1.143 trả lời, 136.517 lượt xem —
Trang 6 / 39
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
#151 —
11.09.2010 22:41
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-12 05:41:49Nguyên Hoang>
Từ Em, cho cơn mơ.
Vòng tay nầy mãi giữ,
Hình bóng ấy, trong tôi
Vẫn tỏa hồng an ủi
Trăng cảm xúc ta rồi.
Dòng sông đà lấy hết,
Sương khói của yêu thương
Chuyển gởi nước triều cường
Vào ra luôn vấn vương.
Cánh diều bay, ta thả
Đanh tình cuộn, xích thằng
Đồng xanh con đê ngắm,
Mừng vạn thuở, nghênh hoan.
Vạt áo bồng trong nắng,
Quỳnh hương chúm chím cười
Cỏ may, làm nhẫn cưới!
Dòng tình chứa bóng trăng.
Ta yêu Em, Nguyệt hằng!
Nguyên Hoang
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
#152 —
12.09.2010 21:15
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-13 03:38:34Nguyên Hoang>
CHO NIỀM MƠ QUA ĐI.
*TRỜI.
Ta thức dậy, thấy mặt trời như mọi bửa
Hoa bưởi sân nhà, thiếu vắng tiếng hoạ mi
Để tia nắng mang đi, tuổi mộng xuân thì
Nên tất cả quên đi, những lời nguyện ước.
*TRĂNG.
Em ngâm mình, dòng sông ngày trong nước!
Trăng soi hình, để lại bóng , cho vương
Nước phù sa, đục ngầu quyện khắp ngã
Hôm nay về, trăng nước đã rời xa.
*MÂY.
Mây nói đi, sẽ vội về trở lại
Nên ta tin, đã giao hết cuộc tình
Để bây giờ, ngồi đây mong nhớ mãi
Quanh quẩn khắp trời, im vắng làm thinh.
*NƯỚC.
Em chuyển gởi cho ta lời ước lệ!
Sẽ cùng về dòng sông nhỏ, nhiêu khê
Cánh lục bình còn đó vẫn đề huề
Luôn giữ mãi, tim tím mầu chung thuỷ.
*VÀ TA.
Nguyện ước trăm năm, ta ngỡ ngắn nhưng dài
Để mãi nơi xa, mang tình buồn lặng lẽ
Nhặt lại từng ngày, những chuỗi hằn kỷ niệm!
Rượu không men, mà sao chếnh choáng, tỉnh say?
Ta say vì mãi nhớ Ai?
Nỗi buồn hoang vắng, chờ hoài thương yêu!
NGUYÊN HOANG.
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
#154 —
14.09.2010 03:53
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-14 03:54:41Nguyên Hoang>
Trích đoạn: BĂNG NGUYỆT
*VÀ TA.
Nguyện ước trăm năm, ta ngỡ ngắn nhưng dài
Để mãi nơi xa, mang tình buồn lặng lẽ
Nhặt lại từng ngày, những chuỗi hằn kỷ niệm!
Rượu không men, mà sao chếnh choáng, tỉnh say?
Ta say vì mãi nhớ Ai?
Nỗi buồn hoang vắng, chờ hoài thương yêu!
NGUYÊN HOANG.
Rượu nào chẳng ủ bằng men?
Ngắn dài một bước bon chen lối tình,
Để rồi lặng lẽ đứng nhìn,
Bóng Người hun hút , hải trình riêng ta.
SÓNG BƯỚC..
Hải trình điều khiển riêng mình
Lo nhìn hun hút, cho tình đảo chao
Mặc dù gió chẳng xoay tàu
Ôm buồn lặng lẽ, giăng sầu ảm đen
Rượu tình không có ủ men?
Em là men đó, nhúm nhen cho nồng!
Trùng dương mài miệt bương rong
Lung linh bọt bể chất CHỒNG theo bên.
Lãng du triền sóng mông mênh
Bảo giông có đến, ta nguyền theo TRĂNG(BN).
nguyên hoang.
14.9.10
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
#155 —
14.09.2010 04:20
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-14 13:05:22Nguyên Hoang>
NIỀM MƠ.
Hôm nay về, cùng mây trời dịu vợi
Saigòn xưa, giờ có đổi thay hôn?
Có nắng bước trên đường, đưa thương tới?
Và mưa mơ, từng buổi quyện ngập hồn.
Xin được gởi, niềm thân yêu ôm ấp
Thu về chưa? Giăng áo lụa Saigòn!
Lót ngõ phố, hài hoa Em rong bước
Heo may vờn, trong nắng thắm môi son.
Mong cho mãi, nụ cười say nhân thế
Phủ trên thân, từng chuỗi sóng mượt mà
Bãi cát vắng, chiều nay đi tìm dấu
Trùng dương thì thầm, gởi nhớ đi xa.
Ta hẹn Em mùa trăng sau trở lại
Quà đưa trao, hài gấm mịn, êm đềm
Để kịp vội cùng ta, vân du ngắm
Quê hương mình, đẹp lắm phải không Em?
