📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thơ Tình Linh Phương

493 trả lời, 61.003 lượt xem — Trang 13 / 17






Cõng em
qua khắp phố phường
Cõng em
đi hết con đường
gian nan
Liếc nhìn
con mắt lá răm
Khiến anh từ đó phải lòng
mà yêu
Môi cười
phách lạc hồn xiêu
Môi hôn
buốt trái tim liều theo em
Đất trời buồn quá
ngã nghiêng
Thương trần gian
có kẻ điên vì tình
Cõng em
mấy dặm đăng trình
Để thương
để nhớ
một mình khi xa


Linh Phương
[/align]

[/align]
Đăng nhập để trả lời
0




Lá thu bay theo gió
Bâng khuâng chiều tím trời
Mù mù sương che khói
Giăng đầy bên bến sông

Còn không em- còn không ?
Nỗi buồn vương vào mắt
Lòng anh giờ giá buốt
Nghe chớm lạnh sang mùa

Năm này- bao năm nữa
Lá thu rơi kín đường
Một mình anh dõi bóng
Nhìn biển tìm người xưa

Ngày đi không tiễn đưa
Sầu trôi giạt phương nào
Thương yêu gởi về đâu ?
Đại dương xanh ngát bờ

Xa khuất hết nửa đời
Anh mõi mòn chờ đợi
Lá thu bay cứ ngỡ
Giọt lệ tình khôn nguôi


Linh Phương
[/align]

[/align][/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Tuổi thu bưởi chín lá vàng
Tình thơ thì vẫn xanh tràn sắc xuân !
Trần Thái Sơn
Trang Thơ- Trần Thái Sơn
http://vnthuquan.net/diendan/(S(uqtw5r55unidptezylh4t32l))/tm.aspx?m=705464&mpage=1
Đăng nhập để trả lời
0



Tự dưng vuốt mặt
thấy buồn
Cứ xoa tay miết
lên từng nỗi đau
Nợ tình
giờ trả cho nhau
Mong cay đắng
sẽ ngọt ngào hơn xưa
Rồi em
hạnh phúc bên người
Quên tôi như thể
ngày chưa hẹn hò
Qua sông
đừng nhớ con đò
Quay lưng
đừng nhớ góc trời có tôi
Cũng đành
thế ấy
thế thôi…


Linh Phương


[/align]

[/align]
Đăng nhập để trả lời
0





Đuôi mắt ấy
biết nói cười
Từ khi
đêm nhớ
ngày mơ mộng buồn
Tay cầm
tay lại muốn buông
Câu thề thốt cũ
dưới vầng trăng khuya
Cay đắng này
vẫn còn kia
Chạnh thương điệu lý
theo về xứ xa
Ừ thôi !
Em của hôm qua
Hôm nay khuất cuối
đường hoa tím rồi
Sông đời
rẽ nhánh chia đôi
Nửa bên lở
nửa bên bồi
ngược xuôi
Em đi về phía
không tôi
[/align] 
 

Linh Phương
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-17 06:49:26thaisonthi>
Tặng Dạ Hương một săc thơm

Thơm như hoa bưởi hương cau
Thơm từ sân trước vườn sau vào nhà
Huệ sen thơm nức chùa xa
Hoa nào sánh được như là thơm Em !
Trần Thái Sơn
Trang Thơ- Trần Thái Sơn
http://vnthuquan.net/diendan/(S(uqtw5r55unidptezylh4t32l))/tm.aspx?m=705464&mpage=1
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-17 14:55:24thaisonthi>
Gửi Dạ Hương

Dáng hình cũng tỏ đôi phần
Giá mà nghe được một lần tiếng Em !
Trần Thái Sơn
Trang Thơ- Trần Thái Sơn
http://vnthuquan.net/diendan/(S(uqtw5r55unidptezylh4t32l))/tm.aspx?m=705464&mpage=1
Đăng nhập để trả lời
0


Thôi đừng nở nữa những bông hoa
Bởi phố chiều nay buồn hiu hắt
Con đường xưa dường như khao khát
Bàn chân em năm ngón thơm nồng

Thôi đừng đau nữa những dòng sông
Cả đời người chưa qua được hết
Cả đời người sông đâu được biết
Trái tim ta rướm máu một thời

Con bướm vàng và những câu thơ
Chùm phượng vĩ ngày nào đi học
Dòng mực tím trong trang lưu bút
Mấy mươi năm trôi dạt phương nào ?

