📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

NIỀM MƠ NGÀY THÁNG CŨ

1.143 trả lời, 136.540 lượt xem — Trang 20 / 39
MƠ MUỘN...

Ta về lại, lang thang trên ngõ phố.
Những đường xưa, cũng quên mất ta rồi.
Thân rách nát, kẻ ăn mày tình ai.
Buồn vu vơ, ta bật khóc, thương ta?

Dường như kia? Le lói thấy ánh tà.
Xin đợi bước, để chậm nhìn nuối tiếc.
Mai nầy đi, nơi đây không hiện diện.
Sao bồi hồi? Dạ nghĩ chắc rất xa!

Sẽ chua xót, hơn vàng thu, cho lá?
Và bâng quơ, khúc chiết bám lẽ đời.
Trôi xa lắc, điểm mù sương diệu vợi.
Nắng buổi chiều, ám ráng bóng tả tơi.

Che tay quên, không còn nhớ, nghĩ ngợi.
Chuyện que diêm, đốt sưỡi ấm, băng triền!
Cho lẫn trốn, qua rồi thời vinh hiển.
Giấc lịm dài, thiên niên ngủ, đâu nơi?

nguyênhoang
2 ngàn 11
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-05-14 04:33:41nguyenHOANGky>
MẮT HOA THU,

Dù trở lại, không tròn như mộng ước!!
Vẫn phải về! Nhìn lại ngõ thu xưa.
Chiều ngả bóng, nắng phai nhạt, lưa thưa.
Thầm lặng bước, nhớ từng miền ký ức.

Đã bao năm lưu vong, hồn thao thức.
Cho cơ duyên, dẫn bóng dẫm lá vàng.
Mùa hạ đó, thu chưa sang, lá ngóng.
Đợi đông tàn, xuân vào đến điểm trang??

Hoa khoe sắc, bướm vờn hanh viên mãn.
Mỗi niềm vui, phong đúng nghĩa thiên đàng.
Như cuộc đời, dừng chân mong phút cuối.
Thoáng sạch lòng, trả nốt, dứt thở than.

Tim nến tắt, lụn giấc tàn, xoá sáng.
Mông lung, vô minh thoang thoảng lại mùi.
Hương hoa sứ nhà đâu, loang bay đến??
Ta gặp lại rồi, ánh mắt yên vui !!

nguyenHOANGky
year/11
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-05-13 12:06:51caoletrantranquoc>

MẮT HOA THU,

Dù trở lại, không tròn như mộng ước!!
Vẫn phải về! Nhìn lại ngõ thu xưa.
Chiều ngả bóng, nắng phai nhạt, lưa thưa.
Thầm lặng bước, nhớ từng miền ký ức.

Đã bao năm lưu vong, hồn thao thức.
Cho cơ duyên, dẫn bóng dẫm lá vàng.
Mùa hạ đó, thu chưa sang, lá ngóng.
Đợi đông tàn, xuân vào đến điểm trang??

Hoa khoe sắc, bướm vờn hanh viên mãn.
Mỗi niềm vui, phong đúng nghĩa thiên đàng.
Như cuộc đời, dừng chân mong phút cuối.
Thoáng sạch lòng, trả nốt, dứt thở than.

Tim nến tắt, lụn giấc tàn, xoá sáng.
Mông lung, vô minh thoang thoảng lại mùi.
Hương hoa sứ nhà đâu, loang bay đến??
Ta gặp lại rồi, ánh mắt yên vui !!

nguyênhoang
2 ngàn 11
................................................

GIỮ....

Nếu như đã muốn giữ tròn mộng ước
Hãy quên đi dĩ vãng của xa xưa
Nhìn mây bay hay rơi rớt giọt thưa
Sẽ xao dộng, tâm hồn xua ký ức

Sống lưu vong, bao cảnh đời thao thức
Khi tuổi đời ngã bóng cánh lá vàng
Khi chân tình không còn ai mong ngóng
Thì tình yêu nào cho đến điểm trang?

Nhặt buồn rơi....hãy cho là mỹ mãn
Cộng tuổi đời vui cuộc sống thiên đàng
Dẫu ta còn đến tận cùng phút cuối
Xin nở nụ cười, và chớ than van

Nến leo lét, vẫn đó là ánh sáng
Soi ta đi, thương yêu đến ngọt mùi
Kìa hoa sứ, thoảng loang say tìm đến
Hạnh phúc cuối đời, xin hãy yên vui

caoletrantranquoc
13/5/11
Đăng nhập để trả lời
0
TÌNH MÃI THEO ...

Hoa nhớ bướm, sao từ lâu xa vắng?
Nắng về bên, mà lại vẫn úa màu!
Đêm lạnh giá, hương lòng đơn, rên rỉ.
Chờ đi qua, bình minh đến, ngạt ngào.

Yêu thương mãi, hồn vương, không biến mất.
Ngày luyến đêm, mong nhớ quá, lang thang.
Tiền kiếp xưa, tình có thuở, hồng hoang.
Trường giang chảy, nguyệt hằng theo soi bóng!

Thơ thao thức, dỗ mơ chen khoảnh trống.
Chờ trông ai? Mưa hiu hắt, mỗi chiều.
Có chia sớt, canh trường trăn trở mộng?
Được ước nguyền, xin nô lệ tình yêu.

Chữ ngắn ngủi, bao đời chưa giải thích?
Cõi sống vô thường, đôi lúc có phai.
Nặng lòng đã, vấn vương trĩu tháng ngày
Trầm tích giữ, lặng thầm nhau, vô tự!

