<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-17 17:17:00Nón lá>
Ngày 17 tháng 10 năm 2012
Thầy khuyên nên tập chạy bộ để tăng tốc độ di chuyển trên sân, mình hiểu ngay là thầy ý tứ chê mình chạy chậm nên cười cười hỏi: "ý thầy là phải chạy nhanh hơn, đúng không ?". Thầy gật đầu cái rụp: "đúng rồi".
Về chỗ ngồi, cô bé bên cạnh ấm ức: "Sao hồi mới thầy không nói mà bây giờ lại chê tụi mình", mình nghĩ thầm: "chắc tại bây giờ hết chịu nổi rồi nên phải chê thành lời luôn chứ sao" nhưng chỉ ậm ừ: "ai mà biết".
Mà thầy nói vậy cũng đúng, xưa giờ mình vốn không có thế mạnh về thể thao. Mà thể lực thì càng lúc càng tỷ lệ nghịch với tuổi tác. Điểm mấu chốt là do mình không có thể lực tốt nên dầu có chạy nhanh cũng không thể chạy lâu, rất nhanh mệt. Vậy cho nên quyết định là nên tăng cường thể lực bằng cách tận dụng phòng gym của công ty. Mỗi ngày mình sẽ ở lại sau giờ làm việc chừng nửa tiếng đến một tiếng để tập. Tập ở công ty vừa tiết kiệm được tiền học phí vừa tiết kiệm được thời gian di chuyển vừa có chỗ trú thân không phải ra đường đúng vào giờ cao điểm kẹt xe. Lợi quá xá lợi, lợi hai ba đường.
Vào công ty mình bắt đầu rủ rê coi có ai tập chung không, có người nghe thấy lên tiếng: "chưa tập mà đã đẹp vầy rồi tập nữa chịu sao nổi". Anh D đang cầm điện thoại chờ bên kia bắt máy cũng "chịu không nổi" tám thêm vào: "K bây giờ là hết được quyền khen ra mặt rồi mà chỉ được khen âm thầm trong lòng thôi nha". Mình định nói: "tập cho khoẻ thôi chứ đẹp gì" nhưng không có chỗ chen lời. Chị Q thì hết lời ủng hộ dù chị bận bịu chuyện chồng con nên không có thời gian tập chung. Hết giờ làm mình chạy qua phòng gym quan sát coi có ai tập đông không. Ai cũng nói tập giờ đó đông lắm nhưng phải "thám thính" trước coi có đông thiệt không. Sau khi đặt đủ mọi câu hỏi rất ngay thẳng thật thà đến ngớ ngẩn cho anh chàng hướng dẫn mình thấy có thể tập được, chỉ cần tranh thủ ra sớm một chút. Có hai ba đứa cùng phòng cũng hưởng ứng. Ý định thì rất xôm tụ, quyết tâm thì tràn đầy chỉ là không biết cầm cự được bao lâu đây. Đó giờ sự nghiệp thể thao của mình rất thường hay gảy gánh giữa đường.
Mình tìm lại tài liệu tập khí công để đọc tới đọc lui cho thuộc "khẩu quyết" và quyết định sẽ tập đều đặn lại. Nghe bảo đây cũng là cách tăng cường sức khoẻ hiệu quả nên phải thử xem sao. Từng tuổi này mới chịu đầu tư cho sức khoẻ thì cũng hơi muộn, nhưng kệ.
...chà, tập đủ thứ vầy mai mốt nếu mình chỉ còn đủ sức thều thào hai chữ "tẩu hoả" là biết có kẻ đã "hy sinh cao cả" vì sự nghiệp thể thao vinh quang của nước nhà ... à không ...của bản thân rồi ...hichic...
(chưa tập mà sao thảm vậy không biết, thôi tặng cho cành hoa an ủi [sm=40.gif], cố lên cố lên [sm=banana.gif][sm=banana.gif][sm=banana.gif])
Thầy khuyên nên tập chạy bộ để tăng tốc độ di chuyển trên sân, mình hiểu ngay là thầy ý tứ chê mình chạy chậm nên cười cười hỏi: "ý thầy là phải chạy nhanh hơn, đúng không ?". Thầy gật đầu cái rụp: "đúng rồi".