Mấy mươi năm lòng vẫn còn đau
Thuở ly biệt chân không bước nổi
Mấy mươi năm . Trời ơi ! Vời vợi
Ngày bể dâu- dâu bể tang thương

Mấy mươi năm ta nhớ cổng trường
Em áo trắng ngàn thu thao thiết
Thương quá đỗi môi hồng-mắt biếc
Lần Dạ Hương đi mãi không về


 
Linh Phương
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-26 09:31:33thaisonthi>
Tặng chân dung DH-LP


Đôi mắt ấy nỗi buồn nay
Mà như luyến tiếc những ngày mênh mông
Lục bình tím cả dòng sông
Phương nào trôi dạt để không bến bờ
Chân dung làm đẹp bài thơ
Như hoa hương săc đón chờ Dạ Hương !
Trần Thái Sơn
Trang Thơ- Trần Thái Sơn
http://vnthuquan.net/diendan/(S(uqtw5r55unidptezylh4t32l))/tm.aspx?m=705464&mpage=1
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-19 04:56:02thaisonthi>
Đôi mắt ấy nỗi buồn nay
Mà như luyến tiếc những ngày mênh mông

Trần Thái Sơn
Trang Thơ- Trần Thái Sơn
http://vnthuquan.net/diendan/(S(uqtw5r55unidptezylh4t32l))/tm.aspx?m=705464&mpage=1
Đăng nhập để trả lời
0




Em mùa thu tóc ngắn
Qua phố nắm tay người
Chân ngoan bước chầm chậm
Mộng đầy ắp giấc mơ

Mộng bay từ nỗi nhớ
Xuống vai em trắng ngần
Áo cúc cài bỏ ngõ
Mộng nương nhờ khuôn trăng

Em mùa thu tóc ngắn
Khăn quàng cổ thơm nồng
Thương đời anh lận đận
Lưu lạc mấy mươi năm

Sầu xa ngái dòng sông
Theo em về bến đợi
Chút phấn thu rắc vội
Mùa ngâu lặng lẽ chờ


Giấu thu vàng vào mắt
Giấu lá chiều khô bay
Giấu tình nhau trong ngực
Sợ tháng ngày nhạt phai

Em mùa thu tóc ngắn
Qua phố nắm tay người
Con đường đi trăm bận
Em giờ buồn hay vui ?


Linh Phương

28/09/2011


[/align]

[/align][/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Hạt mưa

Gặp Em đi dưới mưa rơi
hạt mưa lóng lánh với người đang xuân
Nhìn mưa anh cứ tần ngần
Giá mà cầm được một lần hạt mưa !
Trần Thái Sơn
Trang Thơ- Trần Thái Sơn
http://vnthuquan.net/diendan/(S(uqtw5r55unidptezylh4t32l))/tm.aspx?m=705464&mpage=1
Đăng nhập để trả lời
0


Lục Bát

Chợt buồn
sáng nắng chiều mưa
Nụ hôn môi
ngọt
thành chua mất rồi
Chiêm bao
em lạc vào thơ
Ru câu lục
ngủ
bên bờ vai anh
Ngẩn ngơ
câu bát đa tình
Treo trên ngọn tóc
trăm nghìn lời yêu
Khù khờ
anh cứ chắt chiu
Những bông hoa dại
mang theo suốt đời
Trăm năm
câu lục nằm chờ
Nhớ thương câu bát
hết thời thanh xuân

Linh Phương


 

[/align][/align]
Đăng nhập để trả lời
0

 
 
