Bacchus hay Dionysos.
Dionysos thần linh chủ trì việc cất rượu là con trai Jupiter và công chúa Sémélé, con gái vua Cadmus sáng lập ra triều đại Thèbes ở Béotie. Không do một thần nhân sinh ra, Bacchus tuy vậy vẫn được coi như một thần nhân do một sự tích ly kỳ, Junon vốn tính ghen và mất rất nhiều tâm cơ để đối phó với những mối tình vương vãi của Jupiter. Công chúa Sémélé bị chết trong khi còn mang thai Bacchus cũng chỉ vì lòng ghen của Junon. Biết chuyện Sémélé đi lại với Jupiter, Junon cải trang thành Béroé, vú nuôi của Sémélé, và khuyên Sémélé nên nài nỉ Jupiter tỏ lộ cho mình thấy rõ quyền uy và tất cả vẻ huy hoàng lộng lẫy của một thần vương như thế nào. Jupiter hết lời khuyên can người yêu đừng nài nỉ một chuyện dại dột như vậy nhưng Sémélé nhất định không nghe. Jupiter lại lỡ hứa với Sémélé là không bao giờ làm trái ý nàng công chúa nếu công chúa có lời yêu cầu. Bị trói buộc bởi lời hứa đó, Jupiter đành xuất hiện với trọn vẹn hào quang cùng với những tia sấm sét của vị chủ tể nơi Thiên cung. Tòa lâu đài hạ giới bùng cháy lên bởi sức nóng quá độ và nàng công chúa biến thành than. Bacchus khi đó còn là một bào thai được Jupiter cứu sống và nhét vô trong bắp đùi chờ đủ ngày đủ tháng sẽ cho ra đời. Do đó Bacchus hóa ra được sinh hạ do một thần nhân và trở thành một thần nhân thật sự.
Bacchus được các nữ thần Thời Khắc và các nữ thần Sơn Thủy nuôi dưỡng tại Nysa, một đô thị ở Ấn Độ, xa hẳng núi Olympe và Junon. Tại đó Bacchus được thần Siléne, sinh ra các vị thần nửa người nửa dê, hoang dã Satyres và các nữ thần Ly Tao dạy dỗ. Siléne, mà dân gian truyển thuyết là cha nuôi của Bacchus, là con của Mercure hay của Pan với một nữ thần Sơn Thủy hay nữ thần Trái Đất. Siléne được tượng hình là một ông già xấu xí, ngắn ngủn, tóc hói, mũi cong, bụng phệ, luôn luôn say rượu. Siléne thường cưỡi trên lưng một con lừa gần muốn khuỵu vì sức nặng của Siléne, hoặc chống một cây gậy bằng một khúc cây nho trên đầu có một trái thông gọi là thyrse. Cũng có khi Siléne vịn vai bầy Satyres bao chung quanh. Những khi rất hiếm có lão thần Siléne tỉnh táo lại là một nhà hiền triết. Siléne luôn bên cạnh Bacchus mỗi khi Bacchus du hành qua những quốc gia chạy dài một giải từ Ấn Độ tới Hy Lạp, có khi Bacchus còn ghé qua Ai Cập. Theo sau là một đám đông thường nhân: đàn ông và đàn bà, mỗi người chống một cây gậy thyrse hoặc đánh trống inh ỏi, chung quanh có các nữ thần Sơn Thủy, các Satyres và thần Pan. Bacchus hoan hỉ bước đi, tới đâu thu phục dân gian ở đó và dạy cho họ cách trồng và sử dụng trái nho để cất rượu. Bacchus rất vui tính nhưng dễ nóng giận, nếu thường nhân nào không chịu thần phục dưới quyền lực của thần nhân này sẽ bị tai hại rất nặng. Một ông vua ở Thèbes tên là Penthée bị chính bà mẹ và các bà dì của mình xé tan từng mảnh vì không chịu tham dự những cuộc uống rượu say sưa mừng thần Rượu. Một vị vua khác ở Thrace tên là Tycurge bị mù mắt vì kiếm cách ngăn cấm những cuốc tế lễ thần bí do các nữ thần Bacchantes hay Ménades thiết lập. Ba cô con gái của Minée trị vì tại Orchomène ở Béotie vì coi thường cúng lễ mà mấy cô cho rằng kỳ lạ quá, không chịu bỏ khung cửi tới dự, đều bị biến thành con dơi.
Đi tới đâu Bacchus cũng ra oai tác phúc. Vì lẽ đó có nơi thần nhân này được nhân gian tượng hình với hai cái sừng trên đầu hay dưới hình thù một con bò mộng. Nhưng thường thường Bacchus được tượng hình một thanh niên trẻ tuổi và khỏe mạnh đẹp trai, tóc dài thành từng lọn cong chảy xuống vai, trên đầu có quấn một vòng miện bằng một cành lá nho. Thần tượng này được tôn thờ ở các miền châu Á và coi như thần linh của các vụ cuồng ẩm, của những trận thác loạn do rượu. Dân La Mã cũng tôn thờ một thần tượng tương tự và có bày ra những cuộc tế lễ mệnh danh là Bacchanales, gồm những trò buông thả kỳ lạ, đôi khi còn xảy ra cả tội ác. Bacchus đối với dân Hy Lạp không chủ trì những cuộc hoan lạc như vậy, nhất là dân vùng Altique coi Bacchus là thần nhân cao quý, sự tôn thờ không có kèm những nghi lễ thác loạn. Nhân những đại lễ Dionysies ( lễ mừng thần Dionysos ) sau khoảng thế kỷ thứ VII trước Công Nguyên, có tuyên đọc những bài thơ kỷ công vị thần chiến thắng và mệnh danh là những bài dithyrambe. Sau đó các công đức của Bacchus được đem soạn thành một vở tuồng mang tên là Tiếng hát của con dê. Tên vở tuồng này nguyên do ở ngụ ý đem con vật này dâng cúng cho Bacchus vì nó vốn hay tàn phá các gốc nho. Theo truyền thuyết ca kịch vốn được bày ra từ thời dân Altique dâng cúng Bacchus, vì sau khi cúng lễ mọi người cùng nhau vào tiệm ăn uống và trao đổi ý kiến, những câu chuyện trao đổi đó sau trở thành hài kịch. Theo truyền thuyết ở Hy Lạp, Bacchus là vị thần linh nhỏ tuổi, sinh sau nhất trong số các thần linh. Bacchus ảnh hưởng rất nặng tới nền văn hóa Hy Lạp. Sau khi có Bacchus, nền âm nhạc, ca vũ, điêu khắc và hội họa đều chịu ảnh hưởng mới mẻ hẳn. Từ đó các ngành nghệ thuật mới mang một tính cách hứng khởi, say mê đặc biệt thuở nay chưa hề có, ý hẳn các nghệ sĩ được thêm hứng khởi nhờ nơi chất men của rượu nho.
Bacchus còn được mệnh danh là Liber, vì rượu khiến cho tâm thần sảng khoái, hết cả lo nghĩ, như được tự do, giải thoát. Cũng có nơi lại mệnh danh Bacchus là Evan, vì nhân những trận cuồng ẩm, các nàng Bacchantes thường xõa tóc chạy cùng đường và la: Evohé, Evohé.
★
★
★
★
★
0