1.143 trả lời, 136.498 lượt xem —
Trang 7 / 39
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
#181 —
27.09.2010 03:48
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-27 15:07:47Nguyên Hoang>
BÊN CẠNH CUỘC ĐỜI.
1. Em vui hát, những lời ca hùng sử
Ta ngạt ngào, ngắm hương nắng thu xưa
Có gì đã? lôi chân từ mây gió !
Trả lại nhau, biết mấy để cho vừa?
Nay lấy trở, những mùa trăng, gội rửa.
Sao bình yên, thắp sớm ở bầu trời
Nét chấm phá, không gian nhiều huyền thoại!
Trường giang ơi! Xin cảm tạ cuộc đời.
Bao nỗi vui, bổng đến dần, lột cởi !
Xoá theo dòng từng chuỗi đắng, niềm cay
Ta đang đi trên ngõ đường cuối dốc
Sẽ bỏ lại về, lúc đến mượn vay?
NH
2. Con phố lạnh, choàng mình chợt thức giấc
Ánh điện giăng, năm tháng bổng được bừng!
Hôm nay đón ai về? Sao rộn rã ?
Gặp lại rồi, có nhớ hoặc dửng dưng?
Câu nói trên môi ngại ngùng lấp lửng
Dường như không quen, chẳng biết một lần ?
Cố tìm ngắm vừng trăng, ngâm khúc hát
Cuộc tình qua, nay đành lỡ, cố nhân.
Đâu mua bán tình yêu mà trả giá?
Thời gian qua, xin hãy để trôi xa!
Nhung lụa cũ, xây quà trao lễ hỏi
Nhớ lại chi? Thêm khổ mãi nhau thôi.
Đường ta đi, dòng đời tạm thanh thản
Nhắc làm gì? Chuyện đá nát vàng tan!
Trời cho ta còn dỗ dành hơi thở
Mãn nguyện lòng, cùng nhìn thấy không gian.
NGUYÊN HOANG
2 ngàn 10/26
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
TIẾNG NGÂN XA.
Mây gió quyến dìm hồn ta, chìm sâu trong đáy mắt.
Ngần thu qua, vương óng ánh, cánh môi ngà!
Ta lã mộng cuồng quay chẳng lối thoát,
Vành môi trao, chiếc khóa nhốt, không ra.
Đã đọc được lời nào, ẩn chứa trong ánh mắt?
Ta bâng khuâng từng bước cận cuộc tình.
Cung phiếm ái, đàn trăng, mây dìu dặt.
Ngõ đêm dài, gió giữ mãi đoan trinh.
Buổi mai đi, gót hằn sương cỏ mịn.
Nắng thu qua, xin chớ xóa an bình.
Mai mốt đó, bụi tro về miên vĩnh.
Trần gian ơi! Đừng chua xót tiễn nghinh.
nguyên hoang
269
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
#183 —
28.09.2010 05:27
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-29 14:20:33Nguyên Hoang>
Theo trăng ta bước vào vườn lạ,
Đề thư, họa bút cùng người
Dăm đôi chữ, vài câu thơ dịu ngọt,
Dỗ cuộc đời cho lắng đọng, quên vơi!
ng.hg.
NÓI VỚI NGƯỜI TÌNH.
(nhủ giùm lời..)
Em cứ ngủ, để Anh lén vào mộng!
Cùng theo Em, đến chốn hẹn ngày xưa??
Sương ủ lạnh, độc hành theo ánh lửa
Khoát tay tìm, chỉ chạm bóng hư không .
Em cứ ngủ, giấc mơ mình lại gặp.
Những ngày xuân đã vuột mất ân tình!
Duyên mộng biến, tháng hạ nào thiêu đốt?
Vẫn thu vàng theo cánh lá, thu sang.
Còn mùa đông, Anh dành nhận tất cả?
Vẫn chờ Em, Anh mở ngõ thiên đàng!
Em cứ ngủ, tinh cầu nầy Anh giữ.
Trùng dương ru, từng con sóng ngọt ngào.
Vẫn kề bước, thì thầm dỗ giấc ngủ.
Mắt đỏ khung trời, treo thắp trăng sao.
Em cứ ngủ, chiêm bao rời, thức tỉnh.
Hương yêu xưa, ta bắt lại từ đầu
Vòng Nguyệt quế, trao tình làm vương miện.
Môi khóa rồi, lịm ngất mãi yêu nhau.
Ta tận hưởng cuộc đời nầy trọn kiếp,
Vòng tay Anh, bảo biển quyện sóng cuồng.
Cung tình ái, chập chùng mây huyễn ảo!