Đăng nhập để trả lời
0



[/align]





Thương em ngày ấy
anh về
Sợ da cháy nắng
tay che vai người
Hình như
thiên hạ mỉm cười
Khi anh hôn nhẹ
đôi bờ môi ngoan
Giọt tình rơi xuống
khuôn trăng
Thầm mơ giọt nhớ
đầu năm hẹn hò
Bùa yêu
ai thả vào thơ
Mà em
chết cả một đời vì anh





Linh Phương

[/align]
Đăng nhập để trả lời
0



Bên đó ai về cho tôi nhắn
Bên đây mây tím cuối chân trời
Bên đây có người không còn nữa
Đếm thời gian tìm nhặt ước mơ

Đường đời đi, em đừng bước vội
Nếu một mai chợt nhớ hôm nào
Rằng xưa-xưa lắm-ngày tháng cũ
Tôi yêu em bằng mối tình đầu

Rồi hãy dặn lòng quên mãi mãi
Một lần từ biệt-một lần đau
Dù biết bao năm tôi vẫn vậy
Ngồi làm thơ bên cốc rượu sầu

Bên đó ai về cho tôi gởi
Bên đây mưa lạnh đủ bốn mùa

Bên đây lặng thầm bao câu hỏi
Buồn đong đầy đôi mắt em chưa ?

Xa . Thì thôi cũng đành xa vậy
Người đầu sông- người cuối sông chờ
Mộng đến thiên thu . Ừ ! Chỉ thấy
Tay vẫy chào nhau khóc đã đời

Bên đó ai về nghe tôi nói
Người xưa ơi ! Tình đã chết rồi
Chuyện hôm qua là sầu-là khổ
Chôn chặt dùm tôi dưới đáy mồ


Linh Phương


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-06 10:07:25Da Hương>


 
 



Lá thu bay theo gió
Bâng khuâng chiều tím trời
Mù mù sương che khói
Giăng đầy bên bến sông

Còn không em- còn không ?
Nỗi buồn vương vào mắt
Lòng anh giờ giá buốt
Nghe chớm lạnh sang mùa

Năm này- bao năm nữa
Lá thu rơi kín đường
Một mình anh dõi bóng
Nhìn biển tìm người xưa

Ngày đi không tiễn đưa
Sầu trôi giạt phương nào
Thương yêu gởi về đâu ?
Đại dương xanh ngát bờ

Xa khuất hết nửa đời
Anh mõi mòn chờ đợi
Lá thu bay cứ ngỡ
Giọt lệ tình khôn nguôi


Linh Phương
Đăng nhập để trả lời
0
Mưa Thu

Mưa thu rả rích quanh nhà
Xạc xào cây lá lòng ta chạnh buồn
Tiếng mưa thánh thót trong hồn
Để lòng ta lại bồn chồn nhớ ai !
Trần Thái Sơn
Trang Thơ- Trần Thái Sơn
http://vnthuquan.net/diendan/(S(uqtw5r55unidptezylh4t32l))/tm.aspx?m=705464&mpage=1
Đăng nhập để trả lời
0






Sài Gòn mùa thu sao chưa vàng lá
Để mây bay giăng tím áo người xưa
Ở nơi đây thu chẳng đến bao giờ
Sài Gòn chỉ có hai mùa mưa nắng

Em đừng trách Sài Gòn thường thiếu vắng
Hương cà phê quán nhỏ lúc mùa sang
Góc phố chiều hoa cúc nở dịu dàng
Thu giận hờn ai mà thu đi biền biệt

Em không về nên anh buồn da diết
Thèm môi hôn thơm phức chiếc que kem
Cái mát lạnh chạy xuống thấu tận tim
Thời mới lớn- ve sầu -chùm phượng đỏ

Thương con đường chật mùi thơm hoa cỏ
Cánh chuồn kim-con bướm-tuổi học trò
Thương vô cùng . Ôi ! Nhịp guốc nhẹ khua
Hồn mơ mộng anh hóa thành sương khói

