📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

NIỀM MƠ NGÀY THÁNG CŨ

1.143 trả lời, 136.537 lượt xem — Trang 22 / 39
LỐI CŨ, TA VỀ..!

Ta trở về vườn xưa,
gặp người thơ cũ!
Đã vắng lâu rồi
biết còn nhớ hay quên?
Thơ không tri kỷ giao lưu,
ý sẽ cùn, vần sẽ cạn!
Giam hãm, giữa bốn bức tường.
vòng tay lạc lõng.
Chỉ thiếu xích khua vang,
như ngày đó, ở ngục tù!

Tìm ở vườn hoa thơ,
một đài nụ.
Làm chủ đề trăm năm,
hợp lòng rung động.
Xin được vẹn toàn
sống...!
mãi ở cõi thơ.
mơ...?

Lối cũ..hoang liêu hồn viễn xứ!
Buồn trên cánh gió, rũ mây thu.
Tình xưa, theo dấu đêm trăng cũ.
Nhắc chuyện qua đi, chẳng tạ từ.
(phỏng tác BHTQ).
nguyênhoang
2011
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-25 13:20:35Huynhthomy>
MỘT QUE DIÊM THÔI.

Con sóng thì thầm
trùng dương hoang lạnh.
Vùng lên phiêu lãng, thưởng lãm tinh cầu?

Mượn nắng cháy thiêu thân, vùng xích đạo.
Đốt chảy băng tâm, trầm tích lưỡng cực.
Tìm lại buồng tim, đã chôn giấu từ lâu.

Rất bình yên nằm lịm giấc, ngọa sầu.
Là một mảnh đời, trân báu.
Đời bỏ quên, người hững hờ, hiu quạnh!
Đôi tay hương xưa, vò nát biển dâu.

Nâng cao khung trời, vạch tìm huyền sử.
Một que diêm, đưa về lại bên đời.

Lót bước chân đi, lựa từng ký ức.
Trải ngõ đường hoa, ngọt lựng ngạt mùi.
Dậy ngay Em, đời còn nhiều nhung gấm.
Còn mãi vô thường, nhặt được niềm vui.

Nắng đến chông chênh, xóa giùm buồn tủi.
Trao thân yêu như sông nước miên trường.
Về gặp lại nơi đầu nguồn, lâng dịu!
Dòng hải lưu từng sóng nhỏ, kết vương.

Trần gian vô lượng,
không mơ thiên đường .
Để một mình buồn
lên mi, vui hưởng.
Cố thoát qua mọi điều,
còn mắc vướng .
Khi kề bên đời,
thiếu quá thân thương.


Nguyênhoang
2011
Đăng nhập để trả lời
0

ĐI QUA GIẤC MƠ HỒNG.

Nhân gian không quên
chuyện ngày xưa, tháng hạ.
Chuyện của một ngày,
vụn vỡ cả quê hương.
Hôm nay qua,theo dòng
đời năm tháng.
Tuổi mơ hồng, mầu đổi
bởi thu vàng!

Quê hương giá lạnh, buồn hiu như cung Quảng.
Ngày thương đau, nhìn đất nước, xót bẽ bàng.
Ta thầm lặng, đếm ngàn mây xanh, bay lãng.
Chưa nhận nào, môi mắt đẹp ở mùa xuân.

Mơ ôm Em trong tay, kỷ niệm nào nhớ lại.
Tình hoa niên thật tuyệt diệu, chẳng an bài.


Đường xưa mất, lối thay rồi, xa vắng.
Chờ đêm về, xin quay trở trong mơ.
Mơ cũng đổi, hồn quay hồi thầm lặng.
Chiêm bao qua rồi, mà ta vẫn đợi chờ.

Con đường cũ thay tên, cùng đổi họ.
Bảng tên tìm theo quá khứ xa xôi.
Hàng me đã trồng vào loài hoa sữa.
Ngan ngát chiều nao, phai dần ước bội.

Hương gió lạnh trầm, không lá me bay.
Ta đứng đây, nhìn chua xót buồn thay.
Những gì qua đi, không hề trở lại.
Lòng ngẩn ngơ, cảm nhận mình thừa thãi.
Xin bước chân cho, lặng lẽ đường dài.

Dây trầu xanh, theo úa vàng ngày Mẹ mất.
Thân cau uột èo, ngả đổ lúc Cha đi.
Nên sính lễ trầu cau không trọn vẹn.
Em về đâu? Bỏ ta bước bên đời.

Đêm lạnh lẽo, mây ngang trời, nhắn hỡi!
Ước hẹn gởi lời, đợi mãi đỉnh Vu sơn.
Ngậm ngùi nhớ vọng hờn theo gió núi.
Mỗi mùa trăng xin soi giúp, để đi tìm?

nguyên Hoang
2011
Đăng nhập để trả lời
0
ĐỜI ĐI QUA, TUYỆT VỌNG,CHO VỀ .

Rong chơi, trở lại miền xưa, tay trắng.
Về đây, con dốc nắng cũng hững hờ.
Còn vần thơ đúng, niêm luật bằng trắc.
Lặng thầm trên bờ vắng, bơ vơ!

Nhớ nào,
sông Vàm cỏ, còn trôi?
Vẫn là,
con tim lạnh, chịu đơn côi.
Qua ngày tháng,
rong chơi nhiều trôi nổi.
Tình mang theo, bị đánh cắp
mất rồi!

Thời gian đi, cùng theo về chốn cõi.
Vẫn là mù sương, lãng đãng yên hà.
Cầu dừa trơn, cố lần bước đi qua.
Nước xuôi chảy, soi bóng nhìn, mệt mỏi!

Những vần thơ thả dòng, cho sóng rổi.
Mang về đâu xa, nguồn cuối quan hà.
Từng nhánh mây, ngưng về, hồn mệt lã.
Ta không còn nhìn, để đấm mùa qua!

Thu ơi! Hôm nay vàng ươm trên lá.
Màu ảm đạm. vẫn chấp nhận, làm quà.
Còn Ta? Ôi, ngày cuốn dài, trên má.
Dường như lăn dần, nước mắt mặn môi!

Nước mắt có, từ lâu đó, xa xôi.
Thật xa lắm, mà không còn dịp nhớ.
Không còn nhớ? Hay chẳng là muốn nhớ.
Đời phù vân, vẫn chưa vẹn, cơn mơ!

