📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

NIỀM MƠ NGÀY THÁNG CŨ

1.143 trả lời, 136.505 lượt xem — Trang 29 / 39

TUYỆT VỌNG.

Sao đêm nay, trăng về đây nửa dáng ?
Buồn chuyện gì ! mà rạn nức không tròn ?
Rượu chưa vơi, hồn thơ ta chưa cạn
Vội vàng đi ! mơ chợt đến héo hon ?

Đêm ước hẹn, đèn trời treo một thoáng.
Trả không gian u tối, lạnh vô ngần.
Cho cảm nhận, cô đơn kèm băng giá.
Ngọn triều dâng, sóng bủa rợn âm ba.

Ta đến đây bằng tấm lòng vô ngã !
Tiền kiếp hình hài, thân xác cương thi.
Cố níu thời gian lùi về nguyên thuỷ.
Trong hoang mê, không gặp vẫn đi tìm.

Cho mãi đến, khi mỏi mòn ngất lịm.
Trong vòng tay chỉ ôm được bóng mình,
Hình với bóng, không còn nơi ẩn trú?
Vẫn nồng nàn, lạc vào cõi vô minh.

nguyênhoang
2011
..........................................

MUỘN SẦU

Đêm vào khuya, trăng treo cao duyên dáng
Trăng hờn chi, mà vơi nửa không tròn
Rượu ly bôi, khi chén còn chưa cạn
Vội làm gì, cho nắng hạn héo hon?

Sao trên cao, hẹn lời thề một thoáng
Cho cao xanh, mây bảng lảng trong ngần
Cho đông phong, vờn mênh mông lạnh giá
Cho muôn trùng, vươn sóng vỗ âm ba

Sầu nhân gian, tâm hồn như vô ngã
Kiếp nhân sinh, đày đọa trọn thiên thi
Hoang mê nào, dẫn lối về nguyên thuỷ
Cho thời gian, không ngơi nghỉ, đi tìm

Vương nỗi sầu, ước mơ dường chết lịm
Vòng ái ân, có giữ bóng, cho mình
Quyện tinh khôi, bóng hình xin nơi trú
Xin gọi mời, yêu nhớ đón bình minh

lethutrang
Triều dẫu sóng cũng đừng nghi lòng biển
Vẫn xô bờ sóng có phụ bờ đâu
http://diendan.vnthuquan.net/fb.aspx?m=634709
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=666233&mpage=10򨇡
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=671851&mpage=6򨆥
Đăng nhập để trả lời
0
BÓNG YÊN HÀ.

Con đường xưa, sao nghe dường quyến thuộc?
Vẫn đam mê, những cánh lá bay rào.
Xoắn theo gió, đậu lên bờ vai mỏng.
Cánh nào va, chạm mi kẻ nghe cay?

Rồi bước chân, vẫn tháng ngày đi mãi.
Từ khi lên, xe hoa đổ bên thềm!
Mang dấu ái về phương xa, không lại.
Xuôi trường giang, khua tiếng vạc ăn đêm.

Trăng miên man, len về thăm hiu hắt.
Mây xa xôi, còn nhớ thuở xuân thì?
Trên phiến lá mùa thu tràn đổi sắc.
Giăng tay tìm, trong hạt nắng lưu ly.

Đưa trôi giạt, cánh chim bằng chưa nghỉ.
Kiếp thiên di lạc khắp nẽo, sông dài.
Mang dấu ấn, ráp cùng khâu ước nguyện.
Kho tình yêu, thoạt mở chứa mê say.

Anh dìu Em, ngự lên chiếc long ngai.
Hoàng hậu có, nhớ gì Quân vương nhỉ?
Ta chờ nhau, từ kiếp trước an bài.
Từ ánh trăng cho ta luồng sinh khí!
Mặt trời lên, ban hơi thở dập dồn.
Đôi chân đã cùng thời gian, nhai ngốn.
Chợt nhũn buồn, sao còn có, hoàng hôn?

nguyênhoang
2 ngàn 11



Nguyên Hoang
Đăng nhập để trả lời
0
TRẢ LẠI GIẤC MƠ.

Đã say chưa? Sao đất trời nghiêng ngả!
Lại yêu chi? Cho mây nặng mưa sa.
Chợt đi qua, những khung trời thiếu vắng.
Có nghe buồn? Cùng gió núi đưa xa.

Bóng ai đó, lặng thầm xuôi trên ngả?
Đến đâu tìm? Những mảnh vỡ trăng tan.
Ôm ấp nhớ, vết hằn sâu cay đắng.
Đã không còn, xuân nào nữa đi sang.

Lá chờ thu, thu chẳng đến, vẫn vàng.
May mắn thoát, không chờ và mong đợi.
Qua đi rồi, biết mùa thêm cho tiếp.
Mưa đó buổi chiều, biết có khỏa vơi?

Em có trông, lần vui ai trao tới?
Từ trùng dương bát ngát, chuyển thầm lời.
Như nước mặn, nghìn năm nồng hơi muối.
Nắng nào xa? bỗng chốc đến hong phơi.

Ta đợi Em, nhìn ngoài sân bóng nước.
Mưa đưa sang thắm mát, nhạt hực nồng.
Trôi theo sóng, những cơn buồn tháng hạ.
Gặp người xưa, có cảm xúc hay không?

Anh nghĩ, làm sao ngăn, được tiếng khóc?
Từ lâu rồi, nay cho hội ngộ nhau.
Nhăn đuôi mắt, tóc điểm bạc phai màu.
Tuổi xuân mất, niềm riêng bù, nhận lại.

Sẽ trân quý, cuối đời yêu thương mãi.
Thầm lặng dài, dòng uốn chảy không ngưng.
Xuyên gềnh thác, gỡ giùm rong rêu bám.
Xin trả dương trần, giấc ngủ thênh thang.

nguyênhoang
2 ngàn 11




Nguyên Hoang
Đăng nhập để trả lời
0
THẦM NGUYỆN

Đêm nay lạnh, nỗi buồn dâng chất ngất.
Anh lang thang làm hành khất, bên đời.
Sương giá buốt, hồn đơn côi lạc lõng.
Sao Em không là xuân đến, xoa vơi?