Ta đi mãi, xuôi về trên đỉnh nhớ
Kể nhau nghe chuyện cũ tháng ngày nào.
Đi qua đó, quay về trong bỡ ngỡ
Em đòi gì? Hái tặng cả trăng sao.
Nguyên Hoang
13.9.10
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
#156 —
14.09.2010 13:31
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-15 10:14:12Nguyên Hoang>
NGẬM NGÙI.
Một ngày,
vào lập thu, im vắng
Cô đơn, thêm chồng chất
mong ai ?
Hoang liêu
một định đề nghĩ mãi
Đến nay chưa giải
cho suông.
Cuối xuống
hôn cho nồng đất lạnh!
Khoát khỏa ngõ, không sót chiếc lá vàng.
đợi bước Ai sang?
Ngập ngừng
chờ một điều gì? tiếc nuối!
Lời gọi nào
xa tận mãi, trăng sao.
nguyên hoang.
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
#157 —
14.09.2010 13:52
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-19 21:41:33Nguyên Hoang>
THẦM LẶNG.
Lại trở ngang miền quê cũ
Mùi hương hoa bưởi ngạt ngào
Dây leo trấu xanh ngan ngát
Từ đâu? nghe gió trôi sang.
Ta phơi niềm mơ, cứ ngỡ!
Gió tình chuyển giúp mây thơ.
Sông xưa thuyền xa bỏ bến
Chiều nay sương khói quay về
Ai ru? đồng dao thương mến!
Dỗ giùm thiếp giấc thật mê.
Cơn mơ dài lâu thức tỉnh
Vẳng nghe tiếng gọi ơi, mình!
Thoảng qua, dường cơn gió lạnh?
Hanh trầu, hương bưởi mong manh .
nguyên hoang.
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
#158 —
14.09.2010 15:37
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-17 16:47:47Nguyên Hoang>
VÒNG TAY NẦY, CHO AI ?
Ta dám bỏ,
triều ngai dưới chân Hậu!
Thì vòng tay cho, sá gì, chuyện nhỏ.
Có trong tay, mười tên quân tinh nhuệ!
Đã trọn rồi,
Mãn nguyện ở mắt môi.
Vòng tay ôm, bàn tay mới đáng nói?
Trường thành vang, những tiếng trống liên hồi!
Như giục giã, Quân vương ơi!
hãy yêu thiếp,
Trăng sắp tàn, khoảnh khắc nữa, chẳng ngưng thôi !
Không gian nầy, xin được chút lặng IM.
nguyên hoang.
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 522
Từ: 27.09.2007
Trạng thái: offline
Trích đoạn: Nguyên Hoang
MƠ ƯỚC VỚI THI NHÂN
Nét thanh tú ngọc ngà trên mắt biếc
Dìu trong thơ, diễm ảo ngút tinh vân
Vòng tay em cho lại dáng yêu gần
Rời vạn kiếp, vẫn còn luôn nuối tiếc.
Em cho ta một cõi đời mộng mị
Tròn ước mơ, trên nhân dáng xuân thì
Ta quỳ đợi, em cầm đao phủ thủ
Xoá bóng trần, thơ ta vẫn luân lưu.
Em bắt gặp, trên ngõ đường, góc phố
Một cái bang, mang bầu rượu túi thơ
Say nghêu ngao, tìm hình ảnh tôn thờ
Dò dẫm lối, quay về nơi hội ngộ.
Em bắt gặp, một Vương gia hào sảng
Bên cung hoa, phòng loan đả sẳn sàng
Chờ phu kiệu dừng chân, hạ võng cáng
Để đón nàng, tuyệt thế chốn nhân gian.
Em bắt gặp, quân nhân sau cuộc chiến
Chờ lương hưu, nhận được chút đĩnh tiền
Đi khắp Shop, hàng nào Sale mua hết
Mang về treo, xua đuổi giấc cô miên.
Em bắt gặp, người già trên xứ Mỹ
Đi van xin, năn nỉ chút lòng thừa
Về sưởi ấm, giúp bao người chữa trị
Căn bệnh nghèo, chịu đựng ở quê xưa.
Em bắt gặp, một niềm mơ vĩnh viễn
Nơi công viên, tượng đá mắt nhắm nghiền
Như khấn nguyện lời gì tha thiết lắm
Cuộc đời nầy, trọn vẹn với khuôn duyên.
Hôn môi thơm, nhìn say trên má phấn
Xin hiệp lòng, mơ ước với Thi nhân.
NGUYÊN HOANG
chào huynh NGUYÊN HOANG , nhận được bài thơ và lời thăm hỏi của huynh cũng mấy ngày , nhưng yuri hok thể qua chào hỏi , thiệt ngại quá chừng , hôm nay rãnh rỗi thì.... hồn thơ chạy mất tiêu (__ __!)
nên không tiếp huynh 6 câu vc được
, chúc huynh vui vẻ há !
