Mắt họ giao nhau qua cái chậu – gương mặt nhợt nhạt của mỗi người được chiếu sáng lên trong quầng sáng xanh lá cây nhạt kỳ dị. Harry không nói năng gì. Chẳng lẽ đây chính là lý do mà nó được mời đi theo sao... để nó có thể bắt ép cụ Dumbledore uống thứ dịch có thể khiến cụ đau đớn không thể chịu đựng nổi sao?
“Con có nhớ điều kiện để thầy cho con đi cùng không?” Cụ Dumbledore nói.
Harry lưỡng lự, nhìn vô đôi mắt xanh thẳm đã chuyển thành xanh lá cây do phản chiếu ánh sáng từ cái chậu.
“Nhưng nếu lỡ...?”
“Con đã thề, là sẽ làm theo bất cứ yêu cầu nào mà thầy đưa ra cho con, đúng không?”
“Dạ, nhưng...”
“Thầy đã cảnh báo con, rằng có thể sẽ nguy hiểm, đúng không?”
“Dạ,” Harry nói, “nhưng mà...”
“Thế thì,” cụ Dumbledore nghiêm giọng, lắc ngược ống tay áo chùng lên một lần nữa và nâng cái ly rỗng lên.
“Con nghe lệnh thầy đây.”
“Tại sao không là con uống nước đó thay thầy?” Harry hỏi một cách tuyệt vọng.
“Bởi vì thầy già hơn con nhiều, tinh khôn hơn con nhiều và ít giá trị hơn con nhiều,” cụ Dumbledore nói. “Một lần cuối cùng, Harry, con có thể hứa với thầy là sẽ làm hết sức để giữ cho thầy uống liên tục không?”
“Con không...?”
“Có hay không?”
“Nhưng...”
“Hứa đi, Harry.”
“Dạ, con... hứa, nhưng...”
Harry chưa kịp phản đối thêm nữa, cụ Dumbledore đã nhúng cái ly pha lê vào trong chất dịch. Trong một thoáng tích tắc, Harry đã hy vọng alf biết đâu cụ sẽ không chạm tới được chất dịch ấy bằng cái ly, nhưng cái ly pha lê đã chìm vào mặt dịch mà không có thứ gì khác trước đó có thể chìm được. Khi cái ly đầy tới miệng, cụ Dumbledore đưa nó lên miệng mình.
“Chúc sức khỏe, Harry.”
Và cụ uống cạn ly. Harry dòm trân trân, kinh hãi, hai tay nó bám vô mép chậu chặt đến nỗi mấy ngón tay tê cứng.
“Thưa thầy?” Nó lo lắng nói khi cụ Dumbledore hạ cái ly rỗng xuống. “Thầy thấy sao rồi ạ?”
Cụ Dumbledore lắc đầu, mắt nhắm nghiền. Harry thắc mắc có phải cụ đnag đau đớn không. Cụ Dumbledore mò mẫm nhúng cái ly trở lại bồn, múc đây ly và uống lần nữa.
Trong im lặng, cụ Dumbledore uống liền ba ly đầy. Rồi, nửa chừng ly thứ tư, cụ lảo đảo và đổ gục ra trước, dựa vào cái chậu. Mắt cụ vẫn nhắm, hơi thở nặng nề.
“Thầy Dumbledore?” Harry gọi, giọng nó canwgt hẳng. “Thầy có nghe con nói không?”
Cụ Dumbledore không trả lời. Mặt cụ co giật như đang ngủ say nhưng mơ phải một cơn acs mộng. Bàn tay cụ nắm quanh ly đang buông lỏng ra. Chất dịch sắp trào khỏi ly. Harry nhoài người rra trước và chụp lấy cái ly, giữ cho nó đnứg yên.
“Thầy ơi, thầy có nghe con nói không?” Nó lặp lại thật lớn, giọng nó vang vọng khắp hang động.
Cụ Dumbledore thở gấp gáp và rồi nói bằng giọng mà Harry không nhận ra được, bởi vì nó chưa bao giờ nghe cụ Dumbledore sợ hãi như thế này.
