📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Ngậm ngùi nhớ thuở tình ru

717 trả lời, 85.729 lượt xem — Trang 9 / 24
Trăng còn tha phương

Người đi dệt mộng tương lai
Theo trăng bốn hướng vàng phai nghĩa tình?
Đêm còn nhen nhúm bình minh
Sao người để luỵ biển tình chơi vơi?

Sóng xô ghềnh đá cuối trời
Mây chiều lãng đãng tiêc đời phù du
Gió còn vang vọng lời ru
Trách Ai biền biệt mấy Thu chưa về?

Từ ngày Ai đó xa quê
Ngày đi còn nhớ ngày về chưa thông?
Chân Ai đã nhuốm bụi hồng
Hay chưa thoả chí tang bồng bốn phương?

Người quên nắm đất quê hương
Bát canh rau đắng đậm hương tình người?
Phồn hoa lâm cảnh khóc cười
Nhục vinh mới rỏ lòng người trắng đen?

Mong Ai mỏi gối bon chen
Tìm về quê Mẹ sang hèn đoàn viên
Còn hơn hạnh phúc trời riêng
Như trăng lẽ bạn triền miên nỗi buồn...

Hững hờ trách ánh trăng suông
Máu vẫn đỏ thắm trong buồng tim yêu
Lá rụng về cội...liu xiu
Truơng Lương nhẹ thổi khúc tiêu gọi hồn...
_________________________________________________

Tích xưa Trương Lương thổi sáo làm ba ngàn quân Hạng Vỏ nhớ nhà , nhớ người thân rã ngũ quay về cố quận
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-04-27 03:18:46Huyền Băng>
Chuyện tình Trăng và biển

Anh với  em như trăng và biển,
Hội nhập rồi tan biến xa nhau,
Đêm tuần hoàn sóng nỗi lao xao,
Biển gào thét,trăng nôn nao hoà quyện.

Có những tối biển cô đơn trăn trở,
Điệp khúc buồn vọng đến nghìn sau,
Trăng và biển không được gặp nhau,
Như anh ,em, lao đao ôm nỗi nhớ.

Tình yêu giống trò cut bắt trốn tìm,
Như chiều nào ,anh,em cùng sóng biển,
Đùa giởn nhau hồn xác thả lênh đênh,
Trong sâu thẳm tâm tình dâng quyến luyến.

Sóng lòng mình như khúc hát chênh vênh,
Kể cả lúc chiều đông ,nước sóng sánh,
Tình êm ả mà lắng trong lay láng,
Trăng lặn rồi,biển lại ngấm buồn tênh

Trăng lặn rồi,biển vỗ nhịp bấp bênh,
Dư âm còn lại một màu sóng bạc,
Nước mắt mặn đậm đà hương muối chát,
Biển ghen hờn thèm khát nghiến nghiền trăng...
Hmhiennhan

Trần Hà;29301

r

BIỂN CHIỀU ĐÔNG

Trần Thị Hà An : Đ.A .Hà Nội tel 0973215960 . 0913033808

Em thích biển chiều đông
Không ồn ào sóng vỗ
Không hề có giông tố
Chỉ có thủy triều lên
Biển chiều đông lặng im
Sóng xô bờ êm ả
Tình anh là biển cả
Ôm trọn cát bờ em
Rồi cứ thế ngày đêm
Sóng trải dài trên cát
Mặc mưa rơi nặng hạt
Mặc gió lạnh hắt hiu
Tình biển đẹp bao nhiêu
Một mối tình chung thủy
Một tình yêu bình dị
Mãi bên nhau trọn đời.

r
Đăng nhập để trả lời
0
nguyên hiên nhân wrote:Trả hết lại em...

Trả lại em những tháng ngày quen biết
Tình bây giờ đã vượt quá vòng tay
Chẳng còn gì, chẳng còn gì ,luyến tiếc
Kỹ niệm ngọc ngà thành vệt khói bay

Trả lại em những ngày tháng đắm say
Trên các nẻo đường kề vai sánh bước
Giờ một mình anh đi về phía trước
Gởi yêu thương vào ma nữ liêu trai

Trả hết em ngọt ngào lẩn chua cay
Giá anh có thể làm người mất trí
Để được bình yên không còn mộng mị
Khuôn mặt buồn trong khuya tối lắt lay
..........


Chào bác Nguyenhiennhan, NCX đọc thơ của bác và coi hình của bác thì thật là ngưỡng mộ bởi tình tho của bạc. Coi hình thì bác cũng là người đã "có tuổi" nhưng nguồn thơ của bác thật là dồi dào và trẻ trung.

Chẳng thể ...


Mượn em rồi anh trả lại sao đây
Khi nỗi nhớ cứ đong đầy kỷ niệm
Thời gian qua đi anh lại thầm tiếc
Anh chẳng thể gần – tay lại cầm tay

Anh mượn em rồi - anh mãi cứ vay
Những vần thơ yêu viết dành em đó
Đã dành em yêu những chiều ngược gió
Nỗi nhớ dâng đầy - nỗi nhớ chẳng hề vơi

Anh mượn em rồi – bao dấu yêu ơi
Khi không gặp lòng anh cũng quặn thắt
Hình bóng của em trong tim giữ chặt
Ngày lại ngày ta chẳng thể bên nhau

Anh mượn em rồi - mượn cả ngày sau
Mượn mái tóc em, mượn bờ môi ấy
Mượn cả con tim yêu thương biết mấy
Suốt cuộc đời này … anh chẳng thể trả em !

Chào Nửa Chừng Xuân!

Cám ơn em đã đồng cảm và gởi đến Hiền Nhân một bài thơ hạy .Giá người ấy mà viết như thế, chắc HN sẽ xúc động lăm.Chúc NCX luôn vui khỏe, nhiều niềm vui

Dứt nợ

Món nợ tình hai đứa đã an bày
Em muốn quên lẽ nào anh mãi nhớ?
Đừng đổ thừa tại đại dương cách trở
Khi vào nét ta vẫn gặp ngày ngày

Anh chẳng cần tay phải ở trong tay
Lời em nói cũng hằn sâu dấu ấn
Tình nghĩa vợ chồng há dể đổi thay
Đau khổ lắm mới mất lòng kiên nhẫn

Em hờ hửng với những dòng tin nhắn
Quên mất rồi thuở hai đứa tương thân
Kiêu hãnh oai nghi như vị nữ thần
Ban ân huệ cho người tình cầu cận

Dẫu ăn mày anh vẫn còn nhân phẩm
Phải quên em cho thanh thản tâm hồn
Mặt trời anh đã tắt ánh hoàng hôn
Đành chấp nhân u mê đen thăm thẳm
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
hmhiennhan đã viết:

Tột đỉnh tình sầu ta nhớ nhau




Ta ở dưới đất em trên cao?
Mịt mù trời biển nói yêu nhau,
Tình ta đắm chìm trong hư ảo,
Chắc lúc gặp nhau tóc ngã màu?

