📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

NIỀM MƠ NGÀY THÁNG CŨ

1.143 trả lời, 136.508 lượt xem — Trang 28 / 39
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-03-04 20:57:36Huynhthomy>


MÂY ĐẦU NÚI.

Có một lần, miền xa Anh xuôi ngược.
Ngắm thôn nghèo, dốc phố núi mù sương.
Gót giày Sô, còn bám rám bụi đường.
Chạnh dừng bước, vương vào gai mắc cỡ.

Nắng nhạt chiều, bản Thương cùng rừng thở!
Giăng màn sương, giữ trọn mãi cơn mơ.
Tiếng cồng khua, gió dội hoà trăng vỡ.
Gom nhặt từng, mảnh nhỏ chứa yêu thương.

Với ước vọng, kết được bóng thiên đường?
Làm quà tặng cho Ông tơ, Bà nguyệt.
Mua chuộc lòng, làm chứng nhân ban thưởng.
Thật vẹn toàn, luôn vui mãi nhân duyên.

Anh nợ Em, chỉ chúng mình mới biết?
Cuộc tình không vơi, dù đã xa lìa.
Anh còn nợ Em, một thời hoa mộng.
Nay lỡ làng, nợ chưa trả, cách chia.

Mây đầu núi, cuối lần ngưng quyến luyến.
Cõi mông lung, chưa rõ lối đi về?
Nghe đâu đó vài âm thanh quyện vẳng.
Trăng muộn màng ẩn hiện dáng băn khoăn.

Bước chân vẫn từng ngày qua ngõ trắng.
Sao nghe hồn buốt lạnh, thấm vô tim.
. . .

nguyênhoang
2ngàn13
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-03-05 14:46:03Huynhthomy>



XIN LẦN NGUYỆN CUỐI.

Buổi mai thức giấc, một mình ngồi đây.
Dòng sông trước mắt có vơi hay đầy?
Không gian bao la, mây ngang như vậy.
Mà buồn trong lòng, sao chẳng phôi phai?

Cọng cỏ bên đường còn xanh héo úa.
Chờ nắng bao ngày, quên bỏ không sang.
Đã xót xa cùng, xẻ chia tâm trạng.
Mùa thu chưa qua, lá bỗng nhuốm vàng.

Nào ai chẳng? Một lần để bước đến!
Ngõ đường xa, không mệt mỏi xuôi đi.
Khoảng đời cuối, từng ngày kề cận dốc.
Dấu chân sầu thầm lặng đó, dõi trông.

Nhìn trần cao, dải lụa sắc cầu vồng.
Còn không nhỉ? Hương hoa cau thoảng gió!
Bay bềnh bồng gởi cảm xúc xa xôi.
Bước chông chênh, gót chân mòn gối mỏi.
Tiếc gì không? Mai buông hết, đi rồi!

Còn được nữa? Xin khép giữ bờ môi!
Vị thấm mặn như trùng dương sóng vỗ.
Kiếp nào xa, mơ ước ngộ tao phùng.
Yêu Em mãi, đền cung nhoà phiếm lỗi.

Đời vẫn đó, sáng trưa chiều vào tối.
Đêm âm thầm, hiên đọng giọt sương rơi.
Qua bao nhiêu cảnh vật đổi, sao dời.
Thời gian bước, sóng cuộn đùa nước rổi.
Thực hiện lời, mong vẹn lễ giao bôi!

nguyênhoang
2ngàn13
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-03-08 01:52:18Huynhthomy>



HOÀNG HÔN..

Hạt nắng bình yên trở về trên ngõ.
Em cầm trong tay, một giấc xuân nồng.
Cho nhân gian, những niềm vui muôn thuở.
Sóng đùa mênh mông, lượn khúc hải lưu.

Đi tìm bao năm chưa tròn ẩn dụ.
Đổ ập cơn mưa, tẩy vết tích trầm.
Xuyên lớp cát mượt mà xưa nguyệt đắm.
Gìn nơi đây bờ môi ấm kiêu sa.

Về lại xem mọi điều chợt xa lạ.
Đường hai bên vạt cỏ úa héo tàn.
Như ngày đó, mịt mù khói tháng hạ.
Cởi trả màu áo chiến, ước vọng qua.

Vội chia tay, mỗi người xuôi riêng ngã.
Em ngang sông, cầu thay đổi cho phà.
Lần vượt biển, chờ thư về mòn mỏi!
Anh vô rừng, nằm nghe xích khua vang.

Chờ gió Lào, hong sưởi buốt đông sang.
Núi cao vút giăng sương dầy, ép nắng.
Chốn tù đày, mong từng chút ánh sáng.
Ánh mặt trời lạnh nhạt, hững hờ trăng!

