📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Ngậm ngùi nhớ thuở tình ru

717 trả lời, 85.731 lượt xem — Trang 10 / 24
Trích đoạn: Nguyễn Hiền Nhân

nguyễn hiền nhân đã viết:

quote:

Trích đoạn: Nguyễn Hiền Nhân

nguyễn hiền nhân đã viết:quote:

Trích đoạn: Nguyễn Hiền Nhân

Đồng cảm

Cám ơn bạn với dòng thơ chia sẻ,
Hồn thi nhân thường đa cảm, đa tình,
Tuổi hoàng hôn nhưng kiêu bạt,linh đinh,
Địa ngục,thiên đàng ngỗn ngang lối rẽ.

Đời như sóng suốt ngày đêm buồn tẻ,
Thét gào cũng chỉ chạm bóng mây xanh,
Nhìn bao tinh tú lấp lánh vây quanh,
Lòng khao khát chuyện cuồng quay,vui vẻ...

Huyên náo đó rồi trở về lặng lẽ,
Ngậm ngùi chi đen bạc của chợ đời?
Tình nồng thắm nhưng lại rất chơi vơi,
Trái tim già thì ước mơ khó trẻ
Hmhiennhan



NÓI VỚI HIỀN NHÂN

Con cái đã yên bề gia thất
Mình không còn chật vật nợ áo cơm
Tuổi càng cao biết phải trái nhiều hơn
Bao ngọt đắng cuộc đời từng nếm trải

Hãy dùng hết quỹ thời gian còn lại
Để tình thơ vẫn trẻ mãi không già
Một mai kia có về với ông bà
Con cháu nhớ và bạn bè còn nhắc

Vui lên đi! Những phút giây trầm mặc
Xin gửi vào cõi ảo để tri âm
Mặc thị phi ta vẫn cứ bình tâm
Để chống lại sức lực già quái ác

Trái tim già nhưng vẫn còn bát ngát
Những vần thơ không bệ rạc bởi thời gian
Chấp những thằng trai trẻ nửa đàng...
"Gừng càng già..."thế gian đà minh chứng!


ngng



Đáp lời Nguyễn Ngoắt

Tâm hồn thơ vô biên không có tuổi
Nên yêu thơ là yêu cả đất trời?
Xong nợ áo cơm một thời rong ruổi,
Ta thả hồn thơ cảm tạ ơn đời.

Tuổi sồn sồn may mắn được thảnh thơi,
Mọi thị phi nhân thế đà nếm trải
Bao ngọt đắng chát chua đường tình ái,
Được bạn chia sẻ diễm phúc lắm rồi.

" Lai rai chén rượu"*1 ta cùng cưa đôi,
Thả "Ký ức thời gian" vào thi,phú
"Tình không biên giới" *2 thầm thì quyến rũ,
"Giấc mơ hạnh phúc" lặng thầm êm trôi.

Nối kết nỗi lòng trống vắng đơn côi,
Tình cảm chúng mình không bao giờ cũ,
Thơ vào Nét mỗi ngày như thác lũ,
Giữa biển đời mặc sóng gió xăm soi...
Hmhiennhan

*1 tên 2 chủ đề thơ của Nguyễn Ngoắt
*2 tên 2 chủ đề thơ của NHN

 
LẠI NÓI VỚI HIỀN NHÂN
 
Tên tôi là vầng trăng
Âm thời gian vang mãi
 
 
Tên tôi là NGOẠT (Đọc chệch từ NGUYỆT) được trích từ câu :NIÊN NGOẠT NHỰT THỜI CHI THÁI ĐỊNH dịch nghĩa là:năm tháng ngày giờ đều định trước )
 _Giờ thì anh không còn băn khoăn về cái tên đặc biệt này nữa phải không?
    Chúc anh vui khoẻ!
 
                                              
Đây là bài thơ về tên tôi
 
Tên tôi là vầng trăng
Âm thời gian vang mãi
Sao nhiều người khờ dại
Mà không hiểu nghĩa chi
Cái tên sao khó đọc
Mà lại còn khó ghi
 
                                NGUYỄN NGOẠT
 
 
 
 
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

quote:


Trích đoạn: Nguyễn Hiền Nhân

Đồng cảm

Cám ơn bạn với dòng thơ chia sẻ,
Hồn thi nhân thường đa cảm, đa tình,
Tuổi hoàng hôn nhưng kiêu bạt,linh đinh,
Địa ngục,thiên đàng ngỗn ngang lối rẽ.

Đời như sóng suốt ngày đêm buồn tẻ,
Thét gào cũng chỉ chạm bóng mây xanh,
Nhìn bao tinh tú lấp lánh vây quanh,
Lòng khao khát chuyện cuồng quay,vui vẻ...

Huyên náo đó rồi trở về lặng lẽ,
Ngậm ngùi chi đen bạc của chợ đời?
Tình nồng thắm nhưng lại rất chơi vơi,
Trái tim già thì ước mơ khó trẻ
Hmhiennhan



NÓI VỚI HIỀN NHÂN

Con cái đã yên bề gia thất
Mình không còn chật vật nợ áo cơm
Tuổi càng cao biết phải trái nhiều hơn
Bao ngọt đắng cuộc đời từng nếm trải

Hãy dùng hết quỹ thời gian còn lại
Để tình thơ vẫn trẻ mãi không già
Một mai kia có về với ông bà
Con cháu nhớ và bạn bè còn nhắc

Vui lên đi! Những phút giây trầm mặc
Xin gửi vào cõi ảo để tri âm
Mặc thị phi ta vẫn cứ bình tâm
Để chống lại sức lực già quái ác

Trái tim già nhưng vẫn còn bát ngát
Những vần thơ không bệ rạc bởi thời gian
Chấp những thằng trai trẻ nửa đàng...
"Gừng càng già..."thế gian đà minh chứng!


ngng



Đáp lời Nguyễn Ngoắt

Tâm hồn thơ vô biên không có tuổi
Nên yêu thơ là yêu cả đất trời?
Xong nợ áo cơm một thời rong ruổi,
Ta thả hồn thơ cảm tạ ơn đời.

Tuổi sồn sồn may mắn được thảnh thơi,
Mọi thị phi nhân thế đà nếm trải
Bao ngọt đắng chát chua đường tình ái,
Được bạn chia sẻ diễm phúc lắm rồi.

" Lai rai chén rượu"*1 ta cùng cưa đôi,
Thả "Ký ức thời gian" vào thi,phú
"Tình không biên giới" *2 thầm thì quyến rũ,
"Giấc mơ hạnh phúc" lặng thầm êm trôi.

Nối kết nỗi lòng trống vắng đơn côi,
Tình cảm chúng mình không bao giờ cũ,
Thơ vào Nét mỗi ngày như thác lũ,
Giữa biển đời mặc sóng gió xăm soi...
Hmhiennhan

*1 tên 2 chủ đề thơ của Nguyễn Ngoắt
*2 tên 2 chủ đề thơ của NHN


LẠI NÓI VỚI HIỀN NHÂN

Tên tôi là vầng trăng
Âm thời gian vang mãi


Tên tôi là NGOẠT (Đọc chệch từ NGUYỆT) được trích từ câu :NIÊN NGOẠT NHỰT THỜI CHI THÁI ĐỊNH dịch nghĩa là:năm tháng ngày giờ đều định trước )
_Giờ thì anh không còn băn khoăn về cái tên đặc biệt này nữa phải không?
   Chúc anh vui khoẻ!

