📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Nhật Ký online

Ngày đã qua

189 trả lời, 36.861 lượt xem — Trang 6 / 7
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-13 14:56:28opssi>
Bài được sửa bởi Opssi !!!

Lý do... ko hợp chủ đề !!!
Đăng nhập để trả lời
0
Vậy là cuối cùng vợ cũng chịu liên lạc với mình, _"e ra ở riêng rồi, mọi thứ đều ok, a đừng lo lắng gì cả...." Ờ phải làm thế nào để đừng lo lắng gì đây hả em?may mà còn chưa đau tim, die bất thình lình ý chứ....vậy mà vẫn vô tư hỏi han, trêu đùa mình được... :(
Thằng đấy khốn nạn thật...nếu em có làm sao thì ở xa thế chứ xa nữa nó cũng đừng nghĩ là sẽ sống yển ổn ......mk.

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-26 20:53:32opssi>
Bài được xóa bởi Opssi

Lý do xóa........................... Mình tin ở những quyết định của em !!!
Đăng nhập để trả lời
0
Hôm nay mình ko viết cho ngày đã qua mà viết cho những cảm xúc hiện tại. Sáng tỉnh dậy sau một giấc ngủ đầy ắp là giấc mơ, không phải mơ về tương lai mà toàn là những chuyện của ngày xưa vọng về. Đi đến nơi làm việc mở cửa sổ ra cho cái lạnh mùa thu ùa vào tự nhiên cảm thấy lòng thanh thản đến lạ lùng như chưa bao giờ mình biết tới nỗi buồn vậy, bật nhạc nhỏ đủ nghe và ngồi nhấm nháp cái khoảnh khắc quý giá ấy, chợt nhớ không phải lúc nào mình cũng được như vậy nên muốn ghi lại dấu ấn đó của sáng hôm nay. Mấy ngày ko lên nét hình như cũng 4 ngày rồi thì phải sau những giấc ngủ dài của trận ốm đó làm mình thay đổi thật chắc phải ốm nhiều hơn mới được :))
Mà hình như trong những ngày đã qua mình cũng có một niềm vui nho nhỏ, đọc một bài thơ của một người xa lạ viết tặng mình mà vui lắm định viết một bài mà mãi hình như không chọn được nội dung phù hợp, rồi mình sẽ viết........ Cảm ơn anh nhé người xa lạ đã đem đến cho e một niềm vui hiếm hoi trong cuộc sống!
Rồi một lần kia khăn gói đi xa
Tưởng rằng được quên thương nhớ nơi quê nhà.
Đăng nhập để trả lời
0
Có lẽ ko bao giờ nên vui, cảm giác của mình là vậy cứ mỗi lúc mìnhc thấy bình yên là ngay sau đó giông bão ập đến, đành phải sống như mình từng sống mỗi niềm vui là những nỗi buồn thế thôi. Mà mình cũng quen rồi kia mà............... có phải mình quen không nhỉ hay đang chịu đựng cũng ko biết nữa.
Tối qua mãi ko ngủ được biết cuộc đời nó là vậy H ạ ko ai vuông tròn cả mà sao vẫn thấy buồn quá, có lẽ mình khác H khác mình dù sao cũng thấy và trải qua nhiều nỗi đau hơn H trái tim mình có lẽ cũng chai san hơn chịu đựng giỏi hơn vậy mà vẫn thấy sợ quá sợ cho H và cuộc sống trước mắt. Mà đời muôn hình muôn vẻ đôi khi những điều mình tưởng là bất hạnh lại chính là hạnh phúc cả đời mình đấy H ạ hãy dũng cảm lên nhé cuộc sống luôn thây đổi tốt đẹp hay tồi tệ cũng ở chính bản thân mình mà thôi. Một người chị đã nói với BH vậy hạnh phúc hay không là ở chính bản thân mình, có lẽ cũng đúng nta cũng nghĩ đi nghĩ lại và cảm thấy cũng đúng hãy sống với những gì mình đang có và cố gắng đừng nghĩ rằng mình là người bất hạnh. Có lẽ với chính mình trong suy nghĩ của chính mình thì mình là người bất hạnh nhất thế gian nhưng h ơi còn nhiều người còn bất hạnh hơn mình H ạ. Cái chính là biết vượt qua để mà sống cho xứng đáng với chính mình thôi.
Ko biết nữa nhưng nta hối hận quá tại sao nta lại trả lời với câu hỏi của H như vậy, tuy rằng quyết định thế nào là ở H thôi nhưng nta thấy mình như vô tình mà đẩy H đi thêm khi H đang lưỡng lự. nta ngu ngốc thật đấy tại sao cứ luôn nói thẳng nói thật hết những gì mình nghĩ như thế chứ. Nta cũng chẳng bao giờ suy nghĩ là cuộc sống của H lại như thế ngoài với sự tưởng tượng của nta. mà thôi có lên H nhé nta sẽ luôn bên cạnh dù vui dù buồn, và dù cho cs có thay đổi thế nào chi chăng nữa dũng cảm lên H nhé !
Rồi một lần kia khăn gói đi xa
Tưởng rằng được quên thương nhớ nơi quê nhà.
Đăng nhập để trả lời
0
Cái gì là bất hạnh? cái gì mà ngu ngốc?

