📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Nhật Ký online

Ngày đã qua

189 trả lời, 36.856 lượt xem — Trang 5 / 7
Thời gian trôi nhanh đến không ngờ, ngoái đầu nhìn lại em chợt giật mình. Em đã lãng phí thật nhiều thời gian vì đã sống không hết mình. Em chưa từng dám liều lĩnh trong bất cứ chuyện ji, phải chăng em đã quá cẩn thận??? Nhưng thật lòng em sợ, em không cho phép mình phiêu lưu em sợ mình sa ngã. Em tự trói lấy cuộc sống của mình. Ngày em ra đi bố mẹ đặt nhiều hi vọng, Ngày chị ra đi em ôm hết nhớ mong. giờ em tự cảm thấy mình cứng cỏi em không còn là cô bé ngây ngô ngày nào thì trong em ngập tràn những nỗi buồn. Vô cớ em tự trói buộc mình đến giờ em vụng về tìm lối thoát, tự bản thân mình trói buộc mình mà sao lai khó thoát ra đến như vậy......................................
Rồi một lần kia khăn gói đi xa
Tưởng rằng được quên thương nhớ nơi quê nhà.
Đăng nhập để trả lời
0
Giờ em mới hiểu hết chuyện của rk, nhưng lại cũng chính là lúc em không nghĩ ra được tại sao rk lại hành động như vậy, em thật sự thất vọng vì rk :(
Rồi một lần kia khăn gói đi xa
Tưởng rằng được quên thương nhớ nơi quê nhà.
Đăng nhập để trả lời
0
Hôm nay mọi người tổ chức hát karaoke, đến lúc nghe thấy họ hót bài " nhớ anh" a2 tự nhiên ngồi cười 1 mình :) . Nhớ lại lần đầu tiên em hót cho a2 nghe cũng chính là bài này em nhỉ? rất là bất ngờ vì giọng em trẻ con thật :) khác hẳn những gì a2 đã nghĩ. Em biết ko lão N còn bảo " sao nhìn em thế mà giọng trẻ con thế chứ..." :) nhưng mà rất dễ thương em ạ và a2 thì rất thích lúc nghe em cười. Em bảo ghét nhất ai cười hihi mà a2 thấy em cười phát là hihi ngay.

Ngày chủ nhật trôi qua cũng thấy vui vui vì đã đựơc gặp em, dù là chỉ 1 lúc thôi nhưng như vậy cũng đủ với a2 rồi, và em đã làm a2 thật sự bất ngờ và tự hỏi chẳng lẽ trên đời lại có 1 người con gái tốt như em vậy sao!!! em bảo rằng " dù cho tất cả là sự thật thì em vẫn tha thứ cho a2..." . Nhưng em ơi a2 ko xứng đáng được như vậy đâu em :( bởi những gì em hiểu về a2 còn quá ít em ạ!!!.

Mà thôi ... dù thế nào thì tất cả bây giờ đã chấm dứt rồi, a2 đã quyết định như vậy thì sẽ ko hối hận đâu. Chỉ mong là mọi điều tốt đẹp sẽ đến với em rồi em sẽ nhanh tìm thấy niềm vui và sự vô tư như ngày nào. a2 sẽ chờ đến ngày đó ....nhất định a2 sẽ làm được!!!


@BangHa!!! rk mượn nhà của BH vì ở đây rk cảm thấy sự yên ổn... còn thì bây giờ chẳng có gì quan trọng nữa .
Rk nhớ những gì em đã khuyên rk rồi :) cảm ơn em. Rk mong là em hãy hứa với Rk là " chỉ em và rk n NĐQ" em nhé!!!

Đăng nhập để trả lời
0
Không đề!!!

Em đừng nhớ làm gì tình yêu ấy
Chỉ mình anh thương nhớ đủ rồi
Tình yêu thương mỏng manh như nắng
Ngỡ rất gần mà lại xa xôi.


Em cứ để mùa thu rụng lá
Lá rơi sẽ khô chẳng thể mãi màu vàng
Nếu gió cuốn về nơi xa mãi
Cũng chỉ vì ngọn gió đa mang.

Em cứ mặc cho vầng trăng khuyết nửa
Qua mùa đông trăng lại tròn đầy
Đừng thổn thức khi thấy hoa quỳnh nở
Sớm mai này hoa sẽ tàn phai.