Quần áo mặc, vá chầm bằng bao cát.
Lát mì khô, trăn trở đói đêm dài.
Cùng thao thức với rừng hoang, than thở.
Chạnh nhớ hoài, vì sao bỏ buông tay?

Đâu thể nào? Nằm đây, cùng số phận!
Tuổi, ngày sinh nào có phải hợp trùng?
Thế hôm nay, lại học chung một khóa.
Cải tạo an bài, tạm đã khoan dung!

Bao đời trai đau buồn, xa thép súng.
Hồn chinh nhân, giam hãm bởi núi rừng.
Chiều trần gian, mộng nam kha vỡ vụn.
Ngắm trăng ngàn, sao rướm lệ rức rưng!


nguyênhoang
2ngàn13

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-03-09 23:39:35Huynhthomy>



CÒN MÃI BÊN NHAU.

Em có tiếc? Tình gởi người xa lạ!
Phí dung nhan, trao chiêm ngưỡng mượt mà.
Đã chợt nghĩ, sao vội vàng yêu quá?
Cho hết rồi! Để mãi nhớ người xa..

Cánh chim bằng, vượt khắp chốn bao la.
Mấy lần nghĩ? Người yêu nơi quê cũ!
Từng thệ nguyền nhìn trăng đếm mơ ước.
Tình yêu Ta, sẽ chẳng mãi vô thường.

Ngàn phương xa trở tìm khúc giao hưởng.
Mùa trăng nay dù nhạt sắc phai màu.
Con sông đó vẫn chảy thầm muôn ngã.
Bến ngày xưa, còn lặng ngắm luôn mong.

Tiếc đi qua, giờ ướp xác mùa đông.
Lớp băng tuyết thiên niên dầy cô đọng.
Bóng mặt trời, hững hờ ngày tháng bước.
Vùng mông lung, ngơ ngác luyến đêm hồng.

Dòng sông chuyển, vỗ về mơn vách đá.
Cùng thời gian, đã nguyện ước không ngừng.
Lầu hoàng hạc vẫn trơ gan tuế nguyệt.
Nơi giấu lòng chung thủy nhớ trăm năm.
Dấu gắn bó, hồng nhan duyên tri kỷ.
Từ xa xăm truyền kiếp hợp sắt cầm.
Ta theo gió nhờ mây gọi nguyên thảo.
Mơ bình an mỗi buổi nắng ngang tìm.
Bên nhau nhé, suốt đời không quên bỏ.
Mình hứa rồi, tròn kiếp mãi yêu nhau.
(Còn trong tim, chứa điều gì bất tử?
Một tình yêu giữ đó chẳng thể nguôi).


Nguyênhoang
2ngàn13

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 13.03.2013 21:06:21 bởi Huynhthomy>
 

   DẤU CHÂN..

Đi giữa quê người, tìm tập quán.
Phong tục thuở nào? Mất..lãngquên..!
Mùa xuân ở quê, đang rộn rã.
Nghèo giàu cũng tất bật, đón mừng.

Đi về, qua ngõ xưa lầy lội.
Mưa lũ đường trơn lệch..đổi phương!
Duyên số không tròn như ước muốn.
Đôi ngã chênh vênh, mỗi kẻ buồn.
 
Cuộc tình xa, đổi thay vẫn tiếc nuối.
Người đi qua lần đó trong cuộc đời.
Mọi điều không may, khuất mờ diệu vợi!
Có hồi quay, gặp lại chẳng bùi ngùi?
 
Trong ánh mắt, in vết hằn buồn tủi.
Thời gian từng ngày giày xéo..xói bào.
Đi để được, ôm vào lòng nguyện vọng.
Dấu tình sầu..không dịp ngắm phía sau.

Trần gian xoay, vô thường chuyển..hanh hao!
Còn ánh nắng, tinh cầu nầy mãi ấm.
Tạo vật xây, nhiệm mầu do thượng đế.
Ngõ đến buồn vui, cũng lúc phải về..

Những dấu chân đời, điểm tô cõi thế.
Nếu tất vẹn bề! Hơn chốn thiên đường sao?
Chiều buông xa, hứng nắng sót..sợi tơ vàng.
Dành hơi thở cạn cùn, lần cuối trả.
Dương gian giùm..dỗ giấc ngủ bình an!
nguyênhoang
2013


Đăng nhập để trả lời
0
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 15.03.2013 20:38:14 bởi Huynhthomy>

 
nguyênhoang
 

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 15.03.2013 20:51:13 bởi Huynhthomy>
nhờ xoá
NH/13
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 15.03.2013 21:15:34 bởi Huynhthomy>
Đang xữ dụng tốt, tự dựng Diễn đàn chỉnh đổi lại, bây giờ Post bài vô trở ngại quá?
nguyênhoang
   2013
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 16.03.2013 17:47:11 bởi lethutrang>

Niềm Mơ Ngày Tháng Cũ
Triều dẫu sóng cũng đừng nghi lòng biển
Vẫn xô bờ sóng có phụ bờ đâu
http://diendan.vnthuquan.net/fb.aspx?m=634709
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=666233&mpage=10򨇡
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=671851&mpage=6򨆥
Đăng nhập để trả lời
0
lethutrang:

...






Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-09-07 03:05:52Huynhthomy>


CÒN NHỚ.. HAY QUÊN?

Em đã bỏ đường qua, bao câu hứa.
Ném trên dòng trôi chảy, lắm ước nguyền.
Chẳng trân quý, trời ban đó tơ duyên!
Cho hy vọng, tiếp nhiều thêm tuyệt vọng.

Phố không Anh, chiều mưa..khách vẫn đông.
Người tình, lời trao nhau thường cũng giống?
Có gì đâu, phải âu lo..quan trọng!
Chỉ khác là, có giữ vẹn chữ đồng.

Làm thông đứng, dù mơ có cằn cỗi.
Khô rồi, không còn lệ.. đọng hoen mi.
Bỏ phai thiên trù tiếc nhớ xa xôi.
Thì phải nghĩ chi? giữ lòng chung thủy!

Đến, xuôi trên đường, ai chẳng ra đi?
Kẻ sớm người muộn, có nào cùng lượt.
Ai cũng được, nhận trăm năm.. chưa phỉ?
Nên hoàng hôn thường vỡ vụn, chia lìa.

Cơn mưa nhỏ, hãy về ru Em ngủ.
Giấc thãi thừa từ mùa trước dây dưa.
Còn gì không? Để cho một chọn lựa!
Quên nào? Hay nhớ mãi..không vơi.

nguyênhoang
2012
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-09-09 21:55:20Huynhthomy>



KHÔNG QUÊN


Suốt kiếp, có ngồi đây để đợi!
Ngàn năm, luôn nhớ một bóng người
Trăm năm hẹn ước đà chưa đủ
Xa trời, gần đất vẫn chưa vơi!

nguyênhoang
2ngàn12






NH/12


nguyenhoang&lethutrang.



. . .VỀ ĐÂU ..?

Một giọt đắng cà phê ngạt ngào!
Hương nồng*KhôngGian”, nụ hôn trao.
Xuyến xao trong tim, hồn ngây ngất.
Chao đảo nơi lòng, dạ nức nao.

Có phải là yêu, rồi nhớ mãi?
TheoTa song bước sống bên đời.
Nắng về trở lại, chờ khung cửa.
Mong đó người thương, sẽ không vơi!

Mây chở tin yêu từ diệu vợi.
Ngàn phương đông ủ ấp nỗi lòng.
Tìm đâu hơi ấm, sưởi buốt lạnh?
Hẹn bóng người tình, cuốn gió đông.

Thi nhân mượn dòng thơ tô mộng.
Từ bầu trời, con sông mênh mông.
Vách đá, theo gió nồng lên đỉnh.
Bay tràn, loang khắp nẻo hư không.o

Còn lại đông, cùng ta nhớ trông!
Đêm nay, buồn đi hoang, dao động.
Đến nơi đâu? Chốn nào dung chứa.
Cõi mông lung, lạc lõng bềnh bồng.
. . .xuân, hạ, thu, đông..!

nguyênhoang.
2012

* Tên quán càfê, SG.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-09-07 02:56:53Huynhthomy>


KHÔNG NHƯ NGÀY XƯA..

Không gian ngày xưa,
còn những chuyện buồn
không chối cãi!
Và lối qua, trăng gió chẳng đổi dời.
Điều bất biến, có thể là mộng mị.
Nhưng nỗi lòng, nào mất dấu,
ở thời gian!

Người đi qua tràn dâng,
tựa trái sầu mộng chín,
Trên cánh bay, mỏng vánh chứa ân tình!
Cõi phù du, với lắm lần tan vỡ.
chưa xóa được dỗi hờn,
Buồn mắt biếc, khô vân môi!

Bây giờ còn lại mình tôi,
Mang những hắt hiu gì? Trống vắng!
Khấp khểnh bâng quơ,
chua xót quá, bồi hồi.
Mượn bóng nắng hong, giùm niềm buốt giá.
Thầm lặng hồn, giữa bóng tối xa xôi!

Không như ngày xưa,
Đến cùng nhau gầy hạnh phúc,
Mây gió ơi! Cho níu kéo tương phùng.
Biết dốc lạnh, vẫn trở về,
ngồi mong đợi!
Van xin lại ngày nào,
nguyện trả vẹn thương yêu.