Đưa nhau về ngự hạnh phúc thiên cung.
nguyên hoang
2 ngàn 10
289
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
BÓNG CHIỀU NGHIỆT NGÃ.
Người đi nhung nhớ, rời muôn thuở!
Để lại cho tôi, mãi thẫn thờ.
Có những buổi chiều, mưa rả rích.
Nỗi lòng trao gởi, dấu trong thơ.
Mang đến sáng mai, nắng hồng rực rỡ.
Trưa chưa vui, buồn vội vã theo chiều.
Hoàng hôn khuất, nắng nhạt chìm, tan vỡ.
Mây hạ chưa về, hong ấm quạnh hiu.
Xin ước trong mơ, van lòng dành vạn kiếp.
Trôi bềnh bồng giữ lặng bóng nơi tim.
Ta về, ngày chờ đưa nắng quái.
Đêm chưa qua, bờ cỏ đẫm sương mù.
Vắng im có lẽ vì nhiều mệt mỏi.
Bây giờ, trời sắp bước thật vào thu.
Có cánh lục bình cô đơn, xuôi trên dòng buông thả.
Qua ngang đôi bờ, không bến cản, ngăn đường.
Có bao giờ? Ai đổi màu tim tím thẳm.
Cho một lần, được nghe tiếng gọi, yêu thương!
Thú đau thương, cũng có điều kỳ diệu.
Yếu đuối lòng, chìu gió ngã mưa xiêu.
ng.hg.
289
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
#186 —
30.09.2010 22:14
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-04 03:57:44Nguyên Hoang>
Trích đoạn: BĂNG NGUYỆT
Thú đau thương, cũng có điều kỳ diệu.
Yếu đuối lòng, chìu gió ngã mưa xiêu.
ng.hg.
289
Một mình đi với thú đau thương
Kỳ diệu làm sao có làn hương
Ngược chiều gió thổi đâu đưa lại
Xao xuyến nhẹ dần xoa vết thương...
hihihi bn phải đi liền.. vài câu vui vui đừng giận hén![[8D]](/images/smiley/s3.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Nếu đã giận, có bao giờ theo bén.
Gót du hà, ta phiêu lãng khắp trên sông.
Về Vàm Cỏ, xuôi đến làng An vĩnh ngải.
Xóm Bình nhơn, đường bụi đỏ, viếng Long An.
Ta hiện thân, từ ngàn xưa là hương gió.
Đến kề Em, rong mải miết, mọi đàng.
Em lạnh lòng, ta vừng nắng thái dương.
Những đêm dài, ta giăng sương, trải chốn.
Bước chân ai? Để lại nếu trộm gì?(tình)
Ta theo dấu, ngăn mọi điều bất ổn.
Yêu Em nhiều, trần gian có, Đã Si!
Hih..hi..!
nguyênhoang.
2 ngàn 10
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
THU THÁNG TÁM.
Xa xôi thương nhớ quá, người ơi!
Ta vẫn cô đơn giữa cuộc đời,
Thơ thẩn, lang thang buồn viễn xứ.
Nhớ gì? Môi mắt chẳng phai vơi.
Tri âm, thuyền bỏ rời bến đợi!
Hành khất đi xin, tình chẳng mời.
Có những cơn mưa vào tháng Tám.
Đem buồn ngăn lối, bước rong chơi.
Ta chăng lưới đón, dòng sông nhỏ.
Tìm lại người xưa, mất dấu xa.
Quên bỏ sau lưng, nguyện ước đó.
Ta nhìn ảo mộng, bước đi qua.
Đêm nay thu đến buồn se sắt,
Ta ngắm chờ mong bóng nguyệt hằng.
Có đến cùng ta, lần hội ngộ?
Mây trời dằng dặc, ngóng ai sang?
nguyên hoang
30.9.10
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
ĐỘC THOẠI.
ĐỪNG BAO GIỜ ĐỂ MẮT NHÌN MÀU TÍM.
KHÔNG MẶT TRỜI, AI HONG ẤM CHO TIM ?
KHÔNG YÊU THƯƠNG, TINH CẦU NẦY VỠ VỤN!
MÙA THU ĐI QUA, ĐỂ VÀNG ÚA NGÀN TRÙNG.
TA SẼ MANG MẶT TRỜI ĐEM DẤU KÍN?
QUYẾN RŨ TRĂNG, RU DỖ NGỦ THẬT NỒNG?
CÀN KHÔN NẦY, CHÌM DẦN TRONG BÓNG TỐI!
THI NHÂN BUỒN, THƠ PHÚ QUẲNG TRÔI SÔNG.
