📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Ngậm ngùi nhớ thuở tình ru

717 trả lời, 85.735 lượt xem — Trang 11 / 24
Thơ gởi những người bạn trên nét


Rất nhiều tấm lòng đơn sơ chân thật
Dẫu xa xôi nhưng ta vẫn thấy gần
Có những con người chưa lần gặp mặt
Qua màn hình tình cảm bỗng nhiên thân
Như bóng trăng đuổi nhánh lá ngoài sân
Chuyện khoai sắn ruộng nương sao mộc mạc
Nỗi niềm riêng bâng quơ qua khúc hát
Dù người dưng cũng vướng víu nợ trần
Lắm người bảo tình ảo rất phù vân
Là chưa xét hết mọi bề phải trái
Nếu chúng ta chịu lắng lòng cảm nhận
Thời gian trôi thu ngắn lối đi dài
Những nụ cười trong như giọt sương mai
Làm ấm lại những trái tim giá lạnh
Lời nói thẹn thùa đong đưa huýt láy
Ta mơ màng ngỡ lạc cỏi tình say
Người trên net tuy gặp gở hàng ngày
Tầm mắt vẫn chưa nhận ra nhau được
Cứ tưởng tượng gót son êm nhẹ bước
Dáng yêu kiều sau câu chữ tung bay
Chưa bao giờ tay được chạm bàn tay
Sao hơi ấm như lan vào tim phổi
Người và ta cách xa nhau vời vợi
Sao hương thơm ngan ngát phủ quanh đời
Hồn đắm chìm trong cõi ảo chơi vơi
Men tình ái luôn làm ta say khướt
Suối tóc em có dài đen óng mượt
Ta mơ một lần thả nó buông lơi
Ngọt ngào làm sao hai tiếng anh ơi
Từ máy tính đã đi vào giấc ngủ
Bến hạnh phúc ta đắp xây mong đợi
Chờ gặp người sáng tỏ chuyện riêng tư
Những câu thơ viết thay lời tâm sự
Lẫn nụ hôn môi gợi mở nguồn vui
Ân tình thiết tha chia sẽ ngọt bùi
Đã cuốn hút bao nhiêu hồn nam nữ
Chỉ thế thôi! chỉ trao nhau câu chữ
Kết nợ duyên thành bạn hữu người thân
Biết mai nầy trên vạn nẻo đường trần
Có hòa hợp nhau nối liền tình sử?
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0



LIỆU CÓ MUỘN MÀNG?

Chờ đợi một ngày em ngoáy đầu lại,
Thiên đường xưa ,đá cũng đóng rêu phong,
Cơn lốc đời cuốn trôi ta xa mãi,
Lăng kính hồng ,tri kỹ biết còn không?

Liệu còn chốn bình yên ta ẩn náu?
Cảm thông nhau,nước mắt đã cạn nguồn,
Rời cánh mỏi, Em gởi hồn thiền đạo,
Ta chơi vơi trong chớp biển,mưa buồn.

Mình ngoáy lại tìm nhau nhưng quá muộn,
Tiếc nuối cho năm tháng trót đi hoang,
Chuông nguyện hồn xưa chiều gió cuốn,
Nắng cuối hoàng hôn, sáng chút rồi tàn.

Ta vẫn chắt chiu chút gì lãng mạn,
Kéo tình xưa ,vây phủ trái tim già,
Trân trọng mãi nguồn vui không vóc dáng,
Thuở đam mê ,mắt ngọc với da ngà

Dẫu người thân đã trở thành kẻ lạ,
Trầu héo, cau khô, vôi bạc trộn hoà,
Ta vẫn mong cuộc đời em vương giả,
Trời vẫn đẹp màu sau trận mưa sa
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Giả sử chúng mình yêu nhau


Đặt giả sử hai chúng mình yêu nhau?
Điều không thể sẽ trở thành có thể.
Anh buồn lắm nếu người yêu phiền não
Hờn trách anh không chung bước đường về.

Vì đôi mình còn cách biệt sơn khê,
Đâu cần thiết phải thề non,hẹn biển,
Đọc thơ nhau đã nhập hồn quyến luyến,
Đừng nói chi lúc má dựa, môi kề.

Chỉ giả sử ,nhưng lòng đủ hả hê,
Kinh tình yêu chập chờn trong giấc ngủ,
Dẫu lời thơ có sáo mòn ,xưa cũ,
Nghe tiếng em ru ,hạnh phúc tràn trề.

Cây si anh trồng gốc ngọn sum suê,
Già hết rồi ,còn nhớ nhau nhiều vậy?
Dù có trải qua bạt ngàn dâu bể,
Như vầng trăng khuyết cũng có ngày đầy

Đã qua rồi tuổi nông nỗi ,thơ ngây,
Mình mới gởi trao nhau lời giả sử,
Nhưng ngầm đoán ở đàng sau câu chữ,
Là nỗi lòng của gió muốn xuyên mây ( Là nỗi lòng của đó muốn gởi đây)
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Tình cũ trôi xa


Anh trở lại thăm thành phố ngàn hoa,
Bên đồi Mơ , đón gió chiều êm ả
Ngồi một mình thẩn thờ trên dốc đá
Nhớ về em ,dáng ngọc đẹp hiền hòa.