Mai hoàng hôn, nhớ lần..mơ..tháng cũ.
Vươn bay xa, theo gió núi nhạt nhòa.
Còn in dấu bụi trần, gót ngọc hoa.
Khi trời đất đắm chìm, trong hoang vắng.

nguyênhoang
2 ngàn 11

(trả lời: Mỹ Trinh)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-05-14 18:58:25Mỹ Trinh>
TÌNH MÃI THEO ...

Hoa nhớ bướm, sao từ lâu xa vắng?
Nắng về bên, mà lại vẫn úa màu!
Đêm lạnh giá, hương lòng đơn, rên rỉ.
Chờ đi qua, bình minh đến, ngạt ngào.

Yêu thương mãi, hồn vương, không biến mất.
Ngày luyến đêm, mong nhớ quá, lang thang.
Tiền kiếp xưa, tình có thuở, hồng hoang.
Trường giang chảy, nguyệt hằng theo soi bóng!

Thơ thao thức, dỗ mơ chen khoảnh trống.
Chờ trông ai? Mưa hiu hắt, mỗi chiều.
Có chia sớt, canh trường trăn trở mộng?
Được ước nguyền, xin nô lệ tình yêu.

Chữ ngắn ngủi, bao đời chưa giải thích?
Cõi sống vô thường, đôi lúc có phai.
Nặng lòng đã, vấn vương trĩu tháng ngày
Trầm tích giữ, lặng thầm nhau, vô tự!

Mai hoàng hôn, nhớ lần..mơ..tháng cũ.
Vươn bay xa, theo gió núi nhạt nhòa.
Còn in dấu bụi trần, gót ngọc hoa.
Khi trời đất đắm chìm, trong hoang vắng.

nguyênhoang
2 ngàn 11

(trả lời: Mỹ Trinh)



Chẳng Bao Giờ Vơi

Ai cũng có một mối tình sâu đậm
Mãi theo ta từ góc biển chân trời
Chẳng bao giờ chẳng bao giờ vơi
Anh hãy cứ mang theo nung tiềm thức

Yêu thương ấy sống hoài chưa lần dứt
Kỷ niệm về đọng lại ở trong nhau
Từ tiền kiếp, kiếp này và kiếp nữa
Vướng vào nhau vương vấn đến kiếp nào

Và những đêm cô đơn đợi trăng sao
Đêm thấm thía ngọt ngào khi đã mất
Để nhiều khi em buông thành tiếng nấc
Không cách nào kềm hảm được đâu anh

Ừ là thế đêm buồn bả vắng tanh
Em đã khóc phận người đời khó nhọc
Chuốc vào thơ nhớ thương rơi lăn lóc
Nô lệ tình yêu như đã mặn nồng

Mỹ Trinh

Rất vui anh NguyênHoang đã đến thăm trang thơ của Mỹ Trinh.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-05-18 22:16:33nguyenHOANGky>
Ở NƠI NÀO....CHO XIN..?

Nguyện cầu tối, ban ngày đi rong phố!
Ta hẹn nhau, gặp lại ở đỉnh sầu..?
Kinh thánh chép, cuộc đời qua giông tố.
Cầu xin gì? Thập giá cất đã lâu.

Ở đây sáng, có nhiều chim đến đậu.
Bóng cây lành, tiếng hót kể chuyện xưa.
Ru giấc thiếp, tay mân mê bầu sữa.
Hoàng hôn về, lo thu dọn ban trưa.

Chiều đi qua, không cần phải đón đưa.
Ta làm dấu cánh lục bình xa bến.
Biết về đâu? Để có lần trở lại!
Như tình yêu, đáp trả mãi, chẳng vừa?

Những bọt nước, trên dòng trôi thả ngửa.
Chờ tình yêu xây vội bến, đón đưa.
Rồi mang ta về lầu hoang, khép cửa.
Dìm trăm năm, bằng nguyện ước liêu trai.

Nhốt trọn kiếp, vui vầy quên một thuở.
Trói chặc đời, khổ nhục ép đọa đày.

Ta về lại, đồng xanh mùa lúa mới.
Câu hát xôn xao, thôn đón trăng đầy.
Trải theo ngõ, lung linh lòng mong đợi.
Ai đặt môi hồng, hôn gió heo may?

Ôi! bàn tay nhiệm mầu, đang chấp lại.
Lời kinh trên môi, chưa đủ giải trình.
Những gút mắt, xóa tan giùm sám hối.
Ta sợ trần gian ghép lại tội, vô sinh.

Để phải trăm năm thi hành, án lịnh.
Thánh giá buồn tênh, hiu hắt giáo đường.
Nhìn ánh mắt, vô hình cho phán xét?
Người vội xa rồi, cho lắm vấn vương.

Khi lúc nồng say, sao cùng chẳng hưởng?
Đêm mơ ru,nhớ lại giấc Mẹ hiền!
Nay mất tiếp, bàn tay tiên buốt giá.
Ngồi bên thềm đời, lặng ngắm oan khiên.

nguyênHOANGky
year/11
Đăng nhập để trả lời
0
CÕI BUỒN, SAO VẪN NHỚ ?

Bỏ niềm vui, chui nhập giấc mơ buồn.
Để tương ngộ hòa lời thơ cảm tác.
Giấc mơ buồn, sao nhè nhẹ man mác?
Dư âm bay, thoảng diệu đến dâng cuồng.

