📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

AI TRI ÂM ĐÓ MẶN MÀ VỚI AI

926 trả lời, 122.857 lượt xem — Trang 11 / 31
Thân gởi anh Trần Mạnh Hùng

Anh lười gọi ĐT cho Giang, hay anh cố ý viết vào trang thư của em, để khoe với mọi người rằng em còn buồn. Anh Hùng ơi , anh có biết Em buồn chuyện gì không???
Giang chẳng buồn chuyện gì cả, Như vậy anh nói sai rồi, bài thơ " GHÉT THƯƠNg " em nói chuyện khác , không dính dáng gì đến chuyện ở trong vnthuquan.
Vài hàng tin cho anh rõ
An Giang
An Giang
Tôi yêu quê tôi yêu mái tranh nghèo tả tơi
Nhạc Phạm Duy
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=187241 (lưu)
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=130073&mpage=7&key=𮂈 (chính)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-14 01:01:54Tran Manh hung>


TÔI ĐÃ

Tôi đã yêu người yêu thiết tha.
Yêu người từ cõi mộng yêu ra.
Yêu người qúa thể mây mong gió.
Nhớ bạn hơn là bướm lụy hoa.
Bướm lụy hoa, hoa dâng mật ngọt.
Mây mong gió, gió tạo mưa sa.
Tôi yêu người đắng cay trăm lối.
Tôi nhớ người, thương nhớ vỡ oà.
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
MUA 2
Em bán cái gì anh cũng mua.
Mua lòng cở mở, tính bông đùa.
Mua bờ môi mộng hay cười nói.
Mua miệng ăn hàng những buổi trưa.
Mua mắt chớp nhanh khi giận dỗi
Mua lời nhõng nhẽo thuở xa xưa.
Mua vòng, mua nhẫn cho ngày cưới
Mua thói chanh chua cũng chẳng chừa
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-23 16:16:45Tran Manh hung>
ĐÒ ƠI
Có con đò chở cuộc đời tôi
Đò vẫn chở mọi người nên không nhớ
Nhưng với tôi đò thành duyên thành nợ
Nỗi niềm riêng canh cánh mãi đò ơi!

Kim Giang


DAN DÍU


DAN DÍU

Đò về bến cũ neo chờ đợi.
Mà khách vô tình vẫn biệt tăm.
Bao lượt đón người trên bến vắng.
Mấy lần đưa khách chuyến đò ngang.
Góp vui câu chuyện đêm chờ sáng.
Chia sẻ nỗi lòng ý nhập tâm.
Dan díu với tình năm tháng đợi.
Mà người lữ khách quá xa xăm.
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
TRI KỶ

Có phải từ khi mình mến nhau
Lời thơ mình đã tặng cho nhau
Tình yêu Như phép thần kỳ diệu
Duyên thắm là mơ ước của nhau
Có phải thương nhau từ lúc đó
Cho nên hai đứa phải lòng nhau
Niềm vui chắp cánh, tình thêm đẹp
Dệt mộng trong thơ nhớ đến nhau.

TMH
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-15 01:16:13Tran Manh hung>
CHỖ TRÚ MƯA NGÀY NỌ

Tại trời mưa với gió.
Tại lòng chẳng được quên.
Hiên trú mưa vắng hẹp.
Nghe tình mình rộn lên

Từ đó vướng vào thơ.
Từ đó lòng ươm mơ.
Từ đó bên góc phố.
Có kẻ đến ngóng chờ.

Tại mình hay tại ai???
Vì ai nhớ thương hoài.
Tại mùi hương thoảng đến.
Tại tóc ngắn ngang tai.

Lỗi ai !!! lỗi tại tôi.
Chưa quen khó ngỏ lời.
Lỗi ai cười bắt nhớ.
Lỗi mình khó nguôi ngoai.

Kể từ lúc trú mưa.
Tại sao cứ thẫn thờ.
Tại áo người dán ướt.
Tại mắt người đong đưa.

Tôi với người trú mưa.
Mái hiên không chỗ thừa.
Hai mái đầu kề khít.
Lôi nỗi nhớ theo chưa.