NGHÌN NĂM SAU, KHÔNG CÒN PHẢI NHỚ MONG.
KHÔNG VƯƠNG LỆ CHO TÌNH YÊU, LỠ MẤT.
nguyên hoang.
2 ngàn 10
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
#189 —
01.10.2010 22:02
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-02 18:35:41Nguyên Hoang>
MƠ VỀ THÁNG HẠ .
Với tay, ngày rụng bên đời!
Ngân rung sáo gió, gọi người không tên.
Trần gian khung cửa chênh vênh,
Hư vô trầm mặc, bồng bềnh xa xăm .
Mây qua sóng biển thì thầm,
Kể gì, với gió lỡ lầm đi qua?
Chuyện đời để gió đưa xa,
Gởi mây chuyển hết, qua phà Bến Tre.
Về đây nghe lại câu vè?
Người dưng chung họ, lại nhè tôi yêu!
Em đâu sắc đẹp thiên kiều?
Cho nhau buổi tối, sáng chiều làm thơ.
Vần thơ cứ ngóng, mãi chờ.
Trăm năm ở đó, bao giờ thăm Em?
Công viên ngồi mút cà rem,
Ôi vừng trăng lạnh, giờ thèm yêu thương.
Thu phai trong nắng hanh nồng,
Anh ơi! Em đợi rượu bồng loan giao.
Cả môi cùng mắt Em trao!
Hãy cho tim lạnh, sôi trào lại nha.
Cơn gió mang hương nồng,
Ban ngày trăng tắm sông.
nguyênhoang
2 ngàn 10
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
MỘT NIỀM RIÊNG..
Trăng chếch hướng, qua sông về Vàm cỏ.
Có xuôi dòng, gặp (thân) thương nhỏ Mỹ tho?
Cuối không hợp, mình quay lại đầu nguồn!
Thuyền rong ngược, đáy dòng, trăng theo bóng.
Trả gởi mênh mông, gió dữ mây cuồng.
Ta thầm đếm, kỷ niệm nhiều trong ký ức.
Tình yêu nào? Bước theo dần, xâm thực!
Ngõ phố buồn, nhìn ray rức mưa tuôn.
Vẫn còn vạt nắng thẫn thờ,
Lối về mắt nhỏ lời thơ đôi hàng.
Đi muôn hướng, dấu hằn phai, ngơ ngác.
Biết nơi đâu? Tìm chổ dựa, bám đời !
Loanh quanh mãi, nguyện cầu chờ cứu rỗi.
Vực ngăn hồn, dìm thẳm xóa rã tơi.
Ta sẽ mang trăng về chốn cũ,
Đem dìm dưới đáy của dòng sông.
Để không ai biết, mình đôi đủ!
Nhưng mỗi người mang, một nỗi sầu.
nguyên hoang
2 ngàn 10
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
VỰC DẬY ĐI BÊN ĐỜI.
Không chờ lặng bước đi qua,
Anh đây mong đợi mắt ngà đắm say!
Em ơi! Sao mãi thương đau?
Vòng tay nầy sẽ đổi màu cho Em.
Bốn mùa thầm lặng, êm đềm.
Cõi lòng chôn kín, khát thèm bới lên.
Anh xây lầu ái cung đền?
Cùng Em thắp nến, sưởi buồn qua mau.
Hoa trồng lối ngõ ngạt ngào,
Hương thơm trên tóc, môi nào giao bôi.
Đường quang mình sẽ chung đôi,
Ân tình ngập lối, đền bồi nhân duyên.
Trên cành tiếng hót vành khuyên,
Chúc lời hoàn mộng, đắp nguyền ngăn xa.
Hồn thơ phấp phới kiêu sa,
Phôi pha vụt mất, thịt da trẩy nồng.
Lạc vào hoang đảo mưa giông,
Nầy cơn mộng mị, phiêu bồng thương yêu!
Giăng tay đón lại mỹ miều,
Lịm hồn dường ngỡ, thủy triều sông xưa.
Vẫn là gò bãi mây mưa,
Đồng xanh muôn thuở, đợi chờ phì nhiêu.
Cuộc tình gió ngã mưa xiêu,
Dập dồn hôn bóng, quang thiều quăng buông.
nguyên hoang
2 ngàn 10
210
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
#192 —
03.10.2010 01:04
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-03 12:27:14Nguyên Hoang>
DẤU TÍCH...
Vỡ tan mộng ước êm đềm
Một vùng sương khói hoang thềm xa xăm!
Đau buồn lặng chết âm thầm
Nằm nghe sóng biển thì thầm nhỏ to
Mong tìm thấy bến Tự do!