Vườn Bích Câu xướng họa bản tình ca,
Đôi mắt nhung như sao trời lấp lánh,
Hạnh phúc nồng nàn đột nhiên buông thả,
Mọi lỗi lầm em gán ép cho anh.

Nắng vàng hanh sao hồn se sắt lạnh?
Mây tím trời lắp kín lối em đi.
Chốn thiền môn khói sương mờ nhân ảnh,
Hương xưa làm anh ướt sủng bờ mi.

Em giam mình trong kinh kệ ai bi,
Ngày về hưu rời áo blouse trắng,
Để lại trong anh núi sầu quá vãng,
Dạt dào như dòng suối thác Cam Ly.

Ngày trước em yêu phượng tím, dã quỳ,
Gian khổ mấy cũng gìn lòng chung thủy,
Từng xác định anh người tình tri kỷ,
Liệu tu hành có thoát khỏi sân si?
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Giả sử chúng mình yêu nhau

Đặt giả sử hai chúng mình yêu nhau?
Điều không thể sẽ trở thành có thể.
Anh buồn lắm nếu người yêu phiền não
Hờn trách anh không chung bước đường về.

Vì đôi mình còn cách biệt sơn khê,
Đâu cần thiết phải thề non,hẹn biển,
Đọc thơ nhau đã nhập hồn quyến luyến,
Đừng nói chi lúc má dựa, môi kề.

Chỉ giả sử ,nhưng lòng đủ hả hê,
Kinh tình yêu chập chờn trong giấc ngủ,
Dẫu lời thơ có sáo mòn ,xưa cũ,
Nghe tiếng em ru ,hạnh phúc tràn trề.

Cây si anh trồng gốc ngọn sum suê,
Già hết rồi ,còn nhớ nhau nhiều vậy?
Dù có trải qua bạt ngàn dâu bể,
Như vầng trăng khuyết cũng có ngày đầy

Đã qua rồi tuổi nông nỗi ,thơ ngây,
Mình mới gởi trao nhau lời giả sử,
Nhưng ngầm đoán ở đàng sau câu chữ,
Là nỗi lòng của gió muốn xuyên mây ( Là nỗi lòng của đó muốn gởi đây)
Hmhiennhan
Giao lưu cùng Lan Hương 1 bài thơ nha





Tình yêu sao giả sử?

Thơ anh viết tình yêu giả sử
Cho em sao như viết cho ai?
..."Nếu giả sử hai mình yêu nhau
điều không thể sẽ trở thành có thể..."

Anh sẽ không vui khi người yêu phiền não
nhưng làm sao ai biết được điều gì
anh nói "vì đôi mình còn cách biệt sơn khê
thì đâu cần phải thề non hẹn biển"

Nhưng anh ơi khi tình quyến luyến
biển hẹn non thề nào tránh được đâu
có biết bao nhiêu chuyện thương sầu
cay đắng trái ngang người người hứng chịu

Có những chốn đông người
mà sao nghe như thiếu
bóng hình ai trong nỗi nhớ vô bờ
rồi gởi lòng mình vào những trang thơ
đem tình yêu đặt vào giả sử
Phan Lan Hương

Em cảm ơn anh HN thăm nhà để lại bài thơ rất hay.Em cũng có vài câu góp vui với anh ,đừng cười nha
Đăng nhập để trả lời
0


XIN TRÍCH ĐĂNG BÀI THƠ HAY CỦA

ANH HIỀN NHÂN

Mộng ảo vẫn nồng nàn.

Ừ Em hiện sống một mình
Con tim đa cảm gởi tình mấy phương?
Câu chữ còn biết vấn vương
Sao chưa xác định người thương bến nào?

Gặp nhau chỉ một câu chào
Ghen hờn chi để tình vào hư không?
Trùng khơi sóng vỗ mênh mông
Nhớ mong ai cứ lòng vòng bờ xa?

Nợ duyên hai đứa chúng ta
Bao giờ mới được chung nhà hả em?

Phố biển chiều xuống lặng êm
Tay trong tay bước có thêm nồng nàn?

Chân mây đã lóe ánh vàng
Lòng không cuộn sóng tiếng đàn đâu ra?
Vi vu điệp khúc tình ta
Trời đất như cũng giao hòa ,thiết tha

Cho anh hỏi nhỏ chút nha
Giấc mơ hạnh phúc có là chiêm bao?
Tim em mấy ngõ đường vào
Cớ sao cổng kín tường rào thế kia?

Yêu thương hỏng chịu sớt chia
Để cho đêm vắng trời khuya lạnh lòng?
Em ơi! em nhớ anh không
Sao anh thoáng chút bềnh bồng nhớ mong?

Sáng, trưa , chiều, tối chờ trông
Bạn không giống bạn, tình không...giống tình?
Chênh vênh như bóng với hình,
Hữu tình rồi lại vô tình trách nhau.

Lạ lùng đã nói ghét nhau,
Nợ duyên còn muốn cột vào trái tim
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Đoạn tình


Anh không muốn gặp lại em lần nữa?
Đừng nhìn nhau bằng ánh mắt khó ưa.
Em chẳng yêu anh như lời đã hứa?
Hạnh phúc êm đềm lọt kẻ song thưa.

Thục nữ đài trang đổi tánh chanh chua,
Hoang tưởng với tình yêu trong tưởng tượng,
Không gạn lọc giới phong trần tứ hướng,
Ai thật thà, Ai "đá cá lăn dưa"

Ta mất nhau cũng bởi sự lọc lừa
Khoảnh khắc đam mê khép sau cánh cửa
Em yêu anh sao mãi hoài chọn lựa?
Thơ nồng nàn trên mạng ảo đong đưa?