______________________________
Hồn Thơ Đã Cạn
nếu như em còn được nửa hồn thơ
em xin nguyện cùng anh xây giấc mộng
thiên đường kia với hồn thơ mở rộng
có anh - em , đối ẩm chuyện hồng trần
nếu như em còn được chỉ một phần
em dốc hết ướp trà thơm mời gọi
cho ấm lòng những tâm hồn cằn cỗi
đã đánh rơi mơ mộng kiếp con người
và nếu như chỉ còn một phần mười
em cũng gắng gửi người câu tình tự
dù biết thơ chưa bao giờ hiện hữu
nhưng tâm tư có giả được bao giờ?
em đã từng phung phí hết hồn thơ
nên hôm nay cạn rồi bao từ ngữ
muốn cùng anh thả hồn vào câu chữ
mà thơ kia , em đã mất từ lâu...
Cô Bé yuri
Tôi yêu anh bằng nửa trái tim
Còn nửa kia tôi dành lại đó
Lỡ mai sau anh gây nhiều sóng gió,
Nửa tim kia tôi làm lại cuộc đời
http://nhunggiacmobuon.webnode.com (Chòi Thơ)
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
#160 —
15.09.2010 01:03
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-15 01:07:24Nguyên Hoang>
Ảo Vọng Thi Nhân 1
Nghe trong mơ như hồn giăng trinh nữ!
Trói vòng tay nhốt vào túi thi nhân
Để cùng ta chung hành khúc phong trần
Ta quên ngũ nàng nhắc ta trăng khuyết
Những sợi buồn mây vay chưa trả nợ
Đưa ta rời về chốn đó mênh mông
Tìm kiếm lại câu thơ hồng gieo giống
Nghìn năm rồi mây gió bỏ xác xơ!
Ta trở lại mang túi thơ chúc tụng
Lời thơ úa vàng, ý thơ rám bạc
Một góc trời thương ta đến nghênh ngang
Hứng sương uống ngở men say ngẩu hứng
Hương trong thơ dìu đưa vào cõi mộng
Dụi mắt nhìn có phải lạc đào nguyên?
Chốn nào đây? trăng ngâm bóng ngân tuyền
Đường trở lại đả cài then ngăn đóng
Nhạc không thấy mà tiên cũng không có
Bên tường vôi, rêu xám, dáng co ro
Đang say ngũ, không mền mùng, chiếu gối
Xoay mặt ngắm nhìn, thi sĩ Mỹ tho.
Ngày nay có gả Kỳ Hoàng!
Lên non tìm động hoa vàng ngũ quên
Trở về chẳng kẻ đón nghênh,
Tìm người thương cũ đáp đền mây mưa.
NGUYÊN HOANG.
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
#161 —
15.09.2010 04:37
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-26 19:42:28Viet duong nhan>
Lối Cũ Mù Sương.
Dòng sông xưa vẫn mong người năm cũ
Trở về thăm thành phố đẫm sương mù!
Con dốc phố, buổi mai bừng, nhũn ướt
Cúi hôn mùi, đất ẩm nắng vương thu.
Và ngửa mặt, nhìn lên mây bay chuyển
Nhớ gì không? Hàng thông lạnh, vi vu!
Đã lâu lắm, quay hồi bằng ào giác
Lạnh nơi đây, có mây trời bàng bạc
Tà dương đi, còn gởi vội rán vàng
Cho triền núi, giữ lại giùm, mai trả
Thời gian nào, cũng chẳng thấy phôi pha.
Khung trời xưa chỉ bạc màu, thiếu vắng
Gót chân ngân, để lại dấu bụi đường
Hương phai sắc, trên hoa thu vàng vọt
Vầng trăng sầu, ngả bóng thuở nhiễu nhương.
Sáng nay lạnh, bóng ai quày quả bước?
Rảo nhanh chân, để kịp đến cổng trường
Mẹ đã bảo, đêm qua nên ngủ sớm
Gạo bài thi toàn định lý yêu đương
Yêu thương cộng sân trường, chia hoa phượng!
Một phương trình giải mãi, nghiệm không ra
Để hết cấp, mọi điều đành phải trả?
Kỷ niệm vo tròn ném bỏ, trôi xa.
Hai kẻ chia tay, mang giày vạn dặm
Bước theo mây, gió dẫn lối, muôn trùng
Đi khắp chốn, trở về con dốc cũ
Ngắm hàng thông dưới chân gốc, úa vàng!
Vàng trên lá và bạc mầu trên tóc
Phai gì không? Ở nỗi nhớ cùng mong ?
Qua bao miền, bám rám gót bảo giông
Trở về đây,niềm thương được hong nóng
như vườn xưa, chợt lại nở nụ hồng
Có giữ được, bước chân người viễn khách?
ĐA LẠT sương mù, giải lụa mong manh.
Lối xưa thành phố đó, vẫn sương mù
Nắng lên, có nhạt úa vàng trong thu?
nguyên hoang.