Nào hay thượng đế chẳng cho toại lòng
Những đêm hoang đảo bảo giông
Là hôm trở lại môi hồng hôn say.
Qua năm tháng chân quay chốn cũ
Đảo hoang xa đã ngủ nơi nào?
Chuyện tình kể thật thương đau
Tư do chưa thấy nhuốm màu ảm thu.
Theo sóng bạc miên du cố quốc
Tâm tình nhau gió thốc biển rền
Chung mơ ước rất mông mênh
Cho đời dấu tích vững bền khó quên.
Bóng tà dương ,lấy mất!
An bình xin nằm đây
Rồi có lần gặp lại
Ở nơi đó sum vầy.
nguyên hoang
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
#193 —
03.10.2010 03:50
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-04 23:57:03Nguyên Hoang>
NHỚ VŨ...
Có những nỗi buồn,nhớ chốn xa
Nghìn năm lưu luyến với mây ngà
Trong con mắt đỏ tràn thương nhớ
Trên nét môi nào, ngập gió qua.
TRẦN ai nay chỉ còn riêng bóng
VÂN VŨ PHONG ba, bước bềnh bồng
Con sóng thuỷ triều, ròng lại lớn!
YÊN HÀ chìm khuất, lãng mênh mông.
Thành quách Phiên Ngung, còn tuyệt kiếm
Nam Thiên bền vững ngắm khung trời
Có ai về đó gặp cho nhắn?
Nầy cõi thơ tình, mong trải phơi!
Người Bạn ngày xưa cùng chung lớp.
Bao lâu xa cách, đã quên rồi?
Biền biệt ra đi, đời xoá dấu
Thân vùi đất cạn, lại xa xôi.
Nay bóng tà dương, ru gió mưa
Dòng sông vẫn đợi để trao đưa?
Có nghe tiếng sóng thì thầm ngõ
Mang gởi niềm thương, mấy mới vừa??
Đây nén hương dâng, dù có muộn
Bạn bè vạn thuở, nhớ nhau luôn.
Nguyên Hoang
2010
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
#194 —
03.10.2010 20:26
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-03 20:51:32Nguyên Hoang>
Ta về thành phố buồn rưng,
Chiều nay gió khựng, quay nhìn ngu ngơ.
Mắt nai ngày đó dại khờ,
Đã ôm hư ảo từng giờ miên man.
Có bao giờ lệ một hàng?
Khóc xa ngõ vắng, muộn mang thu phân.
nguyên hoang
10310
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
#195 —
03.10.2010 20:29
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-03 21:11:38Nguyên Hoang>
Buổi chiều, bướm đến tìm hoa.
Hoa buồn ngơ ngác, tảng lờ gió lay!
Một mình bên chén rượu say,
Hôm nay ta uống rồi quày quả đi?
Ta đi bỏ nhớ, quên gì?
Cuộc tình chưa phỉ, cũng vừa bay xa.
nguyên hoang
Ta về ngồi dựa gốc si,
Từ bi thiền tọa, nhớ gì trong tim?
Tìm đâu? Uổng phí công tìm!
Vào vườn "Chân Vững", bóng chim đợi chờ.
NGUYÊN cho một tấm lòng thành,
Nỗi lòng HOANG vắng, để dành tặng Em.
(free love for..)
nguyên hoang.
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
MẸ QUÊ.
Ta còn quê đó Mẹ già !
Từng ngày dõi mắt, vào ra ngóng chờ.
Mà con lại bặt tin thơ,
Bên hiên khua động cứ ngờ bóng con .
Về quê từ giã SaiGòn,
Trong đôi mắt đỏ chỉ còn hoàng hôn!
Mẹ về trở lại xóm thôn,
Hái rau đắng đất, nhớ nồi mắm kho!
Cắt thêm vài cộng rau ngò
Trộn vào hoa chuối bóp vò thêm rươi .
Giờ đây lưu lạc xứ người,
Việc làm vất vả nụ cười đã quên!
Mỗi lần húp chén canh dền
Lòng nghe nhớ Mẹ, bồng bềnh nhói tim .
Lần về quê cũ đi tìm
Bây giờ chốn đó dậu bìm phủ che
Nhớ xưa trong buổi mưa hè!
Gió đưa nắng quái câu vè thiết tha
Ngần dưng mắt ướt phương xa
Dõi trông nhớ mẹ, bóng tà sau lưng.
Bao giờ thì gió mây ngừng?
Thời gian cứ bước, dửng dưng nhìn người.!
Nguyên Hoang
2 ngàn 10
R
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
#197 —
04.10.2010 03:35
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-04 21:15:18Viet duong nhan>
LỐI CŨ HOANG MÊ.