Lòng biến đổi theo thời tiết nắng mưa
Anh đâu phải con lừa cho em cởi?
Ân ái lửa rơm mà em trao gởi
Hãy để dành tặng những tay chơi

Sức bạt sơn anh cũng đã mòn hơi
Tình dây dưa chỉ thêm nhiều ngang trái
Kìa Bướm Ong Sâu bọ đang bay lại
Vui quá trời! em đừng gọi anh ơi!
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Hình như mình sợ yêu nhau?

Hình như mọi chuyện vẫn mơ hồ
Dù hai đứa yêu nhau là hiện thực?
Hình như em muốn chạy trốn phiền phức
Biển và thuyền để mặc sóng cuốn,xô?

Điều sâu kín nhất đâu phải hư vô
Đời cần nhất sự quan tâm chia sẻ
Giữa những khúc quanh âm thầm lặng lẽ
Hình như một thời mình đón nhận nhau

Một chút sóng lòng làm ta xôn xao
Dù khoảng cách có rất nhiều lối rẽ
Em đóng tốt vai người vợ, người mẹ
Thầm trách anh tình cảm quá đa đoan

Có những lúc em phải ngậm bồ hòn
Phân tích điều có thể và không thể
Bản năng,lý trí đi đôi không dể
Người ta thường mù quáng trong tình yêu

Tuy ý nghĩ có khác biệt ít nhiều
Nhưng hình như...ta vẫn đều hiểu biết
Tình cảm ta lạnh lùng rồi thắm thiết
Cãi nhau nhiều chỉ để nhớ thương thêm

Không phải trò chơi cút bắt trốn tìm
Hình như,chắc chắn...ta đều có thể
Như trời đất trải qua bao dâu bể
Vẫn nối liền nhau như máu nuôi tim

Từ Melbourne em hé lộ nỗi niềm
Yêu và ghét chong chênh trên hố thẳm
Em hoảng sợ bởi yêu anh say đắm
Vẫn nghi ngờ hiện thực với ước mơ

Con sóng tình muốn vượt khỏi bến bờ
Nhưng lo lắng đại dương sâu ngăn trở
Sự bất nhất luôn làm anh ngộp thở
Chúng mình sợ ,nhưng lại rất yêu nhau
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
nguyễn hiền nhân đã viết:


Mãnh vỡ tình mùa đông

Tiễn biệt người xưa mùa thu tàn,
Khép trang tình sử lúc đông sang,
Hoàng hôn như cũng in màu nhớ,
Le lói không gian chút nắng vàng.

Biết nói gì đây chuyện lỡ làng?
Ghét và yêu trộn lẫn ngổn ngang.
Lời nói thủy chung nay quá vãng,
Đất trời lạnh lẽo phủ màu tang.

Một mình trên lối cũ lang thang,
Tưởng gió đùa trăng trên non ngàn.
Suối nguồn hạnh phúc đâm khô hạn
Đành chúc người thượng lộ bình an.

Xa mặt cách lòng chuyện thế gian,
Gởi lại ước mơ vườn địa đàng,
Hương lửa tắt rồi đêm lãng mạn,
Nửa mãnh tình sầu ta miên man...
Hmhiennhan

Thấy bài thơ trên của Thụy Du hợp với tình cảnh hiện nay của HN nên HN xin phép TD cho họa lại nha. Chúc Thụy Du an lạc, may mắn, thơ ngày càng hay



NIỀM RIÊNG

Nghiêng ngã tình nhau lệ hai hàng
Áo đời thầm lặng khoác màu tang
Ngọn gió đông về thêm buốt giá
Nghèn nghẹn lòng đau cảnh thu tàn

Rồi một mùa thu cũng đi qua
Mang theo dư ảnh của phôi pha
Người hỡi duyên trời cho gặp gỡ
Lạc bầy chia cách giữa phong ba

Để một mai này có biệt ly
Trong tim còn giữ khối tình si
Oán than chi nữa ngàn oan trái
Trói buộc nợ duyên úa xuân thì

Và đớn đau hồn hạt nắng sa

Một bóng một hình thời xưa ấy
Vạn thuở ngàn năm vẫn không nhòa …

Thụy Du

Thụy Du cảm ơn anh Hiền Nhân đã cảm tác thơ cùng.
Mến chúc anh luôn vui và nhiều thơ hay nhé...




Chạnh lòng hoài cảm bóng xưa

Lạnh lòng nỗi nhớ mùa đông,
Dư âm sóng vọng bềnh bồng nhẹ vương,
Làm sao vơi bớt nhớ thương?
Dẫu cho định mệnh chia đường hai nơi?

Nỗi niềm Thơ gởi chơi vơi!
Tìm đâu cánh én khung trời viễn mơ?
Nguyệt lão nối lõng duyên tơ,
Đôi ta lạc giữa bụi mờ nhân gian.

Bạt ngàn sóng gió bủa giăng,
Đẩy duyên hụt hẫng bờ gần, bến xa,
Trách chi ong bướm la đà,
Chỉ quanh quẩn trước thềm hoa, vườn hồng.