Có ai? Cùng Ta, soạn lại giao hưởng mới.
bên đời, lượm được, vọng ước thơm tho.
Nói cho biết, người từ sinh quán Mỹ tho.
que diêm nhỏ, nhóm bếp hồng, còn lửa cháy.
Hôm nay...!

nguyênhoang
2011
Đăng nhập để trả lời
0

CHIẾC BÓNG, ÊM CHAO.

Em ơi! Anh về con dốc nắng.
Của thời, cái thuở mới biết yêu.
Để nhớ cùng thương, tay dắt đưa dìu.
Chân sáo nhỏ, sân trường, áo trắng!

Nhưng mà niềm mơ, chẳng được bao lần?
Người vào qân ngủ, chinh nhân.
Tháng ngày rong chơi, với súng đạn.
Khi người yêu, mầu xanh tuổi, trẻ măng!

Cuộc chiến dứt, không cho tròn thân.
Từng vết hằn bám, đưa chân vòng đày đọa.
Đếm lá vàng rừng sâu, núi thẳm.
Dày dạn gió sương, chai nét phong trần.

Đêm dài khua vang, ánh sắt bóng loáng.
Từ sáng trăng len, khung sổ oi nồng.
Thèm khát gió lùa vào nhẹ qua song.
Được trời cho tiếp hơi thở ảo vọng.
Dù cuộc đời, có cay đắng, sâu nông!

Hôm nay, chợt muốn trở lại dòng sông?
Có thể là Tiền giang hoặc Vàm cỏ.
Lâu rồi quên mất lối, tây hay đông?
Ngày xưa gặp nhau trên bến nước.

Ta đã làm thơ, thương nhớ đến người.
Bây giờ chuyện ấy không còn.
Cho rằng mong đợi, mỏi mòn cũng xa.
Xa, nhưng mãi là mong đợi.

Vẫn còn cho nhau,gì đó? tim mình.
Có tìm hỏi? nào ai nói dứt khoát.
Là gì? Là đó, nhớ thương yêu.
Dù cho buồn hiu,
Lắm điều cay đắng,
Nhưng đó là dây thiều, chiếc máy hát tình yêu.
không thể thiếu,
Càng yêu nhiều, nhận lại lắm cô liêu!

nguyênhoang
2011
















Đăng nhập để trả lời
0
DẤU CHÂN THẦM LẶNG.

Sóng biển đùa xô bãi cát vàng.
Không còn thấy bóng dã tràng xe.
Ầm thầm biến mất chiều hôm vắng.
Say giấc ngàn phương, nỗi nhớ đè.

Xe cát dã tràng hãy cứ xe.
Khi nao lời biển hết thì thầm.
Những bờ cát mịn không còn mặn.
Con sóng tiếp đùa mất cát xe!

Bước chân lục bát, họa câu vè.
Ngõ cũ thất ngôn chìm sóng bạc.
Bát cú ngân sương buồn quạnh quẽ!
Đường trăng vụn vỡ, gió mây than.

Người đi xa mãi như mây đó.
Về trở chiều nay, gió lắng im.
Đời lỡ, thiên ban cho nhiệt huyết!
Mà tim nhỏ hẹp, chứa nhiều tình.

Tình nơi nhân thế, trời vô ngã!
Thầm lặng xuôi qua hết, ngõ đường.
Mang lấy ước mơ, đà gãy vụn.
Nhặt về ghép lại, vết không lành.

Tất cả ân tình đã hóa thạch.
Vùi chôn trầm tích dải ngân hà.
Trăng sao ấp ủ giùm, khoát khỏa!
Giọt nước mắt trào, dửng buổi qua.

Ta đứng chốn nầy, gởi đó trả.
Vòng tay, luôn cả nụ hôn môi.
Nhường cho trời đất, tiếp đền bồi.
Lần cuối nhận phần mang, tất lỗi.

Thu đến xong mùa, đi khỏi chưa?
Lách qua, rời bước cũng xa rồi.
Trường giang im gió, sóng còn rổi.
Trưa sắp hết ngày, chiều đón đưa.

nguyênhoang
2011
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-23 21:36:48Huynhthomy>
XA..

Chinh nhân khi quay trở về !
Người yêu thương Anh rời mất,
Xa sông, về nơi cuối biển,
Thân trầm vào đáy vực sâu.

Trăm năm dìm mơ huyền thoại,
Khóc nhớ, tình vẫn lụy hoài.
Hạt buồn rưng rức, sướt mướt.
Nước trôi, phăng cuốn bụi đường.

Ngõ về, trơn sạch mắc vướng.
Chẳng còn gợn chút dư hương.
Ta làm tình nhân ngoại đạo.
Về đâu? ngang cửa giáo đường.

Chiều nay cơn mưa viễn phương.
Không như, giọt nồng năm cũ.
Nhạt nhòa sau cơn quét lũ!
Qua rồi nỗi nhớ niềm thương.

Quê hương sông nước đôi dòng.
Sông Hồng đầy phù sa đó.
Ra đi, từ nơi chín ngõ.
Êm đềm lặng chuyển Cửu long.

Non sông chìm sâu cơn nắng.
Mặn nồng cuồng sóng biển đông.
Bãi vương cằn khô, bọt bể.
Tâm đan khúc chiết nặng lòng.


Tâm tư, chợt chùng lắng xuống.
Gọi chờ, mây hỡi cho nương.

nguyênhoang
2011
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-28 12:20:37Huynhthomy>
Nhờ MOD xoá giùm, cám ơn .
HTM
Đăng nhập để trả lời
0
ĐÔI MẮT NGƯỜI XƯA.

Đôi mắt đẹp, vờn bay chiều mây tím.
Ngân thu xưa, mắt nhớ vọng đêm buồn.
Môi thầm đợi, cùng chờ xoa tóc rối.
Duỗi ngõ hồn, đưa thơ cảm, mưa tuôn!

Hạt nào mơn, giọt nào trào, dâng cuộn?
Vuốt nhánh trần khỏa dài bóng, đẫm sương.
Ngay thẳng nếp, tà huy chìm, mộng mị.
Chân dìu đi, quờ quạng mở thiên đường.

Mãi ngàn năm, lặng chìm trong hoang tưởng.
Mơ bay xa bám dấu chẳng tỏ tường.
Thiên ngút đỉnh, bầu trăng đọng buốt giá.
Rơi những giọt sầu, mềm nhũn đi qua.