Em hẳn biết Sài Gòn mình khi đó
Luôn tự hào là Hòn Ngọc Viễn Đông
Đẹp chao ôi ! Dù thiếu lá thu vàng
Lẫn chút xíu gió heo may lành lạnh

Em không về Sài Gòn mưa lâu tạnh
Bong bóng bên hè vỡ buốt lòng anh
Em không về nhìn lại khoảng trời xanh
Đầy hy vọng -đầy niềm tin mãi mãi

Em còn nhớ thuở chúng mình vụng dại
Mơ cánh buồm hạnh phúc cuối chân mây
Nhưng hỡi ơi ! Sau mấy chục năm dài
Cát bụi thời gian xóa nhòa ký ức

Em ạ ! Lỡ mai này anh nhắm mắt
Cứ coi như thu rụng lá khô vàng
Đau lòng chi em nhé ! Chuyện ly tan
Hãy chôn chặt dưới nấm mồ quá khứ


Linh Phương
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0



Góc biển-chân trời-nào anh cũng đi
Dù đi hoài -đi hoài không đi tới
Con đường tình cứ như ngàn sợi khói
Dụi suốt đời anh dụi vẫn chưa tan

Có bao giờ em đau thắt ruột gan
Nếu biết mai này rồi anh sẽ chết
Em ở bên kia làm sao về kịp
Vuốt mặt anh chỉ để khóc một lần

Một lần thôi em thắp nén nhang thơm
Vĩnh biệt người đàn ông nhiều lận đận
Người đàn ông khiến em hờn-em giận
Và chực hờ làm khổ cuộc đời nhau

Có bao giờ em thử hỏi tại sao ?
Người đàn ông ấy vô cùng khờ dại
Người đàn ông thương em mãi mãi
Lại chính là anh –duy nhất anh thôi

Vancouver ơi ! Đã chớm thu rồi
Tím áo em buồn –tím môi em nhớ
Nụ hôn mấy mươi năm còn bỏ dở
Ngày biệt ly tình chia cách đôi bờ



Linh Phương



http://my.opera.com/hoadongphuong/blog/

Đăng nhập để trả lời
0
Đăng nhập để trả lời
0



Con cánh cam đi vào quá khứ
Tuổi thơ anh trốn biệt nơi nào
Mùa thu chuồn chuồn kim có đậu
Vạt cỏ quê nhà xa lắc lơ ?

Viễn xứ - bao năm trời thương nhớ
Đường thơm ngai ngái lá khô vàng
Vuông lớp anh về thăm mấy bận
Tìm bóng người thả tóc thề xưa

Từ đó thu buồn hơn thế nữa
Lòng anh man mác lúc thu sang
Áo em giờ cũng phai màu nắng
Nhạt mất màu môi thuở lấy chồng

Từ đó thu đi vào cõi mộng
Tình như sương khói quyện trong hồn
Hắt hiu phố cũ ngày mây trắng
Che khuất đời nhau lúc bạc đầu


Linh Phương
[/align]
[/align][/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-12 08:57:36Da Hương>
 
Linh Phương bị ép buộc nhận một bài thơ không phải của mình !
[/align]



Hình như tâm lý một số người khi nhờ cậy người khác không được bình thường. Nếu nhờ được thì vui vẻ, cười xuề xòa, không được đâm ra nổi nóng với người mình nhờ cậy. Tôi là người bị người khác nhờ cậy , tôi từ chối vì thấy chuyện này hết sức vô lý, và tôi bị nổi nóng. Xui thật.