Tầm xuân nở ngát hương bông,
Đợi ai tìm lá diêu bông mịt mờ,
Chữ tình đành buộc trong mơ,
Mối duyên tri kỷ tình thơ sáng hồng...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Dư âm tình mùa đông


Dáng ai tha thướt kiêu sa,
Ru ta vào mộng bướm hoa ngọt ngào.
Tinh khôi áo trắng vẫy chào,
Nhẹ như chiếc bóng len vào tim côi

Ngọc ngà hạnh phúc lắng bồi,
Hương tình yêu thả êm trôi ngát nồng,
Em ơi ! đã sáu mùa đông,
Kể từ thuở thoáng đôi lòng lao xao.

Mộng tình nở giữa trăng sao,
Vàng son ngày tháng bên nhau tuyệt vời.
Đâu ngờ nước cuốn hoa trôi,
Chút lòng nghi kỵ chia đôi trúc đào.

Tình năm xưa đột hanh hao,
Lối đào nguyên cũ nhuộm màu sắc không,
Cớ sao cơn bão của lòng,
Theo tiết đông lạnh bềnh bồng vãng lay.

Chập chờn chiếc bóng hồng phai,
Dấu yêu về giữa cơn say ái tình,
Giá đời ta chẳng linh đinh,
Thì Loan Phụng đã hòa minh lâu rồi
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Chúc mừng em


Mình chẳng còn gì hàn gắn với nhau,
Khoảng cách lòng cứ chênh vênh sâu rộng,
Đất trời Tân Khánh đổi thay lạc lõng,
Kỷ niệm nồng nàn đành trả trăng sao.

Không ghét ghen nhưng anh ngậm ngùi đau,
Nhìn em lả lơi ở trên mạng ảo,
Anh chỉ ngang hàng những tên gian xảo,
Chẳng có gì ngoài lớp vỏ bảnh bao.

Ở nước ngoài mà ngày tối nghêu ngao,
Sống lây lất kiếp nhà thuê, vợ tạm.
Em mờ mắt để cả bầy quỷ ám,
Bằng lời ru êm tình tứ ,ngọt ngào.

Thế giới ảo lung linh muôn sắc màu,
Kẻ tà đạo cũng đóng vai người tốt,
Tin nhắn đôi bên làm anh phát sốc,
Em vui đi rồi sẽ biết vàng thau.

Cuối chân trời mây và biển cách biệt nhau,
Trên đỉnh tinh sầu ta chia đôi ngã,
Quán trọ thiên đường anh xin từ tạ,
Chúc mừng em nhiều bạn mới "ngôi sao"
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Ảo Mộng

Nếu em là dòng sông,
Xin đừng mê biển rộng.
Sẽ bạc đầu như sóng,
Bởi lòng biển mênh mông.

Quyến luyến chỉ hoài công,
Biển nhận nước trăm sông,
Thì thầm lời dịu êm,
Nhưng chẳng dành riêng em.

Chiếc cầu anh rũ bóng,
Bao năm tháng đợi chờ
Nước lớn rồi nước ròng,
Tình vẫn còn phất phơ

Sông em nở làm ngơ,
Để cầu anh trơ vơ
Gần nhau còn cách trở,
Nói chi xa bến bờ...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Bóng hồng thiên sứ




Trong tột cùng ân Chúa thật thiêng liêng,
Em thiên sứ trao ta hồn thánh thiện.
Tay trong tay , mắt ngập chìm trong mắt,
Lời em truyền vang động góc trời riêng.

Mùa sao sáng ngày ấy thật bình yên,
Ta ngoại đạo lang thang vào xóm đạo.
Áo trắng thiên thần làm ta xao xuyến,
Thắm nợ tình hai đứa hòa quyện nhau.

Nở trên môi lời âu yếm ngọt ngào,
Sao cuộc tình mong manh như sướng khói?
Tàn cuộc chiến đường đời chia hai lối,
Chúa cũng buồn trên thánh giá hanh hao.

Bóng hồng thiên sứ nay ở nơi nào?
Còn nhớ tháng mười hai xưa rực rỡ?
Nụ cười duyên, chia nhau từng hơi thở,
Đẩy đôi hồn bay bổng cỏi trời sao.

Bản tình ca đi vào giấc chiêm bao,
Chuông giáo đường nhắc nhở lời Chúa gọi
Yêu chân thật chẳng có gì tội lỗi,
Sao đôi mình cách biệt trong khổ đau?

Nhớ da diết hai má phấn hồng đào,
Đêm giáng sinh ươm hương giờ tan lễ,
Dẫu cuộc đời trải bao năm dâu bể,
Em vẫn còn ngự trị mãi ngôi cao.
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0

Petrus Ký tình cũ còn vương

Lâu lắm tôi mới ghé thăm trường cũ
Hoài bảo tuổi xanh nay đã tím chiều.
Xa lắc rồi tên Petrus Ký thân yêu,
Mưa nắng thời gian phủ mờ lịch sử.

Rời trường xưa, tôi sống đời lãng tử
Hòn ngọc viễn đông thoáng chốc xa mờ.
Tình thầy ,bạn trở trăn qua câu chữ,
Hoa bướm học trò chôn cõi hoang sơ.

Nhớ ngày truyền thống trở về với phố,
Khập khểnh đến trường lòng thấy buồn tênh.
Thương đàn em nặng đeo mang sách vở
Giống đàn anh lạc biển học mông mênh.