Mây giùm chở, những gì đi hết nhé!
Gió ơi! Xin ban chút lửa sưỡi lòng.
Che phủ chắn, đừng để quanh khoảng trống.
Làm thuyền hoa, trôi dọc đón theo sông.

Nhặt cho được, cánh hồng loang trên sóng.
Làm cơn mơ giong ruổi tiếp giang hồ.
Hoá thân bướm về vườn xưa tìm phấn.
Nhụy hương nồng, ru giấc ngủ lưu vong.

Hoang vu say dìu hồn thơ lạc lõng.
Bay lâng trên, con sóng trắng bạc đầu.
Thân bọt bể, thầm trôi đo khoảng cách?
Cố quay về, gặp lại phút giây sau.

Đưa cánh tay, cho núi sông thử máu.
Có phải ta? Cùng nòi giống lạc hồng!
Đưa đẩy xa, dẹp lầu son xây mộng.
Về từ mây, ngọn gió khỏa hư không.

nguyênhoang
2011

LẮNG BƯỚC THÔNG PHONG.

Bước chân Em, lặng thầm qua ngõ vắng.
Mùa qua thu, cảnh vật mất sắc vàng.
Chồi non lại đắm chìm, hứng hoa tuyết.
Đông chớm về, mà rét buốt không gian.

Nỗi buồn theo, quay cuồng cùng năm tháng.
Nhân gian quên rồi nhớ, những lụy phiền.
Quay trong lốc, xoáy dìm sắp mục rã.
Theo sông dài, gột rửa những truân chuyên.

Đã tròn chưa? Riêng tư một nguyện ước!
Nhiều đắng cay, đi chậm rãi trên đường.
Nhìn quay quắt, mong tìm gì nơi bưốc?
Nuối tiếc gì? Chưa trọn? Phải vấn vương!

Chiều nay mưa gió vần xoay cánh phướn.
Ghi cho lời trả lại với mang đi.
Xa xôi lắm, có bao giờ trở bước?
Niệm khúc tình, xin hài bước thiên di.

nguyênhoang
2011








Nguyên Hoang
Đăng nhập để trả lời
0
Hôm qua, có người bị mệt mỏi. Bởi chỉ có thơ mà chẳng thấy người. Bạn biết không ? Đùa tí, đừng giận.
Hỏi người ở chốn xa xôi
Nỡ lòng để bạn đơn côi góc trời
Lắm khi mưa gió tơi bời
Lấy ai an ủi mấy lời sẻ chia
Người ơi người hãy mau dìa ! …
Trăng Thanh mong ngóng hẹn thề Hằng Nga
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-01-20 18:39:14khucniemtu>


xin lỗi bác
cháu post nhầm

KHÚC NIỆM TỪ
Đăng nhập để trả lời
0
GIẤC MUỘN NGỌT NGÀO.

Người giăng chiếc bóng bên triền!
Gió về qua núi, né nhìn quay lơ.
Để cho hy vọng đợi chờ,
Trăm năm, tròn kiếp bao giờ gặp nhau?
Xin cho giông bão ba đào.
Nứt lằn vach đá dấu vào nhớ mong.

Người giăng chiếc bóng bên hiên!
Để thầm ước nguyện, chuỗi ngày vắng xa.
Em ơi! Lời đó thật thà,
Nắng giùm hong lại, mây qua chải buồn.
Trên mầu tóc rối, ngân buông.
Mầu xanh đã luống đợi chờ, rêu phong.

Người giăng chiếc bóng trên sông!
Lần theo con sóng, đi tìm vọng mơ.
Dòng trôi lặng chảy hững hờ,
Bóng trăng đáy giữ, bây giờ mất tan.
Chiều sông luân bước một đàng,
Còn ta nước mắt đôi hàng chậm buông.

Đêm qua, gió trở sóng cuồng!
Kéo tay lưới muộn, xem chờ về chưa?
Chiều nay trong nắng lưa thưa,
Qua màng mưa mỏng, như vừa gặp nhau.
Chìm trôi muộn giấc hanh hao,
Chiêm bao hờn dỗi, ngạt ngào khi xưa.

nguyênhoang
2 ngàn 11
Nguyên Hoang
Đăng nhập để trả lời
0

Đêm qua, gió trở sóng cuồng!
Kéo tay lưới muộn, xem chờ về chưa?
Chiều nay trong nắng lưa thưa,
Qua màng mưa mỏng, như vừa gặp nhau.
Chìm trôi muộn giấc hanh hao,
Chiêm bao hờn dỗi, ngạt ngào khi xưa.

nguyênhoang
2 ngàn 11



Ai về khi nắng ban trưa
Còn đang ngủ muộn nên chưa chịu về
Mây bay dỗi mái tóc thề
Chiêm bao đã muộn, cơn mê sao còn

Chiều nay con nắng héo hon
Giữ chân lữ khách hỏi còn vấn vương
Chiều nay cánh phượng buồn thương
Rơi từng cánh mỏng trên đường ai qua

Chiều dần buông ánh trăng tà
Xa xa nỗi nhớ đi qua núi đồi
Ai ơi xin tỏ đôi lời
Giấc chiêm bao vẫn muôn đời đẹp tươi

lethutrang
Triều dẫu sóng cũng đừng nghi lòng biển
Vẫn xô bờ sóng có phụ bờ đâu
http://diendan.vnthuquan.net/fb.aspx?m=634709
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=666233&mpage=10򨇡
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=671851&mpage=6򨆥
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-01-21 16:23:41Nguyên Hoang>
HOÀI THU

1/. ĐÁP LỜI NGƯỜI.

Chẳng lẽ nơi nầy Tết đúng thu?
Dù cho xứ Mỹ lắm sương mù .....
Trăng già cũng sắp mờ trong sáng
Biển trẻ bắt đầu ngưng hát ru

Có lắm cuộc đời không thoả nguyện
Nhiều khi thân thế chẳng đền bù
Xót xa quay bước lòng dưng tiếc
Đốn ngộ luân hồi vụn kiếp tu.