Người đến như cánh chim.
Tôi vẫn mãi đi tìm.
Chỗ trú mưa ngày nọ.
Trong hạnh phúc im lìm.
Tran Manh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0

THĂNG LONG - HÀ NỘI

Thửa đấng Anh minh gặp gỡ Rồng * (Vua Lý Công Uẩn thấy Rồng bay)
Ngàn năm dựng sử đất Thăng Long
Tây Hồ mộng thả hồn Thi phú
Trấn Quốc hương trầm dạ khắc công
Hoàn Kiếm - Vua Lê - Rùa hóa thánh
Trâu vàng diễm phúc lộc thành sông * (Sông Kim Ngưu)
Ai chưa lần đến thăm Hà Nội
Máu chảy về tim máu Lạc Hồng.
Kim Giang

TIÊN RỒNG
Việt Nam hãnh diện giống Tiên Rồng.
Một mẹ trăm con họ Lạc Long
Một nửa phò cha xây dựng nước.
Năm mươi theo mẹ học ngôn, công
Đống Đa danh địa tan hồn giặc.
Trưng Nữ uy thiêng với núi sông
Lịch sử bốn ngàn năm lập quốc
Trời Nam chói lọi ánh dương hồng
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0

ĐÒ ƠI
Bến sông mơ như quá khứ lâu rồi
Qua lòng đò đã bao lần khách mới
Khách nhớ đò mang nỗi buồn vời vợi
Đò như trăng như khoé miệng ai cười
kim Giang

ĐÒ XƯA BẾN CŨ

Người đi đi mãi không còn nhớ.
Bến cũ, đò xưa vẫn đợi chờ.
Dù chỉ thoáng qua lòng tưởng đến.
Đủ cho vương vấn đến bơ phờ.
Chuyến đò ngày ấy nhiều lưu luyến.
Người khách năm xưa vẫn mịt mờ.
Khách trễ đò ngang lên tiếng gọi.
Thế mà vướng mắc có ai ngờ.
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-25 23:04:53Tran Manh hung>

ĐÒ ƠI
Đò nhọc nhằn vẫn thương nước đầy vơi
Thương lữ khách lỡ đường chiều nắng cuối
Thương phù sa nghĩa đôi bờ chắp nối
Thương vỡ mặt sông tan hình bóng núi...!
Kim Giang

NGÀY ẤY
Chiều ấy chớm thu trời lộng gió.
Thuyền vừa rời bến giữa giòng sông.
Tiếng ai trong gió nôn nao quá.
Tiếng khách gọi đò hối hả mong.
Trong thoáng ngẫn ngơ thuyền lại bến.
Để rồi ôm nhớ đợi chờ trông.
Chiều nay thu muộn trời yên gió.
Có tiếng quạ kêu vọng giữa giòng
Tran Manh Hung
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-26 17:20:17Tran Manh hung>
TÌNH NGƯỜI

Tình thơ như rượu ủ men
Như mưa như nắng bên thềm bước chân
Lời xưa nối mãi cung vần
Như dây trầu cứ quấn dần thân cau
Dẫu đời chẳng được gần nhau
Người ơi tin có nhịp cầu trong tâm
Không ồn ã chỉ lâm thâm
Hạt mưa nho nhỏ thấm dần rất sâu...
Kim Giang

NỢ TÌNH
Văn dĩ tải đạo.
Thơ dĩ tải tâm
Tình dĩ tải yêu.
Yêu dĩ tải lòng.
Yêu em là những chờ mong.
Ta tìm, em trốn giáp vòng cung mê.
Yêu em ta phá câu thề.
Của nhiều tiền kiếp lê thê nối dài.
Gặp em sớm một, chiều hai.
Kết lời tri kỷ, kết lời trong tim
Tình yêu ba nổi bảy chìm
Là của hai kẻ nợ tình tìm nhau
Trần Mạnh Hùng

