926 trả lời, 122.836 lượt xem —
Trang 10 / 31
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
NHẸ TÊNH
Gió cuốn tung bay tóc rối bời.
Trong làn gió biển mặn bờ môi.
Mênh mông mây nước mờ xa tít.
Nhẹ hẫng công danh ở cuối đời.
Xoải cánh tìm đàn chim gọi bạn.
Dừng chân lót dạ hạt cơm tơi.
Sót thương thân phận đòi lưu lạc.
Nước mắt đâu còn để cạn vơi
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
Niềm Riêng
Vẳng tiếng chuông chùa gío thoảng đây.
Đường dài thăm thẳm áng mây bay.
Xoáy sâu nỗi nhớ theo chân bước.
Khép kín niềm riêng chén rượu say.
Trắng toát cuối đời đồi mắt trắng.
Ngày qua níu kéo lại mong ngày.
Quên thôi lòng nhủ quên đi nhé.
Một chuỗi tâm tư khéo nghiến day
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
NỤ HÔN MÔI
Trao nhau ngây ngất nụ hôn môi
Ánh mắt thân thương bỗng dại rồi
Tha thiết vòng tay đầy luyền ái
Ấm nồng hơi thở ngập vui tươi
Tâm tình ý hợp đan thành khối
Tri kỷ tâm đầu chẳng cạn vơi
Em có nghe chăng lòng thổn thức
Nụ hôn ngọt lịm thoắt quên đời
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
#274 —
21.05.2006 00:16
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-21 00:18:44Tran Manh hung>
PHÁO NỔ MỊT TRỜI
Pháo nổ liên miên, pháo đủ ngòi.
Lòng ta hưng phấn sợ gì ai.
Đội trời phân cõi đây là một.
Đạp đất khoanh vùng chẳng có hai.
Tám hướng lưu danh càng nở mặt.
Mười phương nghe tiếng để ngoài tai.
Tiếng đồn vang động ngoài tầm pháo.
Pháo bắn liên tu bất kể ngày...
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
Ách Giữa Đàng
Những chuyện gì đâu, chuyện tận đâu.
Tình duyên dang dở, đổ đầu ngâu.
Thấy trời tầm tã: Ngưu Lang khóc
Nhìn đất âm u: Chức Nữ sầu
Lắm chuyện, lắm phiền, thôi sợ lắm
Ít lời, ít tiếng , giữ gìn sau
Một nhường, chín nhịn đành lơ láo
Bằng hữu văn thơ kính mến nhau
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
SAY
Mềm môi chén cạn chén vơi đầy.
Chén chú chén anh cứ tưởng say.
Chuyếch choáng nửa mê xem cũng lạ.
Khề khà dở tỉnh thế mà hay.
Hết tiền ngáp gió nằm co gối.
Còn rượu ba hoa uống thẳng tay.
Nghĩ ngợi làm gì cho mệt xác.
Tít mù say mãi đến hôm nay
TRẦN MẠNH HÙNG
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
SINH XÁM TỬ HỒNG-1
Càng to càng bé thịt vun đầy.
Cẳng nhỏ thon dài ngó muốn say.
Mặt, mũi không che sao chả thấy.
Tóc, mi dấu biệt chẳng khoe hay
Mai kia bao cứng khi nung nấu.
Yếm nọ chiêu mời có mó tay.
Sinh xám, tử hồng lòng trắng muốt
Miệng đời khen mãi đến hôm nay
TRẦN MẠNH HÙNG
SINH XÁM TỬ HỒNG-2
Càng to, càng bé thịt vun đầy.
Không cổ, không đầu ngó muốn say.
Lắm cẳng nghêng ngang sao định hướng.
Không tay thúc thủ chẳng khoe hay
Mai kia bao cứng khi nung nấu.
Yếm nọ chiêu mời chớ mó tay.
Sinh xám, tử hồng lòng trắng muốt
Miếng ngon khen mãi đến hôm nay
TRẦN MẠNH HÙNG
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
#278 —
21.05.2006 00:29
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-22 05:05:03Tran Manh hung>
TẠ ƠN TRỜI
Mãi mãi trong tôi mãi nhớ người.
Trăm năm trói buộc - tạ ơn trời.