Đốn ngộ luân hồi vụn kiếp tu.
Mai sau trở lại được đền bù,
Ước mơ sẽ được nhìn sông chảy,
Nguyện vọng cho tròn ngắm biển ru.

Dỗ giấc qua non tơ lụn bước.
Lịm say xuống lũng lụa giăng mù
Trần gian lắm lúc ban nồng ấm
Lá thắm bên triền nhớ gió thu.

2/. CHỐN XƯA

Xin gởi ước mơ về xóm củi.
Mơ rằng trở lại tuổi thư sinh,
Thầm đan nhung nhớ thời hoa mộng,
Vụng dại tình yêu cửa Khổng Trình!

Có lần rong bước ngang trường cũ!
Thành phố trên cao ngút lạnh lòng,
Hỏi gió dẫn đường cho đến gặp,
Mây ngàn lẳng lặng ngó đông phong.

3/. HỒI MỘNG

Chốn trần gian tham thiền!
Nhớ bích câu kỳ ngộ
Kiếp tu hành vụn vỡ
Hồn lạc lõng cõi tiên.

Vòng lăn thời gian đọng.
Nguyệt mộng kiến ngư trầm,
Tình yêu nồng hong nóng,
Lùi lại, năm mươi năm.

Người xưa nay còn đó.
Chợt nhớ, có bùi ngùi?
Một lần về phố thị,
Ngắm con dốc mùa xuân.

Triền đồi, thông hiu hắt.
Buổi sáng sương giăng mù
Ngày đi, rồi phai nhạt
Buổi chiều, ngập lá thu !

Cuộc đời dù tiếc nuối.
Vẫn không ước luân hồi
Sắc vàng trôi theo suối
Ngang qua cửa am tôi!

Xin một cành hoa huệ,
Cắm trên đỉnh non đoài
Vẫn hoài mong ước lệ
Để nghìn năm vọng nhớ
Mây trời thu bay bay.

4/. VỌNG TẠ

Nam Tăng rời bỏ chốn thiền am.
Gỏ cửa Sài môn viếng chủ nhân
Lâu quá người xưa tìm chốn ẩn
Mạn đà năm cũ đáo sơn trang.

Ta mang nghi thức kiệu và cáng.
Muôn dặm tha hương đến rước nàng
Lối bước quan san tròn luyến nhớ
Tay lần chuỗi hạt niệm kinh cang.

Tay lần chuỗi hạt niệm kinh cang.
Ta sẽ cho nàng luôn gió trăng
Lột bỏ áo tu lòng thoả mãn
Đã từng chối bỏ cả ngai vàng.

Hương dung phai sắc dìm năm tháng.
Xao lãng ngày trôi đoái điểm trang
Nay đến cùng ai xin tạ tội
Chung trà thay rượu đón mây ngàn!

5/.VẤN VƯƠNG

Ngẫu hoạ thơ người, thay chúc Tết.
Mừng xuân lạc lõng, nhớ quê xưa
Bao năm trong cõi đời xa xứ
Biết mấy yêu thương đáp lại vừa?.

nguyênhoang
2009
Nguyên Hoang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-01-21 16:24:31Nguyên Hoang>
Ta cánh gió trở về mơn lũng núi.
Đã lâu rồi, rêu bám lấp hương xưa.
Treo nhánh ái bên triền như mong đợi.
Xin đáp đền, trả lại dấu yêu thường!

Đây mới phải thiên đường, không hoang tưởng!
Mùa xuân qua, ban ân sũng mượt mà.
Con dốc phố, vẫn chờ người, sâu thẳm.
Những buồn lòng, không quên chuyện đi qua.

nguyênhoang
21.1.11
Nguyên Hoang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-01-21 03:46:18Nguyên Hoang>


NHẶT BỎ LÁ SẦU.

Những trái đắng, hái từ năm xưa, huyền thoại.
Hôm nay ngồi đây, gở từng trầm tích cuộc đời.
Những nỗi buồn cứ quại quằn, bám rám không vơi.
Để cố thoát, giằng kéo hình hài khỏi lốc xoáy.

Ta về trên bờ hy vọng mang vết hằn, mòn mỏi.
Từng tháng năm bước chân luân vũ, ngẫm lẽ đời.
Đi qua con đường sa mạc, ngõ hồng tình yêu.
Chốn địa đàng vô minh, có giữ được bước hư không?

Mang chất phát quê mùa, vịn vào thân tình để sống.
Khôn lớn bên dòng sông, ôm bầu sữa mẹ thật nồng.
Nhìn chiếc gậy Cha đi, vẽ trên đường dặn nhủ.
Bất cứ thế nào, chân đứng vững, chống chỏi với bão giông!

Chiều nay mây qua kéo buồn, giăng trên gió lộng.
Những cơn gió vô hình biết có, vì mùa đông.
Mùa cho tình yêu khô đọng, như sắc úa nụ hồng.
Gót hài hoa trót ném quăng, vào vùng tối đậm đặc.

Tựa lưng vào phiến đá nhẵn, nhường bóng đi giữa hàng cây so đủa.
Để lại dấu tích hằn cuộc đời nầy, sau trận chiến đã thua?
Muốn gởi một nỗi niềm, về rừng núi cũ xa xăm.
Những bờ dốc nhỏ, con suối cạn còn nhớ quên, tương ngộ?

Còn gì mang theo từ hành trang, làm bạn kiếp hải hồ.
Và bỏ hết kỷ niệm xưa, chiều nào mưa giăng góc phố.
Cao nguyên vẫn buồn mù sương, soi mình đáy suối, cuối quan lộ!
Cùng ta vàng võ thu phân, ước mơ xóa lạnh, phiến loãng hư vô.

nguyênhoang
2011

Nguyên Hoang
Đăng nhập để trả lời
0
GỞI CỐ HƯƠNG.

Chẳng cần đợi Tết mới trở về.
Chỉ mong lòng giữ, nhớ cố hương
Phù sa Bảo định vẫn cuộn chảy
Tiềm thức không quên, góc phố đường.

Cổng trường rời bỏ, vào cuộc chiến.
Để lại sau lưng những ước mơ
Gót Sô dong rủi đầu giới tuyến
Áo trắng từng đêm ngóng đợi chờ.