Nhớ lần bước, trở về nơi phố thị.
Gió thổi đùa từng phiến lá lao xao,
Lối ngõ qua, đường khuất chìm con dốc,
Có người chờ, nép bóng ngó theo sau.
Con dốc nhỏ, dấu xưa mờ vết tích!
Vòng tay ôm bóng cũ, đứng âm thầm,
Đã phai nhạt, lắng khô niềm hoài vọng.
Còn tiếng ru nào? Ảo mộng trăm năm.
Người hoá đá, nghìn năm nhìn mong ngóng.
Nhoà hư không, sóng bạc lãm mây ngà.
Nguyên trăng giá, kéo triền non lay động,
Gặp lại người, cùng tóc bạc điểm pha.
Hờn giận qua, giọt lệ nồng chén đắng.
Men ly bôi cạn sũng ướt thu vàng,
Say trên bóng, vũng sầu đong chất ngất.
Ray rức nầy, muôn kiếp có phai tan?
Tìm ẩn cư cho cuộc tình vụng dại!
Đâu thân thương luyến nhớ gọi trao lời.
Trôi thanh thản, đậm buồn theo bọt bể.
Có mở lòng, thầm lắng gió muôn khơi?
Đêm ăn năn nhớ về phương xa ấy,
Buồn gì không? Tiếc nuối một ân tình!
Mơ lại phút, giây nào trên tóc rối,
Có quay nhìn, hờ hững hay cung nghinh?
Lầm lũi bước từ một nơi vô định!
Ta về đây, hình bóng ngủ cô liêu.
Nguyên Hoang
0410
R
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
#198 —
04.10.2010 03:55
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-04 03:56:18Nguyên Hoang>
NIỀM MƠ NGÀY THÁNG CŨ. (Vững Chân)
Ta trở lại, thăm khu vườn mộng ước!
Niềm mơ xưa, ngày tháng cũ vẫn còn.
Những vết khắc, đề ghi thềm hiên núi,
Gió mây gìn, còn đậm nét, sắt son.
nguyên hoang
10.4.10
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
#199 —
04.10.2010 21:04
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-05 00:04:51Nguyên Hoang>
TA LÀM NGƯỜI, THEO BÓNG...
1.
Ta về tìm dáng nguyệt,
Ngày tháng cũ miệt mài
Từ giấc mơ lưu luyến
Nhặt lại bóng thu phai.
Trở về nhìn vết thu buồn!
Có cho dìu bước, lách luồn nhân gian?
Đi theo nỗi nhớ muộn màng,
Xin cho ngắm lại, một lần để quên.
2.
Mơ ước còn trăng, hảo hữu với cuộc đời!
Có thể mù giăng, mưa chiều trải tưới.
Và riêng người cho, xin tặng một nụ cười.
Thay thế mặt trời, được sưởi ấm không vơi.
Ta lầm lũi một mình, đi tìm lại?
Một chút gì? Đã có ở mùa xuân.
3.
Hôm nay Hà nội phố,
Thăng Long tràn ngập đèn hoa.
Có chưng diện cũng thấy mình mường mán!
Hương thơm, thi trao gởi làm quà.
Không còn nơi, cho người nhìn bóng ngả.
Chân dạo quên, những lối nhõ đi về.
Mùa vào thu, mà từ xuân xưa, vẫn kém.
Tất cả cùng xuôi, theo dòng, lan ngõ hẹp.
Một lần nhìn, mơ dỗ giấc ta mê!
Nhưng dù sao, cũng phải nhớ quay về.
Đừng quyến rũ lữ khách buồn, xa xôi đến!
Chiêm ngưỡng đẹp, nàng thơ bổng xuất hồn .
Phút yếu lòng, mượn nghi lễ giúp, tân hôn.
Sao Anh không về? Cùng Em trẩy hội!
Mượn ánh mắt phương xa, theo dõi bước buồn.
Thoáng chốc vui nào! Làm dấu hằn, bóng rổi!
Nhớ ngẩm mình chợt nước mắt, dưng tuôn?
Một ngàn năm! Quý hiếm đầy mơ ước,
Lần nầy sau, tượng đá ngắm qua đường.
Nguyên Hoang
2 ngàn 10
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
#201 —
06.10.2010 04:14
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-10 18:08:18Nguyên Hoang>
CÒN MÃI CHƯA NGUÔI.
Con đường đó mang tên Em, xa thẳm.
Vào lòng Anh, sâu mãi chẳng hề rời!
Thời gian kéo, bước chân mình đi tới,
Để lại niềm riêng, co cụm không vơi.