Em hãy quên như chưa bao giờ nhớ
Cứ bình tâm bên cạnh một người
Đừng cúi mặt khi gặp anh trên phố
Vấn vương gì một kẻ dở hơi.
Đăng nhập để trả lời
0
Mệt mỏi thật sự, em muốn bỏ hết tất cả để ra đi. Đã nhiều lần em nghĩ càng xa sẽ giúp em quên tất cả, vậy mà nhiều năm rồi em vẫn nhớ. a bên người khác e vui nhiều vì đã như những ji em mong muốn. Nhiều khi lại hối hận sao e lại quyết định như vậy.......... e ko biết nữa, cứ tin là em quên sao mãi trong lòng em không có sự bình yên.
Ko có tương lai ji cho a v e, ngấy ấy em nói vậy và bảo quên em di vì e đã quên hết rồi là em đã lừa dối chính bản thân mình. E đã viết thật nhiều trong mấy năm qua viết để trút hết những ji e nhớ vào đó để quên a.
Lâu rồi em ko viết để tâm hết vào công việc, rồi e tưởng đã tìm được cho mình niềm vui khác vậy mà tình cờ lại khiến e phải nhớ. Em ghét chuyện tình cờ............... giờ em lại viết, viết cho lòng em.
Rồi một lần kia khăn gói đi xa
Tưởng rằng được quên thương nhớ nơi quê nhà.
Đăng nhập để trả lời
0
Buồn cười thật, mình cứ ngu ngốc làm sao ấy. Ngu ngốc hơn cả đứa trẻ lên 3. Cứ tin hoài vào chuyện viển vông, cứ tin vào người dối trá. Biết lời nói là có cánh, tự nhủ mình rồi đấy mà khi người ta nói thì lại quên ngay.
Trên đời này liệu còn ai tốt không nhỉ??? nhiều lần tự đặt câu hỏi mà chả có câu trả lời. Mà vì câu hỏi cũng hơi ngớ ngẩn nữa kia, ai mà chả có mặt tốt mặt xấu kia chứ. Tìm đâu cho ra một người toàn vẹn, Một người đã nói mà mình cứ cười vào chị ấy khi nghe. Chi ấy không thấy là trên đời này có người xấu. Phải chăng tâm hồn chị quá đôn hậu, nên đã không thấy những ji xấu xa. Còn mình từ ngày rời xa nhà, xa bố mẹ mình lại cảm thấy sao mà con người nhẫn tâm đến vậy. Càng hiện đại bao nhiêu thì con người càng mất hết tình cảm, có đôi khi có cảm giác như đồng tiền chi phối hết tất cả. Ngày hôm nay ta lại cảm nhận thấy hết điều đó.............
Rồi một lần kia khăn gói đi xa
Tưởng rằng được quên thương nhớ nơi quê nhà.
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Bangha

...........
Lâu rồi em ko viết để tâm hết vào công việc, rồi e tưởng đã tìm được cho mình niềm vui khác vậy mà tình cờ lại khiến e phải nhớ. Em ghét chuyện tình cờ............... giờ em lại viết, viết cho lòng em.



Opssi thì lại ko ghét sự tình cờ, bởi đôi khi có những sự tình cờ rất thú vị và cũng rất đáng yêu. Ops có đọc ở đâu đó 1 câu thế này: "Có những lần tình cờ gặp nhau đơn giản chỉ biết mặt nhau hay thậm chí chẳng để ý tới,nhưng nhờ có nó ta chợt nhận ra:vô tình gặp nhau 3 lần đó là nhân duyên"

BH va Ops đã tình cờ gặp nhau 2 lần rồi nhỉ ;) nếu có lần thứ 3 chắc chắn sẽ rất thú vị :)

Hãy cố gắng vượt qua những khó khăn trong cuộc sống và trong công việc em nhé!!! rk muốn đến 1 ngày ko xa em sẽ bảo với rk rằng " em đã cảm thấy thật sự vui vẻ " :)
Đăng nhập để trả lời
0
Tại sao giờ a2 lại thấy tiếc những ngày đã qua cơ chứ? tiếc những giây phút được ở gần bên em, được nghe em nói, em cười. Nhiều khi có đông người thì cứ loạn xạ cả lên nhưng có lẽ đó sẽ là những kỉ niệm mà a2 ko thể quên được!!!

Đêm nay lại bị mất ngủ em ạ ! những lúc thế này a2 lại nghĩ đến em nhiều. Nhớ có 1 lần a2 ko ngu được ngồi viết mail cho cr :) bây giờ có nhà ở chung với BangHa rồi thì viết vài tâm sự lên đây cũng thấy đỡ buồn thật.