Chìm lã mộng, lâng say không còn muốn!
Rời giấc mơ buồn, trở lại cơn vui.
Dù qua đó, vài phút giây ngắn ngủi.
Khi quay về? Nuối tiếc nhớ không nguôi.

Ngàn thông reo, gió ru hồn giong ruổi.
Mộng ngu ngơ, trở lại giấc mơ buồn.
Ta tìm ngắm trăng huyền soi lối ngã.
Không sai đường, đánh mất lối ra vô.

Ta dựng cổng Tân hôn, khai pháo nổ.
Mừng duyên Ngâu, Ô thước bỏ nhịp cầu.
Không cần phải, đợi mỗi năm tháng bảy.
Chẳng nào buồn, thao thức ở canh thâu.

nguyênhoang
2 ngàn 11
Đăng nhập để trả lời
0

TẠ LÒNG...VỀ LẠI, BƯỚC HƯ KHÔNG!

Xin gởi lời thương, trong trách than.
Cho tôi yêu mãi, một hình hài.
Tình trao Em hỡi! Đừng lơ đảng?
Anh sống vì Em, mới tỏ bày.

Nghe thoáng lời ghen, cứ ngỡ trái?
Từng lời phân giải, lại cho sai?
Tấc lòng mang máu về tim dỗ.
Hờn giận xin phai với tháng ngày.

Trăn trở từng canh, thao thứ mãi?
Tương tư lẫn trốn, chốn ngăn nào?
Không ra mà đón tình yêu trải.
Đừng có buồn chi, tâm tổn hao.

Rời đi, rời xa xin rời mau.
Tình ảo, tình ảo tình có ảo?
Qua biển, ngang sông nhiều gió bão.
Bầu trời cứ ngó, thấy trăng sao.

Tình cho, tình cho chát như cau.
Đắng quá, đắng quá chia tặng phận?
Nước dão cà phê, phần đứng cuối.
Dành người rượu ngọt, rót dâng trào?

Hát khúc thi nhân nồng hữu hảo.
Đầy ly mỹ tữu, uống ru lòng.
Thiên trường địa cữu, hồn thơ trống.
Cho khoảng tim sầu, chôn ước mong.

Đến về, lặng bước nhớ chi không?
Cuộc đời tênh nhẹ hơn sương mỏng.
Buổi sáng nắng về tan sương đọng.
Khi chiều mây chở, gió đưa bồng.

Con nước phù sa, lắng soi bóng!
Trăng còn lưu giữ, ta hư không?

nguyênhoang
2 ngàn 11

Đăng nhập để trả lời
0
BỌT SÓNG TÌNH THƠ.

Thơ nhập tâm, làm cõi lòng điên đảo.
Nhớ thương hoài, để áo nảo trong tim.
Bóng ngồi đây, hồn lén trốn đi tìm.
Giăng trước ngõ, ai trồng dây leo tím.

Cài khép kín, hoang buồn hơn sim tím.
Tương tư về, quạnh vắng kéo lui chân.
Từ tiền kiếp, sổ đời thiên định phận.
Trói chặc nhau, dây tơ mỏng xích thằng.

Keo khô cứng, mà hình hài dính khắng!
Ước hẹn chờ, xa vắng, ngộ mùa trăng.
Trăm năm mãi nguyện lòng yêu một bóng.
Dẫu mai về, không gặp cũng chờ nhau.

Ngang bến đổ, chiều nay thuyền không ghé.
Ta buông chân theo đuổi nước thủy triều.
Tim quyện sóng hòa phù sa, dan díu.
Thời gian đưa, ta sắp bước theo chiều.

Xin để lại đôi lời, mong Em hiểu.
Săn bóng yêu thầm đã tỏ qua thơ.
Dương thế bao la, mà không tán trợ?
Để làm xót xa, ngày tháng thẫn thờ.

Mang tim gối triền sông, theo nhịp thở.
Chờ ngang qua, đếm bọt nước trên dòng.
Xem có chữ, lời thơ viết nơi đó?
Có lẽ vừa tan sau buổi gió giông!

nguyênhoang
2 ngàn 11
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-05-21 04:15:15nguyenHOANGky>
GIĂNG BÓNG.

Hoàng hôn về, nhìn lại dòng lặng cuốn.
Mềm chân hoang, gót mỏi giấc phiêu bồng.
Có nuối tiếc, ở chút gì chua xót?
Cảm xúc tràn, giọt mặn gởi trên sông.

Hôm xưa rời đây, vẫy chào ra biển!
Nào phải đâu, vì cuộc sống kim tiền.
Nhưng đó lại trao cho phụ bạc?
Đẩy ta rời, bỏ sông núi hồn thiêng.

Ta ra đi mà cõi lòng tan biến.
Cơn mộng du, say sóng nhấp nhô thuyền.
Một chiếc bóng phù dung, đêm trên biển.
Đen mịt mờ lộng gió bám oan khiên.

Ta mang đời hàn, đến mắc bên triền.
Vách đá phẳng mà lòng lặng gai gốc.
Đã hết rồi không còn những nhớ mong.
Thấy tình đời, sao dường muốn chạy trốn.

Ta giữ tình Em, trọn kiếp trong hồn.
Thu qua phân, mây về theo gió núi.
Chở hững hờ, nặng xám cả không trung.
Vội vươn tay, nhặt hứng màng sương bụi.

Ôm vào lòng, tiếp bước đi lầm lũi?
Ta đi trong hoang mơ, ngắm lại buổi chiều.
Buổi chiều không phai,tháng ngày vụng dại.
Hạt mặn nào chợt đắng trên môi?

