<Bài viết được chỉnh sửa lúc 11.05.2013 23:57:04 bởi Huynhthomy>

BUỔI CHIỀU ĐI QUA.
Mai khỏi đây..buông rời thơ, vô ngã.
Chẳng biết về đâu? Xa lắm hay gần!
Buổi sáng có, mù sương chờ đón nắng?
Hay mây trời, bàng bạc trắng chen xanh.
Mái nhà rơi, tuyết sương đêm giăng lạnh.
Ngõ đường ngút ngàn, thưa vắng người qua.
Bóng thời gian, từng ngày thoáng song cửa.
Nhẹ lấy trên thân màu sắc mượt mà.
Bạc tóc mồi da, lâu dừng hôn má.
Vân môi cằn, mắt răm nếp đuôi mi.
Chờ đi xa, bỏ lại chẳng mang gì?
Nhiều nuối tiếc phận đời, trách ngắn ngủi.
Chưa phỉ nguyện lòng, lối bước miền xuôi!
Đi qua dài, như dòng sông nghiệt ngã.
Rừng cũng kém xanh, gió núi nhạt nhoà.
Trăng muôn kiếp, thấm buồn lạnh cung quảng.
Thượng đế an bài nhân ái dương gian.
Mai khỏi đây..buông rời thơ, hào sãng!
Niềm vui không quên, có bạn được tình.
Đôi ngăn trong tim chứa tròn hữu hảo.
Tương ngộ Người dưng, lại nhớ luôn yêu.
Cảm tạ thân thương tràn duyên vẹn đạo.
Nhìn thái dương, rời bước.. đã vào chiều.
. . .
nguyênhoang
2ngàn13