Tôi người đũa lệch nhiều cay đắng.
Chồng vợ khắc duyên chẳng ngại xui.
Miệng thế đôi co sinh lắm chuyện.
Tình đời thương ghét cũng xong rồi.
Tôi, người chìm nổi theo con nước.
Tình ấm, duyên nồng hạnh phúc đây.
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
#279 —
21.05.2006 04:36
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-22 05:05:42Tran Manh hung>
NGUYỆN CẦU
Nuôi con mới hiểu lòng cha mẹ.
Tiếng mẹ cầu kinh thật ấm êm.
Mỗi tối các con say giấc ngủ.
Từng lời mẹ nguyện đến ơn trên.
Tâm thành cầu nguyện cho con trẻ.
Nồng nhiệt lời kinh ngọt dịu hiền.
Tiếng mõ, kinh cầu tha thiết quá.
Mẹ xin cuộc sống hưởng bình yên
Trần Mạnh Hùng [/color]
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
#280 —
21.05.2006 22:05
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-22 05:06:26Tran Manh hung>
BÀI LỤC BÁT CUỐI CÙNG CHO EM - 1 -
Từ em lạc bước lên ngôi.
Dài tay khuấy động khung trờI yên vui.
Rưng rưng trong tiếng em cười.
Nghe như cùng tận của lờI chua ngoa.
Từ em một bước thăng hoa.
Ta đem tiếng khóc ngàn xa gom về.
Chờ em tỉnh một cơn mê.
Nhưng . . . Không ! ta vẫn ngô nghê thế nào.
Từ em lấn bước qua cầu.
Ta nghe đổ vỡ hư hao cuối đời.
Lạnh căm trong tiếng em cười
Nghe như cùng tận của lời phân ưu.
Từ em say thói phong lưu
Ta ư !!! gặm dấm án tù chung than
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
#281 —
21.05.2006 22:07
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-22 05:06:59Tran Manh hung>
BÀI LỤC BÀI CUỐI CÙNG CHO EM - 2 -
Từ em sa cõi mê trần
Bước chân quay quắt gian nan rã rời.
Nén hương ta thắp giữa trời.
Cầu xin em được trọn đời bình yên.
Nhớ xưa em những hồn nhiên.
Nụ cười muôn thuở của miền hoang sơ.
Ta về từ chốn bơ vơ.
Em diù ta đến bên bờ yêu thương.
Sóng tình như sợi tơ vương.
Ta, em cuống quýt tình trong hồn ngoài
Nhớ em hơi thở nồng say.
Ta, em - Ngưu Chức - lạc loài đến đây.
Bây giờ chân ngắn, bước dài.
Rèm mi em khép với ai hẹn cùng.
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
#282 —
21.05.2006 22:12
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-22 05:07:38Tran Manh hung>
BÀI LỤC BÁT CUỐI CÙNG CHO EM - 3 -
Từ em mang mộng vào đời.
Chỉ tay năm ngón giữa trời ba hoa.
Từ em ảo giác bước ra.
Bỏ sau lưng dáng thuớt tha dịu dàng.
Từ em cao quý, quyền sang.
Còn đâu ánh mắt mơ màng thơ ngây.
Từ em chắp cánh cao bay.
Thế gian bỗng chốc đổi thay từng giờ.
Ta đâm ngớ ngẩn thẩn thờ.
Tay bưng lấy mặt ngu ngơ rộ cười.
Từ em dệt mộng vá trời.
Bờ môi cong cớn tiếng cười ngang cung.
. . . . .
Từ em quay mặt vào tường.
Tặng em câu hát mười thương ngọc ngà.
" Một thương tóc bỏ đuôi gà " (1)
(1) Ca dao Mười Thương
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
#283 —
22.05.2006 05:03
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-22 05:04:18Tran Manh hung>
Xướng:
NGHĨA CẢ SÔNG SÂU
Nghĩa cả sông sâu chẳng thẹn thùng
Thuyền nghiêng thử thách giữa đời chung
Lăn tăn sóng bạc không thèm chấp
Hiểm trở gian nguy chớ ngại ngùng
Bút khóc hồn đau tôi tuyệt kiếm
Tim tan ruột nát luyện bao dung
Thi nhân ngẩng mặt trong trời đất
Chất ngất oan khiên bất lạnh lùng
Vũ kim Thanh
Họa:
CẦU MONG
Dốc bể sầu kia nén một thùng
San Đường bắc nhịp chiếc cầu chung
Duyên xưa cách trở nhiều e ấp
Nghĩa trọn trăm năm hết ngượng ngùng
Tri kỷ trên đời đâu dễ kiếm
Tơ đản trước mộ vẫn còn rung
Lai sinh! Chẳng vội về với đất
Sống dở! Cầu mong bớt lạnh lùng.