Dãy phố kề sông có còn không?
Cầu quây quẹo lối đến Lạc Hồng
Tân Long bên đó cù lao nhỏ
Có đến ngồi đây để nhớ mong?

Ngõ phố, công viên đã quên ta.
Dòng sông buồn bã, ngắm bóng tà
Từng con đường vắng, chiều mưa đổ
Cất giữ dùm ta giọt mắt ngà.

Con đường thức giấc, chờ phu quét.
Chiếc lá vàng vương khắp lối đi
Thân thương mãi nhớ về đất Mỹ
Lui tới luyện thi, dưới bóng đèn.

Hẹn hoài mà chẳng thấy quay về!
Cuộc vui nào đó đã quên quê?
Có nghe thu đến buồn trên lá
Và nắng nhạt nhoà, gởi sơn khê.

Tất cả rồi qua, chỉ giữ thương.
Mang theo từng bửa, đến sân trường
Ngăn bao ánh mắt, nhìn lưu luyến
Chỉ nhớ về Anh, ở chiến trường.

Tiếc nuối thời gian trôi nhanh quá.
Tóc xanh, bụi chiến đã điểm sương
Buồn vui nhung nhớ, ngồi khâu vá
Thành bức tranh đồ, gởi cố nhân.

nguyênhoang
2008


Nguyên Hoang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-01-09 01:40:28Mỹ Trinh>
Trích đoạn: Nguyên Hoang

ĐI TÌM KHỎA LẤP.

Nếu có dịp về, thăm vùng mũi Né.
Mong được lần tạt ghé gặp ....
Dáng chắc thân thương tươi trẻ nhu mì.
Chứa ánh mắt, môi cười vui nắc nẻ.
...............................................
............................................

Khua động nào xa, vờn nắng lao xao.
Mênh mang đưa chan hòa, ngự vách núi.
Chìm trong mơ, lắng đi từng mộng mị.
Nụ cười Em, giúp hồn thoát bay cao.

Gởi về Em, một tình thơ hữu hảo.
Trả lại cho, hoàn mộng có hanh hao!

NGUYÊN HOANG.
Cuối Đông/10

R

Thăm Lại Vùng Mũi Né

Có một lần ghé thăm vùng mũi Né
Chập chờn vui hình ảnh một người anh
Nào có biết quê hương mình đẹp thế
Chợt hiểu vì sao hồn lai láng thi nhân

Chợt hiểu vì sao anh cứ mãi đi tìm
Vùng kỷ niệm thân thương miền cát trắng
Đọc thơ anh có khi trời hanh nắng
Mà vẫn buồn chất chứa góc con tim

Anh tìm mãi những mùa xuân mây tím
Bởi quê mình thu đâu có mong manh
Nhớ nắng hạ ru con sóng chòng chành
Xanh như biển ngập lòng chân lữ thứ

Anh ra đi triệu hạt vàng mang lòng cát
Gắn bó quê hương in nét sử vàng
Em là khách hồn lang thang mây trắng
Thương người anh cát bụi chốn phong trần

Kìa mùa xuân còn đứng đó bâng khuâng
Còn e ngại cất chi niềm thương nhớ
Anh bảo em cớ gì lòng trăn trở
Nắm tay anh sóng tìm cát vỗ dành

Một lần nữa dắt tay nhau về mũi Né
Em không muốn làm người khách chỉ thăm quê
Bao nhiêu năm anh ru trọn tình quê
Em đâu thể chỉ là người thăm phố biển

Xin ở lại cùng anh đôi mắt biếc
Của hôm nào say đắm mộng trùng dương
Dẫu là thơ chưa nói hết yêu thương
Tìm hơi thở của vùng tim biết nói

Xin ở lại bên dòng đời nhiều khổ lụy
Chia cho nhau mùa kỷ niệm lần đầu
Mà phút chào đời đã là duyên giai ngẫu
Một lần là thế kỷ người ơi!

Nhận từ anh trái tim nào mảnh vụn
Ghép thành lời cho trời biển một màu xanh
Nhận từ anh trái tim của hiền lành
Che giông bão che đời khi mưa gió

Mỹ Trinh
Đăng nhập để trả lời
0
Triều dẫu sóng cũng đừng nghi lòng biển
Vẫn xô bờ sóng có phụ bờ đâu
http://diendan.vnthuquan.net/fb.aspx?m=634709
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=666233&mpage=10򨇡
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=671851&mpage=6򨆥
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 29.03.2013 14:55:31 bởi Huynhthomy>

DẤU ĐÓ NGÀY XƯA..
 
Miền cao nguyên, quanh năm lạnh buốt giá.
Có tầng mây lạc thấp, thoáng qua đầu.
Vì đời trai, lỡ sinh thời chinh chiến.
Bỏ sân trường người yêu nhỏ, hoa ngâu.
 
Những cơn mưa, lũ dầm ngập nguyên thảo.
Suối dâng cuồng, vuốt gộp đá ầm ào.
Luồn vào núi, dòng Dak-Bla chảy ngược.
Nên nụ hồng vườn thắm, thích vươn cao?
 
Ngang thềm cấp, không nhận được duyên nào?
Cô Sơn nữ bền lòng với tập quán.
Phong tục lâu đời, mến nhau mực thước.
Lịch sự vui cười, tình vẫn khó trao.
 
Rừng lá xanh, đêm dài động lao xao.
Chợt thức tỉnh, tiếng đạn cày pháo nổ.
Hoả châu soi kinh hải, úa phai vàng.
Thu chưa đến, mà cỗi cằn nhuốm vóc.
 
Thời gian đi nhuộm dần cho mái tóc.
Bạc điểm màu, lấm chấm sớm chen đen.
Bao giờ ngưng tiếng súng, phố lên đèn?
Để kết vội, cổng hoa chào tiệc cưới.
 
Mơ vụt tắt, tháng ngày buồn tiếp tới.
Mài gót Sô, xuôi khắp nẻo đường trần.
Mơ chỉ được, một khoảng nào thật ngắn.
Nợ tang bồng, trách nhiệm giữ an dân.
 