Gió hồi vọng, ngụ bên triền vách đá!
Thông rì rào, mừng đón nhận mưa sa.
Mai về đâu? Phương trời nào xa lạ.
Hối tiếc lòng, từ chối nhận phần quà.

Mà thượng đế đã thương tình, trao đến.
Hãy yêu người, trọn vẹn hết buồng tim.
Có mấy ngăn, thu gom còn một mối.
Thì trùng dương sẽ mãi lặng im lìm.

Là tất cả, một niềm mơ phúc diễm.
Là khung thiên hoan lạc, mãi xanh màu.
Thương yêu cứ quyện hòa, vây quấn quít.
Thời gian nào, tình luôn vẫn thâm sâu.

Sẽ không phải, là cách biệt mưa ngâu.
Cầu vòng có, đón ta chìm yêu dấu!
Có triều vương, lót bước hồng cung hậu.
Luân vũ nghê thường, hoan chúc dài lâu!

Nguyênhoang
2011
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-25 19:46:25Huynhthomy>



Gì đó...ở ngậm ngùi?



Nghìn năm mây bay.
vạn kiếp gió thổi,
Còn giữ bao ngày?
nụ hôn trên môi.
Mấy lần hờn dỗi?
nước mắt không còn.
Từng chiều mong đợi,
tim thắt héo hon!

Mùa xuân ví von.
cuộc tình lơ lửng,
Ngày hạ võ vàng,
mắt ngóng dửng dưng.
Thu về lịm rũ.
buồn bã ngập ngừng!
Thời giang lững thững,
đông giá hoang vu.

Tình úa theo thu.
dỗ dành đông ngủ,
Xuân sang tươi thắm,
hạ nhớ thiên thu.

Ta nhớ mãi, rừng xưa lịm xác chết.
Núi mù sương, giăng tang tóc, hoang sầu.
Trăm năm biết, có xóa nhòa, quên hết?
Tháng ngày dài, điên đảo, cuộc biển dâu.

Ẩn hiện chập chờn, thao thức canh thâu.
Trong chiêm bao đôi lần gặp mộng dữ.
Nước mắt đưa, thay thân thích, tạ từ?
Chuyện qua rồi, vùi trầm tích, đã lâu.

Cánh bằng xưa, về bên triền, lắng đậu.
Ngắm dải non sông, dần ngút yên hà.
Hồn trở lại, niệm lòng nơi đất khách.
Thầm nhớ ngậm ngùi, gì đó? chốn xa!

nguyênhoang
2 ngàn 11
Đăng nhập để trả lời
0
EM, LÀ QUÊ HƯƠNG.

Nay ta trở về
cảm nhận riêng, nồng ấm.
Cho là xuân đang ở trong ta,
Đã qua rồi tháng của mưa ngâu!
Nên cũng hết ngày sụt sùi,
mưa tháng bảy.

Có con nắng nào xa? chợt quây quần
vui lại.
Lau khô bàn tay, vẫn còn thấy
mượt mà.
ôm lại quê hương,
kể nhiều chuyện lạ,
theo dòng thời gian, lần lượt đi qua!
Mãi ở trong ta, còn nhiều ân xá.

Nên đừng bao giờ, quên kỷ niệm nha Em.
Cũng như nơi Ta, luôn giữ giấc êm đềm.
Quê hương là chùm khế ngọt,
Chẳng có ai khôn lớn, nếu không nhà.
Từ bầu sữa nồng, tảo ần vất vả.
Em là quê hương, ta ôm mãi trong tay!

Xa đâu mãi, dù buồn vui cay đắng.
Phải nhớ từ nơi đâu, nuôi dưỡng nên thân?
Đừng nghĩ âu lo, nầy cõi phù vân.
Qua buổi chiều, đêm về lại trở sáng.

Trên cành xanh, bầy chim ríu rít, hoan ca.
Bình minh tìm mồi, hoàng hôn về lại tổ.
Chim có ổ, người có tổ.
Cùng là máu đỏ với màu da!
Tôn giáo cao siêu, đạo nghĩa Ông bà.
Giông gió bão xiêu, mây đằn ép bóng ngả.
Ngẩng cao đầu, ta khen ngợi quê hương ta.
Cho Em, là quê hương để ta mãi không xa!

nguyênhoang
2011


Đăng nhập để trả lời
0
Nhớ nào,
sông Vàm cỏ, còn trôi?
Vẫn là,
con tim lạnh, chịu đơn côi.
Qua ngày tháng,
rong chơi nhiều trôi nổi.
Tình mang theo, bị đánh cắp
mất rồi!



Qua Trung Lương, về Mỹ tho hò hẹn
Con sông Vàm vẫn chen lấn lục bình trôi
Người đã đi qua bao cuộc rong chơi..,
Giờ có muốn nghỉ ngơi cho an ả ..

Tình mang theo, dấu chân mây cuối hạ,
Nên mưa mà ngỡ lệ tuôn sa,
Chỉ là thơ, thì đây phút giao hòa
Ta viết tiếp.. dòng thi ca ngày đó!

Dựng lại chòi trên bến sông Vàm Cỏ..
Đêm chờ trăng tỏ.. sóng vỗ mạn thuyền
Anh bày rượu nhạt bút nghiêng
Em khơi sáng dậy..vô biên trở mình..

Gã chinh nhân ấy.. im thinh nghĩ gì...?!

[&amp;:]Lâu quá mới có vài dòng góp vào nhà NH nè, cơn gió vẫn vô côn??? Chúc vui sáng tác đều huynh há..


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-29 13:20:00Huynhthomy>
Trích đoạn: BĂNG NGUYỆT

Nhớ nào,
sông Vàm cỏ, còn trôi?
Vẫn là,
con tim lạnh, chịu đơn côi.
Qua ngày tháng,
rong chơi nhiều trôi nổi.
Tình mang theo, bị đánh cắp
mất rồi!



Qua Trung Lương, về Mỹ tho hò hẹn
Con sông Vàm vẫn chen lấn lục bình trôi
Người đã đi qua bao cuộc rong chơi..,
Giờ có muốn nghỉ ngơi cho an ả ..

Tình mang theo, dấu chân mây cuối hạ,
Nên mưa mà ngỡ lệ tuôn sa,
Chỉ là thơ, thì đây phút giao hòa
Ta viết tiếp.. dòng thi ca ngày đó!