Tri Kỷ
CẦM CHẦU (*)
Tâm trí chìm trong nhịp trống thùng
Cầm chầu hát bội cuộc chơi chung
Xảy tay lỡ bộ chê câu hát.
Cúi mặt ngẩn ngơ luống ngại ngùng
Chức trọng, danh gia, cầm trống thưởng
Khen chê, thưởng phạt , lòng bao dung
Trung thần, gian nịnh trong hồi trống.
Cầm trống trang nghiêm chẳng lạnh lùng
Trần Mạnh Hùng
(*)
Làm mai, lãnh nợ, gác cu, CẦM CHẦU
Những người được cầm chầu là những
người tài cao chức trọng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
#284 —
22.05.2006 20:35
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-22 20:41:37Tran Manh hung>
ĐỪNG NHẮC NỮA III
Nhắc lại làm chi chuyện đã qua.
Khuấy giòng tâm sự đã phai nhòa.
Đổ dầu vào lửa trong can gián.
Khởi đống tàn tro nỗi bất hòa
Khích bắc, động nam cho rối loạn.
Khuyên chồng, xúi vợ phá cang gia.
Tại sao lại có vài mô đắp.
Cản trở đời vui sống thái hoà.
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
CHUYỆN NGÀY XƯA
Xin em đừng nhắc nữa.
Những năm tháng hoài mong.
Nếu ngày xưa thân ái.
Số phận nào long đong.
Xin em đừng nói nữa.
Một chuyện tình ngày xưa.
Lỗi ai? Sao nhớ mãi.
Lỗi mình những thiệt thua.
Xin em đừng khóc nữa.
Cho tôi vẫn là tôi
Xin chắp tay cầu nguyện.
Cho em đẹp bờ môi.
Xin em đừng luyến tiếc.
Cho mắt biếc thêm xanh.
Cho má hồng thêm thắm.
Cho tình bớt long lanh.
Xin em đừng bắt nhớ
Một mối tình lãng quên.
Để đau lòng hai đứa.
Đào sâu những muộn phiền
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
#287 —
23.05.2006 05:25
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-23 05:27:30Tran Manh hung>
TÌNH
Tình yêu là cảm thông.
Bởi tình yêu mênh mông.
Bởi tình yêu biển rộng.
Ôm trọn cơn bão lòng
Tình yêu là nước mắt.
Là vẻ đẹp thương đau.
Là dỗi hờn, nũng nịu.
Là cay đắng chao đao.
Tình yêu là hò hẹn.
Là ray rức, lo ra.
Là quên ăn, quên ngủ.
Là ánh mắt thiết tha.
Tình yêu là thao thức.
Là trăn trở đêm dài.
Là thở dài não nuột.
Là khắc khoải miệt mài.
Tình yêu là vương vấn.
Nhớ nhau xót cả lòng.
Nhớ sao nhớ quá đỗi.
Nhớ quay quắt chờ mong.
Tình yêu là hãnh diện.
Đi bên cạnh người yêu.
Là bao người ganh tị.
Là ngoái cổ nhìn theo.
Tình yêu là ích kỷ.
Là người ấy riêng mình.
Là tiếng cười, tiếng trách.
Hai quả tim điêu linh.
Tình yêu là mật ngọt.
Là chiều chuộng đón đưa.
Là câu thề muôn thuở.
Là đau khổ sao vừa.
Tình yêu là hy sinh.
Tỏa sáng như bình minh.
