MƠ MUỘN...
Ta về lại, lang thang trên ngõ phố.
Những đường xưa, cũng quên mất ta rồi.
Thân rách nát, kẻ ăn mày tình ai.
Buồn vu vơ, ta bật khóc, thương ta?
Dường như kia? Le lói thấy ánh tà.
Xin đợi bước, để chậm nhìn nuối tiếc.
Mai nầy đi, nơi đây không hiện diện.
Sao bồi hồi? Dạ nghĩ chắc rất xa!
Sẽ chua xót, hơn vàng thu, cho lá?
Và bâng quơ, khúc chiết bám lẽ đời.
Trôi xa lắc, điểm mù sương diệu vợi.
Nắng buổi chiều, ám ráng bóng tả tơi.
Che tay quên, không còn nhớ, nghĩ ngợi.
Chuyện que diêm, đốt sưỡi ấm, băng triền!
Cho lẫn trốn, qua rồi thời vinh hiển.
Giấc lịm dài, thiên niên ngủ, đâu nơi?
nguyênhoang
2 ngàn 11
Ta về lại, lang thang trên ngõ phố.
Những đường xưa, cũng quên mất ta rồi.
Thân rách nát, kẻ ăn mày tình ai.
Buồn vu vơ, ta bật khóc, thương ta?
Dường như kia? Le lói thấy ánh tà.
Xin đợi bước, để chậm nhìn nuối tiếc.
Mai nầy đi, nơi đây không hiện diện.
Sao bồi hồi? Dạ nghĩ chắc rất xa!
Sẽ chua xót, hơn vàng thu, cho lá?
Và bâng quơ, khúc chiết bám lẽ đời.
Trôi xa lắc, điểm mù sương diệu vợi.
Nắng buổi chiều, ám ráng bóng tả tơi.
Che tay quên, không còn nhớ, nghĩ ngợi.
Chuyện que diêm, đốt sưỡi ấm, băng triền!
Cho lẫn trốn, qua rồi thời vinh hiển.
Giấc lịm dài, thiên niên ngủ, đâu nơi?
nguyênhoang
2 ngàn 11