Một chút thiên trù, dẫu có là tối thiểu.
Đến mơn vùng thảo nguyên,
đợi nhạt nắng yên hà.
Tạm khoả lấp hố sâu đào cất giấu.
Chợt bâng khuâng dừng,
nuối tiếc buổi đi xa!

Giọt đắng trên cây sầu đông,
Nhìn tháp chuông ngân, sám hối.
Tay khẽ vuốt vành môi,
chưa kịp thốt tiếng tạ từ!
Không còn lần nói cho nhau, chung ngôn ngữ!
. . .

nguyênhoang
2012

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-09-08 04:37:15Huynhthomy>



LỜI NHỦ THẦM..

Đời buồn bao nhiêu? Để kịp phơi nắng đến!
Sông dài nơi đâu? Giặt sạch những ưu phiền!
Thời gian được trao,đã đủ cho đan kết.
Và chân tình có nồng thắm, xe tơ duyên.

Từ ngàn xưa lời ca dao, cổ tích truyện.
Kể lại cho đời, nghe nhớ biết noi theo.
Cố gắng giữ nhưng định phần, sai ước nguyện.
Nghĩa trăm năm, chịu ráp trật, mộng cột kèo

Như lá đợi thu, mùa chưa về rám héo.
Nước phù sa chờ lóng mãi, chẳng trong veo.
Người đi xa mang trở về cơn gió mát.
Từ đông nào ủ chuyển vó, vội bay vèo.

Về quê xưa tìm lại người, ở khắp nẻo.
Một tình yêu dành dâng hiến, bởi thiên trù.
Thật trân quý nồng nàn, dìu ru giấc ngủ.
Mùa xuân mà? Đâu vàng võ nhuốm sắc thu!

nguyênhoang
2ngàn12

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-09-09 22:10:11Huynhthomy>


NIỀM TIN YÊU.

Chim vẫn hót trên cành cây trước ngõ.
Ve đang rền, nhắc nhở mùa hè sang.
Đông buốt lạnh, nắng lén về sưởi ấm.
Tất cả mọi loài, trở dậy điểm trang.

Những điệu nhạc, sinh vật hoà tạo dáng.
Bốn mùa thay nhân thế tiễn, rồi chờ!
Đẹp hơn giấc chiêm bao, đầy mộng mị.
Một thiên trù trọn nghĩa đúng, ước mơ!

Ta nghe ngày xuân rộn ràng, nhịp thở.
Mang xanh tươi, áo mới vội thay vào.
Đường phố nhỏ, nay thênh thang diệu vợi?
Có thấy mừng không? Thật đáng yêu đời!

Tin yêu nhé! Tiếp đồng hành đi tới.
Hài hoa dẫn chiều chung bước thảnh thơi.
Cho ta ôm cuộc tình, nồng nàn mãi!
Ươm nắng dạt dào, thương nhớ rực ngời.

nguyênhoang
2ngàn12
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-09-11 01:55:47Huynhthomy>
NGÕ ẢO THƠ NỒNG.

Tình Em, trao hết cho người.
Thì đây vô nghĩa, chẳng lời để vương.
Lệ rơi môi đắng, vô thường!
Về tim lãng nhịp, triều cường xót xa.

Hồn thơ tâm ý thật thà.
Phải thua câu chữ bao la thi đường..
Giữ lòng thoảng lượn yêu thương,
Thích vui nhận hưởng ngọt ngào, vu vơ.

Mong mau đêm hết, đợi chờ?
Trong mơ sắp xếp, ý thơ hoạ lòng.
Dù đang nằm cận bên chồng,
Ru tình tơ tưởng thắm nồng, đúng chăng?

Xướng hoa, bướm họa oại oằn.
Hợp hoà mộng mị, gió trăng thất thần.
Đời qua ngắn ngủi phù vân,
Thả buông say đằm, một lần rồi đi.

Mang cùng theo khúc phú thi.
Người không chung thủy, cửa nào cũng ngăn.
Hồn bay phách lạc xiêu giăng,
Phong cuồng lửa cháy tan dần hư vô!

nguyênhoang
2ngàn12





chúc mừng sinh nhật anh



Sweet Day

Anh iu vấu, chúc mừng sinh nhật con gấu




LETHUTRANG







Đăng nhập để trả lời
0
MƠ HỒNG MÙA XUÂN.

Ta tìm mùa xuân, ngộ lòng con nắng.
Gởi niềm riêng đi, mang giúp hong đời.
Trăm năm sau, có lần về đứng đợi.
Ngở dường như, dấu cũ vẫn lưu hằn.