Mình với ta là một,
Suốt đời ta vì mình
TMH
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
#288 —
01.06.2006 22:03
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-08 15:51:24Huyền Băng>
THẦM LẶNG ĐỢI CHỜ
Tiếng anh giờ thấm xót xa
Đau như tên bắn xuyên qua thực rồi
Cứ vẩn vơ cứ xa xôi
Có đâu riêng vẹn một trời cho anh
Bản tình ca vẫn còn xanh
Mà lo trông thấy mỏng manh rã rời
Anh một nơi em một nơi
Mà tai lạnh tiếng thở dài chìm lâu
Có gì đâu có gì đâu
Bỗng dưng gieo nhớ chuốc sầu trái ngang
Dây oan nghiệt thắt phũ phàng
Gỡ cho ra cũng dở giang còn gì
Nhẹ như bấc nặng như chì
Mất mà không lối để đi kiếm tìm
Thôi đành thôi nén lặng im
Chờ ngày mai, vẫn chờ tin nơi người!
-Đào chôn kỷ niệm cho đời
Khóc duyên mù đất cả trời đổ mưa
Em đi gieo hạt đợi mùa
Oái oăm nhận cái đắng chua chát này
Đợi chờ đếm phút đếm giây
Chỉ mong chóng sáng, sang ngày xem sao...!
Kim Giang
r
CHỜ
Chờ em từ đã lâu rồi.
Hôm qua vào mộng gởi lời chung thân.
Anh tìm trong cõi ăn năn,
Chín phần mong đợi, mười phần yêu em.
Nhớ em trong ảnh dịu hiền
Là bao luyến nhớ nỗi niềm theo sau.
Chờ em trong tiếng kinh cầu.
Xin ban duyên thắm ngọt ngào thế thôi.
Nhớ em ngang trái ngậm ngùi.
Anh xin nhận hết hẩm hiu về mình
Nhớ em mơ ước diễm tình.
Đón em nhập mộng thật xinh miệng cười.
Chờ em từ đã lâu rồi.
Trần Mạnh Hùng
r
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
#289 —
01.06.2006 23:11
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-01 23:14:05Tran Manh hung>
Xướng Kính Mời
KHÔNG
Không biết làm sao quên được em.
Không còn một thuở sống hồn nhiên.
Không ngờ mình đã tương tư đậm.
Không khéo mình đang đắm đuối thêm.
Không phút, không giây nào tưởng đến.
Không giờ, không khắc nhớ triền miên,
Không nên mơ tưởng tình ngang trái
Không biết làm sao thoát nỗi niềm
O O
O
Không biết mình yêu người có chồng.
Không bao giờ nghĩ nỗi đau lòng
Không như trăn trở đang thương nhớ.
Không giống xót xa lúc dỗi hờn
Không cắt không bào đau quặn ruột.
Không điên không dại ngẩn ngơ hồn.
Không nên, không phải yêu lầm lỡ.
Không nghĩ mình yêu kẻ có chồng
Trần Mạnh Hùng
HỌA
ĐỪNG:
Đừng vội vàng chi ôi hỡi em
Đừng làm phai dấu nét hồn nhiên
Đừng mang nhung nhớ chất chồng nữa
Đừng khiến rèm mi lệ ướt thêm
Đừng đến quán xưa tìm luyến ái
Đừng cho ngõ về mãi du miên
Đừng làm tan vỡ điều còn lại
Đừng buộc đời nhau những nỗi niềm
---------
Đừng để thương đau mãi chất chồng
Đừng xây hạnh phúc bởi mùa đông
Đừng mang trong dạ niềm nhung nhớ
Đừng nghĩ rằng yêu với chút lòng!
TuLip
Họa:
CÓ TRÁCH
Có thể rồi anh hết nhớ em
Có đeo chẳng mãi...lẽ đương nhiên
Có gì để nói rằng sâu đậm
Có nỗi buồn câm chết lặng thêm
Có biết gieo sầu nên bão biển
Có đành rắc tủi khổ liên miên
Có thương mới biết đầy ngang trái
Có thấu mong nhanh gạt nỗi niềm.
DỰ CẢM
Nếu biết rằng thơ đã CÓ chồng
Thì ai CÓ đến khuấy tơ lòng
Điêu Thuyền CÓ dám, mà sao mắc
Lã Bố khi xưa CÓ trách hờn.
CÓ thấy như là đang đứt ruột
CÓ đau kỷ niệm khắc tâm hồn
Đường ơi CÓ Họa như đang vỡ
CÓ rứt chia Thơ ? Nỗi chất chồng !!!