                                             
Đây là bài thơ về tên tôi

Tên tôi là vầng trăng
Âm thời gian vang mãi
Sao nhiều người khờ dại
Mà không hiểu nghĩa chi
Cái tên sao khó đọc
Mà lại còn khó ghi

                               NGUYỄN NGOẠT





Chào anh Nguyễn Ngoạt

HN thật hồ đồ ,vô tình mắc tội với bạn hiền rồi. He HÉ cái tên rất đẹp ,có ý nghĩa của anh vậy mà HN kém hiểu biết, viết sai đi. HN mong anh đại xá bỏ qua cho nha.

Tại vì anh " lai rai chén rượu"
Làm đệ tử Lý Bạch, Lưu Linh,
Tôi vô ý đổi Ngoạt thành Ngoắt,
Ngô nghê , đắc tội với bạn mình....
Đăng nhập để trả lời
0
Hai tinh cầu cô độc gặp nhau


Em đang độ tuổi nửa chừng xuân
Sống trên đất khách khổ vì chồng.
Ngày tháng qua nhanh như giấc mộng
Vui buồn tri kỷ có ai không?

Em vẫn là người thiếu phụ Á đông
Trãi bao sóng gió vẫn hoà đồng
Ẩn dấu trong tim nhiều khát vọng
Trời cao biển rộng đất mênh mông.

Anh biết em có tài lướt sóng,
Hoà nhã chân tình khéo cảm thông
Hợp ý mến nhau ta thành bạn
Dù giữa biển đời hai nhánh sông

Có lẽ chúng mình chung cách sống
Tâm hồn phóng khoáng thích nhạc thơ
Mặc cho thời thế nhiều biến động
Tình ở tuổi nào cũng vẫn vơ

Có những giấc mơ thành hiện thực
Có những hiện thực ngỡ là mơ
Ước gì hai đứa nên duyên nợ
Giản dị tự nhiên đến không ngờ?

Hai đứa chúng mình đều dang dở
Có tiền nhưng lại sống bơ vơ
Vật chất không mua được hạnh phúc
Nguyện cầu thượng đế nối duyên tơ

Dù nay sông núi còn cách trở
Đêm ngày hai đứa mãi vấn vương
Chỉ mong sớm được thành chồng vợ
Người bốn phương trời nhập một phương...
Hmhiennhan


kimle

Đọc bài thơ của anh em khóc đó.Em thức suốt đêm để họa lại bài nè anh .

Khát vọng một bờ vai

Có nhũng lúc em cần người để tựa

Để vỗ về trong giấc mộng năm canh

Để chở che khi gió lạnh qua mành

Nhưng chẳng biết bờ vai nào để tựa



Cuộc đời này vẫn còn nhiều sóng gió

Ước có người bên cạnh để chở che

Hóa ưu phiền thành khao khát đam mê

Em tin chắc đó là người chân chính



Nới với anh đó là lời sâu kín

Tự đáy lòng em khao khát một tình yêu

Nhưng luôn trăn trở e ngại mọi điều,

Vì em sợ cuối đời nhiều sóng gió .



Một lần vấp là một lần đau khổ

Biết làm sao để thoát cảnh khổ đau

Bao lâu nay em vẫn sống lất lây

Trong tình cảm với mọi điều thua thiệt



Mưa nắng xứ người không làm em cách biệt

Chịu đựng dẻo dai, em cố gắng vươn lên

Một mình em chèo chống một con thuyền

Trong sóng lớn chợt thấy mình nhỏ bé...
KL
Đăng nhập để trả lời
0
Thụy Du đã viết:


nguyễn hiền nhân đã viết:

Nỗi buồn tuổi mùa thu


Mùa thu đã về rồi đó em,
Lá thu rơi rụng vàng cả thềm,
Nhớ em anh ngóng nơi đầu hẻm,
Thấy đường trống vắng lòng buồn thêm.

Hồi tưởng mùa thu xưa em đến,
Nụ cười khả ái giống nàng tiên,
Tóc dài óng ả như mây,suối,
Nắng chiều nhìn xuống phải đổ nghiêng.

Anh dắt tay em vào cõi thiêng liêng,
Hái trái cấm trong vườn hồng tình ái,
Hạnh phúc an nhiên những ngày thứ bảy,
Duyên thắm tình nồng cả khoảng trời riêng.

Không ngờ chỉ mấy mùa thu lưu luyến,
Tình ban sơ bổng đổi thay nhiều.
Như nai vàng dưới trăng thu tan biến,
Xa ngái rồi...thuở lãng mạn vào yêu
Hmhiennhan

Giao lưu kỷ niệm cùng Thuy Du một bài nha


THU XA


Đã xa rồi thuở lãng mạn tình yêu
Để phương đó phương này buồn nhung nhớ
Bao tháng năm cả một trời cách trở
Dấu chân đời mang vết tích đắng cay

Thu bây giờ đâu còn nét đắm say
Tay trong tay nụ hoa hồng thơm ngát
Thu bây giờ giọt mưa ngâu lịm nát
Mảnh hồn côi qua trăn trở mấy mùa

Bằng phút giây quyết định sự hơn thua
Em gục ngã cùng nỗi sầu lầm lỡ
Rồi chua chát nhìn lại mình bỡ ngỡ
Tự chôn thân vào khoảng tối không tên

Ba mùa thu là kỷ niệm khó quên
Em mang theo bên mình làm ký ức
Mai Thu đến, mỗi mùa trong tiềm thức
Là nghẹn ngào, là tiếc nuối tình xưa…..


Thụy Du

Cảm ơn Hiền Nhân đã ghé thăm nhà.
Mến chúc Hiền Nhân luôn khỏe, vui và nhiều thơ hay nhé !




Thu buồn

Hiền Nhân xin phép được trao đổi cùng Thụy Du 1 bài thơ nữa.

Mây mù che ánh trăng thu,
Ai đem tình chết trách thu phủ phàng?
Cảnh đẹp rồi cũng hoang tàn,
Nhìn cây trụi hết lá vàng mà thương.

Chinh nhân trải mộng bốn phương,
Đón thu viễn xứ còn vương tơ vàng,
Lang thang giữa chốn hồng hoang,
Rưng rức nỗi nhớ miên man bạn tình.

Thu nào dưới nguyệt lung linh,
Môi xinh em mở hương trinh ngọt ngào
Chưa say chén rượu bồ đào*,
Đôi hồn ngây ngất đi vào đời nhau...

Ba mùa lá rụng lao xao,
Dường như thu cũng hanh hao ít nhiều?
Mưa Ngâu lụn nát đường yêu,
Gót son em bước qua nhiều mộng mơ

Để rồi lạc bến đợi chờ,
Chỉ còn tiềm thức bài thơ thu buồn,
Bao giờ nước chảy về nguồn,
Cho ta về lại cánh buồm thời gian
Hmhiennhan

*Rượu bồ đào lấy ý từ câu thơ cổ
Bồ Đào mỹ tửu dạ quang bôi,
Dục ẩm tỳ bà mã thượng thôi.
Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu
Cổ lai chinh chiến hữu nhân hồi.
Có sách viết là kỷ nhân hồi .
Tác giả 4 câu thơ nầy có người cho là Lý Bạch, có người cho là Lương châu từ vì căn cứ vào tên đặt trước bài thơ.
Đăng nhập để trả lời
0
Đừng như Chức nữ-Ngưu Lang

Thiên đường chỉ có trong những giấc mơ,
Ánh hào quang mong manh như mây khói?
Sự thật trần trụi làm ta đau nhói,
TÌNH MỘNG có đẹp ,tròn như bài thơ?

Duyên ngàn năm em còn đang mở ngõ,
Níu kéo dài chi năm tháng ngây thơ,
Trái tim em lặng thầm ươm nỗi nhớ
Một tình yêu vượt khỏi mọi bến bờ?