ĂN THUA ĐỦ

Vẩn vơ, vớ vẩn gieo vần
Công đâu mà đứng bần thần làm thơ.
Gặp người như ý trong mơ.
Mắt sau, mắt trước ta vồ liền tay.
Ta em tình thắm duyên say.
Dẫu cho nhử kẹo chẳng lay được lòng.
Công đâu thơ trải vòng vòng.
Lời hay ý đẹp nên cơm cháo gì.
Chi bằng đúng luật nam nhi.
Sắn cao tay áo tức thì ăn thua.
Còn thơ ta xin chào thua.
[/color]
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-08 23:22:16Tran Manh hung>
TÌM NHAU

Tin nhắn đi tìm Giang ở đâu
Thơ chìm lẳng lặng dưới dòng sâu
Tình Ai da diết thân thương quá
Cảm giác cay my vợi gánh sầu
Biết được xa mình Hoa cũng nhớ
Vui thầm - Vắng vợ nhớ chồng ngâu!
Sân ngơ ngác gọi người ơi ới
Nắng nỏ cho Thơ má ửng màu...
Kim Giang

PHẢI RỒI

Tại mình mơ mộng tận đâu đâu
Say đắm yêu người đã lậm sâu.
Mê muội vì tình nên chuốc khổ
Ngây ngô say mộng quá u sầu
"Tình Ai da diết thân thương quá" (*)
"Cảm giác cay my vợi gánh sầu"
Người có tình nhân sao chẳng biết
Mà tôi xây mộng vợ chồng Ngâu
Mạnh Hùng

(*) Thơ Kim Giang
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-26 02:55:00Trần Mạnh Hùng>
YÊU 1

Tôi yêu em, YỂU ĐIỆU mai gầy.
Yêu mắt mơ màng mãi ngắm say.
Yêu suối tóc dài mềm liễu rũ,
Yêu làn hơi thở toả hương đầy
Yêu bàn tay ngọc tròn thon búp.
Yêu tấm thân ngà gió thổi bay
Yêu em duyên dáng, yêu tha thiết
Yêu nét thanh tao sắc nước mày.
Trần Mạnh Hùng

Những chữ đỏ sai luật bằng trắc


Bài thơ này đã post lên lâu lắm rồi, bây giờ mới khắm phá ra sai luật bằng trắc, xin lỗi tất cả thân hữu yêu thơ Đường khi đọc bài thơ này, chắc chắn có cảm giác khó chịu vì bài thơ ngang phè sai luật.

Nay xin sửa lại

YÊU

Tôi yêu em, YỂU ĐIỆU mai gầy.
Yêu mắt mơ màng mãi ngắm say.
Yêu suối tóc dài mềm liễu rũ,
Yêu làn hơi thở toả hương đầy
Yêu bàn tay ngọc thon tròn búp.
Yêu tấm thân ngà gió thổi bay
Yêu nét thanh tao, yêu đắm đuối
Yêu em DUYÊN DÁNG NÉT chân mày
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
YÊU

Tôi yêu em, yêu dáng mai gầy.
Yêu mắt mơ màng mãi ngắm say.
Yêu suối tóc dài mềm liễu rũ,
Yêu làn hơi thở toả hương đầy
Yêu bàn tay ngọc thon tròn búp.
Yêu tấm thân ngà gió thổi bay
Yêu nét thanh tao, yêu đắm đuối
Yêu em tuyệt đẹp cặp chân mày
Trần Mạnh Hùng


*Anh Hùng kính mến! thấy bài này hay, Cho KG họa ké trang thơ của anh:

GHÉT

Ghét lắm anh chê dáng liễu gầy
Ghét thơ rượu lạt uống mai say
Ghét ai trách bám giai như đỉa
Ghét nước nghiêng ly rót khó đầy
Ghét thế đêm về xua giấc ngủ
Ghét thề sớm thốt nhẹ nhàng bay
Ghét yêu yêu ghét thường ra mặt
Ghét đậm mà sao sáng nét mày.

Kim Giang
Xin đừng giận những mộng mơ
Gió hương cõi ảo bao giờ thực đâu
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=82195
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=84219
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=97940
Đăng nhập để trả lời
0

GHÉT

Ghét lắm anh chê dáng liễu gầy
Ghét thơ rượu lạt uống mai say
Ghét ai trách bám giai như đỉa
Ghét nước nghiêng ly rót khó đầy
Ghét thế đêm về xua giấc ngủ
Ghét thề sớm thốt nhẹ nhàng bay
Ghét yêu yêu ghét thường ra mặt
Ghét đậm mà sao sáng nét mày.