Ta ở dưới đất em trên cao?
Thế giới lung linh nhuộm sắc màu,
Xuân đến, Hạ qua, Thu đổi áo,
Đông tàn người mộng có hanh hao?

Tình ngấm vào tim tự thưở nào,
Nghìn thu trời đất quyện hoà nhau,
Như trái tim chết khi thiếu máu,
Mất em, đời anh sẽ ra sao?

Tiếng vạc kêu sương buồn áo não,
Hạnh phúc nhạt nhoà ai không đau?
Mong sao đời êm đi gió bão
Bến bờ khoản cách nối liền nhau?
Hmhiennhan

kimle
Bài thơ anh hay quá,em xin hoạ lại

Anh ở dưới đất em trên cao?

Khoảng cách là bao nghĩ bạc đầu

Tình xưa xin hãy bay theo gió

Chôn kín nhé vào đáy mộ sâu

Hạnh phúc xa rồi, có nhớ nhau?

Xin anh hãy giữ chút tình sâu

Làm hành trang nhé, tương lai mở

Đón ánh bình minh, chiếu lòng đau...

Dủ ở trên cao , dẫu có xa

Tim em chôn chặt mối tình qua

Thôi đành gởi gió niềm thương nhớ

Giữ vẹn câu thề tim xót xa

Hãy nhớ về nhau, kỷ niệm xưa

Đau lòng như cánh vạt đêm mưa

Tình thôi xin nhé, ta vẫy biệt

Giữ lại cho nhau chuyện năm xưa....



Ghé thăm và họa tặng anh HN vài dòng thơ buồn, kỷ niệm đẹp và đừng quên cũng đừng mãi nhớ nhé HN
Đăng nhập để trả lời
0
Ký ức tuổi thơ

Tuổi thơ tôi ngày ấy trốn đâu rồi
Năm tháng trôi nhanh khó lòng tìm lại?
Xã Mỹ lệ vẫn xanh vườn cây trái,
Bát ngát chợ Đào hương lúa nàng Thơm.

Con nhà nghèo tôi muốn tự kiếm cơm,
Bị người lớn ăn gian buồn phát khóc,
Mẹ bắt tôi phải trở vô trường học,
Lành cho sạch còn rách giữ cho thơm.

Thầy ba Lựu già nỗi tiếng uy nghiêm,
Nhồi nhét tôi học cả văn lẫn vỏ,
Những bài quyền đánh ra có sức gió,
Bị bạn bè hai xóm gọi trâu điên.

Làng tôi có đình thờ Nguyễn văn Tiếng,
Một tướng tài của Trương Định Gò công,
Trẻ con đâu biết trời cao đất rộng,
Rủ nhau làm sạch quà cúng đền thiêng .

Có những chiều nắng mới dịu êm êm,
Xách thùng thiếc đi bắt còng ,lượm nón,
Tôi xí được đôi guốc bé hàng xóm,
Bé không chuộc còn mét má đánh đòn...

Mới đó thắm thoát mấy chục năm rồi,
Tôi xa quê, nhiều lần quay trở lại,
Mỹ lệ đã giàu ,cầu đường hiện đại,
Nhưng cây cầu dừa sống mãi trong tôi...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Hoài niệm mối tình đầu

Anh vẫn sống với ký ức hoài niệm,
Con đường tình đi Châu đốc An giang.
Nhớ không em những năm tháng êm đềm
Sao chỉ còn lại mình anh với bóng?

Em đã mở ra khung trời ảo mộng,
Mùa xuân hồng hạnh phúc ngập đời nhau,
Nhìn đâu cũng thấy đời đẹp muôn màu,
Anh ngây ngất trong vòng tay em ôm chặt.

Tình yêu đã làm anh luôn khao khát,
Đem thiên đường rọi sáng địa ngục em,
Dâng lên nữ hoàng trọn cả trái tim,
Để nhận lãnh những vết thương ân sũng?

Anh đâu biết em đau tím cả lòng,
Luôn khẳng định anh là người phản bội
Anh cao ngạo , dại khờ nên nông nổi
Mặc em sa lầy cỏi Phật hư vô.

Anh không thể nào đi ngược thời gian,
Đưa em trở về cuộc đời hiện thực,
Bác sĩ trưởng khoa đủ đầy kiến thức,
Tin lời thầy chùa giết chết tình anh

Biển khổ trần gian sương khói mong manh,
Sao bậc chân tu còn tham danh lợi?
Cái niết bàn lòng em hướng tới,
Thật ra là cỏi ảo rất mông lung...
Hmhiennhan

Một người hướng cõi niết bàn
Một người gom nhặt tro tàn gửi thơ
Ngày xa giờ ở trong mơ
Bão lòng thương nhớ bao giờ cho nguôi

Vào thăm xin gửi tới người
Tri âm đồng cảm đôi lời sẻ chia
Lửa lòng còn cháy đam mê
Tìm đâu người hỡi ngày xưa xa rồi?
Thanh Ngọc


Phương MI xin viết tiếp bài thơ của anh hmhiennhan

Lời thơ nghe sao buồn quá đi thôi
Duyên nợ ba sinh là ý của trời
Người ơi người ! xin anh đừng quá vội !
Nửa của anh đang kề cận anh rồi ...
.................................

Nửa của mình không biết ở nơi đâu ?
Vẫn quanh đây hay cuối nẻo địa cầu
Em không kiếm chỉ âm thầm chờ đợi
Rồi một ngày hai nửa sẽ gặp nhau ...

Một nửa yêu thương , sao mãi lặng im
Em vẫn nơi đây , sao mãi đi tìm
Và lỡ tim em cùng hoà chung nhịp
Em sẽ vui mừng mở cửa trái tim ...

Phương Mi
Đăng nhập để trả lời
0
Cô em gái ngành y

Vào ngành y với tấm lòng nhân ái,
Áo blouse trắng không để bạc màu.
Dẫu thời gian phủ sương tóc mái đầu,
Mắt quầng sâu sau những đêm thiếu ngủ.

Lương tâm thầy thuốc em thường ấp ủ
Dốc sức cứu người đâu ngại gian lao.
Chẳng phân biệt giàu sang hay lam lủ
Với mọi người ,cách đối xử như nhau.