Em có biết Chức nữ từng trăn trở?
Hạnh phúc vỡ òa khi gặp Ngưu lang?
Khoảnh khắc yêu đương như giấc mộng vàng,
Tiếp theo đó...là trái ngang,đau khổ?

Hãy tĩnh táo để tránh điều lầm lỡ,
Lãng mạn phải từ trong hiện thực Kim ơi!
Đừng cố vói tay nắm bắt sao trời,
Rồi đau khổ khi MỘNG TÌNH dang dở?

Tình nhắp mềm môi lâu ngày thấy đắng,
Chút ngọt ngào đã loãng giữa men cay?
Thôi thì ta sớm ra khỏi tình say,
Kẻo mùa đông về lòng thêm giá lạnh
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
nguyễn hiền nhân đã viết:

Thu buồn

Hiền Nhân xin phép được trao đổi cùng Thụy Du 1 bài thơ nữa.

Mây mù che ánh trăng thu,
Ai đem tình chết trách thu phủ phàng?
Cảnh đẹp rồi cũng hoang tàn,
Nhìn cây trụi hết lá vàng mà thương.

Chinh nhân trải mộng bốn phương,
Đón thu viễn xứ còn vương tơ vàng,
Lang thang giữa chốn hồng hoang,
Rưng rức nỗi nhớ miên man bạn tình.

Thu nào dưới nguyệt lung linh,
Môi xinh em mở hương trinh ngọt ngào
Chưa say chén rượu bồ đào*,
Đôi hồn ngây ngất đi vào đời nhau...

Ba mùa lá rụng lao xao,
Dường như thu cũng hanh hao ít nhiều?
Mưa Ngâu lụn nát đường yêu,
Gót son em bước qua nhiều mộng mơ

Để rồi lạc bến đợi chờ,
Chỉ còn tiềm thức bài thơ thu buồn,
Bao giờ nước chảy về nguồn,
Cho ta về lại cánh buồm thời gian
Hmhiennhan

*Rượu bồ đào lấy ý từ câu thơ cổ
Bồ Đào mỹ tửu dạ quang bôi,
Dục ẩm tỳ bà mã thượng thôi.
Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu
Cổ lai chinh chiến hữu nhân hồi.
Có sách viết là kỷ nhân hồi
Tác giả 4 câu thơ nầy có người cho là Lý Bạch, có người cho là Lương châu từ

vì căn cứ vào tên đặt trước bài thơ.


Tình Thu


Tình thu sao quá ngỡ ngàng
Chia đời đôi ngả phũ phàng duyên nhau
Để hương xưa gọi hồn đau
Đọng trong ký ức nghe nhàu nát tim

Lòng thu trăn trở đi tìm
Vầng trăng ngày ấy lắng chìm dấu yêu
Hoàng hôn vọng lại tiếng tiêu
Thấm sâu vào buổi tàn chiều, buồn ơi…

Vết trần thăm thẳm trùng khơi
Vết tình lạc nẻo chơi vơi không về
Người xa vạn dặm sơn khê
Thu tràn lá đổ não nề lòng ai

Giọt mưa thu mãi rơi hoài
Âm vang dội xoáy buốt nhoài xác thân
Niềm thương nỗi nhớ bâng khuâng
Hỡi thu sao đã bao lần vắng tênh ?


Thụy Du

Thụy Du gửi cảm tác cùng “Thu Buồn” của Hiền Nhân nhé !
Mến chúc Hiền Nhân luôn vui và nhiều thơ hay....

Đăng nhập để trả lời
0
Phá Hiền Nhân

Bao nhiêu lần em nói tiếng chia tay
Nào có ích chi vẫn quay quắt nhớ
Nhớ vòng tay nhớ từng hơi thở
Ôm gối mềm nức nở từng đêm
Đã bao lần danh bạ xóa tên
Những con số vẫn trong đầu hiển hiện
Blog chặn mặc anh com hay viết
Đau đớn chia tay tuy tha thiết yêu người
Day dứt trong lòng nhưng đoạn tuyệt nhé anh ơi
Bởi tim anh không còn em trong đó. Trong một thoáng cổng thần tiên vừa khép
Phù thủy già trong dáng
vóc Thiên Nga
Úmbala...bala

Chào Thiên Nga
Biết TN hiền, dễ tính nên anh làm bài thơ nầy chọc ghẹo em nha

Thoát nợ

Ừ ! thì chúng mình quyết định chia hai,
Để anh bố cáo tuyển thêm nhỏ nữa.
Em khỏi phải làm công an gõ cửa,
Truy xét trong ngoài chỗ có gang tay.

Ừ! thì chúng mình quyết định chia tay,
Nhớ em,anh cũng khỏi mượn nợ vay.
Mệt mỏi thì đập đầu lên gối ngủ,
Trốn tiếng sụt sùi lải nhải bên tai

Ừ! thì chúng mình quyết định chia tay,
Thoát cái án chung thân lỡ buộc chặt,
Giải phóng nhau những hơn thua nhỏ nhặt,
Vui kiếp cầm ca (Cầm cái ca mua rượu) rượu uống lai rai.

Ừ! thì chúng mình quyết định chia tay,
Cho anh ra khỏi số kiếp trâu cày,
Ruộng cạn queo không cần gieo giống mãi,
Thỏa chí tang bồng không vướng bận ai.
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
GIÀ RỒI TÌNH VẪN NGẬM NGÙI
 
Già rồi tình vẫn ngậm ngùi
Mùa ân ái ái cũ đâu lùi thời gian
Ta về bóng nắng  ngỡ  ngàng
Hoàng hôn ngày tháng chưa tàn niềm đau
 
Cháu con đâu hiểu nông sâu
Biết chăng ông nội còn sầu tình xưa
Vợ già móm mém răng thưa
Ta ngồi ép lệ tình xưa ngậm ngùi
 
ngng
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: nguyenngoat

GIÀ RỒI TÌNH VẪN NGẬM NGÙI
 
Già rồi tình vẫn ngậm ngùi
Mùa ân ái ái cũ đâu lùi thời gian
Ta về bóng nắng  ngỡ  ngàng
Hoàng hôn ngày tháng chưa tàn niềm đau
 
Cháu con đâu hiểu nông sâu
Biết chăng ông nội còn sầu tình xưa
Vợ già móm mém răng thưa
Ta ngồi ép lệ tình xưa ngậm ngùi
 
ngng

GIÀ RỒI TÌNH VẪN NGẬM NGÙI

Già rồi tình vẫn ngậm ngùi
Mùa ân ái ái cũ đâu lùi thời gian
Ta về bóng nắng ngỡ ngàng
Hoàng hôn ngày tháng chưa tàn niềm đau

Cháu con đâu hiểu nông sâu
Biết chăng ông nội còn sầu tình xưa
Vợ già móm mém răng thưa
Ta ngồi ép lệ tình xưa ngậm ngùi

ngng

_____________________________

yêu thương và tha thứ


Ngậm ngùi tình tuổi chiều thu

Ngậm ngùi tình tuổi chiều thu,
Mùa ân ái cũ rối mù xa xăm,
Ngỡ ngàng đối bóng tri âm,
Rong rêu năm tháng chôn thầm mộng mơ

Từ khi lạc mối duyên tơ,
Hoàn châu, nội,ngoại bạc phơ hai đầu,
Qua cầu chẳng biết sông sâu,
Biển đời cũng hoá nương dâu lâu rồi...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
[Viễn du 070.JPG]

Mừng sinh nhật
Hồng Nhung 2

2/ Sinh nhật em chỉ bài thơ nho nhỏ
Giữa bộn bề quà tặng ,quý-cao sang,
Anh chúc em được phúc lộc an khang
Kèm nụ hôn từ trái tim thắm đỏ