“Ta không muốn... đừng bắt ta...”
Harry nhìn trân trối vô gương mặt quá đỗi thân thuộc với nó, nhìn cái mũi cong, cặp kính nửa vầng trăng và không biết phải làm gì.
“...không thích... muốn ngừng...” Cụ Dumbledore rên rỉ.
“Thầy... thầy không thể dừng lại, thầy ơi,” Harry nói. “Thầy phải uống tiếp, thầy nhớ không? Thầy đã dặn con phải bắt thầy uống. Đây nè...”
Tự căm ghét bản thân, ghê sợ trước việc mình đang làm, Harry tống cái ly trở vô miệng cụ Dumbledore và rót xuống, để cụ Dumbledore uống cho hết chất dịch còn lại trong ly.
“không...” cụ rên la khi Harry lại nhúng cái ly xuống chậu và múc đầy tiếp cho cụ. “Ta không muốn... ta không muốn... để ta đi...”
“Xong rồi, thưa thầy,” Harry nói, tay nó run run. “Xong rồi, con ở đây...”
“Bắt nó ngừng ngay, ngừng ngay,” cụ Dumbledore rên rỉ.
“Dạ... dạ, cái này sẽ làm nó ngừng,” Harry nói dối. Nó đổ hết chất dịch trong ly vô cái miệng đang há ra của cụ Dumbledore.
Cụ Dumbledore thét lên; tiếng thét vang khắp cái hang rộng thên thang, băng qua làn nước chết chóc đen ngòm.
“Không, không, không... không... ta không thể... ta không thể, đừng ép ta, ta không muốn...”
“Xong rồi ạ, thưa thầy, xong ngay đây!” Harry hét lớn, tay nó run đến mức nó gần như không thể múc nổi ly dịch thứ sau. Cái chậu giờ đã vơi đi một nửa.
“Không sao đâu, thầy an toàn mà, nó không có thực, con thề là nó không thực... uống cái này, đây, uống cái này...”
Và một cách ngoan ngoãn, cụ Dumbledore uống, như thể Harry dưa cho cụ thuốc giải độc vậy, nhưng đang nuốt ly dịch ấy thì cụ khuỵu gối xuống, run lập cập.
“Đó là lỗi tại ta, lỗi tại ta,” cụ khóc nức nở, “làm ơn bảo nó ngừng đi. Ta biết ta sai rồi, ôi, làm ơn kêu nó ngừng mau lên, ta sẽ không bao giờ, không bao giờ... lần nữa đâu...”
“Cái này sẽ làm cho nó ngưng đây, thưa thầy,” Harry nói, giọng lạc đi khi nó đổ ly dịch thứ bảy vô miệng cụ Dumbledore.
Cụ Dumbledore bắt đầu co rúm lại như thể có những kẻ tra tấn vô hình đang bao vây cụ; bàn tay giãy giụa sém nữa thì gạt đổ cái ly đầy dịch trong đôi tay run lẩy bẩy của Harry, cụ gào la, “Đừng làm họ đau, đừng làm họ đau, làm ơn, làm ơn đi, đó là lỗi tại tôi mà, hãy làm tôi đau thay cho họ...”
“Đây, uống cái này, uống cái này, thầy sẽ hết đau,” Harry nói bừa và một lần nữa cụ Dumbledore lại nghe lời nó, há miệng ra, cho dù mắt cụ đang nhắm tịt lại và cụ đang run từ đầu tới chân.
Và bây giờ thì cụ đổ ập ra trước, thét lên lần nữa, đập hai nắm tay xuống đất, trong khi Harry múc đầy ly thứ chín.
“Làm ơn, làm ơn, làm ơn, không... không phải thế, không phải, cứ để tôi làm bất cứ điều gì...”
“Chỉ cần uống thôi, thưa thầy, chỉ có uống thôi...”
Cụ Dumbledore uống như một dứa trẻ sắp chết khát, nhưng khi vừa uống xong cụ lại ré lên lần nữa như trong ruột có lửa đốt.
“Không thêm nữa, thôi, thôi, làm ơn đi, thôi mà...”