Về chỗ ngồi, cô bé bên cạnh ấm ức: "Sao hồi mới thầy không nói mà bây giờ lại chê tụi mình", mình nghĩ thầm: "chắc tại bây giờ hết chịu nổi rồi nên phải chê thành lời luôn chứ sao" nhưng chỉ ậm ừ: "ai mà biết".
Mà thầy nói vậy cũng đúng, xưa giờ mình vốn không có thế mạnh về thể thao. Mà thể lực thì càng lúc càng tỷ lệ nghịch với tuổi tác. Điểm mấu chốt là do mình không có thể lực tốt nên dầu có chạy nhanh cũng không thể chạy lâu, rất nhanh mệt. Vậy cho nên quyết định là nên tăng cường thể lực bằng cách tận dụng phòng gym của công ty. Mỗi ngày mình sẽ ở lại sau giờ làm việc chừng nửa tiếng đến một tiếng để tập. Tập ở công ty vừa tiết kiệm được tiền học phí vừa tiết kiệm được thời gian di chuyển vừa có chỗ trú thân không phải ra đường đúng vào giờ cao điểm kẹt xe. Lợi quá xá lợi, lợi hai ba đường.
Vào công ty mình bắt đầu rủ rê coi có ai tập chung không, có người nghe thấy lên tiếng: "chưa tập mà đã đẹp vầy rồi tập nữa chịu sao nổi". Anh D đang cầm điện thoại chờ bên kia bắt máy cũng "chịu không nổi" tám thêm vào: "K bây giờ là hết được quyền khen ra mặt rồi mà chỉ được khen âm thầm trong lòng thôi nha". Mình định nói: "tập cho khoẻ thôi chứ đẹp gì" nhưng không có chỗ chen lời. Chị Q thì hết lời ủng hộ dù chị bận bịu chuyện chồng con nên không có thời gian tập chung. Hết giờ làm mình chạy qua phòng gym quan sát coi có ai tập đông không. Ai cũng nói tập giờ đó đông lắm nhưng phải "thám thính" trước coi có đông thiệt không. Sau khi đặt đủ mọi câu hỏi rất ngay thẳng thật thà đến ngớ ngẩn cho anh chàng hướng dẫn mình thấy có thể tập được, chỉ cần tranh thủ ra sớm một chút. Có hai ba đứa cùng phòng cũng hưởng ứng. Ý định thì rất xôm tụ, quyết tâm thì tràn đầy chỉ là không biết cầm cự được bao lâu đây. Đó giờ sự nghiệp thể thao của mình rất thường hay gảy gánh giữa đường.
Mình tìm lại tài liệu tập khí công để đọc tới đọc lui cho thuộc "khẩu quyết" và quyết định sẽ tập đều đặn lại. Nghe bảo đây cũng là cách tăng cường sức khoẻ hiệu quả nên phải thử xem sao. Từng tuổi này mới chịu đầu tư cho sức khoẻ thì cũng hơi muộn, nhưng kệ.
...chà, tập đủ thứ vầy mai mốt nếu mình chỉ còn đủ sức thều thào hai chữ "tẩu hoả" là biết có kẻ đã "hy sinh cao cả" vì sự nghiệp thể thao vinh quang của nước nhà ... à không ...của bản thân rồi ...hichic...
(chưa tập mà sao thảm vậy không biết, thôi tặng cho cành hoa an ủi [sm=40.gif], cố lên cố lên [sm=banana.gif][sm=banana.gif][sm=banana.gif])
) 













. Con đường mình đến với thư quán cứ luôn gập ghềnh hệt như là hai kẻ yêu nhau mỗi lần gặp mặt đều phải vượt qua những ngăn cấm, cản trở. Nhưng tình yêu của mình chắc chẳng đủ lớn đến vậy, những ngăn trở chỉ thúc tính lười lại càng lười hơn. Mỗi lần vào là mỗi lần phải mượn đường nhà hàng xóm lén lút nhanh nhanh chạy vào rồi lại chạy ra nên chẳng còn hứng thú làm gì cả. Dù vậy thư quán vẫn là nơi mình lưu giữ nhiều kỷ niệm của bản thân nhất nên đành tiếp tục lưu lại đây thêm dăm ba câu chữ. Chỉ hy vọng con đường nhà hàng xóm không một ngày nào đó cũng đóng sập lại như nhà mình.