Còn Rk thì ko đủ dũng cảm để đối diện với sự thật, dù nó có đi theo chiều hướng nào đi nữa...
Đăng nhập để trả lời
0
Sao lại ko đủ dũng cảm, ci thà nhìn thẳng vào sự thật bây giờ còn hơn. Đối với ci tất cả những gì xẩy ra đều không thể ko nhìn vào sự thật và càng ko thể vui trước để buồn sau. ci hy vọng quá nhiều vào cuộc sống này rồi và thất vọng cũng quá nhiều nên đã tạo thành thói quen chấp nhận sự thật dù thế nào đi chăng nữa. Cuộc sống là thế luôn có nhiều điều ngoài sự chờ đợi của mình rk ạ. Rk có tình cảm với L ci biết chỉ không hiểu rõ lắm về rk nên ko hiểu hành động của rk mà thôi. Có thể rk có lý do riêng của mình thì L cũng vậy thế thì tại sao rk ko dám đối diện với sự thật chứ, sự thật luôn là sự thật ko bao giờ thay đổi được cả. Nếu tc cua rk giành cho L nhiu như thế sao mấy tháng trước rk ko dám vì tình cảm đó mà đến với L????? ko dám vượt qua tất cả???? tai sao hả rk???????????
Còn cái gì bất hạnh uh là cuộc sống nó vậy đó, còn ngu ngốc là vì mình quá thật khi ko cần thiết phải như vậy.
Rồi một lần kia khăn gói đi xa
Tưởng rằng được quên thương nhớ nơi quê nhà.
Đăng nhập để trả lời
0
Bước ra khỏi phòng cô cố ngăn dòng nước mắt sắp trào ra, cô biết cs là thế mà vẫn thấy đau. cô tự nhủ không cho phép mình rơi lệ và cô đã không khóc, cô ko khóc mà lòng cô nặng trĩu, cô tự biết thân biết phận mình và gắng sống cho trọn mà thôi. Cô không còn trẻ con, cũng chưa phải là người từng trải nên cô vẫn cảm nhận được những nỗi đau mà cs mang lại cho cô. Có đôi khi cô tưởng là lòng cô đã sạn chai trước mọi thứ, hay ít ra thì cô cũng cố gắng để coi như mình ko cảm nhận được. Nhưng cô vẫn chỉ là một người con gái làm sao vượt qua nổi chính mình. Lòng cô nặng trĩu, có những suy nghĩ ngu xuẩn xuất hiện trong cái đầu bé nhỏ của cô, cô gạt nó đi để tiếp tục sống, sống cái cs mà số phận đã dành cho cô..........................
Rồi một lần kia khăn gói đi xa
Tưởng rằng được quên thương nhớ nơi quê nhà.
Đăng nhập để trả lời
0
Sáng tỉnh dậy sớm tất cả mọi thứ đang chìm trong màn đêm yên tĩnh, mắt ko thể nhắm lại nổi cô cầm cuốn kiều đọc lấy một câu cho mình. Đọc đi đọc lại mà đôi khi có cảm giác vẫn không hiểu hết ý tứ trong đoạn thơ đó. Co tìm đến số báo cũ đọc đến bài "nụ hôn buồn nhất" viết về người bố hôn lên vầng trán của đứa bé sơ sinh bên cạnh là người vợ mới qua đời nước mắt cô tự nhiên tuôn trào. Đã nhiều lần cô nén ko cho những giọt nước mắt rơi, vậy mà lần này cô khóc mà ko kìm lại nổi. bao nhiêu cảm xúc xen lẫn, có cái ji đó man mác buồn đã len vào tâm hồn cô......................
Rồi một lần kia khăn gói đi xa
Tưởng rằng được quên thương nhớ nơi quê nhà.
Đăng nhập để trả lời
0
Nhìn chị khóc, cô cũng xót xa có lẽ nào tất cả cs này là thế....................
Rồi một lần kia khăn gói đi xa
Tưởng rằng được quên thương nhớ nơi quê nhà.
Đăng nhập để trả lời
0
Buồn cười thật không ngờ có lúc nó cũng lạc quan như thế, ko biết sao nữa nhưng hình như nó khác rồi ko còn rầu rĩ nữa nó tìm ra cho mình cách mới để trút bỏ hết những thứ nhức đầu ra khỏi cái đầu bé nhỏ của nó. Nó lang thang mỗi tối mặc trời gió, tuyết nó cứ đi và nó thấy lòng thanh thản..........
Rồi một lần kia khăn gói đi xa
Tưởng rằng được quên thương nhớ nơi quê nhà.
Đăng nhập để trả lời
0
chỉ còn mấy tiếng nữa thôi là đến cái ngày mà nó ghét nhất trong đời, ngày này nó thường bó gối ngồi một mình, đón nhận những giọt nước mắt lặng lẽ. Trong ngày này nó cho phép nó sống thất với chính mình để được vơi đi những nỗi buồn trong những tháng năm đã qua. Nó ghét cái ngày này mà cũng cảm ơn ngày mai nhiều lắm vì có ngày mai nó sẽ có được một chút bình yên trong lòng nó..........
Rồi một lần kia khăn gói đi xa
Tưởng rằng được quên thương nhớ nơi quê nhà.
Đăng nhập để trả lời
0
Nó đã khóc, khóc thật nhiều cứ nằm yên mặc kệ cho nước mắt tuôn trào. Nó tưởng nó khóc lòng nó sẽ nhẹ nhõm vậy mà đâu lòng nó cứ nặng trĩu, đau đớn. Chẳng lẽ cuộc sống của nó là vậy, nó mặc cho nước mắt chảy quanh và chìm vào giấc ngủ vậy mà sáng nay tỉnh giấc mắt nó vẫn ướt đẫm. Ngay cả giấc ngủ ngày sn của nó cũng đã không bình yên.........
Rồi một lần kia khăn gói đi xa
Tưởng rằng được quên thương nhớ nơi quê nhà.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-14 12:46:39opssi>
Ngày sn phải vui chứ sao lại khóc nhè thế cr 'k