Trưa nay, lúc gấn 12 giờ , tôi nhận được một cú điện thoại lạ,Tôi bắt máy, giọng nữ êm ái hòi : -Phài anh Linh Phương tác giả Kỷ Vật Cho Em không ạ ?”-“ Vâng ! Tôi đây “.” Em ở Công Ty Đông Hải có chuyện nhờ anh. Anh có một bản nhạc, nhờ anh xác nhận tác giả còn sống để xin giấy phép trên Bộ hát bài này, vì không biết bài này trước 75 hay sau “.. Giọng nữ nói tên bài hát “ Xin em đừng khóc vu quy “của Linh Phương và Đinh Miên Vũ , tôi nói cô đọc cho tôi nghe vài câu đúng là của tôi không. Cô đọc cho tôi nghe 2 câu thì tôi bảo bài này không phải của tôi. Cô nói : Anh Tiến Luân khẳng định là của anh mà. Tôi trả lời không rồi cúp máy.
Khoảng nửa tiếng sau, tôi lại nhận được một cú điện thoại khác.Người này tự xưng là Tiến Luân. Nhất định nói tôi chính là Linh Phương , tác giả bài này. Anh trấn an tôi nội dung bài hát chỉ đề cập đến tình yêu mà thôi , nhờ tôi xác nhận dùm nếu có ai điện tới hỏi về bài hát này. Tôi từ chối, vì rằng không phải bài này của tôi, tôi không thể xác nhận được.Vài phút sau, một cú điện thoại nữa, lần này là giọng nữ đã nói chuyện với tôi lần đầu. Cô xin tôi email , để cô gửi nội dung bài hát cho tôi đọc. Tôi đồng ý.

Tưởng đã yên thân, nhưng khoảng 4 phút sau thì lại một cuộc điện thoại gọi đến với ba số 6 cuối cùng. Chủ nhân của số điện thoại xưng là Quang Lê ( cách đậy mấy ngày tôi đọc báo Thanh Niên có đăng 3 chương trình của các ca sĩ hải ngoại là Chế Linh, Nguyễn Hưng và Quang Lê. Riêng chương trình Quang Lê “Hát trên quê hương “( 15/10/2011) Tại Sài Gòn, Hà Nội và một số tỉnh khác ,với số tiền đầu tư theo chủ nhân lên tới 4 tỉ đồng, được dàn dựng bởi một đạo diễn đến từ Hollywood ) năn nỉ nhờ tôi xác nhận dùm. Ca sĩ Quang Lê hát cho tôi nghe bài hát này, và nhất quyết bảo tôi là tác giả. Bài này ca sĩ Thanh Tuyền hát lâu rồi,Quang Lê còn giữ band nhạc này.Một lần nữa tôi nói bài này không phải của tôi, Quang Lê vẫn bảo chú chính là tác giả vì band nhạc đề tên tôi đàng hoàng, và nhạc sĩ đã chết Đinh Miên Vũ nói là thơ Linh Phương ( cũng là bạn Quang Lê ),Lâu quá, chú già rồi (Trời ! Chê tôi già ) nên bây giờ quên thôi .Cháu làm giấy cam kết với chú xảy ra chuyện gì cho chú, cháu hoàn toàn chịu trách nhiệm.Tôi trả lời dứt khoát, nếu là của tôi, tôi không nhớ chính xác thì tôi cũng không nhận. Tôi chỉ nhận khi nào tôi nhớ rõ ràng . Lương tâm không cho phép tôi nhận vơ là của mình.
Lúc này, ca sĩ Quang Lê có lẽ đã nổi nóng. Nên giọng không còn giữ bình tĩnh: “ Bài hát này cháu thích nhất, chú không nhận cháu phải rút ra không hát được. Cháu tốn với chương trình này biết bao nhiêu tiền rồi. Có chút vậy mà chú không dám nhận. Thì thôi “.“.Chữ “ thì thôi “ sao nghe nặng ghê nơi. Tôi vẫn nhỏ nhẹ : “ Thì thôi vậy” . Ca sĩ Quang Lê cúp máy.Tôi hơi ngỡ ngàng.Vì sao lại nổi nóng với tôi ?

