<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-03-04 20:57:36Huynhthomy>

MÂY ĐẦU NÚI.
Có một lần, miền xa Anh xuôi ngược.
Ngắm thôn nghèo, dốc phố núi mù sương.
Gót giày Sô, còn bám rám bụi đường.
Chạnh dừng bước, vương vào gai mắc cỡ.
Nắng nhạt chiều, bản Thương cùng rừng thở!
Giăng màn sương, giữ trọn mãi cơn mơ.
Tiếng cồng khua, gió dội hoà trăng vỡ.
Gom nhặt từng, mảnh nhỏ chứa yêu thương.
Với ước vọng, kết được bóng thiên đường?
Làm quà tặng cho Ông tơ, Bà nguyệt.
Mua chuộc lòng, làm chứng nhân ban thưởng.
Thật vẹn toàn, luôn vui mãi nhân duyên.
Anh nợ Em, chỉ chúng mình mới biết?
Cuộc tình không vơi, dù đã xa lìa.
Anh còn nợ Em, một thời hoa mộng.
Nay lỡ làng, nợ chưa trả, cách chia.
Mây đầu núi, cuối lần ngưng quyến luyến.
Cõi mông lung, chưa rõ lối đi về?
Nghe đâu đó vài âm thanh quyện vẳng.
Trăng muộn màng ẩn hiện dáng băn khoăn.
Bước chân vẫn từng ngày qua ngõ trắng.
Sao nghe hồn buốt lạnh, thấm vô tim.
. . .
nguyênhoang
2ngàn13


















[/align]