Giúp người bệnh vượt qua cơn đớn đau,
Em vui sướng như thân nhân thoát nạn.
Chiếc áo trắng đẫm mồ hôi tỏa sáng,
Theo tâm hồn em lãng mạn thanh cao.

Em gái của anh thật đáng tự hào,
Vì nhân sinh suốt đời tuân y đạo.
Mặc cuộc sống luôn bộn bề phiền não
Mầm bệnh, nguồn lây ,sanh tử tiêu dao
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Tình trăng và núi

Mây bay đi nhưng núi còn ở lại,
Biển dạt dào nhưng biển cũng quay lưng,
Chỉ núi thôi, cứ như thế đứng canh chừng,
Cho trăng sáng trãi dài trên trần thế.

Núi sừng sững cao như người quân tử,
Trăng yêu kiều tỏa sắc sáng tương tư,
Núi có già Trăng cũng không tạ từ,
Bởi vì núi hứa chở che trăng muôn thuở.

Có những ngày nửa hồn trăng vụn vỡ,
Núi can trường chống bão gió vây quanh,
Giữ cho trăng được viên mãn trọn vành,
Phục hồi lại nét vàng son thanh khiết

Trăng với núi thật hửu tình chung thủy,
Hướng về nhau như hai đứa chúng ta,
Cùng tâm nguyện , mở rộng lòng vị tha
Anh và em sống đến già như trăng núi.
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Nụ cười và nước mắt của Mẹ

Con vui sướng thấy nụ cười của Mẹ
Thật vị tha. nhân ái giống bà tiên.
Dẫu con khắc phục lỗi lầm quá trễ
Để vai gầy Mẹ nặng gánh truân chuyên.

Kể làm sao hết ân nghĩa triền miên,
Nguồn máu sửa Mẹ nuôi con thuở bé?
Suốt đời Mẹ mãi lo cho con trẻ,
Trọng nghĩa nhân hơn vật chất kim tiền.

Giữa chợ đời ,con mê muội đảo điên,
Còn chống chế lời khuyên răn của Mẹ.
Nước mắt Mẹ lại tuôn rơi mạnh mẻ
Kéo con trở về nguồn cội thiêng liêng.

Mẹ bao dung như biển cả an nhiên,
Mặc cuộc sống trãi bao nhiêu phiền não,
Mẹ hướng Phật, luôn giữ gìn tâm đạo,
Không cà sa sao nhân ái vô biên?
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Hương tình mùa thu

Em như hạt cát, giọt sương,
Còn anh hoang mạc, đại dương ngút ngàn.
Ngút ngàn chi để bất an?
Bóng hình khập khểnh miên man tình buồn.

Hãy làm sông suối mở nguồn,
Em vẫn tắm mát cánh buồm phong ba.
Lòng em lòng biển bao la,
Đưa anh nhập cõi thăng hoa non bồng.

Tâm hồn cô giáo trắng trong,
Thân cò bươn chải thay chồng nuôi con.
Nghĩa tình tạc tấm lòng son,
Em đừng khiêm nhượng cúi lòn trêu anh.

Quý yêu tình cảm chân thành,
Mới thêm nồng thắm duyên lành mùa thu
Vượt qua mê ảo ,mây mù,
Mới mong thoát khỏi ngục tù nhỏ nhen...

Em như hoa huệ, hoa sen,
Hương thơm ngan ngát trong đêm giao tình
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Vũng Tàu duyên thắm tình nồng.

Có phải chúng mình chơi trò cút bắt,
Từ Bến Tre đến phố biển Vũng Tàu?
Con sóng tình suốt ngày đêm dào dạt,
Nhưng chưa bao giờ chạm được vào nhau.

Nơi Sài Gòn anh nhận miết câu chào,
Em Chợ Lách Bến Tre làm gì vậy?
Sao hai đứa cứ hẹn hoài ,hẹn mãi
Để đêm Vũng Tàu đơn lẻ ánh sao?

Như nửa vầng trăng ẩn hiện trên cao,
Anh chới với không làm sao bắt được.
Mối duyên tao ngộ từ hai năm trước,
Đến bây giờ còn nằm trong chiêm bao.

Xe nhà em vẫn chạy tuyến Vũng Tàu,
Anh vẫn tắm biển những ngày nghĩ lễ
Đợi chờ hợp cẩn sao mà khó thế,
Bóng hình cứ đủng đỉnh đuổi bắt nhau.

Ở giữa đất, trời ,biển,nước lao xao
Mây và núi cũng gần nhau phóng khoáng,
Anh và Em chắc nồng nàn lãng mạn,
Như  vôi trầu trộn  quyện   với hương cau...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Vị đắng tình say

Anh mệt mỏi bởi những lời chia tay
Như lập trình em nói đi nói lại.
Buồn và vui cứ song hành tồn tại
Dẫu bầu trời mặt đất có chia hai.

Một chút ngọt ngào đủ để đắm say,
Cà phê thiên đường thơm ngon vị đắng.
Tình sáng đẹp lấp lánh màu hoa nắng,
Bổng mưa gió về mọi thứ đổi thay

Cơm áo muộn phiền trút xuống vai gầy,
Anh không thể mãi làm người chia sẻ
Đến một khúc quanh có nhiều lối rẽ,
Hạnh phúc ban đầu tất phải nhạt phai.

Ừ! thì em hãy thêm chút chua cay
Để người ra đi không còn ngoáy lại
Hãy mở ngõ vườn địa đàng tình ái,
Đón ong bướm về sẽ quên anh ngay
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Tuổi mộng xuân thì

Hạ về rồi lại qua mau,
Phượng còn cháy đỏ sắc màu yêu thương.
Giọt nắng rụng khắp sân trường,
Vàng mơ thắp sáng con đường em đi.

Bước ngang tuổi mộng xuân thì,
Em ơi! đừng để rèm mi đọng sầu.
Giữ thơm màu áo lụa đào,
Đừng để hạnh phúc đến chào rồi xa.

Chợ đời phức tạp bao la,
Không như trường học vào ra thân tình.
Em cần gởi đúng niềm tin,
Buồn ,vui theo bước đăng trình song song.

Trong mưa cũng có cầu vồng,
Trong đêm tối có ánh hồng ban mai
Chúc em bắt chắc tương lai,
Để cùng tháng rộng năm dài an vui
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Tình yêu tuổi học trò

Chung mái trường nhưng chưa kịp biết tên,
Vì hai đứa học cách nhau mấy lớp
Hỏng lén nhìn nhau sao biết mặt ai kênh
Chưa bị níu áo mà tim hồi hộp?