Mười hai giờ ,đó là lúc ăn cơm , nghỉ trưa ở Việt Nam nhà nào cũng thế.Có lẽ Quang Lê sống ở nước ngoài lâu hay sanh ra lớn lên từ nước ngoài mà không biết điều đó. Thứ nữa., văn hóa người Việt Nam tối thiểu trên cửa miệng không quên câu “ cám ơn “ , “ xin lỗi “. Cám ơn dù không nhờ được người khác, xin lỗi khi mình làm phiền người khác .Đã không được như vậy, còn nổi nóng với người đáng tuổi cha, chú mình.Chẳng lẽ ở nước ngoài rồi quên lễ nghĩa , văn hóa Việt Nam chăng ? Thiệt tình !


Linh Phương

10/10/2011
Đăng nhập để trả lời
0




Nỗi buồn
biết gởi vào đâu?
Mỏng manh một mối
tình sầu thiên thu

Cũng là thế ấy
thế thôi!
Trái tim thơ khóc
đâu lời tiễn đưa

Tiếc hoài
sợi nắng
nhành mưa
Ru anh ngủ hết
bốn mùa đau thương

Chẳng hề chi
những bão giông
Dẫu bao nhiêu sóng
muôn trùng bủa vây

Ly tan
chỉ có một ngày
Ước mơ chết
giữa
bàn tay anh rồi


Linh Phương

[/align]

[/align]
Đăng nhập để trả lời
0


Xưa em
cởi áo tặng người
Dối cha dối mẹ
gió trời thổi bay
Sợi dài sợi vắn
tóc mai
Lỡ câu thề hẹn
đắng cay ngậm ngùi

Chỉ ngần ấy
chỉ thế thôi
Vậy mà
tôi vẫn là tôi
dại khờ
Yêu em bằng
những câu thơ
Đem đi bán
giữa chợ đời mưu sinh

Linh Phương
Đăng nhập để trả lời
0



Em cứ như là cây hồng nhỏ
Mỗi một ngày nở một nụ thôi
Hương sẽ thơm lừng bay theo gió
Sắc sẽ tô môi thắm đỏ hoài

Còn anh - chú dế mèn thích gáy
Sợ em buồn ngồi cắn móng tay
Sợ Sài Gòn thương em mãi mãi
Lúc tiễn đưa không hẹn buổi về

Thì thôi ! Anh hóa que diêm nhé
Thắp sáng dùm em ngọn nến hồng
Mùng sinh nhật - có hoa - có bướm
Có niềm vui chật trái tim nồng

Bỗng dưng anh thích thành chiếc bánh
Em cắt chia hết thảy mọi người
Để bao con gái đều thương nhớ
Gã khù khờ giống hệt như anh



Linh Phương

[/align]
[/align][/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-26 00:10:18Viet duong nhan>





Hàng Xanh chia ba ngã
Anh bảo ngã ba tình
Đã yêu không toan tính
Tính toán thì đừng yêu

Bởi vậy anh hóa liều
Dẫu người đời đường mật
Mười chỉ thương lấy một
Anh chín bỏ thêm mười

Từ đó bỗng dại khờ
Trông ngồi rồi trông đứng
Mê cái tuổi Thiên Xứng
Dữ lại hay dỗi hờn

Bao nhiêu lần em giận
Chỉ tại anh lỗi lầm
Đôi lúc em cằn nhằn
Anh dám đâu oán trách

Thích tính em làm phách
Dễ thương quá xá trời
Cũng phải đành chịu thôi
Dễ thương-thương hổng dễ

Nói thế mà chẳng thế
Hoa hồng luôn có gai
Nên anh nhớ dài dài
Tuổi em là Thiên Xứng




Linh Phương


[/align]
[/align]

R[/align]
Đăng nhập để trả lời
0






mùa vàng lá hay là mùa tiếc nhớ
những ngày qua chưa trọn nghĩa yêu thương
sinh nhật hồng sao một trời bở ngỡ
tưởng xuân về khi nghe thoảng mùi Hương ....