Dựng lại chòi trên bến sông Vàm Cỏ..
Đêm chờ trăng tỏ.. sóng vỗ mạn thuyền
Anh bày rượu nhạt bút nghiêng
Em khơi sáng dậy..vô biên trở mình..

Gã chinh nhân ấy.. im thinh nghĩ gì...?!

[&amp;:]Lâu quá mới có vài dòng góp vào nhà NH nè, cơn gió vẫn vô côn??? Chúc vui sáng tác đều huynh há..


Chào BĂNG NGUYỆT, tịnh khẩu nơi nào mà vắng bóng không lên tiếng? Vườn thơ héo úa rồi nha, trở lại săn sóc cho tươi màu lại nha.
Cám ơn BN đã ghé thăm Huynh gởi thơ làm tin, vài lời đáp lễ vậy, chúc sức khoẻ, cố gắng mở cửa lại mấy căn nhà cũ cho bạn bè vào
tâm sự hoà thơ na! NH/11.

NHỚ..

Gã chinh nhân lâu rồi, rời áo trận.
Đi cô đơn, chậm rãi đếm bước đời .
Vai sờn rách, gió trần gian luồn xoắn.
Vết xước hằn, máu rỉ lắng trong tim.

Dỗ cho nằm im, nghiệm lòng đi tiếp .
Chưa rõ gần xa ? Chạm bóng yên hà .
Thu trẩy lá, hồn cũng vờn buông thả.
Phù vân ngậm ngùi, tiếc nhớ hương xa.

Tất cả đều qua, trăng sầu úa lạnh .
Hạt nắng chiều rơi, vắt núi mong manh.
Trần vô thường, bóng xin được vô ngã.
Vọng ước nguyện thề, bến cũ tình xanh.

Ta vẫn đợi mùa trăng nào, chiêm ngưỡng!
Mơ miền xa, người nhớ thắp đèn trời.
Gió hiu hắt, mây vỗ về ngủ thiếp.
Chiêm bao về hội ngộ, bóng trăng khơi.

Chân khua vang trên ngõ cũ đường đời.
Trời mãi còn mây, sông luôn đầy nước.
Kỷ niệm vùi sâu, giờ chợt ẩn hiện.
Nguyệt của ngày nào, bất biến không gian.

Vàm cỏ miền xưa, bến có đợi thuyền ?
. . .

Nguyênhoang
2011
Đăng nhập để trả lời
0
Vàm cỏ miền xưa, bến có đợi thuyền ?
. . .

Nguyênhoang
2011




Bến xưa vẫn ráng đợi thuyền [8D][&amp;:]
Cho dzù rã ván cố xuyên nước về
Nằm yên bên bến cận kề
Khi còn nguyên vẹn ai rê đi hoài [:D][8|]



[8D][8D][8D]Cửa nào cũng mở hết đâu có khóa đâu NH n. Chắc tại gió ngao dzu đi mãi, mang hồn thơ em đi mất lun í mà hihihi


NHỚ..

Gã chinh nhân lâu rồi, rời áo trận.
Đi cô đơn, chậm rãi đếm bước đời .
Vai sờn rách, gió trần gian luồn xoắn.
Vết xước hằn, máu rỉ lắng trong tim.



Nhìn hoa sim tím triền đồi
Trăng nghiêng nghiêng cuối vòm trời xa xa
Khách chinh nhân ở quan hà ?
Áo sờn che mảnh tim đà sạn chai..
Nhớ thì về nhé người trai
Trăng nguyên sơ ấy vẫn hoài chốn xưa.


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0

Niềm mơ ngày tháng cũ

NIỀM RIÊNG CHO TA.

Một nỗi lòng tỏ bày nơi tứ tuyệt.
Một cuộc tình, nhuộm triết lý cao siêu.
Một ước mơ thầm kín ở buổi chiều.
Một niệm buồn bám theo đời, da diết.

Hai con tim quyện cuồng,
yêu tha thiết.
Hai quê hương dung tạm,
ở chốn nầy.
Hai phương nhớ,
không thể nào sum họp.
Hai khung trời xa vắng,
gởi mây bay!

Ba chung rượu
tạ từ , chẳng trở lại.
Ba nén hương
khấn nguyện với sơn hà.
Ba bước lạy
tưởng vong linh Mẹ Cha!
Ba miền quê, Huế- Sàigòn- Hànội.

Bốn mùa đi qua, xuân hạ thu đông.
Bốn hướng đi, đông tây nam bắc.
Bốn tiết thời, mây gió nắng mưa.
Đêm buồn xa hiu hắt, nhớ ai?

Thương yêu đó, tình xưa không trở lại.
Chiều tha hương trăng nước, duỗi sông hồ.
Đi xa mãi, không về được góc phố.
Ngắm khung trời huyền thoại, kiếm mùa xuân.

Mùa xuân sẽ không về, luôn hận tủi.
Niềm vui mãi chẳng còn, nhớ cùng mong.
Tóc điểm trắng lưu vong, nhìn hoa tuyết.
Ngồi đong thêm từng luyến tiếc, bùi ngùi.

Mười năm đếm lá rừng, ngắm gió núi.
Tắm suối dòng cạn đục, nước rong rêu.
Lót dạ lát mì khô, hòa với muối.
Ngủ chập chờn say giấc, muỗi kêu rân.

Hai mươi năm, rời xa quê , tiếc níu.
Mảnh hình hài, lãng đãng khói sương pha.
Loang trường giang, thoáng bóng nhạt, yên hà!
Một nắm xương tàn, chôn thiêu nhẹ hĩu.

Hiện hữu không còn, vĩnh cữu phiêu diêu.
Anh đã nhớ về chưa? Trời sắp chiều !

nguyênhoang
2011
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-02 19:00:26Huynhthomy>
MÂY VẪN BAY.

Về lại đây, buồng tim rạn nứt.
Mơ bàn tay thơm phức vỗ về.
Nhớ bầu sữa Mẹ mân mê,
Tình yêu nhân thế, bóng hằn dấu lưu .

Thu nhuốm gió, mây sầu nhắn nhủ.
Thông vi vu dỗ ngũ, đền bù.
Xa rồi một giấc thiên trù,
Mong chờ ngưng nỗi, hoang vu lạnh hồn!

Bay tìm trong cõi càn khôn.
Tình yêu nào nhỉ? Trường tồn không phai!
Như mây nghìn kiếp bay hoài,
Mông lung huyền thoại, duyên tình vỡ tan.