Bạn bè tôi bao nhiêu đứa lênh đênh?
Bao nhiêu đứa ngông nghênh trong xã hội?
Còn riêng tôi như ánh sao le lói,
Cố sống thế nào không thẹn tuổi tên.

Như nước thủy triều đến hẹn lại lên
Chẳng biết bờ sông bên lồi bên lỡ,
Tôi chìm nổi giữa u mê ngăn trở
Ý thức hư vô chủ nghĩa bồng bềnh

Mộng và thực nhiều lúc rất chênh vênh,
Như mây mùa thu lúc đen lúc trắng.
Tiếc đường học vấn đi chưa tới bến.
Vỏ nghiệp nửa vời kiếm báu giá băng.

Nhục vinh chìm lắng úa màu dĩ vảng,
Một mình quay quắc với núi buồn vui.
Giấc mơ Thánh Gióng sớm thành cát bụi,
Tôi ngậm ngùi cười diễu với gió trăng...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Chiều biển nhớ


Anh đang tỉnh hay anh đang mơ?
Cõi ảo người xưa vẫn đợi chờ?
Gió cuốn mây trôi chiều biển nhớ
Ân tình còn vương lại bến thơ

Lòng buồn trời đất cũng tiêu sơ
Sài gòn Tân Khánh gần sao cách trở?
Em đã làm anh rối tung nhịp thở
Bằng câu thơ tha thiết hoặc hửng hờ

Cây sầu đông lẽ bạn đứng trơ vơ
Hạnh phúc nào suốt đời ta tìm kiếm?
Ánh mắt bờ môi chan chứa nỗi niềm
Một khối tình sầu đọng lại đáy tim

Anh thả hồn trong hoàng hôn sắc tím
Nghe dư âm trả gió cho mây ngàn
Nụ tầm xuân đắng chát đọt hoa sim
Tình vương bến thơ chỉ còn hoài niệm...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Bão tình mùa đông

Tình đầy như nước biển xanh,
Tàn như bọt sóng chòng chành mù khơi
Bóng hồng bay bốn phương trời
Bỏ tôi hụt hẩng đơn côi giữa đời

Hạnh phúc lạc cõi chơi vơi!
Sau lần em đến bên tôi ngọt ngào.
Ngất ngây duyên thắm tình trao,
Ngờ đâu hoa mộng khát khao rã rời

Lệ đắng mằn mặn bờ môi,
Cố nhân ly bệt xa xôi nghìn trùng,
Trăng vàng hao, biển lạnh lùng
Những cung đường cũ mình cùng song đôi

Hòa chung nhau vị hương môi
Mặc cho biển sóng cuốn lôi bềnh bồng
Vũng tàu, Phú quốc mùa đông
Một thời thương thảo mặn nồng ái ân

Dìu nhau những tối sáng trăng
Lời thề chồng vợ vĩnh hằng có nhau
Mắt em sáng đẹp hơn sao
Biển cũng êm sóng dạt dào tình ca

Bây giờ trăng biển vỡ òa
Melbourne em đã chia xa anh rồi
Yêu thương hồn mãi lắng bồi
Lăn tăn sóng vỗ rối bời nhịp tim
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Sài gòn đêm nhớ em



Như con sóng ngầm ẩn dưới đáy sông
Như đám mây hồng khát cơn gió lộng
Anh cũng nuôi nhiều đam mê khát vọng
Được ôm em thỏa cơn bão của lòng .

Chuyện chúng mình đã qua mấy mùa đông
Lời yêu thương chất chồng theo năm tháng
Vẫn nồng nàn những câu thơ lãng mạn
Sao cuộc tình mình gặp mãi long đong?

Chẳng phải Dã Tràng lặn hụp biển Đông
Lâu đài tình ái không xây trên cát
Bản tình ca viết lên từng nốt nhạc
Từ trái tim hai đứa rất thật lòng .

Nỗi nhớ về nhau vây phủ mênh mông
Chúng mình đang cận kề ngày gặp mặt
Anh sẽ đón nàng Hồng Nhung rất thật
Dẫu ở phương xa hồn đã hòa đồng .

Từ Melbourne tình đã chảy xuôi dòng
Sài gòn tháng tám dịu dần sức nóng
Tạ ân trời cao giúp anh tròn mộng
Trọn cuộc tình ngỡ lạc bến hư không...
Hiền Nhân
Đăng nhập để trả lời
0
   HIỀN NHÂN NGUỜI VẪN "NGẬM NGÙI"
 
Hiền Nhân  nguời vẫn ngậm ngùi
Không cho dòng nhớ trôi xuôi sông chờ
Tóc trên đầu nhuốm sương mơ
Mà tình dĩ vãng vẫn chờ đợi nhau
 
Trái tim hồng thắm nguyên màu
Khúc tri âm kể trong nhau nỗi lòng
 Biết ai  đếm hết tơ hồng
Biết ai nói được nhớ mong một thời
Thơ rơi
         Vơ vẩn
                    nhạc đời
Hiền Nhân...
                    dấu lặng...
                                  Bến đời...
                                              Buông neo...
 