Tiếng sét nợ nần đến sau tia chớp
Sôi trào máu họng bốn mắt giao nhau
Nầy tóc dài ơi! cho gởi lời chào
Bài toán tình yêu làm sao quay cóp?

Muốn trồng cây si nhưng hồn quá khớp
Chắc phải nhờ gió nói hộ lời yêu
Nỗi lòng anh dấu vào trong chiếc hộp
Trao em rồi sao em cứ đăm chiêu?

Phương trình bậc nhất vậy mà không hiểu
Ẩn số là em em có biết không?
Đường thẳng ngắn nhưng anh phải đi vòng
Vì ngại lắm những nụ cười chế diễu

Tụi bạn nói đã yêu là phải liều
Yêu chân thật chẳng có gì xấu hổ
Không lẽ chọn tóc dài làm đáp số
Nhưng chưa rỏ ý em làm sao yêu?

Làm cái đuôi anh cũng khoái bún rêu
Rồi kế tiếp là ly chè đậu đỏ
Mấy đợt trả tiền em đều hỏng chịu
Để đêm về anh trăn trở buồn hiu

Phượng đỏ rực trời cùng tiếng ve kêu
Mình sắp sửa chia tay nhau rồi đó
Tình yêu học trò anh gởi vào gió
Gió nghĩ gì sao gió cứ lêu lêu… ?
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Hai phương trời mộng ảo

Gió đi vào cỏi ảo ,trống chơi vơi,
Anh hụt hẩng trước hai bờ sáng tối,
Em đừng làm hồn anh thêm bối rối,
Khi nỗi lòng hai đứa cách hai nơi .

Nếu biển nhớ ở nơi em man mác,
Cây sầu đông anh cũng đã nở bông,
Trách gì đây? héo úa nhuộm tím lòng,
Người đến sau gượng cười che tiếng nấc.

Trái tương tư em mời anh nếm thử,
Đắng chát hồn, đành phải sớm quay lưng,
Lời ngọt ngào em gởi tặng người dưng,
Bão nhung nhớ em trút anh gánh chịu?

Tuổi chúng mình đã không còn nông nỗi,
Chuyện tình yêu không thể cứ hồn nhiên,
Trái tim anh rất chân thật, thiêng liêng,
Không thể nói riêng những lời gian dối.

Anh mơ ước cửa thiên đường mở lối,
Vững niềm tin điều tốt sẽ xảy ra,
Anh và em nếm trãi đủ phong ba,
Cùng hội tụ trên đỉnh cao chói lọi?
---------- hmhiennhan


Bài thơ này hay quá. TX xin phép hoạ cùng tác giả: anh Nguyễn Hiền Nhân

Góc tình cõi ảo

Nào có thể trách biển dài rộng quá
Trách đại dương sao sóng cứ mênh mang.
Con sóng bạc đầu vẫn mãi lang thang
Như ngàn năm tìm hoài một bờ bến…

Chuyện tình yêu đâu chỉ lời hò hẹn
Để lòng mình hụt hẫng ngóng trông nhau
Những miên man như sóng cuốn chân cầu
Tình cõi ảo sao nhớ nhung day dứt.

Bao canh khuya chúng mình còn thao thức
Ghép tiếng lòng thành yêu dấu thơ đan
Cùng mộng mơ xây những giấc mộng vàng:
Một ngày mai cửa thiên đàng mở lối..

Dẫu chẳng còn tuổi dại khờ nông nổi
Tiếng yêu này em vẫn tặng riêng anh
Như góc riêng trong em mãi để dành
Một tình nồng ái ân nơi cõi ảo…
Trúc Xanh
... Có đường phố nào vui... Cho ta qua một ngày.....
Đăng nhập để trả lời
0
nguyễn hiền nhân đã viết

:Hai phương trời mộng ảo

Gió đi vào cỏi ảo ,trống chơi vơi,
Anh hụt hẩng trước hai bờ sáng tối,
Em đừng làm hồn anh thêm bối rối,
Khi nỗi lòng hai đứa cách hai nơi .

Nếu biển nhớ ở nơi em man mác,
Cây sầu đông anh cũng đã nở bông,
Trách gì đây? héo úa nhuộm tím lòng,
Người đến sau gượng cười che tiếng nấc.

Trái tương tư em mời anh nếm thử,
Đắng chát hồn, đành phải sớm quay lưng,
Lời ngọt ngào em gởi tặng người dưng,
Bão nhung nhớ em trút anh gánh chịu?

Tuổi chúng mình đã không còn nông nỗi,
Chuyện tình yêu không thể cứ hồn nhiên,
Trái tim anh rất chân thật, thiêng liêng,
Không thể nói riêng những lời gian dối.

Anh mơ ước cửa thiên đường mở lối,
Vững niềm tin điều tốt sẽ xảy ra,
Anh và em nếm trãi đủ phong ba,
Cùng hội tụ trên đỉnh cao chói lọi?
---------- hmhiennhan

Bài thơ này hay quá. TX xin phép hoạ cùng tác giả: anh Nguyễn Hiền Nhân

Góc tình cõi ảo

Nào có thể trách biển dài rộng quá
Trách đại dương sao sóng cứ mênh mang.
Con sóng bạc đầu vẫn mãi lang thang
Như ngàn năm tìm hoài một bờ bến…

Chuyện tình yêu đâu chỉ lời hò hẹn
Để lòng mình hụt hẫng ngóng trông nhau
Những miên man như sóng cuốn chân cầu
Tình cõi ảo sao nhớ nhung day dứt.

Bao canh khuya chúng mình còn thao thức
Ghép tiếng lòng thành yêu dấu thơ đan
Cùng mộng mơ xây những giấc mộng vàng:
Một ngày mai cửa thiên đàng mở lối..

Dẫu chẳng còn tuổi dại khờ nông nổi
Tiếng yêu này em vẫn tặng riêng anh
Như góc riêng trong em mãi để dành
Một tình nồng ái ân nơi cõi ảo…
Trúc Xanh ... Có đường phố nào vui... Cho ta qua một ngày.....



Tình chia hai lối đi

KimLe trả lời HN

Em vẫn ước nụ cười là giọt nước
Dù biết rằng điều đó chẳng xảy ra
Cũng như anh và em vẫn quá xa
Đại dương đó làm sao em vượt nỗi?

Chuyện tình yêu không còn thời nông nổi
Trái tim nghe tiếng nói nhỏ rất riêng
Tình yêu anh vẫn chỉ mãi dành riêng
Một ai đó dù đã xa dịu vợi....

