Trên cao Chúa cũng mất hồn
Bởi em- nên cửa giáo đường vắng anh
Tay ngà mở nhẹ thánh kinh
Hoa mân côi nở triền miên giữa trời
Bởi anh- xưa vốn tông đồ
Từ tiền kiếp bước lên bờ nhân gian
Lỡ ăn trái cấm địa đàng
Giờ anh đành chịu trầm luân kiếp người
Hai vầng nhật nguyệt chia đôi
Trên cây thập giá sáng ngời nỗi đau
Ngực anh đinh đóng máu trào
Theo dòng nước mắt bể dâu hết đời
Anh nghiêng vai gánh giấc mơ
Ngày chim vỗ cánh em vời mắt trông
Buồn rơi xuống phím dương cầm
Nhã ca khúc hát nguyện thầm ba ngôi
Thiên tài phải chết trong thơ
Hồi chuông báo tử nhà thờ gọi tên
Thơm trang Cựu ước hiển linh
Anh nương theo bóng đi tìm hình em
Trên cao Chúa cũng ưu phiền
Thương anh dưới thế thất tình ngàn năm
Trái tim bỗng hóa thành rừng
Cho bông huệ trắng khóc hồn con chiên
Hoa mân côi nở triền miên
Thôi em thắp nến chờ chim bay về
Phục sinh ngày cũng gần kề
Người trăm năm nhớ câu thề trăm năm
Linh Phương