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: nguyenngoat


HIỀN NHÂN NGUỜI VẪN "NGẬM NGÙI"

Hiền Nhân nguời vẫn ngậm ngùi
Không cho dòng nhớ trôi xuôi sông chờ
Tóc trên đầu nhuốm sương mơ
Mà tình dĩ vãng vẫn chờ đợi nhau

Trái tim hồng thắm nguyên màu
Khúc tri âm kể trong nhau nỗi lòng
Biết ai đếm hết tơ hồng
Biết ai nói được nhớ mong một thời
Thơ rơi
Vơ vẩn
nhạc đời
Hiền Nhân...
dấu lặng...
Bến đời...
Buông neo...


_____________________________

yêu thương và tha thứ


Chân tình muôn thuở còn vương

Chân tình muôn thuở còn vương,
Dẫu qua năm tháng tóc sương ngậm ngùi.
Hạnh phúc đầy ắp buồn vui,
Giống như Nguyễn Ngoạt ngược xuôi bến chờ

Thả hồn vào cõi mộng mơ,
Yêu thương, tha thứ ...suối thơ nồng nàn
Trái tim hồng thắm đa mang
Khúc tri âm vượt non ngàn mù khơi

Trăng tròn khuyết giữa chơi vơi
Cũng mong bến đổ hợp thời buông neo...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Nguyễn Hiền Nhân

Trích đoạn: nguyenngoat


HIỀN NHÂN NGUỜI VẪN "NGẬM NGÙI"

Hiền Nhân nguời vẫn ngậm ngùi
Không cho dòng nhớ trôi xuôi sông chờ
Tóc trên đầu nhuốm sương mơ
Mà tình dĩ vãng vẫn chờ đợi nhau

Trái tim hồng thắm nguyên màu
Khúc tri âm kể trong nhau nỗi lòng
Biết ai đếm hết tơ hồng
Biết ai nói được nhớ mong một thời
Thơ rơi
Vơ vẩn
nhạc đời
Hiền Nhân...
dấu lặng...
Bến đời...
Buông neo...


_____________________________

yêu thương và tha thứ


Chân tình muôn thuở còn vương

Chân tình muôn thuở còn vương,
Dẫu qua năm tháng tóc sương ngậm ngùi.
Hạnh phúc đầy ắp buồn vui,
Giống như Nguyễn Ngoạt ngược xuôi bến chờ

Thả hồn vào cõi mộng mơ,
Yêu thương, tha thứ ...suối thơ nồng nàn
Trái tim hồng thắm đa mang
Khúc tri âm vượt non ngàn mù khơi

Trăng tròn khuyết giữa chơi vơi
Cũng mong bến đổ hợp thời buông neo...
Hmhiennhan

 
                  VĨNH VIỄN
 
Nếp nhăn theo bước thời gian
Hay hồn cuộn sóng vẫn tràn về đây
Thi Nhân tim mộng vẫn đầy
Dù qua bao nỗi đắng cay tục trần
 
Niềm mơ xưa thuở ái ân
Câu thơ bốc lửa tìm vần yêu thương
Dù cho địa ngục thiên đường
Tình yêu vĩnh viễn ngát hương trao người
 
Thơ về với tuổi đôi mươi
 Hoa xuân trả lại nụ cười vô tư
 
 
ngng
 
 
 
 
 
                         
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
Hiền Nhân sẽ hoạ lại bài thơ của Nguyễn Ngoạt sau nha. Chúc anh luôn vui ,khỏe, mọi điều tốt lành

Hòn vọng thê

Chiều chiều ngồi ngắm chân mây,
Đêm đêm mộng bóng trang đài xa xăm.
Thương trăng vàng vọt đêm rằm,
Ngẩn ngơ dõi tiếng nguyệt cầm cõi xa...

Đàn ngân nga điệu tình ca,
Xót thương hai đứa phong ba trùng trùng,
Dòng thơ luyến nhớ mông lung,
Đại dương sóng vỗ bão bùng bến yêu .

Em giam tình chốn tịch liêu,
Anh tìm tầm mắt người yêu biệt mù,
Giao mùa trời đã tàn thu,
Hoài vọng đâu nữa lời ru cận kề?

Có không hòn núi vọng thê,
Nửa vòng trái đất người về rồi đi,
Khói sương lãng đãng mắt mi,
Tình ngoài biên giới khác gì mơ trăng?

Không gian thăm thẳm cách ngăn,
Trăm năm mòn mỏi mấy lần gặp nhau?
Ái ân như giấc chiêm bao,
Vỡ òa theo đợt sóng gào biển khơi...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0



Trích đoạn: nguyenngoat


quote:

HIỀN NHÂN NGUỜI VẪN "NGẬM NGÙI"

Hiền Nhân nguời vẫn ngậm ngùi
Không cho dòng nhớ trôi xuôi sông chờ
Tóc trên đầu nhuốm sương mơ
Mà tình dĩ vãng vẫn chờ đợi nhau

Trái tim hồng thắm nguyên màu
Khúc tri âm kể trong nhau nỗi lòng
Biết ai đếm hết tơ hồng
Biết ai nói được nhớ mong một thời
Thơ rơi
Vơ vẩn
nhạc đời
Hiền Nhân...
dấu lặng...
Bến đời...
Buông neo...