Về lại từ..người lữ khách, xa xôi!
nguyênHOANGky
Year/11
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-05-23 18:23:47lethutrang>



ĐỜI.....

Mây trời gió núi rộng đường bay,
Niềm thương nỗi nhớ gọi bao ngày,
Lay lắt tâm hồn vì vỡ vụn,
Một kiếp phù du lắng bụi này

Trần ai luôn có những điêu ngoa,
Miệng lưỡi không xương có thật thà?
Tin đời liệu có ôm hư ảo,
Hay là chỉ chuốc những rầy rà

Xếp lại đi thôi một ánh dương,
Đã không cho sáng những con đường,
Một mình lầm lũi một mình nhớ,
Để mộng bay theo bóng ảo vương

Đêm nay trăng đã gieo buồn bã,
Sao cũng âm thầm chẳng tiếng ca,
Gió dường ngưng thổi sau tàn lá,
Khuya đón canh tàn, ta với ta

lethutrang
16/5/2011


📎 post đã sửa
Triều dẫu sóng cũng đừng nghi lòng biển
Vẫn xô bờ sóng có phụ bờ đâu
http://diendan.vnthuquan.net/fb.aspx?m=634709
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=666233&mpage=10򨇡
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=671851&mpage=6򨆥
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-05-23 06:51:52nguyenHOANGky>

Có sợ không? Buổi chiều hoa cỏ úa!
Lạnh mây trời, hoang vắng đến trao cho.
Một khung trắng, kết sương giăng bàng bạc.
Chìm trong mơ, quên lâu lắm hẹn hò.

nguyenhoangky
year/11
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-05-25 16:27:39Huynhthomy>

NHỦ LỜI...

Niềm mơ ngày tháng cũ,
qua rồi!
Vẫn nhớ về nơi,
hoa mộng nhỏ?
Và những chiều mưa, đợi góc phố?
Của thời ngọt lịm, gởi trên môi!

Chiếc bóng thời gian, đùa sóng rổi.
Đưa ta phiêu lãng, giấc mơ chùng.
Phiếm cung sai bậc, hồn thơ lỗi?
Giữ mãi lời, huyền tích thuỷ chung.

nguyênhoang
Tpa/11
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-05-25 01:52:14Huynhthomy>
LỜI HIỆN DIỆN

Nỗi buồn hằn, vết sâu trầm ký ức.
Bay lâng lâng, mang xót nhớ quê nhà.
Ơi, tiếng hát vươn ru, nào hạnh phúc?
Bao giờ về? Kể chuyện ở phương xa.

Rừng thu xưa, xao xác buồn, mơn lá!
Ai mang xuân, cho ngân tiếng lựng thơm?
Không ấp ủ, được phai lòng tượng đá.
Phẳng ước nguyền, giăng kết pháo hoa thôn.

Để đêm say chìm giấc nồng, thổn thức!
Lắng miên trường thắm lịm, mặn mà thêm.
Mây mang hương, dật dờ quyện thơm nức.
Khúc ru nào? loáng nhã nhạc êm đềm.

Đưa nhau về, thăm lại khu vườn nhỏ.
Đã ươm trồng, gieo giống tốt nơi đây.
Mấy mùa qua, cội già chai đất lở.
Vun xới cho mầm, vươn nụ thảng ngây.

Ngăn con dốc, dấu tích trầm, mệt mỏi.
Bến sông mây khỏa mộng, trọn môi hôn.
Chiếc bóng ngả, dặm trường xa, lếch thếch!
Về lại đâu? thầm hỏi trả, xiêu hồn.

(Trinh nguyên trao, gối thiếp ngóng trăng tà.
Dâng Mỹ tửu, mời Thần tiên chứng giám.
Lần cuối ngỏ, tròn vần niêm thi phú.
Hoàn lối về, an ngụ chốn hoang vu).

nguyênhoang
2 ngàn 11
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-05-24 08:47:10lethutrang>


NGÔNG ?

Ai bảo người ta bướng bỉnh ngông?
Mắng thế làm sao kiếm được chồng
Cũng do trời định còn đang ế
Nên thời xuân sắc đã đi rong.

Nếu thốt ra lời bảo kẻ ngông
Bắt đền đi hỡi, Trốn?... Đừng hòng.
Tuổi xuân thời có bấy nhiêu đó
Mắng thế tiêu đời có biết không?

Làm ơn đừng nói tính tình ngông
Bảo nhau nhè nhẹ mới tâm đồng
Ương bướng xưa nay luôn ngự trị
Mắng hoài cũng vậy, chẳng thèm thông.

lethutrang
23/5/2011
📎 sau chậu bông nhỏ
Triều dẫu sóng cũng đừng nghi lòng biển
Vẫn xô bờ sóng có phụ bờ đâu
http://diendan.vnthuquan.net/fb.aspx?m=634709
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=666233&mpage=10򨇡
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=671851&mpage=6򨆥
Đăng nhập để trả lời
0


THƠ HÂY,GHÉ THĂM, ĐỂ LẠI VÀI CÂU THƠ CẢM TÁC, CHÚC SỨC KHOẺ TỐT. NH

LỜI HIỆN DIỆN.

Nỗi buồn hằn, vết sâu trầm ký ức.
Bay lâng lâng, mang xót nhớ quê nhà.
Ơi, tiếng hát vươn ru, nào hạnh phúc?
Bao giờ về? Kể chuyện ở phương xa.

Rừng thu xưa, xao xác buồn, mơn lá!
Ai mang xuân, cho tình tự, lựng thơm?
Không ấp ủ, vơi phai lòng tượng đá.
Phẳng ước nguyền, giăng kết pháo hoa thôn.

