Cafe Dang
Em mỉm cười những trái tim bật khóc
Anh đi rồi xa quá những giấc mơ
Khung trời chiều và con phố ngẩn ngơ
Một mình em âm thầm trên lối nhỏ
Trở lại đây quán cafe hiu hắt
Cafe đen lóng lánh từng giọt đen
Và khói thuốc quyện trong từng hơi thở
Xa anh rồi tất cả hoá hư không
Tình yêu ư? Giống như giọt cafe
Không đắng ngắt nhưng chẳng ngọt ngào quá
Ngày xưa anh vẫn thường nói thế
Tùy lòng người cho vừa vi đôi môi
Em trở lại đây .. ko có anh bên cạnh
Quán vắng anh chông chênh đến tê lòng
Dù phố xá bao niềm vui đón đợi
Bởi lòng người có 1 khoảng trống không
Em trở lại nơi đây - 1 buổi tối mùa đông
Đoi. anh ư? Đợi cái ji mong manh lắm
Chuyện ngày xưa đã tan vào xa vắng
Cafe ko đường cho nỗi nhớ đắng mênh mông
--------------------
Sống trong cõi thực mà như mộng ảo . Ngày hôm qua em quên cả số phone của chính mình, bất giác đọc lên số phone của anh mới giật mình ngơ ngác, người ta nhìn em lạ lùng : “ em ơi số này không phải ở đây “ em cười xoà thấy mình quá ngu ngơ : “ a. em xin lỗi chỉ là một thói quen thôi a. “ bước nhanh ra khỏi cửa hàng mà lòng thấy chông chênh .
Tự hỏi lòng mình đang thực sự muốn gì đây ? Muốn tìm kiếm hay là để tất cả trôi êm êm như nó vẫn vậy ?
Em chưa trả lời được .. chưa trả lời được anh ơi !