Chân hôm nay qua, trải dầy ngõ trắng.
Nhớ mãi quê xưa, lòng xót xa nhiều.
Buổi chiều đến mà gót mòn, gối mỏi.
An bình tâm hồn, chống đỡ ngả xiêu.

Giao hưởng phai, phiếm nhạt nhoà cung điệu.
Sóng ngầm im, thi thoảng nhẹ thủy triều.
Những lượt sóng, lặng thầm đùa vọng tưởng!
Chờ mong nào xa, được đến gợi khêu?

Tim lụn cùn, hắt hiu chao bóng nến.
Có còn hơi..kịp trở lại lâu đền?
Nơi xây đắp bằng hồn thơ, cổ tích.
Là đó khung trời, yêu dấu không quên.

nguyênhoang
2012
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-25 23:36:42Huynhthomy>


MỘNG NHÂN GIAN.

Trăng mơ áo dệt bởi tơ trời.
Trăng nhớ mây qua đợi hạt rơi,
Trăng buồn say giấc bên thềm cũ,
Trăng khóc đêm nay cách biệt đời!

Sông xuôi muôn ngõ về nguồn cội.
Sông giấu bao năm bóng nguyệt hằng,
Sông hát qua nhịp đùa chuyển sóng,
Sông gìn, giữ mãi nghĩa nhân gian!

Nắng tắt chiều nay về lại sáng.
Nắng quăng vàng võ trải vương đàng,
Nắng xuyên khung cửa hong tim ấm,
Nắng tích trầm thương gởi cố nhân!

Mây đến vội đi, gì đã giận?
Mây mang lời ngỏ máng bên triền,
Mây mong tình vẫn luôn thắm thiết,
Mây chở hương nồng đến ngộ duyên!

Gió đưa ta trở nhìn con nước.
Gió ngủ đêm nay đợi gót hài,
Gió đón người xưa đền mộng ước,
Gió giùm tô lại nét môi phai!

Ta gởi cơn mê giờ kiếm lại.
Một vầng trăng nhỏ chứa yêu thương,
Đi trong thu nắng vàng nhung nhớ,
Nương bóng mây ngang cửa thiên đường,

Và gió vọng ngàn ru hực nóng,
Chuyện tình dài, như những dòng sông!
(Không vô thường, xuân hạ thu đông).

nguyênhoang
2012
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-09-30 13:35:42Huynhthomy>


KHÚC VỌNG HỒN.
[color=#FF3300]
Mai về quăng ném tro trên sóng.
Cát bụi tình xa, trẫy kiếp xong.
Nước cuốn đùn đưa vào hư ảo.
Bài ca chưa soạn đủ, cung nồng.

Rừng hát miên du trầm kỷ niệm.
Thu phong con nắng cháy, khô cằn.
Xin mang giùm lẵng hoa màu trắng.
Kề đặt đưa người đến vô biên.

Ngày sau biết có ai thăm viếng?
Lần chuổi kinh sầu, khóc tiếc duyên.

Gởi gió trao niềm thương, vọng nguyện.
Mây qua lơ đảng ngắm nguyệt hằng.
Bỏ quên bóng đứng nhìn trông mãi.
Thềm lạnh, rêu vàng úa bám giăng.

Nhân dáng đẹp xinh, sao lận đận?
Hồng nhan một thuở, nắng ghen hờn.
Hằn soi hình bóng trong con nước.
Chảy về đền cổ, thoảng hương xông.

Giá buốt về ôm, băng sơn mộng!
Hoan giao triền núi thẩm, phiêu bồng.
Đêm lãng du tìm đồng hoang vắng.
Trả nguyện thề xưa cho cố nhân.

nguyênhoang
2012[/color
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-17 15:13:23lethutrang>

KHÔNG ANH

Chập chùng rừng nhớ vọng trong đêm
Chiếc lá rơi nhanh mảnh yếu mềm
Kìa ánh trăng xa đơn lẻ quá
Một mình cô độc rót vào thêm

Thiên di xoải cánh biệt giang hồ
Đậu ở chốn nào hết nhấp nhô
Cho biển mãi ầm ào sóng vỗ
Như là muốn quyện cõi hư vô

Thức bao đêm nữa gọi tên nhau ?
Cho nhớ cứ xô sóng bạc đầu
Mộng mị canh trường hoài trở giấc
Bên đời hiện diện biển thương đau

Vắng xa con gió cũng hanh buồn
Chẳng khóc mà sao lệ cứ tuôn
Quạnh quẽ còn vờn như đánh thức
Nỗi niềm nhung nhớ mãi theo luôn

