Trăng còn tha phương
Người đi dệt mộng tương lai
Theo trăng bốn hướng vàng phai nghĩa tình?
Đêm còn nhen nhúm bình minh
Sao người để luỵ biển tình chơi vơi?
Sóng xô ghềnh đá cuối trời
Mây chiều lãng đãng tiêc đời phù du
Gió còn vang vọng lời ru
Trách Ai biền biệt mấy Thu chưa về?
Từ ngày Ai đó xa quê
Ngày đi còn nhớ ngày về chưa thông?
Chân Ai đã nhuốm bụi hồng
Hay chưa thoả chí tang bồng bốn phương?
Người quên nắm đất quê hương
Bát canh rau đắng đậm hương tình người?
Phồn hoa lâm cảnh khóc cười
Nhục vinh mới rỏ lòng người trắng đen?
Mong Ai mỏi gối bon chen
Tìm về quê Mẹ sang hèn đoàn viên
Còn hơn hạnh phúc trời riêng
Như trăng lẽ bạn triền miên nỗi buồn...
Hững hờ trách ánh trăng suông
Máu vẫn đỏ thắm trong buồng tim yêu
Lá rụng về cội...liu xiu
Truơng Lương nhẹ thổi khúc tiêu gọi hồn...
_________________________________________________
Tích xưa Trương Lương thổi sáo làm ba ngàn quân Hạng Vỏ nhớ nhà , nhớ người thân rã ngũ quay về cố quận
Người đi dệt mộng tương lai
Theo trăng bốn hướng vàng phai nghĩa tình?
Đêm còn nhen nhúm bình minh
Sao người để luỵ biển tình chơi vơi?
Sóng xô ghềnh đá cuối trời
Mây chiều lãng đãng tiêc đời phù du
Gió còn vang vọng lời ru
Trách Ai biền biệt mấy Thu chưa về?
Từ ngày Ai đó xa quê
Ngày đi còn nhớ ngày về chưa thông?
Chân Ai đã nhuốm bụi hồng
Hay chưa thoả chí tang bồng bốn phương?
Người quên nắm đất quê hương
Bát canh rau đắng đậm hương tình người?
Phồn hoa lâm cảnh khóc cười
Nhục vinh mới rỏ lòng người trắng đen?
Mong Ai mỏi gối bon chen
Tìm về quê Mẹ sang hèn đoàn viên
Còn hơn hạnh phúc trời riêng
Như trăng lẽ bạn triền miên nỗi buồn...
Hững hờ trách ánh trăng suông
Máu vẫn đỏ thắm trong buồng tim yêu
Lá rụng về cội...liu xiu
Truơng Lương nhẹ thổi khúc tiêu gọi hồn...
_________________________________________________
Tích xưa Trương Lương thổi sáo làm ba ngàn quân Hạng Vỏ nhớ nhà , nhớ người thân rã ngũ quay về cố quận