Mấy ngày đầu tuần chắc là em busy lắm,tội nghiệp em, chẳng có nhiều thời gian để cho riêng mình nữa.... thỉnh thoảng có chuyện gì đó, theo thói quen a2 lại cầm đt định nt kể cho em nghe mà rồi nghĩ đến bây giờ lại chẳng dám làm như vậy nữa :(

Ngày mai ko biết em sẽ mặc 1 cái áo màu gì nhỉ?ko biết có mặc quần ngố với đi guốc ko? Giá mà.............
Đăng nhập để trả lời
0
Nghĩ lại thấy bùn cười, nhìu chuyện cứ như là định mệnh không thể tránh được vậy. Chuyện gặp gỡ, chia ly cũng vậy, đôi khi tự nhủ lòng là đừng nhớ thì cứ nhớ. Cứ tưởng mình cứng cỏi lắm hóa ra cũng chỉ là nhi nữ thường tình không tránh khỏi sự yếu mềm. Dù cố gắng đến mấy cũng không chạy thoát khỏi chính mình cho dù có trốn chạy được cả thế giới. Thế mà cứ ngu ngốc bảo là làm được, ta tự cười chính bản thân mình để mà cố gắng sống cho thật với lòng mà đầu óc thì cứ quay cuồng với ý nghĩ ta là con người cứng cỏi không bao giờ đầu hàng trước chút tình cảm xa xưa.................
Rồi một lần kia khăn gói đi xa
Tưởng rằng được quên thương nhớ nơi quê nhà.
Đăng nhập để trả lời
0
Anh biết không trời giao mùa anh ạ
Chưa hết nắng vàng nhưng gió đã heo may
Lạnh không buốt nhưng tê tái bàn tay
Mưa không rì rào nhưng âm thầm day dứt

Con tim thổn thức những điều đã mất
Trách tâm hồn sao quá đa mang
Đem chút buồn thả vào gió lang thang
Lặng lẽ đếm từng giọt thương giọt nhớ

Con đường quen mà sao em bỡ ngỡ
Em lạc loài giữa phố lẻ loi
Lòng cồn cào nhớ anh đến khôn nguôi
Ở bên anh trời giao mùa không nhỉ?




Rồi một lần kia khăn gói đi xa
Tưởng rằng được quên thương nhớ nơi quê nhà.
Đăng nhập để trả lời
0
Bài thơ hơi buồn nhưng hay lắm BH !!!
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày.....

Vậy là cháy mất cái xabor rồi, mất công sức mấy năm trời sửa chữa.... học lịch sử kt mỗi lần nhắc đến 1 ct kt đều có nhắc đến quá trình hình thành và biến đổi của nó, vậy tức là hôm nay cũng sẽ được ghi vào lịch sử đây.

Nghĩ đến lần trước cháy khu nhà ở,về kể với vợ là lúc đi qua 1 thằng bị cháy da toàn thân lại ngửi thấy mùi thịt nướng thơm thơm [sm=30.gif].. vợ bảo ngu thế, ko lo mà chạy còn đứng đó tưởng tượng ăn với uống.[sm=24.gif]

Gọi điện cho bé ..... tại sao mình ko thể tìm lại được 1 chút gì cái cảm xúc ban đầu để cố gắng níu kéo những gì đang dần mất mà ko thể vứt bỏ.....
Đăng nhập để trả lời
0
Lạ nhỉ sao cứ mỗi lần nhìn thấy a online là nhìn thấy e đi mất.. quãng thời gian ko phải là ngắn vừa qua chẳng lẽ chưa đủ để e có thể coi a là bạn dc hay sao?mỗi lần như vậy a lại thấy mình có lỗi thật nhiều.

Ngày đó e như 1 cái phao cứu a thoát ra khỏi sự cô đơn và hụt hẫng khi mà người con gái a thương lại đang bắt đầu có tc với 1 người khác :( .. a đã rất đau khổ và khi gặp e a đã dồn hết những tc (mà đáng lẽ dành cho người ta) để nói với e. Tất nhiên là e ko thể biết về điều đó vì a ko bao giờ nhắc đến cũng như chẳng bao giờ muốn e biết...
Để rồi đến 1 ngày a nhận ra rằng người ta thật sự rất quan trọng với a và e ko phải là người để thay thế.. a đã im lặng ra đi chỉ để lại 1 tin nhắn đơn giản rằng ... "a muốn e tìm thấy 1 người tốt hơn a".

Còn nhớ e đã từng nói nếu e muốn có 1 người để gọi là người yêu thì rất dễ bởi xung quanh e có rất nhiều người muốn em gật đầu chấp nhận tc của họ, nhưng e thì muốn phải có thời gian tìm hiểu và để mọi chuyện tự đến.. nhưng mọi người cũng như a chỉ muốn e có câu trả lời thật nhanh.. .E muốn a phải chờ đợi, nhưng e có nói thêm rằng a đang là người có cơ hội hơn cả trong tất cả những người đang theo đuổi e.
Có lẽ bởi ngày đó a ko sống thật với lòng mình nên a cũng chăng quan tâm lắm đến những gì e nói, a chỉ làm theo những gì mình thích và nhiều khi muốn bỏ đi a lại nói muốn e đến với tt vì tt yêu e và có hoàn cảnh cũng như điều kiện sống phù hợp với e hơn a. Lúc đó e lại nghĩ a đang hi sinh tc của mình để cho e dc hạnh phúc... cứ như vậy e lại đặt thêm tc vào a, đặt thêm hi vọng và nghĩ đến nhiều thứ mà a biết là ko thể có ở tương lai.