Nghe chừng lạnh lẽo gọi vào tên
Chẳng có anh đâu để bắt đền
Em biết thu vừa lùi gót ngọc
Nên từng băng giá lại về bên

lethutrang
Triều dẫu sóng cũng đừng nghi lòng biển
Vẫn xô bờ sóng có phụ bờ đâu
http://diendan.vnthuquan.net/fb.aspx?m=634709
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=666233&mpage=10򨇡
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=671851&mpage=6򨆥
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-20 11:05:12Huynhthomy>
Trích đoạn: lethutrang


KHÔNG ANH

Chập chùng rừng nhớ vọng trong đêm
Chiếc lá rơi nhanh mảnh yếu mềm
Kìa ánh trăng xa đơn lẻ quá
Một mình cô độc rót vào thêm

Thiên di xoải cánh biệt giang hồ
Đậu ở chốn nào hết nhấp nhô
Cho biển mãi ầm ào sóng vỗ
Như là muốn quyện cõi hư vô

Thức bao đêm nữa gọi tên nhau ?
Cho nhớ cứ xô sóng bạc đầu
Mộng mị canh trường hoài trở giấc
Bên đời hiện diện biển thương đau

Vắng xa con gió cũng hanh buồn
Chẳng khóc mà sao lệ cứ tuôn
Quạnh quẽ còn vờn như đánh thức
Nỗi niềm nhung nhớ mãi theo luôn

Nghe chừng lạnh lẽo gọi vào tên
Chẳng có anh đâu để bắt đền
Em biết thu vừa lùi gót ngọc
Nên từng băng giá lại về bên

lethutrang




nguyênhoang&lêthutrang

CÓ EM, CHIỀU ĐẸP PHỐ !

Vẫn nhớ từng ngày thao thức đêm.
Mây qua gởi lại vọng vương thềm.
Người mang thấm thía buồn cô quả,
Chênh bóng tường vôi, vết đậm thêm!

Trăm năm chưa đủ vẫn kề bên.
Từ gió ngàn phương hội ngộ đền.
Những ước lệ dài như chuỗi ngọc.
Âm THANH dào dạt, gọi khan tên.

Chỉ mong tròn kiếp được yêu luôn.
Từng buổi mưa rơi, giặt sạch buồn.
Mộng mị qua rồi lại tỉnh thức.
Giữ hoài giọt mộng, ngăn không tuôn.

Vô thường đã xoá dấu niềm đau.
Hẹn ướcc tơ duyên đến bạc đầu,
Đó lẽ tuần hoàn xoay thoáng giấc.
Đường đời thương mãi, bước chung nhau?

Mai về xa đó cõi hư vô.
Dù có như triều sóng nhấp nhô.
Lời hát dâng cuồng tựa sóng vỗ.
Nghê thường thiên khúc trẩy sông hồ.

Đã trọn trao..tình chồng nghĩa vợ.
Mùa xuân ước vọng nguyện riêng mình.
Yêu Em một kiếp nầy chưa đủ?
Nài nỉ cậy nhờ nhân thế xin.

Có Em, mượn nắng Sài-gòn đốt.
Pha chén cà phê, lắng đậm tình.
Mưa đến, buổi chiều dịu ngõ phố!
Thử nào? Ngụm đắng ngọt môi chưa?
. . .

nguyênhoang
2012
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-24 18:19:07Huynhthomy>


CÕI THƠ..

Ở cõi thơ...có vương chút tình buồn!
Mà bốn mùa qua, không làm nhoà nhạt.
Sáng nay ngắm gió đông về, man mác.
Trước sân nhà, từng chiếc lá vàng buông.

Tiếng gọi khan, vang loãng khắp không gian.
Đối ẩm nhìn, vầng trăng lạnh vành khăn.
Cho Ta mơ một lần, nụ hôn ấm.
Tình gởi tìm Em, muôn nẻo dương trần.

Ở cõi thơ...Ta dệt vần ý ngắn!
Có đủ cho Em, hiểu rõ tấc lòng?
Cha mẹ dạy cho, làm người chân thật.
Nên kiếp đời nầy, nhận chịu thua không!

Ở cõi thơ...Ta mang hoài niệm cũ.
Nhưng tơ duyên lận đận, lắm bẽ bàng.
Ai mang trải, theo ngõ về xuôi bước?
Xác lá khô giòn, lót bước nghênh ngang!

Nhập vào khung, nhân gian đầy màu sắc.
Xuân dìu nồng, hạ ước hẹn bâng khuâng.
Thu vấn vương, gợi hồn chao man mác.
Đông cuộn mình, se sắt thiếp hàn băng.

Chuông giáo đường xa,thánh thót vọng ngân.
Ngày vẫn qua, mùa tiếp đến bao lần.
Biết có thấy cỗi cằn, đơm chấm phá.
Môi mắt chai hằn, dứt kiếp phù vân.