(Túy ngoạ sa trường quân mạc tiếu.
Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi.
Tin yêu không có gì than hối!
Phận vẹn toàn, thiên phúc nhận thôi).
 
nguyênhoang
2ngàn13
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 03.04.2013 15:23:20 bởi Huynhthomy>
 

NỢ CÒN MÀ.. CHO EM.
 
Anh còn nợ Em, nụ hôn thắm thiết.
(Tình yêu mà, nhanh đến lại khó vơi?)
Lần mây ngang, mang vội bước khắp trời.
Có nào biết, về phương nao diệu vợi?
Để người mong chờ, thương nhớ triền miên!
 
Mỗi chiều buông, nắng thẫn thờ từ biệt.
Dưng thấy buồn, luyến tiếc chẳng rời đi.
Chưa kịp gởi Ai? Lời thơ hoa mỹ.
Chia tay đây là dịp đã phân kỳ.
 
Anh còn nợ Em, chưa xong lời hứa.
Về quê xin ra mắt, Cha mẹ hiền.
Cho hai đứa, tròn duyên thành giai ngẩu.
Dọn dây leo quấn chặt, lễ cau trầu.
 
Tiếng thân thương, Anh chờ được gọi Bậu!
Nghe mát lòng, con rạch nhỏ về sông.
Trả lại đó phù sa quyện bao buổi.
Ngút ngàn xanh, lúa trĩu hạt trên đồng.
(Thật rực rỡ tương lai và cuộc sống..)
 
Vẫn còn nợ Em, giữ hoài hình bóng.
Bến cũ chờ ai? Mỏi mắt con thuyền.
Chở ra biển, gói niềm thương bất tử.
Vùi sâu lòng biển mặn, vỡ vụn duyên.
 
Em có nghe, người kể chuyện Đỗ quyên?
Đành rẽ thúy, cuộc tình xa hoang tưởng.
Cánh hải âu dò sóng rền, lững lượn.
Tìm dáng người, đền đáp tiếp..nợ Em!
 
Anh còn nợ Em, không còn lần trả?
Gió ngàn phương, đang dỗ biển khóc oà.
Thì thầm đó, không hề ngừng trầm phát.
Khi từng mùa, chưa xong nợ..bước sang!
. . .
 
nguyênhoang
2ngàn13
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 06.04.2013 19:25:57 bởi Huynhthomy>
HỒN HOANG.
Chiều nay mây lại trôi ngang.
Nghe nhiều thương nhớ, bàng hoàng thúc thôi!
Chuyện xưa bèo giạt hoa trôi,
Dòng sông vẫn chảy, phù sa thì thào.
 
Hoàng hôn vàng nắng nhạt màu.
Ôm nhanh bóng ngả, lệ trào ngăn không?
Người yêu đã bỏ.. lấy chồng!
Mang theo tất cả, nỗi lòng của Tôi.
 
Vui bên tình mới, bồi hồi..?
Nhớ nào chốc lát, xa xôi có người.
Dại khờ nuôi dưỡng, thả lơi!
Sổ lồng sáo nhỏ, rong đời quên ơn..
 
Chuộng chiều những lúc dỗi hờn.
Bày trò ngả ngớn, bầy chòi gây vui.
Mà sao chẳng đáp ngọt bùi?
Thuyền ra biển lớn, sóng vùi tim đâu?
 
Lạnh băng cung quảng, nguyệt sầu.
Trần gian từng buổi mưa ngâu thấm lòng.
Dải đường xa tắp mùa đông,
Chôn rồi kỷ niệm, vẫn không quên người.
 
Gom nhiều con nắng mù khơi.
Gói thành quà tặng, hong đời Em vui!
. . .
 
nguyênhoang
2ngàn13
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 13.04.2013 23:00:37 bởi Huynhthomy>
  
 
 
BUỔI CHIỀU ĐI QUA.
 
Mai khỏi đây..buông rời thơ, vô ngã.
Chẳng biết về đâu? Xa lắm hay gần!
Buổi sáng có, mù sương chờ đón nắng?
Hay mây trời, bàng bạc trắng chen xanh.
 
Mái nhà rơi, tuyết sương đêm giăng lạnh.
Ngõ đường ngút ngàn, thưa vắng người qua.
Bóng thời gian, từng ngày thoáng song cửa.
Nhẹ lấy trên thân màu sắc mượt mà.
 
Bạc tóc mồi da, lâu dừng hôn má.
Vân môi cằn, mắt răm nếp đuôi mi.
Chờ đi xa, bỏ lại chẳng mang gì?
Nhiều nuối tiếc phận đời, trách ngắn ngủi.
 
Chưa phỉ nguyện lòng, lối bước miền xuôi!
Đi qua dài, như dòng sông nghiệt ngã.
Rừng cũng kém xanh, gió núi nhạt nhoà.
Trăng muôn kiếp, thấm buồn lạnh cung quảng.
Thượng đế an bài nhân ái dương gian.
 
Mai khỏi đây..buông rời thơ, hào sãng!
Niềm vui không quên, có bạn được tình.
Đôi ngăn trong tim chứa tròn hữu hảo.
Tương ngộ Người dưng, lại nhớ luôn yêu.
Cảm tạ thân thương tràn duyên vẹn đạo.
Nhìn thái dương, rời bước.. đã vào chiều.
. . .
nguyênhoang
2ngàn13
 

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 15.04.2013 00:38:21 bởi Huynhthomy>
 
 
PHỐ MƯA, ĐỢI NGƯỜI VỀ.
Em gởi cho Anh, giọt mưa thành phố.
Sàigòn chiều nay, tầm tã ngập đường.
Ngõ vẫn lên đèn mọi ngày, có muộn.
Càng làm cho, nỗi nhớ phải thêm vương.
 
  Em sợ lắm, đêm nay lại trằn trọc.
Gối chăn mềm không đủ cho Em ôm.
Quyến trong đó hơi Anh thật nồng ấm.
Đắp lên người cảm giác ngạt mùi thơm.
 