R
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
#162 —
16.09.2010 00:27
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-17 03:54:12Nguyên Hoang>
ĐOẢN SẦU LỤC BÁT.
Thơ tình dẹp lửa cạn sôi,
Ngồi buồn, chợt nhớ bồi hồi, xót xa!
Ngắm nhìn đời sắp đi qua
Vườn thơ vắng bước, bóng tà lốc xoay.
Ngồi đây ngóng gió trông mây,
Cả trăng cũng bỏ lặng quày quả đi !
Trăm năm còn lại được gì?
Sót dòng nước mắt, viền mi nhạt nhoà!
Mơ ngày xưa đó thật to,
Bây giờ tim trống, thở dò nhớ mong.
Ta làm khất sỉ đi rong,
Mất đi chín cõi, còn lòng yêu thôi!
Có ai? kêu gọi một lời,
Ta xin ngàn kiếp, trọn đời bên Em.
Cuộc tình như thỏi cà rem?
Gió đời thổi chảy, cho thêm được nào?
Đi qua rời ngõ ngật sầu,
Ghé xin cho lại, rượu bầu túi thơ.
Để còn đun sủi giấc mơ,
Từng trang bút ảo, mực chờ thu giăng.
Xuôi dòng tìm vớt bóng trăng
Từ lâu trầm đáy, dương trần bỏ quên.
Bên triền, thiền toạ chênh vênh!
Tay rờ phiến đá, ngân lên thở dài.
Bao lâu mài phẳng hằn đây?
Giữ gì nơi gió, gởi đầy dấu xưa?
Nghìn năm, vạn kiếp, đội mưa
Phận đời phân nửa, bóng sầu hoàng hôn.
Nguyên Hoang.
2010
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 308
Từ: 12.11.2009
Trạng thái: offline
Em ghé thăm anh một chiều mưa đổ,
Đầy trời giăng từng hạt nhớ thương,
Nước dưới chân xô dạt nẻo vô thường,
Trời lạnh lắm! mà anh đâu vắng?
Qua cửa sổ mưa từng hồi rơi nặng,
Cõi lòng em cũng trĩu sầu tư,
Xám xịt màu trời, đánh mất vô tư,
Bóng người thương đã khuất xa tầm mắt,
Vẫn biết dòng đời trôi, cuốn anh vào tất bật.
Nhưng sao lòng em vẫn ngậm ngùi đau,
Mong cơn mưa trút buồn chốn xa nào.
Cho nước mắt không tràn theo nhung nhớ!
1792010
Hàn Khiết Tâm
HKT
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
GÓT HỒNG.
Theo gót mây hồng, vừa chợt thoáng
Khung trời rộng lớn đón giăng mơ
Có cho bước đến mong chờ?
Mong rằng Em chớ hững hờ với Anh.
Ngày thu hương nắng vây quanh,
Bóng treo theo nhánh, mây nào trôi sang!
Mây bay về chốn thiên đàng,
Ghé xin dành sẵn, loan phòng nhân duyên.
Đúng theo kiếp trước ước nguyền
Trăng soi đáy giếng, cho người rửa chân.
Tay ngà sữa túi nâng khăn,
Có trong mộng mị, đêm vàng gối mơ.
Rừng chung thuỷ, núi duyên tơ!
Cùng ta sóng bước, dương trần yêu thương.
Mây mùa thu, gió ngàn phương!
Bềnh bồng một cõi thiên đường nhân gian.
NH
NIỀM ĐÓ CHƯA VƠI.
Đưa trả lại Em quả táo cấm!
Lần đầu tiên tình lặm, không ngờ
Bây giờ còn nửa cơn mơ,
Giao luôn Em đó, ngu ngơ mặn nồng.
Lên ngàn khoá nhốt cùm gông?
Giáo điều đã thuộc, cam lòng chung thân.
Đi qua giông bảo buồn hiu hắt!
Ngõ lạnh chờ trăng, giấc chập chờn
Dấu hằn trên tóc dỗi hờn,
Úa vàng mấy buổi, bên đời chưa vơi.
Thu đi tôi nhớ theo người,
Mang từng hơi thở, tiếng cười mù sương.
Đem giăng ngàn ngõ thiên đương!
Biết còn gặp được? Qua miền hư vô.
NH
NỬA CUỘC TÌNH.
Nửa lời muốn ngỏ trần tình!,
Nửa ly rượu nhạt lòng mình muốn say?
Chỉ còn lại nửa vòng tay,
Cho Em ngày đó, sau ngày chiến chinh.
Quê hương chia nửa điêu linh,
Anh quên bỏ lại, ngắm nhìn vu qui!
Một ngày qua, một lần đi
Trăm năm thất hứa, xuân thì vươn bay.
Còn đây một nửa an bài!
Xin dành trao lại, nhận lời điểm trang.
Xuân nào, chợt nắng bước sang?