Hôm nay rk nhìn thấy 1 bức ảnh về mùa đông thấy đẹp mang lên cho em xem cùng. Nếu lang thang gặp gió, gặp tuyết mà thấy lòng thanh thản vậy khi xem pix này hi vọng em sẽ thấy vui lên!!! 'k em.



📎 nuamuadong
Đăng nhập để trả lời
0
Có chi vui đâu mà vui cười hả rk????????????
 
Rồi một lần kia khăn gói đi xa
Tưởng rằng được quên thương nhớ nơi quê nhà.
Đăng nhập để trả lời
0
Giật mình thức giấc, nước mắt cô chực rơi. Ngoài trời kia gió thổi và tuyết vẫn rơi đều, cô không thể nhắm mắt mà ngủ được nữa giấc mơ đã làm cô tỉnh giấc và làm cô thấy buồn thật nhiều. Tình cảm của cô là vậy, tình cảm của anh cô ko biết bây giờ ra sao nhưng trong mơ anh đã nói hết. Nói anh ko có tình cảm với cô, cô thực sự buồn và thất vọng vì lâu rồi cô đã quên cái cảm giác yêu để một khi tình yêu trong cô thức giấc thì tất cả chỉ là ảo mộng. Sáng tỉnh dậy cô thấy mình vẫn còn chuyếnh choáng, rồi thói quen bình che dấu tất cả đã khiến cô thành công, trước mọi người cô vẫn là cô bé vô tư với nụ cười xã giao mà đâu có ai biết trong lòng cô tan nát. Cô cũng tự cười mình  và tự hỏi, vì sao cô yêu ??? cười mình ngu ngốc và câu trả lời là nước mắt của chính cô. Ai cũng nghĩ cô mạnh mẽ, có ai biết đâu rằng cô thực sự yếu đuối, yếu đến mức cô không đủ dũng cảm để đối mặt với tình cảm của mình, để thành thật với chính bản thân.............
Rồi một lần kia khăn gói đi xa
Tưởng rằng được quên thương nhớ nơi quê nhà.
Đăng nhập để trả lời
0
ảo vọng về cs, ảo vọng về hp, ảo vọng về tình người...... tất cả thật xa vời vợi.........tin vào đâu để sống cho tốt bây giờ???????????????????
Rồi một lần kia khăn gói đi xa
Tưởng rằng được quên thương nhớ nơi quê nhà.
Đăng nhập để trả lời
0
Lâu lắm rồi minh quên đi cái cảm giác căng thẳng, quên một cs mình đã từng sống. Trong trí nhớ những ngày của mấy tháng trước cứ làm mình giật mình, không ngờ mình đã trải qua cs như vậy. Hôm nay ngồi ôn lại chuyện ngày đó mà chạnh lòng......... buồn thật buồn..............
Rồi một lần kia khăn gói đi xa
Tưởng rằng được quên thương nhớ nơi quê nhà.
Đăng nhập để trả lời
0
Hay thật đấy, tự mình đôi khi cũng không hiểu chính mình nữa buồn vui lẫn lộn hết cả lên. Vẫn thấy trống vắng như những ngày xa xôi ấy, muốn về thật nhanh để tim lại những gì đã mất và nhận ra một điều tất cả chỉ là nỗi nhớ xa xăm và sẽ mãi mãi không bao giơ quay trở lại với mình nữa.