Tri Kỷ
Họa:
MƯA
Mưa đến càng thêm nhớ - Nhớ em
Mưa làm xáo động cả thiên nhiên
Mưa rơi sắc lá càng xanh đẫm
Mưa để da trời trong vắt thêm
Mưa ướt bên thềm như tiếng đếm
Mưa dầm thấm cả chốn vô miên
Mưa cho lúc tạnh tình thêm thắm
Mưa trải nhân gian thấu mọi niềm.
NHẮC
Mưa nhắc cho em nhớ đến chồng
Mưa san sẻ bớt những xao lòng
Mưa thương bởi biết cô đơn lắm
Mưa ghét gì đâu chỉ dỗi hờn
Mưa rót vào thơ say đắm đuối
Mưa trao khúc nhạc hát ru hồn
Mưa cho tỉnh giấc người mơ mộng
Mưa nhắc rằng em đã có chồng.
MTP
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
#290 —
02.06.2006 01:57
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-02 04:20:11Tran Manh hung>
ĐỔI NGÔI
Em cười.
Hiu hắt.
Buồn vương
Lên mắt,
Giọt buồn lăn trôi
Tình đã đổi ngôi.
Xót xa nghẹn lời
Sũng hờn đôi môi.
Tóc dài
Biếng chải
Lả lơi
Buông trải.
Nước mắt lưng tròng.
Em khóc ngập lòng.
Nét buồn rưng rưng.
Vai gầy rung rung
Em cười.
Xa vắng.
Trọn niềm
cay đắng
Chất ngất niềm đau
Tình từ đỉnh cao.
Vụt xuống vực sâu
Vỡ òa mắt nâu
Tiếc thương ngọt ngào.
Lụy tình xanh xao
Tóc mây.
Óng ả
Chạy xoã
bờ vai.
Tình đã.
Qua tay
Dáng em hao gầy
Xót thương hôm nay.
Xót thương ngày mai
Vật vờ hồn say
Một vòng lá gai.
Cài trên tóc dài.
Hoa tang tình đầu.
Còn gì nữa đâu. . . .
. . . Một đóa
Hoa Mai.
Cài trên,
Áo dài.
Tóc chải bềnh bồng.
Tình em ấm nồng.
Em đi bên chồng.
Tíu tít cười vui.
Trong nắng.
Xuân hồng.
Mắt em sáng ngời.
Rạng rỡ niềm vui
TMH
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
ÁI KHANH 2
Lâu lắm rồi không về thăm vương quốc.
Hỏi thăm người thuở trước sống ra sao
Có niềm vui trong ánh mắt dạt dào.
Mà nghe thoảng hương bay từ má phấn.
Lâu lắm rồi không về thăm vương quốc.
Kinh đô xưa còn rực rỡ huy hoàng???
Vườn thượng uyển với muôn ngàn hoa đẹp.
Dầu chân ai còn vướng động mùi hương.
Lâu lắm ta không về thăm cung điện.
Ái khanh ơi còn nhớ buổi trăng tròn.
Nàng đã hát những bài ca tình ái
Ta ngất ngây trong mắt biếc môi son
Lâu lắm ta không về thăm cung điện
Nàng lại đây, ngồi xuống cạnh bên ta
Nàng nghe chăng tiếng tim đập thiết tha
Không thay đổi dù thời gian xa vắng.
Ta trở lại - ô kìa nàng bối rối
Mắt xót sa và gượng nở nụ cười.
Ta hiểu rồi vinh hoa là thuốc độc
Mối tình nào cũng phải đến thế thôi
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
Xướng:
CẦU MAY
Bắc nhịp cầu mây những ước mong
Sông Đường quặn khúc lại lưu thông
Bao nhiêu Thi hữu cùng ra sức
Cả kẻ ngông cuồng cũng cố công
Đứng giữa đôi bờ thương sóng cả
Còn không cái thủa MỐI duyên nồng
Cầu quay cầu kéo gì hơn nữa
Lá đến Hùng sao nỡ tránh vòng.
Kim Giang
Hoạ
THOÁT KHUNG VÒNG
Mây trôi, trôi mãi chẳng chờ mong.