Cho Anh giữ mãi, nửa đời mộng du.
nguyên hoang
2010
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
#165 —
19.09.2010 16:13
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-19 21:43:41Nguyên Hoang>
DỖ TIẾP CƠN MƠ.
(Cảm tác qua ý thơ "Hồn thơ đã cạn"của Cô bé YURI).
Hồn thơ, núi phả mây ươm cuộc sống.
Thì giấc mộng cùng xây, có chi lo?
Mỗi bước chân đi, người trên biết rõ!
Chuyện trần gian, mình chung bóng qua đò?
Thuyền hoa xuôi, trường giang đưa khắp ngõ.
Múc trăng vàng dưới đáy nước, Em soi!
Ta rửa trên sông, nỗi buồn cướp mất,
Những ước mơ, ngày tháng cũ xa rồi.
Về quê xưa, trong niềm vui tương hội!
Bỏ lại hải hồ, bám rám mắt môi.
Chải chuốt cho Em, vết hằn tóc rối
Em lặng say, vòng tay ấm bồi hồi.
Anh hôn lên, nụ cười chao bóng nước
Uống cạn phù sa, đáy mắt thiên đường.
Tay ta chạm tình yêu, không trừu tượng!
Hồn đi hoang, thơ dẫn lối đưa thương.
Mái tóc đẹp, giăng hoà mơn tha thướt.
Có bâng khuâng, theo cõi nhạc an bình?
Nơi đây có, cây lành chim đến đậu!
Tình mây xanh vờn gió phủ lung linh.
Kể Em nghe, thi thoại tình ngộ nghĩnh!
Ở ngày xưa, có kẻ yêu hoá đá.
Lặn tìm trăng dưới đáy nước, không về.
Nghìn năm đả, dìm sâu tầng trầm tích?
Cung phiếm bi thương, toạ thiền tư lự.
Nghe khúc ca tình, vẳng vọng nhân ngư!
Đưa đón trên đê, cánh diều căng gió!
Bình lặng đi qua, ôm bóng mặt trời
Hương nắng thơm tho, hài hoa luân vũ.
Thu qua rồi, mang giùm hết phai vơi.
NGUYÊN HOANG
2010
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
CHO BUỒN TRÔI QUA.
Về từ góc bể chân mây,
Về từ một kiếp lạc loài, lưu vong.
Ngàn phương trôi nổi bềnh bồng!
Ngõ xưa có đổi, nụ hồng có quên?
Con đường ngày đó chung tên,
Mình cùng đặt đá xây nền nhân duyên.
Đời cho nguyện ước hão huyền,
Nắng đời phai nhạt truân chuyên phủi lòng!
Nước xuôi lặng phẳng mặt sông,
Thuyền qua lay động, sóng đùa miên man.
Bước đi dù thoáng nhẹ nhàng,
Vẫn ghi trên cát dấu hằn sâu luôn.
Vì sâu mà những nỗi buồn,
Theo ta vương vấn, quyện cuồng trong tim.
Có chờ bước lạ đi tìm?
Gió mang hoài niệm, hoa dường ngã xiêu!
Đọc trong ánh mắt tin yêu,
Thôi thì cho đó, mau dìu Em đi(na).
Kẻo lỡ xuân thì,
Hih..hi.!
Ngưng gọi cellphone...!
nguyên hoang
2010
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
KHÚC BUỒN RIÊNG..
Thơ buồn quăng bút chê khinh!
Gió mây ngang đến chẳng nhìn vuốt ve.
Ta đi lặng lẽ bên đời,
Còn đây miên vĩnh một thời lưu vong.
Theo chân ruổi sóng nhục hình,
Kề vai tiếp quảy, cuộc tình cô đơn.
Để rồi ta tự dỗi hờn!
Tiếc cho nguyện ước chập chờn qua đi.
Đã lần nào ướt trên mi?
Đưa chân chạm bước xuân thì mỏng manh.
nguyên hoang,
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
#170 —
20.09.2010 18:52
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-21 11:36:29Nguyên Hoang>
Mở cửa nhà, thấy BN lang thang vào NH vui lắm na! Mong vô đều đều và thơ ra ào ào, để hết buồn! Luôn chúc yêu đời rồi...y..,người hih..hi!
CHẤP CÁNH..
Buồn riêng mình bỏ, vui chung lấy
Giữ mãi làm chi thêm nặng lòng?
Hoa vẫn còn tươi chờ bướm lạ.
Yêu thương trao nhận, tặng cho đời.
Ở trên thấy rỏ, đừng che dấu
Bồ tát, dìu chân giới thiệu người?
Đặt nắm tay vào người dẫn bước,
Đi vào nơi đó ngập yêu thương.
Chưa hết, còn vương nhiều nghiệp nặng.
Chỉ còn theo bước, bước chân Anh.
Cùng Anh, Em đã lần nào hứa?
Theo cánh mây bồng, ta lãng phong.
Còn bước bên đời, phải chung bóng!