Để đêm say chìm giấc nồng, thổn thức!
Lắng miên trường thắm lịm, mặn mà thêm.
Mây mang hương, dật dờ quyện thơm nức.
Khúc ru nào? loáng nhã nhạc êm đềm.

Đưa nhau về, thăm lại khu vườn nhỏ.
Đã ươm trồng, gieo giống tốt nơi đây.
Mấy mùa qua, cội già chai đất lở.
Vun xới cho mầm, vươn nụ thảng ngây.

Ngăn con dốc, dấu tích trầm, mệt mỏi.
Bến sông mây khỏa mộng, trọn môi hôn.
Chiếc bóng ngả, dặm trường xa, lếch thếch!
Về lại đâu? thầm hỏi trả, xiêu hồn.

(Trinh nguyên trao, gối thiếp ngóng trăng tà.
Dâng Mỹ tửu, mời Thần tiên chứng giám.
Lần cuối ngỏ, tròn vần niêm thi phú.
Hoàn lối về, an ngụ chốn hoang vu).

nguyênhoang
2 ngàn 11


Thơ anh NH mới thật sự hây! Thử viết theo...Cám ơn anh thăm viếng. Chúc anh thơ lai láng.

Tìm Trong Vần Thơ

Đếm ngày tháng trăng về rồi trăng khuất
Đâu như ngờ thời gian đã trôi nhanh
Như dần quen chuyện nắng mưa lây lất
Cái giật mình là đã biết cô đơn

Lần cuối ngỏ... tưởng về tâm an lạc
Tưởng vui đùa phút chốc sẽ quên mau
Mình đâu biết trăng đi rằm buồn quá
Trăng bây giờ đã khuất nẻo trời xa

Biết đến bao giờ gặp nhau lần nữa
Biết đến bao giờ trở lại chốn xưa
Cứ tưởng thơ ngây gói vào vạt áo
Mưa ướt rã rời gió buốt đong đưa

Mình trở lại tìm hồn của bài thơ
Trên ngọn cỏ cành hoa say hương nhụy
Dòng chữ này quên rồi lần chân lý
Yêu ghét giận hờn thương nhớ nhiều khi..

Thả hồn trôi lang thang không định hướng
Không biết đi đâu tìm được chỗ ngừng
Vòng vo mãi bước chân chiều lững thững
Nhớ và quên tương tợ nghĩa bài thơ

Trong mắt anh ngập ngừng từ hơi thở
Miền hoang vu tỏa lớn một vùng sâu
Tìm lại nhau trả hoài dòng ân nợ
Tim run run ngơ ngáo thiếu bàn tay


Mỹ Trinh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-05-26 22:47:48Huynhthomy>
PHIẾN PHÙ DU.

Từ lâu đã bỏ, quên...quăng ném..
giờ chằng còn chi, để tiếc buồn!
Tiếng khóc chào đời..tiếp sống..hết tuôn.
yên hà trên sóng, bọt bể đếm...

Tiếc nuối gì? mà nhớ...khát thèm..?
may mắn lần, ai kề tai nói nhỏ...
Cho rồi? Còn sót..hãy gói gém lẹ.
phù vân! Mai sáng hết..mơ đêm.

Ngày hành quân, ngang kinh Chợ Đệm?
gặp một làn hương, quyện cuốn..mỹ miều!
Theo gót chân Sô..vương buồn, tưởng nhớ!
có phải đầu tiên...? Bỗng thấy yêu..

Thời gian đi, bước chân..ngọng nghịu?
ngập ngừng quên, chợt rồi nhớ, phai phôi.
Dùng dằng đành bỏ..cuộc tình nóng hổi!
mắt nào theo..? và vờn bóng trên môi.

Ta ôm những mùa xuân..xa xôi.
lần lượt đi qua..sục sôi, cuộc chiến.
Không còn nhớ..lời Mẹ khuyên, ngoan hiền?
xuyên đội, đạn bom, đùa tràn sóng rổi.

Cơn nắng mùa hè, tâm lạnh... buốt điên.
vì cơn mê, tình sông núi, hồn thiêng!
Ta say trên những cung đàn..khốc liệt?
đánh đổi tương lai, bằng máu..tình thù.

Đi vào cơn mơ, chập chờn giấc ngủ.
ngửa tay xin, lại muốn nhận cho gì?
Giằng co trong tâm, không đáp lời, suy nghĩ!
trôi qua, trở lại từng đó mộng mị.
Đã cạn dòng, những giọt lệ đong mi.

Cho ta ngữi hương tràm, ngắm tà huy.
rừng Bà Vụ!
Chiều dừng quân, heo may gió, cuối thu!
chưa đêm đã dầy đặc sương mù..
tả tơi rơi rụng, bảng lảng..
Những cánh hoa vàng,
đưa hồn chìm quên nhớ bồi hồi?

Hôm nay ngồi đây, đông qua rồi.
hạ vào, chìm trong ngày nắng quái.
Cho ta những nghiệm lòng, phơi trải?
than cho đời, nhân thế bạc vôi.

Đã xua tay, lấy nốt nụ hoa môi.
vườn lạnh vắng, ta về đâu? đây hỡi!
Hồn buông lâng như lá rơi, hàng so đũa.
những huyền thoại trong đời? cũng đi rồi.

