn
Có giòng nước mắt nhớ nhung đây
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Điểm thưởng : 0
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
#71 —
10.08.2009 15:10
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-18 01:06:02Trần Mạnh Hùng>
CÕI MỘNG
Thức giấc nửa đêm mông mị đầy.
Thật hư nào biết chuyện ngày mai.
Ai mang con sáo lăm le thả
Ai lỡ đò ngang đóng kịch hài
Em hứa thật nhiều nên chả nhớ.
Anh mong hạnh phúc được trùng lai
Tình yêu vạn nhất không như ý
Xin dấu cho nhau tiếng thở dài
Tình yêu vạn nhất không như ý
Xin dấu cho nhau tiếng thở dài.
Xin giữ tươi xanh tình bạn hữu
Xin đừng bôi bạc chốn trần ai
Xin trao lời nhắn trên thơ tứ
Cũng đủ đau thương đến ngợp trời
Xin gởi đến em lời cảm tạ
Ngàn năm nhớ mãi mộng tình say
TMH
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Điểm thưởng : 0
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
CÒN SÓT LẠI
Bao nhiêu thương nhớ dệt thành thơ
Lúc bén hơi nhau tóc bạc phờ.
Đốt cháy tuổi hồng tình nghệ sỹ.
Lao đao xuân mộng nghiệp tầm tơ
Suốt đời níu kéo đâu là thật
Một kiếp hồ đồ gỉa tảng lơ
Tri ngộ gặp nhau đời đã xế.
Chút tình sót lại chỉ đan mơ
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Điểm thưởng : 0
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
#73 —
10.08.2009 15:41
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-10 15:44:07Trần Mạnh Hùng>
CÕI MÊNH MÔNG
Như mây trong gió cuốn bình bồng
Chẳng khác chiếc phao giữa biển đông.
Bốn hướng mịt mùng tràn ngập sóng.
Tám phương mờ ảo phủ đầy sương.
Trên không giông tố toàn tia chớp.
Dưới đất mưa sa những lũ ròng.
Mờ xám một màu trời lộn nước.
Còn gì hơn nữa - cõi cô đơn
{} {}
(____________________)
TMH TMH TMH
{} {} {}
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Điểm thưởng : 0
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
Em, hình như là vậy.
Anh yêu em từ ngon ngọt như đường phèn, cát trắng.
Đến cái chua lè như dấm, như me
BIẾT LÀM SAO
Thôi thì đành vậy biết làm sao
Chẳng hiểu cớ chi cảm tiếng chào.
Cuống quýt đắm say mùi dấm trộn.
Mơ màng ngây ngất vị hương ngào.
Tình yêu khởi thuỷ từ tâm nguyện.
Thương nhớ bắt nguồn thuở ý trao.
Yêu mến duyên ngầm ngày gặp ngỡ.
Thôi thì... chiụ trận biết làm sao
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Điểm thưởng : 0
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
[/size]
[/color]
THI NHÂN ƠI THI NHÂN
Thi nhân với lại chẳng thi nhân
Rảnh rỗi làm ơn quét cái sân
Đêm ngủ nói mê , mơ với mộng
Ngày ngồi hút thuốc, hát rồi ngân
Chuyện nhà , chuyện nước bên ly rượu
Khiến vợ khiến con nhọc cái thân
Mặc Tử ngày nay mà sống lại
Trợn trừng cặp mắt đứng chôn chân
An Giang
Trói Cái Chân
Hết cộng đến trừ chia với nhân.
Tính lời,tính lỗ lại tham, sân
Ban ngày lo lắng kinh doanh lỗ
Buổi tối sảng mê quát tháo ngân.
Chạy ngược chạy xuôi quên cả vợ.
Thở dài, thở ngắn nhớ gì thân.
Trọn đời quay quắt vì cơm áo
Tiền điện, tiền nhà trói cái chân
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0