Tình yêu thiên tứ hõng chối từ
Đừng làm người khách cô lữ,
Tàu xa rời bến tạ từ đơn côi.
Mình còn son thắm trên môi?
Hãy cho khóa chặt, bồi hồi nhớ mong.
Đừng cho tim lạnh ngày đông,
Em ơi! Em mãi nụ hồng riêng Anh.
Lá còn xanh,
Tình mãi xanh,
Em và Anh.
nguyên hoang.
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
#171 —
21.09.2010 22:32
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-25 16:51:35Nguyên Hoang>
MƯA NGÀY THÁNG HẠ.
Tha hương gió xoáy vơi đầy,
Mây về phương ấy vui vầy nhân duyên!
Nhìn trong mắt đỏ tóc huyền,
Dung nhan ngày hạ, qua miền xa xôi.
Ngày đi nhớ mất thương rời,
Giấc mơ chua xót, bên đời mộng du.
Sao vàng cứ mãi là thu?
Về đâu trú ngụ, bến chờ thuyền quay.
Chiều nay nắng trả mưa dai,
Hong khô đường cũ, niệm hoài khúc xưa
Buồn dâng theo những cơn mưa,
Từng bong bóng nước, cũng vừa vỡ tan.
nguyên hoang.
92010
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
NHỮNG ĐOẢN THƠ TÌNH DỄ THƯƠNG.
*Anh đi để lại muộn phiền,
Từng ngày, đoạn tháng nhớ ghiền Anh luôn!
Tha nhân cô bóng bên trời,
Đã ngồi mong đợi, gió vờn mây mơn.
Đêm chao giấc mộng dỗi hờn,
Bỏ Em chăn lạnh,từng cơn se lòng.
Tựa như mặt nước con sông?
Không thuyền tạo sóng để dòng quạnh hiu.
Bỏ qua ngày tháng mỹ miều,
Nhân dung sầu úa, nhặt buồn viễn vong.
*Ta về ngắm lại con sông,
Bao năm xa vắng mà dòng vẫn xanh.
Có cô chim hót trên cành,
Tàng cây tươi tốt, chim chuyền một thân?
Bổng dưng lòng lại phân vân,
Chim kia lẽ bạn, như vừng trăng đơn.
Khi buồn ai sẽ dỗ hờn?
Chim theo ta nhé! Vu sơn đỉnh bồng.
Buồn thay cho kẻ không ch...
Chăn bông nhiều lớp, mà lòng lạnh ghê!
Ngồi lên chờ bước ai về?
Bảo về, mà cứ rề rề hết phê!
Đây nà, cơn gió đã về,
Ê..ê.., mẹ cha ơi! quá ghê.
Ta cùng lãng bước thiên nhai,
Trăm năm luôn có những ngày bên nhau.
N.H
*Đời thừa rủ hết buồn đi mất
Chưa nợ trần gian tiếp thoả nguyền.
Chết giữa đoạn đường, hồn vất vưởng
Ta dìu đi nốt đón thiên duyên.
Đôi dép đo chân còn có số,
Cuộc tình ngự đến, núp quay lơ!
Lầm lỡ đưa chân nghiền kiếp sống
Yêu nào có tội, sao hững hờ?
*Buồn xưa bỏ lại sau lưng
Xua tay xoá hết, xin đừng vấn vương.
Để Em chọn lại ngõ đường,
Hoa chờ bướm lạ, thăm vườn tân hôn.
*Bây chừ còn một cõi hồn,
Van xin được nói, ôm vừng trăng thôi?
Nhân duyên trời định bao đời!
Tỏ tình nơi đó, trao lời được chăng?
Ước mơ bày tỏ một lần,
Để ta dọn sẵn, khung rào che duyên.
*Lang thang đợi bóng xuân thì,
Đi qua con ngõ, nhớ gì năm xưa?
Nắng ngoi kẽ lá thẹn thuồng
Một tia nhạt muốn, cuốn lòng không buông.
*Đêm nghe tiếng nấc nghẹn ngào,
Mơ hồ tựa giấc chiêm bao hiện về
Đắm chìm ngàn kiếp hoang mê!
Trải qua dâu bể, gom miền hạnh vinh.
*Ngâm mắt cho say, chìm giấc mơ nào?
Thơm lâng trên vùng da, mùi sửa nóng!
Bầu sửa cho ta, vịn đời khôn lớn.
Lần bươc đi tìm, niềm ước trăng sao.
Nguyên Hoang.
2 ngàn 10
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
CUỘC SỐNG TRÔI QUA.
Ta lang thang bằng mơ, về quê cũ
Nơi chôn nhau, cắt rốn bởi song đường
Ngõ lầy lội, đến trường bao năm trước
Vẫn mái nhà, xiêu vẹo, giữ thân thương.
Nơi đây đã vo tròn, tình yêu nhỏ
Bước đi theo từng khắc, thời gian qua
Hằn khắp lối dấu ru, gìn mong đợi
Dòng sông muôn đời, nhớ kẻ đi xa.
