Ngày 11 tháng 12 năm 2010
Một ngày cuối năm không nắng, trời mát, lòng vui, nghĩ vơ vẩn rồi nhớ đến một người quen lâu không liên lạc mình lôi điện thoại ra bấm: “Anh dạo này vẫn khỏe chứ?...”. Bên kia than: “Anh thì dạo này gặp nạn liên tục, chán như con gián”. Tội chưa, mình an ủi: “Khi nào hết nạn rồi chắc sẽ có phúc hihi..”. “Hy vọng thế thôi. Gia đình em vẫn khỏe hết chứ? Em đã có… bạn trai chưa?”. Câu cuối nghe cấn cấn sao đó cà, nghe cứ như là mình đang còn ở tuổi cắp sách đến trường hay sao đó. Với tuổi của mình bây giờ lý ra là phải hỏi “đã lập gia đình chưa? Mấy con rồi? Con mấy tuổi?”. Bao giờ gặp những câu hỏi kiểu này mình cũng thấy khó trả lời. Lúc còn tuổi đến trường cũng đã khó huống chi là bây giờ nên đành lấp lửng: “Gia đình H vẫn khỏe, H thì vẫn vậy” cho bên kia muốn hiểu sao thì hiểu. Chắc lấp lửng quá người ta… không hiểu luôn, nên lại hỏi tiếp: “Vẫn đang tuyển lựa à?”. Mình định đùa: “Vẫn đang kiếm người để lừa” nhưng… thôi, mình chỉ nhắn tin lại: “Vẫn đang ngâm nga: Có mộng chờ nhau, xây bến mơ? Đùa 1 tí, nhiều khi còn do duyên phận nữa anh ơi”. Câu thơ tả tình tả cảnh đó mình chôm của người ta. “Em cứ chờ mãi, không biết rằng có 1 người vì thế cũng phải chờ em luôn sao?”. Hiểu nhầm rồi, mình có chờ ai đâu. Thôi đành nói thẳng, nói thật vậy: “H đâu có chờ ai cụ thể mà chỉ chờ duyên phận của mình thôi…hihi…”. Bên kia… làm thinh luôn, không biết là đã thông rồi nên hết thắc mắc hay là bực mình quá mà không thèm thắc mắc nữa. Mấy cái chuyện này mình hay đoán nhầm và hay làm người khác hiểu nhầm. Nhiều khi cứ tưởng là A lại hóa ra B, đôi lúc đinh ninh là B mà lại thành ra A, bây giờ không biết có phải là C nữa hay không?
Một ngày cuối năm không nắng, trời mát, lòng vui, nghĩ vơ vẩn rồi nhớ đến một người quen lâu không liên lạc mình lôi điện thoại ra bấm: “Anh dạo này vẫn khỏe chứ?...”. Bên kia than: “Anh thì dạo này gặp nạn liên tục, chán như con gián”. Tội chưa, mình an ủi: “Khi nào hết nạn rồi chắc sẽ có phúc hihi..”. “Hy vọng thế thôi. Gia đình em vẫn khỏe hết chứ? Em đã có… bạn trai chưa?”. Câu cuối nghe cấn cấn sao đó cà, nghe cứ như là mình đang còn ở tuổi cắp sách đến trường hay sao đó. Với tuổi của mình bây giờ lý ra là phải hỏi “đã lập gia đình chưa? Mấy con rồi? Con mấy tuổi?”. Bao giờ gặp những câu hỏi kiểu này mình cũng thấy khó trả lời. Lúc còn tuổi đến trường cũng đã khó huống chi là bây giờ nên đành lấp lửng: “Gia đình H vẫn khỏe, H thì vẫn vậy” cho bên kia muốn hiểu sao thì hiểu. Chắc lấp lửng quá người ta… không hiểu luôn, nên lại hỏi tiếp: “Vẫn đang tuyển lựa à?”. Mình định đùa: “Vẫn đang kiếm người để lừa” nhưng… thôi, mình chỉ nhắn tin lại: “Vẫn đang ngâm nga: Có mộng chờ nhau, xây bến mơ? Đùa 1 tí, nhiều khi còn do duyên phận nữa anh ơi”. Câu thơ tả tình tả cảnh đó mình chôm của người ta. “Em cứ chờ mãi, không biết rằng có 1 người vì thế cũng phải chờ em luôn sao?”. Hiểu nhầm rồi, mình có chờ ai đâu. Thôi đành nói thẳng, nói thật vậy: “H đâu có chờ ai cụ thể mà chỉ chờ duyên phận của mình thôi…hihi…”. Bên kia… làm thinh luôn, không biết là đã thông rồi nên hết thắc mắc hay là bực mình quá mà không thèm thắc mắc nữa. Mấy cái chuyện này mình hay đoán nhầm và hay làm người khác hiểu nhầm. Nhiều khi cứ tưởng là A lại hóa ra B, đôi lúc đinh ninh là B mà lại thành ra A, bây giờ không biết có phải là C nữa hay không?
Đời chưa chán tớ .... tớ còn chơi... ![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
















