Ngày 29 tháng 11 năm 2011
Sáng sớm mở mail lên đã thấy mail của sếp nằm ngay trước mắt có đường link về ông chủ của Starbuck. Bài viết toàn những từ rất khó, văn chương bóng bẩy đọc mãi chẳng xong.
- Có khi nào Hu thấy đọc tiếng Anh mà mỏi cả tay chưa?
Hu và U cùng lên tiếng:
- Tra từ điển chứ gì...
Mình cười hì hì, buột miệng than thở:
- Đọc nhiều mà hiểu chẳng bao nhiêu. Vừa đọc vừa... yêu mới hiểu nhiều.
U bình phẩm:
- Yêu thì coi chừng tắt tị luôn đó chứ
Hu nghĩ theo hướng khác:
- Đúng rồi, đọc cái gì mình yêu thích thì mới dễ vô.
- Ừ, Steve có nói vậy đó. Phải làm cái gì mình yêu, mình đam mê mới phát huy hết được khả năng. Mà chán thật, đọc mấy cái bài business này khó vô quá.
- Mình không yêu mấy bài này vậy có phải mình không yêu công việc này không?
- Cũng không hẳn, nhiều khi mình tiếp xúc nhiều rồi sẽ yêu. Dần dần mình sẽ phát hiện cái hay của nó rồi từ từ yêu...
Chiều mình gởi mấy bài thơ hồi năm nẳm năm nào cho mọi người đọc, ai cũng ngạc nhiên hoá ra mình cũng ... thơ thẩn. Mọi người thì đa phần là không bao giờ làm thơ cũng chẳng thích đọc thơ. Chỉ có L là đã từng làm:
- Em công nhận là thơ chị không rẻ tiền, không có giống thơ con cóc như thơ em
Mình vơ ngay đồng minh:
- Đấy thấy chưa, L cũng làm thơ mà đâu phải chỉ có mình Hiền đâu. Đâu thơ em đâu, gởi chị đọc coi. Gởi mình chị thôi
U không tha:
- Gởi mình chị Hiền thôi rồi chị Hiền kể lại cho mọi người nghe
- Ừ, em gởi chị đi rồi chị truyền hình trực tiếp cho mọi người luôn
Dụ dỗ mãi L vẫn không chịu gởi còn quay qua xui mình phổ số thành thơ để mai mốt nhìn màn hình cũng thấy thi vị. Hi thì xui viết văn, viết kịch bản phim... Mình kêu nó tha cho mình đi: "Thôi em, để chị sống với..."
Sáng sớm mở mail lên đã thấy mail của sếp nằm ngay trước mắt có đường link về ông chủ của Starbuck. Bài viết toàn những từ rất khó, văn chương bóng bẩy đọc mãi chẳng xong.
- Có khi nào Hu thấy đọc tiếng Anh mà mỏi cả tay chưa?
Hu và U cùng lên tiếng:
- Tra từ điển chứ gì...
Mình cười hì hì, buột miệng than thở:
- Đọc nhiều mà hiểu chẳng bao nhiêu. Vừa đọc vừa... yêu mới hiểu nhiều.
U bình phẩm:
- Yêu thì coi chừng tắt tị luôn đó chứ
Hu nghĩ theo hướng khác:
- Đúng rồi, đọc cái gì mình yêu thích thì mới dễ vô.
- Ừ, Steve có nói vậy đó. Phải làm cái gì mình yêu, mình đam mê mới phát huy hết được khả năng. Mà chán thật, đọc mấy cái bài business này khó vô quá.
- Mình không yêu mấy bài này vậy có phải mình không yêu công việc này không?
- Cũng không hẳn, nhiều khi mình tiếp xúc nhiều rồi sẽ yêu. Dần dần mình sẽ phát hiện cái hay của nó rồi từ từ yêu...
Chiều mình gởi mấy bài thơ hồi năm nẳm năm nào cho mọi người đọc, ai cũng ngạc nhiên hoá ra mình cũng ... thơ thẩn. Mọi người thì đa phần là không bao giờ làm thơ cũng chẳng thích đọc thơ. Chỉ có L là đã từng làm:
- Em công nhận là thơ chị không rẻ tiền, không có giống thơ con cóc như thơ em
Mình vơ ngay đồng minh:
- Đấy thấy chưa, L cũng làm thơ mà đâu phải chỉ có mình Hiền đâu. Đâu thơ em đâu, gởi chị đọc coi. Gởi mình chị thôi
U không tha:
- Gởi mình chị Hiền thôi rồi chị Hiền kể lại cho mọi người nghe
- Ừ, em gởi chị đi rồi chị truyền hình trực tiếp cho mọi người luôn
Dụ dỗ mãi L vẫn không chịu gởi còn quay qua xui mình phổ số thành thơ để mai mốt nhìn màn hình cũng thấy thi vị. Hi thì xui viết văn, viết kịch bản phim... Mình kêu nó tha cho mình đi: "Thôi em, để chị sống với..."

![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
, mình sẽ nhắn tin xin lỗi sau em chắc chỉ cười trừ thôi. Mình ngủ đến tận trưa, tới nỗi khi nghe mưa rớt hạt đã lồm cồm ngồi dậy ra lấy đồ vô rồi... leo lên giường ngủ tiếp. Bên ngoài tiếng mưa rơi trên mái tôn rầm rì cộng thêm trời mưa rất mát nên hai mắt chỉ muốn nhắm lại.






