Mười bốn tháng hai khui sâm banh em nhớ
Từng giọt mừng vương hơi thở tim anh
Đại dương sâu hay vạn lý trường thành
Yêu chết sống chẳng sợ gì cách trở

Anh xin gọi em người tình muôn thuở
Dù chúng mình khó sống đến trăm năm
Mộng lai sinh vẫn mong gặp tri âm
Để bù đắp những tháng năm lạc chỗ

Đời chúng mình đã qua bao gian khổ,
Trái chín sầu có thấu đến trời xanh?
Tuổi xế chiều còn lại chút tinh anh
Ta nhập vào nhau đầu năm con hổ

Suối tình yêu như một dòng thác đổ
Hòa theo con sóng vỗ gởi về em
Hạnh phúc ngọt ngào xuyên qua bóng đêm
Làm sáng rực trời hồng bên em đó

(2 giờ khuya vn là 6 giờ sáng ở Melbourne}

Em đừng trách anh lá gan con thỏ
Yêu mà không dám đến Úc tìm em
Như ngày trước tình Mỹ Lệ-Bàn Cờ
Hình cạnh bóng ,vẫn không về chung ngõ?

Trường Xóm Củi-thuở chưa biết hẹn hò
Làm lớp trưởng mà anh HƯ lắm đó
Chọc phá lung tung sao không chịu ngó
Bé học trò tóc thắt bím,mắt to?

Em đâu biết là anh thường lấp ló,
Bức sạch đám ngò bụi kiểng nhà em
Run thấy mồ vì gió lạnh,sương đêm
Còn thêm ông già em với chú chó

Thơ tình yêu anh xếp đầy cả bó
Em đã ra khơi rời bỏ Sài Gòn
Chuyện xa xưa,ký ức ngỡ nhạt nhòa,
Bổng sống dậy bất ngờ như đám cỏ

Cái thuở ban đầu chưa hóa bụi tro,
Mây Hồng đã bay về gặp HPhanhphuc
(tên 2 nick chát với nhau ở Vietfun)
Sinh nhật em,anh gởi trang tình khúc
Duyên thắm tình quê ,trắng đẹp bóng cò

Về bên anh-em nối tiếp điệu hò
Vàm cỏ Đông -quê hương ta đó
Dòng sông hiền hòa,phù sa lắng tỏa
Thơm lúa Chợ Đào nuôi dân ấm no.
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-16 18:40:41Nguyễn Hiền Nhân>
Hạnh phúc ảo

Từ khởi thủy biển và sóng yêu nhau,
Sóng hạnh phúc ngất ngây trong lòng biển.
Nhưng sau đó trăng và mây xuất hiện,
Biển bổng đa tình làm sóng đớn đau.

Sóng bạc đầu vì biển thích vói cao,
Giận trả đủa ,liếm hôn bờ cát trắng,
Nhưng với biển vẫn tình sâu nghĩa nặng,
Có vào bờ sóng cũng dạt ra mau.

Đêm tối trời ,trăng và biển hẹn nhau,
Sóng đuổi bắt lan xa bao nhiêu chỗ,
Lòng hờn ghen cứ tăng theo nhịp vỗ,
Chẳng còn nồng nàn lãng mạn đâu em.

Sóng ồn ào không để biển ngủ yên,
Bởi bình minh thì có mây kéo tới,
Biển biết lỗi nên lặng thầm sám hối,
Yêu chi nhiều chẳng giữ được ai riêng?

Tình cảm vợ chồng sâu lắng vô biên,
Cần hiểu nhau và thủy chung ,chân thật,
Đừng như biển để cả đời tẻ nhạt,
Quên hạnh phúc gần tìm bóng ảo hanh hao
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
nguyễn hiền nhân đã viết:
Hien Nhan
Tình cũ còn vương


Anh không muốn nói những lời tình cuối,
Bởi lòng anh còn giữ bóng hình em.
Nợ tình vay thì không thể mau quên,
Nhưng không cản em đi tìm hạnh phúc...

Mùa thu về, anh vẫn yêu hoa cúc
Xa em rồi thêm trống vắng chơi vơi
Nỗi đau thầm lặng không nói hết lời
Như từ thiên đường rơi xuống địa ngục

Là đàn ông anh không thể yếu đuối
Chôn nỗi sầu dưới cát bụi thời gian
Cố cười vui, mong em được bình an
Tin DUYÊN KIẾP còn nhiều điều may rủi

Em hãy gạt đi những dòng lệ chảy
Buồn bên em sẽ lan đến bên này
Nếu lỡ rồi duyên thắm trúc mai,
Hạnh phúc chắt chiu cũng không tồn tại.

Trên đời này không có gì vĩnh cữu
Cả tình yêu ta thắm thiết trao nhau
Nợ tình em anh hẹn trả ngày sau
Trước mắt hãy giúp nhau tròn giấc ngủ.

Anh xin nhắc lại một lời hơi cũ
Tình yêu cần lý trí cả con tim
Trời không sáng vì vướng khói mây mù
Tình ta mất bởi hoa còn kén chủ...
hmhiennhan
Hiền Nhân cảm xúc nối tiếp bài DUYÊN KIẾP của Thụy Du


NỖI LÒNG


Cảm ơn anh những lời này nhắn nhủ
Phận bọt bèo mang nặng kiếp đa đoan
Sinh ra đời vốn chịu nghiệp dở dang
Có oán trách chỉ thêm hờn, thêm tủi

Tháng ngày qua đường tình ta dong ruổi
Yêu cũng nhiều và cũng lắm sầu thương
Tương lai kia chợt gãy gánh vấn vương
Để lạc loài vòng tay buồn nuối tiếc

Một mùa thu qua rồi, anh có biết
Thấm lệ đau ai khóc mối duyên mình
Chẳng vuông tròn câu nguyện ước ba sinh
Nên ta lỡ xa nhau trong thầm lặng

Nén ưu tư chôn vào nơi sâu lắng
Em ngậm ngùi đưa tiễn chuyện tình ta
Bao dập dồn bởi bão táp mưa sa
Đành tan tác cánh hoa hồng ngày ấy….

Thụy Du

Thụy Du xin gửi cảm tác cùng anh,
Mến chúc anh luôn vui và nhiều thơ hay nhé !

Đăng nhập để trả lời
0
Nếu người còn chút mến thương

Click image for larger version Name: DSC00342.jpg Views: 0 Size: 95.4 KB ID: 943

Xin đừng tách biệt thơ tôi,
Dù hay hay dở lạc loài cũng đau
Ai trao tôi những ngọt ngào,
Sao giờ lại chỉa mủi dao cứa lòng?

Thơ tôi người hãy cảm thông,
Chỉ là những khúc nhạc lòng lênh đênh,
Êm đềm, sâu lắng, ngông nghênh,
Đều có xuất xứ kề bên người à.

Hiền hòa như khúc dân ca,
Lời ru Ngoại, Mẹ , bao la nghĩa tình.
Buồn ,vui, uất nghẹn, bất bình...
Đều phản ánh cõi nhân sinh vô thường.

Nếu người còn chút mến thương,
Đừng thêm mắm, muối, hoang đường thơ tôi.
Lòng người sao bạc như vôi,
Bọt bèo thơ cũng nổi trôi vì người.
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Tuổi xế chiều nhớ Mẹ

Con đường trần thế mẹ đi,
Gian truân, khổ ải cũng vì đàn con.
Nắng mưa, dâu bể lách lòn,
Con Mẹ đã biết dại khôn trường đời.