Trái chín ngọt em mời anh nếm vội
Chưa thấm lòng anh đã vội quay lưng
Bảo đắng cay không phải chín ngọt lừng
Bao chua chát anh dành em gánh chịu

Bởi em biết tình em sầu man mác
Cả tấm lòng anh cũng chẳng dành em
Trách gì nhau khi đường lại xa thêm
Em loi lẻ đến sau đành câm nín

Dòng thời gian hai đầu là đối nghịch
Như tấm lòng hai đứa ở hai nơi
Gió qua miền sáng tối bổng chơi vơi
Em hụt hẫng vượt xa tầm tay với.....
KimLe
Đăng nhập để trả lời
0
Tình yêu cảm nhận

Anh cảm nhận tình yêu em chân thật,
Nên yêu buồn giận ghét không chung chung,
Trái tim em yêu một người duy nhất,
Dù hai phương, gió bão đến trùng trùng...

Lời thơ em đã thắp lên hy vọng,
Thời gian trôi,thêm sáng tỏ tình nồng,
Như trăng biển thường giao hòa chung bóng,
Hai đứa mình thỏa nguyện những ước mong...

Anh sung sướng được giam vào ngục thất,
Của người yêu chờ đợi bao tháng năm,
Thơ chúng mình là tiếng lòng tri âm,
Anh hạnh phúc ôm bờ vai,vóc ngọc.

Chúng mình thoát khỏi những năm cô độc,
Tình tràn đầy theo nhịp đập trái tim,
Anh tưởng tượng như mây gió im lìm,
Cũng trỗi dậy khúc nhạc tình âu yếm

Đừng buồn nhé!Hởi người yêu kiều diễm,
Lời thơ em,anh sưởi ấm hàng đêm,
Trăng tình yêu đã rơi rãi xuống thềm,
Trong song cửa anh cười , say mộng đẹp
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Em ẩu quá. Cám ơn anh đã chỉ giáo.
Anh đọc bài thơ này nhé:

Hà Nội đông nầy .

Hà Nội mùa này lạnh lắm anh
Cái rét tê lòng em ngõ nhỏ
Nỗi buồn nào hắt hiu đầu con gió
Trống trải khôn cùng những bước vắng hoàng hôn…

Rồi thơ anh cho em biết vấn vương
Tình tri kỉ cho đông nầy ấm lại
Để đường chiều bớt xa, mưa phùn bớt lạnh
Dưới mây mù như có nắng phương nam.

Em gửi vần thơ theo nỗi nhớ miên man
Về phương anh khi mai vàng hé nở
Anh có nghe yêu thương trong tiếng gió
Lời nồng nàn em kết những mộng mơ…

Để từng đêm thơ em biết đợi chờ
Gom nhớ nhung dệt nên vần say đắm
Hà Nội mùa đông sẽ không còn trống vắng
Bởi ấm lòng một nỗi nhớ phương nam…
Truc Xanh
Đăng nhập để trả lời
0
Khoãnh khắc tình sầu

Anh đã hiểu lòng em như biển cả
Gieo bạt ngàn con sóng vào lòng anh
Đau xót xa khi ta làm mặt lạ,
Để mây trời hoa lá nhạt màu thanh

̀Mai nầy em không còn bên Hiền Nhân,
Tình tri kỷ vẫn chín vàng nỗi nhớ
Trời đất bao la, núi sông cách trở
Bản nhạc lòng vẫn vọng mãi tiếng ngân.

Trái lìa cành vẫn luyến nhớ cây xanh
Trăng chết bóng ngay đêm không thấy biển
Anh xa em để lòng thêm xao xuyến
Những cung trầm day dứt mãi hồn thơ

Nàng Trúc xanh mịt mờ trong cỏi nhớ
Con đường tình nhuộm tím thẳm hoàng hôn
Muốn tịnh tâm sao dạ cứ bồn chồn?
Như con sóng làm rối tung nhịp thở

Anh cô đơn lạc lõng bên đỉnh mơ
Lời trách móc hờn ghen sao quá thực
Thơ em vẫn chân tình da diết nhất
Níu tay nghìn trùng gợi giấc mơ xưa

Có hạnh phúc nào cứ mãi đong đưa?
Có tình yêu nào muôn đời không phai nhạt?
Em cứ đi đi trao tình bến khác
Anh kém tài đành từ biệt tri âm

Hồn ngã nghiêng theo tình khúc ru trầm
Cỏi hư không tình ca xưa vương lại
Sương khói mông lung kết thành lệ thảm
Trời mưa hay bụi làm mắt anh cay?
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Nguyễn Hiền Nhân

Nỗi niềm riêng

Mỗi lần ra biển rộng
Thấy sóng vỗ bềnh bồng,
Lòng ta cũng nỗi sóng,
Thương đời mình long đong.

Tuổi xuân nhiều khát vọng,
Ngày ấy hanh hao rồi.
Bao hoài bảo lướt trôi
Chìm nổi vào hư không.

Giữa biển đời mênh mông,
Có bao nhiêu bến đổ?
Hạnh phúc và đau khổ,
Cứ tiếp nối xoay vòng.

Càng cận kề người mộng,
Càng gây nhiều bão dông,
Hoa tình như sương mỏng,
Cũng tại mình hơi ngông.

Nợ đời chưa trả xong,
Tóc chớm bạc mái đầu,
Phía sau bờ ảo vọng,
Thiên đàng hay vực sâu?
Hmhiennhan

 
                                Ý RIÊNG
 
    Chớ băn khoăn về thiên đường hay địa ngục
   Chỉ biết thơ  không mục bởi thời gian 
      Thi SĨ già nhưng tình vẫn nồng nàn
 Làm nát tan những trái tim hệ lụy
 
              Sóng khát khao bao ngàn đời "chưa phỉ"
                 Vuốt ve bờ bằng tay sóng miên man
            Một ngày nào còn sống ở trần gian
               Thì ngày đó vẫn muôn vàn khao khát
 
 Nghĩ làm chi về đời người sống thác
 Suy làm chi về đen bạc cuộc đời
  Tình còn nồng và thắm lắm Nhân ơi!
 Xin cứ viết cho đời lời say đắm
 
ngng
 
                
               
 
 
 
 
 
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
Phong ba tình đời

Ta muốn khóc nhưng không ra nước mắt?
Đành phải cười để chôn dấu nỗi đau .
Lời ngọt ngào độc ác hơn mũi dao
Tình cõi ảo sao ta đây tin thật?