Không còn nước mắt đôi hàng.
Ta mang niềm nhớ võ vàng, đắng cay.
Buồn nầy biết tỏ cùng ai?
Cõi tình nhân thế, trả hoài chẳng xong.

Chạy theo ảo mộng quay vòng.
Đất trời giong ruổi, nào mong trở hồi.
Ngậm ngùi xa vắng, còn tôi!
Trải phơi ký ức, thẩm bồi xá ân.

Đây chút nghĩa tình ghi dấu ấn.
Trăm năm còn nhớ ngấn lệ sầu,
Đêm buồn thao thức canh thâu,
Tình không giai ngẩu, cảm trầm tái tê!

Phù vân một cõi hoang mê.
Thương yêu trường cửu đi về nơi đâu?
Ta ôm nửa mảnh trăng sầu,
Lần chân theo dấu, cung hằng xa xôi.

Khô chai từng vết vân môi.
Mắt xanh khan gọi, luân hồi thủy chung!

nguyênhoang
2011
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-05 15:33:04Huynhthomy>
ĐỜI ĐI QUA, TUYỆT VỌNG,CHO VỀ .

Rong chơi, trở lại miền xưa, tay trắng.
Về đây, con dốc nắng cũng hững hờ.
Còn vần thơ đúng, niêm luật bằng trắc.
Lặng thầm trên bờ vắng, hồn bơ vơ!

Nhớ nào, từ
sông Vàm cỏ, còn trôi?
Vẫn là,
con tim lạnh, chịu đơn côi.
Qua ngày tháng,
rong chơi nhiều trôi nổi.
Tình mang theo, bị đánh cắp
mất rồi!

Thời gian đi, cùng theo về chốn cõi.
Vẫn là mù sương, lãng đãng yên hà.
Cầu dừa trơn, cố lần bước đi qua.
Nước xuôi chảy, soi bóng nhìn, mệt mỏi!

Những vần thơ thả dòng, cho sóng rổi.
Mang về đâu xa, nguồn cuối quan hà.
Từng nhánh mây, ngưng về, hồn mệt lã.
Ta không còn nhìn, để đấm mùa qua!

Thu ơi! Hôm nay vàng ươm trên lá.
Màu ảm đạm. vẫn chấp nhận, làm quà.
Còn Ta? Ôi, ngày cuốn dài, trên má.
Dường như lăn dần, nước mắt mặn môi!

Nước mắt có, từ lâu đó, xa xôi.
Thật xa lắm, mà không còn dịp nhớ.
Không còn nhớ? Hay chẳng là muốn nhớ.
Đời phù vân, vẫn chưa vẹn, cơn mơ!

Có ai? Cùng Ta, hợp soạn giao hưởng mới.
bên đời, lượm được, vọng ước còn thơm tho.
Nói cho biết, người từ sinh quán Mỹ tho.
que diêm nhỏ, nhóm bếp hồng, cho lửa cháy.

............dấu chấm nấy điền tên nhận, đợi chờ!
Mình cùng yêu nhau mãi,
Hôm nay...!

nguyênhoang
2011
Đăng nhập để trả lời
0
NUỐI TIẾC ĐÓ, ĐI QUA.

Tình yêu... đã vỗ...cánh rồi!
. . .
Còn sót trong tôi..vòng tay, vành môi.
Lạy Chúa ba ngôi, tình cho, phân huỷ.
Từng ngõ đi qua, mệt mỏi thiên di.
Nghe quá nhiều những tình khúc, ướt mi?

Dòng sông cuốn, phù sa, tìm mộng mị.
Lặng vệt nắng phai, chờ ngủ, bồi hồi.
Mây bay xa và gió cũng quên về.
Nghiêng vai đợi, vuốt lại vầng tóc rối.
Phủ che giùm kỷ niệm cũ, thân thương.

Từ vết chân tiên, sân trường chim sáo.
Tháng ngày trôi qua, mùa vẫn mượt mà.
Mắt biếc nhớ, môi hồng đọc trang sách.
Chép những vần thơ, trĩu nặng hương sa.

Rồi tất cả, không (như) mây ngà, chở mộng!
Góc phố mưa giăng, chờ đợi bao giờ.
Cánh lá me, không bờ vai, nghiêng nhận.
Đón chân tình nồng mặn, ở đêm mơ.

Đi rất xa, khoẳngcách đời,(đêm) ngóng nguyệt!
Như lãng phong muôn, kiếp chẳng quay hồi.
Tầng mây trắng, thấm nhuốm màu, ảm đạm.
Thu vẫn còn đây, người đã xa xôi.

Đêm hư không, hương trần gian, thoáng thổi.
Thốc qua tim, nhóm lại lửa ân tình.
Mai biết gặp nơi nào, điểm hội ngộ?
Huyền tích mù xa, ký ức lung linh !

Xin yêu ta cùng người ấy, được lặng thinh.
Những cung phiếm tơ vuơng, nhịp dài gió núi.
Nhẹ nhàng mơn, dìu lên ngụ ở bên triền.
Dù có phải, muộn màng hay nào ngắn ngủi.
. . .

Khêu tim lòng tìm dấu cũ, ngày xưa!

nguyênhoang
2011
Đăng nhập để trả lời
0
Xin yêu ta cùng người ấy, được lặng thinh.
Những cung phiếm tơ vuơng, nhịp dài gió núi.
Nhẹ nhàng mơn, dìu lên ngụ ở bên triền.
Dù có phải, muộn màng hay nào ngắn ngủi.
. . .




RÁNG ĐỎ

Yêu ai người... trong bóng lặng thinh,
Phố núi lạnh giăng tình theo trăng tỏ
Ta đã để thơ bày rất rõ
Tại gió lang thang chẳng nhớ phương về.

Vân vê..
căng tà áo nguyệt
Mỏng...
vòng khuyết trái tim
Thôi đừng tìm..
thu sẽ về rất mới.
Chỉ cũ là..những chiếc lá vàng rơi.

Biển lặng yên rồi
Hoàng hôn ráng đỏ
Nín thở
cho chết ngày xưa.
Chiều đưa..
trăng về dọi biển
Chút gì..xao xuyến..
quyến luyến..
yêu.


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: BĂNG NGUYỆT

Xin yêu ta cùng người ấy, được lặng thinh.
Những cung phiếm tơ vuơng, nhịp dài gió núi.
Nhẹ nhàng mơn, dìu lên ngụ ở bên triền.
Dù có phải, muộn màng hay nào ngắn ngủi.
. . .