Rồi một lần kia khăn gói đi xa
Tưởng rằng được quên thương nhớ nơi quê nhà.
Đăng nhập để trả lời
0
Cô cứ suy nghĩ mãi về cuộc đời mình, 26 năm cô đã có gì????? Cô cũng tự biết chẳng có gì cả, tất cả chỉ là con số  tròn trĩnh. Thay đổi công việc cô lại chập chững bước lại trên con đường công danh. Hắn đi lấy vợ thế là cô có lý do để quên hẳn hắn và cô trở về với con số 0 của mình. Thêm một năm thêm 1 tuổi và thêm nhiều nỗi lo âu...............
Rồi một lần kia khăn gói đi xa
Tưởng rằng được quên thương nhớ nơi quê nhà.
Đăng nhập để trả lời
0
Cuối cùng thì cô biết cô ko còn nỗi nhớ, không nhớ đến ai đến quay quắt nữa. Có phải cô đã học cách quên hay chỉ là tạm thời cô không cho phép nhớ, ru ngủ chính mình bằng nét. Mỗi tối lướt web đọc những chuyện viết nỗi đau và hạnh phúc của ai đó để mệt mỏi cô chìm vào giấc ngủ. Mỗi ngày đã qua của cô ai nghe qua cũng bảo thật đơn điệu, mãi mãi là điệp khúc đi làm và những trang web. con đường cô đi cũng chỉ có thế từ nhà tới công sở và ngược lại. Mấy đứa bạn ở xa lắc luôn bảo cô khùng khi tự nhốt mình trong bốn bức tường, nhưng có ai biết đường đi nhiều ngả mà sao ra đường cô không thể chọn cho mình một chốn để đi ở cái thành phố xa lạ này. Không người thân, không bạn bè thì đường phố chằng chịt cũng chỉ như ngõ cụt mà thôi. Cô tự thấy mình khó tính nhất là trong cách kết bạn cho nên đến ở mấy tháng mà ngoài những đứa trẻ hàng xóm mới bi bô biết nói là bạn cô, còn hầu như cô không biết đến ai. Nhưng chừng đó cũng đủ làm cho cô vui. Cuối giờ làm đi về nhà nghe tiếng  trẻ bi bô dì Hà làm cô vui và cô an phận với cuộc sống hiện tại và những người bạn nhỏ của mình.
Rồi một lần kia khăn gói đi xa
Tưởng rằng được quên thương nhớ nơi quê nhà.
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày chủ nhật buồn, lang thang chợ hoa mà vẫn buồn nao lòng. Chạy xe để gió lạnh len vào tận đáy lòng rồi cái đích cuối cùng lại là nhà mình. Về nhà đem hết nỗi buồn leo lên nét và trút hết cho những người bạn ở xa. Mở nhạc hết cỡ để xua đi nỗi buồn.........
Rồi một lần kia khăn gói đi xa
Tưởng rằng được quên thương nhớ nơi quê nhà.
Đăng nhập để trả lời
0

