📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

LỜI YÊU

3.725 trả lời, 421.192 lượt xem — Trang 23 / 125
NGHỊCH LÝ


Trái tim buồn... trái tim không có lửa
Ánh mắt buồn... sao thiếu giọt khói sương
Nụ cười buồn... với ai mà lệ ưa?
Cuộc tình buồn... vì tình chẳng tơ vương

Con sóng buồn... nên xô bờ quá cỡ
Dòng sông buồn... hí hửng lục bình trôi
Chiếc lá buồn... rụng thôi cho hết nợ
Còn ta buồn... mặc áo mới đi chơi

Đừng ai hỏi vì sao mà nghịch lý
Có tương phùng sao lại có ly bôi
Như hôm nọ bên thềm ta ngỏ ý
Em gật đầu rồi em lại xa xôi

Chắc bởi tại vướng tên rồi nên sợ
Chiếc đèn cù quân tướng chạy loanh quanh
Đời may rủi vốn được chăng hay chớ
Thật thì thương mà dối cũng không đành

Điều nghịch lý người ơi xin đừng giận
Sợi trớ trêu đâu chỉ buộc duyên mình
Ví như chẳng có hoàng hôn buông xuống
Đến bao giờ ta thấy được bình minh

Và như thế đành xa nhau vạn thuở
Khóa chặt rồi chiếc rương nhỏ yêu thương
Hành trang chật niềm đau và nỗi nhớ
Đường xa mờ có tiếng vạc kêu sương

Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-11-10 14:39:38Liên Hương>
TRĂN TRỞ


Ta đi yêu người ta vui hơn
Cớ sao người yêu ta lại buồn
Hay tình ta giống cơn gió lạc
thổi suốt bốn mùa khúc cô đơn

LH
Đăng nhập để trả lời
0
CHẠNG VẠNG


Rồi lại mây chiều về bên núi
Mịt mù đã xế một vầng dương
Bóng nào mệt mỏi ngày lầm lũi
Bước trên lá rụng cuối con đường

Có phải là ta hay ai lạ
Đường quen sao lại lắm phân vân
Gốc bàng ngày cũ vừa trút lá
Như thể người chờ níu bước chân

Vẫn nhà vẫn phố mà hoang vắng
Hình như ta đợi một tiếng người
Chợt thèm ánh mắt mang màu nắng
Khi đêm buồn thả chiếc lá rơi

Và như thể
ta thêm lần hốt hỏang
Bé thơ xưa thức giấc- bỗng một mình!
Và như thể
ta nghẹn ngào … quá vãng
Thắp cho mình một ngọn nến lung linh !

Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-11-20 06:48:45Liên Hương>
HÀ NỘI

( NHÂN XEM " CON ĐƯỜNG ÂM NHẠC " CỦA NHẠC SỸ VĂN KÝ )


Hà nội bây giờ đã vào đông
Nước đã cạn chưa bãi sông Hồng
Anh có đợi em bên cuối dốc
Nghe gió cồn lên với mênh mông

Hà nội bây giờ vẫn mùa hoa ?
Theo gió hương bay khắp muôn nhà
Hương chở lời ru vào giấc ngủ
Chở tình trong những giấc mơ xa

Hà nội bây giờ bao phố cũ
Có còn vương vấn dấu xưa quen
Chuyến tàu xanh đỏ về xuôi ngược
Và hồi chuông đổ nhịp leng keng

Hà nội bây giờ mùi ngô nướng
Có còn lừng trên những bếp than
Mẹ ngồi sưởi ấm mùa đông lạnh
Và em hồng những ngón tay ngoan

Hà nội …bây giờ còn xanh gió
Tiếng ve còn trỗi khúc sang mùa
Ngõ xưa biết có còn sấu rụng
Thả mùa hè xuống giữa cơn mưa

Hà nội trong ta bao hòai niệm
Theo ta còn mãi những tháng ngày
Khe khẽ gọi thầm trong nỗi nhớ
Ôm người tha thiết trọn vòng tay

Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0
TRĂN TRỞ


Ta đi yêu người ta vui hơn
Cớ sao người yêu ta lại buồn
Hay tình ta giống cơn gió lạc
thổi suốt bốn mùa khúc cô đơn

LH

Ta đi xa người ai có vui
Hay chỉ là hai nỗi ngậm ngùi
Ừ, ra thương nhớ là có thật
Đắng đót thèm sao những ngọt bùi