RÁNG ĐỎ

Yêu ai người... trong bóng lặng thinh,
Phố núi lạnh giăng tình theo trăng tỏ
Ta đã để thơ bày rất rõ
Tại gió lang thang chẳng nhớ phương về.

Vân vê..
căng tà áo nguyệt
Mỏng...
vòng khuyết trái tim
Thôi đừng tìm..
thu sẽ về rất mới.
Chỉ cũ là..những chiếc lá vàng rơi.

Biển lặng yên rồi
Hoàng hôn ráng đỏ
Nín thở
cho chết ngày xưa.
Chiều đưa..
trăng về dọi biển
Chút gì..xao xuyến..
quyến luyến..
yêu.

[/quote



HẢO MỘNG.

Em đứng đó, in hình một pho tượng?
Chờ mong ai?Ai đến để mà chờ!
Dù hôm nay, trùng dương thật lặng sóng.
Và mặt trời, không biết xuống hay lên.

Em tìm nhớ tận chân trời, hình bóng.
Nếu cho Anh, thân thương ấy giữ hoài?
Em ơi! Biển xa vời, xanh nước mặn.
Sao không về? Vàm cỏ cũ, phù sa!

Bọt bể sẽ trôi đi, miền bao la.
Như cánh hải âu, tìm gì trên sóng biển?
Một ký ức buồn, nghìn năm chao liệng!
Thương yêu khung trời, cánh nhỏ đủ ôm?

Người hoài niệm và đứng đây để nhớ!
Trời sẽ ban cho hạnh phúc sum vầy.
Mai Anh trở về bên Em, thương nhé!
Khi thấy bên mình gió đến heo may.

Đêm ở phương nầy, không có nguyệt.
Mùa xuân cũng hoa tuyết rơi đầy.
Trong nắng hôm đông, chìm ảm đạm.
Xin về dựng lại buổi hoang khai.

Sẽ có người yêu, cùng chung bóng.
Bên mình lũ cháu chạy rong chơi.
Gió biển trổi về dâng phơi phới.
Dường quanh ta, tình có khắp nơi.

Nguyênhoang/2011
Đăng nhập để trả lời
0
MƠ.. TRONG VÒNG TAY CỦA MẸ

Hãy nói cho nhau từng lời thắm thiết .
Rồi mai đây xa mãi cõi biệt biền.
Ta gục ngã bởi hồn thơ đay nghiến.
Ta nằm cô đơn chua xót triền miên.

Chẳng biết trách người hay trách thiên?
Ngày hôm qua bão rớt ngang thành phố.
Nhặt tìm, biết trong đó có tình thương?
Mẹ nhủ khuyên trời đất rất vô thường.

Mẹ ơi! Con đã mất hết tình thương..
Một mình tiếp đi lang thang vất vưởng.
Bầu sửa, vòng tay đúng nghĩa thiên đường.
Chỉ có Mẹ, lời hứa cho trân quý.

Bên Mẹ, không bao giờ lệ ứa trên mi.
Chốn nào xa, phù trợ cho con đi.

Chuyến đi xa, còn lại với trời đất
Một lần ngưng gần, sẽ mãi thật xa?
Hôm nay nỗi buồn ngồi dưới cội già.
Biết nói gì? Cho ai và ai hiểu ?
Tạ tình nhân gian, dưỡng chẳng nâng niu.

Chim được vẹn ổ, người sống có tổ.
Mầu nhiệm cho, gom từ biển về nguồn.
Tất cả gặp. Hãy hàn huyên tâm sự.
Người đi, nào biết lúc, thỏng tay buông.

Réo rắt nào xa, tiếng mõ hồi chuông.
Có gì không? Tiếc nuối hoặc sám hối!
Còn gì chưa? Ấm ức lòng cứ hỏi!
Rồi sẽ không chi. Dù chỉ chút buồn.

Hôm nay mùa về, Vu lan báo hiếu.
Đã bỏ quên, mỗi năm nhớ im lìm.
Chăm sóc trồng, hồng hai mầu, trước ngõ.
Cô đơn riêng mình, áp hoa vô tim.

Thấp hương lòng, nhạt nhoà lòng tưởng vọng.
Moi thật sâu tìm ký ức nhớ về.
Ngày tháng cũ, bằng đôi dòng nước mắt.
Nước mắt người già, lạc lõng phương xa.

Vẫn ngày đông, khô cả hồn chai đá.
Con mơ hôm nào đó, hồi quê nhà.
Được gần mẹ, khi lạy quỳ trước mộ.
Tháng ngày trở về, nghèo quá không lo?

Con chưa kịp, gởi Mẹ một tờ Đô !
Cũng không về, vào đúng ngày kỵ giỗ.
Từ rời vú mẹ rồi, chân đi muôn ngã.
Chiến chinh, tù tội, lưu vong hải hồ.

Xin ép cả vào ngực, hai mầu hoa.
Đã mất Mẹ, in hình như còn Mẹ!
Mơ.. được còn trong vòng tay từ mẫu.
Giọt lệ sót sau cùng, nhớ người xa.

Vu lan mùa báo ân, xin ghi dạ.
Con sẽ nhớ hoài, cứ mỗi năm qua.
Hoa trước ngõ, héo tàn không chăm sóc?
Ngày buổi chiều...người ấy, chắc đi xa!
. . .

nguyênhoang
08.12.11
Đăng nhập để trả lời
0
Em tìm nhớ tận chân trời, hình bóng.
Nếu cho Anh, thân thương ấy giữ hoài?
Em ơi! Biển xa vời, xanh nước mặn.
Sao không về? Vàm cỏ cũ, phù sa!


Mún viết vài câu cho Vc ..
Mà giờ fai đi rùi [8D]
Thui đành hẹn hôm khác
Nhé người xa xăm ơi [8D][&amp;:][:D][:D][:D]


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-21 01:59:44DongSuoiNgot>
Rong chơi, trở lại miền xưa, tay trắng.
Về đây, con dốc nắng cũng hững hờ.
Còn vần thơ đúng, niêm luật bằng trắc.
Lặng thầm trên bờ vắng, hồn bơ vơ!