Nguyênhoang
2012
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-25 23:34:56Huynhthomy>




BẾN XƯA.

Chuyện của ngày xưa,
kể người nghe con ngõ nắng!
Lối im buồn, mưa lất phất nhớ mong.
Chuyện của trần gian,
ôm cuộc tình bằng mộng mị!
Để đêm dài, canh vắng bước đi hoang.
Mơn niềm xưa, để lệ chảy đôi hàng,
Mây viễn xứ, ru nỗi lòng chưa phỉ!

Chuyện của Ta, nàng.
Trăm năm đó, đã phai phôi!
Mưa về thêm, mùa đông tiếp lạnh giá.
Mưa nơi đây đã dìu hồn vô ngã?
Nắng ít hực nồng, đốt cháy suy tư?

Mưa trên cây sầu đông
Bám cành, sầu vạn kỷ.
Gió chuyển khắp miền
Mây chở nặng yêu thương!

Sắp tròn lưng niên, mơ chưa gặp thiên đường.
Ơi! Nắng quái thiêu tan giùm băng tuyết
Gom thành dòng sông, đưa Ta về lại bến.
Mưa nắng Sàigòn, hạn lũ vẫn không quên!

Nguyênhoang
2012

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-27 03:58:23Huynhthomy>


XÓT PHAI..

Tiếng chim ríu hót nhẹ trên cành.
Để lại niềm đau, xót lụn canh.
Gởi cả tâm tư vào quạnh vắng.
Lời thơ, gây khổ sở âm thầm.

Có biết, những gì cho khắp đó?
Khiến lòng cay đắng, nghĩa trăm năm.
Vì sao? Người bảo yêu ta lắm!
Tình gói trao đi, ngập bủa giăng..

Trần gian có rộng hơn xóm Net?
Mang hết ban đi chẳng để thừa.
Mê sảng gọi nhau đừng lổi hẹn.
Chân tình đưa đổi lấy ngoa điêu?.

Lừa dối nhau chi thật khó hiểu?
Chuyện làm nhỏ ấy tạo sâu thâm.
Bao đêm mất ngủ hồn xơ xác.
Ray rức cuộc đời, lỡ nhập yêu!

Cơn gió hanh đông lạnh mỗi chiều.
(giữa nắng Sàigòn, sao buốt giá?
chậm rãi lữ hành, đội lũ mưa!).
Chẳng nào an ủi, vơi cô liêu.
Nghĩ rằng tạm lắng, thầm xoa dịu.
Chua xót bồi tăng, tâm xiểng xiêu.

Âm ba triều sóng, ngầm đơn điệu.
Chảy xiết qua truông thác gập ghềnh.
Tiết tấu quay cuồng, hồn hoảng loạn.
Trai đàn siêu tịnh, dỗ phiêu thăng!

Trời chia, chông chênh say vừng trăng.
Ngày đến đìu hiu, muộn bóng nắng.
Gió cũng ngừng xoay, im thả lặng.
Giúp cho phai bớt, vết in hằn!
(Người xưa, Ta chờ Em, nơi đâu?)
. . .

nguyênhoang
2012


Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: luongluonghoa

TẠ LÒNG.

Chỉ giùm lối đến ao sâu.
Để trầm uống cạn, lần sau chẳng vào!
Món cay, vị mặn..ngọt ngào.
Mà sao? linh cảm..chớ vào nha huynh!

Không thích lời cho lại.. vội đãi cơm?
NH/11.


DỖ BẠN - NÍN ĐI NGOAN NÀO
Ngày nay chẳng có ao sâu
Người ta lấp hết lấy đâu mà trầm
Đa nghi nhiều lúc cũng nhầm
Mời cơm mà lại hiểu lầm vậy sao
Thôi thôi bác nín đi nào
Dỗi cơm thì hãy ghé vào đọc thơ.
LLH


Vào thăm Cô giáo nè. Lúc nầy thấy vắng bóng vậy? Có phải bận soạn giáo án cho trường lớp? Thơ bị chìm mất rùi?

CHÚC DUYÊN HẠNH NGỘ.

Đọc thơ rảnh rổi ngồi chờ!
Chờ người dỗ ngọt hững hờ hay......?
Thương Em má lúm đồng tiền,
Đồng tiền thiệt giả, nhắm nghiền mắt cho!

Cho xin trả lại nụ...
Hôn môi, trên má cả hồn gởi luôn?
Luôn mong xuân ngát hương nồng,
Nồng hương hạnh phúc, theo chồng vu quy.