LPH
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: hai1957

TRĂN TRỞ


Ta đi yêu người ta vui hơn
Cớ sao người yêu ta lại buồn
Hay tình ta giống cơn gió lạc
thổi suốt bốn mùa khúc cô đơn

LH

Ta đi xa người ai có vui
Hay chỉ là hai nỗi ngậm ngùi
Ừ, ra thương nhớ là có thật
Đắng đót thèm sao những ngọt bùi

LPH

Hai đầu khoảng cách dài trăn trở
Đời nghèo phận nhỏ biết thương nhau
Bên bồi còn mãi chờ bên lở
Cho dòng sông chảy đến mai sau

LH
Đăng nhập để trả lời
0
TRĂN TRỞ


Ta đi yêu người ta vui hơn
Cớ sao người yêu ta lại buồn
Hay tình ta giống cơn gió lạc
thổi suốt bốn mùa khúc cô đơn

LH

Ta đi xa người ai có vui
Hay chỉ là hai nỗi ngậm ngùi
Ừ, ra thương nhớ là có thật
Đắng đót thèm sao những ngọt bùi

LPH

Hai đầu khoảng cách dài trăn trở
Đời nghèo phận nhỏ biết thương nhau
Bên bồi còn mãi chờ bên lở
Cho dòng sông chảy đến mai sau

LH

Băn khoăn bởi ánh hoàng hôn sẫm
Có kịp về với người hôm nay
Trao muộn cho ai bờ vai ấm
Môi mềm và mắt ướt nào hay

LPH
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: hai1957

TRĂN TRỞ


Ta đi yêu người ta vui hơn
Cớ sao người yêu ta lại buồn
Hay tình ta giống cơn gió lạc
thổi suốt bốn mùa khúc cô đơn

LH

Ta đi xa người ai có vui
Hay chỉ là hai nỗi ngậm ngùi
Ừ, ra thương nhớ là có thật
Đắng đót thèm sao những ngọt bùi

LPH

Hai đầu khoảng cách dài trăn trở
Đời nghèo phận nhỏ biết thương nhau
Bên bồi còn mãi chờ bên lở
Cho dòng sông chảy đến mai sau

LH

Băn khoăn bởi ánh hoàng hôn sẫm
Có kịp về với người hôm nay
Trao muộn cho ai bờ vai ấm
Môi mềm và mắt ướt nào hay

LPH


Tình ơi hãy hát lời dịu nhẹ
Cho ai vợi bớt nổi đau đời
Gió lành hãy thầm ru khe khẽ
Hong mắt buồn lắng giọt chơi vơi

LH

Đăng nhập để trả lời
0
TRĂN TRỞ


Ta đi yêu người ta vui hơn
Cớ sao người yêu ta lại buồn
Hay tình ta giống cơn gió lạc
Thổi suốt bốn mùa khúc cô đơn

Ta đi xa người ai có vui
Hay chỉ là hai nỗi ngậm ngùi
Ừ, ra thương nhớ là có thật
Đắng đót thèm sao những ngọt bùi

Hai đầu khoảng cách dài trăn trở
Đời nghèo phận nhỏ biết thương nhau
Bên bồi còn mãi chờ bên lở
Cho dòng sông chảy đến mai sau

Băn khoăn bởi ánh hoàng hôn sẫm
Có kịp về với người hôm nay
Trao muộn cho ai bờ vai ấm
Môi mềm và mắt ướt nào hay

Tình ơi hãy hát lời dịu nhẹ
Cho ai vợi bớt nổi đau đời
Gió lành hãy thầm ru khe khẽ
Hong mắt buồn lắng giọt chơi vơi

Người ơi người ơi sầu tơ vương
Trăn trở làm chi giờ lên đường
Hãy nhớ mang tình theo với nhé
Ta mãi bên người một trời thương

Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0
SẮC MÀU


Ta nhất quyết về tu nơi phố thị
Chuyện yêu xưa vớ vẩn đã qua rồi
U 60 và phần đời kỳ dị
Ta cũng buồn và cũng thấy chơi vơi

Nhưng rất tiếc nội công còn bé nhỏ
Lên tấn xuống quyền rắn rít cũng theo sau
Và ngộ ra ta chỉ là con đỏ
Trong mảng màu tối sớm đuổi bắt nhau

Và ở đó em là màu đẹp nhất
(Con tắc kè bé nhỏ cũng đang tu)
Lúc thì xanh lúc hồng tươi rất thật
Ta ngỡ ngàng dụi mắt tưởng phiêu du