DH


Và cứ thế phần đời anh còn lại
Trong trái tim có hình bóng một người
Để thương hết lòng - để yêu hết DẠ
HƯƠNG ngày xưa thời áo tím mộng mơ

Linh Phương
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Ca sĩ Quang Lê “nổi nóng” với một nhà thơ
[/align]
Hôm qua, 15/10, ca sĩ hải ngoại Quang Lê đã bắt đầu live show Hát trên quê hương tại TP.HCM, Hà Nội và một số tỉnh khác. Thế nhưng, khi live show chưa diễn ra, thì Quang Lê bị “than phiền” là bỗng dưng “nổi nóng” với một nhà thơ.

Người “than phiền” ca sĩ Quang Lê là nhà thơ Linh Phương lâu nay “ở ẩn” tại tỉnh Kiên Giang. Linh Phương thành danh tại miền Nam trước năm 1975, nhiều bài thơ của ông được các nhạc sĩ phổ nhạc, trong đó có nhạc sĩ Phạm Duy phổ bài Kỷ vật cho em rất nổi tiếng. Căn nguyên của sự “nổi nóng” này liên quan đến một ca khúc mà ca sĩ Quang Lê muốn diễn trong live show Hát trên quê hương.

Giữa trưa bị làm phiền…

Nhà thơ Linh Phương kể với phóng viên TT&VH: “Trưa ngày 10/10, lúc gần 12 giờ, tôi nhận được một cú điện thoại lạ (có 3 số cuối 696). Tôi bắt máy, một giọng nữ êm ái hỏi: “Phải anh Linh Phương tác giả Kỷ vật cho em không ạ?”. Tôi nói đúng rồi. Cô ấy bảo ở Công ty Đông Hải có chuyện nhờ tôi giúp. Cô ấy vào chuyện ngay: “Anh có một bản nhạc, nhờ anh xác nhận tác giả còn sống để xin giấy phép trên Bộ VH,TT&DL hát bài này, vì không biết bài này trước 75 (năm 1975) hay sau...”.


“Cô gái nói tên bài hát là Xin em đừng khóc vu quy lời của Linh Phương và nhạc của Đinh Miên Vũ. Tôi bảo cô đọc cho tôi nghe vài câu đúng là của tôi không. Cô gái đọc cho tôi nghe hai câu thì tôi bảo ngưng và nói bài này không phải của tôi. Cô gái nói: “Anh Tiến Luân khẳng định là của anh mà”. Tôi trả lời không phải rồi cúp máy” - nhà thơ Linh Phương tường thuật lại chi tiết và khẳng định chưa hề biết ai tên Tiến Luân như lời cô gái nói qua điện thoại.


Quang Lê
[/align]




Linh Phương kể tiếp: “Khoảng nửa tiếng sau, tôi lại nhận được một cú điện thoại (có 3 số cuối 891) khác. Người này xưng là Tiến Luân và nhất định cho rằng tôi là tác giả bài này. Anh Tiến Luân trấn an tôi rằng nội dung bài hát chỉ đề cập đến tình yêu mà thôi, nhờ tôi xác nhận giùm nếu có ai điện thoại hỏi về bài hát này. Tôi từ chối, vì bài này không phải của tôi, tôi không thể xác nhận được. Vài phút sau, một cú điện thoại nữa, lần này là giọng nữ đã nói chuyện với tôi lần đầu. Cô xin tôi địa chỉ e-mail, để cô gửi nội dung bài hát cho tôi đọc. Tôi đồng ý”.