Kim Giang


___________________________________________________________________________

BUỒN



Buồn ai nỗi nhớ héo thân gầy
buồn cho rượu nhạt uống không say
buồn thói làm ngơ như câm điếc
buồn nói tai này -tai không hay.

buồn dăng mi mắt sao chợp giấc
buồn ngủ định về -gió rủ ngay
buồn ủ lâu ngày -ngay ở mặt
buồn dài chân mắt -thẳm chân mày


MÌNH đối chen nhé -mong mọi người
tha tội....




minhtuan82

chúc mọi người khỏe và vui nhiều



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-02 00:50:11Tran Manh hung>
CÂU HÒ DẬN THƯƠNG

Chẳng bao giờ em giận anh đâu
Người cho em sắc màu cuộc sống
Người đưa thơ tới chân trời rộng
Người thương thơ bằng cả tấm lòng.

Khi xa người thơ ngẩn ngơ mong
Cũng có lúc thấy hờn rát bỏng
Lẽ thường tình... Anh giận em không?
Niềm khao khát lấp đầy khoảng trống.

Vẫn dõi mắt phương trời xa vắng
Thao thức đêm thâu chờ sợi nắng
Mơ bình minh một sáng anh về
Tìm dấu chân in buổi thăm quê

Mong được người trải thảm triền đê
Mong sóng mắt trưa hè nô tắm
Tiếng ru thơ tâm tình gửi nhắn
Như mỡ màu xanh thắm ước mơ.

Em đứng bến sông khắc khoải chờ
Vạch sương, nhắn gió gọi đò
Tung không gian khuấy động câu hò:
- Ai thương...Ai lấy thước nào đo
- Ai nhớ... Ai đáy biển , kim - mò...
- Ai đây... mà ai hỏi thăm mô?
- Vì răng bể Sở sông Ngô hỡi người

Bao câu thương nhớ ở đời
Là tri âm gửi cho người tri âm...!
Kim Giang


Thương trao một người thơ

TRI ÂM
Bao câu thương nhớ trên đời
Là tri âm gửi cho người tri âm...!
Thương em bóng chiếc âm thầm.
Mà sao dĩ vãng giam cầm bước chân.
Em nghe không những tình thân.
Như hoa giăng lối ân cần đón em.
Đêm qua trong mộng êm đềm
Nụ hôn trao gởi sũng mềm nhớ thương
Tình yêu nhập ngõ thiên đường
Là bao ân ái vấn vương đợi chờ.
Trong vòng tay dáng ngây thơ
Hương thơm từ tóc, từ bờ môi cong.
Mà nghe êm ấm lạ thường.
Nghe từ tim đập điên cuồng bên nhau.
Em nghe không tiếng kinh cầu.
Của nghìn kiếp trước nghẹn ngào dở dang
Bây giờ trong mộng hoa giăng.
Hai ta chung lối mênh mang đường tình.
Bao câu thương nhớ thật xinh.
Là tri âm gởi người mình yêu đương
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
HƯ ẢO

Trả lại về em tâm tình hư ảo.
Đan kết thành thơ giăng bủa khắp nơi.
Trả lại về em ánh mắt, nụ cười.
Của tất cả tình yêu trong kịch bản.

Tôi không buồn nhưng tâm hồn buốt lạnh
Hình ảnh em lúc hiện, lúc tan mờ.
Tôi không khóc nhưng tiếng cười khô cạn.
Lúc tỉnh ra, mình nói nhảm vu vơ.

Không viết nữa những bài thơ tình ái.
Viết cho ai và tâm sự cùng ai
Thơ viết dở dang thôi đành xếp lại.
Nợ tình em còn luyến tiếc đêm dài.