Bèn tung chưởng giải bùa mê yêu quái
Bỗng từ em hoàng hôn tím dịu dàng
Ta tĩnh tọa gom nội công còn lại
Em mĩm cười ta nhắm mắt lang thang

Khi mở mắt màn đêm vừa buông xuống
Sắc màu xưa ấm ức một cung buồn
Ta-tráng-sĩ cũng lên bờ xuống ruộng
Cạn một mình chén nhớ suốt đêm suông…

Lê Phú Hải


TRUYỀN THUYẾT VỀ CON TẮC KÈ


Từ tiền kiếp con tắc kè bé nhỏ
con thần mưa - là công chúa Cầu vồng
Trốn vua cha dạo trần gian - xuống chợ
Gặp chàng trai - công chúa quyết theo chồng

Và như thế khiến vua cha nổi giận
Sai thiên binh đày công chúa xuống trần
Hoá tắc kè ngày thay màu mấy bận
Để biết đời chỉ một cuộc phù vân

Con tắc kè vụng tu trong tiền kiếp
Bỗng một ngày gặp tráng sỹ đi tu
Mây ngũ sắc làm câu kinh bay hết
Đường Tây thiên bỗng hóa chốn xa mù

Con tắc kè muốn nói lời tạ lỗi
Bởi trót mong manh hư ảo sắc màu
Nào biết được vô tình gây nên tội
Làm tim người tráng sỹ phải đớn đau

Con tắc kè tự đọa đày mưa nắng
Uống cô đơn nơi bóng tối hoang buồn
Kêu thổn thức trong canh dài đêm trắng
Mãi nhốt mình trong nỗi nhớ đêm suông

Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0
NGÀY DÀI


Trời nhớ ai mà khóc
Ta mắt nhoà theo mưa
Ta nhớ ai trằn trọc
ngoài kia trời gió đưa

Ngày vẫn ngày như thế
Nào có gì khác đâu
Mà nghe như sóng bể
ngóng ghềnh hoang bạc đầu

Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0
TRỞ LẠI DÒNG SÔNG KÝ ƯC


Chợt buồn tìm đến dòng sông
Chiều nay con đò vắng bóng
Hoang vu mặt nước cánh bèo
Và trời ì ào gió lộng

Chả còn ngày xưa đồng vọng
Sao nhớ mãi câu hẹn hò
Sông cồn cào con nước đỏ
Hình như chưa hết mùa mưa

Người xa chưa ngày gặp lại
Sông xưa bên lở bên bồi
Bìm bịp còn kêu khắc khỏai
Sông hay nhịp đời vẫn trôi

Khẽ gọi : ngày xưa yêu dấu
Giờ đang phiêu dạt nơi nào
Có nghe dòng sông thổn thức
Tháng ngày con sóng xôn xao

Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0

TRUYỀN THUYẾT VỀ CON TẮC KÈ


Từ tiền kiếp con tắc kè bé nhỏ
con thần mưa - là công chúa Cầu vồng
Trốn vua cha dạo trần gian - xuống chợ
Gặp chàng trai - công chúa quyết theo chồng

Và như thế khiến vua cha nổi giận
Sai thiên binh đày công chúa xuống trần
Hoá tắc kè ngày thay màu mấy bận
Để biết đời chỉ một cuộc phù vân

Con tắc kè vụng tu trong tiền kiếp
Bỗng một ngày gặp tráng sỹ đi tu
Mây ngũ sắc làm câu kinh bay hết
Đường Tây thiên bỗng hóa chốn xa mù

Con tắc kè muốn nói lời tạ lỗi
Bởi trót mong manh hư ảo sắc màu
Nào biết được vô tình gây nên tội
Làm tim người tráng sỹ phải đớn đau

Con tắc kè tự đọa đày mưa nắng
Uống cô đơn nơi bóng tối hoang buồn
Kêu thổn thức trong canh dài đêm trắng
Mãi nhốt mình trong nỗi nhớ đêm suông

Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0

THƠ VÀ ĐỜI


Chiều buồn ngồi đọc lại
Câu thơ của ngày nào
Hồn nhiên đời bé dại
Tuổi xuân thì khát khao

Câu thơ còn trẻ mãi
Chợt thấy ta bỗng già
Bước đời trôi hớt hải
Đâu còn ngày hôm qua

Thơ chở tình mênh mông
Ta - con thuyền độc mộc
Thác ghềnh một dòng sông
Có bao giờ thơ khóc ?