Ta phong lưu đâu giống tên hành khất
Cầu xin ai ban bố chút ân tình?
Cánh hoa chùm gởi dẫu có đẹp xinh
Cũng chỉ được quyền chọn tùng hay bách

Ta kiêu hãnh đứng giữa lòng trời đất
Mắt xem thường mọi nhan sắc kêu sa
Khá khen nàng đã trói buộc được ta
Bằng những bài thơ hiền hòa chân chất

Nhưng thời gian đã cho ta sự thật
Tình yêu kia chỉ là chuyện bướm hoa
Trái còn non nhưng trái đã sớm già
Tình mới chớm, bị phong ba dập tắt

Ta ngậm ngùi trốn người yêu quay mặt
Chạm buồn vui thoáng một chút xót xa
Lòng muốn khóc nhưng miệng cười muốn sặc
Bởi vì ta sau trước vẫn là ta.
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
nguyễn hiền nhân đã viết:Đẹp khúc xuân nồng

Bâng khuâng anh ngồi đọc khúc xuân nồng
Cõi ảo mà mình lại luống nhớ mong?
Melbourne ngày trước còn gợn sóng
Bắc Mỹ hôm nay em gởi bão lòng?

Thơ của em là tiếng lòng trăn trở
Thật thiết tha và chân thật như người
Trên môi em vẫn xinh đẹp nụ cười
Cố che dấu những nỗi sầu muôn thuở?

Anh ngại ngần, ở cách xa em quá
Dù con tim cảm nhận tiếng tơ đồng
Mưa gió đã qua , nắng hồng rộn rã...
Mùa xuân sắp về, thay thế mùa đông

Hồn anh chìm trong cõi nhớ chơi vơi!
Với một người mới tình cờ quen biết
Từng thản nhiên trước vườn hoa mắt biếc
Chẳng lẽ nhớ nhung kẻ cuối chân trời?

Đó có phải là tình không biên giới?
Như lời bài thơ xướng họa hôm nao?
Níu tay nghìn trùng đuổi bắt ánh sao?
Vì tưởng mình trên cao đỉnh mây khói?

Đừng trách anh sao sớm có dấu hỏi
Dù trong tim đã xác nhận một điều
Không gian kia không cách trở bao nhiêu
Chúng mình vẫn hòa chung nhau giai điệu

Em cũng như mọi phụ nữ đang yêu
Cũng biết hờn ghen, nhớ nhung , tức tối
Nhưng chúng mình làm chuyện giống nhau thôi
Đáp lời yêu thương trăm nơi trăm kiểu

Em thừa biết anh không phải hèn yếu
Chưa bao giờ đi khất thực tình yêu
Vẫn đùa vui trước nắng sớm mưa chiều
Mặc kẻ tiểu nhân dèm pha chế diễu

Người tốt chung quanh anh đã quá nhiều
Cũng dập dìu tài tử với giai nhân
Tình yêu anh sau trước vẫn dành
Người ấy là ai rồi em sẽ hiểu

Xưa chàng Tú Uyên chỉ mới thấy tranh
Đã vội ôm tranh tương tư người ảo
Anh và em dẫu sao cũng người thật
Sống gần nhau chung một góc địa cầu

Anh quá quen rồi cảm giác cách xa
Hoặc người quen bổng trở nên xa lạ
Chân đứng vững giữa dòng đời nghiêng ngã
Đủ mềm lòng trước khúc hát tình xa

Thơ đã dẫn anh vào đến mê cung
Vườn địa đàng đã đơm hoa kết trái
Tình cõi ảo! nhưng xin em ân sũng
Cùng với anh đi đến chốn tận cùng

Hãy để trái tim ngỏ lời muốn nói
Bắc Mỹ - Việt Nam đâu có xa xôi
Khúc xuân nồng sưởi ấm hồn đơn côi
Cõi đi về sẽ sớm chung một lối?
Hmhiennhan



kimle Nỗi lòng em gái phương xa

Khúc xuân nồng làm tim em ngây ngất,
Bởi lời thơ tình chan chứa bấy lâu
Gởi về anh như một mối tình đầu
Dẫu mộng ảo nhưng tình là rất thật

Ngày tháng dài cho em niềm u uất
Như mây trời trôi tím cả hoàng hôn
Lời thơ anh rực cháy cả tâm hồn
Em có lạnh cũng thấy lòng ấm mãi...

Trời bên em dù đêm dài, ngày ngắn
Cũng không làm cách trở vần thơ yêu
Đại dương xa anh đã nối bờ yêu
Lời thơ tỏ làm nhịp cầu đưa lối

Duyên tri kỷ cùng anh nhiều đêm tối
Cũng rạng ngời như trăng tựa đêm rằm
Lời thơ trao xao xuyến gối đầu nằm
Đêm mơ thấy mộng về bên khung cửa

Cũng như anh , em quen rồi khoảng cách
Xa hay gần không thể cản tình thơ
Nỗi nhớ nhung cứ tràn ngập vô bờ
Như con sóng vỗ về bờ cát nhỏ

Xuân đã về trên đường về xóm nhỏ
Anh có chờ em đón gió mùa xuân?
Lời tình nào ta đã hứa trao thân?
Anh hãy nhớ! đợi em về trên phố

Dù xuân này em không về qua ngõ
Nhưng tình này em gởi gió về anh
Gió xuân mang về đấy những tin lành
Làm ấm áp trái tim anh nỗi nhớ

Mỗi vần thơ... mỗi ngày như thác đổ
Xoáy vào lòng em thêm nỗi khát khao
Ước mong sao thời gian hãy trôi mau
Để em được ghé bến bờ thương nhớ...
KimLe
Đăng nhập để trả lời
0
           RU TÌNH NHỚ THUỞ NGẬM NGÙI
                                                               ( Cảm xúc từ chủ đề "NGẬM NGÙI NHỚ THUỞ TÌNH RU")
 
 
Ru tình nhớ thuở ngậm ngùi
Em theo thuyền nhớ trôi xuôi sông chờ
Đò anh bến vắng bơ vơ
Cỏ lau hiu hắt nắng hờ bên song
 
Ru em chưa trọn tơ lòng
Trăng phai màu nhớ, tóc đong sương chiều
Còn gì nữa để thương yêu
Câu ca đứt đoạn cánh diều tung mây
 
 
ngng
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
Nguyên văn bởi hoatimht
NGƯỜI XƯA


Ngắm ánh mây trời nhớ cố nhân
Duyên chưa trọn vẹn buồn muôn phần
Thăm người xưa ấy biết còn nhớ
Một mảnh tình con vẫn rất cần


Hoatim trở lại thăm chú Nguyễn Hiền Nhân.