Chồng chất ủ, tháng ngày vùi sám hối.
từ cuộc tình,về vội chẳng tạ từ.
Nơi trần thế cứ xoay vòng, lẩn quẩn.
trả hết niệm buồn, thơ nhũn mê hư.

nguyênhoang
2 ngàn 11
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-05-25 16:05:42Huynhthomy>
Trích đoạn: lethutrang




ĐỜI.....

Mây trời gió núi rộng đường bay,
Niềm thương nỗi nhớ gọi bao ngày,
Lay lắt tâm hồn vì vỡ vụn,
Một kiếp phù du lắng bụi này

Trần ai luôn có những điêu ngoa,
Miệng lưỡi không xương có thật thà?
Tin đời liệu có ôm hư ảo,
Hay là chỉ chuốc những rầy rà

Xếp lại đi thôi một ánh dương,
Đã không cho sáng những con đường,
Một mình lầm lũi một mình nhớ,
Để mộng bay theo bóng ảo vương

Đêm nay trăng đã gieo buồn bã,
Sao cũng âm thầm chẳng tiếng ca,
Gió dường ngưng thổi sau tàn lá,
Khuya đón canh tàn, ta với ta

lethutrang
16/5/2011






Câu thơ, họa với người.
Cho lòng mãi được vơi.
Bình thản, gì đưa tới?
Nhận, song hành cùng đời.


AN...!

Về thăm quê lại, một chuyến bay.
Cho vơi nỗi nhớ giấu bao ngày.
Không gì, có thể gây vỡ vụn!
Ở cõi phù vân, cát bụi nầy.

Tùy thời nhân thế phải điêu ngoa.
Đâu giống ngày xưa, lắm thật thà?
Nào biết, giờ đây thêm chốn ảo?
Hiểu đúng trái sai, nên soát rà.

Tạo dựng đầu tiên, toả ánh dương.
Hoàng hôn rũ bóng, nhử thiên đường.
Tình yêu bền vững, cho từ nhớ.
Thờ thẫn hồn tâm, cứ vấn vương.

Suy nghĩ làm chi, để buồn bã?
Đường đời ngắn ngủi, hãy hoan ca.
Thu đi, vương lại vàng trên lá.
Thu hát vui mừng, riêng tặng ta.

Trăm năm tình viên mãn.
Trọn đời nghĩa phu thê.
Sân khấu, vai chú hề.
Xóa cho lòng, chán nản.
Đã phù vân, nên lãng!
Đón bóng nắng ngập tràn,
Bốn mùa? Xuân bất tận.
Hạnh phúc đầy, tim giăng.

nguyênhoang
2 ngàn 11

NẦY HỠI! CÔ EM BƯỚNG BỈNH,NGÔNG?


Nầy hởi! Cô Em bướng bỉnh, ngông.
Đưa ý nào ra cũng đối chống?
Như cú đấm ngay vào bản họng.
Vậy mà luôn miệng, gọi bằng chồng?

Thôi thì ráng vậy, cho tạm xong.
Đêm nay trăng tỏ, rằm Phật đản.
Vài lời kinh niệm, vội lâm sàng.
Kẻo ngày mới nữa, sắp trôi sang.

Lỡ mất cơn vui về phó gội.
Rủi may, chao đảo luôn sụt trồi.
Đất trời rung động, lời tiên đoán?
Phải vội vàng mau, khỏi tiếc thôi.

Em ơi! xin đuổi theo mùi trôi.
Cho được, riêng tôi trọn đáp bồi.
NH.
Đăng nhập để trả lời
0
...
📎 bụpđỏđứngcóchữ
Triều dẫu sóng cũng đừng nghi lòng biển
Vẫn xô bờ sóng có phụ bờ đâu
http://diendan.vnthuquan.net/fb.aspx?m=634709
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=666233&mpage=10򨇡
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=671851&mpage=6򨆥
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-05-26 11:28:58lethutrang>
..
📎 lantim 2
Triều dẫu sóng cũng đừng nghi lòng biển
Vẫn xô bờ sóng có phụ bờ đâu
http://diendan.vnthuquan.net/fb.aspx?m=634709
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=666233&mpage=10򨇡
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=671851&mpage=6򨆥
Đăng nhập để trả lời
0
..
📎 bấttửchữ
Triều dẫu sóng cũng đừng nghi lòng biển
Vẫn xô bờ sóng có phụ bờ đâu
http://diendan.vnthuquan.net/fb.aspx?m=634709
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=666233&mpage=10򨇡
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=671851&mpage=6򨆥
Đăng nhập để trả lời
0
..
📎 điệpvàng
Triều dẫu sóng cũng đừng nghi lòng biển
Vẫn xô bờ sóng có phụ bờ đâu
http://diendan.vnthuquan.net/fb.aspx?m=634709
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=666233&mpage=10򨇡
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=671851&mpage=6򨆥
Đăng nhập để trả lời
0
..
📎 chim1cócữ
Triều dẫu sóng cũng đừng nghi lòng biển
Vẫn xô bờ sóng có phụ bờ đâu
http://diendan.vnthuquan.net/fb.aspx?m=634709
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=666233&mpage=10򨇡
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=671851&mpage=6򨆥
Đăng nhập để trả lời
0
..
📎 lanhìhchimCÓCHỮ
Triều dẫu sóng cũng đừng nghi lòng biển
Vẫn xô bờ sóng có phụ bờ đâu
http://diendan.vnthuquan.net/fb.aspx?m=634709
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=666233&mpage=10򨇡
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=671851&mpage=6򨆥
Đăng nhập để trả lời
0
..
📎 lanchim1
Triều dẫu sóng cũng đừng nghi lòng biển
Vẫn xô bờ sóng có phụ bờ đâu
http://diendan.vnthuquan.net/fb.aspx?m=634709
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=666233&mpage=10򨇡
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=671851&mpage=6򨆥
Đăng nhập để trả lời
0
..
📎 hồngdỏcóchữ
Triều dẫu sóng cũng đừng nghi lòng biển
Vẫn xô bờ sóng có phụ bờ đâu
http://diendan.vnthuquan.net/fb.aspx?m=634709
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=666233&mpage=10򨇡
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=671851&mpage=6򨆥
Đăng nhập để trả lời
0
..
📎 bụphồngTHƠCHỮ
Triều dẫu sóng cũng đừng nghi lòng biển
Vẫn xô bờ sóng có phụ bờ đâu
http://diendan.vnthuquan.net/fb.aspx?m=634709
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=666233&mpage=10򨇡
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=671851&mpage=6򨆥
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-05-28 17:36:15Huynhthomy>
Trích đoạn: lethutrang

