Thời gian trôi nhanh đến không ngờ, ngoái đầu nhìn lại em chợt giật mình. Em đã lãng phí thật nhiều thời gian vì đã sống không hết mình. Em chưa từng dám liều lĩnh trong bất cứ chuyện ji, phải chăng em đã quá cẩn thận??? Nhưng thật lòng em sợ, em không cho phép mình phiêu lưu em sợ mình sa ngã. Em tự trói lấy cuộc sống của mình. Ngày em ra đi bố mẹ đặt nhiều hi vọng, Ngày chị ra đi em ôm hết nhớ mong. giờ em tự cảm thấy mình cứng cỏi em không còn là cô bé ngây ngô ngày nào thì trong em ngập tràn những nỗi buồn. Vô cớ em tự trói buộc mình đến giờ em vụng về tìm lối thoát, tự bản thân mình trói buộc mình mà sao lai khó thoát ra đến như vậy......................................
Rồi một lần kia khăn gói đi xa
Tưởng rằng được quên thương nhớ nơi quê nhà.
Tưởng rằng được quên thương nhớ nơi quê nhà.
cả ngày ngồi mò mẩm với con số và máy tính đến toét hít cả mắt. gan 11h đêm mới được nghỉ. Về nhà cũng lại không ngủ được lại ngồi máy tính mà chẳng biết để làm gì. Mà hình như cả ngày mình cũng chẳng trò chuyện với ai thì phải ngoài một người làm việc cùng phòng, không hiểu rồi mai mình sẽ ra sao nhỉ
chắc thành bà già ít nói mất thôi. Mà hồi này mình cũng hay nổi cáu phải sửa tật xấu này gấp thôi, mình không được để công việc biến mình thành con người khác. Từ trước đến giờ mình là con nhóc bướng bỉnh hay cãi chứ chưa bao giờ nổi cáu với ai thế mà hơn 2 tuần nay mình thấy mình biến thành on người khác hẳn sợ quá đi mất.
( ko biết sis ly nghe thấy có hate ko đây!!! )