Ngoài lối chìng, ánh đèn có vàng vọt.
Ngõ cụt vào, con phố tối trùm đen.
Vũng nước lao xao, đọng ở ven hè.
Bắn tung toé khi vết xe qua thoát.
 
Thấm đôi chân, dâng buốt lạnh vào hồn.
Như ở đó từng đông về giá rét.
Em một mình, Anh suốt ngày quạnh vắng.
Nhìn nơi nào cũng màu trắng phủ giăng.
 
Hoa tuyết trắng cành khô thu cũng trắng.
Em gởi Anh cơn nắng cháy Sàigòn!
Có làm tuyết vỡ tan từng mùa đóng?
Thành dòng sông, chở về hết ước mong.
 
Em gởi cho Anh sáng mưa, chiếu nắng.
Nhắc xa sôi, quay bước hỡi chim bằng.
Đôi cánh mỏi, về đây với Em nhé!
Mùa thu lá vàng, quét lá sưởi thân.
 
Mong gót phong trần về chung, qua lối nhỏ.
Em yêu thơ người, chàng thi sĩ Mỹ tho.
Bao năm lưu vong, tuy không cùng hàng họ.
Người dưng mà, sao thương nhớ, mãi âu lo?
 
Như ngày đi qua, đêm đến phố lên đèn.
Tim mãi vấn vương, gởi người tình viễn xứ.
Tính khó ưa, cứ dỗi hờn hoài thấy ghét!
Nắng bực mình, kéo mưa xuống nhớ thương chen.
 
Ai biểu ngày xưa, đắn đo và chọn kén.
Thôi thì một lần, cho ai đó lời khen?
Từ phương xa, chợt trùng phùng giữ ước hẹn!
Biết người kịp về, con phố nhỏ đợi mưa.
. . .
 
nguyênhoang
2ngàn13
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.04.2013 18:55:05 bởi Huynhthomy>

TRÔI XA..
Đêm hoang vu, vùng mắt Em bão tố.
Anh giong buồm vượt biển, sống hải hồ!
Mơ bên mộng sẽ có một giao lộ,
Đón Em vào hạnh phúc tận hư vô.
 
Nhặt bóng nắng hoàng hôn còn sót đổ.
Dừng chân mây, hôn sóng cả mỹ miều.
Từ biệt cuối, nước mắt hoà mặn buốt.
Cùng trông chờ, gió đến dỗ quạnh hiu.
 
Đêm nhân gian mừng vui, vang cung điệu.
Khắp trần cao, rực rỡ pháo bông màu.
Trời gom hết tơ mây đầy huyền ảo?
Kết thuyền hồng, đưa thăm viếng trăng sao.
 
Từ không trung lời mây gió lao xao?
Khi nhìn xuống thấy có người buồn bã.
Mắt dõi theo, tìm ai ở thiên hà?
Hạnh phúc quá, biết nhớ về không nữa?
 
Rồi mỗi chiều, đi dầm dưới cơn mưa.
Mưa có phải, từ nơi nào trả lại?
Một chút tình ấm áp nhỏ cho Anh.
Xin giữ đó, thấm vào lòng..rất lạnh.
 
Người đi qua, nắng ngả mình chào đón.
Gởi lại hồn nhờ giúp sưởi hong cho?
Ai ghé bước, ý tâm tìm tên họ?
Mật mã nhẹ nhàng, nick-post Mỹtho!
Nguyênhoang
2ngàn13
 

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.04.2013 04:38:43 bởi Huynhthomy>
 
ĐI TÌM LẠI NỖI NHỚ.
 
Những ngõ đường thân thương, giữ lại đó.
Từng dấu yêu, không phai mất nhạt nhoà.
Phượng vỹ hồng, sân trường nhặt ép sách.
Chuỗi ngày thơ, đậm trang vỡ học trò.
 
Cánh lục bình theo dòng trôi, đơn độc.
Giấu trăng ngà, chôn cất dưới đáy sông.
Bút nghiên xếp, vội xa rời nhập ngũ.
Đất nước vào thời, phu phụ chia tay.
 
Để lại người yêu, đêm thâu mong đợi.
Pháo đạn làm quên, hạnh phúc cuộcc đời.
Ngưng tiếng súng, núi rừng hoang nhốt kín.
Từ bỏ xiềng, suối giữ hộ nhục vinh.
Hai chữ Tự do, lần đầu cung thỉnh.
Ngang giáo đường, nghe kinh niệm yêu thương.
 
Ta về đây, tìm lại vừng trăng nơi đáy nước.
Chân mỏi mòn, hoàng hôn xuống sắp đi qua.
Chiều trên cầu Tiền giang, nhìn sông lặng chảy.
Nếu còn ngây thơ, sẽ bất chợt khóc oà?
Người xưa ơi! Ta vào tù Em cô quả.
Bóng nào miền xa! Biết ai nhớ đến ai?
 
Chìm cơn mơ, đưa dìu hồn về cổ đại.
Tháp đền hoang, từ tiền kiếp đến tham thiền.
Được gặp gỡ, một chân tình rất thánh thiện.
Gọi thầm hư không cho xin nhé! Tên Ai?
Nguyênhoang
2ngàn13
 
Đăng nhập để trả lời
0

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 24.04.2013 18:43:48 bởi Huynhthomy>

 
 
GỞI CHO CAO LÊ TRẦN TRẤN QUỐC ( I LOVE YOU).

LỜI YÊU...

Em đi rồi, vào đây buồn bã lắm.
Cả hồn thơ cũng muốn bước theo Em.
Anh nhớ Em từ ngày lẫn sang đêm.
Em có biết, là Anh yêu Em lắm?

Từ thuở đầu tiên và mãi âm thầm.
Giữ trong tim lòng ấp ôm say đắm.
Cùng thời gian tình cho Em sâu đậm.
Mơ ước cùng sẽ nên nghĩa trăm năm.

nguyênhoang



CHO EM...

Anh gởi tình thơ đặt bến giang.
Mùa thu còn giữ lá phơi đàng?
Hài hoa lót nắng chiều đưa bước.
Đôi bóng dìu luân vũ chứa chan.