Thơ mang lời cỏ biếc
Thơ mang gió xuân về
Ta - mùa hè mỏi mệt
Và Thu vừa qua đi...

Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-11-16 04:05:33Liên Hương>
MÙA ĐÔNG


Đêm nay mùa về cùng gió
Chở theo nỗi nhớ vơi đầy
Trăng rơi trên thềm lá đổ
Bước nào se sắt heo may

Cơn mơ chập chờn giấc ngủ
Mùa đông đã đến hiên rồi
Bài thơ nửa chừng bỏ dở
Chưa nói những điều xa xôi

Tình buồn dài theo ngày tháng
Nỗi niềm gồng gánh hai vai
Hiu hắt lối mòn chạng vạng
Nén trong một tiếng thở dài

Thoắt đã bốn mùa xa khuất
Cheo leo trên nửa dốc đời
Mãi tìm một điều đánh mất
Chỉ nghe nhịp lòng chơi vơi

Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0
NỖI NHỚ


Chiều buông tím nhạt
Nhớ ai thẫn thờ
Rì rào gió hát
Nửa chừng …câu thơ

Dặn lòng cố quên
Mà sao càng nhớ
Nghe sóng triều dâng
Cồn lên nhịp thở

Kìa ánh sao rơi
Lóe lên rồi tắt
Giọt sương chơi vơi
Hay là nước mắt

Con chim nào hót
Bài hát cô đơn
Ta hay chim nhỏ
Nỗi buồn nào hơn ?


Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0
CHƯA

Thơ viết mãi chưa xong
Đường đi hoài chẳng tới
Áo mặc lâu vẫn mới
Người bây giờ cũ chưa?

Ai đứng đội trời mưa
Gọi khàn hơi nắng hạ
Ta ru tình hoa lá
Bài hát buồn đong đưa

LPH

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-11-23 15:41:26Liên Hương>
Trích đoạn: hai1957

CHƯA

Thơ viết mãi chưa xong
Đường đi hoài chẳng tới
Áo mặc lâu vẫn mới
Người bây giờ cũ chưa?

Ai đứng đội trời mưa
Gọi khàn hơi nắng hạ
Ta ru tình hoa lá
Bài hát buồn đong đưa

LPH


Chiều nghiêng mắt lá thưa
Tà huy buông bóng ngả
Tiếng ai như bỗng lạ
Lối gầy giờ đã xưa

Thơ viết mấy cho vừa
Tình đã như cạn hết
Ngày trôi sao mỏi mệt
Người đã về hay chưa ?

LH
Đăng nhập để trả lời
0
CHƯA

Thơ viết mãi chưa xong
Đường đi hoài chẳng tới
Áo mặc lâu vẫn mới
Người bây giờ cũ chưa?

Ai đứng đội trời mưa
Gọi khàn hơi nắng hạ
Ta ru tình hoa lá
Bài hát buồn đong đưa

LPH

Chiều nghiêng mắt lá thưa
Tà huy buông bóng ngả
Tiếng ai như bỗng lạ
Lối gầy giờ đã xưa

Thơ viết mấy cho vừa
Tình đã như cạn hết
Ngày trôi sao mỏi mệt
Người đã về hay chưa ?

LH

Cung rê thứ còn đây
Bài hát xưa đâu mất
Dòng đời trôi tất bật
Ai có về đêm nay

Cho ta nắm bàn tay
Cho ta soi mái tóc
Cho ta hôn mắt khóc
Bây giờ và mai sau

LPH
Đăng nhập để trả lời
0

CHƯA

Thơ viết mãi chưa xong
Đường đi hoài chẳng tới
Áo mặc lâu vẫn mới
Người bây giờ cũ chưa?

Ai đứng đội trời mưa
Gọi khàn hơi nắng hạ
Ta ru tình hoa lá
Bài hát buồn đong đưa

Chiều nghiêng mắt lá thưa
Tà huy buông bóng ngả
Tiếng ai như bỗng lạ
Lối gầy giờ đã xưa

Thơ viết mấy cho vừa
Tình đã như cạn hết
Ngày trôi sao mỏi mệt
Người đã về hay chưa ?