Harry múc đầy ly dịch thứ mười và cảm thấy pha lê cà rột roạt vô đáy chậu.
“Chúng ta sắp xong rồi, thầy ơi, uống ly này đi, uống đi...”
Nó đỡ vai cụ Dumbledore và một lần nữa, cụ Dumbledore uống cạn ly. Harry lại đứng lên và múc tiếp, trong khi cụ Dumbledore bắt đầu thét gào đau đớn hơn bao giờ hết, “Ta muốn chết! Ta muốn chết! Bắt nó ngừng ngay, ngừng ngay. Ta muốn chết!”
“Uống ly này đi, thưa thầy, uống ly này này...”
Cụ Dumbledore uống và ngay khi vừa uống xong cụ thét lên, “GIẾT TA ĐI!”
“Ly này... ly này sẽ!” Harry thở hổn hển. “Chỉ cần uống ly này... là sẽ xong... xong luôn!”
Cụ Dumbledore hớp vào cái ly, ráng nuốt ực từng giọt cuối cùng và rồi, hộc lên một tiếng thiệt lớn, vụ té vập mặt xuống đất.
“Không!” Harry thét lên, nó đã đứng lên để múc tiếp ly khác, nhưng thay vì làm thế, nó quẳng đại cái ly vô chậu, thụp xuống bên cạnh cụ Dumbledore và ráng lật cụ nằm ngửa lên. Cặp kiếng của cụ lệch xéo sẹo, miệng cụ há hốc ra, mắt cụ nhắm nghiền.
“Không,” Harry vừa gọi vừa lay cụ Dumbledore, “Không, thầy không được chết, thầy nói nó không phải là thuốc độc cơ mà, tỉnh dậy đi thầy, tỉnh dậy... Hồi phục!” Harry thét lên, cây đũa của nó chĩa vô ngực cụ Dumbledore; một vệt sáng đỏ lóe lên, nhưng chẳng có gì xảy ra. “Hồi phục... thầy ơi... làm ơn đi....”
Mí mắt cụ Dumbledore giật giật. Tim Harry nhảy vọt lên.
“Thầy ơi, thầy có...?”
“Nước,” giọng cụ Dumbledore khản đặc.
“Nước,” Harry thở gấp, “...dạ dạ...”
Nó vùng đứng dậy và chộp lấy cái ly pha lê nó đã ném vào chậu, nó hầu như không để ý đến một cái hộp nhỏ bằng vàng nằm cuộn ngay bên dưới cái ly.
“Rót nước!” Nó hét lên, thọc mạnh cây đũa phép của nó vào trong ly.
Cái ly dâng đầy nước trong vắt, Harry quỳ thụp gối xuống bên cạnh cụ Dumbledore, nâng đầu cụ lên và kê cái ly sát môi cụ... nhưng cái ly bỗng trống rỗng. Cụ Dumbledore rên rỉ và bắt đầu thở phập phồng.
“Nhưng con đã có nước mà... chờ chút... Rót nước!” Harry lặp lại, chĩa cây đũa phép vô cái ly. Một lần nữa, thoắt cái nước sạch lại lóng lánh bên trong ly, nhưng ngay khi nó đưa lại gần miệng cụ Dumbledore, nước lại biến mất.
“Thầy ơ, con sẽ cố, con sẽ cố!” Harry cuống quít nói, nhưng nó không nghĩ là cụ Dumbledore còn có thể nghe được nó. CỤ đã lăn nghiêng qua một bên và đang kéo những hơi thở ầm ĩ, nghe ồng ộc thiệt đau đớn. “Rót nước!... Rót nước!... RÓT NƯỚC!”
Một lần nữa cái ly cứ hết đầy rồi alij rỗng. Và bây giờ hơi thở của cụ Dumbledore đang yếu dần. Đầu óc Harry quay mòng mòng trong kinh hoàng và nó biết, theo bản năng, cách duy nhất còn lại để lấy nước, bởi vì Voldermort đã lập định ra như thế, cho nên...