Quy hồi viên mãn xuân thì.
Thì thầm chung thủy trọn đời có nhau.
Đêm vui rực rỡ ánh màu,
Màu yêu trong mắt, dạt dào phụng loan.

nguyênhoang
2 ngàn 11
Đăng nhập để trả lời
0
[/align]

Tặng hình nè, có đẹp không?
Triều dẫu sóng cũng đừng nghi lòng biển
Vẫn xô bờ sóng có phụ bờ đâu
http://diendan.vnthuquan.net/fb.aspx?m=634709
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=666233&mpage=10򨇡
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=671851&mpage=6򨆥
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-09 23:33:19Nguyên Hoang>
NH được cám ơn LÊ THU TRANG nha, đã trổ tài dán cho một cánh hoa mừng ngày 8/3 , xin ghi nhận những hình ảnh đẹp của Phụ nữ VN, hy sinh & cũng cố vững hạnh phúc gia đình, trong đó có ....., 1 người dưng khác họ! Hi.


LỜI NẦY THÊM, CHO BƯỚC ĐI...

Anh muốn uống, thơm nồng trên môi đó!
Giữ tim mình, hình bóng ấy không thôi.
Rồi mai đây, khi yêu thương trọn rối.
Anh vẫn giữ nụ hôn nồng, nóng hổi.

Cuộn không gian, cho ngày tháng buông trôi!
Cho thương nhớ, có lần hồi, tìm đến.
Những ân tình, mình đan trao cùng ngỏ.
Xin những mùa xuân, mãi đến đền bồi.

Cám ơn người, tặng cho cành lan đẹp.
Tình yêu tôi, sẽ trọn vẹn cho nàng.
Tôi hít thở, hết khí trời buổi sáng.
Và hằng mong, đêm tối mau bước sang.

Đêm huyền diệu, trải dài qua môi mắt.
Ươm dung nhan, luôn rực rỡ, an lành.
Hồn nâng lót, đưa dìu về, cung thánh.
Ngự nguyệt lầu, lãm vọng bóng Trăng Thanh.

nguyênhoang.
2 ngàn 11
Nguyên Hoang
Đăng nhập để trả lời
0
TUYỆT VỌNG.


Sao đêm nay, trăng về đây nửa dáng ?
Buồn chuyện gì ! mà rạn nức không tròn ?
Rượu chưa vơi, hồn thơ ta chưa cạn
Vội vàng đi ! mơ chợt đến héo hon ?

Đêm ước hẹn, đèn trời treo một thoáng.
Trả không gian u tối, lạnh vô ngần.
Cho cảm nhận, cô đơn kèm băng giá.
Ngọn triều dâng, sóng bủa rợn âm ba.

Ta đến đây bằng tấm lòng vô ngã !
Tiền kiếp hình hài, thân xác cương thi.
Cố níu thời gian lùi về nguyên thuỷ.
Trong hoang mê, không gặp vẫn đi tìm.

Cho mãi đến, khi mỏi mòn ngất lịm.
Trong vòng tay chỉ ôm được bóng mình,
Hình với bóng, không còn nơi ẩn trú?
Vẫn nồng nàn, lạc vào cõi vô minh.

nguyênhoang
2011
Nguyên Hoang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-10 08:24:07lethutrang>

ANH ĐỪNG TRÁCH

Anh đừng trách, con tim em khờ dại
Yêu ai rồi, là yêu mãi không phai
Kỷ niệm xưa, đang còn lắm trang đài
Quên sao hết, những ngày dài nồng thắm

Anh đừng trách, con tim em gặm nhấm
Mối tình đầu, từng thấm đẫm thương đau
Mắt môi nhau, còn ấm giọt rượu đào
Quên sao được, từng câu chào từ biệt

Anh đừng trách, con tim em tha thiết
Đã vào yêu, dẫu thua thiệt không màng
Gió cùng trăng, từng vào mộng hoa vàng
Quên sao nổi, nhớ lại càng thêm nhớ

Anh đừng trách, tim khóc từng hơi thở
Khi người ta, đã xa bỏ ra đi
Em làm sao, níu giữ mảnh tình si
Còn vụng dại, còn ghi hình bóng đó

Anh đừng trách, trái tim khờ lệ nhỏ
Khóc cho em, khóc máu đỏ, tim hồng
Bao thương yêu còn nồng cõi mênh mông
Làm sao xóa ? Kỷ niệm chồng biển nhớ

lethutrang
Triều dẫu sóng cũng đừng nghi lòng biển
Vẫn xô bờ sóng có phụ bờ đâu
http://diendan.vnthuquan.net/fb.aspx?m=634709
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=666233&mpage=10򨇡
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=671851&mpage=6򨆥
Đăng nhập để trả lời
0