📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Đường

HUYỀN THOẠI TÌNH YÊU

565 trả lời, 40.334 lượt xem — Trang 4 / 19
NHƯ HẸN ƯớC
Trời đất giao hòa trong suối thơ.
Trăng thu lơ lửng, gió đang chờ...
Cô hong suối tóc mong ai đó...
Cô điểm nụ cười đợi mối tơ...
Cô ước duyên tình như hẹn ước.
Cô mơ hạnh phúc giống trong mơ
Cô cười e ấp hồng đôi má,
Cô nhớ người yêu cách cõi bờ
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
ĐÀNH CHỊU VẬY
Nghe chừng như máu chảy về tim.
Sóng gió hầu như đã lặng im.
Em vẫn nhớ thương thời ngóng đợi
Ta trong hạnh phúc chốn rong tìm.
Ngỡ như máu chảy tim mong mỏi.
Rằng tưởng tin yêu mắt ánh lên.
Vì vậy...vậy vì... đành chịu vậy
Thôi thì phó mặc với thăng chìm
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
ĐÂU CŨNG THẾ
An nhàn cõi chợ cũng an nhàn
Chẳng phải tìm xa, cũng chẳng bàn.
Còn nợ tám mươi tình vẫn đẹp.
Hết duyên hai chục hận chưa tan.
Tình yêu chỉ đẹp lòng thương nhớ
Dấu ái mãi bền dạ chính đoan
Đi khắp đông tây đâu cũng thế.
Hỏi cùng nam bắc chẳng ai than.
TMH
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
ĐÀNH CHỊU VẬY 1
Cũng vì khắng khít một niềm riêng.
Ngẫu hứng văn thơ chẳng muộn phiền
Ngựa chứng dở trò tung vó hậu.
Người hiền khôn dám đả vi tiên.
Cầm bằng ‘một nhịn ‘ mua êm ấm. (*)
An phận ‘chín lành’ hưởng phúc yên.
Đành vậy, vậy đành, đành chịu vậy
Bởi ta gắn bó một niềm riêng
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-11 14:47:02Trần Mạnh Hùng>
DẤU LƯU PHƯƠNG
Thôi thì !!! chịu vậy có chi bằng.
Chẳng sợ lối đi thiếu bóng hằng.
Gió mát rù rì bao thích thú.
Hoa thơm chào đón đậm tình thưong.
Tình yêu chôn chặt vào tâm sự.
Nỗi nhớ đào sâu mỗi dậm đường.
Trò chuyện với ta cùng bóng chiếc
Tình em còn lại dấu lưu phương.
Trần Mạnh Hùng


"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-11 14:49:01Trần Mạnh Hùng>

NGÀY ẤY
Chiều ấy chớm thu trời lộng gió.
Thuyền vừa rời bến giữa giòng sông.
Tiếng ai trong gió nôn nao quá.
Tiếng khách gọi đò hối hả mong.
Trong thoáng ngẫn ngơ thuyền lại bến.
Để rồi ôm nhớ đợi chờ trông.
Chiều nay thu muộn trời yên gió.
Có tiếng quạ kêu vọng giữa giòng
Tran Manh Hung

ĐÒ XƯA BẾN CŨ

Người đi đi mãi không còn nhớ.
Bến cũ, đò xưa vẫn đợi chờ.
Dù chỉ thoáng qua lòng tưởng đến.
Đủ cho vương vấn đến bơ phờ.
Chuyến đò ngày ấy nhiều lưu luyến.
Người khách năm xưa vẫn mịt mờ.
Khách trễ đò ngang lên tiếng gọi.
Thế mà vướng mắc có ai ngờ.
Trần Mạnh Hùng


DAN DÍU

Đò về bến cũ neo chờ đợi.
Mà khách vô tình vẫn biệt tăm.
Bao lượt đón người trên bến vắng.
Mấy lần đưa khách chuyến đò ngang.
Góp vui câu chuyện đêm chờ sáng.
Chia sẻ nỗi niềm gió lạnh căm.
Dan díu với tình năm tháng đợi.
Mà người lữ khách quá xa xăm.
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-11 22:06:57Trần Mạnh Hùng>


CÁNH HOA RƠI

Thoảng bóng sen hồng dạ lá xanh.
Bồng bềnh lơi lả nước xuôi nhanh.
Ô kìa mây đứng thôi lay động.
Ngả bóng gởi sen những phút lành.
Gió hỡi, gió thương thì hãy cố.
Mang tình sen gởi chốn thiên thanh.
Nước ơi, nước có thương thì nhớ.
Nhè nhẹ ru sen dỗ giấc lành.
Mars