Xa đó thầm mơ chốn địa đàng!
Dựng xây lầu mộng cung tình ái.
Thiên trù trao tặng mình vương nợ.
Trả hết kiếp nầy chẳng thở than.

nguyênhoang

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 24.04.2013 18:18:00 bởi Huynhthomy>

NHƯ KHÓI SƯƠNG.
Con phố ảo,
thường dẫn nhanh về cuối dốc.
Tình nơi đây,
mau nhoà nhạt.. dễ xa vời.
Thoáng qua đó,
ngỡ muộn phiền được giải thoát?
Từng đam mê,
khẽ cuốn hút.. bỏ bơ vơ!

Những xót xa,
sẽ đi mãi cạnh cuộc đời.
Tri âm đó,
không thật thà cùng thánh thiện?
Như lời kinh,
một tôn giáo ít thuần thành.
Tựa bến đỗ,
chẳng ngọn chờ.. chung thủy đợi.

Buông bút rời,
có thể là.. rất đau xót.
Sống trọn đời,
phải thực tế chạm tay nhau.
Mơ hồ đó,
dùng từ lời.. an ủi hảo?
Về lại rồi,
chung quanh lắm...nỗi cô đơn!

Mạng thơ Net,
nào có ai.. vẹn hạnh phúc?
Những chân tình,
vờn lưu lạc ở hư vô.
Sao lại mãi,
cứ trầm mình.. trong bể khổ?
Sáng suốt nhìn,
có lúc biết để quay ra.

Đêm vụt tàn,
đường phố đã... trở quạnh hiu.
Bư[size="5"]ớ[size="5"]c v[size="5"]ụn v[size="5"]ỡ,
[size="5"]l[size="5"]ại một m[size="5"]ình v[size="5"]ề ph[size="5"]ố v[size="5"]ắng[/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size][/size]

Những ngày đi xa, gót phiêu lãng phong trần.
Ta lại trở.. về dòng sông, quê hương nhỏ.
Dịu mát lòng, khúc dân ca.. câu quan họ.
Đầu nguồn cô đơn, ngọn cuối.. có thủy chung!

Nguyênhoang
 






                                                                              


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 26.04.2013 16:47:50 bởi Huynhthomy>

 
GỌI HƯ VÔ.
Như dòng sông, muôn đời vẫn trôi mãi.
Mang theo gì? Những rác rến vô tư.
Từng thãi thừa người ném quăng, vi tự.
Không còn tìm, được hình bóng Phù sai.
Tựa vầng mây, ngàn trùng bay tiếp mãi.
Ai gởi gì? Cũng nhận chở chuyên hoài!
Ngang rừng thẳm, núi cao trải phân phối.
Bao muộn phiền biết có đến xa xôi?

Vẫn thương hoài, hình bóng nhỏ, Em thôi!
Tình giữ mãi theo mắt biếc son môi.
Hằn sâu kín, đi bên đời không nhạt.
Thiên trù cho riêng trọn kiếp đắp bồi.

Mai có về, ngăn mượn luồng gió thổi?
Trả đường xưa, ngõ cũ đã chờ mong.
Có thể đêm nay phố dài lạc lõng.
Một mình đi, cảm nhận nhớ bồi hồi.

Gió thoáng má, ngỡ nụ hôn nóng hổi.
Như của lần nao? dành đó qua rồi.
Chân xuôi đi bao miền, dừng khắp nẻo.
Chưa thấy nơi nào, lôi kéo để mơ?

Xin cố giữ bên tim mình, nhịp thở.
Những gì trông, thất vọng lẻ nào đền?
Chân tình phải ấp ôm, lòng luôn giữ.
Thầm gọi muôn trùng, dáng nhỏ vương tên.

nguyênhoang
2ngàn13

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 28.04.2013 06:27:38 bởi Huynhthomy>
 
DẤU CŨ NÀO XA.

Đôi mắt biếc, nụ môi hồng ấp ủ.
Thuở sân trường trải đỏ hoa phượng rơi.
Những dấu yêu, thân thương đó không còn.
Tất cả vội đi sâu vào dĩ vãng.

Chiều nay về ngang qua nhìn trường cũ.
Những cồi cằn thay đổi dáng năm xưa.
Vách phết sơn có dù điểm trang mới
Màu có tươi nhưng sắc thắm phai rồi.
Hò hẹn mãi, chờ bước chân rất khẽ.
Đến ôm chầm, nhưng bóng nhỏ rời xa.
Những ước lệ, nối nhau theo ngày tháng.
Bước khỏi đời, mất hút cuốn miên man.

Hàng cây bên đường im chờ rụng lá.
Những chiếc lá vàng buổi cuối chia tay.
Cùng bóng thời gian chia lìa vội vã.
Vệt khói sương loang mỏng, khoả mượt mà.

Những kỷ niệm sẽ không còn về nữa.
Ở giấc mộng nào, xa lắm biến tan.
Còn sót đây một không gian nhạt trắng.
Chờ mỏi mòn cho vọng ước mong manh!

Trắng của màu thương, hoa tuyết bám cành.
Lóng lánh đợi thái dương nào không đến?
Cho một hơi nồng chảy tan băng giá.
Ngồi nhớ thầm những nuối tiếc đi qua.

Một lần trở, nhìn sân trường nhớ quá.
Nỗi nhớ nào cũng thường bỏ đi xa.
Theo lối về còn ta và một ngã.
Có bóng hoàng hôn chen lẫn nắng tà.
Dấu cảm nồng vết hằn đó mù xa!

Nguyênhoang
      2ngàn13
 


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 30.04.2013 02:33:57 bởi Huynhthomy>
  

  MỘT ĐỜI YÊU EM.
Anh trả Em về lại giấc mơ.
Vòng tay âu yếm, lỡ xa rồi?
Nụ hôn say đắm, vụt trôi.
Giữa mênh mông nhớ, bồi hồi khó quên.
 
Gót chân huyền thoại, người chợt đến.
Làm tim ai đó? Chếch nghiêng buồn!
Thẫn thờ cánh gió qua truông,
Núp chờ vách chắn, tránh cuồng bão giông.
 