Vọng Về Chân Lý

Ta về nghe nụ cười lăn trong gió
Hả hê mùa nắng đợi những niềm vui
Những vần thơ chờ nhập tiệc chưa nguôi
Bổng nắng tắt đi về miền xứ lạ

Hai nỗi nhớ làm hạt mưa thành đá
Giọt ngậm ngùi lữ thứ khóc quê hương
Còn lại đây mùa của những con đường
Về lối cũ giăng đầy mưa trơn trợt

Có một niềm mơ ta vừa làm rớt
Mù khúc yên hà lẵng lặng trôi đi
Biết làm sao níu lại một xuân thì
Ngày tháng cũ vọng về nghe chân lý

Tìm không ra cõi đời nơi hoan hỉ
Những cuộc vui rồi đâu đó cũng tàn
Những cuộc tình để lại dấu chân hoang
Ngàn thương tiếc muộn màng như nước chảy

Những vần thơ mang ta về dấu ái
Vần chập chùng ẩn ngữ ở trong tim
Ta loanh quanh rừng núi để kiếm tìm
Đã trăm trận thu tàn Đông quét sạch

Hương Quế


***Thăm anh NH...vào trang thơ của anh lần đầu mà viết như gió vậy hén? Chắc tại hồn thơ bất tận của anh... Chúc cuối tuần vui...!
DongSuoiNgot
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-24 00:01:54Huynhthomy>
Trích đoạn: DongSuoiNgot

Rong chơi, trở lại miền xưa, tay trắng.
Về đây, con dốc nắng cũng hững hờ.
Còn vần thơ đúng, niêm luật bằng trắc.
Lặng thầm trên bờ vắng, hồn bơ vơ!

Vọng Về Chân Lý

Ta về nghe nụ cười lăn trong gió
Hả hê mùa nắng đợi những niềm vui
Những vần thơ chờ nhập tiệc chưa nguôi
Bổng nắng tắt đi về miền xứ lạ

Hai nỗi nhớ làm hạt mưa thành đá
Giọt ngậm ngùi lữ thứ khóc quê hương
Còn lại đây mùa của những con đường
Về lối cũ giăng đầy mưa trơn trợt

Có một niềm mơ ta vừa làm rớt
Mù khúc yên hà lẵng lặng trôi đi
Biết làm sao níu lại một xuân thì
Ngày tháng cũ vọng về nghe chân lý

Tìm không ra cõi đời nơi hoan hỉ
Những cuộc vui rồi đâu đó cũng tàn
Những cuộc tình để lại dấu chân hoang
Ngàn thương tiếc muộn màng như nước chảy

Những vần thơ mang ta về dấu ái
Vần chập chùng ẩn ngữ ở trong tim
Ta loanh quanh rừng núi để kiếm tìm
Đã trăm trận thu tàn Đông quét sạch

Hương Quế


***Thăm anh NH...vào trang thơ của anh lần đầu mà viết như gió vậy hén? Chắc tại hồn thơ bất tận của anh... Chúc cuối tuần vui...!

[/quote


Anh cám ơn Hương Quế ghé vào thăm.



HOÀI MỘNG!

Đâu bay ngang, sao không dừng lại ngõ?
Nghe dường như mùi Hương Quế thơm nồng.
Ta ngồi đây, lặng thầm mong cơn gió..
Lần cuối nào ? Mang cho được nỗi vui.

Từ cơn mơ, vừa chợt thoát khôn nguôi.
Thân lạc lõng, lang thang rời đất lạ.
Vì có nụ cười lăn ôm lấy, hồn ta.
Sao không vội mở ngăn tim buông thả?

Được lần vui, dù biến thành tượng đá.
Vẫn chờ ai, cơn gió đến tùng hương.
Dấu còn quyện ghi tình sử, ngõ đường!
Thân ái níu niềm mơ, chân không trợt.

Từ thiên ân bởi trời cao, sa rớt.
Ngang triền non, nơi ta ngụ, giao tình.
Thương yêu mãi cuộn trào theo bước đi.
Khóa môi hôn, hơi thở nhẹ, thầm thì.
Đưa ta đến vùng địa đàng, nhập lý.

Không gian đây, không buồn luôn lạc hỉ.
Trần đam mê, luân vũ chẳng phai tàn.
Hạnh phúc thiên trù, khởi thủy hồng hoang.
Như dòng thác muôn đời vẫn tuôn chảy.

Hương nhân gian gió phiêu nồng luyến ái.
Cung quế chờ cài đặt thấm nơi tim.
Vời vợi xa vẫn luồn lách xuyên tìm.
Để hoàn trả, thiên thu lòng trong sạch.
Mang lấy tội đồ, biệt xứ lưu vong ?

nguyênhoang
2011
Đăng nhập để trả lời
0
Cám ơn bác NH tặng thơ.
Hoà xin trả lời vui mấy câu nhé.

Là đây một cõi thiên đường.
Phòng loan trần thế, canh trường phu thê.
nguyênhoang
2011

Tha cho em gái nhà quê
Bon chen chi nữa, sơn khê mây trời

Khi thương chín bỏ làm mười
Nhìn đâu cũng thấy hoa cười đoan trang
Rồi ra sông nước bẽ bàng
Gió quay quắt lại, ngập tràn mưa rơi

Thật thà xin tỏ mấy lời
Nàng thơ xin được trọn đời yêu thơ.
Đăng nhập để trả lời
0

GÓT HỒNG.

Ta như mây, rực nồng mơn sóng biển.
Chờ tình nhân, trao phận đẹp duyên hài.
Gót phiêu du rời cố quốc lâu dài.
Mai trở lại vùng bình yên lặng gió.

Sáng mùa xuân, thái dương hồng, lựng đỏ.
Bước đi qua, những vạt cỏ mịn màng.
Cây xanh tươi, chim đua hót ngân vang.
Nắng hôn tóc, vuốt đường ngôi, mượt sóng.

Cánh chim bằng như vòng tay, giang rộng.
Vượt trùng dương, qua muôn dặm ngàn khơi.
Cởi bỏ lớp lưu vong,lập lại đời.
Khơi ngọn lưa, bừng tim yêu, nguội lạnh!

Nồng nàn thương, bồi cho vùng mông quạnh.
Đón dáng xưa, ghì chặt ôm vào lòng.
Phả ngập đầy hơi nóng, xua tan đông.
Từ Anh đó, tin yêu nầy, trao vôi.

Thương yêu Em, gom hành trang diệu vợi.
Gắn bó nhau, luôn cùng hội cùng thuyền.
Giấc hoan ca, say mộng đẹp triền miên.
Trả tất cả, chân tình bù, công đợi.