Nhớ con đường cũ xa xôi,
Mẹ con chung bước nổi trôi quê người,
Buồn, vui, vẫn sáng nụ cười,
Cơm độn khoai sắn cuối đời còn mơ

Hồi tưởng lại tuổi ấu thơ,
Ngày trong tay mẹ ,hồn ngơ ngẩn buồn.
Con giờ như nước xa nguồn,
Ngắm di ảnh Mẹ lệ tuôn lặng thầm.

Đêm đêm con đốt hương trầm,
Cầu cho Mẹ cõi niết bàn vĩnh an
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Trương Nguyễn

anh đọc được hàn cảnh em lúc nầy,hãy bình tâm và làm nhiều bài thơ hay nữa...

TẬN CÙNG NỖI ĐAU

Trong nỗi đau tận cùng

Kẻ làm thơ giấu đi trái tim mình

Giữa thế nhân điệp trùng thiện – ác

Loài cỏ hoang vô hồn

Cô đơn chập chùng trong hoang mạc



Khóc tiếng trẻ thơ

Hát vu vơ trên đỉnh trời băng giá

Lời than van mệt nhoài khó nhọc

Những ngôi sao

Chưa bao giờ được mọc



Nơi thăm thẳm đời người

Áng mây chiều bồng bềnh

Âp ủ niềm đau với ngàn lời tâm sự

Chôn chặt tận đáy lòng

Gởi về nơi xa vắng



Trong tận cùng nỗi đau

Kẻ làm thơ thành “Người Hành Khất”

Vì những nỗi buồn vượt ra ngoài ngôn ngữ

Ôm một trời yêu thương

Mà đói khát lạnh lùng .


Chân tình khó phai

Lòng em trĩu nặng một núi sầu,
Nghe bi thương gậm nhấm thấu tim gan,
Giữa điệp trùng thiện ác cỏi nhân gian,
Anh soi đường như ánh sao bắt đẩu
Không gót chân lưu dấu,
Trong hoang mạc chập chùng
Sao có tiếng hát cô đơn
Trên đỉnh trời băng giá
Trong sâu thẳm tận cùng mỗi đời người
Miên man chứa bao nỗi niềm tâm sự
Lúc muốn dấu kín tận đáy lòng
Lúc cần có người cảm thông chia sẽ
Em hiện mang nỗi buồn mất mẹ
Ơn sinh thành trọn kiếp khó lãng quên
Công Mẹ cha như trời biển chưa đáp đền
Âm dương cách trở-nghìn thu vĩnh biệt
Tràn ngập hồn em một trời luyến tiếc
Có lúc vượt ngoài ngôn ngữ của thi ca
Cám ơn Trương Nguyễn như người anh cả
Tặng em bài thơ tình nghĩa thiết tha,
Khác kẻ tiểu nhân cậy quyền vu khống...
Hoặc chớp thời cơ " MƯỢN GIÓ BẺ MĂNG"
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Bài thơ vĩnh biệt ngày xưa

[0433]

Không vĩnh biệt cũng trở thành vĩnh biệt
Kể từ nay, anh đóng cửa trái tim.
Chẳng còn gì, chẳng còn gì luyến tiếc,
Rời bỏ em, anh xóa sạch nỗi niềm.

Đã mấy lần làm chiếc bóng lặng im,
Mặc em thỏa chí giao tình kẻ khác,
Dẫu biết mạng ảo, bọt bèo cỏ rác,
Ai lại bôi đen danh dự của mình?

Chân trời ,góc biển tình cảm ký sinh,
Kiếp chùm gởi thay tình như thay áo,
Em cũng biết họ là dân lếu láo,
Sao phí thời gian mua tiếng đa tình?

Không vĩnh biệt cũng đã thành vĩnh biệt,
Bởi vì em tự đánh mất lòng tin,
Không còn nữa những chân tình thắm thiết,
Thôi! chào em, Anh kết thúc cuộc tình
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-28 05:27:42Nguyễn Hiền Nhân>
Nguyên văn bởi Trường Phi Bảo Xem Bài Gởi
Không Đề
Trường Phi Bảo
Tặng: LVT

Bốn mùa sao chỉ mùa đông
Giận người xưa đã bạc lòng thay tim
(Thôi đừng có dối gian thêm
Lòng tôi đã chết từ đêm ấy rồi)

Đẹp gì chót lưỡi đầu môi
Tôi không ưng bụng đành thôi chẳng màng
(Mặc tôi thức đợi canh tàn
Đã quen cay đắng, bẽ bàng sớm hôm)

Cái thời nông nổi tôi chôn
Bao nhiêu lần dại đổi khôn lần này
(Nghĩa vơi tình có được đầy
Tình đầy nghĩa cũng vui vầy bên ai)

Chúc người với họ đắm say
Bàn tay nắm chặt bàn tay thật nồng
(Mặc tôi lạnh lẽo phòng không
Không buồn ai nữa thật lòng muốn quên)

Nhỡ mà ai khéo nhắc tên
Nhỡ mà gặp lại người trên lối về
(Thưa rằng đã hết si mê
Mặt xin ngoảnh mặt chưa hề biết nhau)

Mượn vần thơ trải niềm đau
Sao thơ còn đợi kiếp nào thành đôi
...

19/10/2012
Chào Truong Phi Bao

Lâu nay HN bận quá ,kg có dịp họa thơ cùng TPB, hôm nay thấy bài thơ Không Đề nầy hay quá nên có lời đối đáp

Giận mà thương

Người ơi! Người nói xa ta,
Sao lời ly biệt giận mà còn thương?
Làm sao xóa hết vấn vương,
Khi đôi ta vẫn mộng thường thấy nhau?

Thuơng nhiều tim mới nhói đau,
Yêu nhiều ta mới hanh hao nửa đời.
Dại, khôn chìm biển mù khơi,
Biết bao tình nghĩa đầy vơi lắng lòng.

Bên người lạnh lẻo phòng không,
Bên đây cũng chịu bão giông miên trường.
Từ ngày xa cách hai phương,
Ta say chếnh choáng tóc sương trắng đầu.

Bẻ bàng mấy độ chôn sâu,
Người về, tình vẫn bắt cầu thắm duyên
Khối tình si vẫn vẹn nguyên,
Nụ cười, ánh mắt còn nghiêng đổ thành.

Người ơi! ngoảnh mặt sao đành?
Cho ta níu lại duyên lành ngày xưa.
Trời còn mưa nắng đong đưa,
Tiễn chân ngã rẽ tình chưa dứt tình

Mượn thơ bài giải lòng mình
Xin Người giữ chút niềm tin cuối đời...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Màu tím hoa mơ

Tôi đã từng yêu màu hoa tím,
Từ đóa hoa sim đến bằng lăng.
Sắc hoa tim tím khơi kỷ niệm,
Của thuở mộng mơ tình vĩnh hằng.

Màu tím thủy chung và đơn giản
Không kiêu sa lộ hết sắc hương.
Gợi tuổi học trò còn trong trắng,
Thương nàng áo tím học chung trường
.
Những dòng chữ viết bằng mực tím
Dạt dào cảm xúc từ trái tim
Lặng thầm chờ đợi, lặng thầm nhớ,
Chạm mặt rồi lại nói bâng quơ...

Có phải là tôi quá ngu ngơ,
Cột nối dây tơ hơi lững lờ?
Cất giấu trong tim lời muốn ngỏ,
Để tình tím thẳm mấy trang thơ.