…. Ngày hôm qua …
 
Em phải nghĩ thế nào đây ??? và em phải làm ji đây ??? Em phải quên đi … quên đi một việc mà em không biết đâu mới là thật .. quên đi kỷ niệm .. và quên đi anh …
 
Giữa thật và ảo .. giữa đúng và sai … em thật tâm muốn khóc nhưng lại cố ngăn nước mắt… không thể khóc cho điều mình chưa biết là ji … càng không thể rơi lệ vì điều không xứng đáng  ..
 
Anh biết ko ???  Em mệt mỏi  và lạnh quá  … 
 
---------------------------------------------
 
PS to Bang Ha: Chẳng cần biết vô tình hay cố ý .. LLNN đã đến đây .. xin định cư những nỗi niềm trong căn nhà của bạn  … để trái tim mình được nghỉ ngơi …
 
Lang le noi nay ... em nho anh !!!
Đăng nhập để trả lời
0
Cafe Dang
 
Em mỉm cười những trái tim bật khóc 
Anh đi rồi xa quá những giấc mơ 
Khung trời chiều và con phố ngẩn ngơ
Một mình em âm thầm trên lối nhỏ

Trở lại đây quán cafe hiu hắt
Cafe đen lóng lánh từng giọt đen 
Và khói thuốc quyện trong từng hơi thở 
Xa anh rồi tất cả hoá hư không 

Tình yêu ư? Giống như giọt cafe
Không đắng ngắt nhưng chẳng ngọt ngào quá
Ngày xưa anh vẫn thường nói thế 
Tùy lòng người cho vừa vi đôi môi

Em trở lại đây .. ko có anh bên cạnh
Quán vắng anh chông chênh đến tê lòng 
Dù phố xá bao niềm vui đón đợi
Bởi lòng người có 1 khoảng trống không

Em trở lại nơi đây - 1 buổi tối mùa đông 
Đoi. anh ư? Đợi cái ji mong manh lắm
Chuyện ngày xưa đã tan vào xa vắng
Cafe ko đường cho nỗi nhớ đắng mênh mông
 
--------------------
 
 
Sống trong cõi thực mà như mộng ảo . Ngày hôm qua em quên cả số phone của chính mình, bất giác đọc lên số phone của anh mới giật mình ngơ ngác, người ta nhìn em lạ lùng :  “ em ơi số này không phải ở đây “  em cười xoà thấy mình  quá ngu ngơ : “ a. em xin lỗi chỉ là một thói quen thôi a. “ bước nhanh ra khỏi cửa hàng mà lòng thấy chông chênh .
 
Tự hỏi lòng mình đang thực sự muốn gì đây ? Muốn tìm kiếm hay là để tất cả trôi êm êm như nó vẫn vậy ?
 
Em chưa trả lời được .. chưa trả lời được anh ơi !
 
Đăng nhập để trả lời
0
Đã lâu lâu rồi thì phải, em ko cho phép cái đầu mình nghỉ ngơi. Bữa nay về khi phố chưa lên đèn chạy xe chầm chậm bỗng thấy lòng mình nhẹ nhàng kỳ lạ
 
Phải rồi, ngày nào cũng vậy em lao mình vào công việc để đến khi bóng tối nhập nhoà, khi người người đã yên ấm bên mâm cơm cùng gia đình, khi những bạn trẻ tay trong tay dạo phố... em lặng lẽ trở về với ngôi nhà im lìm như chưa từng có người ở, bi bô bên hàng xóm tiếng trẻ con tập nói, tiếng 2 người trẻ tuổi cười trong hạnh phúc... em chợt thở dài... âm thanh của cuộc sống bình thường nhưng sao quá xa xỉ đối với em?
 
Ánh điện sáng loà hất bóng những hàng cây, miu miu cau có giận dỗi vì em ko âu yếm như mọi bữa... thấy lòng mệt mỏi vô cùng khi nghĩ về anh  
 
Em chưa bao giờ ngừng ước ao, sau 1 ngày mệt nhọc có anh đứng đón... ngôi nhà sẽ ấm hơn bởi tiếng anh cười và đêm đêm nhịp thời gian trôi sẽ không còn cô lẻ..
 