Cố nhân

Khắc mãi trong lòng nghĩa cố nhân,
Mây mưa tan hợp bởi số phần.
Hội quán chốn cũ duyên còn nặng,
Một mãnh tình trao,vĩnh cửu thân
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Chẳng còn cỏi vĩnh an

Em ơi! mùa hạ sắp về rồi đó
Mưa nắng giao kề ,gió hát lao xao
Thả hồn bâng quơ chìm trong nỗi nhớ
Ba năm rồi chúng mình phải xa nhau

Em đi tu để tìm sự vĩnh an
Anh không cầu khẩn tình yêu bố thí
Điều không thể cũng trở thành thực thể
Trước mặt em anh luôn phải cúi quỳ

Ân nghĩa vợ chồng sĩ diện làm chi
Gối chăn thắm thiết tình cao hơn núi
Bát nước đầy thêm chi dòng lệ tủi
Nương bóng từ bi em đạt được gì?

Kiếp con người khó tránh khỏi sân si
Sự mập mờ trong câu kinh bí hiểm
Xa lánh bụi trần còn tham quyền quý
Mua bán thánh thần ngay chốn tôn nghiêm

Mê và Ngộ em vẫn mãi tỵ hiềm
Chẳng ai sống được ngoài vòng tục luỵ
Hãy trở lại với tình yêu nguyên thuỷ
Như máu tuần hoàn êm chảy trong tim
hmhiennhan

Đăng nhập để trả lời
0

hoaleban đã viết:NỬA VÒNG TAY

Nửa vòng tay ấm trao ai ?
Nửa vòng tay lạnh đêm dài cô đơn
Nửa vòng tay ấm dỗi hờn
Đi tìm một nửa mãi còn rong chơi .

Nửa vòng tay ấm buông lơi
Cho đây một nửa lạc trời dối gian
Nửa vòng tay lạnh lang thang
Cho ta tìm giữa hoang tàn …tâm tư .

Vòng tay ấm áp đêm thu
Quyện vào môi mắt lời ru dịu dàng
Nửa vòng tay ấm nhẹ nhàng
Dìu nhau vào chốn thiên đàng ái ân .

Cùng nhau tìm lại mùa xuân
Dẫu xuân nở muộn …xua dần đêm đông
Trọn vòng tay ...có vui không?..

HoaLeBan



Trọn vòng tay

Thơ ai chỉ nửa vòng tay,
Làm sao bao phủ vóc hài người yêu?
Thánh lễ thiên hạ dập dìu,
Ta nhìn ảnh Chúa đăm chiêu, chạnh buồn.đa

Người xưa giờ đã xa nguồn,
Vòng tay ấm áp lách luồn về đâu?
Nỗi niềm khắc khoải canh thâu,
Đêm Đông, hạnh phúc bóng câu chập chờn.

Giá xưa đừng lắm giận hờn,
Nay mình đâu phải cô đơn góc trời?
Nửa vòng tay lạnh chơi vơi,
Tìm đâu nửa nữa cho đời xuân tươi?

Gối chăn rớt mất nụ cười,
Thương Hoa lẻ bạn ngậm ngùi bến mơ,
Vọng phu trong cõi tình thơ,
Nửa vòng tay lẻ chắc chờ thương anh?
Hmhiennhan

Giao lưu cùng Hoa lẻ bạn 1 bài nha
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày nhớ anh

Click image for larger version Name: DSC00641.jpg Views: 1 Size: 93.9 KB ID: 820
Mưa bụi chiều nay trên phố qua
Lòng em man mác ngỡ như là
Ảnh hình ai nhói trong tiềm thức
Gợi những âu sầu giọt châu sa…

Phố vắng đợi nghe tiếng bước quen
Dư âm đâu đó vẫn êm đềm
Chênh chao lá rụng lòng se thắt
Hun hút lối về nơi cuối đêm…

Người mãi xa rồi theo gió mây
Mình em đơn chiếc lệ đong đầy
Ái ân ngày đó bao say đắm
Vẫn cháy lòng em ai có hay?

Hoàng hôn lạnh giá trong cô liêu
Lặng nhìn thu chết dọc đường chiều
Em gom bao mùa ngâu trống trải
Kết vần nhung nhớ vẹn lời yêu…
Trúc Xanh

Chiều nhớ em

Nỗi nhớ từ nay vương bến thơ
Ngìn thu bóng tạc khó phai mờ
Trúc xanh ẩn hiện trong tiềm thức
Một thuở tình khờ kết duyên tơ

Bến đợi chờ vắng bước chân quen
Đường xưa, lối cũ,mãi êm đềm
Tiếng ve nức nở đêm trăng nghẹn
Hiu hắt đường tình anh nhớ em

Người đã bay xa theo gió mây
Câu thơ lạc lõng gởi ai đây?
Kỷ niệm ngày trước còn đọng lại
Đau xót lòng anh em có hay?

Hoàng hôn tím thẳm mưa bụi bay,
Nắng Hạ sao còn gió heo may?
Xin em cất lại dòng lệ chảy,
Để kẻ đa tình thoát nợ vay...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
hoaleban đã viết:

HOÀI NIỆM CHÚT HƯƠNG XƯA .

Hoài niệm làm chi chút hương xưa .
Mưa gió trôi qua đã bao mùa .
Còn đâu cái thưở ngu ngơ đó .
Ta lén nhìn người lúc trốn mưa .

Hoài niệm làm chi chút hương thừa .
Hương tàn phấn nhạt nảo nùng chưa .
Môi son mắt biếc đâu còn nửa .
Đừng níu thời gian ...đễ cợt đùa .

Nửa vòng tay lạnh ...đã bao năm .
Chăn đơn chiếu lẻ ..đêm âm thầm .
Giường đơn một bóng ..quen độc thoại .
Sắp hết cuộc đời ...ngại ...viếng thăm .


hihihihi Xin hoạ lại với anh NHN thơ HLB không tình tứ không có rầy nha


HLB




Còn mãi mùi hương xưa

Chút hương xưa còn lại cũng phiêu diêu,
Qua năm tháng buồn vui đời tẻ nhạt.
Nhưng lẽ nào ở tuổi cao bóng hạc,
Ta không còn bừng cháy ngọn lửa yêu?

Giảm bớt lo toan thì bóng xế chiều,
Với con cháu tạm vuông tròn bổn phận.
Nhìn người hạnh phúc thấy mình trống thiếu,
Một vòng tay ấp ủ của tình thân.