Cung rê thứ còn đây
Bài hát xưa đâu mất
Dòng đời trôi tất bật
Ai có về đêm nay

Cho ta nắm bàn tay
Cho ta soi mái tóc
Cho ta hôn mắt khóc
Bây giờ và mai sau

Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0

ĐÔNG BUỒN


Có phải mùa đông còn dâng lạnh
Gió về trằn trọc khúc tha hương
Trăng khép mi sầu đêm cô quạnh
Giọng khan ai thức giữa canh trường

Ngổn ngang phố thị đời chật hẹp
Gác nhỏ mấy mùa bước chân nghiêng
Cầu thang xoắn ốc lòng đã khép
Âm thầm đau đáu nỗi niềm riêng

LH
Đăng nhập để trả lời
0
ĐÔNG BUỒN


Có phải mùa đông còn dâng lạnh
Gió về trằn trọc khúc tha hương
Trăng khép mi sầu đêm cô quạnh
Giọng khan ai thức giữa canh trường

Ngổn ngang phố thị đời chật hẹp
Gác nhỏ mấy mùa bước chân nghiêng
Cầu thang xoắn ốc lòng đã khép
Âm thầm đau đáu nỗi niềm riêng

LH

Có phải người đi sầu cô lữ
Đường chật nên đành phải rẽ ngang
Tần tảo thương nhau qua mùa lũ
Mai rồi nắng ấm sẽ về sang

Mòn mõi phương Nam trời xa vắng
Trên dòng độc mộc gió ban trưa
Thấp thoáng nón nghiêng cười trong nắng
Chút hồn lau sậy cũng đong đưa

LPH
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: hai1957

SẮP TẾT


Có phải mùa đông còn dâng lạnh
Gió về trằn trọc khúc tha hương
Trăng khép mi sầu đêm cô quạnh
Giọng khan ai thức giữa canh trường

Ngổn ngang phố thị đời chật hẹp
Gác nhỏ mấy mùa bước chân nghiêng
Cầu thang xoắn ốc lòng đã khép
Âm thầm đau đáu nỗi niềm riêng

LH

Có phải người đi sầu cô lữ
Đường chật nên đành phải rẽ ngang
Tần tảo thương nhau qua mùa lũ
Mai rồi nắng ấm sẽ về sang

Mòn mõi phương Nam trời xa vắng
Trên dòng độc mộc gió ban trưa
Thấp thoáng nón nghiêng cười trong nắng
Chút hồn lau sậy cũng đong đưa

LPH


Xin cánh én mùa xuân trở lại
Hiên nhà khe khẽ báo tin vui
Gọi mầm xuân dậy khoe chồi biếc
Cựa mình sau giấc ngủ say vùi

Gió hỡi mang về hương đồng nội
Ươm tình lên mắt giọt long lanh
cho người xuống phố chào xuân mới
Đón ai về mà chân bước nhanh

LH
Đăng nhập để trả lời
0
THỜI CON GÁI


Rồi có một ngày thôi trẻ dại
Chim sáo vô ưu hát một mình
Áo xanh tóc mượt thì con gái
Môi hồng gió thỏang nụ cười xinh

Rồi có một ngày như bối rối
Ra vào như thể nhớ nhung ai
Thẫn thờ chiều me bay ngập lối
Từng phút trôi qua chợt quá dài

Rồi bỗng một ngày ai cũng biết
Cô bé ngày xưa …đã yêu rồi
Trang thơ ai gửi lời tha thiết
Nói những lời kín đáo xa xôi

Rồi có một ngày môi hờn giận
Mắt sương rơi , guốc nhỏ im lìm
Vần thơ dang dở từng con chữ
Chở nỗi buồn trĩu nặng con tim

Rồi có một ngày em thiếu phụ
Áo cô dâu vấn vít đôi tà
Sang sông để lại ngày xưa ấy
… và thế rồi …chim sáo bay xa…

Liên Hương
Đăng nhập để trả lời
0
SẮP TẾT


Có phải mùa đông còn dâng lạnh
Gió về trằn trọc khúc tha hương
Trăng khép mi sầu đêm cô quạnh
Giọng khan ai thức giữa canh trường

Ngổn ngang phố thị đời chật hẹp
Gác nhỏ mấy mùa bước chân nghiêng
Cầu thang xoắn ốc lòng đã khép
Âm thầm đau đáu nỗi niềm riêng

Có phải người đi sầu cô lữ
Đường chật nên đành phải rẽ ngang
Tần tảo thương nhau qua mùa lũ
Mai rồi nắng ấm sẽ về sang