Thơ thẩn cùng trăng nỗi cảm thông.
Quyến luyến hồn nhiên không vướng bận.
Êm đềm thư thái một kỳ công.
Lòng ta xao xuyến cùng mơ ước.
Tình khách bâng khuâng những thắm nồng.
Trước cảnh sinh tình câu xướng hoạ.
Hồn thơ vô tận thoát khung vòng.
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
#294 —
03.06.2006 23:23
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-04 02:27:45Tran Manh hung>
Xướng thân mời :
CUNG THƯƠNG
Trầm hương nhẹ toả ngát không gian
Nghĩa bạn đàn reo khúc đá vàng
Nguyệt lạnh Mây sầu tuôn lệ đắng
Đêm tàn khói trắng hận ly tan
Duyên đan phách dặm đời oan trái
Khắc nguyện yêu thầm mãi chứa chan
Luyến láy cung thương cho biển lộng
Chân trời mở rộng mộng miên man
Vũ kim Thanh
Họa:
TÌNH - HỌA
Hữu xạ...nhiên hương lạ dối gian
Tào khang chẳng đợi khắc bia vàng
Thi Nhân xướng ngọt hòa cay đắng
Cả bão cây sầu họa muốn tan
Lối mộng vườn thơ đơm kết trái
Đường xưa quả lệ rụng chan chan
Tương tư ốm tử mà ai chết
Kẻ cố vô tình có dã man...!
*Nghèo vốn từ quá phải ép vậy anh Thanh đừng giận KG nhé!
Kim Giang
Hoạ
LỜI RU
Ngây ngất lòng người khắp thế gian.
Lời ru của mẹ khúc ca vàng.
Êm như giấc ngủ trong lòng mẹ.
Mạnh giống cuồng phong thổi cuốn tan.
Thăm thẳm chìm sâu trong ký ức.
Bưng bừng sôi động gió mưa chan.
Lời ru sống mãi lòng con trẻ.
Tình mẹ ru con mãi triển man.
Trần Mạnh Hùng
Đồng ý với Kim Giang chữ MAN ở bài xướng là tử vận , ngoài chữ " MIÊN man " ta không thể tìm ra chữ khác thay thế chữ MIÊN ở thể vần TRẮC có ý nghĩa đẹp , ngoài chữ DÃ man, ta có KHAI man, CƠ man là chấm hết
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
#295 —
04.06.2006 23:01
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-03 19:29:42Viet duong nhan>
Ngàn năm thương hoài một bóng người thôi.
Tình đã khơi rồi mộng khó tàn phai.
Trăng khuyết rồi có khi đầy.
Ngăn cách rồi cũng vui vầy,
Mây bay bay hoài ngàn năm
Lòng như con thuyền đỗ bến tình yêu
Ngại gió mưa chiều thuyền vẫn còn neo.
Ai đó dù có hững hờ.
Ai đó dù đã âm thầm. . .
Ra đi ôm trọn niềm thương
Thương hoài ôi ngàn năm còn đó...
. . . . . . .
GỞI CHO AI
AI gởi cho ai tiếng thở dài.
ĐÓ là tín hiệu của tình say.
DÙ rằng cố dấu, dù che đậy.
ĐÃ gượng vờ vui, đã lất lây.
Ai gởi tiếng thơ vương vấn nhớ.
Ai trao lời nhắn ngẩn ngơ ngây
Âm ba vang dội trong tâm tưởng
THẦM gọi tên ai đắp nhớ này
Trần Mạnh Hùng
r
THẪN THỜ
RA đắm vào say luống thẫn thờ.
ĐI trong nỗi nhớ thuở ban sơ.
ÔM say tiếng nói trong ray rức.
TRỌN tưởng từng lời mãi ngẩn ngơ,
Tôi biết thương yêu là mộng tưởng.
Người là tình nhớ quá xa mờ.
NIỀM vui là giấc mơ thường đến.
THƯƠNG gởi cho người. . . nối mộng mơ.
Trần Mạnh Hùng
R
THƯƠNG ĐAU
THƯƠNG đau xin nhận lấy mình thôi.
HOÀI tưởng đến em nhớ nụ cười.
ÔI đẹp làm sao tình chớm nở.
NGÀN xinh quyến rũ nét xuân tươi.