Mai ta đi, về phương nào dịu vợi?
Vẫn không quên, dù kỷ niệm có buồn.
Như chiếc lá từng thu qua nhuốm úa,
Tạ ơn đời, cứ nuối tiếc, mong luôn.
Những ngày đông cuộn người, chăn quyến cuốn.
Sao bơ vơ trống lạnh ngõ quay về?
Chân không mỏi và hồn mình chưa cỗi,
Mà phân vân nỗi nhớ đó, tỉnh mê?
Dưng chua xót, mỗi lần nghe câu hát,
Mùa hoa cau, rụng trắng cạnh nọc trầu!
Có lần nhớ? Nơi Mẹ chôn, nhau rốn.
Tang thương qua rồi, đã hết bể dâu.
Nhưng trong ta, vẫn in dấu nỗi sầu?
Điều gì đó? tự khiến mình trầm cảm.
Giờ nầy đã, không cân đai áo mão,
Chứng bệnh quê người, chữa mãi không qua.
nguyên hoang
2010
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
#202 —
10.10.2010 18:06
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-10 18:09:34Nguyên Hoang>
NÓI VỚI CUỘC TÌNH.
Ta mang cuộc tình, đi về nơi vô định.
Oằn trên vai, không ai chia sớt, giùm mình!
Có phải? Nhân gian bây giờ nghèo túng lắm?
Mong trao đưa phần còn, nào xin trọn trăm năm.
Ngồi đây thêm, một khoảnh khắc, ngắm!
Ta lại cùng ta, rời khỏi chốn dương trần?
Sẽ trút bỏ hết những gì nhẹ, nặng.
Cả hình hài Cha mẹ tặng, xác thân.
nguyên.hoang
10.10.10 (tam thập lập thân)
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
#203 —
10.10.2010 18:23
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-13 12:29:18Viet duong nhan>
VỀ ĐỈNH NHỚ.
Chiến mã hề, qua sông!
Ta lại về trên dốc ngõ...
Thềm xưa rêu giăng, đã phong tỏa lối về.
Từ cõi hoang mê,
Một thời mộng mị,
Ta bỏ lại bên đời, chẳng muốn, cũng phải đi?
Mơ ước cánh thiên di, quay lui tìm ảo vọng?
Quẫy sóng trùng dương, Cá Hồi về ngắm lại.
Trong mắt, trên môi dành cho Em đó, xuân thì.
Chưa kịp hôn Em, lần tạ từ sau cuối!
Anh mang theo bên lòng, sau cuộc chiến, chia tay.
Cánh bằng, không gian, giữ dấu hằn nhung nhớ,
Có được về không? Đáp lại đợi chờ !
Đôi bóng ngả, đường trăng in dấu nguyệt.
Ta về dòng sông, ngắm lại bóng trăng lưu.
nguyên.hoang
2 ngàn 10
R
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
#204 —
11.10.2010 04:29
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-12 23:09:43Nguyên Hoang>
LỜI NGUYỆN ƯỚC.
Nghiêng mình, giấc chiêm bao nào gặp lại?
Xin hé chăn, cho tình gió len vào!
Ta sẽ cố, nhuốm lửa lòng Em bừng dậy,
Cùng ta đêm nay, ngập đọng lũng sầu.
Cơn gió quyến, tình nồng say, dìm giấu!
Nâng non cao cuồng nhịp thở, đỉnh trầm.
Vươn tay vuốt, vùng đồng xanh cỏ mịn,
Lâng môi tìm, uống ngụm suối trăm năm.
Mình trở lại vườn địa đàng quyến rũ.
Em cho ta, ăn trái cấm thiên đường,
Chung thân với giáo điều, gông hoang tưởng.
Thiên thu đoạ đày, xa phải vấn vương.
Nguyên Hoang
2 ngàn 10
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
#205 —
13.10.2010 04:57
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-13 12:32:21Viet duong nhan>
HẸN....??
Mây gió phiêu du, tìm huyễn mộng!
Mù bóng ngân sương trĩu gót hài,
Đêm ngủ chập chờn, xa gió lộng.
Trăng về tình tự, ngất ngưỡng say.
Ta quăng chén đắng, vào hư ảo!
Ném cả tim khô, ủ vũng sầu,
Bước lên đỉnh nhớ, thiền xin tội.
Trả lại nhân gian, cuộc tình đầu.
Trót lỡ ăn năn, rồi đi tiếp.
Vùi chôn trong kiếp, một nỗi niềm.
Ai chia? Ai sớt cùng ta với!
Vẫn còn nồng thắm, nửa ngăn tim.