Anh không biết đâu... không hề biết...
Đăng nhập để trả lời
0
[8|]
 
Chẳng thể nào bay được đến với nhau
Cho dù mình yêu nhau đến mấy
Ở xa anh lúc nào em cũng thấy
Trong lòng mình một khoảng trống mênh mông
 
Chẳng bao giờ anh về với em đâu
Không phải vì ngăn sông cách núi
Không phải bởi tình yêu em tàn lụi
Mà bởi vì anh không thể... vậy thôi
 
Bởi vì bầu trời xanh vẫn rất xanh
Bởi những điều  em làm sao hiểu nổi
Dù trái tim em mãi thiết tha thầm gọi
Thì bóng hình anh vẫn mãi ở nơi xa...
 
Lang le noi nay ... em nho anh !!!
Đăng nhập để trả lời
0
Chào LLNN, dù là vô tình hay cố ý thì BH cũng rất vui khi được chia sẻ những vui buồn cùng bạn, rất mong bạn cũng sẽ tìm được bình yên cho trái tim ở nơi này.
Rồi một lần kia khăn gói đi xa
Tưởng rằng được quên thương nhớ nơi quê nhà.
Đăng nhập để trả lời
0
Xa xôi qua' em ko thể về được, sn CH chỉ có thể nói một câu chúc mừng từ nơi xa. Đừng buồn nhé, giờ ai cũng đã trưởng thành cũng đã có cho mình một cuộc sống riêng. Những khoảnh khắc riêng càng ít đi sự bận rộn thường ngày, những em vẫn mãi nhớ ngày này và vẫn luôn thàm cầu mong HP đến với CH....
Rồi một lần kia khăn gói đi xa
Tưởng rằng được quên thương nhớ nơi quê nhà.
Đăng nhập để trả lời
0
Em trở về ôm trọn nỗi đau
Cơn mưa chiều rơi vào lòng xối xả
Như  giúp em cuốn trôi đi tất cả
Những đắng cay, khó nhọc giữa đời thường
 
Em đã trở về qua năm tháng tha phương
Trái tim yêu cũng dường như mệt mỏi
Bước chân đời nặng nề quá đỗi
Em về đâu giữa đô hội đông vui
 
Năm tháng dài em xa lạ lẻ loi
Tình yêu cũ qua lâu rồi em ạ
Người yêu xưa giờ cũng thành xa lạ
Chỉ có con đường và cây lá vẫn chờ em........
 
 
 
 
 
 
 
 
Rồi một lần kia khăn gói đi xa
Tưởng rằng được quên thương nhớ nơi quê nhà.
Đăng nhập để trả lời
0
Sang mùa rồi anh nhỉ, gió cuốn những cánh hoa đào trong vườn mẹ rời cây, những bông hoa nở muộn màng chẳng biết có buồn vì không đúng dịp?
 
 Em lại về  nơi đây...  đứng giữa vườn nhìn những cánh hoa xoay xoay trong gió, lặng nghe câu hát thầm thì " sao anh bỏ em đi...... "
 
Nhớ khi còn là cô bé con đã từng xót thương những bông hoa khoe sắc rồi héo tàn vào quên lãng. Ba cười nói rằng hoa yêu cuộc sống hết mình đến khi tàn lụi vẫn múa vũ điệu của mùa xuân.. chợt mỉm cười tự nhủ thủa bên anh em vẫn còn ngây thơ quá - yêu anh bằng một tình yêu rất lạ - yêu anh bằng cả trái tim mình...
 
 Có những điều không bao giờ em được biết đúng ko? Nhưng sự thật vẫn mãi là sự thật... cho dù em đã cố gạt mình... cho dù em cố tự biện minh.. sự thật vẫn không thể nào thay đổi
 
Em có nên biết nhiều như vậy ko? Trách anh gian dối hay trách em khờ dại???
 
Trách làm gì nữa.. chuyện xưa mất rồi
 
Có thể nào có kết thúc khác ko? Em sẽ vẫn giữ đúng lời hứa dù ra sao đi nữa. Nhưng đấy là em thôi còn anh chứ.. biết anh có hiểu ko?
 
--------------------
PS to BH: BH ơi !!! cuối tuần hạnh phúc ..
Lang le noi nay ... em nho anh !!!
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 3 4 5 6 7 » »»