ĐÓN EM

Anh đón em về với biển xanh.
Thời gian lưu lạc đã trôi nhanh.
Năm mươi theo mẹ trau dồi hạnh.
Một nửa phò cha nối nghiệp lành.
Con cháu Tiên Rồng gom một mối.
Giống dòng Âu Lạc mãi trong thanh.
Và anh chép nốt câu thơ kết.
Trân quý trao em vạn sự lành
TRẦN MẠNH HÙNG
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0

Cô Độc
Chuông chùa ngân động ánh trăng non.
Thoảng vẳng nghe như muốn rỉ mòn,
Tiếng võng ru con từng nhịp chậm.
Dế kêu rả rích biết bao con.
Sương khuya chao động lòng chai đá.
Nước mắt soi mềm dạ sắt son.
Từng bước chân vang trong tịch mịch.
Thầm như nhắc nhở mộng xưa còn.
TMH

Tiếng Đêm
Xen lẫn tiếng đêm dế nỉ non.
Sương rơi giăng mắc lối đi mòn.
Rì rào gió thổi đôi hàng liễu.
Xào xạc chim bay vỗ cánh con.
Gởi ánh trăng vàng câu tạm biệt,
Trao làn mây trắng tấm lòng son.
Nhắn về chốn cũ lòng tha thiết,
Lời hứa năm xưa mãi mãi còn
TMH
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-12 04:49:32Trần Mạnh Hùng>



(
O
(() )
O o
) () o
( o ) )
O )
( o
0
0 O ) O
() ( o ) o)
o__O__ ()
GIẢI THOÁT PHIỀN

Một phút phù du trút nỗi niềm
Ngẩn ngơ lên tuyệt đỉnh non tiên.
Chìm trong mê thức mơ màng mộng.
Nhập chốn tịnh không giải thóat phiền
Từng phút trôi qua trong phẳng lặng.
Mỗi giây kết nối chốn trường miên
Thiu thiu phiêu dạt cơn mê ảo.
Lạc cõi vô ưu đắc quả thiền
Trần Mạnh Hùng
}{____}{____}{
(______________)
{} Trần Mạnh Hùng {}
13-4-2009




"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
DUYÊN

Cùng nhau tơ tóc vẹn lời nguyền.
Lão Nguyệt se tơ điểm bút khuyên.
Ánh mắt vội trao say dáng ngọc.
Nụ cười e ấp đắm hương duyên.
Tình trong tha thiết ngoài còn lạ.
Mộng dệt ngu ngơ nhớ thoắt quên.
Đắm đuối bên nhau trong hạnh phúc.
Trăm năm nồng ấm hạnh lương hiền
TMH
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
ĐỐI THEO
Thuyền tình ghé bến "đáo nơi neo" (*).
Luyến nhớ duyên xưa đón phận bèo.
Khuấy động đêm tàn - Mong trở giấc
Mơ màng mộng trải - đắm lòng gieo.
Nhấp nhô sóng nước - tình thêm thắm.
Lơ lửng suôi dòng - dạ đối theo.
Cảnh mới tình xưa càng thắm thiết
Tình yêu đâu chấp đóng khuôn nghèo
Trần Mạnh Hùng

(*) Hồ Xuân Hương
"Không nhớ trọn bài"
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
ĐÔI MỎ
Đắm đuối tràn tình những cặp cu
Mặn nồng mơn trớn cúc... cù... cu...
Thong dong ngày tháng bay liền cánh.
Lơi lả sớm khuya ấm tổ cu
Trọn kiếp thủy chung tròn tiết điểu.
Suốt đời an phận rạng danh cu.
Nịnh đầm cu trống dương cao mỏ
Tiếng hót ngọt ngào cu... cú...cu.
Trần mạnh Hùng


Tuần Trăng Mật
Anh đón em về xứ Moscow.(*)
Thăm công viên kết bạn cùng cu.
Mát Cơ Va rộn ràng du khách.
Điện Cẩm Linh tràn ngập cánh cu.
Ta biệt Nga vòng quanh nước Pháp.
Em bên anh yểu điệu ôm cou(**)
Giòng sông Seine ngàn năm mơ mộng.
Em hả hê vui thích beaucoup (***)
Trần Mạnh Hùng