Cho đi, cho hết mầu hoa tím.
Nhặt hết, lượm xong lá úa vàng,
Ta đốt xông tình, về lại điểm.
Hẹn cùng Em đến, mỗi thu sang.
nguyên hoang
2010
R
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
#206 —
13.10.2010 19:20
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-13 22:47:03Viet duong nhan>
TÌNH và ẢO MỘNG, TƯƠNG TƯ.
*Trên đôi má, hồng nhan nầy tri kỷ!
Khóa môi Em, lưỡi quyện dãi keo nồng.
Mơn triền non, đưa hồn lên đỉnh mộng.
Cuối lũng sầu, về vườn Mít quê hương.
Chưa trọn vẹn, nếu người còn mong ước?
Ta xin làm cơn gió, tiếp thân thương!
Thâm nhập cả vùng bình yên ngọc thể.
Thiên thu yêu, dìu đến cõi vô thường
(Vẫn biết đó, tình qua cho ngắn ngủi)
*Hãy cho tôi, được một ước mơ cuối.
Yêu qua Thơ, bằng Mơ, đã đẫn đờ!
Người yêu hỡi! Bỗng dưng tôi mãi nhớ?
Có phải đây, từ xưa mình duyên nợ?
Mà lại xua tay, từ chối hững hờ!
Ta lặng chết, niềm đau Chín cả kiếp.
Tỉnh rồi điên? Hằn tóc rối bạc phơ.
(Miên du trôi, mộng dài theo bóng rổi)
*Mông lung xa, trong chốn mộng hời!
Ta yêu Em, ngại lời, không nói.
Ngần thoáng mây dìu, bóng rổi loang đi.
Tầng gió thiên di,
Mây trời lưu lạc,
Mênh mông trôi, năm tháng qua rồi!
Ta ngồi đếm nỗi buồn trên kẽ lá,
Tìm ánh dương về, một chút nắng tương tư.
Giọt lệ thừa dư,
Nghẹn ngào chưa kịp nói?
Như biển thì thầm, tâm sự với nhân ngư.
Lời phai chua, mặn chát khô môi.
Từ khoé mắt rưng rơi, cung lỗi.
Vàng theo thu, xoay trở bóng muôn chiều.
Mây đi mãi, về xa xôi miên vĩnh!
Nghìn năm qua, vẫn nhớ một cuộc tình.
(Có được về chìm lắng ngắm vô minh?)
nguyên HOANG.
13.10.2010
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
#207 —
14.10.2010 05:20
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-14 13:06:55Viet duong nhan>
DẤU KÍN ƯỚC MƠ.
Cho tôi xin, được làm loài chim biển
Bay về thăm trở lại đảo hoang hờn
Để ngắm nhớ miền xưa giờ xa vắng
Hắt hiu buồn, những nấm mộ cô đơn.
Em rời sông, nguyện cầu thuyền xuôi mái!
Lần dò theo từng cánh nhỏ hải âu
Cơn gió giận, nhận chìm, đêm giông bão
Mộ ghi tên, trên sóng bể bạc đầu.
Ai lau ngấn khô cằn, không nước mắt?
Bỏ người đang, đếm mắt xích giam cầm
Năm tháng đến, rồi dần cũng quên mất
Bốn mùa qua, ngơ ngác nhớ xa xăm.
Cánh bằng gãy, từ vào mùa hạ trước
Chìm hoang mê, vụn vỡ ngõ thiên đường
Ta lạc lõng, uống sương mù ngỡ rượu!
Ôm cây già, thơ đẫm, thắm nhựa thu.
Chém thân cây, từng vết hằn để nhớ?
Từng ngày qua, rồi tháng đến, năm đi.
Mồ hôi loang, xoá khoá còng sét rỉ.
Khu rừng hoang, đồi núi ngủ hững hờ.
Khiến ta trở, thành người mê ngơ tỉnh
Cuốn mây rừng, trói buộc chuỗi sao giăng!
Mọi người xa, vì vương mang nghiệp lính
Thân thương quên, bỏ mặc xác cỗi cằn.
Ngày tháng chết, triền miên ru cơn ngủ!
Thân oại oằn, dìm dấu vết hoang vu
Thời gian đi, sao nỡ không đánh thức?
Để ta ngồi tưởng vọng tiếc thiên thu.
Hôm nay mơ trở về, cánh chim biển
Một lần thăm, ngắm lại khắp bầu trời
Cho ta để, ít vần thơ trên cát!
Biển mặn lòng, cất dấu kín ước mơ.