Trả lại em bài thơ không đoạn kết
Một chút cho nhau kỷ niệm tươi xinh.
" Giọt trầm giọt lắng bờ xao xuyến "
"Mật ngọt tình yêu sũng ướt tình "

Tôi đã yêu em, nhưng thôi. Đừng nói

Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-16 14:55:31Trần Mạnh Hùng>
Cho những lời tỏ tình..vội vã

Cho những lời tỏ tình...vội vã
Mùa trăng buồn lắm, hết thiết tha
Chỉ mong giữ mãi khung trời hạ
Vui, buồn, sầu, giận, một mình ta

Cho những vần thơ... những điệp ca
Trăng tàn ấp bóng một Cuội xa
Với thơ xin hiểu thơ là ảo
Và trăng cũng ảo,...vậy cho qua

Cảm ơn bằng hũư cho mình biết
Cuộc đời còn đựơc nhận yêu thương
Bản năng chấp nhận -điều thua thiệt
Và sợ bon chen chốn -tình trường

Cho đựơc một lần xin lỗi nhau
Dù cho vô ý trứơc hoặc sau
Dù cho không thật xin cũng đựơc
Hiểu rằng chẳng phải muốn làm...cao

Cho những vần thơ vẹn sắc màu
Với thơ là chấp bút cho nhau
Vầng trăng, vầng trăng luôn khờ khạo
Đã đầy băng lạnh của sự đau.
BĂNG NGUYỆT

_____________________________

Thương trao người yêu dấu

XIN ĐỪNG HỎI
Tình chỉ đẹp khi quả tim rung động.
Tình lên ngôi dù một thoáng qua thôi.
Anh yêu em trong khoé mắt chiêu mời .
Để bắt gặp nỗi nhớ nhung chợt đến.

Em là ai từ muôn năm phiến diện.
Em là ai ẩn kín ở phương nào
Em là ai ? là ai?...anh chả biết.
Cột hồn anh trong hụt hẫng lao đao.

Tim tung vở muôn triệu lần mảnh nhỏ.
Mỗi mảnh tim mang dấu ấn tình yêu.
Kết thành hoa giăng kín dáng yêu kiều
Để ngất lịm , để nghe tình thổn thức.

Tình yêu ơi phút thần tiên nhập cuộc.
Cõi mơ màng huyền ảo ghé nơi đây!
Cõi bâng khuân đã tràn ngập hồn say.
Cõi lãng mạn của mối tình ...ngây ngất

Anh yêu em bởi vì anh... không hiểu.
Quả tim mình bắt anh nói em yêu
Anh yêu em chẳng phải nét diễm kiều.
Mà vẻ đẹp duyên ngầm anh bắt gặp.

Em tuyệt trần trong tình anh tha thiết.
Dù một giây ánh mắt thoáng trao nhau.
Dù một giây tình chớm nở ngọt ngào.
Em tuyệt diệu anh yêu em từ đấy.

Đừng hỏi anh... đừng so đo tìm kiếm.
Hãy lắng nghe tiếng hát của tình yêu
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
Í da... post rùi post nữa.........xoá nghe anh [8D][:D]

Đừng hỏi anh... đừng so đo tìm kiếm.
Hãy lắng nghe tiếng hát của tình yêu
Trần Mạnh Hùng



Buổi sáng Sài Thành

Buổi sáng Sài thành có gì lạ không anh?!
Người và xe đùn đẩy nhanh tiếp nối
Chẳng còn lá me ngày xưa rơi đầy lối
Chỉ còi xe và bụi khói hơi nhiều.

Trời Sài Thành có làm nổi nhớ ngã xiêu
Của một thời anh dắt dìu kỉ niệm
Những hoàng hôn có một chân trời tím
Anh đắm chìm vào hạnh phúc điểm tô!

Buổi sáng Sài Thành mọi ngưòi xô đổ
Bước qua nhau với khắc khổ đời thường
Góc phố nào còn khắc mộng vấn vương
Để tìm thấy một tình thương....vội vã..!


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
hihi anh phải nói là anh edit lại chứ.. em đâu bít đâu nên del..:p


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-16 23:27:46Viet duong nhan>
Thương trao người yêu dấu

XIN ĐỪNG HỎI
Tình chỉ đẹp khi trái tim rung động.
Tình lên ngôi dù một thoáng qua thôi.
Anh yêu em trong khoé mắt chiêu mời .
Để bắt gặp nỗi nhớ nhung chợt đến.