NĂM canh trở giấc trong mong đợi.
Sáu khắc ngẩn ngơ đến nghẹn lời,
CÒN một chút gì em nhớ đến.
ĐÓ chăng là ánh mắt nhìn lơi
Trần Manh Hùng
R
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
#296 —
08.06.2006 04:35
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-08 04:38:16Tran Manh hung>
BIẾT HỎI AI
Người ấy bây giờ biết hỏi ai
Thoáng nhìn sao cứ nhớ nhung hòai
Môi hồng dáng liễu duyên con gái
Sóng mắt nhận chìm khí phách trai
Ta gọi tên người trong mộng ảo.
Người cười e ấp tựa kề vai.
Phải chăng duyên nợ, duyên tiền định
Mãi mãi trong ta nhớ gót hài
Tran Manh Hung
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
Trao em
( Nhân ngày sinh nhật của anh )
Anh đã thương em, thương ngất ngây.
Anh mong em, mong ngóng từng ngày.
Anh yêu em lắm, yêu tha thiết.
Anh nhớ em nhiều, nhớ đắm say.
Anh đợi em suốt đời quyến luyến.
Anh chờ em trọn kiếp mê này.
Anh và em ngập tràn mơ ước.
Anh với em hạnh phúc thật đầy
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.413
Từ: 24.10.2005
Trạng thái: offline
#298 —
09.06.2006 01:09
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-09 01:10:12KimGiang>
*Anh Hùng kính mến! Vô tâm quá, KG không biết ngày sinh của anh, cho KG gửi lời chúc muộn: Chúc anh hạnh phúc!
QUÀ SINH NHẬT
Không được biết ngày anh sinh ra
Ngôi sao xanh treo giữa ngân hà
Không biết đời anh ngày thứ nhất...
Thơ vài dòng viết tặng sao xa!
Kim Giang
Xin đừng giận những mộng mơ
Gió hương cõi ảo bao giờ thực đâu
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=82195
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=84219
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=97940
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
#299 —
12.06.2006 23:07
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-16 21:36:37Tran Manh hung>
BÁN MUA
Em không bán, anh chẳng cần mua.
Tình chỉ biếu không chẳng dám đùa.
Trao trọn vì tình không tính toán.
Hiến dâng lẽ sống sáng, chiều, trưa.
Tình yêu cao quý không rao bán
Duyên nợ thâm sâu tự cổ xưa
Chồng vợ trăm năm , đời hạnh phúc
Yêu nhau chưa đủ có đâu chừa.
An Giang
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 9.422
Từ: 02.07.2005
Trạng thái: offline
#300 —
12.06.2006 23:18
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-12 23:22:53Tran Manh hung>
CHIỀU BUỒN
Em đi xuyên nắng vào mưa
Giặt phơi cái nhớ mà chưa nhạt lòng
Bảo rằng không... mà chẳng không
Con tim cứ muốn sổ lồng thoát ra.
Ai ngăn đâu cứ hát ca
Em đừng bay để xót xa chiều buồn
Cỏ cây như cũng có hồn
Cứ vương cứ níu bồn chồn chân đi.
Hàng Xanh cũng khác mọi khi
Tiếng xe nín thở thầm thì nhắc câu:
Đừng nô đừng rỡn, gợi sầu
Người đi im lặng về đâu hỡi người.
Kìa em mây bổng trên trời
Hỏi em có nhắn... gửi lời gì không!
Kim Giang
CHIỀU BUỒN
Em đi xuyên nắng vào mưa
Mà nghe ấm lạnh cho vừa nhớ thương.
Tóc bay trong nắng vàng vương.
Mà nghe từng giọt mưa buồn ướt vai.
Bước chấn in dấu đường dài.
Mà nghe tha thiết tiếng ai thì thầm.
Cây dài bóng đổ theo chân.
Mà nghe giá buốt nỗi phần hẩm hiu.
Nắng chiều từng sợi chắt chiu.
Hạt mưa với nắng nâng niu nỗi lòng.
Gió về gợn tóc bềnh bồng.
Mà nghe gợi nhớ ấm nồng ngày xưa.
Em đi xuyên nắng vào mưa.
Mà nghe ấm lạnh chưa vừa nhớ nhung
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0