Long lanh sương ngàn, yêu mãi không vơi.
. . .
Tình Anh dành, cho riêng đó, Em thôi!

nguyênhoang
2011
Đăng nhập để trả lời
0
...NƠI MÙA XUÂN.

Mưa đi qua, huyền thoại nắng trở về.
Mang ấm lại, sưỡi từng hồn lạc lõng.
Dù không là nồng nàng, như ngày trước.
Được thoáng xua, chập chờn khiến hoang mê.

Mong chuyên chở mùa đông qua, đi khỏi.
Dọn lá vàng rơi rụng ở ngày thu.
Hạ oi bức, bao đêm dài khó ngủ.
Chờ sáng nào, thức dậy thấy ngay xuân.

Cho đúng nghĩa, nhận về từ hơi thở.
Thiên trù ban, đầy tròn ý ân tình.
Đi đâu mãi, hình bóng kề, chân mỏi.
Dừng gót phiêu bồng, quên bỏ nhục vinh.

Về đi Anh, xuân nầy Em đón bước.
Gì nói qua, nay hội ngộ, chạm tay.
(Mình lang thang trên ngõ phố Sàigòn,
Không còn phải, là vu vơ, phố ảo?)
Mơ ước cho, niềm vui trong mắt biếc.
Đợi đón nụ hôn, đã hứa trao hoài.

Nhưng mà thoáng mau, đừng giữ lâu mãi.
Sẽ làm Em choáng ngợp, ngất ngây say.
Ôi hôm nay, thấy gì quanh cũng đẹp.
Có phải Anh, người đổi được tương lai?

Nơi đó chứa, thật nhiều những dấu ái.
Lời chân tình, hai đứa nói yêu nhau.

nguyênhoang
2011
Đăng nhập để trả lời
0

LỜI QUÂN VƯƠNG.

Hoa bưởi đầu mùa, nao lòng như ngỡ!
Vung vẩy hương, tỉnh tâm nhận dịu dàng.
Anh sẽ yêu Em, nhiều hơn thế nữa.
Thật nồng nàn, làm ấm cả nhân gian.

Đêm nay, Em có cảm nhận được không?
Trời lành lạnh, bước đi, chợt dừng lại.
Nhe đâu đây, quanh mình như phảng phất.
Thật nhẹ nhàng, mùi quyến gợi, đợi mong.

Hồn đảo chao, chập chờn vươn bay bổng!
Nụ hồng tâm, chờ cánh bướm phiêu bồng.
Về ôm ấp xua tan , niềm băng giá.
Khoả muộn phiền, mưng vết cũ, bám vương.

Anh hôn Em, tiếp chân dìu luân bước.
Luôn ước mơ, khi chiều xuống chung đường.
Vạt nắng nhạt chờ trao lời, nguyện ước.
Hoa đầu mùa, gói trọn tất yêu thương.

Anh cho Em, hậu à! Lời quân vương.
. . .

nguyênhoang
2011

Đăng nhập để trả lời
0

GIẤC MƠ MUỘN.

Em hỡi! Anh ngồi mơ với nhớ.
Mơ trong ngõ nắng, chớm thu về.
Nhớ ai? Trên cánh hồng tươi thắm.
Trĩu nặng qua rồi, hết nhiêu khê!

Xin trở về nơi con xóm nhỏ.
Thời xưa vui sống chẳng lo gì?
Gió mưa từng buổi thay nhau đến.
Nay đã qua rồi, tan biến đi.

Những gì đẹp của ngày xưa ấy.
Mất hút không vương chút bụi mờ.
Thay đổi còn chăng buồn kỷ niệm.
Đi rồi, phai dấu tích, sương tơ!

Sẽ mãi không còn lần bước trở.
Xót thay tiếc nuối cũng thôi đành.
Mấy ai nguyện ước, tròn cho mãn?
Phù thế phân đều thật mỏng manh.

Đã qua, mất hết những ngày xanh.
Trời đất quay vùi, tăng độ nóng.
Mỗi buổi, riêng ta dần giảm lạnh.
Thẫn thờ lần bước, đến hư không!

Thời gian vô tình, cảm nhận, biến đổi.
Làm sao dừng? Mai lại cách xa rồi!
Tiếc nuối mấy, biết chờ ai, để hỏi?
Nào có gì? Mang theo ở xa xôi!

nguyênhoang
2011
Đăng nhập để trả lời
0

MÙI HƯƠNG KÝ ỨC.

Từ ký ức nối nhau về sâu lắng!
Chạm bờ môi ray rức nhớ, hanh lòng.
Vẫn hồn nhiên, không mộng mơ, vui đùa.
Mộng riêng nhau, sống chuỗi ngày chung xóm.

Ngõ dẫn theo đàng, từng chùm chuông tím.
Hoa Tigôn, hồng sắc gió lâng lay.
Hương nhẹ lan, chìm không gian tối thẫm.
Thở hít hà, ngào ngạt quá, ngát say.

Ấm lòng không quên, mùi trà hoa cúc.
Cánh nở vàng bung rộng, dấu tương lai.
Lối ngang qua sẽ trồng tigôn tím.
Dẫn chân người, không trật ngõ, thương hoài.

Chinh chiến tràn, mọi gia đình sơ tán.
Sau phong ba, Anh trở lại quê nhà.
Hỏi khắp nơi, người xưa đà đi khỏi.
Nền còn đây, giàn hoa cũ đã xa.

Anh rời quê, xuôi qua miền xa lạ.
Hằn nhớ xa xôi, nước mắt chan hoà.
Chuyện tình đẹp, tựa hoang đường cổ tích.
Tìm bước ai về?Trên ngõ mây qua.

Cánh hoa chuông tím hồng, mầu biêng biếc.
Anh ngang vùng đây, miên nhớ khêu lòng.
Đứng lại ngắm thật lâu, mầu hoa đó.
Để hiểu, sao mình xa? Chẳng nguyên do.

Hôm nay ngày lễ Tro, ngang giáo đường, sống lại.
Dấu ấn không nhòa, tim giữ chặt, mãi không phai.
Một niềm riêng, chẳng bao giờ đem phơi trải.
Theo ta, theo ta mãi, trên ngõ đường dài.

Như ở khung trời, nghìn năm đó, mây bay!

nguyênhoang
Đăng nhập để trả lời
0