Harry bèn lao ra mép tảng đá và vục cái ly xuống hồ, múc lên một ly đầy tràn tới miệng thứ nước lạnh giá, không biến mất.
“Thầy ơi... đây!” Harry thét lên và nó nhào tới trước, lính quýnh hắt ly nước vào mặt cụ Dumbledore.
Nó chỉ làm được có nhiêu đó, bởi vì cảm giác lạnh ngắt trên cánh tay không cầm ly nước của nó lúc này không phải là cái lạnh dai dẳng của nước nữa. Một bàn tay trắng bợt, oặt ẹo vừa túm lấy cổ tay nó và cái sinh vật có bàn tay ấy đang lôi nó, rất từ từ, té bật ngửa xuống nền đá. Mặt hồ không còn phẳng lặng như gương nữa; nó đang dậy sóng cuồn cuộn và khắp mọi nơi Harry nhìn, những cái đầu và những bàn tay trắng trợt đang nhô lên khỏi mặt nước tối om, những người đàn ông, những phụ nữ và trẻ con với hốc mắt hõm sâu, không nhìn thấy được đang chuyển động về phía hòn đảo: một đội quân xác chết ngoi lên từ làn nước đen.
“Bất động toàn thân!” Harry thét lớn, ráng giãy giụa để bám chắc được bề mặt ướt sũng, trơn tuột của hòn đảo khi nó chĩa đũa phép vào tên Âm binh đang quắp chặt cánh tay nó. Tên này buông Harry ra, rớt xuống nước trở lại, nghe một cái tòm. Harry trườn bò dậy, nhưng có thêm nhiều Âm binh nữa đang leo lên hòn đảo, những bàn tay gầy guộc của chúng quơ quào trên bề mặt trơn, những đôi mắt mở trừng trừng, đóng màng của chúng dán lấy Harry, những tấm vải rách sũng nước, những bộ mặt hóp tọp nhìn trâng tráo.
“Bất động toàn thân!” Harry rống vang lần nữa, vừa quay lưng chạy đi vừa chém bừa cây đũa phép vào không khí; sáu hay bảy Âm binh trong số đó gục đổ, nhưng thêm nhiều tên nữa đang lao về phía nó.
“Ngăn lại! Tống giam!”
Một vài tên oặt té, một hay hai tên trong số đó giãy đành đạch, nhưng bọn đang leo lên tảng đá đằng sau chúng cứ thế xéo lên hoặc đứng hẳn lên những cái xác nằm đó. Vẫn cứ chém phầm phập cây đũa phép vào không khí, Harry thét, “Cắt đứt mục tiêu! CẮT ĐỨT MỤC TIÊU!”
Mặc dù có những vết cắt sâu xuất hiện trên quần áo ướt rượt và trên lớp da lạnh băng của lũ Âm binh, nhưng chúng không có máu để mà chảy ra: chúng cứ bước tiếp, vô cảm, những bàn tay dúm dó duỗi thẳng về phía Harry và khi nó lùi lại xa hơn nữa, nó cảm thấy có những cánh tay ôm choàng lấy nó từ phía sau, những cánh tay gầy đét, không cso thịt, lạnh như xác chết và chân nó rời khỏi mặt đất khi những cánh tay ấy nhắc bổng nó lên và bắt đầu vác nó, chậm chạp và chắc chắn, trở lại hồ nước và Harry biết sẽ không đời nào có việc thả ra, rằng nó sẽ chết đuối và sẽ trở thành một xác chết canh gác nữa cho cái mẩu hồn tan tác của Voldermort...
Nhưng rồi, qua màn đen, lửa bỗng rực lên: lửa đỏ bầm và vàng chói, một viền lửa quây quanh đảo đá khiến cho bọn Âm ninh đang ôm Harry lảo đảo và ngừng lại; chúng không dám vượt qua lửa để xuống nước. Chúng quẳng Harry xuống; Harry đập oạch xuống đất, trượt đi trên nền đá và té dúi dụi, trầy xước cánh tay, nhưng nó cố nhổm đứng lên trở lại, khua đũa phép lên và dáo dác dòm quanh.
★
★
★
★
★
0