Xin thầm lặng, nhìn vầng dương buổi sáng
Sóng thuỷ triều, ôm ấp cánh rong rêu
Nhân ngư hát, lời thì thầm lãng đãng
Hồn bao quanh, sum họp ngắm mỗi chiều.
NGUYÊN HOANG
2010
R
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
#208 —
14.10.2010 05:32
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-14 13:00:36Viet duong nhan>
NHỚ..
Quê hương, dòng sữa ngọt!
Tất cả rời xa,
Nơi đó mãi còn,
Người có đi, xuôi về muôn ngã.
Núm nhao đó, cuống rún nào, nhắc nhở.
Xin đừng quên, những ngõ cũ lối mòn.
Nghìn trùng lạc, có hôm rồi quay trở!
Dù là gì? Cũng đó gốc quê ta.
nguyên hoang.
2 ngàn 10
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
#209 —
15.10.2010 02:25
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-15 14:28:17Viet duong nhan>
TA VỀ.
Ta về, sau ngày đi của lá.
Mây trôi qua từng thuở xuân thì,
Có hôm ngồi mong cơn gió sót.
Một thời đã làm vỡ chia ly.
Ruổi giong cùng đường trăng hoang phí.
Đam mê theo cánh bão bên trời,
Cách xa hun hút đời dịu vợi,
Dài loãng phù sa, dòng chảy bơi.
Vẫn mãi lôi đời ta đi tới,
Hoang liêu từng bóng nắng thay dời.
Ai đến? Đưa bàn tay khoát khỏa.
Cho nhìn, hôn lại nụ hoa môi.
Ta vẫn đi thiêu thân đêm tối,
Trong ngăn tim ray rức hoang sầu.
Sao xóa được? Niềm xưa yêu dấu!
Xác thân tàn, xin ngắm lại duyên bôi.
Tường vôi phai mờ đi dấu ấn,
Cuốn trôi theo cánh sải chim bằng!
Bên hiên thu tầng mây đến ngủ,
Nhớ gì? Từ ký ức xa xăm.
Ta trở về rừng hoang núi thẳm,
Giăng sương đón gió ấm ân tình,
Phương nào đó, một ngày quay bước.
Dòng suối trần, chung tắm đón trăng.
Ta về trên giấc nồng môi thắm,
Xin hôn trong hương ngọc, đêm vàng.
Hoan ca từ độ sâu ngút thẳm,
Trăng bồng lên võng, ngắm diễm nhan,
Trăng tàn trở về nơi nào đó,
Đừng mang đi chiếc bóng trôi loang.
Ta sẽ kề bên dỗ giấc điệp,
Cùng ta hòa lẫn ngõ mơ màng.
Ta sẽ về cùng Em chấp cánh.
Dừng chân trên cát biển, nắng chan,
Ta đứng ngắm ghềnh xưa rêu bám,
Thân cây, lớp dương xĩ khô cằn.
Ta về nhìn cánh rơi của lá,
Cho ta, như lá sớm phôi pha!
Ước vọng, vương ngần thương chua xót,
Bằng lòng xin, giọt đọng sương ngà.
nguyên hoang
2010
R
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 538
Từ: 25.03.2010
Trạng thái: offline
RỜI XA...
Ta cố vươn lên, rời vũng lầy nghiệt ngã !
Gạt bỏ quên, từng kỷ niệm tháng năm.
Đời dẫn đưa mây trời về đất lạ,
Ném quăng ta,chìm cơn sốt cảm trầm.
Quê hương như mẹ hiền, chiếc nấm.
Che chở bao dung, dìu lối bên đời!
Bàn tay ấm dắt đưa, ngày đến lớp.
Bờ môi Em, để lại dấu không vơi!
Ta cúi nhặt cánh hoa từ mong đợi,
Đời đi qua hờ hững ném mắt nhìn.
Một chiếc bóng đã thừa, vòng cuốn quyện.
Nuối tiếc gì? Còn muốn ngửa tay xin!
Mai ta đi, lật trang đời, sổ tính.
Không còn chi! Tiếp nối trả nhân gian.
Để lại ai? Lòng ngõ phố lá vàng.
Làm dấu ái, có bước về, nhặt lại!
Dù xa rồi, nhung nhớ vẫn chưa phai.
Sao chưa phai? Để cho lòng khổ mãi!
Tháng năm qua, thế kỷ tới, còn dài.
Bước chân hoang, ngõ đường đời, có mỏi !
Về nơi đâu? Dòng sông lắm lở bồi.
Có ai đó? Sót cho giọt nước mắt,
Thay ta làm, tron vẹn dấu ăn năn.
nguyên Hoang
2010
Nguyên Hoang
★
★
★
★
★
0