* Moscow thủ đô Nước Nga.
** COU tiếng Pháp có nghĩa là CỔ. (cần cổ, cái cổ)
*** BEAUCOUP Tiếng pháp có nghĩa là nhiều lắm
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
ĐÓA HOA LÒNG

Em nói thế, nên đành phải thế.
Trao về em vạn đóa hoa hồng.
Có cành hoa nụ còn nguyên búp
Có đóa hoa mới nở ngát hương.
Trao tặng em ngàn hoa Đại Cúc.
Gởi về em vạn đóa Tâm Lòng.
Giữ cho nhau mối tình trong trắng.
Gởi về em ánh mắt thân thương.
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0

ĐIỂM TRANG ĐỜI
Tình yêu muôn thuở điểm trang đời.
Là những nhớ mong chẳng cạn vơi
Ánh mắt chớp buồn ngân ngấn lệ
Làn môi cong cớn nhởn nhơ cười.
Biết bao hoa mộng giăng muôn lối
Với cả trời thơ toả khắp nơi..
Trong cõi tình mơ lưu luyến ấy.
Có chăng hạnh phúc trộn bùi ngùi
TMH
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0

ĐẸP TIÊNG CƯỜI
Giấc ngủ còn đâu, sáng bảnh rồi
Em chưa hả dạ nỉ non ôi.
Ba lần tới bến sao mà lẻ
Tám lượt vượt non tạm kết đôi.
Cờ rũ em cầm run trước gió
Nước nguồn núi ứa nhận chìm tui.
Gồng mình nhập cuộc - yêu là thế
Thiếu ngủ - nhưng thôi - đẹp tiếng cười
Trần Mạnh Hùng


ẤM ỨC CƯỜI
Mắt nhướng không lên lại quậy rồi.
Suốt đêm chưa thỏa... ối trời ôi.
Cơm vừa tới dạ tiêu nguyên khối.
Máu chửa về tim bỗng nhập đôi.
Cố nhướng không lên- buồn liễu rũ
Gắng gồng chẳng thẳng - tủi em tui.
Cờ không có gió sao mà phất.
Đôi mắt nhìn nhau - ấm ức cười
Trần Mạnh Hùng

NGHẸN TIẾNG CƯỜI
Giấc ngủ đang ngon lại phá rồi
Nằm chung nhiều lúc bực mình ôi.
Tưởng rằng như dzậy nào thua lép
Nghĩ cũng thế kia chẳng gẫy đôi
Lãng mạn lãng òm thành lãng nhách
Tình theo tình chạy bỏ tình tui
Anh hùng ngã ngựa vài chiêu đấu
Một thóang phù du nghẹn tiếng cười
Thảo My

"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
ĐEN VỚI TRẮNG
Chửa tối mà sao lóe ánh đèn.
Phòng không gối chiếc ngủ không yên.
Sợ trong mộng mị say màu trắng???
Ngán lúc ươm mơ đắm sắc đen????
Bởi thế ngẩn ngơ đen với trắng.
Cho nên mê mẳn động lên tiên
Thôi thà để ánh đèn leo lắt.
Với gối ôm, nằm với thế nghiêng.
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
DỖI HỜN

Em giận anh rồi, anh có hay
Dỗi hờn ướt sũng, dáng thon gầy.
Nét buồn giăng mắc dài như tóc
Giọt nhớ tuôn rơi nối tiếp đầy.
Thôi kệ má hồng trôi phấn nhạt.
Mặc cho áo ướt thấm mưa bay.
Tại anh đã hẹn sao anh không đến.
Bỏ một mình em nỗi nhớ này
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-12 14:43:08Trần Mạnh Hùng>

NỬA CHỪNG SơN

Thôi đành an phận với phòng đơn
Khổ nỗi cố quên cứ quấy chờn
Nhớ lúc kéo co lên đỉnh núi
Tưởng khi diù dắt vượt giông cơn
Đôi khi ì ạch trong ngây dại
Nhiều lúc chắt chiu những nỗi hờn
Năm thuở mười thì cày vỡ đất.
Nào ngờ cạn nước nửa chừng sơn
TMH

ĐÓI CƠN
Trong tủ còn treo chiếc áo đơn
Hương thừa người ấy mãi vờn chờn
Phấn son quyến luyến trong lây lất
Chăn đệm chưa quên đợt đói cơn
Trên gối còn vương dăm sợi tóc
Sàn nhà sót lại áo mưa hờn
Lời em thoang thoảng còn đâu đó
Tốt gỗ không bằng tốt nước sơn
TMH