Giờ ngắm sao băng ,buồn vẩn vơ,
Cầu vồng áo tím rẽ xa mờ,
Mưa bụi chắc khóc tình dang dở,
Lạnh lùng phủ tím sắc hoa mơ
Hmhiennhan



PHAN LAN HƯƠNG
03:57 30 thg 10 2012

Thơ anh hay quá Hiền Nhân ơi! Anh nhắc đến Bằng Lăng, em lại nhớ đến một bài thơ nhỏ của em lâu lắc rồi.Tặng anh nhé!

Màu tím bằng lăng

Từ đâu em tới chốn phù hoa
phố thị xôn xao dáng lụa là
khoác áo xinh xinh màu tim tím
dịu dàng pha lẫn chút kiêu sa

Có phải em màu tím thủy chung
bao năm mong ngóng bạn tương phùng
dấu kín niềm đau vào tâm thức
để ngát màu hoa tím bâng khuâng

Dù sao ta cũng cảm ơn hoa
mặc đến từ đâu với nỗi niềm
riêng ta hoa gợi mùa nhung nhớ
màu tím đợi chờ tím thủy chung...
Đăng nhập để trả lời
0
Ngụy biện

Có những người đàn ông đa tình,
Yêu một lúc nhiều người con gái,
Biện minh thế nào cũng sai trái,
Anh yêu ai? hay chỉ yêu mình?

Làm thế nào em có thể tin,
Sống bên vợ mà không yêu vợ?
Giỏi dối trá ,thở than nức nở,
Phản bội ai, anh cũng bạc tình.

Tòa án lương tâm có công minh?
Phần thua thiệt thuộc về con gái.
Người đàn ông tính toán lời lãi,
Nghiêng về ai lợi nhất cho mình.

Lời ngọt ngào thiếu nghĩa hy sinh,
Thiếu trách nhiệm làm sao yêu được?
Nếu tình cảm đổi thay xuôi ngược,
Chẳng bao giờ có chữ chân tình.

Tiếng thị phi đâu cũng bất bình,
Kẻ phá hoại gia đình người khác,
Dung thứ người đàn ông bội bạc,
Đúng là nam trọng nữ rẻ khinh
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Nguyễn Hiền Nhân

Tuổi xế chiều nhớ Mẹ

Con đường trần thế mẹ đi,
Gian truân, khổ ải cũng vì đàn con.
Nắng mưa, dâu bể lách lòn,
Con Mẹ đã biết dại khôn trường đời.

Nhớ con đường cũ xa xôi,
Mẹ con chung bước nổi trôi quê người,
Buồn, vui, vẫn sáng nụ cười,
Cơm độn khoai sắn cuối đời còn mơ

Hồi tưởng lại tuổi ấu thơ,
Ngày trong tay mẹ ,hồn ngơ ngẩn buồn.
Con giờ như nước xa nguồn,
Ngắm di ảnh Mẹ lệ tuôn lặng thầm.

Đêm đêm con đốt hương trầm,
Cầu cho Mẹ cõi niết bàn vĩnh an
Hmhiennhan

 
 TRONG TIM CON LÀ MẸ
 
Con còn gửi phận trần gian
Tóc xanh giờ đã chuyển sang mây chiều
Đắng cay chua ngọt đã nhiều
 Chữ Tâm vẫn nhớ những điều mẹ khuyên
 
Hiền Nhân vẫn vẹn người hiền
Mặc cho thế sự đảo điên thế nào
 Gửi lòng khấn nguyện trời cao
Bóng hình của mẹ đặt vào tim con
 
 
ngng
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: nguyenngoat

Trích đoạn: Nguyễn Hiền Nhân

Tuổi xế chiều nhớ Mẹ

Con đường trần thế mẹ đi,
Gian truân, khổ ải cũng vì đàn con.
Nắng mưa, dâu bể lách lòn,
Con Mẹ đã biết dại khôn trường đời.

Nhớ con đường cũ xa xôi,
Mẹ con chung bước nổi trôi quê người,
Buồn, vui, vẫn sáng nụ cười,
Cơm độn khoai sắn cuối đời còn mơ

Hồi tưởng lại tuổi ấu thơ,
Ngày trong tay mẹ ,hồn ngơ ngẩn buồn.
Con giờ như nước xa nguồn,
Ngắm di ảnh Mẹ lệ tuôn lặng thầm.

Đêm đêm con đốt hương trầm,
Cầu cho Mẹ cõi niết bàn vĩnh an
Hmhiennhan


 TRONG TIM CON LÀ MẸ
 
Con còn gửi phận trần gian
Tóc xanh giờ đã chuyển sang mây chiều
Đắng cay chua ngọt đã nhiều
 Chữ Tâm vẫn nhớ những điều mẹ khuyên
 
Hiền Nhân vẫn vẹn người hiền
Mặc cho thế sự đảo điên thế nào
 Gửi lòng khấn nguyện trời cao
Bóng hình của mẹ đặt vào tim con
 
 
ngng
 
 
 
 

Nhớ lời Mẹ dạy

Con còn quán trọ nhân gian,
Mẹ vân du cõi vĩnh an trên trời.
Nỗi niềm năm tháng đầy vơi,
Chánh tâm con mãi khắc lời Mẹ ban

Qua lửa mới biết tuổi vàng,
Giữa bão đời phải vững vàng bước chân.
Trong tim Mẹ
có Hiền Nhân,
Trong tim con,
sáng nghĩa ân mẫu từ
Hmhiennhan








 

TRONG TIM CON LÀ MẸ

Con còn gửi phận trần gian
Tóc xanh giờ đã chuyển sang mây chiều
Đắng cay chua ngọt đã nhiều
Chữ Tâm vẫn nhớ những điều mẹ khuyên

Hiền Nhân vẫn vẹn người hiền
Mặc cho thế sự đảo điên thế nào
Gửi lòng khấn nguyện trời cao
Bóng hình của mẹ đặt vào tim con


ngng
Đăng nhập để trả lời
0
Khói trời hạnh phúc
Kính Tặng thầy cô và các bạn lớp 12 b3 Petrus Ký 1972

Khói trời hạnh phúc trôi dạt nơi đâu,
Đoạn đường tuổi thơ về trong cõi nhớ,
Bàn chân nhỏ tung tăng trên thảm cỏ,
Qua bao thời gian, mưa nắng dãi dầu.

Dòng lưu bút đã nhiều năm mất dấu,
Bạn bè tôi ơi! giờ ở nơi đâu?
Nghe tiếng gọi xin hãy về tụ lại,
Dưới mái trường dấu ái , tay bắt tay

Mấy chục năm ,dòng đời thầm lặng chảy,
Trải bao mùa Hạ đỏ, lá thu phai,
Mái đầu xanh điểm sương thành nội ngoại,
Sao tiếng ve sầu còn vẳng bên tai?


Tâm tình chúng ta sẽ còn sống mãi,
Thuở chung bàn, chung ghế, chung buồn vui,
Cùng hướng mắt nhìn bảng đen phấn bụi,
Vượt bao mùa thi, chữ nghĩa rối nùi.

Vài thằng bạn chạy tất tả ngược xuôi,
Ngày Sài Gòn phải thay tên đổi chủ,
Rời xa Tổ Quốc trong cảnh ngậm ngùi,
Nhưng vẫn chưa thoát nợ đời lam lũ.

Cùng rũ nhau về thăm thầy cô cũ,
Nghe giọng giảng bài tìm lại tình thân,
Công ơn thầy trả bao nhiêu cho đủ,
Khi ta làm tóc thầy bạc thêm nhanh?