_____________________________

yêu thương và tha thứ



Chân tình muôn thuở còn vương

Chân tình muôn thuở còn vương,
Dẫu qua năm tháng tóc sương ngậm ngùi.
Hạnh phúc đầy ắp buồn vui,
Giống như Nguyễn Ngoạt ngược xuôi bến chờ

Thả hồn vào cõi mộng mơ,
Yêu thương, tha thứ ...suối thơ nồng nàn
Trái tim hồng thắm đa mang
Khúc tri âm vượt non ngàn mù khơi

Trăng tròn khuyết giữa chơi vơi
Cũng mong bến đổ hợp thời buông neo...
Hmhiennhan



VĨNH VIỄN

Nếp nhăn theo bước thời gian
Hay hồn cuộn sóng vẫn tràn về đây
Thi Nhân tim mộng vẫn đầy
Dù qua bao nỗi đắng cay tục trần

Niềm mơ xưa thuở ái ân
Câu thơ bốc lửa tìm vần yêu thương
Dù cho địa ngục thiên đường
Tình yêu vĩnh viễn ngát hương trao người

Thơ về với tuổi đôi mươi
Hoa xuân trả lại nụ cười vô tư


ngng

Vẫn là mình.

Trước thềm xuân quá năm mươi,
Đồng cảm cùng tiếng khóc ,cười thế nhân.
Ngọt cay nếm đủ tục trần,
Hồn thi sĩ vẫn nồng nàn yêu thương.

Khát khao cuộn sóng đại dương,
Hoa tình muôn thuở ngát hương trao đời.
Thiên đàng,địa ngục chơi vơi,
Biết tìm đâu một góc trời bình yên?

Thôi thì ta cứ tùy duyên,
Miễn sao mình được vẹn nguyên là mình
Hmhiennhan







_____________________________

yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0

Ánh sao Việt

Em có biết những anh hùng thời chiến,
Nặng thù nhà theo tiếng gọi núi sông.
Nay già rồi bỗng thấy mình lạc lõng,
Đồng chí gì lũ ăn cướp biển Đông?

Thành Cổ Loa hồn tổ tiên còn vọng
Tin Triệu Đà , Thục Phán mất giang sơn.
Nay ta còn để kẻ thù chiếm đóng,
Bản Giốc, Hoàng Sa ai chẳng uất hờn?

Như sóng triều dâng lớp lớp đứng lên,
Quyết xóa bỏ đường biên giới ngang ngược.
Ai bán nước mới hại người yêu nước,
Bạc nhược cầu hòa liệu có bình an?

Hải đảo mình ,giặc xảo quyệt thay tên,
Chỉ người Hán mới lặng im khuất phục,
Nhân dân đợi chờ trống nhạc vang rền,
Thà chết vinh quang còn hơn sống nhục.

Các bạch đầu quân thủy chung bất khuất,
Chồi non Phù Đổng vị quốc quên thân,
Sóng nước biển Đông cũng giống Bạch Đằng,
Hóa mồ thủy táng chôn quân xâm lược.

Cổ kim hội tụ bảo tồn đất nước,
Quốc kỳ oai dũng trấn giữ biên cương,
Đẩy lùi cuồng vọng đạo quân bành trướng,
Tiếp nối nghìn thu pho sử Việt hùng
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0

Trời thương biển nhớ

Ta nhớ nàng như chim chiều nhớ tổ,
Ta mong nàng như sa mạc mong mưa.
Hồn vọng thê như tượng đá ngàn xưa,
Đứng lặng lẽ mộng mơ ngoài hải đảo.

Ta tin nàng như tín đồ tin đạo,
Ta chờ nàng như đêm tối chờ trăng.
Gọi tên nàng để thấy nhớ nhung tăng,
Khắc tạc dáng người yêu vào tâm trí.

Tình mầu nhiệm rạng ngời muôn thế kỷ,
Ta yêu nàng hơn thi sĩ yêu thơ.
Uống nhớ nhung ôi! đắm đuối vô bờ,
Thu cả đại dương về trong tầm mắt.

Như bầu trời muốn bao trùm trái đất,
Ta muốn ôm nàng trọn mãi vòng tay.
Hồn trầm luân hạnh phúc trong đắm say,
Dù hai đứa lênh đênh bao khoảng cách...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Biển nhớ mù sương

Hôm nay và mai sau,
Trong hình thấp thoáng bóng?
Tại sao phải đuổi nhau,
Không cộng đồng chung sống?


Con đường xưa gió lộng
Nắng không đội chung đầu
Em trôi giạt về đâu?
Để hồn anh khoảng trống.

Trăng đã chìm bến mộng
Mây trễ bước đau thầm.
Biển gào thét cuộn sóng?
Dạt dào đến ngàn năm?

Nếu chẳng phải tri âm
Sao đắm say nhiều vậy?
Yêu nhau còn tự ái
Chuyện tình thành khói mây

Trời mưa không lớn mấy
Nhưng đủ ướt đôi đầu,
Cuộc tình tưởng nhỏ vậy,
Đủ làm khổ đời nhau...

Em xoảy cánh hải âu,
Đem theo giấc mộng vàng
Để lại núi rượu sầu
Chỉ mình anh uống cạn
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0

Sóng yêu thương

Treo tình trên sóng yêu thương,
Tình ra trái đắng khiến hương lụi tàn.
Ngân hà diễm lệ cách ngăn,
Người trên nét ảo tưởng gần mà xa.

Bến Xuân còn lại mình ta,
Tiếc năm tháng cũ chỉ là giấc mơ,
Tìm đâu hạnh phúc nguyên sơ,
Nụ cười viên mãn ,phấp phơ dáng hồng?

