Trích đoạn: hai1957
VỤNG DẠI
Chỉ là vụng dại mà thôi
Dấu yêu xưa giờ đã cũ
Lục tìm ký ức tình tôi
Đã qua bao mùa thác lũ
Quá vãng buồn như khói thuốc
Bềnh bồng mấy nẻo trời xa
Mùa đông nhẹ về chân bước
Ngập ngừng dáng nhỏ đi qua
LPH
Ừ đã thôi bay tóc gió
Bóng hồng xưa héo cuối vườn
Ngập ngừng đôi bàn chân nhỏ
Một mình mấy nẻo đời trơn
Ừ đã bao mùa nênh nổi
Biết đâu là cuối chặng đường
Chuông nào ngân lời cứu rỗi
Ta về "dưới trời mưa sương" *
LH
Chỉ là vụng dại mà thôi
Ngày xưa yêu người khép nép
Vắng nhau còn lại chỗ ngồi
Đã qua rồi mùa nắng đẹp
Tay nhỏ ngón tay cũng nhỏ
Ru đời bồng bế tình theo
Bây giờ không còn mắc cở
Chuyện xưa theo gió bay vèo
LPH
Và thế là chiều tắt nắng
Buồn đong biết mấy cho đầy
Mưa rơi giọt buồn xa vắng
Lạnh lùng một xác lá bay
LH