A đã ra đi, 1 sự ra đi mà a cảm thấy thoải mái vì đã ko lừa dối e nữa, ko lừa dối tc của chính bản thân mình nữa.

E đã mong cho a tìm thấy 1 người sẽ đem lai hp cho a và mong a đừng đùa cợt với tc của 1 ai như với e nữa. A đã hứa .... nhưng mà hình như a đã ko làm dc ... bởi a lại làm 1 người nữa phải buồn vì a !!!
Đăng nhập để trả lời
0
Hum nay nhiều chuyện bùn wa, hắn lại tự nhiên giận mình. Ko bit từ bao giờ mình lại để ý đến việc hăn giân mình nữa. Nhưng mà hắn ko bít làm mình bùn nhìu lắm, nói lỡ một câu mà hắn cứ để tâm. Mình thì hình như là cố gắng koi hắn như ngừi lạ thôi vậy mà khi hắn bảo hắn là ngừi dưng lại thấy bùn vô kể. Mà cũng chẳng bít tự nhiên tin tưởng hắn kể nhìu chiện cho hắn giờ hắn ko thèm nói nữa là hít chả còn ai để nghe minh nói may chiện dở hơi, để nghe mình kêu ca.
Mình cứng đầu là thế ít khi xin lỗi ai, dzay mà hum nay sory hắn mỏi cả mồm mà hắn vẫn ko chịu nghe. Hắn ko bit hắn đã là một ngừi bạn ko thể thiếu của minh.
Rồi một lần kia khăn gói đi xa
Tưởng rằng được quên thương nhớ nơi quê nhà.
Đăng nhập để trả lời
0
Ngồi đọc lại từng tin nhắn của em... có 1 cảm giác gần gũi với em đến lạ lùng.......nhớ em !!!

Vậy mà a2 lại quyết định xóa hết nó đi rồi, xóa hết để tiếp tục cố gắng, xóa hết để mà bớt nhớ em !!!



Nhìn Sâu Vào Vô Tận

Anh vẽ vào không trung một niềm yêu mong manh
Gió xô đến, lời tỏ tình bay mất
Nếu bất chợt gặp nỗi niềm chạm đất
Em đừng vô tình đi lướt qua nhanh.

Anh lại họa dáng một người vào tranh
Những hình vẽ không cầu kì, đường nét
Cũng chẳng hoàn hảo tới mức không tì vết
Chỉ để riêng mình nhận được ra em.

Anh chép thơ vào giọt nước long lanh
Với những sắc màu chênh chao yếu ớt
Những lời thơ mênh mông ngút ngát
Em có hiểu rằng anh viết tặng em?

Anh thổi hồn minh vào đám mây xanh
Để được trôi bồng bềnh theo em, thanh thản
Dẫu mặt trời có chói chang vô hạn
Thì mây anh vẫn xanh thẳm trên đầu

Anh chẳng có lời nào để nói với em đâu
Bởi tình yêu, đôi khi cần im lặng
Em hãy một lần nhin vào vô tận
Để thấy tình anh sâu thẳm đến vô cùng.
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày.....

Đứng nhìn em từ xa... chỉ muốn lao đến bên em...muốn được thấy em nói dù chỉ 1 câu thôi, muốn kể cho em nghe hết những chuyện mình đang nghĩ .... vậy mà a2 đã ko làm thế....ko đến gần em....đó là tốt phải ko em? bởi vì a2 đã vượt qua được chính bản thân mình... giờ thì cảm thấy khó chịu quá....nhớ em nhiều quá...em ơi !!!