Sương giăng tơ mỏng đêm đông,
Tình thơ nổi sóng đôi lòng xuyến xao,
Chỉ là ảo giác yêu nhau,
Người như mây khói trôi vào thinh không

Mừng em sắp sửa lấy chồng,
Nắng Xuân sáng đẹp cánh đồng quê hương,
Ta buồn góp nhặt nhớ thương,
Kết thành quà cưới kim cương vĩnh hằng...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0

Xuân buồn mơ bóng người xưa

Xuân buồn ta sống lắt lay,
Không ra phố chợ không hay xuân về.
Xa em ,mây gió cận kề,
Tình không bến đổ trăng thề nhạt phai.

Sỏi đá như cũng hao gầy,
Thương thân quắc thước đong đầy phong sương.
Em còn phô diễn sắc hương,
Đêm đêm ngồi trước lược gương trêu người.

Làm sao giữ lại nụ cười,
Giữ hạnh phúc bị sóng đời cuốn trôi?
Nợ duyên mình có luân hồi,
Hay chỉ giọt đắng một thời cố quên?

Vui buồn buông thả ngông nghênh,
Từ khi hai đứa chênh vênh nỗi lòng,
Gió Xuân lạnh phủ cô phòng,
Bóng người xưa đến bềnh bồng trong mơ
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Tình xa bến đổ

Biết nói gì ? Em ở xa anh quá
Kinh tình yêu sưởi không ấm trái tim
Giữa mùa Xuân sao lòng còn lạnh giá?
Để tình trôi vào khoảng trống im lìm?

Hạnh phúc nơi đâu, Anh mỏi mắt tìm
Người cõi ảo nhưng nhớ nhung chân thật
Trời bao la vẫn hướng về mặt đất
Nợ ân tình khó trả hết cho em

Trách móc nhau rồi càng nhớ nhau thêm
Khối sầu em luôn làm anh xao xuyến
Từng câu chữ nói thay lời ước nguyện
Được cùng người tri kỷ kết duyên thơ.

Mỏi chân rồi sao chưa thấy bến mơ?
Khoảng cách lòng đâu đo bằng thướt được
Anh vẫn độc hành lang thang đếm bước
Tình phương xa chẳng thấy bến đợi chờ

Mùa Xuân về én cũng vẽ ý thơ,
Hoa cỏ xanh tươi đón mừng nắng mới.
Sao hai đứa cứ cách xa vời vợi,
Duyên trăm năm ta đợi đến bao giờ?
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
VÁCH NGĂN VÔ HÌNH

Không thua bạc cũng trắng tay
Cố quên sao vẫn đêm ngày luyến thương?
Biết đời muôn nẻo vô thường
Sao ta tin chuyện hoang đường trăm năm?

Mịt mờ cõi ảo tri âm
Uyên ương hồ điệp thăng trầm bến mơ
Người ơi! một thuở tình thơ,
Bây giờ ngoảnh mặt làm ngơ se lòng

Khói sương lẩn khuất bụi hồng
Phụng Loan lẻ bạn hòa đồng tóc tơ
Tỉnh rồi bóng chiếc ngẩn ngơ
Phụng bay khác hướng trơ vơ ngô đồng


Sóng còn gào thét biển Đông
Núi còn rạn nứt trước dòng thời gian
Tình tan bởi cách không gian
Mộng tan cũng bởi trái ngang duyên trời

Dễ được mọi thứ trên đời
Nên ta ngạo thế khinh lời dối gian
Mến tài nhau mới bẻ bàng
Phải chi mê sắc mê vàng mau phai.

Giận người ta lại vui say
Bên ly rượu đắng vòng tay trang đài
Tiếc thương cho bạn tình vay
Đuổi theo danh vọng bằng tai mắt mờ

Mấy lần tao ngộ bến thơ
Muốn chào nhưng lại tảng lờ lui chân
Giá chỉ là bạn không thân
Chúng mình đâu phải cách ngăn đôi bờ?

Giá ngay từ buổi ban sơ
Trái tim ta biết phỉnh phờ dối gian
Núi sầu sẽ khỏi đeo mang
Gặp nhau cũng khỏi xốn xang cõi lòng

Thôi thì nam bắc tây đông
Chí trai vui thỏa tang bồng bốn phương
Trở về nguồn cội quê hương
Ta xin trả hết nhớ thương cho Người
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Ngược đường tình sử

Em không nói làm sao anh hiểu được,
Con tàu thời gian quay ngược bao giờ?
Sóng đời vẫn cuốn ta về phía trước,
Biển mênh mông chẳng thấy bến đợi chờ.

Làm sao đo hết chiều dài nỗi nhớ,
Đuổi bắt hạnh phúc từ những giấc mơ?
Ta tìm kiếm nhau say đắm ngu ngơ
Vô tình đạp lên hoa tim hé nở.

Tình yêu chết như chùm bong bóng vỡ ,
Giữa mùa Xuân ,mộng thắm ,gió cuốn trôi.
Đối diện chính mình mỗi đêm trăn trở,
Cuối chân trời , trăng biển mãi xa xôi ...

Ngoảnh lại con đường ngày xưa chung lối,
Mây trắng, trời xanh ,suối biếc an lành,
Chỉ còn chút kỷ niệm đẹp mong manh,
Dốc tình nghịch hướng chẳng ai mong đợi ...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0