..






THU TRANG ơi! Anh không quen làm thơ Đường, nhưng cũng ráng
gồng mình thử vài câu gởi cho Em nha. Hãy nghĩ tấm lòng mà tha
cho thi phú vậy. Được cám ơn chân tình, dán thơ trên phông nền
tự chọn rất hay và đẹp lắm, chúc mãi vui&luôn yêu đời.NH/11

MÃI LÀ EM...

Hoa dại không hương, mọc ven đường.
Nắng nồng đêm lạnh trải pha sương.
Lao xao gió chuyển, lay vầng nguyệt.
Thầm lặng mù mây, khuất ánh dương.
Lữ khách luôn mong đầy ước mộng!
Tha phương mãi đợi trọn niềm thương.
Chỉ là chờ dịp về tương ngộ.
Chớ trách nơi đây chẳng tỏ tường.
NH.

LỜI CHO EM.
Không hương kém sắc, loài trinh nữ.
Vương vấn quày chân, dốc cao nguyên.
Trên mọi ngã đường, xuôi khắp lối.
Nào quên thương nhớ, giữ tròn nguyền.

Xin trở về thăm, cơn gió quyến.
Vào thầm khung cửa để vô mơ.
Bất ngờ Em khẻ reo mừng rỡ.
Anh ơi! Không uổng đợi, công chờ!

Có phải đời? Một bài thơ!
Đầy đủ lời? Từng nhịp thở!
.......................

nguyênhoang
2 ngàn 11
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-04 11:12:23Huynhthomy>
DÒNG THƠ HỌA, CẢM....GỞI NGƯỜI..!

1.MÂY BAY.

Em van Anh, đừng nhìn Em say đắm.
Nếu không, chồng Em thấy sẽ ngờ?
Và mỗi ngày..nghỉ trường...Em đi chợ!
Mấy bả cười...lúng túng, hết làm thơ.

Rồi dán vô, Anh sẽ chê thơ Em dỡ?
Cô giáo buồn, nước mắt ứa, vu vơ.
Anh bảo Em làm thơ, chỉ vào ngày thứ bảy.
Nhưng Anh ơi! Em nhớ quá, thẫn thờ.

Học trò sợ..không đứa nào dám...thở.
Ngại làm tan ý tưởng nhớ..ngu ngơ!
Giờ ra chơi, Cô vẫn ngồi nghĩ ngợi?
Chia xẻ lặng thầm, lớp im phắc như tờ.

Cô nhoẻn miệng cười, vừa được câu thơ.
Lời thơ kể...chuyện tình chợt mới vớ?
Biết phải nầy..? trời cho mối duyên tơ?
Sao Em mãi phập phồng lo sợ?

Một ngày nào đó..? Gặp lại rất tình cờ...
Cả hai người...cùng săn sóc, xúm xít...bên trẻ thơ!
Đám trẻ thơ..chưa quen..không biết?
Cũng như Anh và Em, đều khác họ..người dưng?
NH.


2.GIẤC MƠ HOA.

Ta đến hòa thơ với bóng hồng.
Mang đầy thương nhớ với nhiều mong.
Em hoa thắm sắc, tràn hương phấn.
Anh bướm tình đa đắm vị nồng.
Nương sóng trùng dương, vờn bãi cát.
Cậy mây núi thẳm xoa triền hông!
Nắng trao dỗ giấc, chìm cơn ngủ.
Đưa gió mơn man lắng nỗi lòng.
NH.


3. PHẬN BẠC

Đầy trời chớp bể mưa nguồn.
Mấy ai được đủ, trọn khuông dệt tình?
Ba chìm, bảy nổi..linh đinh,
Dâng lên...dội xuống, lục bình thảnh thơi.

Mặc cho con nước sụt trồi?
Lòng ta bình thản, đưa đời êm trôi.
Ai cho..lỡ nhận, bạc vôi..?
Người đi..ta ném, chẳng bồi hồi chi.
NH.


4. MỆNH HỒNG..

Chớ buồn, tỏ vẻ...sầu bi.
Trong đời nào thoát chia ly một lần?
Từ mùa hoa phượng ngập sân,
Ngõ trường khép kín, phong vân giạt bồng.
(Không chờ cũng thấy gió đông,
Chưa buồn, vẫn có nỗi lòng khẻ mong?)

Phù vân, hồi bước hư không.
Cho nhau trọn vẹn, nụ hồng vương môi.
Kẻo chưa thù tiếp đáp bồi?
Mai xa nhân thế nhớ rồi, tiếc thương!