"Ngày mai em đi biển nhớ tên em gọi về, chiều sương ướt đẫm cơn mê, trời cao níu bước sơn khê...ngày mai em đi đồi núi nghiêng nghiêng đợi chờ, sỏi đá trông em từng giờ nghe buồn nhịp chân bơ vơ........."
Đăng nhập để trả lời
0
Chưa bao giờ mình lại có 1 sự chân thành đến vậy với ai. Hãy tin vào những gì anh đã nói... dù ở bất cứ phương trời nào anh cũng luôn cầu chúc cho em được hạnh phúc. 1 lần lựa chọn nữa hi vọng ông trời sẽ ko phụ lòng em!!!
Anh ko hiểu nhiều về Colin nhưng qua những gì em kể và bằng cảm giác của 1 vài lần tiếp xúc anh tin Colin cũng yêu em nhiều như anh vậy. Dù sao cũng đừng bỏ rơi anh ra khỏi suy nghĩ của mình em nhé...!!! anh yêu 2 mẹ con.
Đăng nhập để trả lời
0
Mệt quá đi mất [:(] cả ngày ngồi mò mẩm với con số và máy tính đến toét hít cả mắt. gan 11h đêm mới được nghỉ. Về nhà cũng lại không ngủ được lại ngồi máy tính mà chẳng biết để làm gì. Mà hình như cả ngày mình cũng chẳng trò chuyện với ai thì phải ngoài một người làm việc cùng phòng, không hiểu rồi mai mình sẽ ra sao nhỉ [8|] chắc thành bà già ít nói mất thôi. Mà hồi này mình cũng hay nổi cáu phải sửa tật xấu này gấp thôi, mình không được để công việc biến mình thành con người khác. Từ trước đến giờ mình là con nhóc bướng bỉnh hay cãi chứ chưa bao giờ nổi cáu với ai thế mà hơn 2 tuần nay mình thấy mình biến thành on người khác hẳn sợ quá đi mất.
Hồi trước còn có thời gian mà mơ mộng hão huyền, mà nghĩ đến ngày mai giờ thì mặc kệ tất cả cứ chúi mũi vào cái máy tính mà hình như cũng quên hết cả bạn bè và mọi người xung quanh. Công việc luôn là công việc có lẽ con gái như mình càng không nên lao đầu vào nó như thế cho dù đơn giản là nó giúp mình quên đi nhiều thư muốn quên nhưng cũng làm mình bỏ rơi chính mình, bỏ rơi chính những suy nghĩ của mình.
Mệt mỏi muốn ngủ một giấc dài mà lại không thể nhắm mắt được tự nhiên cảm thấy những ngày đã qua mình thật ngu ngốc, liệu ngày mai mình có làm khác được không hay ngu ngốc vẫn là ngu ngốc....................
Rồi một lần kia khăn gói đi xa
Tưởng rằng được quên thương nhớ nơi quê nhà.
Đăng nhập để trả lời
0
Nhận được tin nhắn mấy dòng ngắn ngủi mà mình vui nhiều, H bảo là có lẽ tui ko bao giờ ngờ là có một người vẫn luôn dõi theo từng bước tui đi. H có bít những điều giả dối đó cũng làm tui vui lắm không. H kiu tui lấy chồng :) Lấy ai đấy khi tình cảm tui dành cho một người rồi. Không bít đến bao giờ thì tui quên được đây, điều này chưa bao giờ tui nói cho h bít cả và H cũng se ko bao giờ bít được điều này hít. Tui muốn H cứ vui vẻ mà sống đừng vướng vấn chi đến người xa xôi như tui, tui tự bit tình cảm của mình nhưng vì sao tui không dám nói cho H vì tui bit không đi đến đâu hết, không muốn ai phải chờ tui hít. Mà hum nọ tui nói chiện với một ngừi, họ nói rằng thời nay ko có kiểu tình cảm lãng mạn mỗi người một nơi như ngưu lang chức nữ nữa có lẽ họ đúng.
Đọc mấy dòng tin nhắn tui vui một lúc, rùi giờ lam tui lai nhớ wa chừng............. làm sao bây giờ H ơi...........
Rồi một lần kia khăn gói đi xa
Tưởng rằng được quên thương nhớ nơi quê nhà.
Đăng nhập để trả lời
0
_Sao anh ko mua hoa tặng khi ra đón em?
_uh anh quên mất !!!
_Chỉ giải thích 1 câu đơn giản vậy thôi sao?
_... Vì anh cũng nghĩ đi lại nhiều lần rồi sao cần phải thủ tục như vậy nữa!!!
_Ko phải là thủ tục, mà chỉ để biết bây giờ anh đang nghĩ gì về em thôi.
_ Thế để lần sau anh sẽ lên kế hoạch để đón em chu đáo hơn vậy.
_ Còn có lần sau nữa sao?
_...
_Anh cũng ko biết!!!