Em là ai từ muôn năm phiến diện.
Em là ai ẩn kín ở phương nào
Em là ai, là... là ai?... chả biết.
Cột hồn anh đến hụt hẫng lao đao.

Tim tung vỡ muôn triệu lần mảnh nhỏ.
Mỗi mảnh tim mang dấu ấn tình yêu.
Kết thành hoa giăng kín dáng yêu kiều
Để ngất lịm , để nghe tình thổn thức.

Tình yêu ơi phút thần tiên nhập cuộc.
Cõi mơ màng huyền ảo ghé nơi đây!
Cõi bâng khuân đã đắm ngập hồn say.
Cõi lãng mạn của mối tình ...ngây ngất

Anh yêu em bởi vì anh... không hiểu.
Trái tim mình bắt anh nói - em yêu.
Anh yêu em chẳng phải nét diễm kiều.
Mà vẻ đẹp duyên ngầm anh bắt gặp.

Em tuyệt trần trong tình anh tha thiết.
Dù một giây ánh mắt thoáng trao nhau.
Dù một giây tình chớm nở ngọt ngào.
Em tuyệt diệu anh yêu em từ đấy.

Đừng hỏi anh... đừng so đo tìm kiếm.
Hãy lắng nghe tiếng hát của tình yêu
 
Trần Mạnh Hùng
 
R
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-21 06:11:39Nguyen Thi An Giang>
GHÉT
Ghét em anh muốn chạy ra.
Chạy ra lấy trớn, thiết tha chạy vào.
Ghét em anh muốn phá rào.
Lấy gì ngăn được lối vào chim xanh.
Ghét em anh phá cõi trần.
Để anh vào mộng được gần với em.
Ghét em anh mãi không quên
Để anh trọn giữ lời nguyền chung thân
Ghét em anh chẳng ngại ngần.
Được ôm , được cắn vai trần thương yêu
Trần Mạnh Hùng 

Bài thơ này trả về anh.
 
Phải sửa lại như thế này
 
Ghét anh em đã chạy ra.
Chạy ra lấy trớn vừa la vừa gào.
Ghét anh tức muốn máu trào
Lấy gì ngăn được máu ào ào tuôn.
Ghét anh, em muốn lặn luôn
Để anh hết ước, hết mong được nào.
Ghép anh như ghét thuốc lào
Đã chôn điếu xuống khỏi cần đào điếu lên.
Ghét anh muốn nổi cơn điên.
Để anh hết nói liên miên khùng khùng.
An Giang
 
Như vầy  người  ấy vừa ý chưa ,  chắc anh hết ý kiến phải không.
Cho đáng đời ai biểu
An Giang
Tôi yêu quê tôi yêu mái tranh nghèo tả tơi
Nhạc Phạm Duy
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=187241 (lưu)
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=130073&mpage=7&key=𮂈 (chính)
Đăng nhập để trả lời
0
KHÓC CHỊ
(Vọng hương hồn chị Nguyễn Thị Thục)
 
Chị ơi!
Ruột đứt châu rơi sét phũ phàng
Chín suối lá xanh bứt vội vàng
Để gốc để cành đau nghiêng ngả
Kẻ sống đôi hồi chết dở dang
 
Chị hỡi ra đi thế cũng đành!!!
Để người đầu bạc khóc đầu xanh
Em không kịp tới tim ngưng lạnh
Ngọc quý không dưng vỡ tan tành
 
Nhớ quá chị ơi! Chị em mình
Tự hào em gái của người xinh
Mỗi kỳ thăm chị như đi hội
Giờ có còn đâu... Chị mất rồi!
 
Nghẹn ngào em gọi mãi chị ơi!
Chị của em đâu chẳng trả lời
Tầm tã mưa nhòa tầm tã lệ
Chị của em đâu...Mất chị rồi!!!
 
Kim Giang


 

  THÀNH KÍNH

[/align]
      PHÂN ƯU
 


THÀNH KÍNH PHÂN ƯU
Mây bốn phương trời đến chịu tang.
Gió hiu hiu lạnh lệ đôi hàng.
Mưa giăng giăng phủ làn khăn trắng
Như tiễn người trong cõi Vĩnh hằng
 
Một đoá hoa hồng gởi đến Giang.
Chia lòng đau, sẻ nỗi bàng hoàng.
Như Giang cũng biết đời là mộng
Thành kính phâu ưu , viếng điếu tang.
 