Tình mơ, đôi lúc hoang đường.
Tự mình đạo diễn, phim trường vắng tanh!
.....................................
NH.


5.LẠC..LÒNG !

Huynh Muội...giữ tình, chớ để vơi.
Vài câu tứ tuyệt, tỏ bày lời?
Cho trò bài toán, là dư sức...
Lục bát trọn vần, thơ thảnh thơi!

Rời trường, ra lớp..có người ơi?
Bận bịu chồng con, cũng gởi lời.
Thứ bảy.. ghé nhà ăn chén súp.
Bỏ bùa bột ngọt....nhớ không ngơi!

Vô vòng.. cho biết, cứ khơi khơi.
Cái lụy yêu đương, tạo bởi trời?
Có lúc ngang qua, hồn chới với.
Cho bỏ ngông nghênh, nói dở hơi.
(Và đừng thốt tiếng, thật thấu trời)
.......Vẫn mà thầm gọi, ngọt..Em ơi!
NH.

6. HOA TƯƠNG TƯ.

Nếu tình yêu đến viếng?
xin nhớ, chớ chối từ.
Một lần qua, mất biến.
lại về, cứ tương tư?

Lá rơi chạm mặt đất.
nếu vàng? nằm lắng ru!
Còn xanh, mưa hiu hắt.
nâng lòng, vương mây thu.

Để xin lời dỗ ngủ.
mai trong nắng lại về.
Len lén, trao đền bù.
giữ hoài một ước lệ!

Tạ lời, ơn nhân thế.
hiểu rõ được nỗi niềm,
Có phải nầy của lễ?
đầy ấp mộng cho tim.
NH.


7. LƯU MỘT DẤU ẤN..

*Tim miên man, liên tưởng có bàn tay?
Mơn xoa má nhớ về ai? thương quá!
Mong khi nao tương ngộ, giấc say ngà.
Yêu đắm đuối không rời xa, thoải mái.

Sao vòng tay luân lưu, vẫn thừa thãi?
Muốn ôm tròn, một bóng dáng trinh nguyên.
Môi khóa chặc, nụ hôn tình khép kín.
Hòa quyện đam mê, cuốn xoáy lan truyền.

Hương mỹ tửu, mềm vân môi luyến ái.
Dìu hoan say lượn ngọc thể thủy triều.
Lăn lóa phách, cuộn nhũn hồn, gục ngã!
Ngụp lặn trầm, muôn kiếp đẫm tim yêu.

Mong được cho, thương mãi, nhớ cũng nhiều.
Xin với nhân gian, nhắc giùm thấy thiếu.
NH.


*Cứ tưởng thơ ngây, gói vào vạt áo.
Mưa ướt rã rời, gió buốt đong đưa.
Mưa đi qua, tạnh rồi, lại mưa nữa.
Thấm hồn thơ, tả sao hết? cho vừa!

Kéo dai dẳng, người chờ nơi góc phố.
Hơi dành lòng, sưỡi ấm, bỗng chia phôi.
Làm vỡ vụn, ước vọng có lần bồi.
Từ tạ cuối, không được quày tương ngộ.

Tựa dấu hằn thoáng về, chợt loang lổ.
Dấu tích nào? Còn ghi khắc nơi tim!
Ở mong chờ, hội tụ về một điểm?
Trả cho nhau, khơi tỏ được nỗi niềm.

Âu duyên phận, định phần do số kiếp?
Bởi trần gian, tất cả lắm vô thường.
Nên đôi lúc, cố bình tâm nuôi dưỡng.
Như, đôi bờ vẫn giữ, uốn theo sông.
NH.

nguyênhoang
2ngàn11


Đăng nhập để trả lời
0

CÙNG BƯỚC....

Theo mưa để? Nhớ về hôm nao góc phố!
Dù đường đi, đã gặp ở hải hồ.
Mưa ngày cũ, có nhạt nhòa, bong bóng.
Vẫn dấu hằn, còn thở cứ luôn mong.

Mong một thoáng nào, cho xin ước vọng.
Bước thiên di trở lại sớm mai hồng.
Như mầu đỏ, sân trường mùa hoa phượng.
Cổng khép rồi, đón khách mới, ra vô.

Mỗi lớp đi, có lớp vào tiếp nối.
Cứ thay nhau, để giữ mối bồi hồi.
Mầu cuộc sống cứ vô thường kéo vướng.
Mầu tím trong tim, Em thích Anh thương.

Nhưng Em ơi! Cuộc tình tựa con sóng.
Nào mấy khi, nguyện đó trọn vẹn đầy.
Vui phút chốc, chợt trên môi mặn nóng.
Tạo hóa dành, sẵn nước mắt, xoa phai.

Hãy luôn nhớ, đây phù vân mặc khải.
Đến có người mừng rỡ , cho vỗ tay.
Khi ra về, được một lần, tiếng khóc.
Đã trọn rồi, xin được trả ơn ai?

Cho đôi chân, theo thời gian, đùn bước.
Cho vành môi, trao nhận những ngọt bùi.
Có khoé mắt tạ từ buồn, giải tỏa.
Và vòng tay, ôm dỗ thoả cơn vui.

Nếu có tiếc, một trăm năm, ngắn ngủi?
Xin hẹn nhau, gặp ở chốn mơ hồ!
Thật diễm ảo nghê thường, chung luân vũ.
Bình yên ngân sa, chứa chan hạnh phúc.

Thanh thản muôn trùng, đan giấc hư vô.
nguyênhoang
2 ngàn 11


Đăng nhập để trả lời
0