Mình cảm thấy mệt mỏi...mệt mỏi với những cái được gọi là thói quen, mệt mỏi với chính bản thân mình...mà tại sao bé ko chịu hiểu... hiểu để cả 2 được cảm thấy thoải mái hơn chứ........
Đăng nhập để trả lời
0
Thời tiết hôm nay đỏng đảnh như 1 cô con gái vậy, lúc thì có nắng thật đẹp, lúc lại đổ mưa khiến bao người phải lao đao

Lò mò vào đọc thảo luận" cổ tích cho đời thường" thấy thương cho 1 mối tình chưa kịp đến mà 2 người đã phải 2 thế giới cách xa... tự nhiên lại nghĩ đến 1 lần mình sợ em chết, sợ em bỏ ra đi khi mà mình chưa 1 lần được gặp. Lúc đó dù em chỉ bị ốm thôi mà sao mình thấy lo lắng đến thế.....
Giá mà bây giờ cũng có 1 câu chuyện cổ tích, cổ tích dành cho mình ... để khi thức dậy vào sớm mai sẽ được thấy có em ở bên cạnh... a2 hứa nhất định sẽ ko vượt qua ranh giới cái gối mà em đặt ở giữa đâu em :)
Đăng nhập để trả lời
0
Buồn cười wa, muội có biết sao ko hum no hai chi em nói là giờ có buồn đến chết cũng phải nói là vui. sí biết muội cũng chả có gì vui vẻ và thoải mái cả nhưng mà vẫn cứ phải cười muội ạ. sis có nhiều chuyện mà không biết nói sao cho hết, hồi trước cứ thức dậy là muội kể về giấc mơ hôm qua vui buồn lẫn lộn, rồi sis kể về giấc mơ của sis giờ chả biết kể cho ai nghe. chuyện ji cũng kể được có lẽ sis chỉ có một người là muội thôi. Giờ hai đứa mỗi người một nơi buồn quá muội à. Đấy sis lại wen phải nói là rất vui như hôm nọ mình đã thỏa thuận chứ nhỉ :))
Thật sự là ko có muội thì những chuyện vui buồn sis để lại cho mình rồi khi gặp cố gắng mà nghe cho hết nhá :) mà muội hãy cố lên nhé nếu đọc được những dòng chữ này thì đừng có mà cười sis ngớ ngẩn đấy:)) có lẽ già thật rồi :))
Rồi một lần kia khăn gói đi xa
Tưởng rằng được quên thương nhớ nơi quê nhà.
Đăng nhập để trả lời
0
Hạnh phúc ở đâu?


Chuyện kể rằng: ngày xửa...ngày xưa.... Đã lâu lắm rồi ko 1 ai có thể nhớ nổi khi mà con người và yêu tinh cùng chung sống hòa bình trên trái đất, chính vì sự đố kị ghen ghét với loài người vì loài người hơn yêu tinh mọi mặt.

Một hôm " Tập đoàn yêu tinh" họp nhau lại để lên kế hoạch làm hại loài người. Một yêu tinh nói " Chúng ta nên giấu một thứ gì đó của con người đi, nhưng giấu cái gì bây giờ?Câu hỏi được đặt ra .

Sau khi suy nghĩ rất lâu, một yêu tinh đáp: " A ! tôi biết giấu cái gì đi rồi, lấy hạnh phúc của họ, họ sẽ ngày đêm phải khổ sở u uất. Nhưng vấn đề là giấu nó ở đâu bây giờ? Phải giấu ở nơi nào họ ko tìm thấy ấy! " Một câu hỏi nữa lại được đặt ra.

Một yêu tinh khác cho ý kiến : " thử quẳng nó lên đỉnh ngọn núi cao nhất của thế giới xem" Nhưng ý kiến đó bị phản đối ngay: "Ko được! con người rất khỏe mạnh, chuyện leo núi có nhằm nhò gì đâu"

Một yêu tinh khác cho ý tưởng: " Vậy ta giấu nó xuống vưc biển sâu nhất nhé!" Nhưng các yêu tinh khác lại đồng loạt phản đối: " Không, con người rất thông minh, họ sẽ tạo ra những chiếc tàu hiện đại để đi xuống tận đáy biển, rồi tất cả loài người cũng sẽ biết".

Một yêu tinh nhỏ tuổi đứng lên nói: " Hay để nó ở 1 hành tinh khác đi ! " Tuy nhiên 1 yêu tinh lớn tuổi đáp: " Ko được, con người rất thông minh.Càng ngày họ càng thám hiểm nhiều hành tinh đấy thôi".

Bầy yêu tinh lại im lặng suy nghĩ. Chợt 1 yêu tinh già lụ khụ đứng lên đưa ra ý kiến: " Ta biết ta nên giấu nó ơ đâu rồi ! Hãy giấu nó ở chính bên trong con người. Đa số mọi người đều luôn cố gắng lùng sục hạnh phúc ở khắp nơi khắp chốn và bao giờ cũng thấy người khác hạnh phúc hơn mình.Bản thân họ chẳng bao giờ họ quan tâm. Giấu ở đó thì chẳng bao giờ họ tìm thấy đâu ! ".