Tuổi xế chiều rồi ta mới cảm nhận,
Những đoạn đường thơ ấu từng trải qua,
Nhớ da diết thuở hồn nhiên áo trắng,
Tình thầy cô bè bạn mến thương ta...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Tình phù du

Hạnh phúc thành mây khói,
Em chỉ biết đổ lỗi,
Tất cả đều do anh,
Nhưng không hề cảm nhận,
Trách nhiệm em một phần,
Coi thường lời anh nói,
Trái tim khờ nông nỗi,
Hẹn hò kẻ đãi bôi,
Đánh mất dần tình thân.
Ai là kẻ tham lam,
Gởi lòng ngoài biên giới,
Để những kẻ trời ơi!
Như ruồi nhặng bay tới,
Buông thả lời dối gian?
Đàng sau vẻ cao sang,
Là cuộc đời lang bạc,
Nổi trôi không cửa nhà,
Lềnh bềnh như cỏ rác.
Quay đầu sang hướng khác,
Bến tình mù mịt xa,
Anh nghiêng đầu cảm tạ,
Ơn em tháng ngày qua,
Gối đầu lên ghế đá,
Nhìn lá đổ muôn chiều,
Nghe ai nói lời yêu,
Thấy tình phù du quá...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Đừng đùa nữa

Thôi! đừng đùa nữa em ơi!
Xa tôi em đã đổi đời rồi sao?
Đuổi hình ,bắt bóng trên cao,
Em tìm mấy kẻ sang giàu mà yêu.

Bên đời chiếc bóng quạnh hiu,
Thì nhờ mạng ảo chỉ điều se duyên,
Giang hồ gặp gái thuyền quyên,
Em rũ sạch hết ước nguyền cùng tôi.

Mộng vàng xẻ nửa ,chia đôi,
Em đừng mai mỉa xa tôi thật buồn
Chim di rời bỏ cội nguồn,
Bay theo loài Cú, đóng tuồng làm chi?

Lệ đắng tôi đọng đầy mi,
Đừng thêm sầu não ai bi vào lòng,
Hình như trời sắp sang đông,
Tôi cũng cần một bóng hồng tri âm...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
nguyễn hiền nhân đã viết:Mùa thu đã đi qua




Mùa thu chậm rải cũng đi qua,
Để sót trận mưa rất nhạt nhoà,
Rồi mưa cũng về nơi xứ lạ,
Bôi xoá đi dần chuyện chúng ta...

Em nói làm chi lời cay đắng,
Tình nhạt màu hỏng phải ghen nghen,
Tại lòng em lúc mưa lúc nắng,
Còn anh, nóng lạnh chịu không quen

Tại sao yêu là phải bon chen,
Vào cho được trái tim đóng cửa?
Anh dành cho em quyền chọn lựa,
Đã rỏ rồi, còn hỏi trắng đen?

Anh đâu phải anh chàng Ngưu lang,
Em cũng đừng nên làm Chức nữ,
Hảy lật qua nhanh trang tình sử,
Ta lạnh lòng đón mùa đông sang ...
Hmhiennhan

Có lẻ mùa thu sắp giao mùa với mùa đông, HN cùng cảm tác nhìn những mùa thu đi với Thụy Du nhé


RU MÃI MÙA THU

Mùa thu rồi cũng sẽ đi qua
Kỷ niệm tình ta cũng sẽ nhòa
Dòng đời hờ hững trôi thầm lặng
Mà sóng trong hồn dậy thiết tha

Một ngày mai nữa ta còn gì ?
Niềm thương, nỗi nhớ đắm sầu bi
Mưa ướt tóc em, làn tóc rối
Mãi đẩm giọt thu, tiếng thầm thì

Hình bóng của em, anh hãy quên
Đừng mang theo giây phút êm đềm
Tình thu thuở ấy đừng vương vấn
Để sợi thu buồn lạnh lòng thêm

Em đã đi rồi…Xót xa thu
Nơi anh còn đọng chút sương mù
Nơi em, thu đã tràn hương đắng
Vang nhẹ tơ trời thắm giọng ru

Thụy Du

Cho Thụy Du gửi cảm tác cùng "Mùa Thu Đã Đi Qua" của anh Hiền Nhân.
Mến chúc anh luôn vui và nhiều thơ hay nhé...

Đăng nhập để trả lời
0
Ngoại ơi! hãy về bên con

Mỗi lần về lại nhà xưa
Con hồi tưởng ngoại đong đưa võng nằm
Tám mươi năm trãi thăng trầm
Nhưng trí nhớ ngoại chẳng lầm một ai

Gặp tôi ngoại nắm chắc tay
Nghe qua giọng nói nhận ngay Thêm à?
Phồn hoa không nhớ đến bà
Gởi chi hộp sửa lon trà lạnh tanh?

Ngoại ơi! thân chốn thị thành
Nhưng hồn con vẫn quẩn quanh bên bà
Ơn sâu trời biển bao la
Bôn ba đâu cũng nhớ bà, nhớ quê

Khó khăn vây phủ bốn bề
Những lời bà dạy vọng về đêm đêm
Hoa cau đổ xuống trắng thềm
Vỏ cứng phải bọc ruột mềm bên trong

Thương ngoại tóc trắng như bông
Cháu con gánh nặng làm cong lưng gầy
Chợ đời đòn gánh trĩu vai
Hạt giống sai trái thì cây muốn tàn...

Tuổi già tịnh độ thanh nhàn
Nhưng thân hiu quạnh mong đàn cháu xa
Mồ hôi nước mắt đổ ra
Ngoại đâu thèm đổi món quà vô tâm?

Thương ngoại con phải thường thăm
Cháo cơm trà nước thì thầm lời yêu
Cao niên ngoại thích nuông chìu
Như con thơ ấu sáng chiều ngoại ru

Ngoại giờ cởi hạc vân du
Tôi giờ...tuổi cũng mùa thu đến rồi
Nhìn mây khói cỏi xa xôi
Trái tim tôi cứ bồi hồi...lặng đau

Quảng đời bà cháu bên nhau
Cơm rau đạm bạc mà sao ấm lòng
Ước gì trong giấc ngủ đông
Bà về bên cháu cho hồng giấc mơ
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Nguyễn Hiền Nhân

Khói trời hạnh phúc
Kính Tặng thầy cô và các bạn lớp 12 b3 Petrus Ký 1972

Khói trời hạnh phúc trôi dạt nơi đâu,
Đoạn đường tuổi thơ về trong cõi nhớ,
Bàn chân nhỏ tung tăng trên thảm cỏ,
Qua bao thời gian, mưa nắng dãi dầu.

Dòng lưu bút đã nhiều năm mất dấu,
Bạn bè tôi ơi! giờ ở nơi đâu?
Nghe tiếng gọi xin hãy về tụ lại,
Dưới mái trường dấu ái , tay bắt tay

Mấy chục năm ,dòng đời thầm lặng chảy,
Trải bao mùa Hạ đỏ, lá thu phai,
Mái đầu xanh điểm sương thành nội ngoại,
Sao tiếng ve sầu còn vẳng bên tai?


Tâm tình chúng ta sẽ còn sống mãi,
Thuở chung bàn, chung ghế, chung buồn vui,
Cùng hướng mắt nhìn bảng đen phấn bụi,
Vượt bao mùa thi, chữ nghĩa rối nùi.

Vài thằng bạn chạy tất tả ngược xuôi,
Ngày Sài Gòn phải thay tên đổi chủ,
Rời xa Tổ Quốc trong cảnh ngậm ngùi,
Nhưng vẫn chưa thoát nợ đời lam lũ.

Cùng rũ nhau về thăm thầy cô cũ,
Nghe giọng giảng bài tìm lại tình thân,
Công ơn thầy trả bao nhiêu cho đủ,
Khi ta làm tóc thầy bạc thêm nhanh?