HOA MẪU ĐƠN
Lộng lẫy dịu dàng đoá mẫu đơn
Lả lơi khoe sắc, gió lay chờn
Bướm đưa nhị phấn làn tràn khắp...
Ong trải hương thơm vẫn mãi còn...
Cây cỏ chung quanh như tủi phận.
Lá hoa kề cạnh tựa ghen hờn
Nụ hoa hàm tiếu sương còn ngậm
Nét chấm yêu kiều bức thủy sơn
Trần Mạnh Hùng

KEO SƠN
Đêm dài mới hiểu nỗi thân đơn.
Em cứ trêu anh giấc ngủ chờn.
Đôi mắt đưa tình sao chịu thấu...
Cặp chân diù mộng có chi còn...
Nụ hôn điêu luyện tan thần khí.
Hơi thở lả lơi khiến phách hờn
Từng chập mê trần trong bể ái
Hoen đầy chăn đệm vết keo sơn
TMH[/size]
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
o
)
( 0
0 (
o
( o
o )
O (
o 0
( O
o )
0
o o
ĐÔI CHÂN ĐẤT
Tình đã trao đi chẳng trở về
Hay còn lưu luyến bước chân quê
Thương làn sóng mạ xanh êm dịu
Thương tiếng hạc kêu vọng não nề.
Tình đã trao đi trong luyến nhớ
Tình vừa chín tới lạc cơn mê..
Yêu em mộc mạc đi chân đất
Yêu tóc tung bay cuốn tứ bề
Trần Mạnh Hùng
}{________________}{
(____________________)
{} {} {}
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
ĐOÁI NGHÈO
Thui thủi đi về trước cảnh neo.
Tâm tình chân thật chẳng ngôn lèo.
Chánh thê, hầu thiếp cơm không ngọt.
Con giống, cháu dòng đức bạc gieo.
Sáng sớm vang rền sư tử hống.
Đêm khuya tranh chấp đối lòng theo.
Thân này sao xẻ làm hai được.
Chẳng cảnh giường không , chẳng đoái nghèo
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
PHÚT THIÊNG LIÊNG
Anh xin lỗi đã làm em sợ.
Giây phút thiêng liêng hiểu rõ lòng.
Nỗi ngất ngây bềnh bồng xúc cảm.
Niềm tin yêu sảng khóai vô song.
Em yêu anh sóng ngàn dồn dập.
Anh nhớ em tim cháy lửa hồng.
Xin lỗi em... muôn lần tạ lỗi
Cho môi hôn chất nhớ mênh mông
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
ĐỔ CHO TRỜI
Có hoa là có bướm trên đời.
Trăm bướm yêu hoa cũng giống người.
Cô gái dịu dàng ngàn kẻ mến
Con trai mê mệt chẳng ai cười.
Mà sao tiết hận ghen tương bậy.
Chẳng lẽ uất hờn ganh ghét chơi
Không biết điên cuồng hay thú dữ.
Thôi thì cười ngoẻn đổ cho trời.
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-15 17:02:53Trần Mạnh Hùng>
DỊU CƠN ĐAU
Trời nổi phong ba có muốn nào
Đùng đùng sấm sét vỡ hư hao.
Mưa dông, lũ cuốn - tan đê nhỏ
Gi ó dập thuyền nan - tướm máu đào
Vững chắc tay chèo trong khổ nạn
Sáng ngời tâm trí chẳng xôn xao
Đem lòng chân thật ra tâm sự
Sau một cơn mê đã dịu đau.
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-13 15:39:54Trần Mạnh Hùng>
ANH

Anh khiến cho người ta động tâm.
Tấm thân kiều vĩ nhớ khôn cầm.
Thong dong tự tại tan hồn nữ.
Tư thái hiên ngang bạt vía thần.
Làn tóc bồng bềnh mây gió lộng.
Nụ cười tiêu sái ngát hương trầm.
Nhớ anh tia mắt long lanh sáng.
Có hiểu người ta nỗi nhớ thầm.
An Giang
&lt; Sửa đổi bởi: Nguyen Thi An Giang -- 19.12.2007 2:48:10 &gt;


EM

Em, nét câu hồn phá tĩnh tâm.
Thanh cao như sóng điệu tơ cầm.
Tóc mây lơi lả như chiêu mộng
Dáng ngọc đắm mơ đến xuất thần.
Yểu điệu gót hài hoà suối nhạc
Bâng khuâng ánh mắt nhập cung trầm.
Yêu em băng khiết tình trong trắng.
Trở giấc cơn mê khẽ gọi thầm
Trần Mạnh Hùng