Tất cả các yêu tinh đều nhất trí với giải pháp này và kể từ đó rất nhiều người mải mê đi kiếm hạnh phúc mà ko biết nó đã được giấu ngay trong tâm hồn mình !
Đăng nhập để trả lời
0
Em vẫn hay bảo mình " a2 đanh đá... nói làm gì" ha`ha` nếu bây giờ mà em cũng dạo chơi trên thuquan như mình thì chắc em sẽ thấy nhiều người còn đanh đá hơn a2, làm khổ các mod và các admin. Mà quanh đi quẩn lại cũng là vì chiến đấu cho cai tôi của mình.....

A2 vốn dĩ vẫn ghét cái từ " vớ vẩn" nên thường ko thích mỗi lần em nói từ đó, vậy mà giờ cũng muốn nói " vớ vẩn thật..."

Ngày hôm nay được gặp em 1 lúc thấy vui lạ, vui rồi sau đó lại thấy nhớ em đau cả lòng.Cái khoảng thời gian để cố gắng xa em này sao mà nó dài thế..... may mà có vntq để thỉnh thoảng a2 đi dạo và tâm sự.. cảm thấy lòng nhẹ nhõm hơn. Chắc là a2 yêu các mod ở đây rồi và nhất là yêu mod ở box này [:)] ( ko biết sis ly nghe thấy có hate ko đây!!! )

Đầu tuần đi làm... em sẽ mặc cái áo màu gì nhỉ? mà hình như chưa bao giờ thấy em nói đến chiện mặc váy đi đâu, chắc là chân vòng kiềng quá ko dám mặc :(

A2 lại thấy nhớ..... nhớ em !!!
Đăng nhập để trả lời
0
Mưa rơi rả rích từ hôm qua đến giờ, nhìn ra ngoài trời là thấy não nề. Ngày xưa H thích mưa lắm, nhất là buổi tối năm nghe mưa mà thấy lòng thanh thản đến lạ. Giờ nhìn mưa mà thấy tâm hồn nặng trĩu cứ như là trời đang trút hết nỗi buồn xuống trần gian vậy.
Uh mà nghĩ lại cũng kỳ cục trời bao la đến vậy còn dám khóc cho riêng mình sao muh mình lại không dám, khóc nhiều sẽ làm cho con người mềm yếu đi không còn cứng cỏi nữa có lẽ H nghĩ vậy, H sợ mình sẽ ko đủ sức để đứng giữa cuộc sống đầy bụi bặm, lắm dối gian này. Thèm được một chút thanh thản cho cõi lòng mình mà không được. H bit la tất cả là ở mình mà khó quá, Không làm sao mà thoát ra được. Thôi đành vậy cứ sống, cười nhưng đừng bao giờ khóc cho hết ngày hôm nay đã, còn ngày mai......................
Rồi một lần kia khăn gói đi xa
Tưởng rằng được quên thương nhớ nơi quê nhà.
Đăng nhập để trả lời
0
DẤU CHẤM...!

Đặt dấu chấm cho nỗi buồn vào một buổi sớm mai
Ta không còn là mình nữa
Trời xanh như màu biển
Năm tháng bỗng rộng dài

Suy cho cùng sẽ lại đến ngày mai
Ai biết được trời sẽ mưa hay nắng?
Sẽ rộn rã tươi vui hay âm thầm lặng lẽ?
Suy cho cùng sẽ lại đến ngày mai

Trên con đường lối đi rẽ làm hai
Ở phía nào cũng có màu của nắng
Dù ngoằn nghèo mấp mô hay dọc dài bằng phẳng?
Em hãy bước lên để thấy lại chính mình

Hoàng hôn là dấu chấm của bình minh
Ban mai là dấu chấm của màn đêm mù mịt
Và dấu chấm cuối cùng của dòng sông sẽ là biển cả
Em hãy nhớ: sau những lần vấp ngã mà ta vẫn vươn vai đứng dậy
Là dấu chấm của bình yên và hạnh phúc vô bờ.



Vậy là mọi thứ đều kết thúc tốt đẹp hơn mình tưởng.... phải chăng em nói đúng a2 đã quá phức tạp hóa vấn đề để mà rồi cứ phải nghĩ, cứ phải buồn chẳng đâu vào đâu.