Đời cuốn hút, vào những ngày tháng ngột
Bầy ong tan, mật rơi rớt trên đường
Lột tất cả, ném quăng vào cơn trốt
Xoáy quay cuồng, tràn nước mắt ly hương.
Bỏ quê hương làm bước chân đi mãi,
Sống lang thang, tựa như kiếp ăn mày
Nơi đất khách, mù mờ thân cầu thực
Người qua đường ném lại mắt, chê bai.
Ôi cay đắng, lệ trào, không dám khóc
Ngăn bi thương, tạm dỗ giấc canh trường
Nhiều nước mắt, khi rời xa tổ quốc!
Nhận tiền công, trên tấm check trả lương.
Con gởi qua trùng dương, tờ giấy xanh.
thăm Mẹ,
Con gói trọn vào đây, nước mắt về.
tạ lỗi,
Trả lại ơn, trên mồ Cha hoang phế.
chưa bồi,
Và tấm chân tình chòm xóm, đến thăm.
luyến lưu,
Mong tất cả cho tôi qua, cơn ngủ
Làm kẻ độc hành, đi giữa ngu ngơ
Ngửa tay xin gì? Trên cao ban phú
Đã trở về chưa? Tiền sử cổ sơ !
Thời gian, dòng sông...
không ngưng đọng
Ném bỏ đi về...
Cuộc sống vẫn trôi qua.!
nguyên hoang.
22.9.10
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
Hãy Quên Đi
Ta đã quên đi mọi giận hờn
Vẫn buồn khi thấy gió heo may
Thu đi gom hết vàng trên lá
Chờ bước đông qua để nẩy chồi.
Có nghe tiếng gió rí rào hỏi?
Ngồi đây hờ hững nhớ mong ai?
Trong bóng xa xôi tìm nhớ lại
Nhìn cánh mây trôi dạ bồi hồi
Ta mang đông rủ,về phơi nắng
Nhìn bước thu đi khỏi cảnh trần
Chiếc bóng xa mơ về chốn đó
Có buồn và nhớ cõi nhân gian.
Xin ai đừng tiếc nhìn quay lại
Đã thoát rời đi, lưu luyến gì?
Mai sau nếu gọi nhìn lơ đảng
Trở lại làm chi cũng thế thôi!
Đời cho ta được một lần khóc
Cay đắng riêng mang nửa nụ cười
Trên lối đi giăng nhiều cạm bẩy
Đến về, nhân thế bóng ma trơi!
nguyên hoang.
2 ngàn 10
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
#175 —
24.09.2010 02:15
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-27 19:57:28Nguyên Hoang>
LẠC LÕNG.
Ta về mây đẩm mưa sa.
Mơ theo bóng nguyệt canh tà lõng buông,
Em đi mang chuỗi thu buồn
Biết đâu để ướp cho cuồng nhánh giăng
Một vòng tay, một chiếc khăn
Có ngăn được lệ, đôi hàng phôi pha!
Thời gian dìu bước đi qua
Rừng xưa tóc rối đêm ngà xích phong.
Dòng sông có thể cạn nông,
Trùng dương vẫn mãi bềnh bồng sóng xô.
Hồn lâng nhuốm gió xây mồ,
Nằm bên dòng suối mơ hồ vọng trăng.
N.H
CHUYỆN NGÀY XƯA.
Sài-Gòn ngập lũ, phố giăng mưa!
Ngắm người qua lại để vừa nhớ Anh
Ngày hực nồng, thả bước rong ngoài phố
Sài-Gòn bây giờ, uống ly cam tươi
thấy đắng,
Như xưa cùng ngồi, Em thử ngụm cà phê Anh
Hương vị mà Anh thích
Anh đi rồi, Em giữ lại ý thích
giống như Anh.
Hàng cây bên đường, không còn lá me bay
Cánh lá nhỏ, phủ theo vai, người Em bé nhỏ!
Dáng bước xuân thì,
Một thời áo trắng và những mùa thi.
Sài Gòn không còn thoảng hương thơm hoa sứ!
Em làm bóng trăng, dõi bước đi tìm.
Bước chân ai? phiêu bồng lãng tử!
Tình đi qua, có chút gì, để lại?
Những nỗi buồn, trên phố nhỏ, con tim!
Anh biết không? Trăng muôn thuở không hề già.
Trước lúc về, vẫn luôn chìa má
Không cần chờ, cũng nhận được nụ hôn.
Và đọng lại như mù sương ngà ngọc
Sài gòn qua rồi, cắt rốn để lại chôn.
nguyên hoang.
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
NHẶT LẠI CUỘC TÌNH.
Ta về đây, lượm mảnh tình vụn vỡ!
Gởi vừng trăng giùm cất giữ ước mơ.
Đến nơi đâu?Để toạ thiền suy nghĩ!
Nghìn năm nhìn vách đá, đợi ra hoa.
Ta mang hoa trở về dâng sính lễ.
Ngõ đường xưa, nay cảnh vật võ vàng.