Mòn mõi phương Nam trời xa vắng
Trên dòng độc mộc gió ban trưa
Thấp thoáng nón nghiêng cười trong nắng
Chút hồn lau sậy cũng đong đưa

Xin cánh én mùa xuân trở lại
Hiên nhà khe khẽ báo tin vui
Gọi mầm xuân dậy khoe chồi biếc
Cựa mình sau giấc ngủ say vùi

Gió hỡi mang về hương đồng nội
Ươm tình lên mắt giọt long lanh
Cho người xuống phố chào xuân mới
Đón ai về mà chân bước nhanh

Ngồi ngắm mùa đi tình động vọng
Xuân nồng chăn chiếu cũng quen hơi
Sắp tết buồn xưa về lắng đọng
Một niềm hiu hắt đã rơi rơi...

Liên Hương - Lê Phú Hải
Đăng nhập để trả lời
0

VẮNG


Ta gọi người đâu chẳng thấy
Cài then đóng cửa ơ hờ
Người dưng mà ! đành lòng vậy
Buồn dâng đắng cả câu thơ

Ta chỉ là cơn gió lạc
Thổi hoài một điệu mông lung
Mà buồm mải về chốn khác
Ngã ba sông lối mịt mùng

LH
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Liên Hương

VẮNG


Ta gọi người đâu chẳng thấy
Cài then đóng cửa ơ hờ
Người dưng mà ! đành lòng vậy
Buồn dâng đắng cả câu thơ


Ta chỉ là cơn gió lạc
Thổi hoài một điệu mông lung
Mà buồm mải về chốn khác
Ngã ba sông lối mịt mùng


Ta đi dọc triền đê cũ
Cỏ mềm kín dấu chân ai
Vầng trăng khép mi say ngủ
Gió buông nhẹ tiếng thở dài


Ta vẫn cùng ta ...cô lẻ
Hiểu tình nào chẳng phù vân
Độc ẩm chén buồn nhân thế
Đợi ngày ngọn lửa hóa thân...

LH

Đăng nhập để trả lời
0
VỤNG DẠI


Chỉ là vụng dại mà thôi
Dấu yêu xưa giờ đã cũ
Lục tìm ký ức tình tôi
Đã qua bao mùa thác lũ

Quá vãng buồn như khói thuốc
Bềnh bồng mấy nẻo trời xa
Mùa đông nhẹ về chân bước
Ngập ngừng dáng nhỏ đi qua

LPH
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: hai1957

VỤNG DẠI


Chỉ là vụng dại mà thôi
Dấu yêu xưa giờ đã cũ
Lục tìm ký ức tình tôi
Đã qua bao mùa thác lũ

Quá vãng buồn như khói thuốc
Bềnh bồng mấy nẻo trời xa
Mùa đông nhẹ về chân bước
Ngập ngừng dáng nhỏ đi qua

LPH


Ừ đã thôi bay tóc gió
Bóng hồng xưa héo cuối vườn
Ngập ngừng đôi bàn chân nhỏ
Một mình mấy nẻo đời trơn

Ừ đã bao mùa nênh nổi
Biết đâu là cuối chặng đường
Chuông nào ngân lời cứu rỗi
Ta về " dưới trời mưa sương " *

LH

* tên một tập thơ của Hoàng lộc
Đăng nhập để trả lời
0
VỤNG DẠI


Chỉ là vụng dại mà thôi
Dấu yêu xưa giờ đã cũ
Lục tìm ký ức tình tôi
Đã qua bao mùa thác lũ

Quá vãng buồn như khói thuốc
Bềnh bồng mấy nẻo trời xa
Mùa đông nhẹ về chân bước
Ngập ngừng dáng nhỏ đi qua

LPH

Ừ đã thôi bay tóc gió
Bóng hồng xưa héo cuối vườn
Ngập ngừng đôi bàn chân nhỏ
Một mình mấy nẻo đời trơn

Ừ đã bao mùa nênh nổi
Biết đâu là cuối chặng đường
Chuông nào ngân lời cứu rỗi
Ta về "dưới trời mưa sương" *

LH

Chỉ là vụng dại mà thôi
Ngày xưa yêu người khép nép
Vắng nhau còn lại chỗ ngồi
Đã qua rồi mùa nắng đẹp

Tay nhỏ ngón tay cũng nhỏ
Ru đời bồng bế tình theo
Bây giờ không còn mắc cở
Chuyện xưa theo gió bay vèo

LPH

Đăng nhập để trả lời
0