Tuổi xế chiều rồi ta mới cảm nhận,
Những đoạn đường thơ ấu từng trải qua,
Nhớ da diết thuở hồn nhiên áo trắng,
Tình thầy cô bè bạn mến thương ta...
Hmhiennhan

Khói trời hạnh phúc
Kính Tặng thầy cô và các bạn lớp 12 b3 Petrus Ký 1972

Khói trời hạnh phúc trôi dạt nơi đâu,
Đoạn đường tuổi thơ về trong cõi nhớ,
Bàn chân nhỏ tung tăng trên thảm cỏ,
Qua bao thời gian, mưa nắng dãi dầu.

Dòng lưu bút đã nhiều năm mất dấu,
Bạn bè tôi ơi! giờ ở nơi đâu?
Nghe tiếng gọi xin hãy về tụ lại,
Dưới mái trường dấu ái , tay bắt tay

Mấy chục năm ,dòng đời thầm lặng chảy,
Trải bao mùa Hạ đỏ, lá thu phai,
Mái đầu xanh điểm sương thành nội ngoại,
Sao tiếng ve sầu còn vẳng bên tai?


Tâm tình chúng ta sẽ còn sống mãi,
Thuở chung bàn, chung ghế, chung buồn vui,
Cùng hướng mắt nhìn bảng đen phấn bụi,
Vượt bao mùa thi, chữ nghĩa rối nùi.

Vài thằng bạn chạy tất tả ngược xuôi,
Ngày Sài Gòn phải thay tên đổi chủ,
Rời xa Tổ Quốc trong cảnh ngậm ngùi,
Nhưng vẫn chưa thoát nợ đời lam lũ.

Cùng rũ nhau về thăm thầy cô cũ,
Nghe giọng giảng bài tìm lại tình thân,
Công ơn thầy trả bao nhiêu cho đủ,
Khi ta làm tóc thầy bạc thêm nhanh?

Tuổi xế chiều rồi ta mới cảm nhận,
Những đoạn đường thơ ấu từng trải qua,
Nhớ da diết thuở hồn nhiên áo trắng,
Tình thầy cô bè bạn mến thương ta...
Hmhiennhan


Thu Hương Phan vừa trả lời bài thơ của bạn

Bài thơ anh viết cho anh mà sao như tâm trạng chung của bao người,Hồi nhỏ không hiểu gì, đến lúc tóc ngã mầu sương mới chợt nhận ra mình đã để vuột qua nhiều thứ quí giá trong cuộc đời, còn lại chăng chỉ ký ức tuổi thơ thôi.Năm 1972 cũng là mùa hè đỏ lửa, em phải di tản vào SG và Nha trang.Lúc đó em học lớp 9 chuẩn bị vào lớp 10.1972 anh học Trương vĩnh Ký là hơn em 3 tuổi rồi. Bải thơ anh hay quá,không biết thầy cô, bè bạn anh có đọc được không
Đăng nhập để trả lời
0
Hợp mặt lớp 12b3 Petrus ký

Bạn bè ngày trước kẻ còn người mất
Rượu rót vơi đầy ta kính nhau say.
Cụng ly nhắc mấy thằng không ngồi đây,
Hồn có linh thiêng quay về họp mặt

Hạnh phúc trùng phùng mây trôi ,bèo giạt
Lý tưởng, ước mơ ai cũng hao gầy,
Thôi thì mình cứ uống vô vài chai
Thấy trời đất cũng quắc quay, khoáng đạt.

Lời nhỏ to theo gió bay phiêu bạt,
Dương Lễ , Lưu Bình ,hiện đại không phai,
Cùng vỗ tay, đục trong chung tiếng hát,
Rượu rót phạt người, người ngất ngưỡng say

Nắng lụa lung linh chiếu sáng cuối ngày,
Nhìn kỷ mấy thằng đầu ai cũng bạc,
Nhiều hoài bảo trôi đi trong lầm lạc,
Đến lúc cuối đời ai cũng nhám tay

Nhắc thuở học trò áo trắng thơ ngây,
Bước vào trường học lấm lem bụi phấn
Sao tự nhiên tất cả lại thở dài,
Chẳng lẽ nỗi buồn muốn đem mai táng?
hmhiennhan

Đọc thơ HIỀN NHÂN đồng cảm của những người trên mạng nên HT mượn ý viết bài mong HN đừng cười là múa rìu qua mắt thợ

người trên net tuy gặp gở hằng ngày
tầm mắt vẫn chưa nhận ra nhau được
nhưng vần thơ thì êm đềm tha thướt
tưởng tượng nhiều sau câu chữ tung bay
cảm xúc dạt dào những ý thơ hay
hồn lạc lối mơ màng trong cỏi mộng
"chưa bao giờ tay chạm được bàn tay"
thơ như gió mơn man tình cảm nhận
"kết nợ duyên thành bạn hửu người thân"
có một chiều vào nhà của HIỀN NHÂN
tôi thấy được thơ làm người xích lại
nối tâm tư và giải tỏa nỗi niềm
cũng miền quê cũng sông nước êm đềm
tình yêu mảnh liệt và rạng vỡ con tim
lột tả u-hoài,trau chuốt nợ duyên
từ màn hình đọc thơ thành quyến luyến
bạn chân trời ,tôi góc biển VIỆT NAM
Mỗi lần buồn lại vào net tìm nhau
THƠ máy tính đã đi sâu vào giấc ngủ
Hoa Tím
Đăng nhập để trả lời
0
Lời kẻ Sở Khanh

Giang hồ lang chạ gái bốn phương,
Gặp nhau đồng cảm kết yêu đương,
Của chung bằng hửu cùng chung hưởng,
Ngu gì áp đặt chuyện ghen tương?

Phụ nữ bên nầy đều rất bướng,
Đụng vào ,mất cả khối đô la,
Học gió trăng, ta tìm bến lạ
Mấy nàng góa phụ khát tình thương

Hẹn ngày hợp mặt nơi cố hương,
Mua vui ,khoảnh khắc đời vô thường,
Tính sổ lổ lời còn rẻ chán,
Thêm một nàng hầu hay bạn thân.

Tình ngoài biên giới mơ vĩnh hằng,
Khác gì muốn bắt ánh sao băng?
Chim trời, cá nước ai lú lẩn,
Tin lời chung thủy kẻ lăng nhăng...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Đánh mất mình

Tôi muốn khóc vì mình bất lực,
Trước chợ đời tạp nhạp vàng thau,
Người khen tôi trí dũng tài cao,
Kẻ mai mĩa cái danh giáo chức.

Chắc vì tôi kém tài thiếu đức,
Võ và văn chưa được bằng ai?
Thưở đại học toàn là học đại,
Vovinam chỉ đạt hoàng đai.

Người sinh ra một lưỡi hai tai,
Chắc là để nghe nhiều nói it?
Tôi cứ muốn làm điều mình thích,
Chí cuồng ngông mơ chuyện vá trời.

Tôi không muốn làm kẻ thức thời,
Theo chiều gió lách lòn như cỏ.
Sống an phận như loài sâu bọ,
Hoặc tiếp tay làm khổ giống nòi.

Tôi muốn đi cuối đất cùng trời,
Sống ở giữa đỉnh đời vinh nhục,
Để hiểu thế nào là hạnh phúc,
Bát cơm Phiếu mẫu lúc đói lòng.

Thế gian đâu chỉ toàn màu hồng,
Nỗi khổ không mời cũng vẫn đến,
Hy vọng nhiều khi thành thất vọng,
Thiên đàng , địa ngục luôn kề bên...

Đôi lúc tôi chỉ muốn bình an,
Sao thương cảm nỗi đau đồng loại,
Nếu sai trái hèn không dám nói,
Không biết tôi có còn là tôi?
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 8 9 10 11 12 » »»