Thoáng chốc mây về ngang che bóng.
Ru giùm mộng đó, ngóng tin chờ.
Sương hôn vội lá, xa mơ.
Ngẫm hoài, sao nhớ thương nhiều người dưng?
 
Những cuộc tình đi qua, đều ngọt lựng!
Nhưng trăm năm nguyện ước, khó thành.
Chân tình trao gởi mong manh,
Cánh chuồn mỏng vánh, khiến đời thấm mưa.
 
Mưa có giùm Ta..quên nỗi nhớ?
Vẫn cùng ai ? Vạn thuở không rời!
Cạn cùn nhịp thở rong chơi,
Ngõ đường trần thế cuối đời yêu Em.
 
Nguyênhoang
2ngàn13
 

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 05.05.2013 01:37:20 bởi Huynhthomy>
  

HƯƠNG..
Một cánh quỳnh hương, đêm khởi nở.
Quyện mùi thơm thoảng, lạc bao năm.
Buông vọng xa xôi, hồn sỏi đá.
Quen lời sóng biển mãi thì thầm.
 
Nguyện ước không cho tròn lá thắm.
Đành xa rong bước khắp khung trời.
Chữ yêu ngắn ngủi, nào chi khó?
Bám vướng nặng lòng, khiến chẳng vơi.
 
Đỉnh núi tình chung mòn chỏm đợi.
Con sông uốn khúc vuốt trơn bờ,
Cao xanh khuyến khích, ban hơi thở,
Đưa đẩy người vào giấc mộng xanh.
 
Mong che nắng nhạt ngày mưa tạnh.
Khuây khoả vô ưu thoát ngõ trần.
Cuối dốc thế gian cùng sám hối.
Đêm dài, sông chảy tất cùng trôi!
 
Giấc mơ tỉnh thức hằn hờn dỗi.
Bát nước nghiêng chao, sóng sánh lưng.
Một thuở thương yêu tình ngọt lựng.
Niềm vui nhân thế chợt xa rồi!
(Tay khẽ mân mê vết lạnh môi.
Mơ nào hương vị đả cho tôi).
nguyênhoang
2ngàn13
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 07.05.2013 17:32:20 bởi Huynhthomy>

 
TÌNH YÊU NHÂN GIAN.

*Buồn vẫn kề bên chẳng tách rời.
Giữ nhiều kỷ niệm nhớ không vơi.
Nắng thu bao buổi ru hồn nhớ.
Mưa hạ từng cơn dỗ cuộc đời.

Sao mãi muộn phiền ngăn lối thoát?
Từng đêm gậm nhấm khiến rã rời.
Yêu thương do bởi nhiều kỷ niệm.
Gắn bó chung lòng khó thể lơi!

 *Mưa về trên nhánh sầu đông.
Làm trôi ước vọng hẹn hò cho nhau,
Xa rồi kỷ niệm buổi đầu,
Ngập chìm, xóa hết đã lâu nguyện thề.

Không gian kéo buốt tái tê.
Ướp tình hoang phế chôn vùi thiên niên.
Gởi theo đôi chút muộn phiền,
Tỏ lòng chia sớt tơ duyên chẳng thành.

Chúc cho đời mãi an lành.
Mai về trong nắng long lanh đón người.
Môi hồng khát vọng thắm tươi,
Trao hôn thầm kín, trọn lời thủy chung.

Tin yêu rực lửa bập bùng.
Cháy thiêu phiền muộn, đổi cung mượt mà.
Anh tròn được mộng nam kha,
Em vuông vẹn ước đậm đà hương yêu.

Tình vươn tựa ngọn thủy triều.
Nhấp nhô ngần sóng đưa dìu miên du.
Kiêu xa núp bóng thiên trù,
Chìm trong lạc thú, lãng nhai khắp trần!
Hải hồ kịp bước phù vân,
Trong vòng tay ấm, hiến dâng trọn đời.

*Mai có xa, giữ được hoài câu nói.
Xin cho tôi được thốt tiếng yêu Em.
Như đôi môi bám bầu sữa ngọt lịm.
Không hề quên lời hẹn ước hứa rồi.

Theo thời gian bước chân dù mệt mỏi.
Dẫu chán chường cũng không thể nào ngừng?
Mỗi kẻ sinh ra được cho phận số!
Nguyệt lão se tình duyên kết người dưng.

Nhưng khi thương là quả nồng ngọt lựng.
Hương thơm bay nhập tâm phế, nhớ hoài.
Có lưu lạc tận phương trời, góc bể.
Dạ mong tìm, hội ngộ cuối ngõ về.

Chiều nay có khách hành hương, sám hối.
Chậm rãi đi, nhìn lại dấu chân mình?
Thấy quen thuộc, như có người cùng bước!
Khác họ mà sao? Mãi nhớ luôn thương!
. . .
Nguyênhoang
2ngàn13
 

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 10.05.2013 16:50:57 bởi Huynhthomy>


LỜI MUỐN NGỎ..


Ngàn năm giữ có thương Em.
Đất trời cũng phụ khát thèm của Anh!
. . .
Đi hoài trên ngõ ước nguyền.
Mà sao chẳng được trọn duyên đã thề?
Nhiều đêm dài dỗ giấc mê,
Tìm trong vọng tưởng, được kề mây mưa!

Gió vui chẳng rõ về chưa?
Để chiều lạc ngõ, phỉnh lừa đêm say.
Bỏ quên tình trữ tràn đầy,
Trở lui mộng vỡ, an bài xa nhau.

Dòng sông trầm quyện nỗi đau.
Chảy về đầu nguộn, phăng sầu cùng xuôi.
Phù vân ngắn ngủi kiếp người,
Thềm hoang bện nấc, trọn đời vết rêu.

Ngàn năm kinh niệm giáo điều.
Râm ran mưa nắng, bóng thiều bước ngang.
Đền xưa hoang phế điêu tàn,
Còn đây cổ ngữ trải đàng dõi theo.

Đợi truyền phán rõ chữ yêu.
Thì ngàn năm nữa, chẳng nhiều đâu Em!
. . .

nguyênhoang
2ngàn13

Đăng nhập để trả lời
0