Thành kính phâu ưu, viếng điếu tang.
Thương em đau khổ buốt tâm cang.
Thương em ủ rũ buồn sinh…biệt…
Trân trọng dâng lên một nén nhang
 
Trân trọng dâng lên một nén nhang.
Tiễn chị yên vui cõi vĩnh hằng.
Xin Giang khuân khoả ngưng ngưng khóc.
Là để người đi được nhẹ nhàng
 
 Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
TRANG THƠ XUỐNG DỐC
 
Ðã chẳng lên thời phải xuống thôi!
Tài hoa chúng bạn bỏ đi rồi
Thơ không Bằng Trắc người ngao ngán
Lời chẳng thơm nồng ý tả tơi
Bút thép bút lông tà ngọn bút
Mời anh mời chị mõn hơi mời
Trang thơ xuống dốc làng thưa khách
Thì cũng theo cùng ... nghỉ xả hơi!
Lá chờ rơi
 
VẮNG
Bận chút việc nhà vắng măt thôi
Vắng thơ, vắng cả ước mơ rồi.
Vắng người tri kỷ, câu thăm hỏi
Vắng bạn tri âm, ý rối tơi
Vắng tiếng ngọt ngào  trong thổn thức
Vắng lời nũng nịu đắm duyên mời
Vắng người yêu dấu, bao nhung nhớ.
Ngóng đợi về nhau, ngóng hụt hơi
Trấn Mạnh Hùng 
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
NHẮN BẠN THÂN TÌNH
 
Bằng Trắc bao năm luyện chửa thành
Sao ham xuống núi để tung hoành
Thơ khô như rác tình chưa nặng
Lời nhẹ dường rơm ý chẳng xanh
Kẻ thật thương thơ nên chọn chữ
Người hay quí bạn phải yêu mình
Một câu thơ được người ghi nhớ
Hơn vạn bài thơ chẳng xứng danh!
Lá chờ rơi


SỐNG ẨN DANH
Vạn dậm, xông pha ,sức phá  thành.
Giang sơn một cõi bức phi hoành
Đội trời đạp đất chia nhân thế .
Cưỡi sóng, đè rồng lấp biển xanh.
Một lưỡi gươm thiêng tung vó ngựa
Một trang tuyệt sắc cận bên mình.
Một căn nhà nhỏ bên giòng suối.
Cùng với người yêu - mặc kệ danh.
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-03 23:52:26Viet duong nhan>
KHÓC MẸ
 
Thăm thẳm trời cao có thấu chăng.
Nỗi đau dồn dập xé tâm cang.
Con quỳ bên MẸ, quỳ bên MẸ.
Rước MẸ yên vui cõi Vĩnh Hằng.
 
Thăm thẳm trời cao có thấu chăng.
Nỗi đau xé ruột lệ đôi hàng.
Con quỳ bên MẸ, quỳ bên MẸ.
Đau đớn trào lên đến ngập tràn.
 
Thăn thẳm trời cao có thấu chăng.
Nỗi đau khốn tận đến vô cùng.
Con quỳ bên MẸ, quỳ bên MẸ.
MẸ hỡi trời ơi, MẸ của con
Trần Mạnh Hùng
 
R
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-20 23:41:14Tran Manh hung>

THỜI
GIAN
ÂM
THẦM
NHƯ
NƯỚC
VỀ
KHƠI

"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-20 23:41:49Tran Manh hung>

LÒNG
TRÓT
YÊU
NGƯỜI
LÒNG
KHÓ
ĐỔI
THAY
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-20 23:42:19Tran Manh hung>


HOA
THẮM
RỒI

KHI
TÀN

"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-20 23:42:56Tran Manh hung>

TÌNH
ẤY
CHỈ
ĐẾN
MỘT
LẦN
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-20 23:43:28Tran Manh hung>

TÂM

THƯƠNG
HOÀI
NGÀN
NĂM
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0