Duyên cuối mùa ai cũng thoáng băn khoăn,
Nhưng vạn vật vô tri còn rung cảm,
Đừng nói với anh là em hỏng dám,
Khi mộng mơ phủ xuống gối đầu nằm.

Dẫu không cản được dòng chảy thời gian,
Cũng đừng để mộng tình trôi phí phạm.
Hãy giúp nhau thêm chút lòng can đảm,
Chuyến đò chiều hòa nhập bạn tri âm.
Hmhiennhan

HN chạy theo HLB một bài nữa nha
Đăng nhập để trả lời
0
nguyễn hiền nhân đã viết:

quote:

Trích đoạn: Nguyễn Hiền Nhân

nguyễn hiền nhân đã viết:quote:

Trích đoạn: Nguyễn Hiền Nhân

Đồng cảm

Cám ơn bạn với dòng thơ chia sẻ,
Hồn thi nhân thường đa cảm, đa tình,
Tuổi hoàng hôn nhưng kiêu bạt,linh đinh,
Địa ngục,thiên đàng ngỗn ngang lối rẽ.

Đời như sóng suốt ngày đêm buồn tẻ,
Thét gào cũng chỉ chạm bóng mây xanh,
Nhìn bao tinh tú lấp lánh vây quanh,
Lòng khao khát chuyện cuồng quay,vui vẻ...

Huyên náo đó rồi trở về lặng lẽ,
Ngậm ngùi chi đen bạc của chợ đời?
Tình nồng thắm nhưng lại rất chơi vơi,
Trái tim già thì ước mơ khó trẻ
Hmhiennhan



NÓI VỚI HIỀN NHÂN

Con cái đã yên bề gia thất
Mình không còn chật vật nợ áo cơm
Tuổi càng cao biết phải trái nhiều hơn
Bao ngọt đắng cuộc đời từng nếm trải

Hãy dùng hết quỹ thời gian còn lại
Để tình thơ vẫn trẻ mãi không già
Một mai kia có về với ông bà
Con cháu nhớ và bạn bè còn nhắc

Vui lên đi! Những phút giây trầm mặc
Xin gửi vào cõi ảo để tri âm
Mặc thị phi ta vẫn cứ bình tâm
Để chống lại sức lực già quái ác

Trái tim già nhưng vẫn còn bát ngát
Những vần thơ không bệ rạc bởi thời gian
Chấp những thằng trai trẻ nửa đàng...
"Gừng càng già..."thế gian đà minh chứng!


ngng



Đáp lời Nguyễn Ngoắt

Tâm hồn thơ vô biên không có tuổi
Nên yêu thơ là yêu cả đất trời?
Xong nợ áo cơm một thời rong ruổi,
Ta thả hồn thơ cảm tạ ơn đời.

Tuổi sồn sồn may mắn được thảnh thơi,
Mọi thị phi nhân thế đà nếm trải
Bao ngọt đắng chát chua đường tình ái,
Được bạn chia sẻ diễm phúc lắm rồi.

" Lai rai chén rượu"*1 ta cùng cưa đôi,
Thả "Ký ức thời gian" vào thi,phú
"Tình không biên giới" *2 thầm thì quyến rũ,
"Giấc mơ hạnh phúc" lặng thầm êm trôi.

Nối kết nỗi lòng trống vắng đơn côi,
Tình cảm chúng mình không bao giờ cũ,
Thơ vào Nét mỗi ngày như thác lũ,
Giữa biển đời mặc sóng gió xăm soi...
Hmhiennhan

*1 tên 2 chủ đề thơ của Nguyễn Ngoắt
*2 tên 2 chủ đề thơ của NHN
Đăng nhập để trả lời
0
Thụy Du đã viết:

langtu_qd123 đã viết:


Đã sang ngang sao em còn lại nhớ
Nhớ làm gì chuyện cũ vuột tầm tay
Ngày nhà em trước ngỏ pháo bay bay
Kể từ ấy lòng anh như đã chết

Tháng ngày qua ôm con tim mõi mệt
Cố lãng quên qua men rượu cay nồng
Đã vui say, đậm ân ái bên chồng
Em lại nhắc , đau lòng người ở lại . . .

Hãy xem như đó là thời thơ dại
Của một thời còn nông nổi ngu ngơ
Người đi rồi ta ở lại bơ vơ
Chiều lặng ngắm nhìn dòng sông kỉ niệm

Trôi trên sông những đóa hoa tim tím
Mà ngày nào em hay nói thủy chung
Đi thật xa theo con sóng muôn trùng
Như em đó ra đi . . .tình tan vỡ . . .

langtu_qd123



TÌNH XƯA



Dẫu chia xa nhưng nào em lại nỡ
Quên ngày xưa, quên cả khối thương yêu
Mà tâm tư đôi lứa đã chắt chiu
Cùng vun đắp cho mối tình thêm đẹp

Nếu cuộc đời mở rộng lòng cho phép
Em nguyện rằng sẽ mãi mãi bên anh
Anh biết chăng có bao giấc mộng lành
Em ấp ủ trong mơ từ thuở đó

Ngưỡng cửa ngõ ân tình nhiều gian khó
Luôn dập vùi niềm tin ở ngày mai
Để cuộc đời hai lối rẽ chia hai
Những toan tính đều trở thành vô vọng

Rồi giờ đây giữa hoàng hôn gió lộng
Em một mình tiếc nuối chuyện tình buồn
Dòng sông sao có thể ngược về nguồn ?
Nên duyên nợ chúng mình đành không trọn



Thụy Du

Thụy Du xin cảm ơn bạn Lãng Tử đã ghé thăm nhà.
Thân mến chúc bạn luôn vui và nhiều thơ hay



Nỗi buồn tuổi mùa thu

Mùa thu đã về rồi đó em,
Lá thu rơi rụng vàng cả thềm,
Nhớ em anh ngóng nơi đầu hẻm,
Thấy đường trống vắng lòng buồn thêm.

Hồi tưởng mùa thu xưa em đến,
Nụ cười khả ái giống nàng tiên,
Tóc dài óng ả như mây,suối,
Nắng chiều nhìn xuống phải đổ nghiêng.

Anh dắt tay em vào cõi thiêng liêng,
Hái trái cấm trong vườn hồng tình ái,
Hạnh phúc an nhiên những ngày thứ bảy,
Duyên thắm tình nồng cả khoảng trời riêng.

Không ngờ chỉ mấy mùa thu lưu luyến,
Tình ban sơ bổng đổi thay nhiều.
Như nai vàng dưới trăng thu tan biến,
Xa ngái rồi...thuở lãng mạn vào yêu
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0