Và bị “nổi nóng” vô cớ


“Tưởng đã yên thân, nhưng khoảng 4 phút sau thì lại một cuộc điện thoại gọi đến với 3 số “666” cuối cùng. Chủ nhân của số điện thoại xưng là Quang Lê năn nỉ nhờ tôi xác nhận giùm tôi là chủ nhân bài hát Xin em đừng khóc vu quy. Ca sĩ Quang Lê hát cho tôi nghe bài hát này và nhất quyết bảo tôi là tác giả. Quang Lê nói: “Bài này ca sĩ Thanh Tuyền hát lâu rồi, trước 75, Quang Lê còn giữ băng nhạc này”. Một lần nữa tôi nói bài này không phải của tôi. Quang Lê vẫn bảo: “Chú chính là tác giả vì băng nhạc đề tên Linh Phương đàng hoàng. Và một người nhạc sĩ đã chết (bạn Quang Lê) đồng tác giả cũng nói là của Linh Phương. Lâu quá, chú già rồi nên bây giờ quên thôi. Cháu làm giấy cam kết với chú xảy ra chuyện gì cho chú, cháu hoàn toàn chịu trách nhiệm”. Tôi trả lời dứt khoát: “Nếu là của tôi nhưng tôi không nhớ chính xác thì cũng không nhận bừa. Tôi chỉ nhận khi nào tôi nhớ rõ ràng. Lương tâm không cho phép tôi nhận vơ là của mình”.


Nhà thơ Linh Phương quyết không nhận vơ bài hát
"Xin đừng khóc vu quy" là của mình
[/align]




Mọi việc nếu chỉ dừng đến đây có lẽ không khiến vị nhà thơ được bạn bè trong làng văn đánh giá là người hiền lành phải bức xúc. Nhà thơ Linh Phương tiếp tục câu chuyện khiến ông mất cả một buổi nghỉ ngơi: “Lúc này, ca sĩ Quang Lê có lẽ đã nổi nóng, sau khi năn nỉ tôi khá lâu. Nên giọng Quang Lê không còn giữ được bình tĩnh: “Bài hát này cháu thích nhất, chú không nhận cháu phải rút ra không hát được. Cháu tốn với chương trình này biết bao nhiêu tiền rồi. Có chút vậy mà chú không dám nhận. Thì thôi”. Chữ “thì thôi” và cách phát âm của Quang Lê, tôi nghe sao nặng ghê người. Tôi vẫn nhỏ nhẹ: “Thì thôi vậy”. Ca sĩ Quang Lê cúp máy. Tôi hơi ngỡ ngàng vì sao ca sĩ Quang Lê lại nổi nóng vô cớ với tôi?”.

Ứng xử


Nhà thơ Linh Phương bức xúc: “12 giờ trưa, đó là lúc ăn cơm, nghỉ ngơi, ở Việt Nam nhà nào cũng thế. Có lẽ ca sĩ Quang Lê sống ở nước ngoài lâu hay sinh ra và lớn lên từ nước ngoài mà không biết điều đó. Thêm nữa, người có văn hóa tối thiểu trên cửa miệng không quên câu “cám ơn”, “xin lỗi”. Cám ơn dù không nhờ được người khác, xin lỗi khi mình làm phiền người khác. Ca sĩ Quang Lê đã không làm được những điều cơ bản như vậy, lại còn nổi nóng với tôi - người đáng tuổi cha, chú mình!”.

“Tâm lý một số người khi nhờ cậy người khác có gì không bình thường. Nếu nhờ được thì vui vẻ, cười xuề xòa, không được đâm ra nổi nóng với người mình muốn nhờ cậy. Tôi là người bị người khác nhờ cậy, tôi từ chối vì thấy chuyện này hết sức vô lý và tôi bị nổi nóng. Xui thật!” - nhà thơ Linh Phương than thở.

Hoàng Nhân
Đăng nhập để trả lời
0


Trái tim
anh rớt vào thơ
Sợ mùa thu
phấn vàng rơi xuống đường
Sợ mai
nắng xế em buồn
Tay giữ vội
chút mùi hương một thời
Trong anh
sót lại nụ cười
Hình như cất kỹ
từ hồi yêu em
Nụ cười tươi rói
hồn nhiên

Sài Gòn xưa
tuổi thanh niên
dại khờ
Yếm đào
hờ hững cứ mơ
Nụ hôn rón rén
trên bờ ngực non
Mười thương
giờ vẫn thương hơn
Vậy mà em đã
không còn của anh ?
Mai về
tìm mộng đời xanh
Ngày xa
xa lắm
ta đành mất nhau

Linh Phương

Đăng nhập để trả lời
0