Ôi chua xót cho người đà đến trể,
Đã không còn, chỉ thấy bước thu sang.
Tìm dòng sông ta xuôi về tận ngọn,
Chẳng thèm cho, giăng hoa pháo nổ giòn!
Người dưng đến, không họ hàng rước đón.
Đuổi trên cành, chim đang hót véo von.
Đi tìm ai? Từ hoang phế rã rời!
Đồng cằn cỗi, không dấu hằn cỏ mịn.
Lời tỏ bày, chìm sâu nơi miên vĩnh.
In lưng người, còn vết chém chưa vơi.
Nguyên Hoang.
2 ngàn 10
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
#178 —
25.09.2010 17:25
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-25 17:28:36Nguyên Hoang>
Tại hạ xin đa tạ Băng cô nương na, không mời được chén trà vị nhớ hương mơ! Bài thơ hây quá, gãi trúng
vào Biển tình thơ tràn tả cảnh hòn ngọc Viễn đông, đi chắc lạc đường, trước mắt dường như chung cư ADD...Chúc lun dzui dzẻ, yêu đời yêu người..., rồi từ đó trong tim sẽ bừng nắng hạ! Đời nhường quay lơ để
người nói riêng vào tay không cho ai nghe.....?
Thơ M đầy Biển Tình nồng!
Sóng vun khắp chốn, mặn lòng nhân gian.
Có cho nhặt giọt đá vàng?
Mang đem ủ cất, trên ngàn non cao.
Đêm về hiện diện trăng sao,
Hồi sinh tương ngộ, ngạt ngào trao môi.
Thơ mang đi từ Ta, trao tiếng nói?
Đến muôn nơi, hãy cạn tỏ giùm lời!
Trần tình gì của thơ, không gian dối.
Những lời cho nhau, gắn bó cả đời.
Ta sẽ thả trên biển tình trôi chuyển,
Bọt bể song hành con nước thiên di!
Ta cùng làm một cuộc đi?
Thoát qua, sóng cuồng gió quyện.
Hồn thơ tan, vòng tay lõng rã rời.
Có quay về chốn chưa vơi?
Lật tìm kí ức, một thời không quên.
nguyên hoang
2 ngàn 10
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
#179 —
26.09.2010 18:59
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-26 23:33:41Nguyên Hoang>
CƠN GIÓ DU CÔN.
Cơn gió wa, nỗi bùn ko trở lại!
N đi jồi, M sẽ khóc à na.
Như Tiệm Ly tiễn người sang sông Dịch.
Một lần đi, Kinh Kha chẳng quay về.
Mang cuộc tình, từ non sông gởi gấm.
Giết vua Tần, đem hạnh phúc tương lai.
Ở nơi nầy vương nỗi nhớ, Phù Sai!
Chịu cay đắng, đoạ đày bởi Câu Tiển.
Mơ hôm nao, trở hồi về đất Việt.
Ngộ Tây Thi, trên ngõ vắng Chương đài.
Buồn Bến hạ, trăng gầy treo bóng rũ.
Gông giữ chân cùm, cơn gió thi thu.
Gió từ lâu, bị nhốt đời dỗ ngủ.
Không gì mơ, nên cứ mãi say vùi.
Hôm nay cửa, chỉ mới vừa thoáng mở?
Thoát thân bay, tìm chốn cũ khuây nguôi.
Rất chân tình và ước mơ trả nợ!
Người ấy và Ta lại cùng chung họ?
Đáp lại lời, rồi phang luôn cả vốn.
Khám xét người, ghi dấu tình, ẩn trốn!
Đuổi không đi, cứ tiếp tục dập dồn.
Mẹ cha ơi! Một cơn gió Du côn.
Sau cơn gió về thăm, có khốn đốn hôn đây?
Ta thấy người,bồng bềnh, như lâng say.
Vì ai? thao thức canh trường.
Gió ơi! mơ tưởng để lòng nhuốm thương.
nguyên hoang
2 ngàn 10
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
#180 —
26.09.2010 23:46
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-27 03:30:53Nguyên Hoang>
CHO AI ...?
Hôm qua không hoàng hôn, mặt trời đâu rồi?
Càn khôn còn không?Mà dưới chân vung vãi!
Những mảnh sao trời, vừng trăng nằm nghiêng ngửa.
Vài sinh vật còn, tìm bước lánh xa xôi!
Ta quờ quạng, gắng dẫm dò trong màn tối.
Ngõ vắng chân xuôi, ướt sũng lạnh dương trần!
Đâu đó âm ba vọng ngàn, khơi chất chứa.
Đưa vọng buồn, dìu dặt buốt không gian.
Sờ soạng nhặt chiếc que diêm còn sót.
Gằn ánh lửa đi tìm dấu vết trăng xưa.
Dường như có? ngần long lanh trong mắt.
Xem là đây, giọt lệ cuối, không thừa.
nguyên hoang
2 ngàn 10
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0