Từ ngày 19 tháng 12 năm 2007 đến nay, không cách nào HOẠ lột trần ý .
Chiụ thua An Giang
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-13 02:42:56Trần Mạnh Hùng>


Có người từ giã tuổi thơ ngây
Có nghĩa là yêu yêu đắm say.
Có lúc nhớ mong mơ tưởng đến
Có khi thơ thẩn thả hồn bay
Có niềm vui thoảng đâu tràn lại
Có nỗi buồn riêng bỗng ngập đầy
Có phút đăm chiêu như ngớ ngẩn
Có giòng nước mắt nhớ nhung đây
Trần Mạnh Hùng


EM
Có chăng là giấc mộng si ngây .
Có phải men tình chuếch choáng say.
Có luỵ đắm yêu tràn vị đắng
Có mê muội nhớ thoảng hương bay
Có trao nhau nỗi niềm cao ngất
Có gởi nhau tâm sự vun đầy.
Có trọn tin yêu lời ước nguyện.
Có nghe chắng hạnh phúc đâu đây
TMH
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0


ĐỪNG NHẮC NỮA I

Nhắc lại làm chi chuyện đã qua.
Được hôm vợ vắng lại xa nhà
Lẳng lơ chút đỉnh trông còn trẻ.
Chín chắn nhiều khi tưởng lại gìa .
Eo nhỏ cô kia ...Ừ ngộ ngộ.
Cẳng dài mợ mợ... Ối cha cha.
Ban ngày ngắm nghiá đêm thành mộng.
Sư tử hầm hè...Lỗi tại ta
Trần Mạnh Hùng

ĐỪNG NHẮC NỮA - II -

Thôi nhắc làm chi chuyện đã qua.
Giòng xe ùm tắc đã qua phà.
Thời gian chờ đợi bao nôn nóng.
Thời khắc quay cuồng đã thoáng qua.
Đường xá thong dong vui biết mấy.
Cửa hàng bận rộn khách gần xa.
Thẩn thơi đây đó lòng thư thái.
Ùm tắc lưu thông cũng chẳng là . . .
Trần Mạnh Hùng

ĐỪNG NHẮC NỮA III
Nhắc lại làm chi chuyện đã qua.
Khuấy giòng tâm sự đã phai nhòa.
Đổ dầu vào lửa trong can gián.
Khởi đống tàn tro nỗi bất hòa
Khích bắc, động nam cho rối loạn.
Khuyên chồng, xúi vợ phá cang gia.
Tại sao lại có vài mô đắp.
Cản trở đời vui sống thái hoà.
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
Đúng Là VỠ MỘNG
Là bao cố gắng cũng thôi rồi.
Chỉ biết than thân tiếng hỡi ôi.
Củi chở vào rừng sao kể xiết
Muối đem bỏ biển sắp tiêu đời.
Tại mình ham hố nên ra nỗi.
Vì bạn nồng hăng cứ cuốn lôi.
Xình xậm,xậm xình đêm tới sáng.
Là bao quyến rũ cũng xa vời.
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
DỰA TÍ HƠI
Thôi tiếc làm chi những vật rơi.
Người đời chê cũ chả thèm chơi.
Kẻ thừa đem bỏ không thương tiếc.
Ta thiếu rinh về dựa tí hơi.
Đồ cũ chắc bền tòan hảo hạng.
Vật nay tốt mã cũng tan tơi.
Cũ người, ta mới tròn mong ước.
Khoe khắp bạn thân gióng tiếng mời
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-13 03:26:13Trần Mạnh Hùng>
ĐÔNG VIẾNG
Với cùng năm tháng vẫn đong đầy
Lá rụng ngoài song nhắc nhở đây
Hạ đến xuân tàn êm ả quá.
Thu đi đông viếng héo hon này
Giòng đời cứ thế trên đầu sóng
Nước mắt đâu còn trộn vị cay
Thuở ấy chào đời oe tiếng khóc.
Giờ đây chăm chút tháng năm ngày
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
KHUYA SẦU
Mái rọi sao khuya rượu cạn đầy
Ai người tri kỷ chuyện lòng đây
Trăng gầy bạn thiếu hờn duyên nọ
Mực hết tiền không tủi phận này
Tình nợ bén nhau là bạc phận.
Duyên lành hợp lứa lắm nồng cay.
Đôi ta tình tứ...từ từ tính.
Tính toán nhân chia tối đến ngày
Bảo Loan - Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 2 3 4 5 6 » »»