Cũng phải cảm ơn em đã làm mình thanh than hơn trước rất nhiều khi mà phải đối diện với thực tế là cuộc đời này mãi mãi sẽ ko bao giờ có được em ở bên cạnh. Một cuộc chia tay nhẹ nhàng...mình được nói những gì mình đã nghĩ, hiểu được em hơn, và thấy quý em nhiều hơn.... ko biết mình có vui ko nhỉ !!! nhưng ít ra là biết được rằng em ko buồn.Chỉ cần có vậy để a2 tiếp tục cố gắng và lần cố gắng này sẽ tự tin hơn vì biết em sẽ cảm thấy vui khi mà a2 vui và sẽ khóc khi thấy a2 buồn.Vậy thì a2 sẽ ko làm em phải khóc đâu, sẽ nhớ những gì em đã dặn a2, sẽ sống bình yên và nhớ về em với những kỉ niệm đẹp...rất đẹp !!!
Đăng nhập để trả lời
0
Bạn đã để lại trong tôi ấn tượng ban đầu thật đẹp, tôi thích sự tình cờ, tin vào duyên số và chờ đợi những điều bất ngờ sẽ đến trong cuộc sống.

Tôi ko muốn làm bạn mệt mỏi, ko muốn làm bạn nghi ngờ tôi, bởi bây giờ tôi đang cần những người bạn....như bạn !!!

Tôi đang lấy lại sự bình yên cho bản thân mình...sống với những nỗi nhớ nhẹ nhàng và những kỉ niệm đẹp....

Bài hát bạn gửi thật hay, giá mà mỗi ngày có được 1 niềm vui nho nhỏ như vậy cuộc sống sẽ có thêm nhiều ý nghĩa.

" ... Em biết chăng đời, có tôi thầm yêu em ,luôn mang hi vọng với bao điều muốn nói. Nhưng ko bao giờ em biết đến tôi...
Muốn gần lại mỗi khi em cười, muốn đc mình là gió bay trên tóc, nhưng lời ca viết riêng tặng người, mong ngày sau em sẽ hát.
Biết tình yêu vẫn mong manh xa vời, những đêm dài tiếng mưa phùn rơi hiu hắt.
Ước trời cao giúp tôi 1 lần, cho em được biết tình tôi."
Đăng nhập để trả lời
0
Tôi bắt đầu có thói quen mỗi lần đăng nhập, việc đầu tiên là kiểm tra mục thư riêng, thấy thư đã nhận tăng thêm 1 số tôi lại thấy vui.... cũng thật lạ! bởi tôi chẳng có ý định tìm hiểu về bạn, chẳng quan tâm xem bạn là ai, nhưng mỗi lần nhận được 1 cái Pm của bạn tôi lại mỉm cười.

Chẳng phải tôi thích tìm 1 cái gì đó mới lạ trong 1 mối quan hệ mới, cũng chẳng phải muốn tạo ấn tượng gì đặc biệt với ai, chẳng muốn mất đi sự bình yên mà tôi đang cố sức tìm lại...mà đơn giản tôi muốn giữ 1 khoảng cách đủ để làm bạn ko mệt mỏi và cũng đủ để tôi hiểu rằng tôi đang có 1 người bạn ở 1 nơi nào đó trên trái đất này, là 1 người nào đó thật tốt vì đã bỏ 1 ít thời gian ra để viết pm cho 1 người ko quen là tôi. Chỉ cần như vậy cũng đủ để tôi phải cảm ơn bạn rất nhiều !!!

Lại mong cho HN mùa này đừng hay mưa nữa, để những bản nhạc TCS ko làm bạn thấy buồn như vậy !!!

Trời bắt đầu lạnh dần lên, bất chợt tôi lại nghĩ đến em,ko biết em có mặc đủ ấm để mỗi lần về khuya ko bị lạnh ko?ko biết bây giờ em có những niềm vui nho nhỏ như tôi đang có hay ko?ko biet rằng em có cảm nhận thấy tôi đang mỉm cười để em cũng cười với tôi hay ko? ko biết là......?
Đăng nhập để trả lời
0
Lửa Tình <puskin>

Biết lỡ rồi sao tôi vẫn yêu em
Bóp chặt tim mình tôi chúc em hạnh phúc
Tôi chúc em mà lòng đau buốt
Đó là điều em ko thể biết đâu

Tôi nhận về tôi với tất cả nỗi đau
Để được yêu trong tình yêu cháy bỏng
Vì quá yêu nên tôi ko muốn
Em phải bận lòng vì tôi đã yêu em

Thời gian dần trôi tôi tự bảo hãy quên
Nhưng ko thể quên tình yêu thành ngọn lửa
Bao nhọc nhằn bao khó khăn vất vả
Ko xóa được tình yêu từ sâu thẳm lòng tôi

Cầu cho em có được một người tình như tôi đã yêu em
Câu thơ cũ có thể nào thành điều mong ước
nhưng tôi biết ko bao giờ có được
Một người tình như tôi đã yêu em.
Đăng nhập để trả lời
0
Chiều mưa có một người con gái nhớ quê xa vời vợi......................................................
Rồi một lần kia khăn gói đi xa
Tưởng rằng được quên thương nhớ nơi quê nhà.
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 3 4 5 6 7 » »»